truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không cẩn thận, họa lớn rồi! – chương 31-32 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 31: Chỉ là ra vẻ thôi, bên trong rỗng tuếch.

 

Lời phụ nữ không thể tin được, là một phụ nữ, tôi có thể chịu trách nhiệm với bạn về câu này.

Đương nhiên cũng không phải lời đàn ông là có thể tin, thật ra lời đàn ông, lời phụ nữ, lời kẻ bất nam bất nữ đều không thể tin, bởi vì có ngôn ngữ, nên có những lời nói dối.

Khi tôi kéo tai Tần Chinh, có lẽ anh cũng có thể hiểu một cách sâu sắc hàm ý của những lời này.

Vốn là tôi vẫn cảm thấy anh rất đẹp trai, giống như hoàng tử bước ra từ giấc mơ của các thiếu nữ vậy, khiến người ta không nỡ khinh nhờn, nhưng bây giờ công chúa cũng sắp biến thành obasan rồi, hoàng tử có ra vẻ đẹp trai cũng có tác dụng khỉ gì, cũng thành bố trẻ con đến nơi rồi!

Năm tháng là con dao mổ lợn, không tin ngoảnh đầu lại mà coi, ông trời nào có bỏ qua cho ai.

“Tần Chinh …” Tôi hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi, cảm thấy sắp tức đến nổ phổi rồi, “ Bà đây …. thật không biết nên nói gì mới được …” Tôi nản lòng, buông lỏng tay, nhìn vành tai anh đỏ lên trông thấy.

Anh sáp lại gần, mang theo vẻ lấy lòng và biết lỗi, tôi quay mặt đi, không thèm nhìn.

“Tiểu Kỳ” Cánh môi Tần Chinh nhẹ chạm vào má tôi, mềm mại ấm áp, “Tiểu Kỳ … Phụ nữ có thai không thể tức giận, cẩn thận động thai.” Nói xong xoa nhẹ bụng tôi, vuốt ve qua làn áo mỏng.

Hôm nay kinh hồn khiếp vía cả một ngày cũng không bị động thai, con tôi quả là đại thần!

Đang nghĩ, đại thần liền trở mình.

Tần Chinh “ô” một tiếng, nhìn chằm chằm vào tay mình, tôi cảm thấy cái bụng động một chút, chầm chậm xoay một vòng.

Đây không phải lần đầu tiên tôi cảm thấy được đứa bé đang chuyển mình, nhưng mà là lần đầu tiên Tần Chinh cảm thấy nó động. Đàn ông chỉ số thông minh cao tới đâu, đến những lúc như thế này đều gần như trở thành ngớ ngẩn …

Tôi nhìn anh không giấu nổi hưng phấn và kích động, đôi mắt đen láy như đá vỏ chai (1) tỏa ra ánh sáng dịu dàng, anh cúi mình, dán tai vào bụng tôi, tay khẽ vuốt.

“Nó vừa mới đá tay anh phải không?” Tần Chinh ngẩng đầu hỏi tôi, “Em có cảm thấy không?”

“Nó cảm thấy ba nó đáng đánh đòn, tự mình hổ thẹn đi.” Tôi hừ một tiếng, ngửa đầu nhìn trần nhà.

Tần Chinh cười thầm một tiếng, thẳng mình dậy ôm tôi, môi dán bên tai tôi thì thầm: “Tiểu Kỳ … Vợ à …”

Tôi run lên, vừa quay đầu, đã bị anh ngậm lấy môi, vô cùng thành thạo kéo mở hai cánh môi, môi lưỡi quấn quýt, trao đổi hơi thở của nhau.

Tay anh đang nâng má tôi, vuốt nhẹ, lại thì thầm bên môi tôi: “Vợ à … Anh sai rồi …”

Tôi cảm thấy thỏa mãn “uhm” một tiếng, để khen thưởng, tôi ôm cổ anh, nhiệt tình hôn lại, tận đến khi anh cắn răng đẩy tôi ra, nén chút giày vò nói: “Đây là bệnh viện, đợi đến lúc về nhà …” Nói xong lại khó rời ra được mà hôn lại, vòng tay ôm tôi, muốn dùng sức, lại sợ làm đau tôi, tôi cảm giác được anh đang mâu thuẫn, nhịn không được nở nụ cười.

Tôi dựa vào trán anh nói: “Em sợ không thấy được anh nữa…”

Anh nhìn vào mắt tôi, dịu dàng nói: “Không đâu.”

Tôi nói: “Anh còn nợ em giấy đăng ký.”

Anh nói. “Anh trước giờ vẫn muốn đưa.”

Tôi nói: “Anh còn nợ em ba chữ.”

Anh nói. “Bây giờ trả.”

Anh nói. “Anh yêu em; cô Chu Tiểu Kỳ, cô có bằng lòng làm vợ Tần Chinh không?”

Thẩm Phong nói: “Em đã bảo chúng ta tới không đúng lúc mà.”

Cố Thiệu nói: “Làm gì có lúc nào đúng lúc hơn lúc này chứ.”

Tôi với Tần Chinh cùng đờ người, quay đầu nhìn về phía cửa, tay Cố Thiệu còn đang đặt trên tay nắm cửa, tay Thẩm Phong còn đang cầm cặp lồng cơm, vẻ mặt như một dấu chấm lửng.

Cố Thiệu mỉm cười hỏi: “Tiểu Kỳ, cần anh làm người chứng hôn không?”

Tần Chinh lạnh mặt nói: “Ra ngoài, xin nhớ đóng cửa lại. Cảm ơn.”

Cố Thiệu nhún vai, trong lúc đóng cửa lại còn không phúc hậu nói: “Tiểu Kỳ, thật ra em cũng có thể không cần đồng ý ngay như vậy.”

Tôi cảm thấy lời Cố Thiệu rất có lý, yên lặng gật gật đầu, lại nói với Tần Chinh: “Em nhận lấy ba chữ đằng trước, còn vế sau, để em cân nhắc chút đã …”

Hơi thở Tần Chinh ngừng lại một chút, căng thẳng nhìn tôi chằm chằm.

Tôi hiền thảo gắp miếng gan lợn xào cho anh, cười tủm tỉm nói: “Bác sĩ nói anh gặp chồng dì cả, ăn gan lợn nhiều chút cho bổ máu.”

Sắc mặt Tần Chinh sa sầm xuống, khó chịu không thèm mở miệng.

Tôi hôn một cái, anh mới miễn cưỡng nhận thức ăn.

“Ngoài đầu ra còn có chỗ nào bị thương không? Chảy nhiều máu lắm sao?” Tôi rất sợ ngồi vào chỗ anh bị thương, nhưng mà “cậu nhỏ” khỏe mạnh hoạt bát, chắc là không có vấn đề gì. bựa quá đê =))

“Không bị thương, chỉ là đúng lúc cầu vượt gặp sự cố, có người bị thương thuộc nhóm máu hiếm, kho máu không còn, anh lại cùng nhóm máu với người ta, nên bị Cao Kiện túm lấy đòi hiến máu. Chính là người em vừa mới gặp đấy, về sau nhìn thấy nó thì phải vòng đường khác mà đi, con trai học y quá nửa là biến thái.” Tần Chinh rất nghiêm túc nói một thôi một hồi.

Tôi cũng có cùng quan điểm với anh, cho nên gật gật đầu. “Vậy đợi anh về nhà, em tẩm bổ cho anh một chút.”

Tần Chinh nói: “Em chính là thuốc bổ tốt nhất của anh rồi.”

Này! Có thể đừng ngọt ngào như vậy không!

Cẩn thận có người nghe lén! (Nhìn cái gì mà nhìn! Nói cô đấy!)

Con người này nhà chúng tôi, không lên tiếng thì thôi chứ đã hót thì kinh người, đừng nhìn bình thường lạnh như băng không biết nói lời thủ thỉ, một khi đã nói rồi, đến Quỳnh Dao cũng phải nổi da gà, Nhĩ Khang, Thư Hoàn (*) gì đó đều phải chạy hết!

(*) Nhân vật trong Hoàn Châu Cách Cách và Tân dòng sông ly biệt, chắc ai cũng biết nhỉ :D

Thẩm Phong nghe tôi thuật lại xong, lật bàn!

“Chết tiệt! Tao còn tưởng là máu chó, kết quả thế mà lại là rồng đen!”

(Từ một truyền thuyết dân gian Quảng Đông: có thời gian hạn hán đã lâu, mọi người cầu xin Thanh Long rải cam lộ, làm dịu vạn vật, ai ngờ , Thanh Long chưa tới, Ô Long hiện thân, ngược lại còn mang theo tai họa –> ý chỉ chuyện không nghĩ tới, chuyện xảy ra khác với suy nghĩ lúc đầu.)

“Chị em à, mày không cần bày ra vẻ tiếc nuối thế được không!” Tôi phun vào cái vẻ mặt máu chó của nó, “Tần Chinh nhà chúng tao bây giờ sống được chẳng lẽ không tốt hay sao?”

Thẩm Phong thở dài, “Phí mất hai giọt nước mắt của bà đây ở bệnh viện, mẹ nó, ức chết đi được …”

Tôi cười ha ha : “Tao vừa thấy đôi giày kia là biết không phải Tần Chinh, chỉ có mày với Cố Thiệu, chậc … sai mà cũng thật ăn ý a…”

Thẩm Phong không để ý nửa câu sau của tôi, lạnh nhạt nói: “Phải, phải, ai hiểu rõ chồng mày như mày được chứ.”

Tôi chắp tay nói: “Đâu có, đâu có, tao cũng hiểu rõ mày mà, anh ấy là người đàn ông tao yêu nhất, mày là người phụ nữ tao yêu nhất.”

Thẩm Phong khó chịu, quay mặt nhìn giá sách nhà tôi, nói: “Sách nhà mày nhìn thật có vẻ diễu võ giương oai”

Tôi nói: “Chỉ là ra vẻ thôi, bên trong rỗng tuếch.”

Tôi khổ sở vô cùng mới mua được mấy cái hộp sách này, bên ngoài đề là ** toàn tập, thật ra bên trong chả có trang sách nào, chỉ là dùng để lấp kín mặt trước thôi. Nghe nói loạt giá sách lộng lẫy sau lưng những vị lãnh đạo chúng tôi thường nhìn thấy trên TV cũng giống vậy thôi, tôi cuối cùng cũng tìm được một điểm tương đồng giữa tôi và các vị lãnh đạo.

**: bình thường trên các diễn đàn mà thay bằng ký tự ** như này đều là từ húy kỵ, ví dụ như có trang omit “cách mạng”, có trang omit “Mao chủ tịch”; cơ mà từ này thì mình tìm mấy bản online đều để là ** nên chịu :(

Tần Chinh đương nhiên không thèm làm như vậy, có điều sách của anh đều là kinh tế học, chẳng có lợi gì cho nâng cao độ giác ngộ chính trị và văn chương, là một đảng viên, ngoài việc phải trả thêm mấy đồng Đảng phí, thì về bản chất anh chả có gì khác tôi.

“Tao thấy Tần Chinh cũng chả ốm đau gì, sao còn chưa xuất viện?” Thẩm Phong ngồi một bên nhìn tôi sắp xếp mấy bộ quần áo cho Tần Chinh.

“Vì bác sĩ không thả người, nói phải ở lại viện quan sát thì ở lại quan sát chút, tao ngờ là chỉ vì phòng bệnh cao cấp của bọn họ  chả có ai dùng thôi.” Đối với phòng bệnh cao cấp, cái tôi vừa lòng nhất là giường đôi, rõ ràng Tần Chinh cũng thế. Tôi bấm đốt ngón tay, phát hiện ra chúng tôi đã lâu không chung giường, Thẩm Phong hàng đêm đều chiếm giường của tôi, lại còn không biết quý trọng, tách tôi ở riêng một đêm mà cái lông cũng chả thấy lưu luyến. Cố Thiệu phải thu nhận và giúp đỡ nó cả đêm, tôi nghĩ nó chỉ thấy người mới cười, chẳng nghe thấy người cũ khóc.

Sắp xếp xong quần áo, lúc đang chuẩn bị về bệnh viện, Tần Chinh gọi điện, bảo tôi đưa USB trong ngăn kéo lại cho anh.

Trước khi về anh có đưa chìa khóa cho tôi, ngăn kéo kia anh luôn dùng để cất một số tài liệu quan trọng liên quan tới công việc và một số đồ dùng riêng tư, tôi cảm thấy giữa vợ chồng nên có sự tin tưởng và cũng nên có không gian riêng tư, không gian riêng tư của Tần Chinh chính là một cái ngăn kéo, nói ra cũng không đến nỗi không thể tiếp nhận đi.

Lúc tìm USB, tôi nhìn thấy một lá thư cực kỳ quen mắt.

Không sai, là rất lâu trước đây, tôi đưa cho anh lá thư này, khi đó tôi không chú ý nhìn nội dung trên thư, bây giờ cuối cùng cũng xem hiểu được.

Trên thư chỉ ghi mỗi địa chỉ nhà chúng tôi, cái gì khác cũng không có.

Nên xem hay không đây …

Tôi nắm lấy lá thư, đoạn thường hay xuất hiện trong sách văn tiểu học lại tái hiện một lần nữa: Một người tí hon màu đen gian ác kề bên tai trái tôi nói “mở ra đi, mở ra đi, bí mật của anh ta ở trong đấy”, một người tí hon màu trắng lương thiện kề bên tai phải tôi nói: “Không được mở, không được mở, đây là xâm phạm riêng tư của anh ấy, anh ấy sẽ tức giân”; sau đó hai người tí hon đánh nhau …

Kết quả là người tí hon lương thiện thắng …

Tôi thở dài thật dài, trong văn tiểu học viết nhiều rồi, người tí hon lương thiện thắng lợi quá nhiều lần, thăng cấp rồi, luôn luôn áp đảo người tí hon tà ác…

Tôi ngẫm nghĩ, vẫn là đem theo thư cùng đến, nhét vào trong túi, đến bệnh viện hỏi Tần Chinh xem có thể xem hay không, nếu anh nói có, tôi liền danh chính ngôn thuận xem, nếu anh nói không được … Tôi sẽ bắt anh ăn canh.

Người tí hon tà ác phản công, người tí hon lương thiện khóc hưng hức…

Thẩm Phong hoàn toàn không biết nội tâm tôi giằng xé một trận kịch liệt, nó nói: “Cố Thiệu sáng nay ngồi máy bay về thành phố A rồi, hỏi mày bao giờ thì về.”

“Tao ở lại với Tần Chinh, khi nào anh ấy giải quyết xong mọi việc ở đây, khi ấy bọn tao về.”

Thẩm Phong than thở một câu: “Muốn uống rượu mừng của mày thật không dễ.”

Tôi nói: “Tốt xấu thì tao cũng sắp rồi, mày đến bát tự còn chưa được một nét đâu.”

Đối với đề tài này, Thẩm Phong trước nay đều né tránh, khiến tôi không ra không nghi ngờ — thật ra người nó thích là tôi đi nhỉ ha ha ha …

Cái câu tìm đòn này tôi đương nhiên không nói rồi.

Lúc Thẩm Phong đưa tôi tới bệnh viện nói: “Đây là lần cuối cùng bà làm lái xe cho mày, làm ba của con mày cũng đừng quá thảnh thơi, sau này để cậu ta chở mày, để xem cậu ta còn dám ngủ gật mà lái xe nữa không!”

Tôi xoa xoa đầu nó, nói: “Thẩm Phong ngoan, Thẩm Phong bye.”

Nó giơ nắm đấm về phía tôi, nghênh ngang đi mất.

Tôi mang theo hành lý lên lầu, lúc tới gần phòng bệnh, trực giác nhanh nhạy của động vật hoang dã nói cho tôi biết: Có người xâm nhập địa bàn của tôi rồi.

Tôi đi thật nhẹ, cẩn thận đến gần.

“Vết thương của anh khá hơn chút nào chưa?”

Tôi thật muốn kêu lớn một câu: “Đại sư huynh, sư phụ bị yêu quái bắt đi rồi!

Yêu quái này thật mẹ nó âm hồn bất tán!

 Chương 32: Giả vờ sẽ bị sét đánh.

Tôi không có bệnh của nữ chính, thế mà trời sinh lại mang mệnh nữ chính.

Giải thích thế nào?

Căn cứ vào lực hấp dẫn vạn vật của nữ chính, những thứ linh tinh rắc rối đều hướng thẳng nhân vật chính mà dính vào, như tiểu tam, tiểu tứ chẳng hạn. Tôi ở thành phố A cô ta cũng về theo, tôi về thành phố X cô ta cũng đến cùng – được rồi, thực ra là cô ta đến vì Tần Chinh.

“Không có gì đáng ngại.” Tần Chinh đáp lại một câu, giọng không lên không xuống, “Phiền cậu rồi ”

Bạch Vi cười khổ một tiếng: “Vừa nghe nói, cậu đã chính thức từ chức?”

“Nhờ phúc của Vệ Dực.” Tần Chinh thản nhiên nói:

“Không phải cậu vốn đã định từ chức sao? Cậu bắt đầu từ con số 0, để tới được vị trí ngày hôm nay cũng coi như không dễ, cứ như vậy bỏ mà cam tâm sao? Rốt cuộc là vì sao?”

Tần Chinh im lặng một lát, khó hiểu hỏi: “Cậu và cậu ta không phải cùng lập trường sao? Vệ Dực làm gì cậu phải rõ chứ, tôi chỉ có thể nói, cậu ta quá ngây thơ.”

“Anh ấy cũng bị ép buộc.”

“Vậy có ai tự nguyện?” Giọng điệu của Tần Chinh không mấy thân thiện, “Cậu đi đi.”

Tôi cảm thấy lại nghe lén nữa thì không được phúc hậu cho lắm, vì Bạch Vi có thể qua đây mở cửa, cho nên tôi chủ động đẩy cửa ra.

Tần Chinh mặc áo bệnh nhân đứng bên cửa sổ, Bạch Vi đứng ở cuối giường, hai người thế nhưng cách nhau một khoảng cách an toàn.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Tần Chinh quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng, “Anh nhìn thấy Thẩm Phong đưa em đến, sao đi lâu thế?”

Tôi nói: “Em vừa đứng trước cửa nghe lén hai người nói chuyện.”

loading...

Khóe mắt Tần Chinh giật giật, nói: “Có phải anh nên khen em thành thật không nhỉ?”

Tôi hơi thẹn thùng nói: “Đâu có, đâu có, đấy là việc em phải làm.”

Tần Chinh quay mặt đi, cười khẽ một cái, sau đó quay đầu lại nói: “Đừng nói nhảm nữa. Đặt đồ xuống, chúng ta đi ăn cơm trưa thôi.”

Tôi đem túi quần áo bỏ vào trong tủ, nói: “Em mua anh đào, còn nấu canh nữa, bổ máu, bổ thận, bổ não; uống canh rồi hãy xuống lầu ăn cơm.”

Tần Chinh nói: “Được, nghe em.”

Bạch Vi hoàn toàn bị cho ra rìa, tôi xoay người nhìn cô ta, hơi ngạc nhiên: “Sao cô còn chưa đi?”

Sắc mặt Bạch Vi rất khó coi, ánh mắt từ mặt tôi đảo qua mặt Tần Chinh.

Tôi khoan thai đến bên cạnh cô ta, mắt quét lên lại quét xuống, trước khi cô ta kịp mở miệng, tôi nói với Tần Chinh: “Cô Bạch nói, cô ấy với anh có 1 chân, cô ấy có lẽ muốn ở lại ăn với chúng ta một bữa cơm rau dưa.”

Có 1 chân: hiểu đơn giản là có tư tình, gian tình … giải thích nguồn gốc từ này hơi bỉ nên tớ xin miễn :”>

Tần Chinh ngẩn người chút, lập tức sắc mặt trở nên khó coi hơn cả Bạch Vi.

“Em có ý gì?”

Tôi xòe tay nhún vai, “Người chỉ số thông minh cao như anh nghe còn không hiểu, thì sao em hiểu được.”

Tần Chinh bước lên hai bước, kéo cổ tay tôi, ngăn giữa tôi và Bạch Vi, mặt sa sầm nhìn chằm chằm Bạch Vi: “Cậu nói gì với cô ấy?”

Bạch Vi lùi về sau nửa bước, mắt nhìn Tần Chinh ánh lên chút thê lương. Cô ta cười khổ cúp mí mắt xuống: “Bây giờ em mới phát hiện, có lẽ tất cả chẳng qua đều là em tự mình đa tình, dù quá khứ có như thế nào đi nữa, bây giờ trong lòng anh chỉ có cô ấy, phải không?”

Tần Chinh nhíu mày, quay đầu nhìn tôi, lại nhìn về phía Bạch Vi: “Qúa khứ, hiện tại cái gì?” Cái vẻ mặt mờ mịt như này, bình thường chỉ lúc nghe tôi nói chuyện anh mới có. Anh nói tốc độ suy nghĩ của anh còn lâu mới đuổi kịp bước nhảy của tư duy tôi, tôi nói nếu như anh là Bolt, tôi chính là Lưu Tường, mặc kệ nhảy ra sao chạy thế nào thì đích cũng giống nhau.

Usain Bolt (sinh ngày 21/8/1986) là một vận động viên điền kinh người Jamaica. Anh là người đang giữ kỷ lục thế vận hội và thế giới ở các nội dung chạy 100 mét với 9,58 giây, 200 mét với 19,19 giây và cùng với các đồng đội chia sẻ kỷ lục ở nội dung chạy 4 x 100 mét tiếp sức với 37,10 giây (Nguồn wikipedia)

 

Lưu Tường là vận động viên chạy vượt rào người TQ, đã có lần được nhắc tới trong một chương truyện này :D

Bây giờ lời Bạch Vi cũng trìu tượng giống tôi, đột nhiên tôi cảm thấy rất áp lực.

Bạch Vi liếc tôi một cái, lại nói với Tần Chinh: “Có cô ấy ở đây, anh sẽ không nói thật với em.”

Tần Chinh nheo mắt, có chút giật mình, “Bạch Vi, có lẽ cậu chỉ là coi tất cả những lời không muốn nghe thành nói dối.”

Chinh ca, anh quá sáng chói, quá hoàn mỹ!

Sắc mặt Bạch Vi phút chốc trắng bệch, Lancome cũng không cách nào làm cô ta rạng rỡ lên chút. “Anh nói vậy là có ý gì?”

“Chính là ý mà cậu đang nghĩ đấy.” Tần Chinh nắm chặt tay tôi, “Nếu như tôi làm chuyện gì khiến cậu hiểu lầm, tôi xin lỗi, nhưng nếu cậu nói gì với Tiểu Kỳ khiến cô ấy hiểu lầm, cũng mời cậu xin lỗi.”

Chinh ca thật lễ phép, còn dùng chữ “mời”.

“Hiểu lầm?” Bạch Vi không dám tin nhìn Tần Chinh, bộ ngực C cup vì hít sâu mà phập phồng mãnh liệt, tôi thừa nhận vào lúc như này mà tôi lại thất thần nhìn chỗ không nên nhìn, là tôi có tội. “Tần Chinh, em biết là anh muốn trấn an cô ấy, nhưng xin để ý đến cảm nhận của người khác một chút!”

Tần Chinh kỳ quái nhìn cô ta. “Nếu đã là người khác, sao lại phải để ý?” Anh cúi đầu nhìn tôi, “Tiểu Kỳ, cô ta nói với em điều gì kỳ quái ư?”

Tôi ngẫm lại tử tế một chút, nói: “Cô ta nói thư gì đó.”

Tần Chinh cũng ngẩn người, quay đầu nhìn Bạch Vi: “Thư gì?”

Bạch Vi cắn môi dưới, “Trên máy bay, em từng hỏi anh, năm ấy có phải vì chuyện Vệ Dực nên anh mới không tới chỗ hẹn. Anh hỏi lại em, hẹn gì. Cho nên thư em viết cho anh năm đó, thật ra anh chưa nhận được, phải không?”

Tần Chinh nhíu chặt mi tâm như là đang tìm cách giải giả thuyết của Goldbach, “Ờ, cho nên?”

Christian Goldbach (1690 – 1764) là nhà toán học người Đức, nổi tiếng với giả thuyết rằng tất cả các số nguyên lớn hơn hai là tổng của ba số nguyên tố. Hình như cho đến nay vẫn chưa có ai chứng minh được toàn bộ giả thuyết này.

“Em không cam lòng …” Môi Bạch Vi run rẩy, giống như sẵn sàng bật khóc bất cứ lúc nào, tôi nhìn có chút không đành lòng. “Em cố gắng nhiều năm như vậy, chỉ là muốn làm một cô gái có thể xứng với anh, em cứ tưởng những thứ mình làm còn chưa đủ, cho rằng anh hoàn toàn không có chút cảm giác nào với em, cho nên năm đó mới ra nước ngoài. Bây giờ em về rồi, nhưng bên cạnh anh đã có cô gái khác.” Mắt Bạch Vi ầng ậc nước, nhìn tôi chằm chằm, “Mà cô ta hoàn toàn không xứng với anh.”

Hơi lạnh quanh mình Tần Chinh bất thình lình gia tăng, giọng đông cứng: “Bạch Vi, xin cậu hãy chú ý từ ngữ.”

“Em nói sai ư?” Bạch Vi đứng thẳng mình, cười lạnh một tiếng, “Em vốn tưởng rằng cô ta cái gì cũng tệ, giờ mới biết hóa ra cũng không hoàn toàn như vậy, ít nhất cô ta có một ông bố có tiền. Tần Chinh, chẳng lẽ anh vừa ý điểm này? Em luôn nghĩ , cô ấy rốt cuộc có chỗ nào tốt bằng mình, để em có thể cam tâm tình nguyện từ bỏ anh, nhưng em không nghĩ ra được, ngoại trừ một điểm…” Ánh mắt Bạch Vi bỗng dưng có chút mơ màng, ngẩn ngơ nhìn tôi, “Anh ở bên cô ấy, chỉ vì, bộ dạng cô ấy giống em thôi …”

Tần Chinh ngẩn người, nghi hoặc nhíu mày: “Giống cậu? Chỗ nào?”

“Chỗ nào không giống?” Bạch Vi mỉm cười, “Tần Chinh, sao anh phải lừa mình dối người. Người minh mẫn đều nhìn ra được, cô ta giống em.”

Tần Chinh cúi đầu, nhìn tôi hoang mang, tỉ mỉ nhìn mặt tôi, lại ngẩng đầu nhìn Bạch Vi, cuối cùng khẳng định: “Không giống. Tôi quen cô ấy mười mấy năm, sáng sáng chiều chiều ở bên cô ấy 6-7 năm, thân thuộc từng chân tơ kẽ tóc của cô ấy, trong mắt tôi, ưu điểm và khuyết điểm của cô ấy đều là độc nhất vô nhị, cô ấy không giống bất cứ kẻ nào, cũng chẳng có bất cứ kẻ nào giống cô ấy.”

Tôi ngơ ngác, ngây ngốc ngẩng đầu, nhìn góc cạnh khuôn mặt tuấn tú đến gần như hoàn mỹ của anh, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên, giống như làm cho hình dáng của anh được viền vàng, đẹp đến mức tôi muốn bật khóc đến nơi rồi …

Nếu bây giờ anh cầu hôn tôi, tôi nhất định sẽ đồng ý, nếu anh không cầu hôn, tôi liền trực tiếp bức hôn!

Anh chẳng nói gì cả, tôi nào biết được mình trong lòng anh đặc biệt đến nhường nào.

Bạch Vi nắm chặt nắm tay, nước mắt tràn mi: “Mười mấy năm? So được với em ư? Em và anh, từ tiểu học đã quen nhau, 6 năm tiểu học, 6 năm trung học, quen biết đến giờ đã đến 20 năm, em vốn không tin vào duyên phận, chỉ là tin anh. Nếu không phải bỏ lỡ, bây giờ người ở bên anh, sẽ không phải cô ấy.”

“20 năm?” Tần Chinh cúi đầu, ngẫm nghĩ, hỏi, “Cậu học trường tiểu học nào, trường trung học nào? Tôi biết cậu ư?”

Người Bạch Vi lắc lư một cái, nước mắt lại rơi xuống.

Tôi không đành lòng kéo tay Tần Chinh, nói: “Nếu không uống, canh nguội mất.” Sau đó quay đầu an ủi Bạch Vi, “Ngại quá, anh ấy là con mọt sách, tuy là đọc sách một lần là không quên được, nhưng người qua khỏi tầm mắt là quên ngay.”

Đầu năm nay, còn phải để vợ là tôi đây đi an ủi tiểu tam, có còn lẽ trời hay không a!

Tôi thật là thánh mẫu người thần cùng phẫn nộ, nếu xuất hiện trong tiểu thuyết, có khi bị ném đá cũng nên.

Bạch Vi nắm tay nắm cửa, đạp cửa xông ra.

Tần Chinh vỗ vỗ bả vai tôi, nói: “Không phải muốn múc canh sao?”

Chinh ca, bây giờ bước nhảy tư duy của anh cũng sắp đuổi kịp em rồi …

Tôi lặng lẽ thở dài, múc canh cho anh, anh nhíu mày nói: “Hình như hơi nhiều mỡ.” Sau đó uống sạch.

Tôi nhận cái bát từ trong tay anh đặt lên bàn, quay đầu nói: “Khóe môi anh có váng mỡ.” Sau đó kiễng mũi chân, hôn lên, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm khóe môi anh, đầu anh từ từ nghiêng đi, mở miệng ngậm chặt.

Tay anh đỡ trên lưng tôi, nhận sự bày tỏ yêu thương từ tôi.

Oa oa oa oa …

Làm sao đây, tôi yêu người đàn ông này quá đi, yêu đến tim cũng đau, rất muốn ăn anh ấy, ăn môi lưỡi nhiệt tình lại mềm ấm của anh, có thể cắn một miếng cho đỡ thèm không.

Anh kêu một tiếng lùi ra, đưa tay xoa môi, cười nhìn tôi: “Em thế mà cắn thật.”

“Anh nói nhiều lời âu yếm cho em nghe một chút.” Tôi rúc vào ngực anh, má dán bên ngực trái của anh, nghe nhịp tim anh đập hơi nhanh, nhẹ dụi dụi, “Em thích nghe.”

Anh xoa xoa đầu tôi, thở dài nói: “Phụ nữ các em thật phiền phức, không biết là đang nghĩ cái gì.”

“Anh nhớ đây, phụ nữ là phải dỗ dành.” Tôi nói, “Em vui vẻ anh phải làm em vui vẻ hơn, em không vui anh phải dỗ cho em vui lên. Chẳng những phải dỗ, còn phải nghe lời phụ nữ, về sau em nói một anh không được nói hai, em nói hướng đông không cho phép anh đi hướng tây, ở nhà theo mẹ, lấy vợ theo vợ, già rồi theo con gái.”

Tần Chinh bất đắc dĩ cười khổ: “Sao lại giống lên tàu cướp biển thế này, trước em có khó dỗ như vậy đâu.”

Tôi nheo mắt trừng anh: “Anh hối hận rồi ư?”

“Không …” Anh cúi đầu, mổ nhẹ lên môi tôi, “Có điều, đừng sinh con gái, sinh con trai đi.”

“Anh sợ rồi sao?”

“Không …” Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng ấn ấn sau lưng tôi, thấp giọng nói, “Sinh con trai, về sau anh cũng chỉ nghe lời em thôi.”

Nghe câu này mình lại bỗng nhớ anh Tranh, đúng kiểu dỗ ngọt của anh ấy :( (

Ờm, câu này tôi thích nghe.

Tin rằng dưới sự chỉ bảo, dạy dỗ của tôi, EQ của Tần Chinh sẽ càng ngày càng tăng!

Làm một cô con dâu hiền thảo, tôi tiện thể cũng nói theo: “Lời mẹ cũng phải nghe.” (Mẹ nó không biết có thể cua đồng hay không … tình sao mà kham nổi … )

Cua đồng: ý là hài hòa (do cách đọc giống nhau), nhưng theo nghĩa châm biếm

Nghe nói trong những mâu thuẫn chủ yếu của xã hội ngày nay đặt trên vai đàn ông có cả mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu, là một người vợ đạt chuẩn, mục tiêu trước mắt của tôi là trừ bỏ mâu thuẫn này.

Lúc cùng Tần Chinh xuống lầu ăn cơm, hấp dẫn rất nhiều phụ nữ trung niên vây lại xem, tôi cảm thấy áp lực thật lớn, nói với Tần Chinh: “Nhĩ Khang, chàng có thể đừng mê hoặc người ta thế được không.”

Tần Chinh đen mặt ấn đầu tôi xuống, nói: “Ăn cơm”

Tôi ha ha cười trộm, liếc mắt nhìn anh, nói: “Tần Chinh, anh thật sự là thần tượng của các bà, các cô trung tuổi.”

Tần Chinh tiếp tục nói: “Ăn rau.”

Lúc này kẻ bên cạnh sáp tới buông một câu: “Hơn thế nữa, anh ấy mà đến ở tại bệnh viện bọn em nửa tháng thì tuyệt đối giúp bệnh viên kiếm hời.”

Tôi quay đầu nhìn, cảm thấy hơi quen.

Người tới mặc blouse trắng, khuôn mặt trẻ con, lúc cười khoe ra hai cái răng hổ và núm đồng tiền khá nông, tôi chỉ có thể nói, nhìn thế nào cũng thấy không đáng tin, giao an toàn sinh mệnh vào tay cậu ta quả thực là kết liễu sinh mệnh quý giá của mình trước thời hạn, cậu ta không phải bác sĩ, là Bạch Vô Thường.

“Hắc Bạch Vô Thường” là hình tượng vốn có từ rất lâu đời của Trung Quốc. Trong dân gian tương truyền, Hắc vô thường mặc áo đen, Bạch vô thường mặc áo trắng. Là hai vị tiểu thần ( ở một số nguồn khác thì là hai con quỷ) sứ giả của Địa Phủ, tục xưng là Vô Thường Nhị Gia, chuyên tróc nã ác quỷ và trừng trị bọn tham quan, ác bá trên trần thế. Cũng có nơi coi đây là hai con quỷ hại người, hôm nào lỡ gặp phải hai vị này là số mệnh đi tong; Cao Kiện là bác sĩ, mặc blouse trắng nên liên tưởng tới Bạch Vô Thường.

“Cao Kiện, có chuyện gì?” Nét mặt Tần Chinh chả có gì là vui vẻ, nắm lấy gáy cậu ta, kéo cậu ta ra xa tôi.

Tôi bỗng dưng nhớ ra, người này chính là người hôm qua nói với tôi rằng Tần Chinh gặp chồng dì cả.

Cao Kiện giơ tay ra với tôi, cười hì hì nói: “Chào chị dâu, em là Cao Kiện, em học khóa dưới hai người, đại danh của sư huynh và sự tẩu với em như sấm bên tai.”

Tôi ngẩn ngơ gật đầu, vừa định giơ tay ra nắm lại, đã bị Tần Chinh túm được, kéo về. Thái dương Tần Chinh giật giật nói: “Đừng để ý đến nó.”

Tôi có thiện cảm với Cao Kiện, chỉ cần tôi không phải bệnh nhân của cậu ta là được. Tôi hỏi. “Cậu làm bác sĩ ở bệnh viện này ư?”

Cậu ta nói: “Em vừa kết thúc thực tập, nhưng mà còn đang học.”

“Khoa gì?”

“Sinh dục tiết niệu.” Như là sợ tôi không hiểu, cậu ta lại bổ sung, “Không phải xem dưa chuột thì là xem hoa cúc.” ;) )

Tôi yên lặng cúi đầu, rốt cuộc cũng hiểu vì sao Tần Chinh bảo tôi cách xa cậu ta ra.

“Cậu rốt cuộc có chuyện gì?” Tần Chinh day thái dương, định ấn gân xanh xẹp xuống.

“Không có chuyện gì, chỉ là sang chào hỏi anh chị thôi. Nhân tiện hỏi giúp người ta một chút … “ Cao Kiện ngồi xuống bên cạnh Tần Chinh, hỏi lấy lòng, “Sư huynh, có thể rút thêm 300cc máu nữa không?”

Tôi chút nữa phun cả mồm cơm ra.

“Yên tâm, không phải muốn anh hiến máu bây giờ, có điều nhóm máu này của anh bây giờ không có trong kho, nhỡ đâu sau này anh gặp chuyện không may, thì chính anh cũng có thể dùng được, anh nói phải không.”

Tôi muốn làm nổ hoa cúc của nó, đừng ai đến cản tôi!

MLGB, dâm, tiện vô hạn, trong cuộc đời tôi lần đầu tiên gặp!

MLGB: nghe nói tương đương với motherfucker :|

Cao Kiện quay đầu nở nụ cười hèn mọn với tôi, nói: “Bây giờ nếu mà hiến máu, còn tặng một lần bảo dưỡng hoa cúc miễn phí nha! Cá nhân em vì tình bằng hữu mà phục vụ.”

Tần Chinh dứt khoát đá ngã ghế dựa của cậu ta, tay run lên, rất cẩn thận vẩy canh lên quần áo cậu ta.

Lực vạn vật hấp dẫn của nhân vật chính: Cuộc sống của chúng tôi luôn có đủ loại cực phẩm.

Aizz, làm người quả thật không thể quá xuất sắc …

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: