truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không thể quên em – Chương 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Pháp luật là một dạng nghệ thuật của cuộc sống

 

Tục ngữ nói đúng, nam theo đuổi nữ, cách cả ngọn núi, nữ theo đuổi nam, chỉ cách một lớp sa.

Chẳng qua chỉ là một lớp vải thôi, đối với Tang Du mà nói thì cách trực tiếp nhất là xé hết. Sau khi đã hạ quyết tâm, cô bắt đầu dùng các cách mà những tên con trai ve vãn mình đã dùng để áp dụng với Thẩm Tiên Phi.

Mỗi ngày một thú nhồi bông Hello Kitty được đưa đến phòng 406, mỗi một con Hello Kitty đều được thắt một dải ruy băng màu hồng, trên dải ruy băng đó đều viết một dòng: “Chết không thay đổi”.

Liên tiếp trong một tuần đã tặng bảy con Hello Kitty, đồng thời không con nào giống con nào, Thẩm Tiên Phi chẳng thèm liếc mắt đến một cái.

Lý Thần Hy, bạn cùng phòng anh, lấy từ hộp qua ra con Hello Kitty thứ bảy, ngắm nghía kỹ rồi nói: “Con mèo gợi cảm này không rẻ đâu, từ sau sự kiện HK518, bạn gái tôi ngày nào cũng đòi tôi mua cho cô ấy, không ngờ lần này Bá Vương Hoa của HK518 lại tặng nhiều như thế. Đúng là xa xỉ thật ”.

Không nói lời nào, Thẩm Tiên Phi giật lấy hộp quà từ ta Lý Thần Hy, ném cả hộp lẫn mèo nhồi bông vào thùng rác gần bàn học.

Trương Trung Thành thấy vậy thì nhặt hộp quà lại, lôi Hello Kitty ra rồi nói với Thẩm Tiên Phi:”dù sao cũng là tâm ý của con gái người ta, cái tên này chẳng biết lãng mạn là gì”.

“Tôi đến đây để học, chứ không phải để yêu đương”, Thẩm Tiên Phi lạnh lùng đáp.

Trương Trung Thành hô biến ra sáu con Hello Kitty khác hệt như một nhà ảo thuật, nó với mọi người:”Nhìn này, đây có bảy con, đều bị cậu ném hết, cũng may tôi đều nhặt lại. Với kiểu của Bá Vương Hoa thì ít nhất cũng phải tặng một tháng ròng, hay là chúng ta treo hết đám mèo này lên, đính lên mỗi con một con số, làm lịch cho phòng chúng ta, thế nào?”.

Ngoài Thẩm Tiên Phi ra, mấy người còn lại đều cười ầm lên.

“Thế mà cậu cũng nghĩ ra được.”

“Ừ ừ, ngày nào cũng nhìn đám mèo quyến rũ đó, anh em ta chắc chắn sẽ ngủ rất ngon”.

Thẩm Tiên Phi nãy giờ vẫn sa sầm mặt bỗng gầm lên:”Các cậu không thấy nhàm chán à?”.

“Chính vì nhàm chán nên mới tìm chuyện thú vị để làm mà”, Lý Thần Hy vỗ vai Thẩm Tiên Phi, “A Phi này, dù sao ném thì cũng ném rồi, chi bằng treo trong phòng làm đồ vật trang trí cũng được, cậu thấy phòng bọn con trai bọn mình đó, toàn là dương thịnh, vạn vật xem trọng âm dương điều hoà, treo những thứ mềm mại này lên, âm dương kết hợp. Giao cho bọn này đi, cậu cứ xem như chưa bao giờ nhận đám mèo quyến rũ này là được”.

Đúng như Trương Trung Thành dự đoán, Tang Du đã tặng quà một tháng trời.

Trong một tháng đó ngoài tặng mèo nhồi bông ra, những việc khác Tang Du cũng rất bận rộn chuẩn bị, lại thêm sự ủng hộ nhiệt tình của ba cô bạn, cô đã nắm rõ trong lòng bàn tay thời gian đi ăn và thời khoá biểu của Thẩm Tiên Phi.

Vốn dĩ cô thích ăn trong nhà ăn, bây giờ còn đặc biệt chuẩn bị cả thẻ ăn.

Khi Tang Du ôm khay cơm Hello Kitty dáo dác tìm bóng Thẩm Tiên Phi, bọn Lý, Trương cùng hét lên:”HK518, ở đây ở đây”.

Mọi người xung quanh nhìn họ bằng ánh mắt kỳ lạ, những tiếng cười trộm vang lên không dứt.

Nhưng lúc sắp được ngồi ăn cơm cùng Thẩm Tiên Phi, Tang Du bỗng thấy hơi do dự, vì khi tặng “món quà tình yêu” thì không cần gặp anh, còn lần này sắp mặt đối mặt, cô sợ mình sẽ tiêu hoá không nổi.

Ba cô nàng Tư Tư, Sa Sa và Sơ Sơ đang tìm chỗ ngồi, thấy có người gọi Tang Du còn cô bạn vẫn đờ đẫn đứng đó, thế là ba người tiến lên đẩy cô cùng chen vào ngồi bàn của Thẩm Tiên Phi, đẩy cô xuống ghế cạnh anh.

Thẩm Tiên Phi vừa nhìn thấy cô ngồi xuống thì bỗng hoảng loạn, bị nghẹn cơm, ho sặc sụa.

Lúc đó, Sa Sa ngồi ở bàn khác ra sức nháy mắt với cô, ý bảo Tang Du vỗ lưng cho anh.

Tang Du ca mày, trợn mắt lên, phải vỗ lưng cho anh ta à, có nhầm không, lỡ như cô vỗ lưng không kiềm chế được cơn giận, phát cho một cú làm anh đập mặt vào khay cơm, tuy có thể tạm thời hả giận, nhưng kế hoạch vĩ đại sau này của cô sẽ tan thành mây khói mất.

Tư Tư và Sơ Sơ cũng ra sức nháy mắt, Tang Du quyết định cứ liều vậy, vỗ thì vỗ. thế là, móng vuốt sói thò ra sau lưng Thẩm Tiên Phi.

Ai ngờ chỉ một cú, mà Thẩm Tiên Phi đang ho bị vỗ đập ngực xuống bàn, mặt đỏ bừng lên, suýt nữa lật đổ cả khay cơm trước mặt, khay cơm rung lên mấy lần rời mới dừng lại.

Tư Tư, Sa Sa và Sơ Sơ nhất loạt đưa tay lên che mắt.

Lại ho hai tiếng nữa, Thẩm Tiên Phi không chút cảm xúc bưng khay cơm chưa ăn xong rời khỏi bàn, ra khỏi nhà ăn.

Nhìn theo bóng anh, Tang Du rụt tay lại, ảo não vỗ vỗ đầu.

Chết tiệt, đã nói cô sẽ không kìm được vỗ mạnh mà, cũng may lúc nãy Thẩm Tiên Phi đỡ được cú vỗ của cô, chỉ đập ngực vào bàn mà thôi.

Dưới ánh mắt chê bai của ba cô nàng cùng phòng, Tang Du ủ rũ gảy gảy từng hạt cơm vô cùng khó nuốt trong hộp, cô tâm thần rồi nên mới đến đây ăn thức ăn kiểu này. Hừ, ngày mai con chim ngố ấy có van xin cô đến đây ăn, cô cũng không thèm, buổi tối cô quyết định về nhà ăn nhỏ chọn cơm rang còn hơn.

Đột nhiên, cô nhìn chằm chằm vào món rau trên thìa cơm, có cảm giác buồn nôn, phát ra một tiếng kêu quái dị.

Tư Tư nhìn cô vẻ kỳ thị:”Cái đồ vô dụng này, cậu kêu gì mà kêu? ”.

“Ăn phải một con sâu, đáng sợ, ăn phải hai con sâu, rất đáng sợ, vậy ăn mấy con sâu là đáng sợ nhất?”, Tang Du cảm thấy giọng mình đang run lên. Tuy cô thích gây sự đánh nhau, hung dữ hệt đàn chị xã hội đen, nhưng cô sợ nhất những thứ mềm nhũn ghê tởm như thế này.

Lý Thần Hy ngồi cạnh đã ăn xong nghe thấy thế huýt sáo một tiếng, rất tự nhiên tiếp lời:”Chúc mừng ban, Bá Vương Hoa, nửa con sâu không phải ai cũng có thể ăn phải đâu”, vừa nói vừa cười ầm lên với đám bạn rồi đi rửa khay cơm.

Tư Tư, Sa Sa và Sơ Sơ nhìn kỹ xác nửa con sâu cứng đờ, hai hàng chân đã bị chiên giòn thẳng đơ, bên trên vẫn còn lông và gai dựng đứng lên rất rõ ràng, nghĩ đến nửa thứ còn lại đã vào miệng Tang Du, rồi vào bụng cô, ba người chen nhau nói: “Hôm nay cậu đừng nói chuyện với bọn này, còn nữa, không được ngồi toilet”.

Tang Du tức giận đặt thìa xuống, bưng khay cơm đến ô lấy thức ăn, ở đó chỉ có vài sinh viên chọn món, nhân viên phục vụ bên trong đang tán chuyện với nhau.

Gõ gõ ô cửa kính, một ông chú hỏi cô có chuyện gì?

Cô chỉ cho ông chú ấy nhìn thấy nửa con sâu kia, ông ta “Ồ” một tiếng dài thườn thượt:”Protein đấy, dinh dưỡng lằm, cô bé không được lãng phí. Nào tặng miễn phí cho cháu một thìa, không cần quẹt thẻ đâu.”

Ông chú đó vô cùng “tốt bụng” xúc một thìa rau vào khay cơm cho Tang Du, nửa con sâu kia bị che lấp mất tăm.

Tang Du chỉ thấy máu nóng dồn lên đầu, nắm tay co lại chưa kịp làm gì thì bị người ta bịt miệng, khay cơm trong tay cũng bị cướp mất, hai tay bị khoá chặt, cứ thế bị lôi xềnh xệch ra khỏi nhà ăn.

Ông chú ngồi trong nhà ngó ra:”Mấy bạn kia chắc là ganh tỵ lắm, đi cướp cả đồ ăn của cô bé kia”.

Bị lôi ra khỏi nhà ăn, Tang Du vùng vẫy cả tứ chi, khiến ba cô nàng Tư Tư, Sa Sa và Sơ Sơ đều kinh hãi lùi ra xa hơn một mét.

“Các cậu làm gì thế? Tớ muốn phát biểu ý kiến với thức ăn trong nhà ăn cũng không được à?”, Tang Du giận dữ.

Tư Tư nói:”Tớ xin cậu, Tang đại tiểu thư, thật cậu chỉ đến đó ý kiến ý cò thôi à? Cậu vỗ một cú làm anh Thẩm đẹp trai bỏ đi, tức tối không chỗ nào xả, lại ăn mất nửa con sâu, chỉ đến ý kiến với người ta thôi hả? Lần trước cậu đánh cho anh chàng theo đuổi cậu một trận ba ngày cũng không xuống giường nổi, hơn nữa còn để lại di chứng, gương mặt ấy sau này nhìn sao cũng thấy giống mặt heo. Nắm tay sắt của cậu và gương mặt La Sát nữa, rõ ràng là định lôi ông chú đó ra đánh cho một trận thì có”.

Sa Sa nói:”Tang đại tiểu thư à, đây là luật bất thành văn, luật bất thành văn, cậu có hiểu không? Cơm ký túc là thế, chỉ là hôm nay cậu xui xẻo thôi. Cậu không thấy đàn anh, đàn chị năm hai, năm ba, năm tư à, cho dù trong cơm có kiến thì vẫn bình chân như vại đấy thôi ”.

Sơ Sơ nói:”Nếu không phải ba đứa bọn mình kéo cậu đi thì ngày mai cậu lên bảng thông báo rồi. cậu đã lên đó một lần rồi, nếu tái phạm sẽ bị ghi sổ đen đó. Biết không? Người có ‘tiền án tiền sự’ sẽ khó tốt nghiệp lắm”.

Tư Tư bảo:”Cuối cùng tớ cũng biết tại sao Thẩm Tiên Phi nhìn thấy cậu cứ như thấy Thần dịch bệnh, chạy còn nhanh hơn cái gì ấy”.

Sa Sa nói:”Vì cậu bạo lực”.

Sơ Sơ nói:“Mà cậu khá là bạo lực”.

Ba cô nàng mỗi người một câu, vô tình dập tắt lửa giận bừng bừng của Tang Du.

Mãi một lúc sau, cô mới khoát tay:“Thôi, tối nay chúng ta đến nhà ăn nhỏ chọn món đi”.

Tư Tư hỏi:“Vậy cậu không theo đuổi Thẩm Tiên Phi nữa à? Hôm nay cậu phát biểu nghe khí thế lắm cơ mà, không nuốt lời đấy chứ?”.

loading...

“Nếu vì theo đuổi anh ấy mà khiến tớ mắc bệnh chán ăn thì thà tớ…” Ba chữ “không theo đuổi” nghẹn lại trong cổ họng Tang Du nhất quyết không chịu nhả ra, tiếng lòng ấy tuyệt đối không thể nói được.

“Thà thế nào?”, ba cô bạn không chịu buông tha.

“Ăn cơm nhà ăn”, Tang Du nhanh chóng sửa lại, Tang Du cô quyết không phải loại người nói bỏ cuộc là bỏ dễ dàng, cô nhất định phải khiến con chim ngố kia khuất phục!

Sau khi Tang Du chọn ăn cơm ở nhà ăn, nhiều nhất cũng chỉ gặp Thẩm Tiên Phi ba lần, về sau cô chỉ thấy bạn anh, sau nữa hỏi ra mới biết, Thẩm Tiên Phi đã sửa thời gian đi ăn của mình, tóm lại không đến nhà ăn sớm thì cũng cố tình đến muộn, sau khi lấy xong thức ăn thì về thẳng phòng ký túc.

Điều đó khiến quyết tâm theo đuổi của Tang Du ngày càng thêm mãnh liệt, chẳng qua chỉ là một con chim ngố, cô không tin lại không bắn rơi được.

Kế hoạch nhà ăn không được, chuyển sang kế hoạch giảng đường.

Tiết đó học môn pháp luật, thông thường một môn đại cương như vậy, học sinh các lớp sẽ tụ tập lại với nhau, những dãy ghế sau bao giờ cũng tốt hơn những dãy trước, người ăn vụng, người đánh bài, kẻ lại ngủ gục rất say sưa.

Thẩm Tiên Phi đến giảng đường bậc thang này rất sớm, ngồi xuống một trong những dãy ghế đầu tiên.

Dần dần, học sinh vào lớp mỗi lúc một đông, bên cạnh anh cũng có người ngồi xuống, nhưng anh không buồn ngẩng đầu lên, cứ lặng lẽ đọc sách.

Hồi chuông vang lên lanh lảnh như đòi mạng, một vị giảng viên mặc áo khoát kaki tiến những bước chân tao nhã gợi cảm vào giảng đường, vì vị giảng viên này cực kỳ giống người mẫu đang đi catwalk, nên các bạn học đều đặt cho thầy biệt danh “Catwalk”.

Catwalk nói chuyện rất thú vị hài hước, mỗi lần kể các vụ án lại khiến mọi người ôm bụng bò lăn ra cười, ngay cả Thẩm Tiên Phi xưa nay trầm mặc kiệm lời cũng không nhịn được cười.

“Không ngờ anh cũng biết cười cơ đấy”.

Bất ngờ một giọng nói tựa ma quỷ xuyên thẳng vào tai Thẩm Tiên Phi, anh quay sang nhìn người bên cạnh, gương mặt đang nở nụ cười đột nhiên trở nên lạnh lẽo như tảng băng vạn năm.

“Sao cô chui vào đây được”.

“Hiên ngang đi trên con đường mà thầy đã vào đây”, Tang Du vừa trả lời vừa nhìn vị giảng viên Catwalk chằm chằm, chăm chú ghi ghi chép chép. Ông thầy Catwalk mày cũng giỏi thật, pháp luật là một dạng nghệ thuật cuộc sống, giống như đi catwalk vậy. Hiếm hoi lắm mới có một môn học không khiến cô ngủ gục, sao lúc đầu cô không học môn khoa pháp luật nhỉ, cô quyết định lên năm hai sẽ chọn môn học của thầy Catwalk này.

Đối diện với cách nói trơ trẽn của Tang Du, Thẩm Tiên Phi chỉ có thể nhẫn nhịn, nhưng bên cạnh đã gài một quả bom hẹn giờ như thế, về sau thầy có nói gì, anh cũng không cách nào nghe nỗi nữa.

Còn mười mấy phút nữa mới tan học. Catwalk nhìn đồng hồ đeo tay rồi đảo đôi mắt chim ưng một vòng trong lớp, khi ánh mắt lướt qua cô gái ngồi cạnh Thẩm Tiên Phi, thầy nói bằng giọng cực kỳ dịu dàng:“Hôm nay có một vài bạn không đến, nhưng hình như lại có thêm một vài  học viên không nên xuất hiện trong môn học này, khiến Đàm tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh. Thế nên hôm nay Đàm tôi quyết định điểm danh, để làm một trong những tiêu chí chấm điểm cho kỳ thi cuối kỳ của môn học này, giảm bớt áp lực cho các bạn. Có điều những bạn đã điểm danh không được điểm danh hộ, tôi đây trông thường thường bậc trung, nhưng khó điều khiển nhất là tai và mắt, nếu có bạn nào điểm danh hộ, thế thỉ tiếng ‘có’ của bạn ấy sẽ tự động quy về tên của bạn cuối cùng được gọi. được rồi, bắt đầu điểm danh”.

Lời thầy Catwalk vừa dứt, bên dưới náo loạn một phen, ai cũng đều thầm cảm thấy may mắn vì hôm nay mình đã lên lớp, chỉ có thể xin lỗi những bạn đã cúp học thôi.

Catwalk bắt đầu điểm danh từng tên, bên dưới từng người đáp lại.

“Thẩm Tiên Phi”.

Từ khi Tang Du ngồi cạnh, đầu óc Thẩm Tiên Phi bắt đầu hỗn loạn, không biết đang nghĩ ngợi gì, chỉ mong mau chóng tan học, đến nỗi về sau thầy Đàm nói gì, anh cũng không nghe nỗi nữa.

“Này, chim ngố, thầy gọi tên anh kìa, anh thẫn thờ gì thế?” Tang Du lấy cùi chỏ huých vào người anh, lực rất mạnh khiến cánh tay Thẩm Tiên Phi đau điếng.

“Cô nhẹ tay chút có được không, lần nào cũng ra tay nặng! Cảnh cáo cô không được gọi tôi là chim ngố nữa”, Thẩm Tiên Phi nổi giận.

“Thẩm Tiên Phi!”, Catwalk nhìn Thẩm Tiên Phi, lại gọi tên.

“Có!”.

“Tại bạn Thẩm hình như còn khó sử dụng hơn cả tai tôi, sức ảnh hưởng từ bên ngoài quả nhiên rất lớn”, Catwalk cười nói, ánh mắt lại liếc nhìn Tang Du đang cắn bút.

Tai và má Thẩm Tiên Phi nóng bừng lên như có lửa đốt.

Catwalk tiếp tục điểm danh, khi tiếng chuông tan học vang lên cũng vừa lúc gọi xong tên cuối cùng, xong xuôi thầy lại nhìn Thẩm Tiên Phi và Tang Du, cười đầy mờ ám, rồi môm sách sải những bước catwalk đầy uyển chuyển rời khỏi giảng đường.

Ngoài Thẩm Tiên Phi và Tang Du ra, những bạn khác đều đứng dậy lục tục theo sau Catwalk ra khỏi giảng đường, có người còn bắt chước dáng đi của Catwalk nữa.

Vương Hạo, Lý Thần Hy, Trương Trung Thành lúc đi ngang qua họ, ai nấy đều giơ tay hình chữ V với Tang Du, biểu thị sự ngưỡng mộ.

Mọi người đều đi hết, cả giảng đường rộng thênh thang chỉ còn lại Thẩm Tiên Phi và Tang Du.

Thẩm Tiên Phi quay lại hoả Tang Du:“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”.

“Chẳng phải anh cũng biết điều đó sao?”, Tang Du hỏi lại.

“Tôi không biết ! Rốt cuộc cô muốn gì, muốn đánh tôi một trận sao, cô cứ nói thẳng ra đi, đừng có suốt ngày đeo bám tôi mãi thế”.

Thấy lửa giận bừng bừng của Thẩm Tiên Phi, Tang Du nắm chặt tay lại muốn đấm cho anh một trận, nhưng bình tĩnh lại, cô buông tay ra, cố kéo da mặt đã cứng đờ để nặn ra một nụ cười méo mó:“Là anh bảo em nói ra đấy nhé, vậy em nói đây. Em muốn là bạn gái của anh…”.

Cuối cùng cũng nghiến răng kèn kẹt nói ra câu đó, Tang Du bỗng cảm thấy mặt mình như bị sốt, cô nghĩ nhất định cô đã bị lửa trong lòng thiêu cháy rồi.

“Thần kinh”, Thẩm Tiên Phi xếp sách lại ngay ngắn, đứng lên bỏ đi.

“Cái anh này lạ thật, là anh bảo người ta nói,nói rồi lại mắng người ta thần kinh”, Tang Du đạp chân lên bàn, nhảy qua chiếc bàn phía trước, phóng thẳng xuống trước mặt Thẩm Tiên Phi, cản đường anh lại: “Muốn làm bạn gái anh là thần kinh, vậy sau này anh cưới vợ có phải cũng là thần kinh không?”.

“Tôi thần kinh cũng không chọn một cô gái vừa thô lỗ vừa bạo lực như cô làm bạn gái đâu”, Thẩm Tiên Phi trừng mắt nhìn cô, đẩy cô ra một cách tuyệt tình rồi ra khỏi giảng đường.

Lần đầu tiên, sau khi vào đại học H, Tang Du muốn chửi thề.

Cô nhịn nữa, nhịn mãi, đến khi không nhịn nổi thì đã đá một cước tung cánh cửa giảng đường.

Kết cuộc là, chiều hôm đó Tang Chấn Dương cho người đến lắp một cánh cửa mới tốt hơn, lần này nhà trường không những bỏ qua cho Tang Du, mà ngược lại còn khen cô là một cô gái tốt biết yêu trường, yêu lớp.

Trải qua sự kiện điểm danh lần đó, môn pháp luật bỗng xuất hiện một hiện tượng rất kỳ lạ.

Thẩm Tiên Phi rất muốn đến sớm để chiếm chỗ ngồi, nhưng để tránh Tang Du lại ngồi kế bên nên đành bất lực canh thời gian thật chính xác, chỉ mấy giây trước khi Catwalk vào cửa, anh mới chịu vào, mà lúc nào cũng chỉ có thể ngồi ở mấy hàng ghế sau, chịu đựng đám bạn tụ tập đánh bài, thì thầm to nhỏ tâm sự ở mấ dãy ghế trước.

Không biết vì thích Catwalk hay vì sao, mà những môn học khác của Thẩm Tiên Phi, Tang Du chưa bao giờ đến, chỉ đến khi học môn pháp luật, tiết nào cô cũng tham gia đầy đủ, hơn nữa còn ghi chép rất kỹ lưỡng, chăm chỉ hơn cả những sinh viên năm hai phải học môn học này.

Có lần thầy Catwalk không nhịn nổi, hỏi xem cô là sinh viên khoa nào ngành nào. Những người ngồi gần đó đều quen cô nên nhiệt tình trả lời giúp.

Khi Catwalk vừa nghe cô là HK518, thầy cười càng ý nhị, luôn dụ dỗ cô bằng giọng nói cực kỳ dịu dàng của mình:“Có muốn chuyển ngành không? Đến khoa pháp luật của thầy đi ”

Còn Tang Du luôn trả lời vẻ nghiêm túc:“Có thể chuyển sang ngành thiết kế nội thất khoa mỹ thuật thương mại không?”.

Mấy lần dụ dỗ Tang Du chuyển ngành không thành công, một hôm trước khi tan học, thầy rất dịu dàng nói với các sinh viên ngồi ben dưới:“Các bạn hãy mang vở ghi chép lên, đây sẽ là tiêu chuẩn để chấm điểm cho kỳ thi cuối kỳ, chú ý là tiêu chuẩn chấm điểm, nội dung cân hỏi thi sẽ không được lặp lại trong những đề thi khác.Cho các bạn mười lăm phút, hãy nhanh chóng nộp vở ghi chép lên đây ”.

Giọng nói dịu dàng ấy đối với sinh viên năm hai mà nói chính là tiếng sét – giữa – trời – quang, còn mạnh hơn gấp mười lần so với bom nguyên tử. trong tích tắc, cả giảng đường kêu than ngất trời, cuối cùng sau khi thương lượng, Catwalk cũng đồng ý tan học nộp vở ghi chép cũng được.

Vốn dĩ cở ghi chép của Thẩm Tiên Phi luôn là mục tiêu giành giật đầu tiên của các bạn học, nhưng vì bị Tang Du quấy nhiễu, Thẩm Tiên Phi có đến mấy lần không ghi đầy đủ, vì thế nên vở ghi của Tang Du trở thành hàng “hot”.

Đối diện với một đống tiền đang phất phơ trước mặt, Tang Du vẫn không tỏ vẻ gì. Cô có rất nhiều tiền, thứ không thiếu nhất cũng chính là tiền. Cô photo vở ghi ra làm N bản, ai có thể cung cấp được ngày sinh, địa chỉ gia đình, sở thích, thông tin cuộc sống… của Thẩm Tiên Phi, cô sẽ đưa miễn phí một chương của vở ghi.

Chiêu ấy quả nhiên rất hữu hiệu, những mảnh giấy nhỏ ghi đủ mọi chuyện liên quan đến Thẩm Tiên Phi bỗng chốc bay đầy trời, bao gồm cà việc lúc nào anh đi vệ sinh, hôm nay mặc quần lót màu gì… đều có đủ !

Vì sự kiện vở ghi chép của Catwalk, mà đời tư của Thẩm Tiên Phi đã phơi bày hoàn toàn trước mặt Tang Du, điều đó khiến anh không thể chịu đựng nổi, và cuối cùng đã ra một quyết định.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: