truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 087 + 088 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 87: Ngày 8 tháng 1 – Thảnh thơi

Buổi sáng thức dậy, Lãnh Tử Tình không nhìn thấy người bên cạnh đâu. Nhưng cô nhớ rõ đêm qua Lôi Tuấn Vũ đã giúp cô giảm bớt đau đớn. Nếu không có anh ở lại, cô chỉ sợ là đã phải chịu đau cả đêm rồi!

Về phần anh làm cái gì cô cũng không nhớ rõ nữa. Nhưng trong ý thức cuối cùng của cô, tay anh đã đặt trên bụng mình.

Dù sao cô hiện tại đang trong cái bộ dạng này, anh ta cũng không thể… Nghĩ đến đây, Lãnh Tử Tình đỏ mặt, vội xuống giường.

Ra khỏi phòng, đi xuống bếp, cô nhìn thấy một tờ giấy nhớ dán trên mặt bàn, bên trên là nét bút mạnh mẽ ghi: “Mỳ ở trong nồi”.

Lãnh Tử Tình bất giác nở nụ cười. Anh ta đúng là chỉ biết nấu mỳ thôi sao? Lẽ nào ngay đến cháo cũng không biết nấu?

Đột nhiên cô lại có cảm giác mình và anh là một gia đình, tuy không phải rất mãnh liệt nhưng loại cảm giác được người khác chăm sóc này, hơn hai mươi năm nay thật không quá rõ ràng cho lắm. Mọi người trong nhà không ai biết hàng ngày cô đang suy nghĩ gì, nên sự quan tâm và chiều chuộng đều không thích hợp.

Ngay cả lần trước bị đau bụng ngất xỉu, anh trai cô cho đến khi cô xuất viện cũng không biết nguyên nhân là vì sao. Cô chỉ có thể cười khổ. Mấy cái chuyện đàn bà con gái này, cô sao có thể tâm sự với anh trai đây?

Haizzz! Vì vậy cô liền rủa thầm tên Hoa Bá kia. Cứ tưởng hắn là một thiếu nữ mà cô có thể dốc bầu tâm sự, rốt cuộc hoá ra lại là một gã đàn ông!

Nhìn vào chỗ mỳ trong nồi, Lãnh Tử Tình nhăn nhó, được rồi, đã là tâm ý của người ta, vậy phải ăn một chút mới được. Đường đường một vị tổng giám đốc lại nấu bữa sáng cho một người không liên quan như cô đây, chắc chắn là phải thắp hương cúng vái hắn mới phải!

 

Nghe nói Lãnh Tử Tình đã đi làm, Hoa Bá cơ hồ là một giây cũng không trì hoãn, liền vọt vào văn phòng của cô.

Cửa vừa mới đóng lại đã bị mở ngay ra, Lãnh Tử Tình hoảng hồn, vội quay ngoắt người lại. Người tới quả nhiên là Hoa Bá, theo sau còn có A Dương bị anh đụng phải. Kỳ thực là A Dương đang đi trước anh thì bị anh vượt qua.

Sao em lại đến đây?” Sắc mặt của Hoa Bá tỏ ra không vui cho lắm.

Lãnh Tử Tình chớp chớp mắt, sao vậy? Lẽ nào anh quên là anh tuyển cô vào làm chủ biên hay sao? Vừa định trả lời, liền thấy Hoa Bá coi A Dương như không tồn tại, đi đến trước mặt cô, đỡ cô ngồi xuống.

Đã khoẻ hơn chưa?” Hoa Bá nhìn Lãnh Tử Tình từ trên xuống dưới đánh giá.

Lãnh Tử Tình đỏ mặt lúng túng nhìn A Dương. Người này khoé miệng có nét cười, cơ hồ có xu thế co rút lên, làm bộ không nhìn thấy gì hết, nhét chiếc bút ký tên trong tay vào túi áo ngực. Nhưng chẳng may, nắp bút lại rơi lăn ra ngoài cửa. Thế là hắn vội vàng chạy ra đuổi theo nắp bút…

Hoa Bá vẫn đang kiểm tra Tử Tình từ trên xuống dưới, Tử Tình bực bội trừng mắt lên với anh, nhỏ giọng oán thán: “Tôi nói giám đốc Hoa ơi, anh là đàn ông, là đàn ông đấy! Chú ý khống chế bản thân chút coi! Trời ơi! Anh không phải là trong đời thực cũng coi mình là Elaine đấy chứ??!

Hoa Bá nghe xong liền mỉm cười: “Trước mặt em thì e rằng chỉ có Elaine mới có tư cách để quan tâm chăm sóc em mà thôi!

Lãnh Tử Tình lườm anh: “Khoẻ rồi, không đau nữa rồi! Anh có thể coi em như người bình thường được không? Anh đừng dùng ánh mắt nhìn người mắc bệnh lạ để nhìn tôi có được không? Anh xem, A Dương bị anh doạ chạy mất hút rồi kìa!

Hoa Bá liền ngồi ghé lên bàn viết của cô, hai tay khoanh trước ngực, bộ dáng duy ngã độc tôn nói: “A Dương đó là thức thời! Em không cho rằng cậu ta nhìn không ra tâm ý của tôi đối với Lãnh chủ biên đó chứ?

Ánh mắt nóng bỏng của anh chiếu tới làm cô không cách nào trốn tránh, quả thực làm cô giật mình. Hắn sao lại nói trắng ra như vậy?

Cười gượng gạo, Tử Tình khoả lấp: “Giám đốc Hoa không phải sẽ đãi ngộ đối với mọi nhân viên mới tới như vậy chứ?

Ánh mắt nồng nhiệt kia không giảm nhiệt đi một chút nào, vài giây sau anh mỉm cười hỏi: “Em nghĩ sao?

Lãnh Tử Tình bị nhìn đến mất cả tự nhiên, hít sâu vào một hơi, ánh mắt trốn tránh nói: “Giám đốc Hoa, ngài tuyển tôi vào đây để làm việc cho ngài, hay là để chăm sóc tôi vậy?

Hoa Bá cười nói: “Nếu muốn làm việc tốt, trước tiên phải có sức khoẻ tốt mới được. Tôi định cho em nghỉ 3 ngày, hơn nữa… mỗi tháng đều được nghỉ 3 ngày phép!

Lãnh Tử Tình vừa nghe xong lập tức vớ lấy quyển tạp chí trên bàn ném vào người Hoa Bá, giận dữ nói: “Anh có thấy phiền không vậy? Loại người như thế này mà cũng làm ông chủ được sao?

Ha ha ha!” Hoa Bá cười phá lên, lanh lẹ bắt được “ám khí” của Lãnh Tử Tình, quay người đi ra cửa: “Đã có sức ném sách, xem ra em không sao thật rồi! Được rồi, có việc gì thì cứ đến tìm tôi nhé!

Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ nhìn bóng dáng Hoa Bá rời đi, lời lẽ vậy mà hắn cũng dám nói ra, thật sự không coi cô là người ngoài rồi! Đưa tay lên ôm lấy mặt mình, hình như vẫn còn hơi nóng! Anh ta sao lại có thể thản nhiên nói ra những lời như vậy được cơ chứ?

Hoa Bá tâm tình vô cùng vui vẻ. Anh huýt sáo suốt dọc đường đi.

Những lời ám muội anh vừa nói làm anh có cảm giác yêu đương thật sống động. Hình như Tử Tình không còn lạnh nhạt bài xích anh nữa! Ít nhất cô cũng không còn trốn tránh.

Anh đưa tay bấm điện thoại bàn, vài giây sau A Dương gõ cửa bước vào. Hoa Bá lập tức hỏi: “Cậu mới tìm Lãnh chủ biên à?

A Dương lập tức đáp: “Vâng thưa sếp!

Chuyện gì vậy?

À, là Lý phó chủ biên bảo em đưa danh sách sách xuất bản cho Lãnh chủ biên xem qua, còn có Chu phó chủ biên nói có một tác giả đã ký hợp đồng đột nhiên lại không liên hệ được nữa, bảo em báo cáo lại cho Lãnh chủ biên…” A Dương mở sổ ra nhất nhất trần thuật lại.

Tốt lắm, bảo bọn họ tự phụ trách xử lý toàn bộ công việc đi! Bảo họ, 3 ngày nay không được đến quấy rầy Lãnh chủ biên!” Hoa Bá khoát tay, A Dương thức thời chạy biến đi. Cậu ta còn buồn bực, không hiểu gần đây trong toà soạn đã xảy ra chuyện lớn gì vậy?

Lãnh Tử Tình ngồi ở trong văn phòng ngây người cả nửa ngày mà không có lấy một cuộc điện thoại nào, cũng không có bất kỳ ai đến tìm cô. Cô vốn nghĩ mình đến đây làm chủ biên thì sẽ phải tiếp xúc với rất nhiều người, phải ứng phó với đủ loại sự tình, kiểu như người thổi tù và hàng tổng vậy. Thế nhưng tại sao vị trí chủ biên lại nhàn rỗi như thế này?

Cô hiếu kỳ cầm điện thoại lên, bấm một số, kết nối rồi, là A Dương.

Lãnh chủ biên ạ? Có chuyện gì căn dặn sao ạ?” Giọng A Dương lập tức truyền đến.

Lãnh Tử Tình đáp một tiếng, vội vàng trả lời: “Ủa, A Dương, hôm nay không có ai tìm tôi à?

Không có ạ, Lãnh chủ biên.

Vậy… không có việc gì phải báo cáo cho tôi sao?” Lãnh Tử Tình vẫn chưa cam tâm.

Vâng, không có ạ, Lãnh chủ biên.” Hiển nhiên là A Dương rất tận tụy với nhiệm vụ của mình.

Ồ…” Lãnh Tử Tình thất vọng nhìn điện thoại, cô vốn nghĩ hôm nay điện thoại hỏng rồi, bấm đại một số, không ngờ lại kết nối nhanh như vậy. Hơn nữa, sự thực chứng minh, công việc của cô thật sự rất nhàn rỗi.

Giờ tan sở. Lãnh Tử Tình xem tư liệu của nhà xuất bản cả một ngày. Nếu như Hoa Bá không có một chút thành tựu, thì phỏng chừng Lãnh Tử Tình có thể phát khùng lên rồi.

Ngồi ở trong xe của Hoa Bá, Lãnh Tử Tình cứ rầu rĩ không vui.

Làm sao mà nhăn nhó thế? Trong người không thoải mái à?” Hoa Bá đương nhiên không bỏ qua thần sắc buồn chán không che đậy của cô.

Không có.” Lãnh Tử Tình chán đến không buồn nói chuyện.

Vậy sao nào? Chủ biên đại nhân của tôi?” Nụ cười của Hoa Bá tràn đầy sủng nịnh.

 

loading...

Chương 88: Ngày 8 tháng 1 – Tình cờ gặp gỡ

Hoa Bá, có một vấn đề tôi nghĩ mãi mà vẫn không thông.” Lãnh Tử tình giơ một cánh tay lên bóp trán, từ từ nói.

Oh? Em nói đi!” Hoa Bá liền nghiêm túc hẳn lên.

Lãnh Tử Tình nhìn sang anh chàng tài xế đang ra vẻ rất nghiêm nghị, chậm rãi nói từng chữ một: “Anh thật sự là muốn tuyển tôi vào làm chủ biên hay sao?

Ngẩn người sửng sốt, Hoa Bá đáp lại: “Of course!

Vậy chủ biên bình thường phải làm những gì? Anh đừng nói với tôi, chủ biên chỉ ngồi ở trong văn phòng đọc báo, nhàn nhã ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ đó nha!

Ồ, hoá ra là chuyện này!” Hoa Bá lấp liếm: “Hôm nay không có việc gì làm sao? Aizzz, đều là do bình thường mấy vị phó chủ biên rất có năng lực đây mà! Về tôi sẽ nói chuyện với bọn họ, sao lại cứ tiếm hết quyền như vậy! Sao lại có thể làm hết công việc của chủ biên như thế chứ! Yên tâm đi!

Lãnh Tử Tình nhìn không ra bộ dáng nghiến răng nghiến lợi của Hoa Bá có gì khác thường. Lẽ nào mọi việc thật sự giống như anh nói sao? Là bọn họ đều làm hết công việc của cô sao? Là do bọn họ đều đã quen với tình trạng không có chủ biên lâu lắm rồi sao?

Được rồi, đến phía trước thì dừng xe lại nhé, em muốn tản bộ chút!” Lãnh Tử Tình vẫn rầu rĩ nói.

Hoa Bá ngừng xe, Lãnh Tử Tình khoác áo vào, xuống xe.

Ngoài trời tuyết vẫn đang bay lất phất, không lạnh chút nào, làm tâm tình của cô sáng sủa lên không ít.

Những cửa tiệm ven đường đều là shop quần áo, cô không hứng thú rẽ vào xem. Khách đi đường rất ít, ngược lại quán lẩu đối diện lại có không ít người.

Cứ đi bộ lững thững như vậy, một cửa hàng mỹ nghệ thu hút sự chú ý của cô. Ngắm nghía những đồ gỗ chạm khắc phía trong, cô động tâm, vừa định bước vào xem, nhưng lại không muốn mua gì, cô do dự…

Muốn vào xem à?” Giọng của Hoa Bá đột ngột vang lên phía sau không hề báo trước, làm cô giật nảy mình.

Hoa Bá cười giễu: “Sao thế? Xem em bị doạ nhảy dựng lên kìa!

Sao anh lại theo em tới đây?” Lãnh Tử Tình quả thật bị anh làm cho hồ đồ rồi.  Cô vừa đi dạo phố lâu như thế, vậy mà sao lại không phát hiện ra anh đi theo đằng sau? Cô cứ nghĩ anh về rồi. Cô nhớ lúc mình xuống xe đã nói tạm biệt anh rồi mà nhỉ? Anh đi đường đều không nói chuyện gì sao?

Cô quay phắt đầu lại nhìn con đường mình vừa đi qua. Ha! Quả nhiên là hai hàng dấu chân rõ mồn một! Thật muốn chết quá đi!

Em đó nha, thể nào cũng có ngày bị người ta đem bán cho xem, mà em cũng sẽ không biết là do người quen gây án đâu!” Hoa Bá nắm lấy khuỷu tay cô kéo vào trong cửa tiệm.

Trong góc cửa tiệm có một cô gái đang ngồi, cô cũng không vì có khách tới mà vội vội vàng vàng nịnh nọt chào hỏi, vẫn cứ ngồi yên một chỗ, không hỏi gì cũng không giới thiệu hàng.

Lãnh Tử Tình thầm khen ngợi thái độ này. Cô không thích vừa vào shop là bị nhân viên lôi kéo đi xem hết thứ này đến thứ nọ, một chút không gian tự do cũng không có.

Những món này đều là ba phần do thủ công đẽo gọt, còn lại bảy phần là do thiên nhiên tạo thành.” Những đồ chạm khắc ở đây rất hợp nhãn Lãnh Tử Tình. Đa số đều là hình dáng tự nhiên vốn có, chỉ đẽo gọt sửa sang lại một chút mà thôi. Rất ít món giống mấy tác phẩm nghệ thuật được đẽo gọt tỉ mỉ.

Một món điêu khắc màu trắng ngà nhỏ nhắn tinh xảo thu hút sự chú ý của Lãnh Tử Tình, cô bất giác dừng chân lại ngắm nghía. Đây là một khúc gỗ có hình dáng khá là kỳ quặc, được người điêu khắc đặt ngược lại. Phần rễ nhô lên, thoạt nhìn giống như con voi con đang ngửa mặt cong vòi hướng lên trời. Đứng bên cạnh là một con vật nhìn giống như chim mà không phải chim. Thần thái thì giống, nhưng nhìn kỹ lại không giống cho lắm.

Ý tưởng sáng tạo nhất là ở giữa hai vật nọ hình thành một đường hình cung bao quanh lại kín kẽ không một chỗ hở, người điêu khắc muốn biến nó thành một cái ống đựng bút, thế là hai tiểu gia hoả kia một tả một hữu trở thành Trương Long, Triệu Hổ hộ giá.

Lãnh Tử Tình có thể nhìn ra được tác phẩm điêu khắc này hoàn toàn lợi dụng hình thái tự nhiên vốn có của nó, ngoại trừ cái vòi của con voi con ra, thì những phần khác đều là tự nhiên hết, đến con mắt của con chim cũng là một cái vân gỗ.

Em có biết tại sao con voi và con gà này được đặt chung một chỗ không?” Hoa Bá hỏi với giọng điệu biết rõ mười mươi.

Đây là gà á? Tại sao?

Hoa Bá mỉm cười, khẽ nói: “Đây là một loại ngụ ý, gà [ji] và voi [xiang] đặt cạnh nhau, có nghĩa là “cát tường” [jixiang]*. Trong tình huống bình thường, một con gà có thể biểu thị ý nghĩa Đại cát đại lợi, mà gà đứng cạnh voi thì lại càng hiếm có khó tìm. Nếu anh đoán không nhầm, đây là khúc gỗ lim giá trị liên thành, cực kỳ quý hiếm.

Nghe Hoa Bá giảng giải đạo lý rõ ràng, Lãnh Tử Tình không khỏi kính phục. Cô tuy rất thích, nhưng bất quá chỉ biết da lông bên ngoài, chứ không có kiến giải sâu sắc như Hoa Bá được.

Thích không? Anh mua tặng em!” Hoa Bá nhướn mày hỏi.

Không! Em chỉ thích xem, không muốn chiếm làm của riêng.” Lãnh Tử Tình lắc lắc đầu.

Nếu đã thật sự thích thứ gì đó, tại sao lại không chiếm làm của riêng?” Hoa Bá đột nhiên nghiêm túc hỏi.

Những vật tốt, vật quý hiếm trong thiên hạ này nhiều lắm, nếu thứ gì tốt cũng muốn chiếm làm của riêng, cũng muốn thưởng thức thì há chẳng phải rất khốn khổ hay sao? Em chỉ hy vọng gặp được thứ của riêng mình trong hoàn cảnh đã định ra cho riêng mình, vậy là hạnh phúc lắm rồi! Không cần lúc nào cũng phải xuất hiện trước mặt em, còn làm mệt thị giác của em ra, anh nói đúng không?

Ngẫm nghĩ một hồi, Hoa Bá gật gù đầy thâm ý: “Ừm, nói cũng có đạo lý đấy!

Ha ha, đương nhiên rồi! Tuy em không lịch duyệt bằng anh, nhưng bàn về giác ngộ cuộc sống, em tự nhận bản thân có thể làm sư phụ của anh.” Lãnh Tử Tình hiên ngang dõng dạc tuyên bố.

Ha ha, sư phụ à?” Hoa Bá hiển nhiên trưng ra bộ mặt không phục.

Hai người vừa định bước vào gian trong, thì bỗng nhiên ba người đàn ông từ phía trong phòng bước ra.

Lãnh Tử Tình nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ nhất thời cả người một trận rét run, sao lại có chuyện trùng hợp như vậy?! Đi theo phía sau tên gia hoả này còn có cả Cổ Dương.

Lôi Tuấn Vũ liếc Lãnh Tử Tình một cái, lại liếc Hoa Bá một cái, không nói năng gì.

Lại là Lãnh Tử Tình vẻ mặt mất tự nhiên: “Tuấn Vũ? Trùng hợp quá!

Cổ Dương hiếu kỳ nhìn hai người bọn họ, hỏi: “Tử Tình, đã lâu không gặp.

Thật ra thân phận Hoa Bá bây giờ có chút lúng túng, nhưng anh lại không hề giải thích điều gì.

Lãnh Tử Tình cực kỳ mất tự nhiên, cô nhớ đến sự chăm sóc tối qua của hắn đối với mình, lập tức tay chân lóng ngóng, ấp úng hồi lâu mới nói: “À ừ… Tôi chỉ thuận đường muốn đi dạo một chút thôi. Anh bận vậy, tôi về trước đây!

Nói đoạn cô cúi đầu luống cuống quay người đi ra phía cửa.

Vội thế làm gì? Tử Tình? Mọi người đều rảnh rỗi cả, hay cùng đi dạo phố đi?” Cổ Dương hướng về phía Lãnh Tử Tình nói to.

Nhưng lúc này Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lại thấy tên Hoa Bá nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng đứng đằng sau Tử Tình thật mười phần chướng mắt. Có loại ông chủ nào tan sở rồi lại còn đưa nhân viên về nhà nữa hay không? Cứ cho là tiện đường đi, thì cũng không đến mức sẽ cùng nhau dạo phố nữa đó chứ?!

Thật giống như thứ đồ gì của mình bị người ta nhòm ngó vậy, tâm trạng của Lôi Tuấn Vũ lại bắt đầu xấu đi! Tên Hoa Bá kia rốt cuộc có biết cô nhóc này đã là phụ nữ có chồng hay không? Hay là… cô đã nói cho hắn biết quan hệ thật sự của bọn họ?!

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: