truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không Thể Không Yêu _ Chương 19 – 20 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 19

Làn da ngăm ngăm của Tạp Trát Nhân nhanh
chóng lộ ra sau lớp quân trang bên ngoài, cơ thể hắn là tổng hòa của sự
pha trộn từ hai khí chất trái ngược: tôn quý và hoang dại. Hắn không
nóng lòng tiến vào cơ thể Khả Hoan mà muốn hưởng thụ thân thể mềm mại
mượt mà này trước.

Ngón tay hắn chậm rãi lướt từ mặt Khả
Hoan xuống phía dưới, xương đòn thanh mảnh, bộ ngực tròn trịa trắng
ngần, bụng phẳng phiu láng mượt. Toàn thân Khả Hoan cứng đờ không chút
phản ứng, hai mắt cô nhắm chặt, lông mi hơi rung rung, bằng ấy biểu hiện
đều chứng tỏ chủ nhân của thân thể đang cực kỳ khiếp đảm. Tạp Trát Nhân
nhẹ nhàng nâng cẳm cô lên, kéo sát mặt cô vào gần mặt hắn, Tạp Trát
Nhân chưa bao giờ thích thú với việc cưỡng dâm cả: “Thả lỏng cơ thể,
đừng cố kháng cự khoái cảm mà tôi chuẩn bị mang lại cho em, như vậy em
mới thấy dễ chịu một chút”.

Tạp Trát Nhân nhìn thẳng vào Khả Hoan
nói. Khả Hoan vẫn không hề mở mắt, nước mắt ở đâu liên tục tuôn rơi. Tạp
Trát Nhân không nói gì nữa, chậm rãi cúi xuống mặt cô, cơ thể cô phảng
phất mùi sữa tắm rất gợi cảm, Tạp Trát Nhân bắt đầu hôn cô, khẽ cắn cắn
vào cổ cô, từ từ hạ thấp xuống dưới, xương đòn và bờ ngực cao đầy của cô
là điểm đến tiếp theo của hắn.

Tạp Trát Nhân cố ý khơi dậy ham muốn của
Khả Hoan để đạt được cảm giác chinh phục người đẹp, trước sự tấn công
ào ạt của Tạp Trát Nhân, Khả Hoan bắt đầu mềm người và không thể ngăn
cản được từng đợt sóng cảm xúc dâng trào trong cơ thể, cô vẫn không mở
mắt nhưng hơi thở trở lên gấp gáp, cơ thể bắt đầu vặn vẹo cơ hồ muốn
thoát đi ma trảo của Tạp Trát Nhân.

Tạp Trát Nhân khẽ nở nụ cười, ngón tay
bắt đầu thâm nhập vào nụ hoa nhỏ giữa hai chân Khả Hoan, nơi đó đã nhanh
chóng ướt át và run rẩy theo từng nhịp động của tay hắn. Hắn không
ngừng tra tấn nụ hoa nhỏ của cô, nơi đó hắn cảm giác như đang nóng rực
và co rút bao bọc lấy ngón tay hắn, Khả Hoan bỗng dưng mở mắt há mồm to
để thở gấp, cố gắng thoát khỏi cảm giác như bị điện giật tê dại. Dù cô
rất muốn kháng nghị lại sự mị hoặc này nhưng cơ thể cô không thể chống
lại được sự ham muốn đến đam mê như thế này.

Cô không hiểu tại sao tên đao phủ này
không một bước chiếm lấy cô luôn mà còn mất thời gian đùa cợt thân thể
của cô như thế này. Tạp Trát Nhân nhìn chằm chằm vào mắt Khả Hoan, không
cho phép cô lảng tránh hắn, đánh giá từng biển hiện của cô. Sắc mặt của
cô lúc này đỏ bừng lên, hơi thở gấp gáp, Tạp Trát Nhân có chút đắc ý,
bàn tay lại tăng thêm lực đạo tiếp tục tra tấn nơi tư mật của cô. Khả
Hoan dường như cực kỳ xấu hổ trước phản ứng của cơ thể mình, cô muốn
trốn tránh khỏi bàn tay ma lực của hắn nên bật người ngồi dậy. Vô hình
trung bờ ngực căng đầy lại đưa đến trước mặt Tạp Trát Nhân, hắn làm sao
có thể cự tuyệt món ăn ngon dâng đến tận miệng, không ngần ngại ngậm
chặt nụ hoa của nàng, hung hăng cắn mút.

Khả Hoan hét lên đau đớn nhưng ngay sau
đó lại rơi vào mê võng, chỉ có thể kêu lên nhè nhẹ:
“Không…..A…A…không….”. Tạp Trát Nhân tạm thời buông tha chơi đùa thân
thể của cô, hắn tách hai chân cô ra, để vật cứng rắn tại cửa đi và, khàn
khàn giọng hỏi: “Vẫn là trinh nữ à?” Khả Hoan hỗn loạn lắc đầu, vẫn
không ngừng thở hổn hển. Tạp Trát Nhân không chút do dự tiến vào cơ thể
cô bằng cú thúc mạnh khiến cô không khỏi kêu lên: “Ngô…….”. Tuy rằng
không phải lần đầu tiên nhưng vì đã lâu không quan hệ nên Khả Hoan vẫn
cảm thấy rất đau, theo phản xạ lấy tay đẩy hắn ra, nhưng Tạp Trát Nhân
túm chặt hai tay cô đặt lên đỉnh đầu và tiếp tục dùng sức tiến lên.

Cho dù hắn thấy Khả Hoan biểu hiện rất
đau đớn nhưng hắn vô pháp dừng lại, mỗi lần động thân là một lần hắn cảm
giác thêm hưng phấn, Khả Hoan giờ phút này giống như con bướm nhỏ bị
đâm xuyên qua người, không thể động đậy thân, chỉ có thể nằm thở dốc
theo nhịp động của đối phương.

Dục vọng của Tạp Trát Nhân lên cao chưa
từng có, hắn chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn đến nhường đó, nhìn Khả Hoan
vặn vẹo cơ thể dưới thân hắn, hắn chỉ hận không thể cắn nuốt trọn cơ
thể kia vào thân thể mình. Khả Hoan tâm trí như rời đi khỏi thân thể,
khoái cảm mãnh liệt khiến cô cơ hồ muốn thét lên, cơ thể không ngừng run
run, bởi vì quá sức nên gần như ngất đi. Tạp Trát Nhân nhìn chằm chằm
vào cô, ánh mắt của hắn hàm chứa bao sự thỏa mãn, hắn gầm nhẹ rồi phun
thẳng vào cơ thể cô, sau đó nằm vật lên người Khả Hoan.

Sau phút giây cao trào, Tạp Trát Nhân
nghiêng người nhìn xuống Khả Hoan, cô vẫn đang thở hổn hển, chậm rãi mở
to mắt yếu ớt nhìn hắn.

Tạp Trát Nhân vuốt ve má cô, chậm rãi nói: “Mèo con, ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi, như vậy em mới có thể sống sót”.

Khả Hoan lúc này mới thực sự tỉnh táo
lại, cô mới thấy thẹn thùng vì những gì vừa xảy ra, nghe thấy những gì
Tạp Trát Nhân nói, cô buồn rầu hỏi: “Ông sẽ thả tôi đi chứ? Tôi muốn trở
về nước”.

Tạp Trát Nhân lắc đầu: “Đến giờ thì cơ
hội rời đi của em không còn nữa, chính em đã chối bỏ cơ hội này rồi, hôm
nay tất cả các con tin đều đã bị hành quyết. Muộn nhất là ngày mai cả
thế giới đều sẽ biết tin này. Em là một trong số các con tin, nên từ giờ
phút này trên đời này sẽ không còn ai tên là Khả Khả nữa, hiểu chưa?”

Khả Hoan khiếp sợ nhìn Tạp Trát Nhân,
hóa ra thân xác nàng còn trên đời nhưng thực tế trong mắt mọi ngừoi nàng
đã trở thành hồn ma rồi hay sao?

“Không”. Khả Hoan lại rơi nước mắt, liên
tục lắc đầu. Tạp Trát Nhân vuốt ve đôi môi mịn màng của cô, trong lòng
không khỏi nhớ tới hương vị ngọt ngào của nó nên mỉm cười: “Chỉ cần còn
sống sót sẽ còn hi vọng. Nhưng hiện tại em phải nhớ rõ thân phận của
mình, ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi, tôi bảo gì em phải làm nấy như vậy tôi
mới có thể giúp em sống sót được, hiểu không?”

Cô không biết nên gật hay nên lắc, bởi
cô không biết thân phận của mình bây giờ là gì nữa, cô chỉ biết rằng từ
hôm nay trở đi cuộc sống của cô lại một lần nữa rơi vào trong cơn ác
mộng mới. Cô có dự cảm xấu về việc này, có lẽ nếu cô bị giết như các con
tin khác sẽ tốt hơn nhiều so với tình cảnh bây giờ. Tạp Trát Nhân biết
cô cần có thời gian mới quen được việc này, hắn cũng không vội vã ép cô
phải tiếp nhận hoàn cảnh mới nhanh chóng như vậy.

Hắn tao nhã đứng dậy bước vào nhà tắn,
Khả Hoan nghe tiêng nước chảy mà tâm loạn như ma, cô không thể chịu nổi
cái nơi quỷ quái này, cũng không muốn sống chung cùng tên đao phủ máu
lạnh này, hắn chỉ muốn chà đạp lên thân thể cô chứ làm sao có thể là
thần hộ mệnh của cô được. Cô quyết đoán ngồi dậy, không nề hà trước sự
bẩn thỉu của bộ quần áo hộ sỹ ban nãy, bất chấp cả việc chân tay đang
bủn rủn, cô đẩy cửa bước ra ngoài.

Chương 20

Tạp Trát Nhân nhanh chóng tắm táp sạch
sẽ, hắn khóa vòi nước nóng xong chuẩn bị bước ra ngòai, đột nhiên nghe
thấy tiếng động nhẹ như tiếng mở cửa, hắn tức tốc cầm khăn mặt bước ra
ngoài, đúng như hắn dự đoán trong phòng trống không, Mèo con không biết
đã trốn đi đâu mất, đến cả chiếc áo dài y sỹ bẩn thỉu cũng biến mất hút.

“Đáng chết!”, Tạp Trát Nhân nhỏ giọng
chửi thề, lau nhanh thân thể xong vội vàng mặc quần áo vào chạy ra
ngoài. Mèo con thật đúng là vẫn không biết trời cao đất rộng là gì, chạy
loạn như vậy nhẹ nhàng cũng gặp vấn đề rắc rối, nặng ra thì có thể bị
giết bầt kỳ lúc nào. Tạp Trát Nhân không quên cầm lấy súng, đeo bên hông
rồi đuổi theo. Khả Hoan bối rối từ tầng 3 chạy thẳng xuống tầng 1, hai
tên lính đứng gác bên đường vừa nhìn thấy cô đã lắp bắp kinh hãi, quay
sang nhìn nhau vài giây rồi mới hét lên: “Đứng lại, đứng lại”. Khả Hoan
càng sợ hãi, cuống cuồng chạy nhanh hơn, cô chạy tới ngã tư đường, không
biết nên rẽ hay đi thẳng, lúc bị đưa từ nhà giam tới đây cô quá hoảng
sợ để quan sát xung quanh, hơn nữa cô cũng không muốn quay về nơi nhà
giam dơ bẩn đó, đằng sau hai tên lính đuổi đến càng gần, Khả Hoan rẽ bừa
sang bên trái rồi lại cắm đầu chạy tiếp.

loading...

Hai tên lính thấy cô rẽ trái theo hướng
sân thể dục thì thả lỏng ngay cơ thể, vì chúng biết phía sân thể dục là
nơi tụ tập của rất nhiều binh lính, cô có lắp cánh vào cũng không thể
nào chạy thoát được. Hơm mười giây sau, Tạp Trát Nhân đuổi theo tới nơi
lớn tiếng quát hỏi hai tên lính: “Con tin chạy hướng nào ?” Hai tên lính
sợ hãi cúi đầu trả lời: “Báo cáo Thiếu tá, con tin chạy về hướng sân
thể dục ạ”. Tâm tình vốn đang căng thẳng, nghe xong, hắn càng nhíu mày
lập tức bay nhay đến sân thể dục.

Tại sân thể dục, Khả Hoan cũng vừa chạy
tới, nhưng đập vào mắt cô là một đám đông toàn binh lính đang trợn mắt
nhìn cô như vật thể lạ, cô lập tức quay đầu định chạy trốn nhưng không
còn kịp, bọn chúng đã bủa vây Khả Hoan vào giữa một vòng tròn.

Bọn lính đang buồn tẻ luyện tập tại sân,
nhìn thấy cô gái nhỏ bé hớt hải chạy tới khiến chúng cực kỳ hưng phấn,
giống như hổ đói lâu ngày không được ăn, tự nhiên lại có món ngon dọn
sẵn tới miệng, đời nào chúng bỏ qua. Nên chỉ sau vài giây quần áo của
Khả Hoan bị xé nát, thân thể trắng nõn của cô lại lõa lồ bày ra, trên
người bao phủ chằng chịt vết hôn, chỗ kín vẫn chảy ra thứ chất lỏng mà
ai cũng hiểu đó là dấu vết của sự hoan ái, điều này càng kích thích thần
kinh của bọn lính. Chúng còn không kịp cởi quần liền lao vào cô.

Mấy tên quản lý cũng chứng kiến từ đầu
tới cuối nhưng chúng cũng quen với những việc kiểu như thế này nên chỉ
khoanh tay đứng ngòai xem trò vui. Dù sao thì cô gái này sớm muộn gì
cũng sẽ bị hành hình nên chả tội gì mà không cho anh em hưởng thụ một
chút.

Tạp Trát Nhân chỉ đến muộn có một phút
đồng hồ mà đã thấy con Mèo con của hắn bị vây kín xung quanh bởi một đám
cầm thú, đập vào tai hắn là tiếng Mèo con thét chói tai.

Trong lòng hắn dâng lên một nỗi tức giận
cuồng loạn, bọn lính vẫn không thể ý tới sự có mặt của Tạp Trát Nhân,
vẫn đang vui thú với trò chơi dâm đãng.

Tạp Trát Nhân gầm lên: “Dừng tay, tất cả
dừng tay cho ta”. Quan quân chạy lại cúi chào hắn, bọn lính cũng tản
ra, có tên lúc đó còn một tay kéo quần một tay giơ lên chào hắn. Tạp
Trát Nhân không biết nói gì lúc này, những chuyện kiểu này bình thường
hắn cũng chỉ mắt nhắm mắt mở, nếu nạn nhân hôm nay không phải là Mèo con
của hắn thì hắn cũng mặc kệ cho bọn chúng giày xéo bới hắn biết bọn
lính ngày ngày luyện tập vất vả, ra chiến trường cũng anh dũng hi sinh
sinh mệnh vì tổ chức nên không muốn trách móc chúng vì những việc như
thế này.

Hắn cố áp chế lửa giận, nhẹ nhàng phất
tay: “Cả đội tiếp tục luyện tập, nhìn các người có giống như phong thái
của một quân nhân không?” Mấy tên đội trưởng lập tức cúi chào và đồng
thanh: “Vâng, thưa sếp”, sau đó hô khẩu lệnh để tiếp tục hàng ngũ.

Đa số binh lính đều đi vào hàng ngũ
chuẩn bị luyện tập tiếp nhưng có 10 tên vẫn đứng yên tại chỗ, bọn chúng
vẫn lỳ lợm đứng vòng quanh thân thể của Khả Hoan, tựa như rất khoái trá
khi thấy cô giãy giụa la hét không ngừng. 10 tên này đều là lính kỳ cựu,
lập không biết bao nhiêu công trạng cho Tổ chức nên đôi khi bọn chúng
cũng mắc chứng bệnh “công thần”, tự cho mình được vi phạm những lỗi nho
nhỏ vì chúng biết chả ai nỡ truy cứu chúng vì mấy lỗi lẻ tẻ này cả. Trên
thực tế đa số binh lính đều hơi bất mãn khi Tạp Trát Nhân xen vào vào
chuyện riêng của chúng nên thấy phản ứng của 10 tên lính này, tất cả đều
có ý hùa theo.

Lúc này Khả Hoan đã khôi phục lại tỉnh
táo, cô giờ thì nghĩ gì đến việc so đo hắn có là đao phủ hay địa phủ gì
nữa, ít ra hắn cũng không tàn nhẫn với cô như bọn lính ghê tởm này. Cô
người nhìn Tạp Trát Nhân với ánh mắt đầy sự khuất nhục, nước mắt tuôn
trào ướt đẫm bờ mi: “Xin ông, hãy cứu tôi”.

Tạp Trát Nhân cũng nhìn cô chòng chọc,
xoáy vào những vết đỏ tấy trên người cô, đó hẳn là sản phẩm của bọn lính
vừa rồi, hai tròng mắt của hắn đỏ sọng lên vì tức giận. Hắn đi vào giữa
vòng tròn binh lính, hít một hơi sâu, cúi xuống nhặt chiếc áo y tá rách
nát phủ lên người cô, định bế cô lên thì một tên trong bọn lính mỉa mai
nói lớn: “Hóa ra thiếu tá đến đây để tranh giành kỹ nữ với chúng tôi
à”.

Một tên khác bồi thêm: “Sĩ quan cấp cao mà cũng tranh giành mặt hàng này, hôm nay coi như chúng tôi mới được mở mắt đây”.

Hắn vừa dứt lời thì binh lính xung quanh
được đà ồ lên hưởng ứng. Tạp Trát Nhân dù sao cũng là con lai, vẻ bề
ngòai đã khác xa so với chúng, cấp bậc lại không hẳn đã cao, trước giờ
chúng không kiêng nể gì, hơn nữa ngày thường Tạp Trát Nhân cũng rất ít
giao du cùng bọn chúng nên hiển nhiên chúng chả ưa gì hắn. Chuyện vừa
xảy ra càng làm chúng khó chịu nên mới dám công khai hùa nhau khiêu
khích Tạp Trát Nhân dù điều này là trái với điều lệ trong quân ngũ. Mấy
tên đội trưởng vội vàng quát nạt đám binh lính nổi loạn kia nhưng chẳng
tên nào chấp hành mệnh lệnh, hai bên cứ thế trong thế giằng co căng
thẳng.

Một tên lính chạy vội ra cửa sổ ngó
nghiêng rồi quay lại báo cáo:”Đó là Thiếu tá Tạp Trát Nhân, ngài ấy đang
bị bao vây”. Trát Phi lập tức hiểu ngay vấn đề, cậu em trai này hẳn là
đi cướp người rồi. Hắn hi vọng cha mình không nhìn rõ tình huống cụ thể
nếu không quan hệ cha con của Tạp Trát Nhân và ông lại biến chuyển theo
hướng xấu hơn nhiều. Các sĩ quan trong phòng đều biết quan hệ giữa Tổng
tư lệnh và Tạp Trát Nhân nên không dám bình luận gì, chỉ hơi tỏ vẻ thông
cảm cho đám thanh niên hồ đồ. Tổng tư lệnh tức giận nói: “Thiếu tá Tạp
Trát Nhân rảnh rỗi không có việc gì làm hay sao mà làm loạn lên thế hả,
mau gọi nó đến đây cho ta”. Trát Phi lậu tức rời khỏ văn phòng, gọi cả
Bố Quả và Phỉ Nhĩ đi cùng.

Ngoài sân thể dục, tình hình vẫn rất
căng thẳng, lần đầu tiên binh lính ở đây gặp tình huống sĩ quan cao cấp
đi tranh giành đàn bà với họ. Vẻ mặt của Tạp Trát Nhân lúc này phi
thường tức giận, không phải bởi vì vẻ miệt thị của đám binh lính, hắn
bực vì con Mèo con không nghe lời, tự nhiên chạy loạn rước lấy bao nhiêu
phiền toái, và bực hơn nữa là thân thể mỹ miều của cô lại bị người khác
nhìn thấy hết, thậm chí còn bị vân vê bởi những bàn tay dơ bẩn.

Bố Quả tiến đến trước, các binh lính
nhìn thấy hắn liền xuống nước hơn nhiều, hắn lên tiếng trách cứ mấy tên
đội trưởng, cũng lệnh cấm túc đàm binh lính này ít nhất một ngày. Sau đó
quay sang Tạp Trát Nhân hành lễ và nói: “Báo cáo Thiếu tá, tư lênh gọi
ngài vào văn phòng”.

Tạp Trát Nhân lập tức thấy đau đầu muốn
chết, hắn nghiêm khắc lườm Khả Hoan một cái, sau đó nói với Phỉ Nhĩ:
“Đưa cô ta về cho tôi”. Phỉ Nhĩ hiểu ý ngay, Tạp Trát Nhân là muốn hắn
đưa Khả Hoan về phòng hắn và khóa trái cửa lại. Hắn đỡ Khả Hoan lên và
dìu cô đi, tuy rằng hắn cũng bực vì cô mang lại cho thiếu gia nhiều
phiền tóai nhưng vẫn đưa cô về phòng và khóa trái cửa lại.

Khả Hoan bị đẩy xuống đất, cô nhanh
chóng cuộn tròn người, lấy tấm bìa gần đấy che chắn cơ thể, cô không dám
nghĩ tới việc chạy trốn lần nữa sau bài học vừa rồi. Xem ra ở bên cạnh
đao phủ còn an toàn gấp nhiều lần so với bầy lang sói ngòai kia. Lần đầu
tiên trong lòng cô dâng lên nỗi cảm kích với Tạp Trát Nhân.

Chỉ một lúc sau Tạp Trát Nhân đùng đùng
nổi giận bước về phòng, trên khuôn mặt tuấn mỹ ngòai nét lo lắng ẩn hiện
còn có vết hằn đỏ của nguyên một bàn tay. Hắn bực bội không phải vì cha
tức giận đánh hắn mà vì ông ta dám lôi mẹ hắn vào chuyện này. Ông ta
nói cũng không sai, lúc sinh thời mẹ hắn luôn giáo dục hắn trở thành một
người đàn ông lịch lãm, vậy mà hắn lại bắt bớ con tin về làm nô lệ tình
dục? Nhưng ông ta có thể mắng mỏ việc hắn làm là mất mặt gia tộc nhưng
tuyệt không thể lôi mẹ hắn vào chuyện này được.

Tạp Trát Nhân mở khóa cửa, đạp mạnh cánh
cửa xông vào phòng. Khả Hoan bị giật mình, sợ hãi nhìn thẳng vào khuôn
mặt đang tái đi vì giận dữ của Tạp Trát Nhân, hắn một bứoc tiến đến kéo
mạnh tấm bìa trên người Khả Hoan ra, sau đó lôi xềnh xệch cô vào phòng
tắm, đẩy cô ngã xuống sàn nhà.

Khả Hoan thấy Tạp Trát Nhân giật mạnh
vòi hoa sen xuống, chĩa về phía cô, sau đó mở nước nóng, dí vào đầu cô
phun thật mạnh. Khả Hoan gần như không thể thở nổi, há miệng uống vài
ngụm nước, cả người run rẩy, tay chân xương cốt trở lên cực kỳ lạnh lẽo.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: