truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Không còn tâm trạng để yêu – Chương 17 Phần 2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Vào ngày mùng ba tháng Ba, Clare tròn ba mươi tư tuổi với mâu thuẫn thực
tế về việc lớn hơn thêm một tuổi. Mặt này cô thích sự từng trải xuất
hiện mỗi năm khi tuổi của cô được tăng thêm và sự tự tin cũng đến theo
sự từng trải đó. Mặt khác, cô không thích đồng hồ tích tắc trong cơ thể
cô. Cái vẫn dõi theo cô mỗi ngày và mỗi năm và nhắc cho cô nhớ rằng cô
vẫn còn độc thân

Một vài tuần trước đây cô đã lên kế hoạch kỷ
niệm ngày này với các bạn của mình. Lucy đã đặt bàn cho bốn người tại
Milky Way ở một tòa nhà cũ trong khu mua sắm. Nhưng họ dự tính gặp nhau
trước ở nhà Clare để cùng nhau uống rượu và tặng quà sinh nhật cho
Clare.

Khi Clare mặt chiếc váy liền hiệu Michael Kors mà cô mua
trong dịp giảm giá ở Nieman Marcus, cô nghĩ về Sebastian. Theo như những
gì cô biết, anh hiện đang ở Florida. Cô đã không nói chuyện với anh
trong một tuần, khi anh nói với cô rằng anh quyết định viết về làn sóng
người Cuba nhập cư gần đây ở khu Little Havana 1. Trong hai tháng qua cô
đã gặp anh ít nhất là cách hai tuần một lần khi anh lái xe hoặc bay đến
Boise để thăm cha mình.

Clare mang vào tai đôi bông tai màu bạc
và xịt một ít nước hoa Escada lên hai cổ tay. Hiện tại, mối quan hệ lập
lờ giữa Sebastian đang hoạt động. Họ đã cùng nhau vui vẻ và không có
việc phải áp lực và gây ấn tượng với anh. Cô có thể nói với anh về mọi
thứ, vì cô không phải lo lắng xem liệu anh có phải là Mr.Right của cô
hay không. Dĩ nhiên là không rồi. Mr.Right sẽ nhanh xuất hiện thôi. Cho
đến thời điểm đó, cô sẽ vui vẻ bên cạnh Mr.Right Hiện tại của mình.

Khi
anh đến thành phố, cô rất vui được gặp anh, nhưng trái tim cô không đập
mạnh hay nhói đau, và lòng cô không thư thái và cũng chẳng nôn nao gì.
Ừm, có thể có một tí, nhưng điều đó chỉ xảy ra với cái cách anh nhìn cô
chứ không do việc cô cảm nhận về anh. Cô không mất đi khả năng hít thở
hay suy nghĩ một cách có lý trí. Thật dễ chịu khi được ở bên cạnh anh.
Vào cái ngày việc đó trở nên không dễ dàng nữa, cô sẽ chấm dứt nó – hay
anh sẽ làm điều đó. Không buồn phiền gì cả. Nhưng đó là thỏa thuận. Họ
có thể chỉ dành riêng cho nhau trong thời gian này, nhưng cô biết điều
đó sẽ không tồn tại mãi, và cô không để chính mình phải nghĩ quá nhiều
về những gì sắp đến.

Cô với tay lấy một ống son đỏ và nghiêng
người về phía trước chiếc gương của bàn phấn. Cô chưa sẵn sàng cho một
mối quan hệ nghiêm túc. Chưa đến lúc. Như tuần vừa rồi cô dự tính làm
một cuộc thăm dò và đã đi cùng Adele đến một nhà hàng ở Montego Bay, nơi
có chương trình đêm hẹn hò tám phút, trong đó một người sẽ dùng tám
phút để biết về một người nào đó trước khi chuyển sang bàn kế tiếp. Hầu
hết đàn ông mà cô đã gặp trong tối đó dường như rất khá. Họ có vẻ không
có gì không ổn cả, nhưng sau hai phút trong lần “hẹn hò” đầu tiên, cô mở
miệng và nói rằng, “Tôi có bốn đứa con.” Khi điều đó hoàn toàn không hạ
gục anh ta, cô nói thêm, “Tất cả đều dưới sáu tuổi.” Vào cuối buổi tối
đó, bằng cách nào đó, cô trở thành một người mẹ đơn thân tìm kiếm những
con mèo đi lạc. Khi điều đó cũng không hoàn toàn hạ gục những người hẹn
hò dũng cảm khác, cô nói bóng gió đến “những vấn đề rắc rối của phụ nữ”,
và anh ta đã hoàn toàn bị hạ gục và vội vàng tìm cách nhanh chóng tránh
xa cô.

Tiếng chuông cửa vang lên khi Clare vừa tô xong môi, và
cô đi về phía trước. Adele và Maddie đang đứng trong mái hiên nhà cô với
quà trong tay.

“Tớ đã bảo các cậu đừng mang cho tớ bất cứ thứ gì cơ mà,” cô nói, nhưng biết rằng họ sẽ không hoàn toàn làm theo.

“Cái gì vậy?” Maddie hỏi khi chỉ tay về hộp bưu phẩm phát chuyển nhanh dưới chân cô.

Clare
không muốn có bất cứ thư đặt hàng hay bất cứ điều gì từ nhà xuất bản
của cô trong ngày này. Khi cô cúi xuống lấy nó lên, cô nhận ra địa chỉ
gởi trả lại là ở Seattle. Nó có dấu tem của bang Frorida. “Tớ nghĩ chắc
nó là qùa sinh nhật.” Sebastian đã nhớ ngày sinh nhật của cô, và cô cố
kìm nén niền vui thích trước khi nó chạm đến trái tim cô. Khi cô nghe
tiếng bước chân, cô hơi hy vọng đó là Sebastian. Nhưng đó là Lucy và cô
đang mang một bó hoa hồng màu hồng phấn và một hộp màu vàng nhỏ.

“Tớ nghĩ mình đến trước các cậu,” cô ấy nói khi Clare mời các bạn vào nhà.

Clare
cầm bó hoa Lucy tặng và đi tìm lọ cắm hoa trong khi các bạn cô đang móc
áo khoác lên giá. Vào bếp, cô cắt đi phần cuối của cành hoa, và ánh mắt
cô lại tập trung vào chiếc hộp trắng được đặt trên quầy bếp. Cô ngạc
nhiên khi Sebastian đã nhớ được ngày sinh nhật của cô. Đặc biệt khi anh
lại đang đi công tác, và niềm vui sướng mà cô cố kìm nén lan tỏa khắp da
thịt. Cô tự nói đó không phải là một món quà được mua với sự suy nghĩ
sâu sắc. Có thể trong hộp chỉ chứa một món quà bình thường thôi.

“Chúa ơi, tớ đã chịu đủ với cái lạnh này rồi,” Maddie than phiền khi ba người phụ nữ bước vào bếp.

“Một
trong các cậu rót rượu được không?” Clare hỏi khi cô cắm hoa vào chiếc
lọ bằng men sứ của Portmeirion. Lucy rót rượu, và khi cô hoàn tất, cả
bốn người cùng đi vào phòng khách. Clare đặt lọ hoa vào một chiếc bàn
nhỏ gần sofa, và khi cô quay lại, Adele đang đặt các món quà trên bàn
café. Trong đó có cả gói quà màu trắng nữa.

Khi bốn người phụ nữ
nói về việc đang trở nên ngày càng già hơn, Clare mở quà những người bạn
đã tặng. Lucy tặng cô một hộp đựng danh thiếp có chữ lồng lên nhau, và
quà của Adele là một chiếc vòng đeo tay với những viên pha lê màu tía.
Maddie, vẫn luôn là Maddie, tặng cho Clare một thiết bị bảo vệ an toàn
cá nhân – một cây bút gây tê màu đỏ -  thay thế cho cây đã bị hỏng mà cô
ấy tặng cô vào năm ngoái. “Cám ơn các cậu. Tớ rất thích chúng,” cô nói
khi cô ngồi lùi lại trong sofa với ly rượu trên tay.

“Cậu không mở cái hộp đó à?” Adele hỏi.

“Là
quà của mẹ cậu ư?” Lucy muốn biết. Một vài năm trước đây khi cô trốn
tránh Joyce, mẹ cô đã gởi đến cho cô bộ chăn drap giường thật đẹp trong
ngày sinh nhật cô. Bà không muốn cầm điện thoại lên và gọi chúc mừng
Clare.

“Không. Mẹ tớ và tớ năm này bắt đầu nói chuyện lại với nhau.”

“Thế nó là của ai?”

“Một người bạn của tớ.” Ba người bạn nhìn cô, lông mày họ nhướng cao khi chờ đợi các thông tin tiếp theo. “Sebastian Vaughan.”

“Sebastian, tay nhà báo ấy hả?” Adele hỏi. “Có phải anh chàng mà Maddie nghĩ là to lớn không?”

“Ừ.” Cô làm vẻ mặt bình thản khi nói thêm, “Và anh ta chỉ là một người bạn.”

loading...

Maddie
hít thật sâu. “Chỉ là một người bạn cái khỉ ấy. Nhìn mặt cậu là tớ có
thể đoán được cậu đang che giấu điều gì đó. Cậu luôn có vẻ mặt đó khi
cậu muốn che giấu điều gì đó.”

“Không. Anh ấy chỉ là bạn thôi.”
Khi các bạn tiếp tục nhìn cô, cô thở dài và thú nhận, “Được rồi. Chúng
tớ là bạn tình của nhau.”

“Tốt cho cậu!” Maddie gật đầu. “Adele
đã nói rằng cậu nên sử dụng anh ấy như là một người đàn ông khơi lại
niềm cảm hứng của cậu vậy.”

Adele gật đầu. “Tớ có một vài người, và việc có tình dục không ràng buộc là một trong những việc tốt nhất.”

Lucy im lặng trong chốc lát, sau đó hỏi, “Cậu có chắc không?”

“Về điều gì?”

“Rằng
cậu có thể quan hệ mà không cần có sự ràng buộc ấy? Tớ biết cậu. Cậu có
trái tim của một người hoàn toàn lãng mạn. Cậu thực sự có quan hệ mà
không cần đến việc cậu có yêu người đó hay không?”

“Tớ có thể làm
điều đó.” Cô đặt ly rượu lên bàn café và với tay lấy hộp quà màu trắng
đó. Để chứng minh điều đó, cô phải cho họ thấy rằng món quà từ Sebastian
không phải là cái gì to tát cả. Không một chút nào. “Và tớ đang làm
được điều đó.” Cô mở hộp thư màu trắng đó ra và mỉm cười. Bên trong là
một cái hộp nhỏ được gói bằng giấy kim tuyến màu hồng và vô số những cái
nơ bướm và ruy băng. “Mối quan hệ giữa tớ và anh ấy vẫn tuyệt. Anh ấy
sống ở Seattle và gặp tớ khi anh ấy đến đây thăm cha mình. Chúng tớ vui
vẻ bên nhau và không mong đợi gì cả.”

“Cẩn thận đấy.” Lucy cảnh báo. “Tớ không muốn thấy cậu bị tổn thương lần nữa.”

“Tớ
sẽ không,” cô nói khi cô mở lớp giấy hồng ra. “Tớ không yêu Sebastian
và anh ấy không yêu tớ.” Cô nhìn xuống khi cô mở cái hộp ra, và nép mình
bên trong lớp giấy có chấm tròn màu trắng và hồng là một chiếc thắt
lưng da màu đen. Trên khóa lưng bằng bạc nặng là dòng chữ được khắc sâu,
BOY TOY.

Clare nhìn xuống món quà khi cô cảm nhận được cái nhói
đau trong ngực cô và sự sợ hãi nhỏ bé đang tràn ngập trong lòng cô. Cùng
lúc, cô cảm giác như mình đang được đẩy lên phía trên đỉnh của tàu lượn
siêu tốc. Cao, cao, cao mãi, và cô biết không còn chỗ nào để đi ngoại
trừ việc lao thẳng xuống dưới. Boy Toy.

“Cái gì thế?”

Cô giơ nó lên cao và các bạn cô cười tủm tỉm. “Anh ta đang đánh dấu lãnh thổ của mình sao?” Adele hỏi.

Clare
gật đầu, nhưng cô biết nó không hoàn toàn như thế. Nó tệ hơn thế. Anh
đã nhìn vào trái tim của một cô gái trẻ, vụng về và mang đến cho cô điều
mà cô ao ước nhất. Anh đã chú ý. Anh đã lắng nghe lời cô nói và đã nhọc
công tìm được nó cho cô. Anh đã gói nó trong giấy gói màu hồng và anh
chắc nó sẽ đến đúng vào ngày sinh nhật của cô. Mặt cô đột nhiên nóng
bừng, và trái tim đau nhức của cô đập một cách điên cuồng, đánh mạnh vào
bức tường cô đã dựng lên để ngăn Sebastian lại. Bức tường mà cô trốn
đằng sau để khỏi điên cuồng và hoàn toàn rơi vào tình yêu với người đàn
ông hoàn toàn sai lầm đối với cô. Quanh cô, các bạn cô đang nói cười và
dường như không chú ý đến sự đấu tranh để giữ cho mình mãi luôn ở trên
đỉnh của tàu lượn siêu tốc bên trong cô. Đấu tranh và chống lại và kiên
trì. Nhưng đã quá muộn. Cô bất lực khi cô bắt đầu lao xuống. Xúc cảm sâu
kín laovào cô, và sức thuyết phục của nó quá mạnh đã đe dọa cướp đi hơi
thở của cô. Cô tự nhủ không thể để chính mình phải lòng anh ấy được,
nhưng đã quá muộn. Nó lao thẳng vào cô, và cô thấy mình điên cuồng, hết
sức và hoàn toàn phải lòng với Sebastian Vaughan. “Ôi, không,” cô thì
thào.

Lucy nhận ra điều gì đó không đúng và hỏi cô. “Cậu ổn chứ?”

“Tớ
ổn. Tớ nghĩ việc chuyển sang độ tuổi ba mươi tư đã làm tớ có tâm trạng
kỳ lạ.” Cô cười và thầm cầu nguyện cô có thể thuyết phục được các bạn
của mình.

“Tớ hiểu điều đó. Khi tớ chuyển sang độ tuổi ba mươi
lăm, tớ bắt đầu có một cảm giác cực kỳ hốt hoảng,” Lucy nói, và Clare
nhẹ nhàng thở dài. “Đó là điều thật bình thường.”

Sau đó, trong
suối buổi ăn tối, Clare cố nói với chính mình rằng sự thiêu đốt trong
ngực cô không thật sự là tình yêu. Đó chỉ là kết quả của món tôm xào ớt
jalapeno cô đã chọn cho món khai vị. Những giọt nước mắt đe dọa sẽ làm
cay mắt cô là kết quả của việc trở nên già thêm một tuổi. Đó là điều
bình thường. Ngay cả Lucy cũng nghĩ thế.

Nhưng vào lúc bữa ăn kết
thúc với món bánh kem trứng, Clare nhậ ra rằng đó không phải là do ớt
jalapeno hay ngày tháng. Cô đã phải lòng Sebastian, và cô không nghĩ
mình lại sợ hãi đến thế. Chắc chắn là có những khoảng thời gian khủng
khiếp xảy ra trong đời cô, nhưng cô luôn biết cách để giải quyết chúng.
Lần này cô hoàn toàn không có một ý tưởng nào. Không hiểu sao khi cô
đang cố thuyết phục chính mình rằng tất cả những gì cô cảm nhận được chỉ
là tình bạn, tình yêu cô dành cho anh lại lặng lẽ lẻn vào trong cô. Đó
không phải là một cú đấm mạnh vào lồng ngực hay một cái liếc nhìn cướp
đi hơi thở từ phía bên kia phòng. Không phải những cảm giác nhoi nhói
nhẹ nhàng ấm áp lao vụt đến trái tim cô khi cô nghĩ đến anh. Thay vào
đó, nó lớn dần từ một hạt mầm bé nhỏ, tìm kiếm những khe hở và những vết
nứt trên bức tường bảo vệ trái tim cô, quấn lấy cô vào nó mà cô không
hề hay biết chút nào cho đến khi cô mắc chặt vào đó và không thể thoát
ra được.

Trong khi cô và Sebastian cùng nhau nói hết chuyện này
đến chuyện khác, nhưng họ chưa bao giờ nói về việc họ cảm nhận như thế
nào về nhau. Nhưng ít nhất cô không tự lừa dối mình nữa. Không bao giờ
nữa. Đúng vậy, anh muốn được độc quyền sở hữu cô, nhưng cô biết anh
không yêu cô. Cô từng sống với người đàn ông yêu cô. Cô có thề không có
cảm giác gì quá mãnh liệt đối với họ, nhưng cô biết cách một người đàn
ông đang yêu hành động. Và nó không giống với những gì Sebastian làm.

Một lần nữa cô lại rơi vào tình yêu với người không dành cho cô. Cô thật là một con ngốc.

Đêm
đó cô lên giường và nghĩ về Sebastian, và khi cô thức dậy, anh vẫn còn
trong tâm trí cô. Cô nghĩ về mùi hương nơi cổ anh và những cái chạm nhẹ
nhàng của đôi bàn tay anh, nhưng cô không dám gọi cho anh. Cô có một lý
do hoàn hảo cơ mà. Cô nên gọi và cám ơn anh về món quà sinh nhật. Sự
thật, phép xã giao yêu cầu cô ít nhất cũng nên gọi cho anh, nhưng cô cố
để từ chối sự cám dỗ muốn được nghe giọng nói của anh. Có thể nếu cô chỉ
cố gạt bỏ đi cảm xúc của chính mình, chúng sẽ quay trở lại ấn nấp trong
tim cô. Cô không định lừa phỉnh chính mình rằng chúng sẽ biến mất. Cô
là một người phụ nữ từng trải ba-mươi-tư tuổi và là người phụ nữ trang
nghiêm. Nhưng có lẽ, nếu cô may mắn, sự vắng mặt của anh sẽ làm cho trái
tim cô có ít hy vọng hơn.
——————————–
1   
Nằm ở khu vực bờ Tây sông Miami, là nơi tập trung và sinh sống của nhiều
người Cuba nhập cư nhiều thế hệ ở thành phố Miami, bang Florida. Little
Havana không lớn, không giàu, nhưng nổi bật với những nét văn hóa độc
đáo riêng như câu lạc bộ chơi domino, hoạt động vũ hội hóa trang
carnival, hàng loạt các cửa hàng nhỏ bán những sản phẩm handmade nổi bậc
là những điếu xì gà. (ND)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: