truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không cẩn thận, họa lớn rồi! – chương 17-18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 17: Kẻ ngốc nhiều tiền đây, mau tới!

Đối với Vệ Dực, cảm giác của tôi trước giờ vẫn rất đơn thuần.

Ba tôi là người lăn lộn trên thương trường, gặp cáo còn nhiều hơn gặp người, ông có nói với tôi, có một số người có vẻ không dễ chung sống, không dễ tiếp cận, nhưng một khi đã ở bên nhau rồi thì rất thật lòng, có một số kẻ nhìn có vẻ hiền hòa, khéo léo, bạn bè tuy nhiều, nhưng mà muốn bày tỏ tình cảm chân thành với anh ta thì thật không dễ.

Ở đại học X, Vệ Dực và Tần Chinh vốn đã là hai loại người vừa giống lại vừa hoàn toàn khác nhau. So với Tần Chinh, Vệ Dực lại càng giống người bình thường, thành tích dù tốt, nhưng không đến mức khác người như vậy, phát triển toàn diện, thích hoạt động đoàn thể, quan hệ với người khác cũng tốt – ngoại trừ Tần Chinh. Cho nên tuy rằng thành tích và đánh giá của Tần Chinh đều hơn hẳn Vệ Dực, nhưng chuyện xã giao thì không bằng cậu ta. Thậm chí là đối với nữ sinh, người theo đuổi Vệ Dực cũng nhiều hơn Tần Chinh. Cũng bởi nguyên nhân này mới khiến hai người được xưng tụng là song bích của học viện kinh tế, hai viên minh châu.

Người như Vệ Dực tôi đã gặp rất nhiều, cũng không có cảm giác đặc biệt gì với cậu ta, cảm thấy cậu ta đối với ai cũng tốt, nhưng luôn bày ra vẻ xã giao thôi, ba tôi nói người như vậy thật dễ dàng lừa gạt lòng người, nhưng tình cảm thật của bản thân lại không để lộ. Giao dịch không có lời như vậy, tôi dễ dàng loại bỏ. Cho nên khi đấy đối với loại người này, tôi vẫn là kính nhi viễn chi(tôn kính nhưng không dám tới gần).

Bây giờ vẫn vậy

Nhưng mà lần này cậu ta chu đáo hơi quá.

11h55 tôi và Thẩm Phong tới Kim Mã, cậu ta đến muộn hơn chúng tôi một chút, lúc nhìn thấy Thẩm Phong hơi ngạc nhiên, lập tức cười lên tiếng chào hỏi, không nói thêm gì bèn dẫn chúng tôi lên lầu.

Cậu ta chọn phòng, lại để tôi gọi món. Đến đây rồi, cũng ngại ngùng, tôi đưa thực đơn cho Thẩm Phong để nó gọi, nỗi thù hận giàu sang của nó cũng quá sâu sắc, tất cả những món gọi ra đều là giá 4 con số.

Hôm nay Vệ Dực quần áo gọn gàng, tinh thần sáng láng, lại là công tử phong độ nho nhã, nghe Thẩm Phong gọi một bàn đồ ăn mặt cũng không đổi sắc, tôi cảm thấy thế nào cũng phải hơn 5 chữ số.

“Hôm qua thật phiền cậu … các cậu …” Vệ Dực mỉm cười nói, “Không tưởng được là trị an thành phố A kém như vậy.”

Tôi không nhịn được phụt ra: “Dáng vẻ của cậu khá là mời gọi trộm cướp.”

Vệ Dực run run, sờ sờ mặt. “Là sao?”

Thẩm Phong không thèm khách sáo nói hộ tôi: “Kẻ ngốc nhiều tiền đây, mau tới.”

Tôi cúi đầu, cắn môi nhịn cười, tay kéo kéo Thẩm Phong.

Nó đá lại tôi một cái, cười như hoa nói với Vệ Dực: “Cậu cũng coi là rất thông minh, biết tìm tới Tiểu Kỳ. Phải rồi, cậu làm sao biết được Tiểu Kỳ ở thành phố A?”

“Cậu ấy với Tần Chinh là đồng hương.”

Thẩm Phong tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cậu cũng biết quê Tần Chinh là thành phố A sao?”

Vệ Dực quay đầu nhìn Thẩm Phong, cười đầy ẩn ý. “Đại danh Tần Chinh vang như sấm, thành phố A địa linh nhân kiệt, sao có thể không biết được?”

“Phải rồi, mấy hôm trước tớ còn gặp cậu ở nhà Tần Chinh.” Tôi thấy đề tài dẫn tới đây cũng ngấp nghé rồi, giờ mới mở miệng. “Cậu và Tần Chinh hóa ra có thân quen sao?”

“Không coi là thân, có gặp vài lần, không quen.” Vệ Dực thản nhiên cười nói.

Tôi nói: “Tớ còn tưởng là hai người là người thân nữa.”

Vệ Dực nở nụ cười: “Làm sao trèo cao được tới chứ.”

Tôi thấy lời này là lạ, có chút không phải. Vừa lúc mang đồ ăn lên cắt ngang cuộc nói chuyện, tôi nháy mắt với Thẩm Phong, hỏi nó có nên mở miệng hỏi chuyện Bạch Vi không.

Thẩm Phong trừng mắt liếc tôi một cái, quay đầu nhìn Vệ Dực, giả cười nói: “Câu vừa rồi là tớ hỏi thừa rồi, thật ra Bạch Vi cũng là người thành phố A, cậu làm sao có thể không biết được chứ.”

Nói như thế, tôi cảm thấy càng lạ …

Vừa rồi Thẩm Phong hỏi Vệ Dực, sao mà biết tôi là người thành phố A.

Vệ Dực trả lời, tôi và Tần Chinh là đồng hương.

Dựa vào quan hệ thân sơ mà nói, không phải nên trả lời là vì tôi với Bạch Vi là đồng hương sao?

Thế nào mà Bạch Vi lại bị đẩy tới cuối cùng?

Cảm giác hình như không chỉ Tần Chinh có địch ý với Vệ Dực, Vệ Dực với Tần Chinh cũng chẳng thân mật chút nào. Thẩm Phong và Vệ Dực giương thương múa kiếm lời qua tiếng lại sắc bén, tôi nghĩ đến đau cả đầu, quyết định — ăn cơm trước!

Qủa nhiên tôi không thích hợp suy xét.

“Vệ Dực, hai hôm nay cậu có liên lạc với Bạch Vi không?” Thẩm Phong rốt cuộc cũng hỏi tới vấn đề chính.

Vệ Dực nhấp ngụm rượu, nhếch khóe miêng: “Có, sao vậy? Cậu có việc tìm cô ấy à?”

“Không có gì, hôm qua nghe bảo cô ấy không đi làm, nên nhân tiện hỏi thăm một chút. Sao mà cậu chả quan tâm tới bạn gái mình gì thế?” Thẩm Phong mỉm cười, đây là lười bao biện — tôi tỏ vẻ vô cùng tán thưởng trước sự dối trá đến là thành thật của nó.

Vệ Dực đang định trả lời, di động liền vang lên, nhìn xuống màn hình điện thoại, nở nụ cười có lỗi với chúng tôi rồi bước ra bên ngoài nhận điện thoại.

Thẩm Phong oán hận nói: “Tên Vệ Dực này, vẫn là lúc cậu ta thê thảm túng quẫn còn thấy dễ ưa.”

“Việc này có thể giải thích, mày có lòng thương cảm, lại có lòng hận thù giàu sang?” Tôi chẳng có hứng thú gì nhìn đám thức ăn trên bàn, cảm thấy ánh vàng lấp lánh đầy bàn. “Chính mày cũng là một vị phú bà.”

“Tao chưa từng cảm thấy mình là phú bà, hơn nữa hoàn cảnh gia đình cũng không so nổi với gia đình mày.”

“Nhưng sao vẫn cảm thấy mày thật lòng yêu quý tao nhỉ?”

“Nhà mày có tiền là chuyện nhà mày, mày nhìn có vẻ khiến tao động lòng thương cảm, thế là đủ rồi.” Cái vẻ khinh bỉ không chút che giấu này của nó cũng khiến tôi thật bất lực a …

Vệ Dực nhận xong điện thoại bước vào, nói: “Ngại quá, để các cậu đợi lâu rồi.”

Thẩm Phong tiếp tục thử: “Nói chuyện lâu như vậy, là Bạch Vi gọi tới ư?”

Vệ Dực liếc nó một cái, “Không phải, một khách hàng.”

Lúc này, cửa đột nhiên mở ra, một giọng nói lạnh băng truyền từ xa lại. “Sao tôi lại không biết, tôi từ lúc nào đã thành khách hàng của cậu?”

Tôi và Thẩm Phong sửng sốt, reo lên: “Tần Chinh?”

Tần Chinh quay đầu liếc tôi một cái, hình như cũng hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ trong tích tắc, rất nhanh đã nói: “Tiểu Kỳ, lại đây.”

Nhiều năm tập thành thói quen khiến tôi lập tức đứng dậy, đi tới bên cạnh Tần Chinh, cầm tay anh hỏi: “Sao anh lại đột ngột trở về? Di động lại tắt máy, em gọi thế nào cũng không được.”

Tần Chinh nắm chặt tay tôi, không trả lời câu hỏi của tôi mà nhìn chằm chằm Vệ Dực, vẻ mặt lạnh băng.

Vệ Dực cũng khoan thai đứng dậy, hai tay đút túi, nhìn thẳng lại anh, như cười như không.

Bầu không khí giữa hai người thật kỳ quái, vô cùng kỳ quái, tôi lại chẳng nhìn ra manh mối gì. Thẩm Phong bình chân như vại cứ thế ngồi xuống, khoan thai dùng bữa, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc mắt một cái, đối với sự bình tĩnh và tấm lòng quý trọng lương thực của nó,tôi cũng phải tán thưởng.

Tay tôi bị Tần Chinh nắm hơi đau, tránh ra một chút, anh lại hình như không phát hiện ra, ngón tay của bàn tay đang nắm tôi kia hơi trắng bệch, giống như đang cố gắng kiềm nén cái gì.

“Vệ Dực, những lời vừa nói tôi sẽ không nói lần thứ hai, tự giải quyết cho tốt.” Tần Chinh lạnh giọng nói, lập tức kéo tay tôi rời khỏi đó, tôi đột nhiên nhớ ra một việc, dừng chân nói: “Đợi chút!”

Tần Chinh quay đầu nhìn tôi, tôi quay đầu nhìn Vệ Dực, nói: “5000 đồng, cậu còn chưa trả tớ.”

Nụ cười của Vệ Dực nhất thời cứng đờ ở khóe miệng.

Tôi cầm lấy 5000 đồng đi theo Tần Chinh ra khỏi khách sạn, Thẩm Phong tỏ vẻ lãng phí thức ăn sẽ bị trời đánh, cố ở lại đợi đồ ăn mang lên hết đã, nét bối rối của Vệ Dực trong nháy mắt lại tăng thêm theo cấp lũy thừa.

Tần Chinh nắm chặt tay tôi, lặng lẽ gọi taxi, nói địa chỉ Tần gia.

Tôi cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, lại ngẩng đầu nhìn cạnh mặt anh. Tần Chinh cụp mắt xuống, chắc là cảm giác được cái nhìn chăm chú của tôi, nghiêng đầu nhìn tôi.

“Sao lại về đột ngột thế nào, không phải nói quốc khánh mới về sao?”

“Có chút việc nên về sớm một chút.” Tần Chinh nhếch khóe môi, nở một nụ cười yếu ớt trấn an tôi, “Quyết định vội vã, chưa kịp nói cho em, sáng hôm nay vừa xuống máy bay.”

Tôi xòe ngón tay mình ra, đếm đếm, nói: “Em gọi cho anh tổng cộng 12 lần.”

Tần Chinh lại nắm lại ngón tay tôi, mười ngón đan vào nhau, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay tôi, dịu dàng nói” “Lần này anh không đúng, để em lo lắng rồi.”

Tôi cuối cùng cũng cảm nhận được nỗi bất đắc dĩ của Tần Chinh ngày xưa, một người lúc phạm lỗi nếu như nhận lỗi quá nhanh, ngược lại sẽ khiến cả bụng tức của người kia không phun ra nổi cũng nuốt không trôi, cứ như triệu chứng của bệnh viêm họng mãn tính vậy …

“Cho nên anh về là đến tìm Vệ Dực?” Tôi hỏi thật cẩn thận.

Ánh mắt Tần Chinh lóe sáng một chút, nói: “Cũng không hoàn toàn.”

Giữa vợ chồng, thẳng thắn thành khẩn và lòng tin quan trọng, hay là riêng tư và không gian quan trọng hơn, đó là một vấn đề. Tôi còn thật sự suy xét một hồi, cảm thấy trước mắt quan hệ của chúng tôi vẫn đang dừng ở giai đoạn sơ cấp hữu thực vô danh, tuy rằng sức sản xuất đã sắp vượt qua Anh đuổi kịp Mỹ, nhưng về chế độ xã hội lại không ngang hàng, muốn hủy bỏ chế độ bất bình đẳng và bóc lột, vẫn chỉ có thể dựa vào sự tự giác. Rõ ràng ở phương diện này, tính giác ngộ của Tần Chinh còn chưa cao bằng giai cấp vô sản như tôi đây.

“Vệ Dực bị người ta cướp ví, lại bị người giả đụng xe ăn vạ, tìm em xin giúp đỡ, em mượn 5000 đồng cho cậu ta, hôm nay cậu ta trả tiền.” Tôi ủ rũ thành khẩn báo cáo để được nương tay.

“Anh biết.” Tần Chinh xoa xoa đầu tôi, mỉm cười nói. “Trước theo anh về nhà đã.”

Đây là nhà anh không phải nhà tôi.

Nhà Tần Chinh không có ai ở nhà, hai người lớn cả ngày đều ở trường, Tần Chinh để tôi ở trong phòng anh nghỉ ngơi, tự mình thì vào nhà tắm tắm gội.

Bấy giờ tôi mới phát hiện, lần này về anh chẳng mang chút hành lý nào, quả nhiên là vội quyết định trở về.

Trong phòng tắm truyền tới tiếng nước ào ào, tôi nghĩ chắc anh cũng chưa kịp ăn cơm, bèn vào phòng bếp tìm chút nguyên liệu dùng được nấu cho anh chút mì.

Lúc chờ nước sôi, tôi cực kỳ thương nhớ cả bàn yến tiệc thịnh soạn ở khách sạn Kim Mã kia, Vệ Dực xem ra chẳng thể nuốt trôi, Thẩm Phong ăn từ đầu đến cuối, bạn nói nếu Vệ Dực có chút lương tâm đưa tiền thức ăn kia cho tôi làm tiền lãi thì tốt rồi, còn giờ thì chỉ Thẩm Phong vớ bở, ngẫm lại thật khó chịu, cố nhịn xuống gọi điện cho Thẩm Phong bảo nó không ăn hết thì gói mang về …

“Lúc đầu là mày cắn rách, rách rồi thì cho rách luôn …”

Tiếng nhạc chuông cài đặt riêng cho Thẩm Phong khiến tôi giật mình một cái, tôi run run nhận điện thoại. “Phong Phong bé bỏng …”

“Chu Tiểu Kỳ, bà đây đã giúp mày gói đồ ăn thừa lại, lại còn gọi thêm 3 món mày thích nhất, thừa lúc còn nóng, mày với gian phu nhà mày ở chỗ nào, tao đưa đến cho, tiền xe mày trả.”

Ây da mẹ ruột a …

Chị em này của tôi với tôi thật là cùng một mặt hàng, lòng mề tương thông đến nhân thần đều phải phẫn nộ! Tôi rưng rưng nước mắt nói: “Tao ở nhà Tần Chinh, đang nấu nước mì, mày mau mang tới đây, tiền xe để tao bao, mày đi xe bus, số 18 tới tiểu khu nhà chúng ta, nhà Tần Chinh ở tòa A3 nhà 419.”

“Chu Tiểu Kỳ, mày quá bủn xỉn! Đồ ăn giá trị hơn một vạn mà mày bảo tao đi xe bus mang tới!” Thẩm Phong hung dữ lý sự.

Tôi hít một hơi khí lạnh. “Thẩm Phong, giai cấp vô sản như mày một khi đã đắc thế, bóc lột nhà tư bản còn dữ dội hơn cả ma cà rồng hút máu người ta! Hơn 1 vạn, mày ra tay cũng thật ác độc, thế mà mày cũng nuốt trôi được … Mày có biết cái tính trả đũa vì thù hận giai cấp này là chướng ngại vật lớn nhất chặn đường tiến bộ của lịch sử nhân loại không hả!”

“Cút! Bà đây là thúc đẩy tiêu thụ hàng trong nước!” Thẩm Phong đã hoàn toàn bị mẹ tôi tẩy não, kiên quyết cho rằng tất cả lãng phí đều là chi phi, tất cả chi phí đều là thúc đẩy sức tiêu thụ của nền kinh tế quốc dân, vì thế tận lực tận sức để cống hiến cho sự phát triển của nền kinh tế. Khác nhau là mẹ tôi phẩm chất cao thượng tiêu tiền của mình, còn Thẩm Phong là kẻ vô lương tâm vung tiền của người khác.

Tôi tắt bếp, bỏ luôn món mì bình dân, chuẩn bị chờ đợi bữa tiệc 1 vạn ba, nghĩ đến vụ cho Vệ Dực vay 5000 này là vụ làm ăn có lời nhất của tôi, vay nặng lãi cũng chả có được món lãi kếch xù như vậy. Khoản thu nhập thêm ấy cũng có thể tạm thời an ủi tâm hồn bé bỏng của tôi vì Tần Chinh mà gày mòn, héo hon.

Cái này gọi là “tiểu phú do kiệm, đại phú do thiên, cự phú do quỵt tiền” (*), tôi thế nhưng còn kiên quyết bao Thẩm Phong hai đồng vé xe bus, chuyện này chứng minh tôi là một người có lương tri, cũng chứng minh tôi vẫn dừng ở giai đoạn thứ nhất “tiểu phú từ kiệm” mà thôi, cách cự phú còn một đoạn rất dài, rất dài.

(*) giàu nhỏ do tiết kiệm, giàu lớn là trời cho, quỵt tiền mới thành tỷ phú.

Dựa vào tình bạn năm năm giữa tôi và Thẩm Phong, mức độ thù hận giàu sang của nó nhất định không nhẹ hơn tôi, lúc trước khi tôi và Tần Chinh ở bên nhau, nó còn miễn cưỡng coi tôi như đồng chí cùng một chiến tuyến, sau khi tôi ở bên Tần Chinh, Tần Chinh lại dần dần có của cải để tích lũy, nó từ chỗ không coi tôi là người một nhà dần dần đến không thèm coi tôi là người nữa. Dùng cách nói của nó, Tần Chinh là của tôi, bóc lột tôi cũng là bóc lột Tần Chinh, bóc lột Tần Chinh cũng chính là đào tường chủ nghĩa tư bản, đào tường chủ nghĩa tư bản cũng chính là góp được 1 viên gạch cho sự nghiệp của chủ nghĩa xã hội khoa học, lợi trước kéo lợi sau, cuối cùng là cả xã hội cùng phồn vinh – tôi cảm thấy Thẩm Phong có thể coi tất cả hành vi của mình thăng lên thành vì chủ nghĩa yêu nước, đây cũng thật là một thứ bản lĩnh kinh người.

Không phải chỉ là đục lỗ thôi sao …

Tần Chinh đang sấy tóc trong nhà tắm, tiếng chuông cửa và tiếng chuông điện thoại cùng reo lên, tôi vừa nắm lấy di động vừa đi mở cửa.

Trong cái tích tắc kia, tôi ấn nút nghe mới phát hiện ra là tin nhắn …

Thẩm Phong xuất hiện lộng lẫy, tay trái tay phải đều xách một túi to, mỗi túi lại có 5 hộp đồ ăn, chia đều mà nói mỗi hộp giá cả ngàn đồng…

Đầu năm nay, giá cả hàng hóa quá kinh khủng …

“Tay bà đây muốn gãy cả ra rồi, đây là tai nạn lao động …” Thẩm Phong đưa đồ ăn vào trong bếp, đặt mông ngồi trên ghế thở phì phò, giữa trưa tháng 9, trời cực nóng, nó đầu đầy mồ hôi đi tìm điều khiển điều hòa.

“Chu Tiểu Kỳ, bật điều hòa.” Thẩm Phong nằm úp sấp trên bản uể oải muốn chết, quay đầu liếc tôi một cái, bất mãn nhíu mày,
“Trên di động có hình khiêu dâm sao, nhìn nhập tâm như thế?”

“A?” Tôi ngẩng đầu nhìn nó một cái, hơi khó chịu nói: “Thẩm Phong, mày đừng có mà mở miệng quạ đen …”

Tin nhắn mở ra rồi, là không thể khép lại lần nữa được, Tần Chinh thế nào cũng biết tôi xem tin nhắn của anh.

Thật ra cũng không phải cái gì quan trọng, bí mật, chẳng qua là hai câu từ Bạch Vi.

“Em tin rằng tình yêu không có sai lầm, chỉ có bỏ lỡ. Nếu như năm ấy anh nhận được lá thư này, liệu có tới hay không?”

Chương 18: Phòng cháy, phòng trộm, phòng đồng hương.

Những lời này tôi vẫn cảm thấy thật kiểu cách, hoàn toàn là bày trò chơi chữ để đùa bỡn đám người IQ thấp, tôi tin chắc Tần Chinh là tinh anh IQ cao như vậy, tuyệt không bị thứ này lừa gạt.

Tôi nói với Thẩm Phong: “Điều khiển điều hòa trong ngăn tủ, tự lấy đi, tao đi gọi điện thoại đã.”

Chiều tháng 9, ánh mặt trời rực rỡ, lòng tôi ngổn ngang như đám lá vàng bị gió cuốn, tâm tình phức tạp cầm di động của Tần Chinh, pin chắc là vừa thay, vạch đầy ắp; trong lịch sử cuộc gọi, gần đây nhất là Vệ Dực, người thứ hai từ dưới lên là Bạch Vi.

Tần Chinh cũng từng mua cho tôi một cái di động giống y như đúc, giá phải hơn hai tháng tiền lương của tôi, kết quả là đi làm chưa được mấy hôm đã bị móc mất.

Tôi lặng lẽ đi mua cái điện thoại nhái, duy trì sản phẩm trong nước.

Điện thoại nhái có hai cái tốt, kích cỡ lớn có thể phòng thân, giá tiền rẻ có thể phòng trộm, trong hoàn cảnh khủng hoảng kinh tế như hiện nay, cần phải thủ sẵn phòng thân.

Tần Chinh là thứ xa xỉ phẩm duy nhất tôi dùng, quả nhiên, quá xa xỉ cũng không được, sẽ bị người ta nhòm ngó.

Tôi dùng điện thoại của anh, gọi lại cho Bạch Vi.

Chuông vừa vang đã có người nhận, giọng Bạch Vi có chút mệt mỏi:

loading...

“Tần Chinh?”

Tôi hít sâu một hơi, nói: “Tôi là Chu Tiểu Kỳ.”

Bên kia im lặng 3 giây.

Tôi tiếp tục nói: “Không cẩn thận đọc được tin nhắn cô gửi cho Tần Chinh, cô nói xem tôi có nên xóa không, vẫn là nên xóa nhỉ?”

Bạch Vi cười một tiếng. “Xóa đi. Có thời gian không, ra ngoài nói chuyện nhé.”

“Không có thời gian.” Ngón trỏ của tôi khẽ móc lấy tay vịn trên ban công, “Thật ra lần trước cô cũng nói rất rõ ràng rồi, tôi cũng không hứng thú nghe tiếp lần thứ hai.” Những lời ý vị sâu xa của cô ta kia, tôi vốn không ngại thừa nhận rằng nghe không hiểu.

“Chuyện giữa tôi và Tần Chinh, cô không hiếu kỳ sao?”

“Nếu tò mò, tự tôi sẽ hỏi anh ấy.”

Bạch Vi mỉm cười nói: “Chu Tiểu Kỳ, bây giờ tôi bắt đầu hoài nghi, cô là ngốc thật hay là giả ngốc, biết rõ Tần Chinh giấu cô chuyện quá khứ, lại vẫn có thể thản nhiên như vậy.”

“Tôi cũng giấu anh ấy rất nhiều chuyện, tôi không nói cho anh ấy chuyện ngày hôm qua đã làm mất 100 đồng, hôm kia đi ăn đồ nướng ở ven đường, cho một người ăn xin 5 đồng.” Tôi thoải mái nói, “Chuyện đó không liên quan, tôi nói với anh ấy làm gì. Có lẽ anh ấy cảm thấy thứ mà cô gọi là “chuyện quá khứ” cũng chỉ nhỏ nhoi, râu ria như lông gà vỏ tỏi. Chuyện quan trọng, anh ấy không thể không nói cho tôi biết, nếu không nói cho tôi, rõ ràng là chuyện không quan trọng.”

“Vậy còn chuyện giữa anh ấy và Vệ Dực thì sao?”

“Chuyện này dù có quan trọng, cũng không liên quan gì đến tôi. Nhân tiện cho cô một lời khuyên, Vệ Dực tuy rằng cũng chẳng phải người tốt đẹp gì, cô cũng đừng cắm sừng lên đầu cậu ta.”

“Chu Tiểu Kỳ, cô sống quá đơn giản, chuyện giữa chúng tôi, cô không thể hiểu được.”

‘Bà chị à, cô đừng coi chuyện quá khứ là cái gì to tát.” Tôi sâu sắc khuyên cô ta một câu, “Tôi tự tin vào ánh mắt nhìn người của mình, ít nhất là tin Tần Chinh không coi cô là vấn đề gì lớn.”

Bạch Vi im lặng một chút, nói: “Trước ngày hôm nay, tôi cũng nghĩ như vậy. Dù thế nào đi nữa, Tần Chinh được cô tin tưởng như vậy, là may mắn của anh ấy. Cảm ơn cô ở bên anh ấy mấy năm nay.”

“Không cần khách sáo, chuyện này không liên quan gì đến cô, tôi sẽ ở bên anh ấy cả đời.”

Cúp điện thoại xong, tay vẫn còn hơi run, hít sâu, xóa cái tin nhắn kia, lại xóa sạch lịch sử trò chuyện, sau đó mới về phòng.
Tần Chinh còn chưa ra, tôi nói với Thẩm Phong. “Ăn cơm thôi.”

Thẩm Phong ợ một cái, tay trái chống cằm, nói: “Tao no lắm rồi, mày ăn đi.” Lại lả lướt đi ra bên ngoài, chắc chắn là Tần Chinh không ở quanh, mới đè giọng hỏi: “Mày vừa gọi điện cho ai, Tần Chinh có chịu thẳng thắn nhận khoan hồng không?”

Tôi múc canh, lắc đầu nói: “Chưa”

“Hôm nay lúc anh ta tới khách sạn, là đang gọi điện cho Vệ Dực đi. Thế nào mà xuống máy bay lại không gọi cho mày trước?”

Tôi gật đầu nói: “Câu hỏi tốt, có điều khó trả lời.”

“Còn có … tao hỏi Vệ Dực giúp mày.” Thẩm Phong nhíu nhíu mày, “Bạch Vi cũng đã về, không phải vộ trở về chịu tang, mà là về giúp Vệ Dực.” Nó nhìn có vẻ hơi thất vọng.

Tôi cười cười, “Chả trách Vệ Dực sáng nay có tiền trả tao, hóa ra là Bạch Vi về cứu trợ. Tao còn tưởng Vệ Dực bị định vị toàn cầu nữa cơ, Tần Chinh sao biết cậu ta ở khách sạn Kim Mã, chắc là Bạch Vi nói cho anh ấy biết.”

Cho nên trong lịch sử cuộc gọi đếm ngược người thứ hai là Bạch Vi.

Thẩm Phong nghiến răng một cái, nói: “Gói lại! Chúng ta về nhà ăn! Không cho anh ta ăn!”

“Bụng phụ nữ có thai có thể chèo thuyền.” Tôi bối rối, thở dài nói, “Tao chẳng những lớn bụng, lại còn rất rộng lượng. Phong Phong, chuyện này để tự tao xử lý.”

Thẩm Phong nghi ngờ đánh giá tôi, “Mày có thể làm nên cơm cháo gì sao?”

Tôi gật đầu cái rụp: “Yên tâm đi, tao có con tin!”

Tần Chinh chắc cũng đã nghe thấy tiếng chuông cửa trong nhà tắm, lúc đi ra nhìn thấy Thẩm Phong cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, nhẹ gật đầu, mặt không chút thay đổi đi qua một bên lấy cốc nước.

Thẩm Phong thức thời đứng dậy, đến phòng khách xem TV, để phòng bếp làm cấm địa cho tôi và Tần Chinh, trước khi đi còn nhỏ giọng nói bên tai tôi: “Nếu có biến động khác thường, đập cốc làm báo hiệu, nếu muốn giết người chuyển xác, có tao ở đây.”

Con gái kiểu gì chứ, quá hung tàn, quá bạo lực …

Chuyện giữa tôi và Tần Chinh, dù thế nào cũng là chuyện gia đình, quan hệ giữa tôi và Thẩm Phong dù tốt cũng không tiện chen miệng vào, làm một thanh niên yêu nước với mức độ giác ngộ chính trị rất cao, nó cuối cùng cũng hiểu được cái gọi là: “Tuyệt đối không can thiệp việc nội bộ nước khác, nhưng thỉnh thoảng tỏ vẻ lên án gay gắt.”

Tôi chống cằm ngẩng đầu nhìn Tần Chinh, anh cầm cốc nước, như có hơi suy nghĩ dựa vào một bên, một lúc lâu mới nhận ra cái nhìn chăm chú của tôi.

Tôi dịch ghế dựa, ngồi ở phía dối diện với anh, anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, vẻ mặt dịu lại rất nhiều, “Sao vậy?”

Tôi khẽ thở dài, cảm thấy là một phụ nữ có thai, một phụ nữ có thai cần nhiều yêu thương và ấm áp, Tần Chinh đối với tôi, vẫn là đang thiếu sự quan tâm của chủ nghĩa nhân đạo.

“Bạch Vi cũng trở về cùng anh nhỉ.” Tôi hỏi anh.

“Uhm.” Tần Chinh không phủ nhận, nhưng mi tâm khẽ nhíu một chút, “Em hỏi về cô ấy làm gì?”

“Thẳng thắn để được khoan hồng đi, đồng chí Tần Chinh, đừng thử thách thần kinh nhạy cảm mà yếu ớt của một bà bầu chứ.” Lòng tôi nặng trĩu nói, “Có một số việc, em không hy vọng nghe được từ miệng người khác.”

Tôi nghĩ lại câu Vệ Dực từng hỏi, nếu có người giấu tôi, lừa tôi, tôi sẽ làm gì.

Tôi nói với Tần Chinh, tôi tin tưởng người yêu tôi sẽ không lừa tôi. Mẹ tôi nói, Chu Tiểu Kỳ mày ngốc như vậy, làm sao người ta nỡ lừa mày được. Chu Duy Cẩn nói với Tần Chinh, anh nói cái gì chị tôi cũng đều tin, nếu anh dám lừa chị tôi …

Sau đó nó nói gì tôi cũng không nghe rõ nhưng có lẽ cũng giống như hồi trung học sẽ biểu diễn côn nhị khúc và lấy ngực đập đá …

Tới giờ tôi vẫn tin tưởng Tần Chinh, kể cả hiện tại, tôi cũng tin anh sẽ cho tôi một giải thích hợp lý.

Chỉ là ngực vẫn đang run rẩy kịch liệt, chuyện anh giấu tôi rất nhiều, cho dù hệ thống phòng ngự tự động của tôi mạnh tương đương cả trăm lần tường lửa Kaspersky, có thể ngăn tất cả virus và trojan, nhưng cũng không chịu nổi một chưởng dời núi lấp bể của anh …

Tần Chinh hơi ngẩn người, “Em muốn hỏi điều gì?”

Tôi nghĩ là mình đã tỏ vẻ rất rõ ràng, thế mà vẫn phải thở dài lặp lại một lần. “Bạch Vi.”

“Hỏi gì về cô ấy?” Tần Chinh nhíu mày, vẫn hơi nghi hoặc.

“Giữa anh và cô ấy, rốt cuộc là quan hệ gì?” Tôi cảm thấy ngực hơi khó chịu, chưa từng nghĩ rằng mình và anh sẽ có ngày nói đến những chuyện như thế này, lúc trước nói trong điện thoại ra vẻ chẳng hề để ý, nhưng vẫn là có khúc mắc trong lòng.

Vẻ mặt Tần Chinh dần nghiêm lại, môi hơi mím. “Anh đã nói với em rồi, là bạn học trung học.”

“Chỉ là bạn học trung học?” Lòng tôi dần chìm xuống: “Em không để ý trong quá khứ anh và cô ấy có chuyện gì, quá khứ rồi thì cũng là quá khứ rồi, anh cũng không cần lo em sẽ suy nghĩ linh tinh, chỉ cần nói cho em biết sự thật thôi.”

Tần Chinh day day thái dương, thở dài, giương mắt nhìn tôi, cười một tiếng. “Khi em nói những lời này, cũng đã nhận định đáp án, đã không tin anh rồi. Anh nói, anh và cô ấy là bạn học. Tiểu Kỳ, anh mệt lắm rồi, em đừng quấy nữa được không.”

Tần Chinh, em cũng mệt mỏi lắm rồi …

Tôi đặt điện thoại lên mặt bàn, “Vừa rồi Bạch Vi gửi tin nhắn đến, em xem rồi, cũng gọi điện cho cô ấy rồi.”

Sắc mặt Tần Chinh khẽ biến.

“Anh đoán xem, tin nhắn của cô ấy viết gì?” Tôi dừng mắt ở vẻ mặt của anh, nhẹ giọng hỏi.

“Chu Tiểu Kỳ, anh không nghĩ được là em lại đọc tin nhắn của anh.” Tần Chinh lạnh lùng nhìn tôi, “Em thay đổi thật rồi.”

Tôi cắn chặt răng, ngày thường quen cười ngây ngô, bây giờ thì không nhếch miệng nổi.

“Em cũng không muốn làm ầm ĩ với anh, muốn một lời nói thật khó như vậy sao? Em tin anh không có gì mờ ám với cô ấy, nhưng cô ấy đối với anh lại không chỉ đơn thuần như vậy. Lá thư cô ấy gửi cho anh, là viết cái gì?”

Tần Chinh im lặng nhìn tôi chăm chú một lúc lâu, bất giác nắm chặt tay, giọng đông cứng. “Cô ấy nói gì với em?”

“Cô ấy chả nói gì cả.” Tôi trả lời lại rất nhanh, “Em chờ anh đến nói cho em biết, cô ấy nói, nếu như năm đó anh nhận được lá thư này, tất cả đều sẽ khác …. Cho nên lá thư đó rốt cuộc là viết cái gì?”

“Nếu không nhận được, anh làm sao biết nó viết cái gì!” Tần Chinh hít sâu, nhắm mắt lại, sau đó từ từ mở ra, nhìn tôi nhẹ giọng nói: “Tiểu Kỳ, nếu như tin anh, thì đừng hỏi lại, an thai cho tốt, đừng nghĩ lung tung. Dạo này anh bận nhiều việc, giải quyết xong xuôi, em muốn biết điều gì, anh đều nói hết cho em, được không?”

Giọng như dỗ dành lừa gạt trẻ con này, tôi ít khi nghe được từ miệng Tần Chinh, nhưng đã nghe được thì bình thường chả có chuyện gì tốt.

Tôi nhếch miệng, nếu anh không muốn nói, lại ép nữa, chắc cũng chỉ có cãi nhau, mà tôi lại không muốn cãi nhau với anh.

Tôi đứng lên, nói: “Được rồi, em không hỏi nữa, anh ăn cơm rồi nghỉ ngơi đi, em với Thẩm Phong về nhà trước.” Nói xong xoay người muốn đi. Tần Chinh tiến lên, giữ chặt cổ tay tôi, “Tiểu Kỳ, em đây là có ý gì?”

Tôi quay đầu nhìn anh, hơi nghi hoặc nhíu mày: “Anh hỏi vậy là có ý gì?”

Anh mím chặt môi, sa sầm giọng nói: “Không được dỗi, không được cố tình gây sự.”

Tôi thật muốn đáp trả anh một câu: Anh mới cay nghiệt, anh mới vô tình, anh mới cố tình gây sự! Cả nhà anh cố tình gây sự!

Tôi vùng khỏi tay anh, “Anh không trả lời, em không hỏi nữa. Anh đói, em để anh ăn cơm. Anh mệt, em để anh nghỉ ngơi. Anh muốn yên lặng, em về nhà trước. Em đã an phận làm con cháu đến mức độ này rồi, anh còn muốn em làm chắt nữa sao?”

Tần Chinh kiềm nén lửa giận, tay phải túm được cánh tay tôi, tôi nghiêng người tránh đi, không cẩn thận đụng đến cốc nước trên mặt bàn, một tiếng choang, vỡ tan tành.

Bên ngoài truyền tới tiếng bước chân dồn dập, cửa phòng bếp gần như bị đá tung, Thẩm Phong nhìn trận giằng co lạnh giữa tôi và Tần Chinh, nói với tôi: “Tiểu Kỳ, cần trợ giúp không?”

Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại, nói: “Thẩm Phong chúng ta về nhà trước đi.”

Tần Chinh còn muốn giữ tôi lại, lại bị Thẩm Phong ngăn cản. “Tần Chinh, nếu không phải Tiểu Kỳ che chở cho cậu, tôi đã muốn đánh cậu từ lâu rồi. Nó mang thai, đưa nó đi làm là tôi, ăn cơm trưa với nó là tôi, đưa nó tới bệnh viện kiểm tra là tôi, đến về nhà dưỡng thai cũng là tôi ở cùng nó, cậu mất tích cả đêm, nó lo lắng cho cậu cả buổi tối, cậu về rồi cũng không gọi cho nó trước. Cũng chỉ có người như Tiểu Kỳ mới có thể chịu đựng cậu lâu như vậy, nếu là tôi thì cậu sớm đã chết trẻ rồi!”

Tần Chinh tránh nó, quay đầu nhìn tôi, nhẹ giọng nói: “Tiểu Kỳ, anh muốn nói chuyện với em.”

“Chờ anh nghĩ cho kỹ rồi nói sau.” Tôi vốn tưởng rằng mình rất hạnh phúc, vừa rồi bị Thẩm Phong nói như vậy, mới thấy như mình thê thảm vô cùng, mũi cũng đã cay cay. Tôi chớp chớp mắt, hít sâu, nói với Thẩm Phong: “Thẩm Phong, chúng ta đi thôi.”

Tôi ra khỏi nhà, không quay đầu lại, cùng với Thẩm Phong vào thang máy.

“Về đâu đây?” Thẩm Phong ấn tầng 1, quay đầu hỏi tôi.

Phòng của tôi trong tiểu khu, cách nhà Tần Chinh chỉ có vài bước, có lẽ Thẩm Phong cho rằng tôi sẽ về Nhà Trắng, tôi lắc đầu nói: “Không thể về được, mẹ tao tin tức nhanh nhạy, rất nhanh sẽ biết Tần Chinh đã về, nếu như bây giờ tao về nhà, bà nhất định sẽ nghi, vẫn đừng nên để bà lo lắng.”

Thẩm Phong thở dài, ra khỏi thang máy. “Mày vừa rồi có phải còn chưa ăn cơm không.”

“Ăn canh.”

“Sớm biết thế đã không mang về để anh ta vớ bở. Đi, chị đưa mày đi ăn cơm, đừng để con nuôi tao bị đói!”

Tôi rầu rĩ ừ một tiếng.

Thẩm Phong xa xỉ mời tôi tới tiệm ăn, tôi vừa ăn mì, vừa lã chã rơi nước mắt. Thẩm Phong nhìn thấy, nét mặt bối rối, đưa khăn tay cho tôi, nói: “Lau nước mũi đi …”

Tôi tủi thân nhận lấy lau lau.

“Sách nói, mùa hè mang thai là vất vả nhất, thời tiết oi bức khiến người ta phiền chán bất an, mày cứ coi như mình là phụ nữ có thai bị tổng hợp tất cả các chứng bệnh đi…” Thẩm Phong uống một ngụm nước ô mai đá, “tiếp theo mày có tính toán gì không?”

“Chưa tính.” Tôi ủ rũ cúi đầu nhìn mặt bàn, “Thẩm Phong, mày nói tao với Tần Chinh, có phải là đến cái dớp 7 năm (*) rồi không?”

Ở bên nhau tới năm thứ 7 rồi, mất đi cảm giác mới mẻ, tình yêu mất đi vị lãng mạn, chỉ còn lại là củi gạo dầu muối tầm thường, cho nên bắt đầu có những mâu thuẫn khó có thể điều hòa.

“Ngứa tí thôi là qua ngay ấy mà, trước không cần hoảng. Tần Chinh kia, rốt cuộc là vừa nãy nói gì với mày?”

(*) Thất niên chi dương: nghĩa đen là cái ngứa bảy năm ;)

“Anh ấy chả nói gì cả.” Tay trái tôi chống cằm, ỉu xìu nói, “Anh ấy chẳng nói gì cả, lại không cho tao đoán, tư tưởng người ta là không dựa vào ý chí mà dời đi được. Tao cảm thấy mình không thể phối hợp với anh ấy được nữa. Phong Phong, mày nói xem tao nên làm gì bây giờ?”

“Ăn ngon ngủ tốt chơi vui sống khỏe.” Thẩm Phong cho một cái đáp án chẳng dựa vào mẫu nào hết.

Tôi nói: “Tìm đến đứa chả có tí kinh nghiệm yêu đương nào như mày thật là phá hỏng cuộc hôn nhân của tao.”

Thẩm Phong trừng mắt liếc tôi một cái: “Mày bớt chê bai đi.”

“Nhưng mà mày nói đúng, quan hê giữa Bạch Vi và Tần Chinh, không đơn thuần như lời anh ấy nói vậy. Bạch Vi gửi tin nhắn cho Tần Chinh, bị tao đọc được, hôm nay ở ban công là tao gọi điện cho cô ta.” Tôi thuật lại một lần nội dung cuộc nói chuyện, Thẩm Phong phẫn nộ đập bàn, “Tao khinh! Cô ả này có đáng ghê tởm không a! Lời như này mà cũng nói ra miệng được!”

Tôi vỗ vỗ tay nó, trấn an nó. Người xung quanh đều quay đầu nhìn lại.

Thẩm Phong nhếch mi hỏi. “Tần Chinh có phủ nhận tí nào không?”

Nghĩ đến phản ứng của Tần Chinh, tim tôi lại nhói lên từng hồi, thần kinh tôi dù có thô hơn cột điện, cũng không chống chịu nổi gió lốc ập lại. Anh muốn tôi tin anh không điều kiện, vì sao lại không thể thẳng thắn vô điều kiện chứ?

Có lẽ Thẩm Phong nói đúng, trong quan hệ yêu đương này, địa vị của chúng tôi chưa bao giờ ngang hàng.

“Thật ra tao vẫn tin anh ấy, tao tin anh và Bạch Vi không có mờ ám, chỉ là không chịu nổi chuyện gì anh ấy cũng giấu tao … Hay là tao thật sự biến thành người đa nghi nhỉ…”

Một câu “Chu Tiểu Kỳ, em thay đổi thật rồi”, làm tim tôi nhói một cái.

“Đứa con gái bình thường nào gặp phải chuyện này cũng không thể bình tĩnh được, có bình tĩnh chẳng qua là làm bộ cao quý, lạnh lùng thôi… như mày đã là hiền hòa lắm rồi. Chúng ta về nhà trước đi, đi bước nào tính bước đấy, xem Tần Chinh đến khi nào thì tới chịu đòn nhận tội!”

“Tao quyết định …” Tôi cắn môi dưới, oán hận nói, “Lúc này đây quyết không đầu hàng thỏa hiệp, làm con cháu nhiều năm như vậy rồi, thế nào cũng không thể làm cả đời!”

==============================================================================

Thất niên chi dương: có lẽ cụm từ này có nguồn gốc từ bộ phim Mỹ The Seven Year Itch sản xuất năm 1955 (có sự tham gia của Marilyn Monroe, thấy bảo “The seven year itch” là thành ngữ Mỹ nói về tình trạng những ông chồng sau khi lập gia đình được 7 năm thì bắt đầu ngứa ngáy, thèm đi … ăn phở). Dù có nguồn gốc nước ngoài nhưng giờ đây cụm “Thất niên chi dương” đã trở nên vô cùng quen thuộc, và được dùng nhiều trong Trung văn. Cũng phải nói thêm rằng, truyện này ngoài tên “Không cẩn thận, họa lớn rồi” thì còn tên khác là “Thất niên chi dương dương dương” – Sau bảy năm là ngứa ngáy ngứa ngáy ^^.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: