truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không Thể Không Yêu _ Chương 33 – 34 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 33

Không đợi Đức Lí Tư mở miệng, Tạp Trát
Nhân đã nhanh chóng ngồi xổm xuống vội vàng hỏi Khả Hoan: “Khăn trùm đầu
của em sao lại thế này? Có phải chính tay em tháo xuống không? Hay là
do tên khốn kiếp này kéo xuống?”

Khả Hoan thút thít gật đầu: “Là em kéo
xuống, lúc đó em vội quá nên kéo xuống để………….” Cô không dm nói hết câu
khi nhìn thấy ánh mắt của Tạp Trát Nhân đang bốc ngùn ngụt lửa tức giận.

Tạp Trát Nhân đã sớm mất đi kiên nhẫn
khi bị La Y khiêu khích, lại vừa nghe nửa câu đầu của Khả Hoan, hắn
giống như bọc thuốc nổ vừa được châm ngồi, mất đi lý trí, vừa vội vã và
tức giận, hắn mạnh tay lắc lắc hai vai cô, điên tiết nói: “Ai cho em tự ý
bỏ xuống hả? Hôm trước tôi đã dặn em thế nào, đã bảo không bao giờ được
gỡ bỏ khăn che mặt cơ mà, lại càng không được tự ý cởi áo dài ra? Vì
sao không nghe lời hả? Vì sao?”

Khả Hoan bị hắn lắc mạnh quá, đầu óc trở
lên choáng váng cơ hồ muốn văng ra khỏi cổ. Cô cũng khống hiểu sao hắn
lại tức giận đến thế, lúc này cô vừa sợ hãi và ủy khuất, hắn đã bao giờ
dặn dò cô những điều đó đâu, sao giờ lại điên cuồng trách cứ cô như vậy?

Nhìn dáng vẻ vô tội đáng thương của Mèo
con, lòng Tạp Trát Nhân đau như cắt, hắn vô lực buông cô ra, nước mắt
của Mèo con làm cho lý trí của hắn quay trở lại. Đúng rồi, hôm đầu tiên
Mèo con đến đây, hắn không khống chế được ham muốn nên đêm đó hắn đã
muốn Mèo con hai lần. Sau đó, người hầu mang áo dài đến hắn có chỉ cho
Mèo con cách mặc, dặn dò những điều cấm kỵ nhưng lúc đó Mèo con đã sớm
mệt rũ, cơ hồ không hề mở mắt. Có lẽ lúc đó Mèo con đã ngủ say rồi nên
không nghe được một câu dặn dò nào của hắn.

Tạp Trát Nhân suy sụp nhắm chặt hai mất
lại, cả người hắn như tê liệt trước cảm giác vô lực, giờ đây còn gì để
nói nữa đâu, dựa theo quy củ gia tộc, chỉ cần trước mặt nam nhân khác bỏ
khăn trùm đầu cũng đã bị quy vào tội dâm đãng không thể tha thứ được.
Huống chi La Y đã cố khép Mèo con vào tội quyến rũ hắn, còn đánh vỡ đầu
hắn, Mèo con làm sao còn có cơ hội thanh minh.

Trừ bỏ Trát Phi có thể đại khái nghe
hiểu cuộc đối thoại của Tạp Trát Nhân và Khả Hoan, những người còn lại
cơ bản không nghe hiểu họ nói gì.Nhưng nhìn thấy Khả Hoan gật gật đầu và
thái độ điên cuồng tức giận của Tạp Trát Nhân, mọi người lập tức hiểu
được đáp án, La Y đã không nói dối.

Đức Lí Tư lạnh lùng hạ lệnh: “Ba Lạp, đem dây thừng và roi lại đây”

Tạp Trát Nhân đứng phắt dậy, há miệng
định nói gì đó nhưng không biết phải nói thế nào. Đức Lí Tư dùng ánh mắt
nghiêm khắc cảnh cáo hắn ý nói: “Không cần tái chọc giận ta”.

Ông nhìn về phía con trai, tất nhiên ông
biết con trai lúc này vô cùng phẫn nộ và thương tiếc cho cô gái đó.
Trong lòng con trai nghĩ gì làm cha như ông làm sao mà không hiểu. Nhưng
là tình huống hôm nay không hề đơn giản, không phải như những lần khác
chỉ là 3 cha con bất đồng quan điểm, lần này còn liên lụy tới La Y –
người thừa kế thứ hai trong gia tộc Cáp lặc. Bởi vì thân phận đặc biệt
này nên La Y chỉ đứng thứ hai trong gia tộc so với cha con ông về đặc
quyền.

Hơn nữa với nô lệ mà nói, chỉ hơi không
tôn trọng chủ nhân thôi đã bị trừng phạt nghiêm khắc, hôm nay cô gái này
còn gây ra những tội lớn như vậy, thân là tộc trưởng, lại là bác ruột
của La Y, ông không thể vì thương yêu con trai mà thiên vị một đứa nô
lệ.

Khả Hoan lo sợ nhìn đám đàn ông đang lâm
vào trầm mặc, sự im lặng khiến cô linh cảm sắp xảy ra việc gì đó nguy
hiểm tới mình. Trong tư thế này cô không thể nhìn rõ mặt đao phủ nên cô
càng tỏ ra tuyệt vọng. Vài phút sau, Ba Lạp mang dây thừng và một chiếc
roi da thô hắc và được tẩm dầu đến.

Sắc mặt của Khả Hoan liền trở lên tái
nhợt, mồ hôi lạnh toát ra và chảy ròng ròng nơi sống lưng, không cần ai
nói cô cũng biết những hình cụ tàn khốc này là dành cho cô. Ba Lạp trầm
mặc đứng một bên, Đức Lí Tư nhìn thoáng qua Tạp Trát Nhân, quay đầu ôn
nhu nói với La Y: “Nữ nô này dám đả thương cháu, tội không thể tha thứ.
Giờ ta giao cô ta cho cháu trừng phạt, chết sống sao tùy cháu, chỉ cần
cháu hết giận là được rồi”.

“Cha”. Tạp Trát Nhân từng bước tiến đến trước mặt Đức Lí Tư. “Con cầu xin cha….”

“Đủ rồi”. Đức Lí Tư quay đầu lại, gầm
lên một tiếng đánh gãy câu nói của Tạp Trát Nhân, ông lại tiếp: “Ba thật
thất vọng về mày, đường đường là con cháu gia tộc Cáp Lặc, chỉ vì một
nô lệ mà liên tục gây rối. Uổng công ba từ nhỏ ân cần dạy dỗ. Hôm nay ba
sẽ trừng phạt nữ nô này trước, sau đó sẽ đến lượt mày, không thể để mày
tiếp tục bôi nhọ danh dự gia tộc thêm nữa.”

La Y cũng hơi lùi người xuống, những lời
giáo huấn của Đức Lí Tư thật sâu cay, nói là giáo huấn Tạp Trát Nhân
nhưng thực chất cũng là giáo huấn hắn. Ông bác này thật đúng là lợi
hại,mấy trò xấu xa của mình ông đều nhìn thấy rõ. Tuy da mặt hắn nổi
tiếng là dày, trong gia tộc này hắn chả sợ ai cả, kể cả cha mẹ ruột,
nhưng riêng đối với ông bác này hắn có vài phần kiêng sợ.

Hắn cũng không phải là không hiểu ý tứ
của ông bác tộc trưởng, tại sao lại là “ ta giao cô ta cho cháu trừng
phạt, chết sống sao tùy cháu, chỉ cần cháu hết giận là được” chứ không
phải là “Dựa theo tộc quy, đem cô ta đánh chết tại chỗ’, rõ ràng là muốn
hắn cho cô ta một con đường sống.

Biết vậy nhưng La Y cũng không thể dễ
dàng bỏ qua cơ hội làm cho tên “Tạp chủng” kia chịu cảm giác thống khổ
sống không bằng chết. Đau lòng sao, vậy tao sẽ cho mày biết thế nào là
đau lòng thật sự. Nghĩ vậy hắn nói: “Cám ơn bác đã thương yêu cho cháu
cơ hội được trút giận. Nhưng nữ nô này là người của Tạp nên cháu xin
nhường lại quyền động thủ cho Tạp, sau này khỏi trách cứ cháu ra tay
nặng nhẹ”

Tạp Trát Nhân cắn răng căm tức nhìn La
Y, tên khốn kiếp này. Hai tay Tạp Trát Nhân nắm chặt nắm đấm , phải rất
kiềm chế mới không xông lên cho tên kia vài cú đấm.

La Y vênh váo phân phó binh lính: “Các
người còn đứng thất thần làm gì, không mau trói nữ nô này lên giá trói,
nhớ cởi bỏ sạch áo dài trên người cô ta ra, nữ nô làm sao xứng đáng dược
mặc áo dài, cởi sạch ra cho ta, …ai ui…”

Câu nói của La Y bị bỏ lửng vì Tạp Trát
Nhân vừa cho hắn ăn một cú đấm cực mạnh, mọi người không kịp trở tay,
chỉ nghe La Y thét lên một tiếng rồi lảo đảo ngã xuống, máu mũi chảy đầm
đìa. Tạp Trát Nhân tiếp tục ngồi đè lên người hắn giơ tay tiếp tục
đánh, Trát Phi vội vàng chạy lại ôm chặt hắn : “Dừng tay, Tạp”. Chú làm
như vậy chỉ có thể làm tình huống càng thêm phức tạp mà thôi, trong lòng
Trát Phi thầm nói.

Tạp Trát Nhân vẫn trong cơn tức, giãy
mạnh hất tay Trát Phi ra, Đức Lí Tư bực tức hò hét: “Các người bắt lấy
nó cho ta”. Mấy tên binh lính vội chạy tới giúp Trát Phi bắt lấy hai tay
Tạp Trát Nhân trói chặt ra đằng sau. Đức Lí Tư tức giận giật mạnh roi
da trên tay Ba Lạp quất mạnh vào người Tạp Trát Nhân, thân mình hắn khẽ
run rẩy một chút, răng cắn chặt tuyệt khong rên một tiếng, chỉ quay đầu
trừng mắt nhìn cha.

Đức Lí Tư lạnh giọng nói: “Xin lỗi anh họ của mày ngay”.

Tạp Trát Nhân quật cường im lặng, roi
lại rơi xuống người hắn, nhịn không được nhíu mày, thân mình cương lên.
Đức Lí Tư trầm giọng nói: “Tất cả đều là do nữ nô này gây lên, cô ta
chính là đầu sỏ của mọi việc, Ba Lạp, ngươi mau chấp hành tộc quy, đánh
chết cô ta ngay cho ta”.

Tạp Trát Nhân lộ vẻ sầu thảm nhìn cha, lớn tiếng nói: “Không, cha …”

Đức Lí Tư không thèm để ý tới hắn nữa mà đưa roi cho Ba Lạp. Ba Lạp tiếp nhận roi hướng Khả Hoan đi tới.

Khả Hoan bị trói chặt trên cọc, áo dài
bị cởi bỏ, thân thể nhỏ bé của cô trông giống như chiếc lá đang đung đưa
trước gió. Cô cắn chặt môi run rẩy, đến lúc này thì cô biết mình không
thoát khỏi kiếp nạn. Những chuyện vừa xảy ra cô đều chứng kiến rõ ràng,
ngay cả đao phủ dù cố hết sức cũng không cứu nổi cô, đám người còn lại
càng không có ý định buông tha cô. Mặt cô bị ép vào phía trong cọc nên
cô không thể liếc nhìn về phía Tạp Trát Nhân, nhưng cô vẫn cảm giác được
ánh mắt đau lòng của hắn đang đau đáu nhìn về hướng cô.

Ánh mắt đau đớn của hắn lúc nãy, rồi lại
vì cô mà bị cha đánh… bằng đấy hành động đủ cho cô cực kỳ xúc động, từ
giờ trở đi có lẽ cô không bao giờ gọi hắn là Đao phủ nữa, dù chỉ là ở
trong lòng. Dù hắn có là kẻ giết người lãnh khốc tàn nhẫn đi chăng nữa
nhưng tại nơi đầy bạo lực dã man này hắn vẫn vì cô mà chống lại toàn gia
tộc, còn ai có thể vì cô hi sinh đến như vậy nữa không?

Ba Lạp dừng bước, giơ roi lên rồi hạ
xuống rất nhanh. Tiếng thét chói tai vang lên như thử thách màng nhĩ của
tất cả mọi người. Cảm giác đau đớn đến xé rách da thịt làm mọi dây thần
kinh của Khả Hoan dường như tê liệt, so với lần bị Tạp Trát Nhân dùng
dây lưng quất thì đúng là một trời một vực, hôm nay cô thực sự mới biết
thế nào là bị trừng phạt bằng roi. Roi liên tiếp nâng lên rồi hạ xuống,
Khả Hoan khóc khàn cả tiếng, đau đớn làm cô vặn vẹo thân thể, cổ tay bị
trói cũng lằn vết máu vì giãy giụa quá mạnh. Da thịt lúc này đã bị bong
tróc, sau lưng đỏ thẫm đập vào mắt mọi người. Đức Lí Tư mặt không hề đổi
sắc. La Y thì hả hê giống như dã thú ngửi thấy mùi máu tươi, càng bị
kích thích mãnh liệt.

Tạp Trát Nhân thiếu chút nữa giãy khỏi
sự kiềm chế của 2 tên lính nhưng đều nhanh bị áp đảo trở lại, hắn chỉ có
thể tuyệt vọng đau đớn nhìn, miệng không ngừng la hét: “Dừng tay, mau
dừng tay…. Con sai rồi, ba, con sai rồi. Xin ba kêu hắn dừng tay…”

loading...

Lại thêm một nhát roi buông xuống, Khả Hoan lúc này đột nhiên cảm thấy bụng đau quặn, giữa hai chân máu tươi từ từ chảy xuống.

Chương 34

Sự việc xảy ra ngoài ý muốn khiến mọi
người đều chấn động. Trát Phi không thể trầm tĩnh như cha, vội vàng hét
lên: “Dừng tay”. Trên thực tế Ba Lạp cũng đã dừng tay ngay sau khi lão
phát hiện ra Khả Hoan đang chảy máu.

Một tiếng gầm rống giận của dã thú vang
lên, Tạp Trát Nhân như dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh hai tên lính ra,
lực quá lớn cơ hồ làm trật khớp tay, hắn vọt tới trước mặt Khả Hoan ôm
lấy cô.

Lúc này mặt Khả Hoan đã trở lên trắng
bệch, môi cắn chặt, mồ hôi lạnh ướt đẫm, tóc tai bù xù dán chặt vào mặt,
hơi thở yếu ớt hắt lên mặt hắn. Cả người trong ngoài đều đau đớn khôn
tả, Khả Hoan mơ hồ mất đi ý thức hận không thể ngất đi. Bụng đau quặn,
còn đau đớn hơn vết roi trên lưng, ánh mắt thất thần nhìn gương mặt lặng
đi vì đau đớn của Tạp Trát Nhân, dù rất muốn mở miệng ra gọi hắn nhưng
cô không còn đủ khí lực để thốt lên lời. Ba Lạp nhanh chóng cởi bỏ dây
thừng, Tạp Trát Nhân ôm chặt lấy mèo con, không thèm để ý tới những
người khác, dang áo choàng cuốn Mèo con vào lòng rồi cứ thế rời đi vào
hậu viện.

Đức Lí Tư nhìn theo cho đến khi thân ảnh
con trai biến mất hẳn, ông mới quay sang Ba Lạp nói: “Kêu A Mạn Đạt nấu
thuốc mang lên cho cô ta ngay. Chuẩn bị cả thuốc bổ mang lên phòng Tạp
nữa. Việc làm của chúng ta ngày hôm nay tuy rằng không đúng nhưng cũng
bởi vì chúng ta không biết cô ta mang thai, thánh Ala cũng sẽ tha thứ
cho chúng ta mà thôi”. Ba Lạp gật đầu thở dài rời đi.

La Y ngàn vạn lần không thể dự đoán được
sự việc lại ra nông nỗi này, hắn đang cực kỳ hưng phấn khi chứng kiến
Tạp Trát Nhân lăn lộn đau đớn trước việc mỹ nhân của hắn bị hành hình,
vậy mà ngoài ý muốn nữ nô kia lại có thai. Theo luật lệ của đạo Hồi và
cũng là luật lệ của gia tộc Cáp lặc, dù người phụ nữ có là ai đi nữa,
chỉ cần mang thai cốt nhục của nam nhân trong gia tộc đều sẽ được bảo hộ
và được bao dưỡng đến hết đời. Đặc biệt là trong lúc đang mang thai, dù
có vi phạm lỗi gì đi chăng nữa đều không bị đem ra hành hình, ít nhất
cũng phải đợi đến khi sinh hạ đứa trẻ xong.

Hắn nghĩ đi nghĩ lại, tuy vì lý do đó mà
hôm nay cô ta thoát khỏi hành hình nhưng cuối cùng cái thai cũng đã bị
sảy, như vậy hắn cũng đã thỏa mãn lắm rồi. Hả hê là thế nhưng hắn vẫn
không dám tỏ ra ngoài mặt một tia sung sướng nào, hắn nhìn gương mặt âm
trầm của ông bác rồi thận trọng nói: “Bác à, cháu cũng đâu có ngờ sự
việc lại thành ra thế này, Tạp cũng tệ thật, sao không nói cho chúng ta
một tiếng là nữ nô kia đang mang thai cơ chứ”

Đức Lí Tư ôn hòa nói: “La Y, cháu cũng
trở về nghỉ ngơi đi, trên người còn đang bị thương kia kìa. Mấy anh em
lớn lên cùng nhau, có gì đừng để trong lòng, bác sẽ thay cháu dạy dỗ lại
Tạp”.

La Y ngượng ngùng gật đầu rồi nhanh
chóng rời đi. Trong viện lúc này chỉ còn hai cha con Đức Lí Tư và Trát
Phi. Lúc này Đức Lí Tư mới lo lắng nói: “Trát Phi à, mấy hôm tới con
dành nhiều thời gian quan tâm Tạp một chút, ba sợ nó lại làm gì đó liều
lĩnh. Ba thật không biết phải làm sao với nó nữa”.

Trát Phi cầm bàn tay run run của cha,
trấn an: “Con biết rồi. Ba đừng quá lo lắng”. Hắn cũng biết sau sự việc
này tiểu đệ sẽ càng ghi hận cha.

Tạp Trát Nhân ôm chặt Khả Hoan chạy băng
băng vào nhà, áo choàng của hắn bị thấm ướt sũng bởi máu của cô. Hắn
một cước đá tung cửa phòng, không cởi giày, một bước chạy chẳng lên
phòng ngủ tầng 2, nhẹ nhàng đặt Khả Hoan nằm xuống.

Khả Hoan nhắm chặt hai mắt, ôm bụng cuộn
tròn người lại, mồ hôi túa ra ướt đẫm ga trải giường. Tạp Trát Nhân vội
mang áo choàng phủ lên người cô rồi nhẹ giọng an ủi: “Mèo con, cố lên,
anh biết em rất đau. Chịu đựng một lát, tất cả đều qua rồi. Nhanh mặc
quần áo vào, anh sẽ đưa em rời khỏi nơi này, sẽ đưa em đi bác sỹ, sẽ
mang em đi Paris, không bao giờ trở lại đây nữa. Từ nay về sau không ai
dám ức hiếp em nữa, anh thề… Cho anh xin lỗi, xin lỗi Mèo con…” Trong
lòng hắn từng trận đau đớn co rút, không biết Mèo con có thể nghe được
những lời hắn nói không, càng không biết sau này Mèo con có thể tha thứ
cho hắn?

Dưới lầu cửa bật mở, tiếng bước chân dồn
dập tiến lên lầu, cửa phòng ngủ cũng bị mở ra. Tạp Trát Nhân không thèm
quay đầu lại, gằn giọng: “cút đi cho ta”. Giọng nói đầy phẫn nộ, hắn
không muốn gặp bất kỳ kẻ nào trong cái nhà này nữa.

Tiếng một phụ nữ da đen vang lên: “Thiếu gia à, cô ấy cần phải uống thuốc cầm máu ngay”.

Tạp Trát Nhân dừng tay, quay đầu nhìn
thẳng A Mạn Đạt lạnh lùng nói: “Không cần ngươi lo lắng, ta sẽ đưa cô ấy
đi gặp bác sỹ, ngay bây giờ”

A Mạn Đạt lắc lắc đầu ý phản đối: “Ở
trang viên này chỉ có mình tôi biết chữa trị cho phụ nữ sảy thai thôi
thiếu gia à, cho dù Ngài rời đi bây giờ cũng không thể tìm được người có
khả năng cứu cô ấy, chẳng lẽ Ngài định đưa cô ấy về căn cứ sao? Căn cứ
tuy có bác sỹ nhưng từ đây đi tới đấy lâu như vậy, cô ấy có thể chết vì
mất máu giữa đường. Xin Ngài mang bát thuốc này cho cô ấy uống ngay đi
ạ”.

Lời nói của A Mạn Đạt làm Tạp Trát Nhân
sực tỉnh, hắn nhẹ nhàng cuộn áo choàng lại đặt dưới thân Khả Hoan, sau
đó cắn răng nhận bát thuốc từ A Mạn Đạt thận trọng đưa tới miệng Mèo
con, cưng nựng: “Mèo con, ngoan nào, há miệng uống thuốc nào, uống xong
sẽ không đau nữa”.

Khả Hoan cắn chặt răng, thuốc cũng vì
thế mà chảy tràn ra cổ. A Mạn Đạt phải tiến lại giúp Tạp Trát Nhân mở
hàm cô ra rót thuốc vào, khó khăn lắm Khả Hoan mới uống xong thuốc. Một
lúc sau cô mới từ từ mở mắt. Bụng có vẻ đỡ đau hơn chút ít, phía sau
lưng vẫn hỏa lạt đau rát. Đau đớn khiến cô tê liệt thần kinh, không thể
nghe rõ Tạp Trát Nhân nói gì, chỉ thấy gương mặt hắn hiện rõ vẻ đau đớn
và dằn vặt. Được một lúc thì bụng cô đau trở lại, A Mạn Đạt biết là do
tác dụng cua thuốc, tử cung sẽ co thắt để tống đẩy thai ra hết, Khả Hoan
vì thế cuộn người đẩy mạnh Tạp Trát Nhân ra, lăn lộn rên rỉ.

Tạp Trát Nhân nhìn Mèo con đau đớn kịch
kiệt sống không bằng chết, hắn phát hỏa lên quát A Mạn Đạt: “Chết tiệt,
còn bao lâu nữa mới hết đau, hả?”

A Mạn Đạt thở dài: “Cũng còn tùy vào thể
chất mỗi người, có người nhanh, có người lâu cũng mất khoảng 1,2 ngày.
Thiếu gia ngài hãy ôm chặt cô ấy, hoặc là cột chặt cô ấy vào giường, chứ
để cô ấy giãy giụa thế này càng làm hao tổn khí lực, sẽ càng lâu khỏi.
Với lại vết thương sau lưng cũng cần phải rịt thuốc, không thể để mãi
thế này đựoc”.

Tạp Trát Nhân biết A Mạn Đạt cũng là vì
tốt cho Khả Hoan mới nói thế nhưng làm sao hắn có thể trói Mèo con lại
được. Hắn chỉ có thể cắn răng nằm nghiêng người, cẩn thận tránh đi vết
thương sau lưng và ôm lấy cô. Khả Hoan vẫn giãy giụa kịch liệt khiến mồ
hôi của hai người đều tuôn ra ướt đẫm. Một lúc sau bụng mới bớt đau, Khả
Hoan nằm im một lát thì A Mạn Đạt bắt đầu rắc thuốc vào vết thương sau
lưng, Khả Hoan lại ăn đau lần nữa. Tạp Trát Nhân không ngừng lẩm nhẩm dỗ
dành cô, phải mất một lúc Khả Hoan mới dần dần thanh tỉnh.

Suốt 4 ngày sau, Khả Hoan mới thoát khỏi
tra tấn đau đớn, trên lưng vết thương cũng đã đóng vẩy. Bốn ngày qua cô
gần như rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, ấn tượng chung của cô trong
thời gian này nếu có cũng chỉ là gương mặt đầy đau đớn xót xa của Tạp
Trát Nhân mà thôi.

Cô nhẹ nhàng nâng đầu dậy nhìn hắn, vẻ
mặt hắn rất ủ rũ, râu xia xồm xoàm đang ghé lên đỉnh đầu cô ngủ say, hai
cánh tay vẫn duy trì tư thế ôm chặt lấy cô.

Mắt cô đỏ sọng lên, vì cái gì mà vận
mệnh cứ trêu đùa cô như thế? Lúc cô không yêu hắn, hắn bất chấp thủ đoạn
chiếm lấy cô. Đến khi trái tim cô rung động, cô lại mất đi giọt máu của
hai người.

Con à, mẹ thật xin lỗi vì không bảo trụ
được sinh mệnh của con.Lúc mẹ bắt đầu đến châu Phi cùng đoàn Cứu trợ,
sức khỏe yếu nên không thể thích ứng với điều kiện sinh hoạt nơi đây,
chu kỳ sinh lý cũng vì đó mà thất thường. Có kỳ đến sớm, kỳ đến muộn.
Rồi bao biến cố liên lục phát sinh khiến tinh thần và thể xác của mẹ rất
mệt mỏi, không có thời gian để ý tới chu kỳ, vô tình làm hại tới sinh
mệnh của con. Đến giờ mẹ mới nhận thấy, con lẳng lặng cùng mẹ trải qua
quãng thời gian khó khăn nhất của cuộc đời mẹ, vậy mà mẹ không đủ năng
lực để bảo vệ cho con, con thật đáng thương, con của mẹ.

Nước mắt không ngừng chảy xuống, Khả
Hoan cố không khoác ra thành tiếng nhưng vẫn làm kinh động tới Tạp Trát
Nhân vốn đang ngủ rất chập chờn. Hắn mở to mắt nhìn thấy Khả Hoan đang
khóc thảm thương, lòng hắn lại xót xa: “Vẫn đau lắm sao, để anh tìm A
Mạn Đạt tới, uống thuốc vào sẽ bớt đau đi một tí. Em nằm yên ở đây, đừng
nhúc nhích, ngoan nhé!”

Nói xong nhẹ nhàng rút hai tay lại chuẩn
bị đứng dậy đi kêu A Mạn Đạt. Khả Hoan lắc đầu không nói gì, úp mặt vào
ngực Tạp Trát Nhân, nghe tim hắn đập vững vàng cô thấy thật an tâm, bao
cảm xúc bi thương ai oán dường như xuống.

Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng ôm lấy cô như ôm
báu vật, ôn nhu nói: “Đừng sợ Mèo con. Không có kẻ nào dám tổn thương
em nữa đâu. Đợi em khỏe hẳn anh sẽ đưa em đi, vĩnh viễn không bao giờ
trở lại nơi này”.

Khả Hoan kinh ngạc ngẩng dầu nhìn hắn, cô thật sự có thể rời đi nơi này hay sao?

Tạp Trát Nhân mỉm cười gật đầu, áp đầu
Mèo con trở lại ngực mình, hai tay liên tục vuốt ve mái tóc cô. Gương
mặt tươi cười bỗng chốc trở lên chua sót, sẽ không dễ dàng buông tay tất
cả nhưng hắn đã quyết sẽ đoạn tuyệt hoàn toàn quan hệ với gia tộc cáp
lặc.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: