truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không cẩn thận, họa lớn rồi! – chương 21- 22 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 21: Giở trò lưu manh.

Vào thang máy rồi, tôi không phải vờ vịt nữa, cố sức đẩy tay Tần Chinh ra.

“Anh có ý gì?” Tôi ngẩng đầu giận dữ trừng mắt anh, “Đây là câu trả lời anh mất một đêm suy nghĩ?”

Tần Chinh hơi hoang mang nhíu mày. “Chẳng lẽ em không muốn sao?”

“Con mắt nào của anh nhìn thấy em đồng ý!” Cửa thang máy “ting” một tiếng mở ra, tôi xoay người bước ra, Tần Chinh vội vàng đuổi theo, túm lấy cổ tay tôi.

“Tiểu Kỳ” Tần Chinh vừa bất đắc dĩ vừa lo lắng gọi một tiếng, “Rốt cuộc em muốn anh làm thế nào…”

“Anh Tần, xin hãy tự trọng, sáng như ban ngày, trước đông người, đừng tự tung tự tác.”

Người đi ngang qua nhìn tôi với Tần Chinh bằng ánh mắt kỳ quái, người có lòng tốt nghỉ chân vây lại xem, bộ dạng như chờ đợi chuẩn bị xông lên cứu người.

Tần Chinh hơi buông lỏng tay ra, cổ tay tôi bị anh nắm đến hồng cả lên, hơi đau, tôi nhíu nhíu mày, nhìn thấy một chiếc taxi chạy qua, lập tức ngăn lại, lên xe lập tức đóng cửa xe, cũng không nói địa chỉ, thúc giục tài xế mau chạy đi.

Tần Chinh dùng sức đập cửa xe, tôi quay mặt sang bên kia. Thế mà lại lợi dụng mẹ tôi ép hôn, Tần Chinh, tôi thật khinh bỉ anh!
Tài xế quay lại liếc qua, nói: “Cô dâu mới giận dỗi chồng hả?”

“Không phải ” Tôi nói, “Chồng trước dây dưa không dứt, bác mau chạy đi.”

Bác tài xế sửng sốt, lập tức nhấn ga, cho Tần Chinh rớt lại phía sau xe.

“Người bây giờ ấy à, cứ phải mất đi rồi mới biết quý trọng.” Tài xế nói một câu thật tang thương, “Có điều ngựa khôn không quay đầu ăn cỏ cũ, chờ mình biết quý trọng rồi, ngựa cũng đã đi xa mất rồi. Cháu nói phải không?”

Tần Chinh, Bạch Vi kia, bảo là phần tử trí thức bằng cấp cao gì chứ, độ giác ngộ còn không bằng một bác tài xế lái taxi, quả nhiên trí tuệ nhân dân là vô hạn.

“Cô gái à, cháu muốn đi đâu?”

Bác tài xế bỗng dưng hỏi một vấn đề thật quan trọng, vấn đề quan trọng này khiến tôi bất giác sờ sờ túi tiền, sau đó phát hiện một vấn đề rất nghiêm trọng.

Vừa rồi đi quá vội, trong túi một cắc cũng không có, di động cũng không mang theo, thứ duy nhất mang theo, chính là sổ hộ khẩu ….

Nên đi đâu bây giờ?

Tôi trầm tư suy nghĩ.

Về nhà ư, phải nói với mẹ như thế nào, Tần Chinh có lẽ vẫn còn đóng quân ở dưới lầu. Quay về Nhà Trắng? Bên đó trống không, ba đã đi công tác.

“Bác ơi, cho cháu tới đại học XX.” Tôi quyết định, đi tìm Chu Duy Cẩn!

Bác lái xe sững người. “Đại học XX?”

Tôi biết, không phải là chỉ xa hơn chút thôi sao, mất hơn 2h xe chạy.

“Đúng ạ” Tôi mặt không đỏ, tim không nảy nói dối, “Chồng cháu dạy học ở đại học XX.”

Sư phụ biến sắc, lại bày vẻ kính trọng với tôi. “Hóa ra là giáo sư.”

Ai bảo người Trung Quốc không tôn trọng phần tử trí thức, kiểu sùng bái văn hóa một cách mộc mạc này thật quen, tôi vốn vẫn nhìn thấy trong gương ….

Nhưng sự thật chứng minh, văn hóa với phẩm chất con người là không tương đương, đáng sợ nhất là lưu manh có văn hóa.

Năm tư đại học, Tần Chinh giúp tôi làm luận văn tốt nghiệp, hai người chúng tôi cả ngày ngâm người trong thư viện, chứng kiến một đôi chia tay. Lớp 12, năm cuối đại học là ngưỡng cửa, rất nhiều người không qua được. Thẩm Phong nói, với những người đó, tình yêu chỉ là đôi đũa dùng một lần, dùng xong rồi ném, ai lại mang về nhà dùng đi dùng lại.

Tôi nghe thấy không yên lòng, bởi vì theo ý Thẩm Phong kia, hình như Tần Chinh cũng coi tôi là đũa dùng một lần, dùng rồi thì quăng. Vì thế tôi thật cẩn thận nói bóng nói gió; một góc yên ắng trong thư viện, Tần Chinh đang xem sách, tôi nhìn anh, anh nâng mắt, ánh nhìn dừng trên mặt tôi, khóe môi hơi nhếch: “Có chuyện gì?”

Tôi cầm sách, nuốt nước miếng. “Đồng chí Tần Chinh … Mao chủ tịch nói, tất cả những chuyện yêu đương không lấy kết hôn làm mục đích đều là giở trò lưu manh. Anh là đang giở trò lưu manh với em sao?”

Khóe mắt Tần Chinh giật giật, im lặng một lúc, tay vỗ vỗ đầu tôi. “Những câu này không phải Mao chủ tịch nói, Mao chủ tịch nói là, chưa điều tra thì chưa có quyền lên tiếng. Câu này là của Shakespeare.”

Tôi còn chưa biết cái gì gọi là đỏ mặt, lúc ấy còn lanh lợi nhanh nhảu, không thấy anh đang lảng sang chuyện khác, tiếp tục truy hỏi: “Cho nên anh rốt cuộc không phải giở trò lưu manh với em phải không?”

Lúc ấy anh liếm môi dưới, khóe môi hơi nhếch, ý cười lướt qua đáy mắt.

“Chu Tiểu Kỳ, em đang cầu hôn anh ư?”

Cách tư duy của phần tử trí thức quả nhiên người thường chúng tôi khó có thể hiểu, lúc ấy tôi ngây người. Xung quanh dường như có chó săn ẩn nấp, Tần Chinh dùng khóe mắt lạnh lùng liếc xung quanh một cái, mấy cái đầu nhất thời chột dạ cúi xuống. Tôi thấy thế không ổn, cũng ngậm miệng, vùi đầu đọc sách.

Tận đến lúc lâu sau, Tần Chinh mới nói hai chữ: “Không phải ”

Lại một lúc lâu sau, tôi mới giật mình hiểu ra, anh là vừa trả lời tôi câu hỏi lúc đầu.

Dù sau đó trong trường lại lưu truyền tin đồn “Chu Tiểu Kỳ giở trò lưu manh trong thư viện, cầu hôn Tần Chinh trước mặt mọi người nhưng bị cự tuyệt”, nhưng cũng chả ảnh hưởng gì đến tâm trạng vui vẻ của tôi.

Đáng tiếc cảnh còn người mất a …

Tờ giấy đăng ký kết hôn kia, anh muốn cho, tôi cũng phải đắn đo cân nhắc rồi mới quyết định có muốn hay không.

Chu Duy Cẩn học ở một đại học cũng coi như nổi tiếng trong tỉnh, ra khỏi tỉnh rồi thì cũng chả có tiếng tăm gì, nhưng cũng có những chuyên ngành vô cùng xuất sắc, rõ ràng, ngành Chu Duy Cẩn học không phải mấy ngành này.

Chu Duy Cẩn nhà chúng tôi giống như Tán Tài đồng tử vậy, nhạn bay qua lưu lại tiếng, người đi qua để lại tên, nó kế thừa truyền thống tốt đẹp từ ba tôi, đến mỗi nơi đều lưu lại một đống kiến trúc, hoặc là thư viện, hoặc là sân vận động, hoặc là tòa nhà dạy học …

Theo phương diện này mà nói, tuy là thành tích Chu Duy Cẩn làm kéo lùi cả mặt bằng trình độ, nhưng mà lại có vật chất bồi thường, kiên quyết đóng góp một viên gạch cho sự nghiệp giáo dục. Coi như có tiền bỏ tiền, có sức bỏ sức.

Lúc gần tới trường, tôi mượn điện thoại của bác tài xế gọi cho Chu Duy Cẩn, nghe thấy là tôi, Chu Duy Cẩn sửng sốt nửa ngày, nói gì đó với người bên cạnh xong, mới quay lại nói với tôi: “Đại Kỳ, bà đợi ngoài cổng trường nhá.”

“Ôi … Mang theo tiền xe nữa nha, tao ra khỏi nhà vội quá, quên mang ví tiền.”

Chu Duy Cẩn cho tôi một đánh giá đúng trọng tâm: “Đại Kỳ, bà cũng thật đủ hai.” (đủ ngu)

Chu Duy Cẩn chỉ cần không nói lời nào, thì có thể giả dạng thành nam thứ trong phim thần tượng Đài Loan, cái kiểu mỹ nam tinh tế u buồn như Hoa Trạch Loại ấy. Mở miệng ra một cái, là biến thành nam chính luôn rồi.

Có ai không biết vai diễn của Châu Du Dân trong Vườn sao băng không ;;)

Tôi đợi ngoài cổng trường một lát, bác tài xế không ngừng huyên thuyên với tôi.

“Chồng cháu dạy ngành gì?”

“Ngành ngôn ngữ của động vật có xương sống.”

“… Nghe có vẻ rất thâm ảo.”

“Vâng”

Tôi cứ ngó đông ngó tây, nhưng mãi vẫn không thấy Chu Duy Cẩn, bác lái xe chỉ vào người đang bước tới từ xa hỏi: “Đó có phải chồng cháu không?”

Tôi vừa quay đầu thấy, bỗng chốc sửng sốt.

Nói thật ra, tôi bây giờ cũng không còn thấy rung động với phần tử trí thức cao cấp nữa, sớm đã thoát ly khỏi sự sùng bái mù quáng trước người có văn hóa rồi, nhưng mà đối với người trước mắt đây vẫn không khỏi tôn kính.

Cố Thiệu, hơn tôi 3 tuổi, nhưng bằng cấp thì bỏ xa tôi cả đoạn dài, giang hồ miêu tả anh là: “luôn luôn nhảy lớp, mãi không dừng bước.”

Lúc tôi học lớp 1, anh học lớp 4, lúc tôi học lớp 2, anh đã lên cấp II, lúc tôi tốt nghiệp cấp II, anh đã sắp tốt nghiệp đại học. Đợi đến bây giờ tôi tốt nghiệp đại học ….

“Chồng cô đã là giáo sư rồi ư? Giáo sư trẻ tuổi vậy!” Bác lái xe vừa nhận tiền vừa kinh sợ than, “Tôi còn tưởng rằng thế nào cũng phải là người 4- 5 chục tuổi nữa.”

Cố Thiệu tính ra, mới hai mươi bảy thôi …

Trước khi quen anh, tôi vẫn nghĩ anh là kẻ vờ vịt, giả tạo, học giỏi thì học giỏi, cần gì phải nhảy lớp để thể hiện ta đây tài trí hơn người . Sau biết anh rồi mới biết chuyện không phải vậy. Anh nhảy lớp, chỉ vì nhà nghèo khó, không thể trả nổi học phí lớn mà thôi …

Trước lời của bác tài xế, Cố Thiệu chỉ cười, không trả lời ngay.

“Nghe nói cậu dạy ngôn ngữ động vật có xương sống?” Bác tài xế không tha kéo anh buôn chuyện, Cố Thiệu nhíu mày, ý cười càng sâu, gật đầu nói: “Phải”

“Sao tôi chưa từng nghe thấy ngành học này nhỉ, có phải ngành này rất ít được quan tâm không?”

Cố Thiệu trả lời ông đầy tính học thuật: “Tên khoa học là “Động vật có xương sống ngôn ngữ học”, thật ra cách gọi thông tục là “ưng ngữ”.”

“Ưng ngữ” và “Anh ngữ” có cách phát âm giống nhau.

Cũng chính là điểu ngữ …

Với cách lý giải của Cố Thiệu, tôi tỏ vẻ vô cùng bội phục, quả nhiên phần tử trí thức đều có tư duy trừu tượng.

Bác tài xế còn lưu luyến không thôi mà phải lái xe rời đi, trước khi rời khỏi còn vỗ vỗ vai tôi nói: “Cháu gái à, đừng quay lại ăn cỏ cũ nhé”

Tôi ngây người một lúc, tận đến khi Cố Thiệu quay đầu lại nhìn tôi, mỉm cười, nói: “Đã về rồi.”

Tôi liếc ngang liếc dọc đánh giá anh, nói: “Anh cũng về rồi.”

Sau khi Cố Thiệu học xong thạc sĩ, lại lấy học bổng của ba tôi tiếp tục xuất ngoại đào tạo sâu hơn, tôi và anh đã không gặp nhau đến 7 năm rồi …

“Về lúc nào?” Hai chúng tôi mở miệng cùng lúc.

Tôi dừng lại, nói: “Về được hơn nửa tháng.”

“Vừa đi vừa nói chuyện đi, ngoài trời nóng quá.” Cố Thiệu cười cười, vẫn khiến người ta như được tắm trong gió xuân như trước. Tôi vốn tưởng rằng, người như anh – đứa trẻ trưởng thành trong gia cảnh như vậy nhất định sẽ quái gở sống khép mình, sau khi tiếp xúc mới phát hiện hoàn toàn không phải như vậy.

Từng có người nói một câu rất sâu sắc: Chỉ có người đố kỵ anh ấy, chứ chẳng có ai chán ghét anh cả.

Ba mẹ Cố Thiệu ly hôn khi anh còn nhỏ, mẹ kết hôn với người đàn ông khác, ba lại bị tàn tật do tai nạn lao động, trong nhà chỉ còn một bà nội cao tuổi, hồi nhỏ toàn dựa vào mấy đồng nhờ thu lượm giấy vụn, ve chai của bà nội mà nuôi sống gia đình. Trong ấn tượng của tôi vẫn nhớ rõ Cố Thiệu năm 8 tuổi ấy, anh mặc áo sơ mi trắng bệch, mái tóc đen mềm mại dài quá thái dương, giản dị sạch sẽ, nhã nhặn thanh tú, mặt mỉm cười nói: “Anh là Cố Thiệu, sau này là gia sư của em.”

Kết quả là bây giờ, anh là thầy giáo của Chu Duy Cẩn.

“Chu Duy Cẩn sao lại không tới?” Tôi hỏi.

“Đánh bóng rổ, bị trật chân.” Cố Thiệu nói xong, thở dài lắc đầu bật cười, “Vừa rồi nó gọi điện cho anh, bảo anh tới cổng trường đón em.”

“Anh nhận ra em?” Tôi hơi ngạc nhiên.

“Nó nói bụng to…” Cố Thiệu quay đầu liếc tôi một cái, cười nói, “Em cũng không thay đổi gì.”

Rất nhiều người đều nói tôi không thay đổi gì, lời này có thể hiểu theo 2 cách, một là tôi mãi mãi trẻ trung xinh đẹp, hai là tôi sinh ra đã giống obasan rồi. Tôi đề nghị mọi người nên hiểu theo cách 1.

Cố Thiệu đưa tôi về ký túc xá của anh, Chu Duy Cẩn đang co chân ăn cơm, quay đầu lại, mặt không thay đổi liếc tôi một cái, nói: “Đại Kỳ à, bà đã nhớ đứa em trai đáng yêu này rồi ư?”

Tôi suýt chút phun cả ngụm máu vào mặt nó.

Chương 22: Đóng cửa, thả cầm thú!

Tôi hỏi Cố Thiệu: “Chu Duy Cẩn chịu kích thích gì à?”

“Qúa nhiều nữ sinh mang ấm áp đến cho nó, nên hơi phát sốt ấy mà.” Cố Thiệu một lời hai nghĩa. (phát sốt, còn có một từ đồng âm, ý nghĩa dân dã là động đực )

Chu Duy Cẩn phiền não lắc đầu: “P, đám con gái này phiền muốn chết, cả ngày đưa cá vàng, rùa đen, không bằng đưa phong bì còn thực tế hơn.”

Có ai biết P này là gì không, bạn chỉ nghĩ được đến pee thôi :”>

“Em thấy nó đang khoe mẽ thì phải.” Tôi khinh bỉ nói.

“Anh cũng thấy vậy.” Cố Thiệu đưa cho tôi chiếc ghế dựa, nhân tiện hùa theo.

loading...

Chu Duy Cẩn bày vẻ cao ngạo “ban ngày không biết cái tối của đêm”, đẩy một phần cặp lồng cơm cho tôi. “Bà hơn 10h sáng ra khỏi nhà, giờ chắc còn chưa ăn trưa, ăn đi, đừng để cháu tôi nhịn đói.”

Tôi lặng lẽ nhận cặp lồng cơm, hỏi: “Chu Duy Cẩn, mày sao lại tới quấy rầy Cố Thiệu?”

“Ký túc xá quá ầm ĩ, vừa bẩn vừa loạn.” Chu Duy Cẩn chán ghét nói.

Dựa vào hiểu biết của tôi với Chu Duy Cẩn, tôi nói: “Nhất định là mày làm bẩn, làm loạn, nhưng không chịu thu dọn chứ gì.”

Chu Duy Cẩn không nghĩ đến bị sỉ vả mà lại lấy làm vinh dự: “Phải, có điều ở đây có đại ca thu nhận.”

Cố Thiệu vẫn như đại ca của tôi và Chu Duy Cẩn, tuy rằng nhiều năm rồi chưa gặp, nhưng cảm giác cũng không xa lạ, có lẽ vì mọi người vẫn không thay đổi. Cố Thiệu nói anh đã về được hơn một năm, lúc trước dạy bên ngoài, bây giờ làm giảng viên đại học, nửa năm trước ba anh đã qua đời, anh mua nhà ở gần trường, tiện chăm sóc bà nội.

Cố Thiệu là người duy nhất Chu Duy Cẩn có vẻ chịu phục, có lẽ chính là “tứ lạng bạt thiên cân, lấy nhu thắng cương” trong truyền thuyết. Có điều cũng chẳng thay đổi được kẻ bất tài không vực dậy nổi như nó. Dù Cố Thiệu có dạy thế nào đi nữa, thành tích của nó vẫn chỉ chết dí ở cuối bảng, thật không cho Cố Thiệu chút thể diện nào.

“Đại Kỳ, sao bà bỗng dưng lại tới đây, Tần Chinh đâu? Mẹ già tối qua lúc gọi điện cho tôi còn bảo anh ta đã về rồi.” Chu Duy Cẩn vừa ăn cơm vừa hỏi, bỗng nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn tôi, “Không phải hai người cãi nhau chứ.”

Đứa bé này, từ khi nào mà giác quan thứ sáu lại trở nên nhạy bén giống phụ nữ vậy.

“Không, không phải tao bỗng dưng nhớ đứa em trai đáng yêu này sao…” Tôi nói qua quýt.

“Nghe đã thấy có vấn đề.” Chu Duy Cẩn bỏ đũa xuống, xoa xoa miệng, nghiêm túc nhìn tôi, “Đại Kỳ, có phải tên cầm thú kia bắt nạt bà không?”

Khóe miệng tôi giật giật, “Không có chuyện gì, tao với anh ấy có thể có chuyện gì chứ.”

Chu Duy Cẩn nheo mắt, nhìn tôi một lát, lấy luôn di động ra, ấn vài cái, tôi hoảng sợ nhìn nó: “Chu Duy Cẩn, mày làm gì!”

Nó vừa trừng tôi, vừa nói: “Họ Tần kia, anh làm gì chị tôi vậy!”

Tôi hít một hơi lạnh, có cảm giác nhờ vả nhầm người, bị địch bao vây tứ phía.

“Cút!” Chu Duy Cẩn mang gương mặt Rukawa , lại ra vẻ Sakuragi (*) , hung tợn nói, “Không nói chuyện cho rõ ràng, anh dù có đến cũng đừng hòng gặp được chị ấy!”

(*) Nhân vật trong Slam Dunk.

Tôi căng thẳng nhìn Chu Duy Cẩn chằm chằm, không nghe được tiếng Tần Chinh trong điện thoại, trong lòng bất an.

Tần Chinh không phải người biết cách giải thích cho người khác, cứ nhìn lúc hai chúng tôi ở chung thì biết, cho nên với Chu Duy Cẩn, cũng không hy vọng anh có thể nói bừa mấy câu mà gỡ rối được.

Chu Duy Cẩn cười lạnh với điện thoai. “Họ Tần kia, anh cho rằng đăng ký kết hôn là cái trò gì? Đây là hợp đồng ràng buộc hai bên, vốn dĩ cái gọi là nam nữ ngang hàng đối với nữ giới đã là bất bình đẳng rồi, may là lần này chị tôi thông minh không tùy tiện đi đăng ký với anh, nếu không đã bị anh trói chặt rồi. Dù có nói sau khi kết hôn còn có thể ly hôn, phụ nữ ly hôn giảm giá còn nhanh hơn NDT; với phụ nữ mà nói chìa ra giấy đăng ký kết hôn còn không bằng chìa ra giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản, muốn trói chặt chị tôi ư, sao lại không cần một xấp giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản nhỉ!”

Tôi quay đầu nhìn Cố Thiệu. “Anh dạy nó?”

Cố Thiệu bình tĩnh uống trà, nâng mí mắt, cười nhếch miệng: “Tự học thành tài.”

Quẳng sạch sẽ.

Kẻ sĩ không gặp ba ngày đã phải rửa mắt mà xem, tôi tin rằng Chu Duy Cẩn không những bị đại học làm hỏng, còn bị Cố Thiệu làm hỏng, so với lần trước tôi về gặp nó, trí tuệ và trình độ lưu manh đã nhảy cóc không chỉ ba bậc, quả nhiên gần mực thì đen, một phần tử trí thức đã từng uống mực của chủ nghĩa tư bản, bụng sao còn có thể trắng được nữa! Chu Duy Cẩn bị Cố Thiệu đào tạo một năm, khí chất đã từ giai đoạn sơ cấp của chủ nghĩa xã hội mà vọt tới đuổi kịp Mỹ, vượt qua Anh; sau một đêm đã đạt đến chủ nghĩa cộng sản rồi!

“Hừ hừ … Tôi nói cho anh biết,  ông đây nhìn anh không lọt mắt từ lâu rồi, đừng nói bụng chị ấy mang con của anh, cho dù chị ấy đã sinh cho anh cả tá con, nhà chúng tôi cũng nuôi được hết, còn có một đống người chờ lấy chị ấy!” Chu Duy Cẩn quay lại nhìn Cố Thiệu, “Cố Thiệu, anh có thể lấy nhỉ.” Sau đó cũng không đợi Cố Thiệu trả lời, lập tức cúi đầu nói tiếp, “Nghe thấy không, anh ấy nói sẽ lấy.”

Tôi ở ngay đây mà hình như cũng đâu có nghe thấy …

“Dù sao, chuyện này chắc chắn là anh sai, cho dù chị tôi sai cũng là do anh không ngăn cản bà ấy phạm lỗi nên chị ấy mới có thể phạm sai, cho nên xét đến cũng cũng là anh sai. Anh không cần đến, chị ấy sẽ không gặp anh. Bye bye!”

Chu Duy Cẩn ung dung cúp điện thoại, tiếp tục cầm đũa ăn cơm.

Tôi há miệng nhìn nó.

Chu Duy Cẩn giương mắt liếc tôi một cái, nói: “Nhìn gì, chưa thấy trai đẹp ăn cơm bao giờ à? Ngậm miệng ăn đi!”

Tôi lặng lẽ ngậm miệng, nghĩ ngợi mông lung, trong bốn người nhà chúng tôi, tôi là người kém cỏi nhất … Lúc mẹ mang thai Chu Duy Cẩn, ăn bao nhiêu thuốc bổ, mới có thể khiến nó tài năng đầy mình mà bộc lộ muộn màng thế này. Tôi vẫn hoài niệm cậu bé Chu Duy Cẩn đáng thương ngốc ngếch chạy theo đuôi tôi, túm chặt một góc váy tôi, mặc trộm váy mà nhìn còn giống loli hơn cả tôi , cũng thấy đau đớn trước cảnh nó đâm đầu chạy từ phái thần tượng lại lệch sang con đường lưu manh.

Chu Duy Cẩn càn quét thức ăn xong cũng cảm thấy thỏa mãn lau miệng, lưng tựa trên ghế, tướng ngồi như không ngồi nhìn tôi. “Đại Kỳ, thẳng thắn thì được nương tay, cầm thú rốt cuộc mắc phải lỗi lầm gì. Bà không phải yêu anh ta đến chết đi sống lại, bây giờ sao mà ngay cả đi đăng ký cũng không muốn đi với anh ta.”

Tôi từ từ nuốt ngụm nước ấm, nói: “Chuyện này nói hai ba câu thì rất khó giải thích rõ ràng.”

“Vậy bà nói nhiều thêm vài câu là được.”

Tôi nói: “Tao muốn ngủ trưa một giấc…”

“Đừng hòng trốn tránh!” Chu Duy Cẩn hung trợn trừng mắt tôi, tôi cảm thấy nó với Thẩm Phong có vẻ giống chị em ruột hơn, nhất là ở thái độ với tôi và Tần Chinh, đều giống nhau là chỉ thấy khinh bỉ với thù hận. “Hay là chờ tí nữa tôi đóng cửa thả cầm thú!”

Tôi bất lực ngửa đầu nhìn trần nhà, sắp xếp câu chữ một chút, cúi đầu nói với Chu Duy Cẩn: “Anh ấy hình như có ngoại tình.”

Chu Duy Cẩn sửng sốt, mặt lạnh te cầm cốc nước, ực ực vài hớp, rồi nói: “Khốn kiếp!”

Tôi giận dữ nói: “Mày không thể không nói tục trước mặt tao được sao, nói nhiều không tốt cho việc dưỡng thai. Sạch sẽ chút!”

Cố Thiệu thở dài, rót thêm nước cho hai đứa bọn tôi, nói: “Anh đi đun nước nóng, hai đứa cứ từ từ nói chuyện.”

Cố Thiệu đóng cửa ra ngoài, Chu Duy Cẩn nghiêm túc nhìn tôi chằm chằm. “Có chứng cớ không? Con ả nào?”

“Chu Duy Cẩn, chuyện này mày đừng nhúng tay vào, tự tao có thể xử lý được.”

“Có thể xử lý được mà tự bà giữa trưa lại chạy tới tìm tôi nương tựa?” Chu Duy Cẩn xì một tiếng, “Bà nói, là đồng nghiệp hay là bạn học cũ của anh ta.”

Tôi cúi đầu thở dài: “Đều là.”

“Còn mẹ nó những hai người!”

Lúc trước tôi đã quá cất nhắc chỉ số thông minh của Chu Duy Cẩn rồi. “Một người.”

Chu Duy Cẩn động não một chút, cuối cùng cũng suy nghĩ cẩn thận.

Tôi nói: “Chuyện này, biểu diễn dùng ngực đập đá với côn nhị khúc cũng vô dụng.”

Chu Duy Cẩn nghẹn họng nói: “Không cho phép nhắc lại chuyện ấy nữa…”

Chuyện đó thật ra cũng chả có gì mất mặt, chỉ là tôi đoán được mở đầu, lại không đoán được kết cục kia. Cho tới bây giờ, tôi đều là bị chuyện xấu quấn vào thân, hơn nữa lời đồn và sự thật thường hoàn toàn trái ngược. Hồi học trung học, vô duyên vô cớ mà bị đồn dính dáng với một mỹ nam nào đó trong trường, kết quả là đắc tội một đàn chị là bạn gái của mỹ nam, trở thành đối tượng đả kích trọng điểm của bọn nữ sinh, cứ gặp một cái là bị hãm hại cực kỳ vô nhân đạo, tận đến khi Chu Duy Cẩn phát hiện ra áo khoác đồng phục của tôi bị vẩy mực, nó mang theo một đám anh em cầm dao và đủ loại hung khí tới trường trung học của bọn tôi, tìm được đứa con gái cầm đầu gây sự, vây chúng nó trong góc.

Tôi vẫn sợ sẽ xảy ra huyết án, ai biết là cuối cùng bọn nó là tự mình hại mình …

Một đám shota nhỏ bé tỏ vẻ hung hăng, cầm côn nhị khúc với thanh sắt biểu diễn, định khiến cho đối phương sợ hãi và tạo tâm lý bị đàn áp; kết quả là có bao nhiêu mình nhận hết, hơn nữa vì công phu còn chưa đâu vào đâu, lực đạo không kiềm chế được, một đám hung thần ác sát đau đến nhe răng trợn mắt – quả thật cũng là đám nữ sinh kia sợ hãi, khiến chúng nó không dám tìm tôi gây phiền phức nữa. Vốn là tôi sống rất lặng lẽ, không ai biết ba tôi là Chu Dịch, kết quả là vì Chu Duy Cẩn quá nổi tiếng, tiếng tăm của tôi lập tức vang vọng từ cấp 2 tới cấp 3, từ đó dù không bị ai bắt nạt nữa, nhưng cũng không dễ kết bạn như trước nữa. Thở dài, tôi lặng lẽ, chỉ bất cẩn chút thôi mà khiến cả thế giới đều biết rồi …

Lần đó, ngực và lưng Chu Duy Cẩn bị chính tay mình dùng côn nhị khúc đánh phải, đọng lại mấy vết máu bầm, tôi giấu ba mẹ bôi rượu thuốc cho nó suốt hai tuần lễ.

Với chuyện này, nó vẫn coi là một nỗi nhục, muốn quên đi, nhưng vì tôi lại nhắc tới lần nữa mà hết đời cũng khó quên.

Tôi còn nghiêm túc nói: “Tao nói thật, vấn đề lúc này khá nghiêm túc … Thật ta, bản thân tao cũng chưa xác định rõ được là vấn đề gì, dù sao … Tao sẽ thu phục! Tin tao, em trai à!”

Chu Duy Cẩn rầu rĩ nói: “Tôi chưa từng thấy bà thực sự thu phục được cái gì …”

Cố Thiệu mang theo một ấm nước về, nói với Chu Duy Cẩn: “Chút nữa cậu còn phải lên lớp nữa đấy.”

“Tam luận, không đi đâu!” Chu Duy Cẩn nói:

Tôi sợ hãi nhìn nó: “Chủ nghĩa Mác, lí luận Mao Trạch Đông, tư tưởng Đặng Tiểu Bình, ba lý luận quan trọng đại diện cho sự phát triển của tư tưởng khoa học – môn quan trọng như thế sao mày có thể không đi, mày muốn kéo lùi bước tiến của chủ nghĩa xã hội ư?”

Cố Thiệu bổ sung: “Phải điểm danh.”

Ba chữ của Cố Thiệu phun ra ắt có kẻ chết, Chu Duy Cẩn vò đầu than một tiếng: “Khỉ thật!”

Chuyện đau khổ nhất ở đại học, là điểm danh mà lại không đi, càng đau khổ hơn, là đi học mà lại không điểm danh. Với các giáo viên mắt mờ chân chậm, bạn còn có thể để người khác đến điểm danh hộ, nhưng Chu Duy Cẩn là danh nhân của trường, là đối tượng quan sát trọng điểm của thầy cô, muốn lờ mờ mà cho qua, căn bản là không thể.

Môn như tam luận này, về cơ bản là kiểm tra nhân phẩm của học trò và sự sáng suốt của giáo viên. Sự sáng suốt của giáo viên thể hiện ở cách cho điểm, ví như bật quạt thổi bài thi, bay càng xa điểm càng cao, ví như rải bài thi đầy trời, rơi xuống rồi thì bài càng ở trên điểm càng cao. Nhân phẩm của học trò cũng được quyết định bởi cách thức cho điểm của giáo viên.

Chỉ có thể nói, nhân phẩm của Chu Duy Cẩn, lúc sinh ra đã bị cắt xuống cùng với cuống rốn rồi, thành nỗi nhục không thể thừa nhận trong đường đời.

Đại học tĩnh mịch như tuyết, cuộc sống đại học của Chu Duy Cẩn đã tuyết lại sương. (tai họa liên tiếp ập tới)

Tôi nhìn nó khập khiễng đi ra ngoài, trong lòng đau xót, vì thế quay đầu nói với Cố Thiệu: “Có thể gọi cho em một suất cơm thịt bò tiêu đen không, vẫn còn đói …”

Cố Thiệu im lặng một lúc, nói: “Bên ngoài trường có bán, qua trưa là có thể làm cơm tối rồi. Anh đưa em ra ngoài ăn cơm.”

Đã qua giờ ăn cơm trưa, canteen trường học đã dọn bàn, Cố Thiệu đưa tôi ra ngoài trường chọn một tiệm cơm khá vắng vẻ gọi cơm.

Xem ra Cố Thiệu và bà chủ quán khá là quen thuộc, cô chủ quán kia liếc mắt đưa tình dữ dội, Cố Thiệu mặt vẫn lạnh tanh gọi mấy món ăn, rồi quay về ngồi xuống phía đối diện với tôi.

“Chiều anh không có lớp sao, không làm anh bị muộn chứ?”

Cố Thiệu cười lắc đầu: “Không có. Em từ xa tới, phải tiếp đón chu đáo chứ.”

“Sớm nên như thế.” Tôi bất mãn nói, “Anh về lâu như vậy rồi, sao lại không nói cho em biết, Chu Duy Cẩn cũng thế, nó cũng không nói cho em.”

Cố Thiệu cười cười. “Thật ra cũng không phải chuyện gì quan trọng, lúc trước em cũng không ở thành phố A.”

“Em còn tưởng rằng anh sẽ di dân, sau đó sẽ đón bà nội qua.”

Cố Thiệu vô thức xoay cốc nước, cúi đầu nghĩ gì đó, sau đó mỉm cười nói: “Như em nói đấy, đền đáp tổ tiên, vì nhân dân phục vụ.”

Đồ ăn rất nhanh đã được mang lên, tôi với anh câu được câu không hàn huyên hơn nửa tiếng, ợ một cái, vác bụng ra khỏi cửa.

“Để anh đưa em về nhà.” Cố Thiệu nói, “Chỗ này hơi vắng vẻ, muốn về nhà em cũng phải chuyển vài lần xe bus, em bụng mang dạ chửa không tiện, để anh lái xe đưa em về.”

Tôi rầu rĩ. “Hôm nay, Tần Chinh nói với mẹ em là hai đứa đi đăng ký kết hôn, em mà tay không trở về là không xong đâu.”

Cố Thiệu nhíu mày: “Cho nên em muốn làm gì bây giờ?”

Thật ra câu này là tôi muốn hỏi anh. Tôi đau đầu, tự động não mình một chút, nói” “Lừa bà là cục dân chính bị cháy?”

“Bác ấy sẽ xem tin tức.”

“Hay chạy tới cục dân chính châm lửa thật nhỉ?”

“Phụ nữ có thai mà phạm pháp cũng cùng tội với dân thường.”

Cố Thiệu cười lạnh nói, một chút cũng chả thấy buồn cười!

Cuối cùng, tôi bất ngờ tìm được một quán chuyên làm giấy tờ phía ngoài trường học.

 

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: