truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không cẩn thận, họa lớn rồi! – chương 45-46 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 45: Tổng động viên cực phẩm.

Nghe nói, thời cổ con gái xuất giá đều phải khóc, khóc càng to càng tốt.

Mẹ chọc gáy tôi nói: “Mày gào hai tiếng đi.”

Tôi cắn một miếng bánh, ngẩng đầu: “Hu hu hu hu …”

Tôi thật là khóc không nổi a, cười đến đờ cả mặt rồi.

Trong vở kịch “Hồng đăng ký” có hát, chú họ nhà tôi đếm không xiết, không có chuyện lớn không đến nhà. Bây giờ tôi cuối cùng cũng cảm nhận được những lời này. Vốn còn cảm thấy nhà của tôi rất trống trải, bỗng dưng lại xông ra một đống người tự xưng là cô ba, cậu bảy, ông này ông nọ của tôi, anh họ, chị họ, em họ đứng xếp hàng là đủ mở một lớp luôn, nhìn dáng vẻ thân thiết của ba mẹ tôi khi nói chuyện với họ cũng không giống cách đối xử với mấy người qua đường vốn chỉ để kiếm hời.

Mấy cô gái trang điểm, mặc áo cưới giúp tôi mới đầu bị đoàn đoàn người này dọa cho, nhưng rất nhanh đã khôi phục trạng thái bình thường, thể hiện tốt phong thái chuyên nghiệp. Tôi tiếp mấy vị thuộc hàng trưởng bối như cậu bảy, ông ba, mời trà lắng nghe họ dạy bảo và chúc phúc, lúc về phòng bụng lại xướng “Không thành kế”, chịu không nổi phải vừa ăn bánh vừa để cho các cô ấy trang điểm lại.

Hồng bạch nhị sự nói đúng ra, đều là đương sự chịu khổ, để mặt mũi cho người ngoài. Lễ cưới này thuần túy là cho ba mẹ tôi chút thể diện, báo đáp công ơn dưỡng dục của họ. Buổi sáng đợi Tần Chinh tới đón tôi, sau đó tới giáo đường hoàn thành nghi thức theo kiểu phương Tây, nói một câu tôi đồng ý, sau đó tới nhà Tần Chinh, chào hỏi trưởng bối bên nhà, tiếp theo nữa là chiều 4-5 giờ tới khách sạn tiếp khách, 300 bàn, bao trọn cả 3 tầng, tiệc cưới là tầm 7h30 tối bắt đầu, sau khi đọc diễn văn, khách khứa khởi động, chúng tôi …. còn 300 bàn  …  phải mời rượu từng bàn một …

Hồng bạch nhị sự: tang và hỷ

Tôi cào bàn, bỗng nhiên kích động muốn gào khóc.

Bên ngoài có người kêu: “Chú rể đến rồi!” Một đám khách mời, phù dâu ùn ùn chen lấn tới cạnh cửa sổ để xem.

Thẩm Phong cũng vén rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài, tôi cũng tha thiết chờ mong dán tới bên nhìn lén, vừa thấy, tôi liền nổi giận.

“Vệ Dực là phù rể thì thôi, sao mà cả Chu Duy Cẩn và Cố Thiệu đều qua bên anh ấy, hai người này là người bên mình mà!”

Nhưng mà không thể không nói … bốn người đàn ông này cùng đứng một chỗ, lực sát thương quá khủng khiếp.

Kiểu BOSS nghiêm nghị lạnh lùng – Tần Chinh, kiểu quân sư đa mưu túc trí – Cố Thiệu, mẫu nhân vật phản diện quân tử nhún nhường – Vệ Dực, còn có mặt trời nhỏ buổi sáng lúc 8-9 giờ nhà chúng tôi kia – Chu Duy Cẩn …

Phù dâu đồng thanh hét chói tai.

Xem ra đối phương định dùng mỹ nam kế.

Thẩm Phong nói: “Hứ! Lũ đàn ông xấu, vật họp theo loài!”

Tôi đánh giá nó từ trên xuống dưới, nhịn không nổi che miệng cười trộm.

Nó trừng mắt liếc tôi một cái. “Mày cười cái gì?”

Tôi vịn tường mảnh mai yếu ớt nói: “Tao là công chúa bị nhốt trên tháp cao, chờ hoàng tử của tao trèo đèo lội suối vượt mọi chông gai tới cứu, còn mày …” Tôi chỉ chỉ nó, lắc lắc đầu, “Chính là mụ phù thủy.”

“Mày có tin là tao ăn thịt mày luôn không!” Thẩm Phong nhe răng trợn mắt, lộ ra bộ mặt hung ác.

Tiếng ồn ào bên ngoài lớn dần, đám phù dâu lại ùn ùn đổ ra phía cửa, tôi đẩy Thẩm Phong nói: “Sao mày không đi?”

Thẩm Phong hừ một tiếng: “Mày thì biết cái gì? Trước cứ để đám tiểu yêu kia xem xét tình hình đối phương thế nào đã.”

Không sai không sai, mấy cô ấy là bụi rào có gai của tôi.

Tôi lại muốn biết ba con người tài năng xuất chúng ngoài kia – Tần Chinh, Cố Thiệu, Vệ Dực rốt cuộc có thủ đoạn gì, còn Chu Duy Cẩn là kẻ đi ngang qua, tập hợp cho thành F4 thôi, tính năng không cần để ý.

Tôi và Thẩm Phong nghe trộm sau cửa.

Tiếng đám phù dâu thật là chói tai, tôi nghe mà da đầu run lên. Tần Chinh ho nhẹ một tiếng, các cô bỗng dưng yên lặng 3 giây.
Có lẽ là bị anh dọa rồi. Cố Thiệu dịu dàng, hiền hậu cười nhẹ một tiếng làm dịu bầu không khí nói: “Thật ra đây cũng không coi là làm khó. Tần Chinh, đây là một cơ hội tốt cho cậu thể hiện tình yêu trước Tiểu Kỳ. Đừng bỏ lỡ.”

Bắt Tần Chinh phải làm chuyện trái với bản tính của anh ở trước mặt nhiều người như vậy, thật là làm khó cho anh … Nhưng mà rốt cuộc là muốn anh làm việc gì?

Tôi và Thẩm Phong dán tai lên vách cửa, nghe được một cô phù dâu nói: “Phải, phải, anh nếu thật sự thích cô dâu thì nên vì tình yêu mà hiến thân đi!” Cái gì! Muốn anh hiến thân? Hiến thân thế nào! Tôi hoảng sợ, càng dán chặt lên cửa.

“Hát một bài không phải quá đáng chứ?”

Tôi thở phào một hơi, hóa ra là hiến giọng …

Hát đương nhiên không quá đáng, quan trọng phải xem là hát bài gì …

Cố Thiệu bỗng dưng chuyển mũi dùi, nói: “Đúng, hay là hát bài Tiểu Kỳ thích nhất là được rồi.” Sau đó lên giọng hỏi: “Tiểu Kỳ, em thích bài nào nhất?”

Chu Duy Cẩn cười ha ha ha ba tiếng, nói: “Đại Kỳ thích nhất là ‘Mua bán tình yêu’.”

Quay lại chương 1 nghe bài Mua bán tình yêu nhé ;)

Tần Chinh, vợ đây thật xin lỗi anh a …

Tập thể phù rể quay súng lại bắn quân mình, họ quả nhiên chả có bụng dạ tốt đẹp gì …

Thẩm Phong xoa xoa cằm nói: “Nếu cậu ta thật dám hát, tao sẽ thả cho mày đi với cậu ta.”

Tôi không cần nhìn cũng có thể tưởng tưởng là gân xanh bên thái dương Tần Chinh giật dữ dội, có day như thế nào cũng không làm đám xoắn xuýt đó yên lại được.

Trong tiếng cười vang, Vệ Dực nói một câu: “Để tiết kiệm thời gian, hay là có mấy cửa tất cả các cậu nói hết ra đi, để Tần Chinh làm một thể luôn.”

Bên này tư tưởng còn chưa thống nhất, nội bộ lại có mâu thuẫn, tranh nhau nói: “Hít đất! Với đàn ông mà nói hít đất rất quan trọng! Hay là vừa hít đất vừa hát đi?”

Cái ý tưởng ôi như này mà cũng có người hưởng ứng sao …

Không phải chồng các cô các cô không biết xót a!

“Mở cửa biếu tiền, năm con chín! (99.999)” Lời này thế nhưng mà nghiêm túc đấy.

Tôi nói với Thẩm Phong: “Tiền của Tần Chinh là tiền của tao, năm con chín này còn không phải là từ túi tao à. Thịt đau a!”

Thẩm Phong nói: “Nếu vậy, cậu ta lại chả xi nhê gì.” Nó mở cửa, nói vọng ra bên ngoài qua khe cửa, cứ thế nói: “Vẫn nên hát thôi! Còn phải chuyển nhạc cụ tới hiện trường nữa!”

“Gì?” Tôi muốn đẩy nó ra tự mình xem xem, lại bị nó túm được, nói, “Đừng để mấy tên kia nhìn thấy mày.”

Tôi chỉ nhìn thoáng qua đôi mắt cười đến tít cả lại của Cố Thiệu.

Thẩm Phong nói: “Tần Chinh và Chu Duy Cẩn đi chuyển đạo cụ, tao ra ngoài xem hiện trường giúp mày … Cái này quay phim lại làm bảo bối a …”

Nói xong, nó cứ như vậy bỏ rơi tôi, khóa tôi lại một mình trong phòng.

Tiếng cười đùa bên ngoài không dứt, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng Cố Thiệu và Vệ Dực, thỉnh thoảng một hai câu lại pha trò cho đám con gái kia cười liên tục, có lẽ là phớ lớ chả thấy bến bờ rồi.

Tôi còn đang chờ lần đầu được nghe Tần Chinh hiến giọng, kết quả đợi 2 phút rồi, cuối cùng mới nghe thấy giọng Tần Chinh.
“Tiểu Kỳ”

Tiếng này cũng là truyền từ sau lưng tôi lại, khiến tôi sợ tới rùng mình, quay phắt đầu lại, nhìn thấy Tần Chinh đứng sau lưng tôi, cúi mình nhìn tôi, trong mắt đen láy chứa ý cười nhàn nhạt.

“Anh …” Tôi nhìn nhìn anh, lại nhìn nhìn cửa, sau lại ngẩng đầu nhìn anh, “Anh vào bằng cách nào?”

Tần Chinh chỉ chỉ cửa số nói: “Vào qua cửa sổ.”

Tôi hít một hơi lạnh, không nén nổi nói: “Tần Chinh, em nhìn lầm anh rồi, không nghĩ ra anh là người như vậy, anh thế mà lại trèo cửa sổ!” Tôi nhìn trái nhìn phải, “Không phải Chu Duy Cẩn ở cùng anh sao? Người đâu người đâu rồi? Anh đánh nó ngất rồi hả?”

Chu Duy Cẩn giống như thú bị triệu hồi gần như là thò đầu ra khỏi cửa sổ ngay sau đó, trừng mắt nhìn về phía tôi nói: “lèo nhèo vớ vẩn gì đấy, còn không nhanh lên chút!”

Tôi ngây ngẩn cả nửa ngày mới hồi phục tinh thần, Tần Chinh kéo tay tôi tới cạnh cửa sổ, tôi ngây ngốc hỏi: “Anh làm gì vậy? Hát thế nào mà ra được?”

Tần Chinh nhấp môi dưới, gợi chút ý cười dìu dịu, nói: “Bỏ trốn.”

Chu Duy Cẩn ở dưới giữ thang mất kiên nhẫn nói: “Nhanh, nhanh lên! Bên kia Cố Thiệu sắp không chống đỡ được rồi!”

Tần Chinh thật cẩn thận đỡ tôi xuống thang, tôi lắc đầu thở dài nói: “Tần Chinh, anh chơi xỏ! Công chúa bị nhốt trên tháp cao cũng chẳng có thang ! Anh chẳng phải vượt mọi chông gai, giết rồng và mụ phù thủy, làm sao có thể lấy được công chúa xinh đẹp chứ!”

Tần Chinh dẫn tôi lên xe, mới nói: “Công chúa, điều binh khiển tướng, vây Ngụy cứu Triệu, giương đông kích tây, chúng ta là người Trung Quốc, phải biết dùng binh pháp Tôn Tử.”

Tôi vỗ tay khen ngợi: “Chí phải chí phải! Đá chọi đá đấy là chuyện ngu xuẩn chỉ có nước tư bản mới làm, thắng lợi bằng mưu trí mới là cao tay ! Đây mới thể hiện tính ưu việt của chủ nghĩa xã hội của chúng ta!”

Tần Chinh nhếch khóe miệng, nhấn ga một cái, cười nói: “Cho nên, chúng ta đi giáo đường trước đi.”

Tôi ủ rũ nói: “Phong Phong sẽ bóp chết em …”

“Bọn Vệ Dực sẽ đưa cô ấy tới giáo đường, đi sau là tới.”

“Nó sẽ bóp chết Vệ Dực.”

“Ờm” Tần Chinh chẳng mảy may nói, “Vậy thì chịu chết đi.”

Qủa nhiên là đàn ông không xấu phụ nữ không yêu à … Tôi yêu nhất là cái khí chất coi mạng người như cỏ rác này của anh! Hai vợ chồng nhà chúng tôi xưa nay tàn khốc vô tình, mang thứ khí thế dũng mãnh kiểu đi đến đâu là khiến người khác chết đến đó!

Nhưng mà tôi vẫn đang canh cánh trong lòng.

Tôi nói: “Anh ngay cả hát một bài cho em cũng không muốn, em cứ như thế theo anh có phải quá mất giá hay không?”

Tần Chinh nói: “Anh sẵn lòng.”

“Hả?” Tôi nhíu mi nhìn anh.

“Bây giờ hát.”

Tôi nhìn anh chằm chằm không chớp mắt.

Anh nhấp môi dưới nói: “Anh chọn bài.”

Tôi gật đầu cái rụp.

Tôi trước kia vẫn cảm thấy, người như Tần Chinh cả đời chắc cũng chỉ biết hát mỗi bài “Nghĩa dũng quân tiến hành khúc”, nếu nói như vậy, anh lại còn yêu nước, yêu Đảng, yêu dân hơn cả tôi. Nhưng tôi lại cảm thấy, người chỉ biết hát mỗi “Nghĩa dũng quân tiến hành khúc”, chắc là không thể có giọng hát khỏe như vậy chứ.

Nghĩa dũng quân tiến hành khúc: quốc ca của Trung Quốc.

Một chiếc xe thể thao mui trần đơn độc lướt trên con đường nhỏ vùng ngoại thành vắng bóng người, gió mùa thu trong lành mát mẻ lướt nhẹ qua mặt, sau đó rớt lại phía sau xe chúng tôi.

Tôi sờ soạng xung quanh, Tần Chinh cầm tay tôi hỏi: “Làm gì đó?”

Tôi nói: “Ghi lại làm kỷ niệm, cài làm nhạc chuông.”

Anh nói: “Nếu em thích, về sau anh sẽ hát cho em nghe.”

“Ngay lập tức?”

“Uhm, ngay lập tức.”

Tôi cảm thấy thỏa mãn gật gật đầu nói: “Thật ra, thân thể của anh là của em, giọng nói cũng là của em, em bảo anh hát anh nên hát ngay mới đúng.”

Tần Chinh cười cười, nói: “Vợ nói phải.”

Trong lúc hoàn thiện máy rút tiền, lại kết hợp hoàn hảo thêm máy tính và máy ghi âm, một cái máy chiến đấu Tần Chinh mới toanh ra đời! Từ nay về sau, nữ sĩ Chu Tiểu Kỳ quang vinh trở thành chủ máy, sống một cuộc sống hạnh phúc mỗi ngày chỉ có ăn cơm, ngủ nghỉ, ngồi máy bay …

Tần Chinh liếc mắt nhìn khuôn mặt tươi cười của tôi, nói: “Thật ngốc.”

“Không ngốc mà có thể đi theo anh à!”

Cứ thế đi với anh cả đường, cả đường hát.

Chúng tôi thành công thoát khỏi vòng vây truy đuổi chặn đường của đại địch, sau khi tới lễ đường được 10 phút, Cố Thiệu lái xe chở Thẩm Phong, Vệ Dực, Chu Duy Cẩn tới.

Vệ Dực dẫn đầu mở cửa xuống xe, hai ngày trước còn chẳng thể đi đứng nhanh nhẹn được trong nháy mắt đã được nâng cấp, mở cửa liền chạy thẳng về hướng chúng tôi, Thẩm Phong bước ra từ ghế phụ, nâng váy đằng đằng sát khí đuổi theo, miệng thét một tiếng lớn, khiến tôi và Vệ Dực trong nháy mắt tưởng Sparta.

Nó nói: “Bước chân rộng như thế, chạy nhanh như thế làm gì, không sợ đụng đến trứng à!”

Trứng là nguyên văn nhá, còn tiếng Việt dân dã gọi là bi, cà …. các kiểu. Ôi, xấu hổ :”>

Vẻ mặt Vệ Dực bối rối, dùng thái độ cực kỳ quyết đoán di dời lửa chiến sang người tôi, mình thì trốn đằng sau Tần Chinh.

Thẩm Phong quả nhiên vừa nhìn thấy tôi đã bỏ qua tấm bia họ Vệ.

“Chu Tiểu Kỳ mày được lắm!” Thẩm Phong nghiến răng nghiến lợi, “Tao còn nhiều chiêu như vậy còn chưa xuất, mày đã ôm của chạy rồi! Để lại mình tao với đám phù rể a!”

Ôm của chạy trốn, coi Tần Chinh là người có của a.

Tôi nhìn Tần Chinh bị đám phù rể vây quanh, lại quay đầu cười với Thẩm Phong. “Cưng à, mày cũng kết hôn đi! Tao sẽ mang thang tới cho mày!”

Thẩm Phong ngẩn người một lát, lập tức hừ một tiếng rất thiếu tự nhiên.

Lần cuối, lúc cha già ngậm ngùi khôn xiết trao tôi vào tay Tần Chinh, tôi cảm thấy chúng tôi đã đi một đoạn đường dài đằng đẵng như 2 vạn 5 ngàn dặm vậy.

Sau đó bỗng dưng quay đầu lại, chúng tôi đều quẫn. (囧)

Cố Thiệu không biết tự lúc nào đã thay quần áo mục sư, tôi nhìn trái nhìn phải nói: “Anh … Đánh ngất mục sư rồi hả?”

Cố Thiệu lắc đầu nói: “Tiểu Kỳ, tư tưởng em thật đồi trụy, thật bạo lực, sau này phải sửa nghe chưa, không thể làm nhàn thê lang mẫu.”

Nhàn thê lang mẫu: chế lại từ câu “hiền thê lương mẫu”, ý là vợ lười mẹ dữ.

Tôi nhịn, cũng quen rồi …

Đây là loại người nào a …. So với bọn họ, tôi và Tần Chinh đều là người cực kỳ bình thường!

“Anh đây là làm gì vậy …” Khóe mắt tôi giật giật nhìn anh.

Cố Thiệu nói: “Không phải lúc nhỏ em muốn anh làm mục sư cho em, giúp em chủ trì hôn lễ sao?”

Tôi ngẩn người.

“Trước kia là diễn tập thiếu chú rể, hôm nay mới là nghi lễ chính thức.” Cố Thiệu nháy mắt, cười ý tứ sâu xa, giống như vô số lần tưởng tượng của tôi trước kia, một giọng nói dịu dàng hiền hậu mang theo hơi thở cấm dục thoang thoảng vờn quanh bên tai.

“Tần Chinh, anh có đồng ý lấy cô Chu Tiểu Kỳ làm vợ, dựa theo lời dạy của “Kinh thánh” ở bên cô ấy, cùng cô ấy hòa thành một thể trước mặt Chúa, yêu cô ấy, dỗ dành cô ấy, tôn trọng, bảo vệ cô ấy, như yêu chính bản thân mình vậy. Dù cô ấy ốm đau hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng, chung thủy với cô ấy, cho tới lúc cái chết chia lìa.”

Đi một đoạn đường dài như vậy, cuối cùng cũng tới được đây, nghe đôi bên nói một câu —

“Tôi đồng ý.”

Lúc trao nhẫn, tôi cúi đầu cười ha ha, Tần Chinh lén nhéo một cái trong lòng bàn tay tôi.

Chiếc nhẫn kia anh cố ý mang đi sửa lại một chút, để vừa với ngón tay tôi.

loading...

Tôi nói, tôi sinh con xong gầy lại thì làm sao?

Anh nói, vậy thì sửa nhỏ lại.

Tôi nói, nhẫn không phải nên kiên trinh không đổi, trước sau như một giống tình yêu sao?

Anh nói, cũng nên co được giãn được, chứa được em dù béo hay gầy.

Xong rồi …

Chu Duy Cẩn cũng thế, anh cũng vậy, ở cùng Cố Thiệu một thời gian, thì không trắng nổi nữa rồi.

Cố Thiệu ho khan một tiếng, phá ngang đoạn liếc mắt đưa tình của chúng tôi.

“Sau cùng, trước lúc chú rể hôn cô dâu, xin mời chú rể đọc theo tôi một đoạn tuyên thệ cuối cùng.”

——————————————————————————————————————————————————————–

Gần đây mới phát hiện ra một chỗ mình không biết: đấy là từ chương Dế nhũi PK rùa biển, hồi làm chương này tớ không để ý nên đã bỏ qua, rùa biển đọc là hải quy (quy ở đây là rùa), đồng âm với hải quy (quy ở đây có nghĩa quay về, trở về) nên rùa biển là chỉ người đi nước ngoài về, trong truyện là chỉ Vệ Dực và Bạch Vi, hai bạn đều là du học sinh. Dế nhũi (thổ miết) thực ra chỉ là để đối với rùa biển (thổ: đất, miết: con ba ba –> chả hiểu sao thổ miết lại là dễ nhũi @@), dế nhũi là chỉ những người chưa từng ra nước ngoài, trước giờ vẫn chỉ ôm riết lấy đất mẹ ;) ), cũng có ý là chỉ người quê mùa, không theo kịp trào lưu.

Chương 46: Đại nghiệp kiến quốc.

Cái cuộc sống khó chịu này a!

Thần kinh Tần Chinh trở nên căng thẳng trong nháy mắt, đầu ngón tay anh truyền sang khiến tôi cũng thực sự bị xúc động lây, đau trứng từng cơn.

Đau trứng: nam giới bị đá vào giữa hai chân thì biết =)), hình dung những hành động vô cùng vô duyên hoặc nhấn mạnh cảm giác vô vị nhạt nhẽo; hay trạng thái khó xử, theo kiểu gặp phải sự vật trái với logic thông thường.

Nếu là 3 phút trước có lẽ tôi cũng không đau như vậy, nhưng bây giờ Tần Chinh đã là người nhà của tôi, vấn đề hàng đầu của cách mạng đã thật rõ ràng rồi, không kể Cố Thiệu đứng về phía ai, chỉ cần là người nhà bị thương tôi đều xót a!

Một câu của Cố Thiệu thu hút thành công sự chú ý của mọi người trong hội trường.

Anh có vẻ nhận ra điều ấy, ngẩng đầu nhìn đám quần chúng đang ngơ ngác, chả hiểu mô tê gì, mỉm cười nói: “Bình tĩnh, bình tĩnh, đừng nôn nóng …”

Cố Thiệu ho khan hai tiếng, mặt tuy mỉm cười nhưng lại nghiêm túc nói với Tần Chinh: “Cậu có quyền giữ im lặng, nhưng vì hạnh phúc của cậu, tôi thiện ý nhắc nhở cậu hoàn thành nốt khâu cuối cùng.”

Vẻ mặt Tần Chinh cũng nghiêm túc như vậy, anh gật gật đầu.

Theo từng câu dẫn dắt của Cố Thiệu, Tần Chinh nhấp môi, chầm chậm nói: “Tần Chinh tôi, xin thề trước Chúa, từ bây giờ trở đi tôi chỉ thương mình Chu Tiểu Kỳ, chiều cô ấy, yêu cô ấy, không lừa dối cô ấy, mỗi câu với cô ấy đều là nói thật, không ức hiếp, mắng mỏ cô ấy, mãi mãi tin cô ấy, lúc cô ấy vui vẻ tôi sẽ cùng vui vẻ, lúc cô ấy không vui tôi sẽ dỗ để cô ấy vui lên, mãi mãi cảm thấy cô ấy là người xinh đẹp nhất, nằm mơ cũng chỉ mơ thấy cô ấy, trong trái tim cũng chỉ có mình cô ấy …”

Chúa toàn trí toàn năng a …

Cũng chỉ có ngài mới có thể khiến Tần Chinh nói ra những lời như thế thôi …

Bên dưới một đám ồn ào. Cố Thiệu hài lòng khẽ gật đầu, lại quay đầu lại nhìn tôi, cười hỏi: “Cô Tần Chu Tiểu Kỳ, cô có hài lòng không?”

Tôi gật mạnh.

Cố Thiệu nói: “Xin cho phép tôi nhắc nhở một chút, thời hạn có hiệu lực bản khế ước này là 100 năm, không chấp nhận hủy bỏ, không có quyền bảo lưu, nếu như cuối cùng đôi bên đều xác nhận là đồng ý, vậy xin dùng nụ hôn hoàn thành công tác ký tên cuối cùng này.”

Khuôn mặt trắng nõn của Tần Chinh cũng ửng hồng rồi, trán còn lấm tấm mồ hôi, không biết là vì mệt hay bị dọa rồi. Khi anh hôn tôi, rõ ràng tôi cảm nhận được, người nóng hơn bình thường không ít.

Nhạc lại vang lên lần nữa.

Cứ như vậy bị anh chinh phục, cắt đứt đường rút lui …

Vệ Dực khoác vai Chu Duy Cẩn, lau mồ hôi lạnh, nói: “Vụ kết hôn này, thật chẳng có tí nhân quyền nào …”

Cố Thiệu quay đầu cười với cậu ta, nói: “Trên thế giới này có ba loại người, đàn ông, phụ nữ, và đàn ông đã có vợ.”

Vệ Dực nói: “Phong thủy luân phiên chuyển, hôm nay nhìn người ta bị xui xẻo, anh cũng sẽ có ngày như vậy.”

Cố Thiệu xoa xoa cằm, chẳng nhằm nhò gì cười nói: “Vậy cũng không tồi.”

Vẫn là Chu Duy Cẩn và tôi hai chị em ăn ý nhau, nó nói: “Vụ kết hôn này chả khác gì trường chinh, trèo đèo lội suối, vượt thảo nguyên, cuối cùng cũng có thể bái sư.”

Nghe được những câu này, tim tôi trầm xuống.

Qủa nhiên, Cố Thiệu nói hộ lòng tôi. “Còn chưa xong đâu, tối nay còn phải đối phó 300 bàn khách, đợi chiến trường dọn dẹp xong rồi, mới có thể bắt đầu đại nghiệp kiến quốc.”

Cố Thiệu cũng coi như được dễ chịu, anh cùng lắm cũng chỉ phải hỗ trợ tiếp đón khách, Chu Duy Cẩn phải đi theo tôi kính rượu từng bàn một, vừa nghe thấy thế, khuôn mặt tuấn tú bỗng chốc biến thành tái mét.

Kết hôn cũng giống kiến quốc, đều chả dễ dàng gì! Phải chống lại bọn yêu ma quỷ quái, gạt bỏ gian nan hiểm trở, phải đánh ngoài dẹp trong, phải đoàn kết phải ăn ý, không dễ dàng gì mới xây dựng được đất nước, rồi lại phải đặt ra hiến pháp, gia pháp, so với giữ vững giang sơn, tranh đấu giành thiên hạ vẫn coi là dễ dàng. Chưa từng nghĩ, bất cẩn định ra quốc sách hồ đồ, vất vả cực nhọc mười mấy năm giời, một đêm trước giải phóng …

Cố Thiệu nói với Tần Chinh: “Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn cần tiếp tục cố gắng.”

Khóe mắt Tần Chinh giật giật, anh bất đắc dĩ liếc nhìn tôi một cái.

Tôi cười với anh, trốn đi tìm Thẩm Phong. Khóe mắt nó đỏ hoe, thấy tôi liền mất tự nhiên quay mặt đi, chớp chớp mắt mới quay lại nhìn tôi, thô lỗ lớn tiếng nói: “Không đi tiếp đón khách, đến đây làm gì?”

Tôi đè thấp giọng nói: “Đợi đến khi tao ném cầu hoa, mày nhất định phải đón được, tao sẽ hướng về phía mày mà ném!”

Thẩm Phong cười nhạt. “Ai thèm cầu hoa! Đón được cầu hoa sẽ nhất định kết hôn sao? Đây là mày phong kiến, là mê tín, là chủ nghĩa duy tâm chủ quan!”

Tôi ngả đầu vào vai nó rơm rớm muốn khóc. “Hu hu hu hu … Phong Phong, mày nhẫn tâm thấy tao đau lòng ư … Hôm nay là ngày lành của tao, mày cứ vô tình cự tuyệt tao như vậy … Hu hu hu hu … Không phải chỉ là một cái cầu hoa thôi sao …”

“Không phải chỉ là một cái cầu hoa thôi sao …” Thẩm Phong bất đắc dĩ vỗ vô vai tôi, “Được rồi, được rồi, mày ném tao đón liền.”

“Nếu tao ném không chuẩn mày cũng phải cướp lấy!” Tôi chêm một câu.

“Được rồi…” Cái tay đang vỗ vai tôi dừng một chút, Thẩm Phong bỗng nói, “Nhìn thấy quỷ …”

“Hả?” Tôi nghi hoặc giương mắt nhìn nó, sau đó nhìn lại theo hướng ánh mắt nó, nói, “Đúng là gặp quỷ …”

Lễ cưới này mời không ít bạn học trung học, cho nên nhìn thấy họ tôi tuyệt đối không ngạc nhiên, ngạc nhiên là bạn học Bạch Vi cũng tới …

Tôi thật là khinh bỉ cô ta, cô ta làm sao mà có thể bền gan vững chí, kiên cường bất khuất càng bại càng hăng như thế được a! Da mặt cô ta lột xuống cũng đủ để tôi đóng gói cái bánh gato chín tầng kia!

Tôi nhìn thấy, Tần Chinh cũng thấy rồi.

Chuyện tí ti giữa Bạch Vi và Tần Chinh chẳng thành vấn đề, trong mấy người ở đây chỉ có Chu Duy Cẩn là ở trạng thái hoàn toàn mờ mịt, nhưng mà nó vẫn nhận thấy ánh nhìn của chúng tôi, nó nhìn qua, ngẩn người nói: “Ô, đó không phải người của tiệm chụp ảnh sao? Chụp ảnh trong hôn lễ hai người cũng mời tiệm đó hả? Đại Kỳ không phải đã bảo là không thích sao?”

Tôi dường như là đã quên nói với nó về chuyện này. “Đó là Bạch Vi, bạn học trung học của Tần Chinh.”

Chu Duy Cẩn bấy giờ mới vỡ lẽ. “Hóa ra còn có quan hệ này nữa … Bạch Vi…. Tên thật quen tai …”

“Phải” Tôi cười tủm tỉm nói, “Lúc học trung học, cô ấy là nhân vật phong vân, tính ra cũng là chị khóa trên của mày.”

Nhân vật phong vân: chỉ những người có quyền thế mà lời nói và hành động có thể ảnh hưởng tới đại cục.

Chu Duy Cẩn nhà chúng tôi tuy là người thì có lúc hơi chập cheng tí, nhưng mà khuôn mặt này dù để kiểu tóc nào cũng vẫn đẹp, hơn nữa lại mang thân phận phú nhị đại,  lại có nghĩa khí, lúc học trung học trai gái đều chết, già trẻ không tha,  lúc học cấp II còn có bà chị học cấp III chạy tới trường ngắm trộm nó, còn chưa nhập học cấp III, mà thư tình, thư hẹn trước vẫn chưa khi nào gián đoạn.

Bây giờ còn chưa tốt nghiệp đại học, có lẽ giấy đăng ký kết hôn (hôn thư) cũng đã được chuẩn bị trước rồi …

Đám chị chị em em tới tham gia tiệc cưới này, chỉ sợ là không ít người muốn cướp cầu hoa trước rồi tiện tay vơ phù rể, tôi cảm thấy trừ Chu Duy Cẩn ra, hai người còn lại  đều là trai lớn nên dựng vợ rồi.

Nhưng mà rõ ràng là, độ nổi tiếng, được ưa chuộng của Chu Duy Cẩn đều cao hơn hai người còn lại …

Quả nhiên …. là sức hấp dẫn của tiền tài ư…

Bạch Vi tiến tới chúc mừng tôi, thái độ lại cực kỳ tự nhiên thoải mái, vì cái bộ dạng này tôi lại càng phục cô ta. Qủa nhiên núi cao còn có núi cao hơn.

Bạch Vi tới bàn đăng ký khách ký tên, đưa tiền mừng, tôi đếm một chút, oái một tiếng.

Tần Chinh cúi đầu hỏi tôi: “Sao vậy?”

“Không ổn …” Tôi khóc không ra nước mắt, “Thông minh cả đời lại hồ đồ phút chốc. Hôm nay cô ta mừng tiền, sau này cô ta kết hôn mình lại phải mừng nhiều hơn! Kết hôn trước chịu thiệt a!”

Hôm nay khách đưa bao nhiêu tiền mừng đều ghi lại, về sau người ta kết hôn vì thể diện mình lại phải mừng chỉ có nhiều hơn chứ chẳng thể ít đi! Tôi chịu thiệt, chịu thiệt …

Để hòa vốn chỉ có thể cầu mong hai việc. Thứ nhất, lạm phát, tiền bị giảm giá trị, thứ hai, cô ta không gả đi được …

Vẫn là nguyền rủa cô ta không gả đi được thôi …

Tần Chinh cười nhẹ một tiếng, bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

“Vệ Dực.” Bạch Vi tới bên cạnh Vệ Dực, mặt tươi cười, “Em vừa mới biết anh làm phù rể cho Tần Chinh.”

Vệ Dực nhìn cô ta một cái, cười nói: “Đúng vậy thịnh tình không thể từ chối.”

Chậc… Nói cứ như là tôi cầu xin cậu ta vậy, rõ ràng là cậu ta dùng tiền đút lót mới được.

“Mấy hôm trước em về thành phố X bàn giao công việc, cho nên không tới bệnh viện thăm anh được, ngại quá.”

Vệ Dực thản nhiên cười nói: “Không sao.”

Bạch Vi nhìn cậu ta chằm chằm một lát, nhíu mày hỏi: “Anh hình như hơi thay đổi rồi nhỉ?”

“Thay đổi cái gì?” Vệ Dực liếc cô ta một cái, không phải quá thân thiết, cũng không lạnh nhạt quá đáng, chỉ chỉ cái bàn cách đó không xa nói, “Đó chắc là bạn học của em nhỉ, em tới ngồi đó trước đi, anh ở đây tiếp đón khách.”

Bạch Vi gắng gượng nở nụ cười, nắm chặt túi xách, xoay người bước tới cái bàn kia.

Nhìn qua, nhân duyên của Bạch Vi cũng chẳng tốt đẹp gì, hình như lúc học trung học cũng mang dáng vẻ xinh đẹp thế này, học lẫn hành đều giỏi giang như bông hoa trên đỉnh núi, không dễ dàng tiếp cận.

Vài bạn học trung học nữ của Tần Chinh tới chạm cốc cùng tôi, cười nói: “Năm đó Tần Chinh đắt giá thế nào a, thư tình đều nhét đầy bao tải, không ngờ là cuối cùng lại bị nữ sinh trường khác trói mất.”

Tôi cười không nói, nghe các cô ấy nói chuyện, khóe mắt liếc thấy Chu Duy Cẩn đang bước tới, bèn kéo nó tới giới thiệu với những người khác.

Chu Duy Cẩn miễn cưỡng chào hỏi các cô ấy, ngầm trừng mắt liếc tôi một cái.

Một nữ sinh trong đó cười nói: “Lúc tốt nghiệp cấp III, Tần Chinh nhận được rất nhiều thư tình, có điều một lá cậu ta cũng không đọc, ném thẳng đi, vẫn là qua tay tôi tiêu hủy. Nghe nói Bạch Vi cũng viết thư tình cho cậu ấy …” Sau đó còn nói một câu rất nhanh, đợi người ấy tự mình phản ứng lại thì lời không nên nói cũng đã thốt ra rồi, cũng đã muộn rồi.

Bạch Vi cũng nghe thấy câu nói kia, cười cười không đáp lại.

Chu Duy Cẩn nhìn cô ta vài lần, đột nhiên mắt sáng lên, sắc mặt lại hơi sa sầm, kéo tôi sang một bên thì thầm.

“Đại Kỳ, lần trước bà bảo Tần Chinh ngoại tình, có phải chính là cô Bạch Vi kia hay không?”

Tôi trợn trừng mắt, “Đã nói là hiểu lầm.”

Chu Duy Cẩn hừ lạnh một tiếng: “Bạch Vi từng viết thư tình cho Tần Chinh.”

“Anh ấy lại đâu có nhận”

“Đấy là vì tôi nhận được …” Chu Duy Cẩn khẽ cắn môi, ra vẻ dữ dằn, nói. “Lá thư đó của anh ta … đưa đến chỗ tôi …”

“Gì?” Tôi trừng mắt nhìn, “Tao hơi lơ mơ …”

Chu Duy Cẩn nói: “Khi trước Bạch Vi viết cho Tần Chinh lá thư này, bị người khác đưa lầm đến chỗ tôi!”

Tôi hít sâu một hơi, hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”

Chu Duy Cẩn nói vẻ đương nhiên: “Đương nhiên là vứt đi. Mẹ nó, mệt ông đây thích nó như vậy, kết quả là viết cho người khác …”

Có ai muốn biết thiên tình sử của bạn Cẩn không? ;;)

Tôi trầm ngâm một lát nói: “Cho nên mày ghét Tần Chinh nhiều năm như vậy …”

Tần Chinh … Thật là oan quá … Oan hơn cả Đậu Nga a …(1)

“Cho nên Đại Kỳ, thật không thành vấn đề à?” Chu Duy Cẩn liếc mắt nhìn Bạch Vi một cái, nhíu nhíu mày, “Tần Chinh thật không sao ư?”

“Không thành vấn đề, tin tao đi!” Tôi vỗ vỗ vai nó, cảm thấy tuy là Tần Chinh nhận được thư cũng sẽ chẳng có gì thay đổi cả, nhưng mà nếu để Bạch Vi biết được lá thư này của cô ta bị Chu Duy Cẩn nhà tôi hủy đi, có khi lại nảy ra chút chuyện không hay. “Mày cũng giúp chúng tao giữ thang bỏ trốn rồi, cũng gọi anh rể rồi, bây giờ hối hận cũng đã muộn.”

Tôi cười tủm tỉm nói: “Nhận rồi thì nhịn đi.”

Bạch Vi có lẽ cũng đã chết tâm với Tần Chinh rồi, nhìn kiểu này là muốn quay đầu ăn cỏ cũ rồi, bước tiếp theo tốt nhất là kéo Vệ Dực trở về.

Vệ Dực có chịu để cô ta ăn hay không là chuyện của hai người họ, trước mắt chị không đếm xỉa tới họ, việc ném cầu hoa cho Tiểu Phong Phong quan trọng hơn.

Lúc ném cầu hoa, các cô gái chưa kết hôn đứng ở một bên, tôi nhìn bên đó dáng vẻ như sói, như hổ đói vồ mồi, bèn nhỏ giọng bàn bạc với Thẩm Phong.

“Đợi chút nữa tao ném về phía đông, mày đứng ngoài vòng về hướng đông, tao ra tay một cái mày phải chạy, hiểu chưa?”

Thẩm Phong không nói gì gật gật đầu, nhịn không được lại nói: “Nếu đón được cầu hoa mà có thể kết hôn thì thế giới này không lắm gái ế như vậy.”

“Ngoan…” Tôi xoa xoa mặt nó, nó ghét bỏ né ra, “Yêu – cái thứ này a, giống như ma ấy, tin ắt có, không tin ắt không. Mày phải tin, phải tin cơ …”

Nó im lặng nhìn tôi một lúc lâu, nhận lệnh chạy về phía đông của đám người kia.

Tim tôi đập tăng tốc,  xoay người đưa lưng về phía mọi người, mắt khép lại, gắng sức ném cầu hoa về phía đã định sẵn.

Trong phút chốc, thiên binh vạn mã phi lên khiến tôi không có trứng mà cũng đau, tôi quay đầu lại, vừa nhìn thấy nhịn không nổi muốn phun một ngụm máu.

Qủa nhiên quay lưng lại nhằm hướng không chuẩn, ném cầu hoa về phía đám đàn ông đang xếp hàng, mấy ông này đều né hết ( nghe nói nếu như điều kiện cho phép, đàn ông đều không thích kết hôn …) Vệ Dực chậm chân chậm tay, lảo đảo một chút, đón phải cầu hoa, còn chưa kịp hồi phục tinh thần đã bị một trận tập kích cực kỳ dã man. Thẩm Phong đi giày cao gót chạy nhanh quá không phanh lại được, đầu đụng trúng cằm cậu ta, cậu ta kêu thảm một tiếng lùi hai bước, cầu hoa trong tay bị Thẩm Phong cướp mất.

Thẩm Phong trừng mắt cậu ta, nắm chặt cầu hoa trong tay, xuống tay ác độc bứt cầu hoa lả tả như hoa cúc tàn rụng.

“Đại lão gia, cậu cướp cầu hoa làm gì?”

Vệ Dực đau không nói lên lời, lấy tay che miệng, mắt đã ươn ướt, muốn thanh minh vài câu, bắt gặp ánh mắt tràn ngập sát khí của Thẩm Phong, lại ngậm miệng …

Thật ra tôi … có thể đồng cảm với nỗi yếu ớt này …

———————————————————————————————————————————————————–

(1) Đậu Nga oan: tên đầy đủ là “Cảm thiên động địa Đậu Nga oan” của nhà viết kịch cổ Quan Hán Khanh, kể về câu chuyện bi thảm của nàng Đậu Nga, một cô gái trẻ. Lúc Đậu Nga còn nhỏ, mẹ Đậu Nga chết, vì cảnh nhà nghèo khó, cha nàng bán nàng cho gia đình bà Thái làm con dâu nuôi từ bé. Sau đó, chồng nàng Đậu Nga ốm chết, nàng và bà Thái sống dựa vào nhau, nhưng nàng bị thằng vô lại quấy rầy, và vu cáo hãm hại nàng bỏ thuốc độc giết người. Quan lại xử án nhận hối lộ, bức cung nàng một cách độc ác, Đậu Nga trước sau không chịu khuất phục. Quan xử án biết Đậu Nga rất hiếu thảo, bèn tra tấn bà Thái trước mặt nàng, Đậu Nga hiếu thảo hiền lành sợ bà Thái không chịu nổi tra tấn, đành phải oan ức nhận tội, rút cuộc nàng bị xử tội tử hình. Nhưng, cho đến khi chết, Đậu Nga vẫn kiên cường bất khuất, ở pháp trường nàng lên án một cách căm phẫn “Trời” và “Đất” đại diện cho giai cấp thống trị. Nàng kêu gào: “Đất ơi, ông không phân biệt được người tốt và người xấu, làm sao làm Đất được! Trời ơi, ông xử sai, lẫn lộn người tốt với kẻ xấu, làm sao làm Trời được!” Trước khi chết, Đậu Nga thề rằng, trời sẽ mưa tuyết, che phủ cho xác của nàng, địa phương sẽ gặp hạn hán 3 năm liền. Lúc đó là tháng 6, trời mùa hè nóng nực, sau khi Đậu Nga bị giết, trong chốc lát trời đất mù mịt, tuyết bay đầy trời; sau đó địa phương gặp hạn hán 3 năm liền.

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: