truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Không cẩn thận, họa lớn rồi! – chương 07-08 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 7: Chu Tiểu Kỳ – chuyên nghề làm con cháu

Phòng ngừa phát sinh tình huống máu chó thô bỉ, lại khiến bản thân suy đoán vớ vẩn, linh tinh; trực tiếp giáp mặt hỏi rõ ràng vẫn hơn!

Tôi đi theo bọn họ về nơi làm việc, ngay lúc nhìn thấy hai người sắp vào thang máy, vội vàng gọi một tiếng: “Tần Chinh!”

Hai người cùng dừng bước quay đầu nhìn tôi, Tần Chinh một tay chống lên cửa thang máy, nhìn thấy tôi nhướng mày có vẻ ngạc nhiên. Tôi tiến lên hai bước tới gần thang máy, cười nói: “Vừa định tới tìm anh cùng ăn cơm trưa.”

Anh lại nhíu mày, “Em giờ vẫn chưa ăn trưa sao?”

Nhanh lên một chút, bụng tôi quả thật hơi đói rồi, xoa xoa dạ dày, cười nói: “Vừa nhìn thấy hai người đi từ tiệm cơm Tây ra, anh ăn rồi à?”

Tần Chinh liếc Bạch Vi một cái, đáp: “Được rồi, anh đưa em đi.”

Lúc này cửa thang máy mở ra, Bạch Vi mỉm cười nói: “Vậy tớ lên trước, lần sau nói chuyện tiếp.”

Thái độ cô ấy lại rất tự nhiên thoải mái, vẻ mặt Tần Chinh cũng thản nhiên, cửa thang máy khép lại.

“Hóa ra cô ấy là đồng nghiệp mới của anh à, hôm qua cô ấy cũng ở khách sạn, sao anh lại không chào hỏi người ta một tiếng?” Tôi nghi ngờ hỏi.

Tần Chinh kéo tay tôi ra khỏi thang máy, chẳng có phản ứng đặc biệt gì, chỉ thản nhiên nói: “Không để ý lắm, hôm qua cũng đông người.”

Tôi nghĩ một chút thấy cũng phải, anh không phải loại người sẽ để ý đến người khác, với anh mà nói một chuỗi con số còn bắt mắt, có sức hấp dẫn hơn cả một đống người.

Vào nhà ăn, Tần Chinh gọi đồ ăn giúp tôi, lại đưa tôi uống một bát canh đặc để lót dạ dày trước đã.

“Vậy anh cũng biết cô ấy là bạn gái Vệ Dực chứ.” Tôi nói, “Hai người quen nhau từ trước à?”

Tần Chinh bấy giờ mới coi là nghiêm túc, hai tay đan vào nhau để trên bàn, chăm chú nhìn tôi, môi mỏng khẽ mím, “Có phải lại nghĩ lung tung rồi không?”

“Em chính vì sợ bản thân suy nghĩ lung tung nên mới đi hỏi anh. Em tự đoán, chưa chắc đã đúng, anh nói cho em biết, cũng không đến mức là phải nói dối đúng không.” Tôi thản nhiên đáp trả, cười nói, “Sao em lại cảm thấy là hai người quen biết từ trước nhỉ?”

Đáy mắt Tần Chinh hiện lên ý cười, cong khóe môi, “Phải, có quen. Bạch Vi là bạn học trung học với anh, sau khi tốt nghiệp thì sang Mỹ.”

Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Chả trách! Trước đến giờ anh chưa bao giờ ăn cơm với cô gái khác, hóa ra cũng là đồng hương!”
“Đồng hương …” Tần Chinh cười khẽ, rất tự nhiên rút một tờ giấy ăn lau khóe miệng giúp tôi, lại mỉm cười nói: “Không phải ai cũng vô tâm vô tính như em.”

Phải, là tôi vô tâm vô tính, anh dùng đủ mọi cách từ nói bóng nói gió cho đến nói thẳng mà tôi vẫn mặt dày bám dính lấy anh.

Hồi thứ nhất
Anh nói: “Tớ rất bận.”
Tôi nói: “Không gấp, mai thì thế nào?”
Anh nói. “Mai cũng không rảnh.”
Tôi nói: “Vậy cuối tuần nhé! Cuối tuần chắc là được chứ nhỉ?”
Anh nói. “Có hoạt động đoàn thể.”
Tôi nói: “Vậy bao giờ thì hết bận? Tớ lúc nào cũng rảnh, lúc nào cậu hết bận đều được.”

Hồi thứ 2:
Anh nói. “Tớ không thích ăn cay.”
Tôi nói: “Vậy thì không bỏ tương ớt vào là được.”
Anh nói. “Tớ không thích ăn cơm bên ngoài.”
Tôi nói: “Chúng ta ăn trong trường cũng được, có điều trong trường không có lẩu cay hương vị chính hiệu.”
Anh nói. “Tớ cũng không thích ăn lẩu cay.”
Tôi nói: “Tớ không kén ăn, cậu thích gì tớ ăn cái nấy là được!”

Hồi thứ 3:
Anh nói. “Tớ không muốn ra ngoài ăn cơm với cậu.”
Tôi nói: “Vậy tớ gói lại mang tới phòng ngủ các cậu nhé?”
Anh nói. “Cậu có thể đừng quấn lấy tớ nữa không?”
Tôi nói: “Kìa? Đồng hương, tớ đâu có quấn lấy cậu đâu?”
Anh nói. “Tớ muốn một mình yên tĩnh một lát…”
Tôi nói: “Được thôi, vậy tớ đi trước.”

Tôi nói là làm, nói đi là đi, thu xếp xong hành lý bèn tham gia một hoạt động dã ngoại, một tuần cũng không quay về trường. Kết quả, vừa quay về trường, tới cửa ký túc đã bị anh tóm được.

Sắc mặt anh xanh mét, nắm chặt cổ tay tôi, lạnh giọng hỏi: “Cậu đi đâu về?”

Tôi hơi ngỡ ngàng, thành thật trả lời: “Tớ đi tham gia một hoạt động dã ngoại.” Bỗng dưng nhớ ra là một tuần rồi chưa được gặp anh, tất cả nhớ nhung đều trào dậy, mừng rỡ kéo tay anh nói đông nói tây, sắc mặt anh càng khó coi, vung tay, xoay người đi mất.

Lòng dạ đàn ông thật là kim đáy biển a. Lúc ấy tôi nhìn bóng lưng anh mà ngậm ngùi, sau mới nghe nói, tôi mất tích được 2 ngày, anh nhẹ thở phào một hơi, đến ngày thứ ba, anh bắt đầu lơ đãng, thấp thỏm. Đến ngày thứ tư thì âm thầm hỏi thăm tin tức về tôi, sau khi biết tôi bốc hơi khỏi thế giới, anh như phát điên lên ra ngoài tìm kiếm.

Thẩm Phong nói, anh lúc ấy là sợ tôi nghĩ quẩn tìm đến cái chết, khiến anh phải gánh tội trên lưng. Nhưng mà nghĩ cẩn thận ra, chưa chắc đã không thể chứng minh một điều. Một điều mà mẹ tôi đã nhiều lần nghiệm chứng  – đàn ông chính là thiếu tự trọng. Bạn đối tốt với anh ta, anh ta không thèm để mắt, đợi đến khi bạn xoay người rời đi rồi, anh ta mới hối hận không kịp.

Đáng tiếc đợi đến khi tôi hiểu được đạo lý này, đã là rất lâu. rất lâu sau này rồi. Rất lâu, rất lâu trước đây, tôi ngay cả việc anh không thèm để mắt cũng không nhận ra được.

Không nhận ra, chí ít cũng không cảm thấy bị tổn thương, đây chính là niềm hạnh phúc của sinh vật đơn bào.

“Tần Chinh à …” Tôi cân nhắc một hồi, từ từ mở miệng, “Em có thể nhờ anh một việc không.”

Tần Chinh bỗng cảnh giác liếc tôi một cái, “Việc gì?”

Đã bảo là, ăn cơm làm cho khả năng suy xét chậm lại, nhưng bây giờ người ăn cơm là tôi, không phải anh …

“Cái bản thảo kia, muốn bổ sung thêm một tấm ảnh chụp của người được phỏng vấn, em đến hỏi ý kiến anh.” Tôi nhìn anh đầy mong đợi, “Không thành vấn đề chứ?”

“Không được.” Tần Chinh không thèm nghĩ ngợi đáp luôn, tôi buồn tủi nhìn anh, nói:  “Em đau lòng rồi.” Thấy anh không có phản ứng, lại nói tiếp: “Phụ nữ có thai không thể đau lòng.”

Anh nhắm mắt nghỉ ngơi, không nhìn tôi, cũng không nói lời nào.

Tôi cắn môi, rơm rớm. “Con mẹ số khổ, còn chưa sinh ra đã bị ba coi thường rồi…”

Khóe miệng anh giật giật, tôi bèn gào lên: “Chẳng qua chỉ là một tấm ảnh mà thôi … hu hu hu…”

Tần Chinh hít sâu một hơi, từ từ mở to mắt nhìn tôi, khoan thai nói: “Chu Tiểu Kỳ, em đây là đang … lợi dụng thiên tử ra lệnh cho chư hầu sao (*)?”

Tôi vỗ tay ngạc nhiên: “Lời của tướng công quả nhiên là chuẩn!”

Tần Chinh day day mi tâm, bó tay rồi, chỉ có thể nhả ra hai chữ, đồng nghĩa với “chuẩn tấu” đó là “Tùy em”.

Bản thảo kia rốt cuộc cũng có một cái kết tốt đẹp.

Tôi chọn một tấm ảnh lúc Tần Chinh đang làm việc, quả nhiên là lúc đàn ông trông hấp dẫn nhất, tuy rằng chỉ là ảnh chụp cạnh mặt, nhưng đàn ông đẹp hay không, mấu chốt phải xem góc cạnh khuôn mặt, mũi cao thẳng, cằm hơi lộ vẻ lạnh lùng, cặp kính không vành làm bớt đi chút sắc sảo, lại tăng thêm ba phần phong độ của kẻ trí thức.

Hàn Khả nói” “Cô không lo là bức ảnh này sẽ dẫn dụ ong bướm sao?”

Tôi có chút phân vân, cuối cùng nói: “Nhưng mà … đây đã là bức ảnh bình thường, bình thường nhất rồi.”

Hàn Khả chịu không nổi, khinh khỉnh trở mặt, “Cô cũng nên khiêm tốn chút đi!”

Lời này của tôi cũng không phải là nói dối, bởi vì ảnh của Tần Chinh thực sự rất ít, chụp một mình lại càng ít, có vài bức là do tôi dùng cái máy ảnh nhái tính năng mạnh mẽ của mình chụp mấy cảnh thường ngày, riêng tư như vậy làm sao đưa lên báo được. Muốn trách chỉ có thể trách Tần Chinh xoay 360 độ đều không có góc chết, mọi lúc mọi nơi đều đẹp trai ngời ngời.

Sau khi bài báo được phát hành, lượng tiêu thụ quả nhiên như mong muốn lập một kỷ lục mới trong lịch sử, chủ biên cười đến toe toét, lúc họp còn lần đầu tiên nhắc tên khen ngợi tôi, sau đó tỏ vẻ mọi người nên tiếp tục cố gắng, đạt tới một tầm cao mới.

Rõ ràng, bà ta cảm thấy tất cả các trang báo đều nên đưa tin giải trí, đổi thành tờ E! luôn. Tôi cũng không có nhiều đàn ông để mà cống hiến như vậy.

E!: http://www.eonline.com/

Chủ biên lại không biết có được tin tức từ nơi nào, kéo tôi lại nói: “Tiểu Chu Chu à, nghe nói cô và giám đốc khu vực Trung Quốc của truyền thông Vạn Thành là bạn học à!”

Tôi ngạc nhiên nhìn bà chăm chú – chủ biên, bà thật nên làm chó săn đi!

Chủ biên dường như rất là hả hê vì sự anh minh của mình, nâng gọng kính, bày ra nét cười có chút gian xảo. “Đồng chí Tiểu Chu, đây là nhiệm vụ tổ chức giao cho cô, tuần sau đi làm một bài phỏng vấn Vệ Dực, chất lượng nhất định không thể thua lần trước.”

Phỏng vấn Vệ Dực không khó, khó là chất lượng không thể thua lần trước, tôi nghi ngờ sâu sắc, không biết lần này Tần Chinh còn sẵn lòng viết hộ tôi nữa không.

Nhưng mà làm nghề con cháu, tôi rất là có đạo đức nghề nghiệp, kính cẩn lễ phép nói: “Vâng, nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”

Chỉ vì 3000 đồng … Chỉ vì 3000 đồng … Tôi làm con cháu cũng có dễ đâu!

Người đàn ông của tôi có hơn chục triệu, tôi thế mà chỉ vì 3000 đã phải làm con cháu!

Tôi gọi điện thoại cho Thẩm Phong khóc lóc kể lể, bị nó xạc cho một trận. “Thế mới nói mày không tự trọng! Có nhiều tiền như vậy, ở nhà để người ta nuôi thì có gì không tốt?

Tôi thở dài: “Ở nhà một mình chán lắm, mày cũng không phải không muốn cho người ta nuôi sao.”

“Đó là bởi vì không có ai sẵn lòng nuôi tao! Mày tốt số còn không biết quý trọng!”  Thẩm Phong hừ lạnh, “Nghe chị mày một lần đi, bỏ cái việc chẳng ăn nhập tí nào kia đi, trước kia là biên tập, bây giờ muốn đổi nghề làm chó săn sao? Đến chỗ tao làm việc vừa nhàn nhã lại có tiền, cũng coi như cùng ngành nghề.”

Nó nói nghe cũng rất hấp dẫn, tôi cũng không phải chưa từng nghĩ đến, nhưng mà làm việc ở tòa soạn thật sự là thảnh thơi, cả ngày cắn hạt dưa nhàn nhã buôn chuyện, thật là rất hợp với tôi. Nếu không phải gần đây, chủ biên lên cơn động kinh, cuộc sống của tôi vẫn rất dễ chịu.

“Thôi đi, mày đừng chọc gậy bánh xe nữa, tao sẽ không đi đâu.”

“Hứ! Với mày mà tao phải thọc gậy bánh xe à? Tao đây là đang giúp đỡ người nghèo nha!” Thẩm Phong lại cực kỳ tàn nhẫn đả kích tôi. Cái gọi là bạn bè thực sự, chính là nói năng không thèm e dè gì cả, dù hơi khó nghe nhưng cũng không khiến bạn bị tổn thương.

Cũng không biết là do nó công kích chưa đủ mạnh, hay là sức phòng ngự của tôi quá tốt.

“Tao nói cho mày một chuyện nhá..” Tôi nhớ tới chuyện lần trước gặp Bạch Vi, bèn nói lại cho Thẩm Phong nghe. Thẩm Phong nghe xong im lặng một lát, sau nói:  “Tao nhổ vào!”

Tôi giận dữ nói: “Trong bụng tao còn một đứa vẫn chưa thành niên đây này, mày nói chuyện có thể đừng dùng mấy từ thô tục như vậy không hả!”

Thẩm Phong nghiến răng nghiến lợi, nếu không phải đang nói chuyện điện thoại chắc nó sẽ phi tới đây cấu véo mặt tôi rồi.
“Mờ ám! Trực giác phụ nữ mách bảo tao, chuyện này nhất định có chuyện mờ ám!” Thẩm Phong chắc chắn, “Chồng mày với Bạch Vi có chuyện mờ ám!”

Tôi sờ sờ cằm, bình tĩnh nói: “Ban đầu tao cũng hơi nghi ngờ, nên tao đi hỏi anh ấy, anh ấy đều đáp thẳng thắn. Chẳng qua chỉ là bạn học cấp 3 thôi.”

Thẩm Phong cực kỳ khinh bỉ: “Mày ấy, thiếu nhạy bén. Anh ta nói cái gì mày cũng tin? Mày muốn uống lén rượu mày có nói cho anh ta không? Anh ta muốn ngoại tình còn có thể thành thật với mày sao?”

“Phong Phong, mày có thành kiến với Tần Chinh. Vẻ mặt anh ấy tự nhiên, không có vẻ nói dối.”

“Anh ta là cao thủ cấp 9, mày là đứa nghiệp dư, mày bị bán có khi còn kiếm tiền về cho anh ta nữa!” Thẩm Phong thở dài,
“Con người đó quá thông minh, còn mày chỉ là con bé ngốc!”

Thành kiến của Thẩm Phong với Tần Chinh đâu phải chuyện ngày một ngày hai. Tôi vẫn tưởng, người như Tần Chinh, không có người phụ nữ nào có thể chán ghét, nhưng Thẩm Phong lại là ngoại lệ. Nói chán ghét thậm chí còn nhẹ, ngay từ đầu đã là chẳng có cảm giác gì với Tần Chinh, chỉ coi anh như tấm phông nền của đại học X. Sau khi tôi gần gũi với Tần Chinh, cả ngày cứ lải nhải bên tai nó, nó có lẽ cũng thấy phiền, liền nảy sinh tâm lý chán ghét. Đợi đến khi tôi với Tần Chinh ở bên nhau, bên ngoài dù nó chẳng thể hiện vẻ bất mãn gì, nhưng trong bụng vẫn ngờ vực đủ điều.

Tôi bèn nói: “Phong Phong à, mày đây là vì quá yêu quý tao mà ghen tị, hay là quá khinh thường tao mà không tin tưởng tình cảm giữa hai chúng tao?”

Nó dúi tôi một cái, hét một tiếng: “Cút!”

Lúc tôi đến ở cùng với Tần Chinh, nó lại tặng tôi một câu: “Chu Tiểu Kỳ, nếu mày muốn chết thì cứ từ từ mà chịu chết đi!”

Thể chất tôi vốn là cường thụ, dụ thụ,tiểu bạch thụ đấy, thế thì sao? Tần Chinh dù có là cường công, phúc hắc công, quỷ súc công, không phải vẫn bị tôi đẩy ngã ra đấy sao?

Được rồi, là chúng tôi đẩy ngã lẫn nhau, thay nhau lên trên. (Ách, từ này gốc đam mỹ, thay nhau làm công ạ =.=)

————————————————————————————————————————————————-

Hự hự, bạn Kỳ vốn là hủ nữ, bạn dùng thuật ngữ thế này đúng là làm khó tớ rồi, tìm hiểu một tí mà được mở mang tầm mắt @@. Mấy cái này có lẽ cũng nhiều người biết rồi, nhưng đã mất công tìm hiểu nên giải thích 1 tí ^^

Nói đơn giản, công là người ở trên, thụ là người ở dưới.
Cường công: tàn bạo, mạnh mẽ, ngang ngược.
Cường thụ: cũng mạnh mẽ, ngang bướng, khó thu phục
Dụ thụ: đa tình, chủ động quyến rũ công để cùng XXOO :-ss
Tiểu bạch thụ: người ngốc ngếch, đơn thuần, dễ bị công ức hiếp
Phúc hắc công: thông minh, khôn lanh, không bao giờ chịu thua thiệt, bụng dạ khó lường
Qủy súc công (Kichiku): e hèm, trong tiếng Nhật, nghĩa là kẻ tàn khốc vô tình, giống như ma quỷ súc sinh, công tàn nhẫn làm tổn thương thân thể, ngược đãi tinh thần đối phương.
Tổng hợp từ nhiều nguồn :D

Cơ mà ở đây bạn Kỳ, và bạn TC đều là straight, cho nên cứ hiểu bình thường nhá ;)

(*) Hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu: Chỗ này phải cảm ơn bạn Kurt, đây cũng là sơ suất của mình, lúc edit chỉ tra từ điển mỗi chữ hiệp “挟” mà không tra cả cụm. 
挟天子以令诸侯: 
Hiệp: Hiệp chế – dùng thế lực bắt ép, khống chế.

Thiên tử: xa xưa quan niệm quân quyền là được thần ban cho, do vậy gọi đế vương là thiên tử.

Chư hầu: Theo chế độ phong kiến phân quyền cát cứ (tồn tại ở cả Châu Âu và TQ cổ đại), vua ban đất phong hầu, trong phạm vi đất phong thì mỗi vị “vua nhỏ” (hay lãnh chúa) có quyền cai quản riêng biệt, quyền lực này là cha truyền con nối, tuy nhiên theo lễ thì vẫn phải phục tùng mệnh lệnh của “vua lớn”, vẫn phải định kỳ cống nạp và phải  có nghĩa vụ xuất quân theo lệnh “vua lớn”. (Nguồn baidu)

Hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu: Khống chế hoàng đế, dùng danh nghĩa của hoàng đế mà phát hiệu lệnh cho các nước chư hầu.

Còn trong truyện, như bạn Kurt nói là dựa vào đứa con mà ép buộc cha nó ;) )

Chương 8: Mơ mơ hồ hồ lại một màn xuân

 

Thẩm Phong thở dài nói: Nếu nói tôi hoàn toàn tin tưởng Tần Chinh, không bằng nói tôi hoàn toàn tin tưởng bản thân mình.

loading...

Trước khi đi vào tòa nhà đồ sộ của truyền thông Vạn Thành, tôi đặc biệt sửa sang lại trang phục của mình một chút.

Bộ đồ công sở, tóc ngắn gọn gàng, giày cao 5 phân, rất tốt, rất tốt, nhìn có vẻ rất có sức sống, không dung tục cũng không lạnh lùng, sắc sảo.

Vì lúc trước đã hẹn trước rồi, thư ký bèn trực tiếp dẫn tôi vào văn phòng giám đốc. Ở cái nơi phồn hoa đắt đỏ này, một người độc chiếm một văn phòng mấy chục m2, thật là xa xỉ a!

“Sau khi chia tay lần trước, tớ vẫn muốn gọi điện thoại cho cậu, sau lại thấy số báo vẫn ra đúng hạn, chắc là Tần Chinh giúp cậu, nên tớ cũng không nhiều chuyện nữa. Lần trước thật xin lỗi.” Vệ Dực lịch sự nhã nhặn, tươi cười dịu dàng.

Qua lại với người như vậy, tôi cũng không thể tùy tiện, có điều cẩn thận mà nói, tôi cũng chưa có lần nào có thể coi là qua lại hẳn hoi với cậu ta cả.

“Đâu có, đâu có, lần trước là do tớ đi vội quá. Lần này lại phỏng vấn cậu tiếp, hy vọng là không phiền cậu chứ.” Tôi banh mặt cố tươi cười nói chuyện, không biết có phải rõ ràng quá hay không, cậu ấy bỗng dưng nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp. “Không phải câu nệ như vậy, đều là bạn học cũ với nhau.”

Thực ra tôi rất muốn nói một câu nói thật: Hai ta đâu có quen thân gì đâu.

Có điều cậu ấy tỏ vẻ như thân thiết với tôi lắm ấy, tôi cũng ngại, khách sáo quá không hay.

Tôi rất chuyên nghiệp hỏi cậu ấy mấy vấn đề cũng rất chuyên nghiệp, nhìn có vẻ qua loa, hời hợt, nhưng là tôi tốn một đống thời gian đi tra cứu tư liệu đấy. Không tra thì không biết, sức ảnh hưởng của truyền thông Vạn Thành còn lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của tôi. Xa thì chưa nói, nhưng trong phạm vi thành phố X, cậu ấy gần như một tay bao trọn toàn bộ mạng lưới truyền thông thành phố, hơn nữa hình như còn có quan hệ cực kỳ mờ ám với mấy vị quan lớn ở địa phương. Loại quan hệ này cái báo bé tí như chúng tôi không dám viết, nó là bí mật mà người trong nghề này hiểu rõ trong lòng.

Cho nên nhìn người không thể chỉ dựa vào tướng mạo, Vệ Dực này nhìn qua có vẻ nhã nhặn lịch sự, chưa biết chừng lại làm không ít chuyện mờ ám. Nhà tư bản, đấy mới đích thực là nhà tư bản mỗi lỗ chân lông đều chứa máu tươi và rác rưởi lều phều!

Phỏng vấn xong, vừa lúc tan tầm. Thư ký Vệ Dực tiến vào báo cáo, Vệ Dực cho cô ấy tan làm trước, rồi sau đó quay đầu nói với tôi: “Hai lần gặp trước đầu vội quá, hôm nay tớ mời cậu ăn cơm nhé.”

Tôi ha ha cười nói: “Cậu chấp nhận để tớ phỏng vấn, nên là tớ mời cậu mới phải.”

Cậu ta thế mà không từ chối! Cậu ta thế mà không từ chối!

Tôi nhìn nhầm cậu ta rồi! Tôi cứ tưởng đàn ông đi Porsche đều có chút tinh tế, dễ dàng hiểu ý người khác, tôi cuối cùng cũng biết mình sai rồi, cậu ta chẳng những mặt dày nhận lời mời vờ vịt của tôi, còn không thèm khách khí mà lái xe đến cái khách sạn mà vừa nhìn thấy đã biết là đắt chết người.

Tôi ngẩn ngơ nhìn thấy một đàn tiền giấy cứ thế bay về phương Nam, lúc thì xếp thành hình chữ S, lúc lại xếp thành hình chữ B. =))

Mấy tờ tiền mặt trong ví tôi kia chắc là không thể đủ, may mà Tần Chinh còn bắt tôi mang theo thẻ tín dụng của anh nữa.

Tầng cao nhất của khách sạn này là nhà ăn theo kiểu quây tròn, đối diện cảnh đêm đèn đuốc sáng rực, không khí cực tốt, đồ ăn cũng rất ngon, có điều trang trí nhiều quá, thứ thực sự có thể nuốt vào bụng lại chả có mấy. Lần sau phải để Tần Chinh mời tôi đến mới được, dù sao thứ anh có cũng là tiền.

“Không nghĩ được là các cậu cuối cùng vẫn ở bên nhau.” Vệ Dực đột nhiên cảm thán một câu, tôi nghe thấy chả lấy gì làm vui vẻ cả. Tuy rằng lúc cậu ta bỏ đi tôi cũng không thể nghĩ tới chuyện về sau sẽ có kết cục này, nhưng rốt cuộc thì cũng đã xảy ra rồi, sao cậu ta không thể nói câu dễ nghe hơn tí, kiểu như là “Tớ sớm đã biết đôi trai tài gái sắc các cậu cuối cùng cũng sẽ nên duyên mà”.

Mặt tôi bày ra nụ cười: “Đây là duyên phận”

Cậu ta cười cười, “Lần trước nghe nói cậu mang thai, tớ còn hơi giật mình. Các cậu kết hôn bao giờ vậy, sao chẳng ai biết?”

Không biết là vì chúng tôi căn bản còn chưa kết hôn.

“Khụ khụ … Tần Chinh gần đây hơi bận, qua đợt bận này sẽ chính thức tổ chức hôn lễ, đến lúc đấy nhất định sẽ mời các bạn học cũ.” Tôi cười tủm tỉm trả lời. Nếu như không phải cậu ta quá thản nhiên, tôi sẽ nghi ngờ cậu ta không yêu được tôi mà sinh hận, cố ý làm nhục tôi. Loại việc này, người đi Porsche hẳn là không thèm làm chứ nhỉ?

“Đúng rồi, cậu và Bạch Vi bao giờ thì tính chuyện kết hôn?” Tôi quẳng đề tài câu chuyện sang phía cậu ta.

Cậu ta cúi đầu, tay phải cầm ly rượu, nhẹ nhàng lắc lắc rượu vang, khẽ cười nói: “Vẫn còn trẻ, không vội.”

Tôi thuận miệng đáp: “Sao có thể không vội, phụ nữ quá 25 thì ngày một xuống sắc, cậu mà không cầu hôn nhanh, không cẩn thận thành cơm thiu gạo thối rồi.”

Nụ cười cậu ta cứng lại, môi giật giật, nhưng cũng không nói câu nào phản bác.

“Đúng rồi, Bạch Vi còn là đồng hương của tớ nữa chứ!” Tôi giật mình nhớ ra chuyện này, “Thật sự nhìn không ra, cô ấy nói chẳng có chút giọng địa phương nào, nhìn cũng chẳng có mấy nét đặc trưng.”

“Cô ấy tốt nghiệp cấp 3 xong đã sang Mỹ rồi, cho nên không bị nhiễm giọng địa phương.” Thái độ Vệ Dực khá tự nhiên, “Lúc trước tớ còn muốn giới thiệu để hai người làm quen, nhưng mà hai lần đều quên mất. Cô ấy cũng là bạn học cấp 3 của Tần Chinh nữa.”

“Đúng thế, Tần Chinh cũng nói cho tớ biết.”

Vệ Dực hơi ngạc nhiên, vẻ mặt kỳ quái, “Cậu ta nói cho cậu rồi?”

“Phải” Tôi gật gật đầu, gẩy gẩy mấy món trên đĩa. Ai mà biết ăn cơm Tây cũng thật vất vả — dùng dao nĩa quả nhiên thật mệt. “Chả trách lần trước thấy họ ăn cơm cùng nhau. Chúng ta xa xứ, khó gặp được đồng hương, khó nén rưng rưng nước mắt a…”

Vệ Dực kinh ngạc nhìn tôi, khóe miệng từ từ cong lên một nụ cười dịu dàng, ấm áp. “Đồng hương à … Nếu như không phải vì hai chữ này, năm đó cậu sẽ tiếp nhận tớ chứ?”

“Gì cơ?” Tôi bị dọa đến sợ, ngẩng đầu trợn tròn mắt nhìn cậu ta. Sặc, đừng đùa người ta như vậy, trai đã có vợ, gái có chồng cả rồi, trong bụng tôi nữa là người thứ 3 rồi, vốn đang ăn cơm rất yên tâm, thoải mái; bị câu này của cậu ta làm rối lên, suýt nữa đã thấy áy náy!

Vệ Dực nhẹ giọng lảng sang chuyện khác, cứ như lúc trước chưa từng nói câu kia. “Cậu có thai mà vẫn làm việc ở tòa soạn, có quá vất vả không?”

“Không sao, tớ cũng đang định bỏ việc.” Thấy vẻ mặt cậu ta vẫn bình thường, lại thấy thả lỏng một chút, “Tớ nói với người trong nhà rồi, tháng sau sẽ về nhà dưỡng thai.”

Vệ Dực cười nói: “Vậy lúc trước cậu còn bảo mở tiệc cưới sẽ mời bạn học? Chẳng lẽ không tổ chức ở thành phố X sao?”

“Tớ cũng chưa rõ, dù sao thì vẫn tổ chức.” Tôi khẽ cắn dĩa, ngẫm nghĩ, dựa vào cái tính phô trương của ba mẹ tôi, ít nhất sẽ tổ chức tiệc rượu linh đình ở quê, về phần ở thành phố X, cũng mời vài bạn học, đồng nghiệp, đều là thanh niên, đơn giản một chút là được rồi. Dù sao Tần Chinh cũng không thích náo nhiệt.

Ăn cũng đã lửng dạ rồi, Vệ Dực gọi người lại thanh toán, tôi ruột đau như cắt mà đưa thẻ tín dụng ra. Vốn Tần Chinh bảo tôi chẳng có khái niệm gì về tiền bạc cả, bây giờ tôi mới biết, người thực sự không có khái niệm về tiền là Vệ Dực. Bữa tối này cậu ta ăn mất hơn nửa tháng tiền lương của tôi rồi!

Gió đêm cuối hè lành lạnh, tôi run rẩy vào trong xe, Vệ Dực mở radio, giai điệu nhẹ nhàng từ từ bay bổng trong không gian, hai người chúng tôi đều không nói gì cả.

“Chu Tiểu Kỳ…” Vệ Dực bỗng lên tiếng, “Nếu có người giấu cậu, lừa cậu, cậu còn có thể lại tin họ, yêu họ không?”

Tôi ngáp một cái, “Theo góc độ triết học mà nói, vấn đề cụ thể mới có thể phân tích cụ thể, cậu nói quá không rõ ràng, tớ không thể cho cậu một câu trả lời chính xác, thuyết phục được.”

Vệ Dực khẽ cười, “Cậu đúng là chẳng thay đổi chút nào cả.  Mọi người đều thay đổi, chỉ có cậu …”

“Lời này cũng na ná như lời mẹ tớ hay nói. “Mọi người đều tiến bộ, chỉ có mày giậm chân tại chỗ!” Tôi bắt chước giọng lúc tức lồng tức lộn của mẹ tôi, chọc Vệ Dực phì cười , “Em trai tớ nói một câu rất có lý, có vài người sinh ra đã mang dáng vẻ như vậy rồi, giống như mẹ tớ, có lẽ sinh ra đã giống như bà thím (*) rồi; lại giống như tớ, có lẽ đến lúc chết vẫn là tính tình như này thôi, nếu đã là heo thì có dắt đi dắt lại cũng không biến thành Thiên Bồng nguyên soái được đâu. Cho nên cậu cũng không cần phải hạ thấp tớ…”

(*) Nguyên văn là obasan: phiên âm từ tiếng Nhật, chi cô, bác.

Vệ Dực nhẹ giọng nói: “Không phải tớ hạ thấp cậu.”

Tôi ợ một cái, hơi hơi buồn ngủ, “Được rồi, tùy cậu. Tớ ngủ một giấc trước đã, đến rồi thì gọi tớ.”

Dọc một đường, tiếng hát cứ quanh quẩn bên tai, Vệ Dực hình như có nói gì đó, có điều tôi nghe không rõ, tận đến khi một cơn khí lạnh xộc đến, tôi mới từ từ tỉnh dậy.

“Đã phiền cậu đưa cô ấy về.” Giọng Tần Chinh còn lạnh hơn cả gió đêm.

Không biết xe đã tới cổng từ khi nào, Tần Chinh mặc âu phục, hình như là đang định ra ngoài, hoặc là vừa từ ngoài về. Cửa xe bị mở ra, Tần Chinh vừa nắm cánh tay tôi, tay kia thì chống trên cửa xe, lúc này thấy tôi tỉnh lại, anh cúi đầu nhìn tôi, trong con ngươi đen láy hình như có áp suất thấp đang lởn vởn.

“Về đến nhà rồi, còn không chịu ra ư.” Giọng Tần Chinh rất nhẹ, tôi vẫn còn ngái ngủ, uhm một tiếng, ra khỏi xe. Vệ Dực ngồi trên ghế lái, vẫy vẫy tay với chúng tôi, mỉm cười nói: “Đưa về an toàn rồi nhé, lần sau gặp lại.”

Tần Chinh gật đầu, không đợi xe rời đi đã kéo tay tôi xoay người lên lầu.

Tôi lảo đảo hai bước, nhìn lưng anh nghi hoặc hỏi: “Tần Chinh, muộn thế này anh còn muốn ra ngoài sao?”

Anh không trả lời tôi, tôi thấy cằm anh cau có, môi hơi mím, nhìn có vẻ như là anh đang rất giận.

Ai chọc tức anh?

Chẳng lẽ là tôi?

Một ngày tự kiểm điểm mình 3 lần (*) – tôi có chọc giận anh đâu, tôi có chọc giận anh đâu, tôi có chọc giận anh đâu?

(*) Ngô nhật tam tỉnh ngô thân: câu này vốn của Tăng Tử – một học trò xuất sắc của Khổng Tử:  Mỗi ngày ta tự kiểm điểm bản thân ba việc: Làm việc gì cho ai có hết lòng hay không, giao ước điều gì với bạn bè có thất tín hay không, thầy dạy ta những gì, ta có chăm chú nghiên cứu cho nhuần nhuyễn hay không?

“Tần Chinh, anh đang giận em sao?” Vấn đề cao siêu như vậy, vẫn nên quẳng cho anh ấy là tốt nhất.

Cửa cách một cái mở ra, lại rầm một cái đóng vào.

Tôi bật đèn phòng khách, anh không nói câu nào đi về phòng ngủ, tôi vội vàng theo đuôi, xem ra chắc là lỗi của tôi rồi.

Gia quy nhà chúng tôi không nhiều, chỉ có 2 điều:

Điều thứ nhất, Tần Chinh vĩnh viễn không phạm sai lầm.

Điều thứ hai, nếu Tần Chinh sai, mời xem lại điều 1.

Nếu không phải Tần Chinh sai, vậy nhất định là lỗi của tôi rồi.

Sắc mặt anh âm u, tôi khúm núm nịnh nọt, dính lấy anh, “Tần Chinh, anh đang giận em phải không. Sao anh lại giận chứ? Giận cái gì nào? Anh nói đi, anh không nói làm sao em biết được? Anh muốn em nhận sai thì anh phải nói chứ. Anh cũng biết là con người em hơi chậm chạp mà, anh không nói em thật không đoán nổi đâu, nên anh nói đi…”

Lời còn chưa dứt, đã bị anh chặn miệng.

Đôi môi lành lạnh dính chặt lấy môi tôi, hơi thở dồn dập vì tức giận, miệng tôi đang nhếch lên còn chưa kịp khép lại, đã bị anh tiến đánh thẳng một mạch.

Theo kinh nghiệm nhiều năm của tôi, có thể dựa vào ôm hôn lăn lộn trên giường mà giải quyết vấn đề thì đều chẳng phải chuyện to tát gì. Tôi yên tâm, thả lỏng, lựa ý mà hùa theo nụ hôn của anh, vòng tay ôm lấy cổ anh, nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy, tóc người này còn mềm mại ngoài tưởng tượng, khiến tôi không nhịn được mà lùa cả 10 ngón tay vào trong làn tóc.

Hơi thở anh cuối cùng cũng ổn định trở lại, qua trận cuồng phong bão táp, lại thành ra mưa thuận gió hòa, anh cắn nhẹ lên cánh môi tôi, lưu luyến  môi tôi, khàn giọng hỏi: “Sao không nhận điện thoại?”

“Hả?” Tôi còn đang trôi nổi giữa không trung, còn chưa kịp phản ứng lại.

Anh khẽ nhéo mặt tôi một cái, hỏi lại: “Sao không nhận điện thoại?”

Tôi nhe răng trợn mắt, cúi đầu cắn ngón tay anh, “Em không nghe thấy”. Bấy giờ mới giật mình nhớ ra, lúc trước vì sợ lúc phỏng vấn bị làm phiền, nên tôi tắt di động, về sau lại quên khởi động lại. Tôi vội vàng lấy di động ra, nói với anh hết thảy mọi chuyện về vụ phỏng vấn Vệ Dực.

Tần Chinh nói: “Anh nhận được tin nhắn thông báo chi tiêu của em, gọi điện thoại cho em lại không có ai nhận, anh còn tưởng em bị cướp.”

“Có cũng là giật tiền, sẽ không cướp sắc!” Tôi cười tủm tỉm trấn an anh, nhìn thấy người lạnh lùng như anh vì tôi mà lo lắng, trong lòng cũng thấy nhộn nhạo cả lên, cả người tê tê.

Kết quả anh nói: “Đêm nay tối trời, khó nói.”

Dáng tươi cười của tôi nhất thời cừng đờ, thấy ý cười lấp lánh trong mắt anh là biết mình vừa bị anh chơi khăm rồi. Vì thế hừ lạnh, nhướng mày, “Giữa ban ngày ban mặt không phải anh vẫn cướp sắc người ta như thường sao?”

Anh ôm tôi vào lòng, cằm tì lên phát tâm tôi, cười thầm một tiếng nói: “Anh không vào địa ngục, ai vào địa ngục.” Tôi còn đang muốn ngẩng đầu cãi lại, lại nghe anh nói, “Lần sau đừng một mình ra ngoài ăn cơm với Vệ Dực.”

Tôi ngạc nhiên nói: “Vì sao?”

” Đừng hỏi vì sao, nghe lời là được.”

Gia quy Tần gia, Tần Chinh mãi mãi không phạm sai lầm. Nghe lời là được …

Biết Tần Chinh muộn như vậy còn vội vội vàng vàng ra ngoài tìm tôi, tôi rất áy náy, vì thế trước khi đi ngủ lại có một màn vuốt ve an ủi, lúc sắp vào giấc ngủ, đột nhiên nhớ tới câu nói kỳ lạ kia của Vệ Dực.

“Vệ Dực hôm nay có hỏi em, nếu có người giấu em lừa gạt em, ta còn có thể lại tin họ, yêu họ hay không.”

Tay anh đang ôm tôi bỗng cứng lại, “Em trả lời thế nào?”

“Vấn đề cụ thể mới có thể phân tích cụ thể được.” Buồn ngủ không chịu nổi, tôi nhắm mắt lại, cuối cùng còn nói một câu, “Em tin người yêu em sẽ không lừa dối em.”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: