truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không Thể Không Yêu _ Chương 13 – 14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 13

Tiếng bước chân dồn dập bên ngoài ngày
càng gần, Bố Quả cùng 2 binh sỹ chạy nhanh tới và vọt vào trong phòng.
Bày ra trước mắt hắn là cơ thể gần như trần truồng của Khả Hoan, cô đang
không ngừng kịch liệt giãy giụa nên một tên lính phải dùng tay ghì mạnh
tay chân cô xuống đất, tên còn lại hấp tấp cởi bỏ dây thừng dưới đùi
cô. Nếu không phải vì dây thừng buộc chặt, rất khó cởi bỏ thì có lẽ giờ
này cô đã bị chúng cưỡng bức từ lâu rồi. Số là Bố Quả nhận được tin báo
là trong số con tin mới bị bắt có một cô gái người ngoại quốc, Trát Phi
cũng dặn dò hắn đi trông chừng xem con tin thế nào, ai ngờ vừa tới gần
nhà giam đã nghe thấy tiếng kêu khóc thảm thiết.

Bước vào đến nơi mới thấy rõ tình huống,
hóa ra là 2 tên binh sỹ đang chuẩn bị giở trò đồi bại với cô gái ngoại
quốc, cả hai đang mê đắm trong cơn dục vọng cao trào thì nhìn thấy Bố
Quả bước vào, lập tức hoảng sợ quỳ xuống đất không dám ngẩng mặt lên. Bố
Quả tức giận hét lên: “Cút”. Hai tên run rẩy vội đứng dậy chạy nhanh
khỏi phòng.

Bố Quả nhìn vào góc phòng, thấy trong đó
còn 3 cô hộ sỹ đang run như cầy sấy, liền bảo họ cởi áo ngoài ra, rồi
cầm một bộ phủ lên trên người Khả Hoan. Khả Hoan đã ngừng kêu khóc, cuộn
mình một góc, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Bố Quả ngồi xổm xuống, rút
dao ra rồi từ từ cắt từng sợi dây thừng quanh người cô. Dù vậy Khả Hoan
vẫn không thể động đậy tay chân bởi vì cô bị trói quá lâu, lại bị dọa
đến kinh hãi nên tạm thời chân tay cứng đờ, tê buốt. Bố Quả cúi xuống
tháo sợi dây đen đang bịt kín mắt Khả Hoan, cô mới từ từ mở mắt, một lúc
sau mới quen dần với ánh sáng thiên quang. Cô quá mệt mỏi nên ngay sau
đó nhắm chặt mắt và lặng lẽ ghé vào tường tĩnh thần.

Bố Quả nhìn kỹ thương thế trên người Khả
Hoan, chắc là do giãy giụa kịch liệt nên trên người nhiều vết thâm tím,
các vết trói cũng hằn sâu lên da thịt trông rất rõ, may mà chủ yếu là
ngoại thương, không có gì nghiêm trọng, chỉ cần đi lại cho lưu thông máu
sẽ đỡ hơn nhiều. Có điều nhìn bộ dáng bị kinh hách đến run rẩy của cô,
hắn không khỏi thở dài trong lòng, cô gái này còn quá nhỏ, tuổi so với
em gái út của hắn chắc không hơn là bao. Hắn nhẹ nhàng cầm bộ quần áo
vừa rồi của hộ sỹ, phủ lên cơ thể của cô và nói: “Đừng sợ, trước khi
thỏa thuận xong việc trao đổi con tin với chính phủ, chúng tôi sẽ không
giết cô. Cô có nửa ngày để nghỉ ngơi lấy lại sức, buổi tối sẽ có người
tới đưa cô đi thẩm vấn”. Trước khi rời đi hắn không quên uy hiếp hai tên
gác cửa: “Mấy con tin này là dùng để đổi lấy mạng của Đại tá Lạp Bố,
trước khi xong việc cấm không được động vào ai”.

Tạp Trát Nhân buồn bực mở cửa xe, vừa
rồi lái xe loanh quanh vài vòng mới làm cho hắn cảm thấy thư giãn một
chút, hắn ước gì ngay lập tức có thể quay trở lại Pháp, nơi này hắn
chẳng có gì để lưu luyến cả, chưa muốn nói là còn căm ghét. Nhưng hiện
tại hắn không thể làm vậy, vì cho dù hắn cực căm ghét gia tộc hắn cũng
không thể phủ nhận việc hắn là 1 thành viên của gia tộc Cáp lặc này, một
phần tư dòng máu trong người hắn vẫn là Cáp lặc tộc. Chính vì một phần
tư huyết thống này mà hắn không nhẫn tâm vứt bỏ cha và anh trai, những
người đang từng ngày đối mặt với cuộc chiến khắc nghiệt, chỉ nghĩ đến đó
đã khiến hắn không thể rời bỏ nơi đầy rẫy bạo lực và máu me này. Tạp
Trát Nhân ngẩng đầu nhìn lên mặt trời, gương mặt lại khôi phục vẻ lạnh
lùng và bình tĩnh vốn có. Mặt trời bắt đầu xuống núi, Tạp Trát Nhân quay
xe chạy về căn cứ.

Trát Phi đang ngồi đợi hắn ở trong
phòng, Tạp Trát Nhân lạnh lùng hỏi: “Phó tư lệnh có gì chỉ đạo sao?”
Trát Phi đã quen với tính khí kì quái của em trai, chỉ khi Tạp Trát Nhân
chọc hắn tức quá hắn mới đấm cho vài cái chứ bình thường rất ít khi so
đo hơn kém với hắn bởi hắn biết bản chất Tạp Trát Nhân là người rất tình
cảm với anh em, thủ hạ, khác hẳn so với việc cứ mở miệng ra là cừu là
hận với gia tộc, với tổ chức. Tạp Trát Nhân có thể mở riệng là rủa mọi
người chết đi nhưng ở thời điểm hiểm nguy hắn sẽ bất chấp hiểm nguy lấy
tính mạng ra cứu giúp cha và tổ chức. Hắn chẳng qua vẫn chỉ là một đứa
trẻ tràn đầy mâu thuẫn.

Trát Phi cũng đáp trả tương xứng: “Thiếu
tá Tạp Trát Nhân, tôi lệnh cho cậu cùng ta đi ăn cơm bây giờ, sau đó
cùng ta thẩm vấn con tin, chỉ đạo thủ hạ chuẩn bị cho kỹ các thiết bị
ghi hình”. Tạp Trát Nhân và Trát Phi cùng ngồi trong phòng thẩm vấn, lần
này có 7 người bị bắt cóc: một người là phóng viên người Anh, hai phi
công đến từ Malai, bốn người là hôm qua vừa bắt được (3 hộ sỹ và một cô
gái phương Đông).

Cho đến giờ phút này Tạp Trát Nhân chỉ
biết có thế, tự đáy lòng mình hắn rất ghét hành động bắt cóc tống tiền
kiểu này, đây chưa bao giờ là hành động của người chính nhân quân tử.
Hắn cho rằng chiến tranh là việc của những người lính, chiến trường là
pháo đạn, là huyết tinh nhưng không thể lôi kéo dân thường vào cuộc
chiến. Dùng con tin để áp đảo tình thế chính là biểu hiện của sự bất
lực, vô năng. Nhưng hắn cũng không dám công khai bộc lộ bất bình vì con
tin lần này là dùng để đổi lấy tính mạng của anh ruột hắn. Ngay sau đó
binh sỹ tiến vào báo cáo là công tác chuẩn bị đã xong, có thể bắt đầu
thẩm vấn, Trát Phi vuốt cằm: “Cho từng người vào một”.

Người đầu tiên bước vào là phóng viên
người Anh, những thông tin thẩm vấn chỉ đơn giản là tên, tuổi, quốc
tịch, nghề nghiệp, đến Z quốc làm gì, toàn bộ cuộc phỏng vấn đề được ghi
hình lại, kết thúc là lời thỉnh cầu giúp đỡ của con tin dành cho chính
phủ: “Đáp ứng các điều kiện của họ đưa ra, nhanh đến cứu mạng chúng
tôi”. Đến người thứ ba thì Tạp Trát Nhân cảm thấy chán ngán, lúc này Bố
Quả bước vào hỏi Trát Phi có cần thay đổi phương thức thẩm vấn không
nhưng Trát Phi lắc đầu, vẫy tay bảo Bố Quả ngồi xuống cùng xem.

Tạp Trát Nhân nhìn sang Bố Quả, Bố Quả
lập tức cúi chào, Tạp Trát Nhân vẫy tay ý bảo hắn đến ngồi cạnh, thừa
lúc Trát Phi chuyên tâm nghe thẩm vấn, quay sang Bố Quả nói: “Cám ơn anh
lần trước đã cứu Phỉ Nhĩ và Đạt La”. Bố Quả sửng sốt nở nụ cười, cẩn
thận liếc nhìn Trát Phi một cái mới nói nhỏ: “Tôi không làm gì đâu thiếu
tá. Thiếu tướng Trát Phi rất nghiêm khắc với cấp dưới, tôi đâu dám làm
gì mà không được sự cho phép của thiếu tướng đâu”. Tạp Trát Nhân cũng
nhếch môi cười, hiểu ý tứ của Bố Quả là nếu không có sự ngầm đồng ý của
Trát Phi thì mấy tiểu xảo của Bố Quả sẽ không đời nào thực hiện được.

Tạp Trát Nhân cũng chỉ biết nói lời cảm
ơn với Bố Quả, đang định mở miệng nói tiếp thì ánh mắt vô tình nhìn về
phía trước, nụ cười trên mặt hắn như ngưng đọng, hai mắt trợn to, sau đó
trở lên mờ mịt mông lung. Hắn rướn người lên phía trước, chăm chú nhìn
con tin thứ tư vừa mới bước vào, con tin duy nhất là phụ nữ từ đầu tới
giờ.

Sắc mặt của Khả Hoan tái nhợt, khóe
miệng và hai má thâm tím nhìn rất rõ dưới ánh đèn, chiếc áo ngắn tay của
hộ sỹ cũng không che được cánh tay bị tụ huyết và chằng chịt vết trói.
Da của cô vốn trắng nõn nên các vết thương càng trở lên nổi bật, nhìn
qua giống như vừa trải qua một trận tra tấn dã man, ngay cả Trát Phi
cũng không nhịn được nhíu mày. Bọn chúng làm trò quỷ gì thế, chẳng phải
không được ngược đãi con tin sao, nếu giờ mà gửi băng ghi hình con tin
với bộ dáng này được phát đi thì dư luận quốc tế sẽ phản ứng ra sao. Từ
lúc Khả Hoan được Bố Quả tháo dây trói, mãi nửa giờ sau mới có thể đứng
dậy được, hai cánh tay không có chút khí lực, cô phải cố lắm mới có thể
mặc áo vào. Sau đó cô nằm trầm tư suy nghĩ về những chuyện mình gặp phải
từ khi tới Z quốc, cô tự hỏi mình không duyên không cớ tới nay này,
giúp đỡ người dân chữa bệnh, chình mình cũng trải qua không biết bao
nhiêu khổ cực, vậy mà cuối cùng cô lại lâm vào hoàn cảnh éo le nghiệt
ngã thế này.

Khả Hoan bất giác nở nụ cười bi ai, bỗng
nhiên cô cảm thấy không hề sợ hãi, có khi cái chết lại là sự giải thoát
cho chính cô bởi nếu tiếp tục sống trong thế giới này có lẽ cô còn phải
chịu nhiều đau khổ hơn nữa. Cô yêu Tô Nghị là thế vậy mà Tô Nghị vẫn
kiên quyết rời bỏ cô, cô cứu nhiều người dân như vậy mà người dân ở đây
lại bắt cóc cô và có lẽ là sắp giết cô. Cái gọi là chó cùng dứt giậu là
đây chăng, trong cơn tuyệt vọng cô thấy trên đời chẳng còn có gì là đáng
sợ nữa, cô đi nhanh tới quyết định nếu không thể thoát khỏi đây cô sẽ
tự tử chứ nhất định không chịu khuất nhục.Vì thế cô đối diện với người
thẩm vấn rất bình thản, không có chút khiếp đảm, khi người kia mở miệng
nói tiếng Arap, cô ngồi thẳng lưng và nói rõ từng câu tiếng Anh: “Tôi
chỉ biết nói tiếng Trung và tiếng Anh nên không hiểu các ông đang nói gì
cả”. Bọn thẩm vấn ngớ người vì bọn chúng chỉ biết nói tiếng Ả rập, làm
sao có thể nói tiếng Anh và tiếng Trung nên không biết trả lời cô thế
nào. Tạp Trát Nhân nhìn chằm chằm vào mặt Khả Hoan, tháy trong đó có một
cái gì đó khác lạ, hắn hơi nhắm mắt lại suy nghĩ một lát rồi bước ra
khỏi phòng.

loading...

Chương 14

Khả Hoan hết sức bình tĩnh nhìn thẳng
vào mặt hai tên thẩm vấn, thấy hai người quay sang thảo luận bằng tiếng
địa phương, điều này khiến cho Khả Hoan cảm thấy có chút khoái cảm, đó
nhất định là khoái cảm vì đã tranh thủ trả được ít thù vặt. Sau đó tiếng
cửa mở ra, Khả Hoan rất muốn quay đầu lại nhìn nhưng cuối cùng vẫn nhịn
lại, ngồi im không nhúc nhích, chỉ thấy hai tên thẩm vấn lập tức đứng
dậy hành quân lễ.

Tiếng giày nện xuống sàn càng gần, cuối
cùng trước mắt Khả Hoan cũng xuất hiện một thân ảnh, cô chậm rãi ngẩng
đầu lên, trước mắt cô là một gương mặt đàn ông còn trẻ tuổi, cương nghị
và rất ưa nhìn. Người đàn ông này rõ ràng không phải dân bản xứ, các nét
trên mặt giống như tượng điêu khắc, ánh mắt sâu thẳm, mũi cao, làn da
hơi ngăm ngăm chứ không đen nhánh như người châu Phi. Đợi đã, làn da
ngăm ngăm là sao? Cô kinh hãi khi trong đầu xẹt qua hình ảnh người đàn
ông cả người thẫm máu nhưng vẫn không che dấu nổi làn da ngăm ngăm rám
nắng, những việc xảy ra trong đêm đó phút chốc hiển hiện rõ ràng trong
đầu Khả Hoan lúc này. Đời này kiếp này cô cũng không thể nào quên được
cái đêm ác mộng đó, đến cả ngủ mê cô cũng vẫn luôn mơ thấy nó.

Khả Hoan bình tĩnh nhìn chằm chằm vào
làn da của hắn, vừa khiếp sợ vừa nghi ngờ, phải chăng chỉ là trùng hợp?
Hay đúng là gã đao phủ kia sao? Vậy kẻ mà chính phủ bắt được là ai? Tạp
Trát Nhân cũng nhìn chằm chằm Khả Hoan, tất cả các biểu hiện bất thường
của cô hắn đều nhìn thấy rõ. Hắn vững vàng ngồi xuống, dùng thứ tiếng
Anh chuẩn nói với cô: “tên gì? tuổi?” Khả Hoan gần như nhảy dựng lên,
cho dù đêm đó không nhìn thấy mặt hung thủ nhưng giọng nói và ngữ điệu
của hắn cô không thể nhầm được. Cô khẳng định đúng là hắn. Bao nhiêu ức
chế mà cô dồn nén trong những ngày qua, bao nhiêu vũ nhục mà cô phải
chịu đựng như ào ạt tràn về khiến cô quên hết tình cảnh hiện tại, thực
muốn phát tiết ra để cho hả giận trong lòng. Cô nhổm người ngồi dậy.

Hai tên thẩm vấn đang đứng đằng sau Tạp
Trát Nhân phản ứng với tốc độ cực nhanh, chỉ trong một giây đã xông lên
khóa chặt hai tay Khả Hoan thành hình chữ X đằng sau ghế, đồng thời dí
đầu cô xuống bàn. Tạp Trát Nhân không hề đổi sắc mặt, lặt lại lần nữa:
“Tên, tuổi?” Khả Hoan cắn răng không nói lời nào, tên lính đằng sau dùng
sức vặn tay cô ra sau khiến Khả Hoan đau đớn kêu ra: A…” Cả người cô
đau đớn đến độ mồ hôi lạnh đổ ra ước đẫm, cô thều thào: “Khả Khả, 24
tuổi”. Khả Hoan đau đến phát khóc, nước mắt không khống chế được tuôn
rơi đầy trên má, dù muốn kiên cường ngụy trang nhưng cô chịu không nổi
sự đau đớn về thể xác như thế này.

Tạp Trát Nhân nhận được câu trả lời như ý
muốn liền phất tay ý bảo thuộc hạ buông Khả Hoan ra, cô cắn răng ngồi
thẳng lưng, nhẹ nhàng xoa xoa bả vai, ánh mắt vẫn trừng trừng oán hận
nhìn Tạp Trát Nhân. Tạp Trát Nhân bình tĩnh nhìn cô, trong đầu hắn chập
chờn ý nghĩ làm thế nào để cứu cô bây giờ, một lát sau mới nói: “Cô có
thể đi, nhớ rõ, muốn sống sót phải rất nhẫn nại”. Khả Hoan kinh ngạc,
chưa kịp định thần đã bị lôi đi, Tạp Trát Nhân cũng đứng dậy trở về
phòng trong.

Những gì vừa xảy ra Trát Phi và Bố Quả
đều xem từ đầu tới cuối, trong mắt bọn họ bây giờ tràn ngập sự kinh
ngạc. Từ khi Khả Hoan tiến vào phòng thẩm vấn, Bố Quả đã thấy Tạp Trát
Nhân có gì đó khác thường, sau đó lại thấy Khả Hoan cũng khác, buổi
chiều gặp hắn là một cô gái nhu nhược đáng thương, bị kinh hách đến run
rẩy vậy mà vừa nhìn thấy Tạp Trát Nhân liền biến đổi thành người khác,
dũng cảm như một đấu sỹ vậy. Lạ hơn nữa là Tạp Trát Nhân chỉ hỏi cô có
hai câu rồi cho đi, câu cuối cùng hắn nói với cô cũng hàm chứa bao ý
nghĩa khó hiểu. Trát Phi cũng có nghi vấn y như Bố Quả, chỉ có điều hắn
không biết sự biến đổi thái độ của Khả Hoan mà thôi, điều đó làm hắn rất
bực mình với Tạp Trát Nhân. Tạp Trát Nhân vừa vào phòng, Trát Phi hỏi
ngay: “Sao chú lại cho cô ta đi nhanh như vậy, chúng ta còn chưa kịp
khai thác thông tin gì?”

Tạp Trát Nhân ngồi xuống thản nhiên nói:
“Cô ấy là bác sỹ đến từ đoàn viện trợ Y tế Trung Quốc”. Hắn nhắc lại
những gì Khả Hoan ngàykể cho hắn. “Tại sao chú lại biết? Câu cuối cùng
của chú ý là gi?’ Trát Phi lại hỏi tiếp. “Người trị thương cho em hôm đó
chính là cô ấy”. Những chuyện tiếp theo Tạp Trát Nhân không muốn nói
nhiều bởi vì hắn đang bị ám ảnh bởi ánh mắt của Khả Hoan, nó rất giống
với ánh mắt của mẹ hắn năm đó, hắn như chìm vào mê võng. Cả hai giống
nhau ở chỗ họ đều gần như bị bức tử mà trở lên cương ngạnh, Tạp Trát
Nhân không hi vọng lịch sử lặp lại trên người Khả Hoan.

Trát Phi lúc này như bừng tỉnh, hôm đó
hắn có hỏi quân y và biết được nếu không phải có người cứu Tạp Trát Nhân
đúng lúc thì Tạp Trát Nhân sẽ chết vì mất máu trước khi trở về đến căn
cứ. Người phẫu thuật tay nghề rất cao, không để lại bất kỳ di chứng gì.
Hắn cũng hỏi qua Tạp Trát Nhân người nào đã cứu hắn nhưng Tạp Trát Nhân
tuyệt đối không nói. Lúc này Trát Phi còn muối hỏi cho rõ ngọn ngành
nhưng Tạp Trát Nhân im bặt, dường như suy nghĩ việc gì rất quan trọng.
Bố Quả nhìn Trát Phi nhún nhún vai tỏ vẻ bất lực, Trát Phi định nói gì
xong lại thôi,rời khỏi phòng tiếp tục phỏng vấn 3 người hộ sỹ còn lại.

Khả Hoan ngồi lặng thinh trong căn phòng
tối đen, tâm trạng dường như tốt hơn trước rất nhiều. Lúc đầu cô rất
nôn nóng, khiếp đảm, sau chuyển sang bi thương tuyệt vọng, cho đến khi
nhìn thấy kẻ hung thủ kia cô lại rơi vào cảm giác phẫn nộ, oán giận và
mê hoặc, đặc biệt là khi hắn buông câu cuối cùng trước khi cô rời đi,
trong lòng không khỏi tràn lên nỗi xúc động khó tả. Nhưng sao mà hắn có
thể nhìn thấu cảm xúc của cô như vậy, tại sao hắn biết cô đang tuyệt
vọng và muốn chết? Khả Hoan mệt mỏi nhắm mắt lại. Đêm đó không chỉ có
một mình Khả Hoan mất ngủ mà chính Tạp Trát Nhân cũng không tài nào ngủ
được. Hắn ngồi trong bóng tối, dựa lưng vào đầu giường, vừa hút thuốc
vừa nhớ lại chuyện trước kia. Hắn nhớ tới ánh mắt u buồn của mẹ, ôm hắn
trong vòng tay mà khóc thất thanh, nhất định không chịu buông ra. Cha
hắn đang thô lỗ giằng hắn ra khỏi vòng tay của mẹ, quẳng lên ô tô đang
chờ sắn bên ngoài, mẹ hắn chạy theo nhưng bị mọi người giữ lại. Qua lớp
cửa kính, hắn như hằn sâu trong tâm trí ánh mắt đau đáu thương đau của
mẹ lúc đó, đến giờ này vẫn tồn tại y nguyên trong lòng hắn.

Tạp Trát Nhân buồn bực dụi tàn thuốc,
hắn ngồi dậy và đi tới quyết định nhờ Trát Phi giúp, hiện tại chỉ có
Trát Phi mới có thể giúp hắn và cô gái đó. Tạp Trát Nhân lặng lẽ bước
xuống lầu, đứng ở Trát Phi cửa phòng, lại nghe thấy bên trong có tiếng
rên rỉ nỉ non. Tạp Trát Nhân nhăn mặt nhíu mày, thôi để ngày mai nói
chuyện vậy, nghĩ thế hắn quay đầu rời đi. Đúng là trong phòng Trát Phi
đang trình diễn phim mát sống, Trát Phi đang cuồng nhiệt hôn lên cơ thể
của Bố Quả từng ngóc ngách một, thân thể di chuyển lên xuống không
ngừng. Bố Quả cúng chỉ có thể cắn chặt gối để không kêu rên thành tiếng,
thân thể liên tục nghênh đón từng cú va chạm của Trát Phi. Hai người
không ngừng vuốt ve và vận động không ngừng, trong phòng tràn đầy tiếng
thở dốc và rên rỉ dâm ô.

Trát Phi cuối cùng cũng thỏa mãn nở nụ
cười, rồi bất ngờ thúc mạnh cứng rắn của mình vào trong cơ thể Bố Quả,
cuối cùng rên lên một tiếng : “Ngô…”. Bố Quả đội ngột ngẩng đầu lên, lại
bị Trát Phi đè nghiến xuống, liên tục thúc mạnh vào bên trong thân thể
Bố Quả, rút ra rồi lại va vào khiến cho khoái cảm của hai người như bùng
nổ. thần chí của Bố Quả như mê loạn, cuối cùng không thể nhịn được kêu
ra thành tiếng,. Khoái cảm như điện lưu bình thường, một cỗ một cỗ không
ngừng duyên kinh xương sống lủi thượng bố quả đầu óc. Hai cơ thể quấn
chặt lấy nhau, cùng run rẩy và cảm thụ sâu sắc dư vị của khoái cảm.

Rất lâu sau Trát Phi buông Bố Quả ra,
đứng dậy lưu luyến vuốt ve má người tình, hôm nay hắn hơi quá sung sức,
vừa nãy Bố Quả cầu xin ngừng lại hai lần nhưng hắn không thể nào ngừng
được, Bố Quả lúc này mới dỗi hờn: “Anh chỉ được cái hay ăn hiếp người
khác”. Trát Phi cười trộm, ngón vân vê ngực Bố Quả làm hắn bị đau kêu
lên thành tiếng, Trát Phi liền nói: “Lần sau dám nhìn người đàn bà nào
lâu như vậy,tôi sẽ cho em biết thế nào là lễ độ”. Bố Quả lộ vẻ oan uổng:
“Cô ấy không giống như những cô gái khác, cô ấy chỉ là con tin thôi mà.
Với lại anh cũng nhìn chằm chằm cô ấy có kém gì tôi đâu, anh………..”. Hắn
còn chưa nói hết câu thì môi đã bị bao trùm bởi một cái hôn nóng bỏng
ngọt ngào.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: