truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Không phải là cổ tích- Phần 41+ 42 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

PHẦN 41:

- Anh…anh…- Linh Như lắp ba lắp bắp, run rẩy nhìn về phía Phước Khánh. 
- Nói đi!!! Vì sao??? Vì sao lại bỏ anh để đi theo một thằng không ra gì như nó??? – Khánh tiến sát lại phía cô bé, vừa nói vừa chỉ thẳng tay về phía mặt người con trai bên cạnh.
- Em…em…không… – mặt Linh Như dần dần tái ngắt đi.
- Này ông anh. – người con trai bỏ tay vào bọc quần hất hàm gọi Phước Khánh. 
- Cái thằng này! Thái độ như vậy là muốn chết hả??? – Phước Khánh phóng đôi mắt rực lửa về phía người gọi mình.
- Trước tiên, tôi xin tự giới thiệu: tên tôi là Tăng Tiến, Huỳnh Tăng Tiến chứ không phải là “ nó”. Tiếp theo, tôi chuẩn bị tốt nghiệp trường Y, chuyên ngành bác sĩ đa khoa chứ không phải là “một thằng không ra gì”. Mặt khác, 100 người thì hết 99 người khen tôi đẹp trai và phong độ, 1 người còn lại chẳng qua vì ghen tỵ nên không muốn nói ra thôi. Và cái cuối cùng, tôi nhìn thấy anh đang đeo bảng tên của trường Bách Khoa, và chỉ mới là sinh viên năm 3. Suy ra nếu đã đeo cái bảng tên đó, tức là có học thì anh không có quyền gọi tôi bằng “thằng”. Ok? – Tăng Tiến nói một lèo và kết thúc bằng một giọng cười đầy giễu cợt và thách thức.
- Mày…mày… –như bị chẹn ngang cổ họng, Phước Khánh mặt đỏ phừng phừng, đủ loại gân xanh gân đỏ nổi lên rần rần. 
- Đó! Lại mày nữa! Chậc! Phải coi lại tư cách sinh viên trường Bách Khoa thôi… – như vẫn chưa thỏa mãn, Tăng Tiến chọc ngoáy thêm vài câu bằng giọng nửa đùa nửa thật của mình. 

Đứng trước tình huống khó xử, Linh Như không biết giải quyết thế nào nên đành chọn chiến lược “chuồn trước tính sau”. 

- Hai người im lặng đi! Đừng đứng trước trường tôi mà gây chuyện. Trễ giờ rồi, tôi đi học đây. Bực mình quá!

Xóc nhẹ balo lên vai, Linh Như co giò chạy thẳng vào trong bỏ mặt Phước Khánh hối hả gọi với theo và đôi mắt thoáng ngạc nhiên của Tăng Tiến. Vừa chạy vào đến phòng học, cô bé đứng dựa vào tường thở hổn hển, mồ hôi túa ra như tắm. Đây hình như là lần đầu tiên cô dám to tiếng trước mặt Phước Khánh. Cũng là lần đầu tiên có thấy mình thật bản lĩnh trước cơn thịnh nộ của người yêu. Linh Như đưa tay lên mặt và thấy nóng hổi. Vừa mới đây thôi ánh mắt như hai hòn lửa của Phước Khánh như thiêu đốt cả người cô, nhưng không hiểu sao cô lại đủ sức để chống lại nỗi sợ hãi đó. Linh Như suy nghĩ hồi lâu rồi lắc lắc đầu đi vào lớp. Có vẻ như cô không yếu đuối như cô từng nghĩ. Có chăng chỉ là thói quen dựa dẫm và phụ thuộc vào Phước Khánh đã quá ăn sâu vào con người Linh Như mà thôi…
……………………
Đang chăm chú nghe lời giảng của giáo viên trên kia, chợt cả lớp nhao nhao hẳn lên khi một dáng người từ phía ngoài hối hả chạy vào xin cô giáo cho tham dự lớp học. Nếu đó chỉ là một người bình thường như bao người bình thường khác thì chắc đã không gây được một sự chú ý lớn như thế. Cách đi ấy, gương mặt ấy, nụ cười mỉm ấy ngay từ phút giây đầu tiên đặt chân vào cái lớp hơn 100 người này đã như là một thỏi nam châm cực mạnh hút mọi ánh nhìn của 200 con mắt. Đối với Linh Như, cô không bị thu hút mà bị làm cho kinh ngạc. Người đó chẳng phải là Tăng Tiến sao? Chẳng phải là con người lắm chuyện thường hay gây sự với cô sao? Hồi nãy anh ta khai là học Y mà sao giờ lại đến lớp Kinh tế làm gì chứ??? Hàng trăm câu hỏi cứ quay vòng vòng trong đầu cô bé. Và mọi chuyện trở nên thú vị hơn nữa khi mà chàng ta tiến tới bàn của Linh Như, cất một giọng nói cực kỳ nhẹ nhàng và cũng đầy…ma lực:

- Bạn ơi, xích qua cho mình ngồi với được không? 

Và tất nhiên sau câu nói đó sẽ là 1 nụ cười khiến cô bé sởn cả da gà vì nó quá đáng sợ. Đến bây giờ Linh Như mới phát hiện một điều, nụ cười có một sức mạnh cực kỳ ghê gớm nếu đó là “một nụ cười của những kẻ biết cười”. 

- Anh làm cái trò gì thế hả??? – cô bé cố gắng nói nhỏ nhất có thể.
- Bạn ơi! Mình chạy nãy giờ mỏi chân quá! Bạn làm ơn nhích người qua một chút để mình được ngồi với. – Tăng Tiến mặt mày thảm thê nói với giọng thiết tha tràn trề cảm xúc ( và còn cố ý nói thật to nữa).
- Anh muốn đổ tiếng ác cho tôi phải không??? Tại sao bao nhiêu chỗ còn trống phía sau anh không ngồi mà cứ đè chỗ này mà ngồi vậy hả??? – Linh Như lầm rầm trong miệng. Cái cách anh ta năn nỉ người khác thực sự kinh khủng đối với cô bé. 
- Bạn ơi…..
- Đây! Đây! Xích qua rồi đây! Trời ơi!!!

Không để Tăng Tiến nói thêm một câu ướt át sởn da gà nào nữa, Linh Như đã vội vã nhích người qua một bên. Mọi sự chú ý của cả lớp đều tập trung vào cái bàn nho nhỏ xinh xinh này. Linh Như vì quá xấu hổ nên cúi gầm mặt xuống cuốn giáo trình. Mấy cô nương ngồi ở những bàn xung quanh thì chậc miệng tiếc rẻ vì dù đã cố ý xích qua nhường một chỗ trống thật to nhưng mỹ nam “lạ mặt” lại chẳng chịu tới ngồi. 

Mọi thứ bắt đầu trở về với quỹ đạo, những lời giảng của cô giáo đã dần dần được những sinh viên trong phòng chú ý hơn thay vì cứ dán mắt vào cơn gió lạ đầy sức hút mang tên Huỳnh Tăng Tiến. Riêng Linh Như thì mọi thứ đối với cô bé vẫn lộn xộn.

- Nè! Anh bon chen vào đây làm gì thế hả? Muốn ám tôi mãi sao??? – Linh Như hích nhẹ vào tay Tăng Tiến càm ràm.
- Im lặng cái coi! 

Cô bé tròn mắt ngạc nhiên trước thái độ chăm chú lắng nghe đến mức khác thường của người ngồi bên cạnh. Cách mà anh ta nghe giảng còn “chuyên nghiệp” hơn những sinh viên chuyên ngành như cô. Cũng bởi vì quá thắc mắc với cái kiểu mắt nhìn chằm chằm, thái độ nghiêm túc như nuốt từng chữ một vào đầu của Tăng Tiến nên Linh Như mới …kiếm chuyện. Nhưng như đã thấy, hành động kiếm chuyện của cô bé là vô tác dụng.

- Anh hiểu những gì cô tôi đang nói sao? – Linh Như cũng giả vờ chăm chú nghiêm túc như Tăng Tiến, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn, mắt dán lên bảng nhưng miệng thì lại lầm rầm hỏi người ngồi bên.
- Không! – Tăng Tiến trả lời ngắn gọn, thái độ vẫn chăm chú tuyệt đối.
- Hả??? Thế tại sao anh lại phải làm như thể anh đang rất hiểu những gì cô tôi nói??? – không kìm được bức xúc, Linh Như hỏi nhanh.
- Bởi vì nếu tôi ngừng nhìn cô giáo thì cô sẽ nói vấp ngay lập tức.
- Gì nữa đây??? – cô bé như thét lên ( nhưng là thét lên trong im lặng).
- Thử nhé!

Vừa dứt câu nói, Tăng Tiến dừng ngay thái độ nghiêm túc và quay sang nhìn Linh Như, ánh mắt đắm đuối say mê. Ngay lúc đó, bài giảng cô giáo đang rất rất trôi chảy, mạch lạc và cuối hút bỗng chốc bị …vấp đĩa tại chỗ. 

- Tôi xin lỗi! Chúng…chúng ta vừa nói ngang đâu rồi nhỉ???

Sự cố vấp đĩa của cô giáo cùng thái độ hơi lúng túng của cô khiến cả lớp ngơ ngẩn. Ai cũng nhìn nhau như thể muốn hỏi: “ Như thế này là sao hả tụi mày???”.

Còn Linh Như, cô bé như bị đá từ trên núi xuống, hai mắt trợn tròn nhìn sang Tăng Tiến. Cô không hiểu ở con người này có điều gì thu hút mãnh liệt đến vậy. Mãnh liệt đến mức dường như anh ta có thể điều khiển cả thế giới này. 

- Sao? Hay là cô em cũng bị tôi hút luôn rồi? – ánh mắt cùng lời nói vừa ngô nghê vừa đểu cáng của Tăng Tiến làm Linh Như giật mình quay lại.
- Anh đừng mơ! – cô bé bực giọng trả lời mà không để ý rằng lời nói này có âm lượng quá to so với định nghĩa “ thầm thì” mà người ta thường sử dụng khi…nói chuyện riêng trong lớp.

Và cái gì tới cũng sẽ tới…

- Em nữ ngồi thứ 2 ở bàn thứ 4 dãy bên trái đứng dậy cho tôi!

Ngay lập tức mọi người nghiêng người quay lại nhìn…

“Em nữ” trong câu nói của cô giáo chẳng ai khác ngoài Linh Như thân yêu của chúng ta…

(KAWI – HẾT PHẦN 41)

*

*      *

PHẦN 42:

Sau vài giây cúi gầm mặt và nhăn nhó tự trách, Linh Như mới dám ngẩng đầu lên nhìn cô giáo. Không khí im bặt. Chẳng ai dám ho he lấy nửa lời. Một phần vì tình hình đang căng thẳng nhưng phần nhiều thì vì đây là lần đầu tiên cô giáo hiền nhất khoa nổi giận nên ai cũng phải e ngại.

- Em biết vì sao tôi gọi em đứng lên không? – cô giáo nghiêm nghị hỏi.
- Dạ…dạ…không ạ! – Linh Như bối rối trả lời nhưng sự bối rối đó lại không hề ăn nhập gì với câu trả lời mà cô bé thốt ra.
- Cái gì??? – cô giáo bất ngờ hỏi lại.

Linh Như không biết nói gì, chỉ cúi mặt xuống và tiếp tục nhăn nhó. Thật lòng cô bé không nghĩ việc mình chỉ nói to một câu thôi mà cũng có thể bị kêu đứng lên như thế này. Mà tính Linh Như thì chỉ cái gì cô bé thấy mình sai thì mới thừa nhận ( đây không phải sai thì còn là gì nữa nhỉ???)

Không khí lớp học trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Linh Như vẫn đứng như trời trồng và cô giáo vẫn nghiêm nghị nhìn Linh Như. 

loading...

- Tôi thật không hiểu vì sao em sai rành rành như thế mà vẫn còn cãi lại đấy? Ngồi nói chuyện riêng trong khi tôi đang giảng bài ở đây mà là đúng sao??? 
- Thưa…thưa…cô. Em không cố ý…Chỉ vì… – cô bé khó khăn cất lên lời giải thích.
- Không nói nhiều. Buổi học này coi như em vắng mặt. Em ngồi xuống đi. 

Cô giáo lạnh lùng tuyên án phạt cho Linh Như. Mặt cô bé tái ngắt đi sau khi nghe lời những lời cô giáo nói. Cả lớp ai cũng nhìn Linh Như với ánh mắt tội nghiệp. Riêng Tăng Tiến thì vẫn cười tươi như hoa. 

Phải mất một vài giây lấy tinh thần, Linh Như mới có thể ngồi xuống được. Đang phải chịu đựng cú sốc tâm lý nặng nề, cô bé lại được anh chàng ngồi bên cạnh bồi thêm mấy câu:

- Đúng là con gái, ăn rồi chỉ biết ngồi tám! 
- Nè! Anh muốn cái gì đây hả??? 

Quá sức chịu đựng, Linh Như không còn biết trời đất hét toáng lên. Và lần này thì 100% tình hình sẽ cực kỳ tồi tệ…
( Và tác giả không dám miêu tả nỗi te tua của nhân vật thêm nữa…Hix)
……………………………..

Linh Như ủ rũ ra về sau gần nửa tiếng đồng hồ ngồi khóc một mình trong nhà vệ sinh. Hôm nay quả là một ngày đại đen đủi của cô bé. Trong mắt bạn bè, Như luôn là một cô gái hiền lành và ít nói. Vậy mà bây giờ đây cô lại bị phạt vì tội nói chuyện riêng và gây mất trật tự trong lớp. Thật là không có cái xấu hổ nào bằng. Càng xấu hổ cô bé càng tức giận tên sinh viên Y lắm chuyện và đáng nguyền rủa. Mới nghĩ đến vậy thì…

- Khóc sưng cả mặt luôn! Dã man quá! – Tăng Tiến không biết từ đâu nhảy ùm ra trước mặt Linh Như và chậc lưỡi nhận xét.
- Tôi không chịu đựng được thêm nữa rồi!!!!!!!!!!!!! 

Cô bé rít lên và… nhìn quanh nền đất xung quanh cố gắng tìm kiếm một vật gì đó. Còn về phần Tăng Tiến, cứ tưởng sẽ bị dần cho một trận nên thân nên sau khi thủ thân trước cơn thịnh nộ của Linh Như mà không thấy có chuyện gì xảy ra, anh chàng mới ngạc nhiên hỏi:

- Cô bé đang làm gì thế???
- Kiếm đá chọi anh chứ gì nữa! Akkkkkkkkkkkkkkk! 

Dứt lời Linh Như ném thẳng vào chân Tăng Tiến một hòn đá cỡ trung bình làm anh chàng không né kịp. Hậu quả sau đó là chàng sinh viên Y vừa nhảy cà tưng vừa chạy bạt mạng trước sự truy đuổi của Linh Như cùng mấy viên đá trên tay. 

Mọi chuyện giữa hai con người này thật là không thể cải thiện được thì phải? Hix…
………………………………………..

- Tìm được cái ví chưa con? – câu hỏi của ba khi Linh Như mới vừa bước chân vào cửa làm cô bé giật mình.
- Dạ??? Hix…Chưa… ạ!!! – cô vẻ thất vọng trả lời.
- Con với cái! Thật không biết nói làm sao! Có cái ví mà cũng để mất! 

Lời than vãn của ba càng khiến Linh Như đau lòng thêm. Tại sao thời gian này cô bé luôn phải đối mặt với những sự cố tồi tệ như vậy chứ. Bỏ luôn bữa tối, Linh Như lên phòng nằm và đóng cửa lại. Ngồi một mình hồi lâu, điều đầu tiên làm Linh Như nhớ lại không phải là chiếc ví thân yêu mà là hình ảnh của Phước Khánh. Gần cả tháng nay cô bé không gặp lại anh. Mà có gặp cũng chỉ là chạy trốn và lảng tránh. Thực tâm Như không hề nghĩ và không dám nghĩ mình sẽ là người nói lời chia tay. Nhiều lúc cô bé mong Phước Khánh hãy là người nói ra cái câu tàn nhẫn đó. Chỉ có như vậy mới mong cô bé đủ mạnh mẽ để dứt bỏ mối tình 2 năm gắn bó này. Nhớ thì rất nhớ nhưng hận thì càng nhiều hơn. Đó là hai tâm trạng luôn đan xen trong trái tim cô bé thời gian này. Chắc là vì thế nên mọi chuyện mới trở nên tồi tệ như vậy. 

Sau nỗi nhớ về Phước Khánh là đến nỗi nhớ về…cái ví. Và khi nhớ tới cái ví thì không thể không nhớ tới Tăng Tiến. Con người gần như đã trở thành kẻ thù với cô bé. Vấn đề đặt ra cho Linh Như bây giờ là làm sao lấy lại được chiếc ví tiền cùng đống giấy tờ tùy thân từ tay con người tàn nhẫn đó. Thật lòng Linh Như không hề muốn gặp lại người con trai lắm chuyện mang tên Huỳnh Tăng Tiến nhưng không phải cái gì ta muốn thì ta sẽ làm được. Càng nghĩ cô bé càng tức, càng tức thì càng thấy bế tắc và thấy bản thân quá sức vô dụng. Và có nằm mơ Như cũng không hiểu được lý do vì sao anh ta lại có trong tay ví của mình. Thật là một chuyện hoang đường!!!

Ring…ring…

Tin nhắn từ cậu bạn thân có cái tên rất chi là đặc biệt: Vương Quốc Anh!

“Bà nè! Sáng mai nhớ đem theo CMND để làm thẻ thư viện nhé! Mai là hạn cuối rồi đó! Bà mà quên lần nữa là chết với tôi! >”<”

Đọc xong tin nhắn mà mắt Linh Như tối hẳn lại. Nào phải cô bé muốn “quên” đâu, căn bản là không có CMND thì lấy gì mà làm với không làm. Không còn biết giải quyết bức xúc theo cách nào nữa, Linh Như lại hét dựng lên:

- Huỳnh Tăng Tiến nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!
Vừa lúc đó thì tiếng mẹ cô bé từ dưới lầu nói vọng lên. 

- Như!!!

Cô bé chột dạ. Kiểu này thì sẽ ăn mắng cho mà xem. Linh Như ái ngại trả lời.

- Dạ! Con xin…

Toan nói câu xin lỗi nhưng chưa kịp thốt ra trọn lời thì tiếng mẹ cô bé lại cắt ngang.

- Nhanh xuống đây nghe điện thoại này con! Có ai đó nói cần gặp con! Gấp lắm!

Không hiểu mô tê gì cả nhưng Linh Như cũng luống cuống chạy xuống lầu, tiến tới bàn điện thoại và đặt máy lên nghe. Trong lòng tự hỏi không biết ai mà đi gọi cho cô bé vào số của văn phòng công ty ( công ty nhà Linh Như đặt văn phòng tại chính nhà cô bé).

- A lô! 
- Cho hỏi cô đây là Phan Hoàng Linh Như phải không?
- Vâng! Có chuyện gì ạ? – tự dưng ruột gan cô bé nóng lên sau câu hỏi của người lạ. 
- Ở đây vừa xảy ra một vụ tai nạn, có một thanh niên đang bị thương khá nặng. Tôi là người đi đường nên không biết anh ta là ai, trong người anh ta cũng không mang theo giấy tờ, chỉ thấy có mảnh giấy ghi số điện thoại nhà và tên của cô nằm trong túi quần của anh ta nên tôi mới gọi. Nếu cô là người thân của anh ta thì mau chóng tới đường X, đối diện trung tâm mua sắm nhé! 

Đầu dây bên kia đột ngột dừng tín hiệu. Linh Như ngớ người. Mặt trắng bệch ra.

- Chuyện gì mà mặt con biến sắc thế? – mẹ Linh Như lo lắng hỏi khi thấy cô con gái cứ như người mất hồn.
- Mẹ…mẹ ơi! Con phải đi tới chỗ này ngay bây giờ!

Không kịp giải thích gì thêm với gia đình, Linh Như hốt hoảng chạy vù ra cửa…

( KAWI – HẾT PHẦN 42)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: