truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 037 -> 040 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 37: Ngày 2 tháng 1 – Tương kế tựu kế

Đột nhiên nghe được tiếng Cổ Dương từ ngoài cửa vọng vào, theo lời cậu ta nói, Lôi Tuấn Vũ lập tức biết được lão ba lão mẹ vừa tới! Lúc đó nếu nói anh không cuống thì là nói dối. Quan trọng là Kiều Nhi vẫn còn ở bên ngoài, ăn mặc lại như vậy, không khiến lão ba tức điên mới là lạ!

Anh dán người lên cửa, chờ đợi lão ba phát hỏa, không nghĩ đến Cổ Dương lại nghĩa khí như vậy, sẵn sàng hy sinh bản thân, tự đem tội danh gắn lên đầu mình, khiến cho anh nhất thời tim đập như trống bỏi. Đang định từ phòng của Lãnh Tử Tình đi ra ngoài liền đụng ngay phải cô! Ha ha, xem ra trong hợp đồng này, cô vẫn là hết sức cố gắng phối hợp.

Mau lên! Cha mẹ anh tới!” Lãnh Tử Tình vỗ vỗ ngực, hạ giọng nói.

Tôi biết rồi, đi, đi ra ngoài xem thế nào!” Lôi Tuấn Vũ nói xong, đang dợm bước đi thì bị Lãnh Tử Tình kịp thời kéo lại.

Tôi… nói anh đang nghỉ ngơi! Anh không cần thay áo ngủ à?” Lãnh Tử Tình xem xét trang phục của anh vẫn còn chỉnh tề.

A! Cô ấy còn cẩn thận như vậy! Lôi Tuấn Vũ lập tức hiểu ý, liền nhanh chóng cởi hết cúc áo sơ mi, nháy mắt để lộ ra một khuôn ngực cường tráng. Lãnh Tử Tình xấu hổ nhìn đi chỗ khác, hắn như thế nào lại cởi đồ ngay trước mặt cô chứ. Nếu không phải là tình huống khẩn cấp, cô đã khịt mũi dè bỉu hắn rồi!

Lôi Tuấn Vũ nhanh chóng thay quần áo ngủ, nhìn thần sắc cô có chút không được tự nhiên, buồn bực nói: “Làm sao vậy? Còn đứng suy nghĩ thất thần gì nữa?

A!” Lãnh Tử Tình vội vàng đi ra cửa. Đây là đường thông giữa hai phòng. Sao mà mình lại đứng ngốc ở đây nhìn hắn thay quần áo chứ? Không phải là chỉ cần đi ra là được à? Rõ thật là ngớ ngẩn!

Lôi Tuấn Vũ không hiểu ra làm sao lắc lắc đầu, đi theo cô ra ngoài, rồi cùng Lãnh Tử Tình đi từ cánh cửa bên phía phòng cô ra, xuống lầu.

Cha, mẹ? Hôm nay hai người tới sớm vậy!” Lôi Tuấn Vũ trêu chọc nói. So với ngày hôm qua đến vào nửa đêm, hôm nay đôi vợ chồng già thực ra vẫn còn “hạ thủ lưu tình”! Một câu khiến Tiêu Duệ không khỏi liếc mắt lườm cho anh một cái. Cổ Dương không kìm được bật cười ra tiếng.

Lôi Đình nhìn thấy anh đi ra từ phòng ngủ bên cạnh, sắc mặt thoáng dịu xuống một chút, nhưng giọng nói vẫn lạnh như cũ: “Cô gái kia là thế nào?! Phòng của hai đứa sao lại để cho người khác sử dụng? Tiểu Dương ở đây thì ta không phản đối, nhưng sao lại có thể để cho loại phụ nữ như thế này cũng vào ở trong nhà?! Tuấn Vũ, con với Tử Tình vừa mới kết hôn, con có hỏi qua ý kiến của nó hay không?

Lôi Đình phát giận, đổ ra một loạt quở trách. Lôi Tuấn Vũ đứng yên, bộ dáng cung kính gật đầu, nhìn thoáng qua Kiều Nhi đang sợ tới mức nép vào trong ngực Cổ Dương, lông mày hơi nhíu lại một chút. Thật ra Cổ còn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, nhìn Kiều Nhi gần như ở trần trong vòng tay Cổ Dương, trong lòng anh có một chút cảm thấy không được thoải mái! Vậy mà cái tên tiểu tử kia còn có tâm tình đứng cười! Đậu hũ ăn cũng đủ lâu rồi đi!

A, cha, bạn gái của Cổ, cha nói như vậy, Cổ sẽ thấy thế nào chứ!” Lôi Tuấn Vũ cố ý lấy Cổ Dương ra làm bia đỡ đạn.

Cổ Dương ngay lập tức nói: “Bá phụ, không có gì đâu ạ! Bác phê bình đúng lắm! Cháu cam đoan ngày mai sẽ đưa cô ấy rời đi, tuyệt đối không để quấy rầy đến Tuấn Vũ! Kỳ thật Cổ Dương cháu luôn giữ mình trong sạch, đối với loại phụ nữ ngực bự ngốc nghếch này…” Cổ Dương cố ý nâng một bàn tay lên miêu tả sinh động ngực của Kiều Nhi, sau đó nhìn hai mắt Lôi Tuấn Vũ đang phát ra lửa giận, lắc đầu nói: “… không có thiện cảm gì!

Ánh mắt gian xảo lại một lần nữa liếc nhìn Lôi Tuấn Vũ, người kia mặt đã tối sầm, âm thầm cảnh cáo không thành tiếng, anh không nên đi quá xa. Ha ha! Anh cũng không tin Lôi Tuấn Vũ thật sự thích cái loại phụ nữ này! Bất quá là ham thân thể của cô ta thôi! Thể loại như thế này chẳng hiểu cậu ta nhìn trúng điểm gì?! Chỉ vì bộ ngực lớn? Xì, nông cạn!

 

Chương 38: Ngày 2 tháng 1 – Canh hạt sen

Anh cũng không tin Lôi Tuấn Vũ thật sự thích cái loại phụ nữ này! Bất quá là ham thân thể của cô ta thôi! Thể loại như thế này chẳng hiểu cậu ta nhìn trúng điểm gì?! Chỉ vì bộ ngực lớn? Xì, nông cạn!

Kiều Nhi bị Cổ Dương nhục nhã, trong lòng vô cùng uất ức, nhưng lại không dám tranh cãi. Cô nàng chỉ có thể cố gắng vùi mặt vào khuôn ngực của anh. Trong tâm trạng hoảng hốt thế nhưng lại ngửi thấy mùi đàn ông, hơi thở nam tính thanh nhã hòa với hương thơm rất tinh tế. Trong lòng Kiều Nhi không khỏi chấn động. Trời ạ! Người đàn ông này lại sử dụng cùng một loại nước hoa với Lôi Tuấn Vũ? Tình huống hiện tại không phải để cô có thể nhiều lời, vì vậy Kiều Nhi chỉ đơn giản là đem thân thể như con chim non nép chặt vào Cổ Dương, hô hấp lúc trước vốn do căng thẳng mà thở dốc, hiện giờ đã có phần cố ý.

Thở gấp xen lẫn một chút thanh âm ái muối, vô cùng nhỏ và mỏng manh, nhưng Cổ Dương mẫn cảm lập tức liền cảm nhận được! A! Thật đúng là cái đồ dâm nữ! Ở ngay trước mặt Vũ thế này mà còn dám dụ dỗ anh?! Nếu như Vũ biết được, ngay tại lúc này, người phụ nữ của cậu ta đang dùng dáng người nóng bỏng đi trêu chọc anh, không biết khuôn mặt kia còn có thể ra vẻ thâm trầm như bây giờ được nữa không?! Anh muốn xem một chút Lôi Tuấn Vũ sẽ đối đãi thế nào với phụ nữ phản bội mình. Ha ha! Đột nhiên, trong lòng Cổ Dương nghĩ ra một kế.

Bá phụ! Bác xem, bác đã đến đây rồi, vậy thì cùng trò chuyện với Vũ đi ạ, cháu với Kiều Nhi xin phép về phòng nghỉ ngơi, không dám quấy rầy hai bác. Theo ý bác, sáng mai cháu sẽ cho Kiều Nhi rời đi luôn! Bác yên tâm, lần tới bác đến đây, nhất định sẽ không nhìn thấy bóng dáng của cô ấy nữa đâu ạ!” Sau một cái chào dí dỏm theo kiểu nhà binh, cánh tay Cổ Dương ôm chặt lấy Kiều Nhi, xoay người tiến nhanh vào phòng Lôi Tuấn Vũ.

Lôi Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi nhìn Cổ Dương bày trò đùa giỡn. Cổ chết tiệt! Vốn tưởng rằng cậu ta vì bạn mà hy sinh thân mình, hoàn toàn xuất phát từ trượng nghĩa! Hiện giờ xem ra, tên tiểu tử này còn muốn thu Kiều Nhi làm của riêng nữa! Chết tiệt! Phụ nữ Lôi Tuấn Vũ anh còn chưa có bỏ, thế mà đã có người rình rồi! Hừ hừ, cái tên Cổ này! Có phải là cậu chán sống rồi không?!

Lôi Đình nhìn Lôi Tuấn Vũ, lại nhìn Lãnh Tử Tình đứng một bên dường như không có chuyện gì, đột nhiên nói: “Tuấn Vũ! Lần sau ta tới, ta không muốn nhìn thấy người con gái nào khác ngoài Tử Tình! Bất luận là phụ nữ của ai cũng không được!

Lôi Tuấn Vũ nhanh chóng thu hồi ánh mắt như muốn thiêu hủy cánh cửa kia, vẻ mặt tươi cười nói: “Yên tâm đi cha! Con biết rồi. Vì là bạn gái của Cổ nên con mới không thể không biết xấu hổ mà đuổi đi được!

Lôi Đình chăm chú nhìn anh một lát, sau đó lạnh lùng nói: “Tốt nhất là như vậy!” Rồi ông xoay người về phía Tử Tình, thái độ quay ngoắt thay đổi một trăm tám mươi độ: “Tử Tình à! Về sau có chuyện gì không hài lòng, nhất định phải nói với cha mẹ. Chúng ta giờ đã đều là người một nhà rồi, đừng làm như người xa lạ! Cái tên tiểu tử thối này nếu dám làm ra chuyện quá đáng gì, con phải nói ngay cho ta biết. Ta sẽ tới làm chủ cho con!

Ha ha.” Lãnh Tử Tình xấu hổ cười: “Cha, không có ạ! Tuấn Vũ đối xử với con rất tốt! Cha và mẹ cứ yên tâm đi!

Tiêu Duệ nhanh chóng lấy lên một chiếc túi, vừa mở ra đã thấy, là một bát canh hạt sen hoa quế. Vẫn còn ấm nóng!

Tử Tình à! Đến đây, nhanh uống đi nào! Đây là mẹ đặc biệt nấu cho con đấy!” Tiêu Duệ giống như đang đưa vật quý. Lãnh Tử Tình vừa thấy, nhất thời có chút không biết làm sao. Trời ạ! Không cần khoa trương như vậy chứ!

Mẹ à, con vừa ăn cơm chiều rồi, để Tuấn Vũ ăn đi ạ!” Lãnh Tử Tình từ chối.

Ha ha ha!” Tiêu Duệ khanh khách nở nụ cười, “Con gái ngốc, canh này là chuyên biệt dành cho con! Còn cái tên tiểu tử khỏe như trâu kia thì cứ kệ nó đi, đừng quan tâm đến nó! Con uống đi!

Lãnh Tử Tình từ chối không được, đành phải dưới bốn con mắt giám sát, nhắm mắt nhắm mũi uống, hết được một nửa! Nhưng nhìn thấy cha mẹ chồng dường như còn chưa hài lòng, cô vội vàng dùng ánh mắt hướng về phía Lôi Tuấn Vũ cầu cứu!

 

Chương 39: Ngày 2 tháng 1 – Nôn không dứt

Được rồi, mẹ à! Để ở đây cho Tử Tình từ từ uống đi mẹ! Cô ấy vừa mới ăn cơm tối no xong, nếu uống nhiều hơn nữa, nhỡ đâu lại nôn hết ra, thế thì bao tâm sức của mẹ lại uổng phí mất!” Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc lên tiếng. Thế nhưng, lời nói dường như lại không khiến cho người ta dễ chịu. Lãnh Tử Tình nghe xong chợt cảm thấy dạ dày cuộn lại, từng đợt từng đợt như muốn dâng lên!

loading...

A, phải phải! Để từ từ uống, Đừng vội!” Tiêu Duệ vội vàng đem bát giữ nhiệt đậy nắp lại, để qua một bên.

Lãnh Tử Tình cố gắng áp chế chỗ canh đang muốn trào lên cổ họng, liếc mắt nhìn Lôi Tuấn Vũ một cái tỏ ý cảm kích. Coi như hắn còn biết có đi có lại, nếu hắn không lên tiếng, chỉ sợ theo tính cách của cô sẽ thật sự phải uống hết cả bát canh hạt sen kia. Nhưng nếu hắn mà nói sớm hơn một chút nữa có phải là tốt hơn không!

Tuấn Vũ à, mẹ và cha con muốn đi nghỉ một chuyến. Con và Tử Tình ở cùng nhau phải thật tốt đấy nhé!” Tiêu Duệ nhẹ nhàng nói. Đối với đứa con này, bà thật sự dành trọn tình yêu thương. Hơn nữa, Lôi Tuấn Vũ cũng là một đứa con vô cùng xuất sắc, bà nhìn chỗ nào cũng đều cảm thấy hài lòng. Mỗi lần Lôi Đình muốn ra tay dạy dỗ, trong lòng bà luôn cảm thấy rất đau. Nhưng vì uy nghiêm của Lôi Đình, bà cũng không thể công khai ngăn cản. Bà biết ở phương diện giáo dục con, Lôi Đình ông ấy đúng. Mặc dù bất cứ chuyện gì ông cũng thuận theo ý muốn của bà, nhưng chỉ riêng với việc giáo dục Lôi Tuấn Vũ, Lôi Đình từ trước tới giờ đều luôn thưởng phạt phân minh. Khi còn nhỏ, cho dù có những lúc Lôi Tuấn Vũ bị đánh, bà cũng chỉ có thể đứng một bên lo lắng. Hiện giờ con đã lớn, đã có sự nghiệp và gia đình riêng. Người làm mẹ là bà cũng cảm thấy có chút mất mát, nhưng mà cũng thực sự vui mừng.

A? Cha mẹ á? Định đi đâu thế ạ? Đi bao lâu ạ?” Ngữ khí của Lôi Tuấn Vũ không tránh khỏi có chút hưng phấn. Anh cố gắng khắc chế cảm giác vui mừng như điên trong lòng. Chờ mong từ miệng mẹ nghe thấy câu trả lời: “Ngày mai đi luôn.

A! Ông trời thật sự là ưu ái Lôi Tuấn Vũ! Anh thế nhưng thật sự từ miệng mẹ mình nghe được câu “Ngày mai đi luôn.” Bốn chữ!

Nhanh như vậy?” Lôi Tuấn Vũ giả vờ thương cảm, kéo tay Tiêu Duệ, làm ra vẻ như đứa trẻ làm nũng nói: “Mẹ à, không có mẹ ở cạnh, con sẽ nhớ mẹ lắm!

Đại nam nhân, thân cao một mét tám, lại nắm tay mẹ, dùng giọng trẻ con để làm nũng, thật sự là có chút… Biến thái! “Ọe!” Lãnh Tử Tình thật sự không thể khống chế được mình, vội lấy tay che miệng, chạy vọt vào phòng vệ sinh.

Mặt Lôi Tuấn Vũ phút chốc trở nên tái mét, ánh mắt tràn đầy uất khí, trừng theo hướng bóng dáng Lãnh Tử Tình. Gì chứ! Lời nói của anh nghe buồn nôn lắm sao? Sao mà cô lại không thể khống chế một chút chứ, ở trước mặt lão cha lão mẹ mà cứ như vậy, không lễ phép gì ói ra hết?!

Hai vợ chồng Lôi Đình đầu tiên sửng sốt, sau đó ánh mắt Tiêu Duệ đột nhiên sáng lên, thần bí tới gần Lôi Tuấn Vũ, không thể nén được vui vẻ, nhỏ giọng hỏi: “Tử Tình có rồi?!

Lôi Tuấn Vũ đảo tròn mắt, ôi mẹ của tôi! Bọn họ mới đăng ký kết hôn ngày hôm qua có được không! Làm sao có thể nhanh như vậy được?! Bà mong cháu nội đến điên luôn rồi?! Cho dù là có thật, cũng sẽ không thể là của anh nha!

Mẹ à! Không nhanh như vậy đâu!” Lôi Tuấn Vũ bất đắc dĩ nói.

À, cũng phải! Vậy thì là bị ốm rồi? Này! Con còn ngồi ở đây làm gì? Còn không mau chạy vào xem đi!” Tiêu Duệ vội vàng đẩy Lôi Tuấn Vũ, buộc anh đứng dậy đi về phía phòng vệ sinh.

Ọe!” Lãnh Tử Tình lại nôn tiếp một đợt, toàn bộ cơm chiều và canh mình vừa mới ăn đều nôn hết ra ngoài! Cuối cùng cũng thấy thoải mái chút! Nghĩ đến cái bộ dáng vừa xong của Lôi Tuấn Vũ, cô liền lạnh cả người, da gà nổi hết cả lên. Ôi trời! Đàn ông làm nũng thật đúng là… Phi phi phi! Quả thật làm điên đảo hình tượng của hắn!

Nôn cũng đã nôn xong rồi, cô đang uống một ngụm nước để súc miệng, cánh cửa chợt mở ra! Lãnh Tử Tình giật mình, suýt chút nữa bị sặc chết. Khụ, khụ, khụ… Lại nôn tiếp một chập.

Chương 40: Ngày 2 tháng 1 – Chơi đùa xong rồi?

Nôn cũng đã nôn xong rồi, đang uống một ngụm nước để súc miệng, cánh cửa chợt mở ra! Lãnh Tử Tình giật mình, suýt chút nữa bị sặc chết. Khụ, khụ, khụ… lại nôn tiếp một chập.

Lôi Tuấn Vũ nhíu mày, nhìn vẻ mặt tiều tụy của cô, quan tâm hỏi: “Không sao chứ?

Lãnh Tử Tình mỉm cười yếu ớt: “Không việc gì, chỉ là tôi không ăn được hạt sen, mỗi lần ăn đều sẽ bị nôn!” Hơi luống cuống, Lãnh Từ Tình cũng không muốn cho hắn biết cô cảm thấy bộ dáng biến thái kia của hắn thật buồn nôn.

Hả? Vậy thì vì sao còn uống bát canh kia nữa? Em ngốc thế!” Lôi Tuấn Vũ có chút giật mình khi nghe câu trả lời của cô. Nếu đã không thể ăn, vậy vì cái gì mà còn muốn uống?

Tôi không thể bỏ qua được ánh mắt chờ mong của mẹ anh. Cứ tưởng rằng có thể cố gắng nhịn được đến lúc hai người họ ra về…” Lãnh Tử Tình tiếp tục giải thích. Lại nghĩ đến bộ dáng Lôi Tuấn Vũ vừa nãy làm nũng với Tiêu Duệ, trong miệng không khỏi có cảm giác dâng lên, cố gắng áp chế buồn nôn, dạ dày lại như muốn cuộn lên.

Lần sau nếu không thể ăn cái gì thì cứ nói thẳng ra là được! Ngốc quá! Được rồi, mau đi ra đi! Lão ba lão mẹ đang lo lắng lắm! Thật không biết ai mới là con do bọn họ sinh ra nữa!” Lôi Tuấn Vũ cao giọng, đưa khăn mặt cho cô, ý muốn nói cô động tác nhanh lên một chút.

Tiễn hai vị trưởng bối xong, Lãnh Tử Tình vẫn cảm thấy miệng có vị khó chịu. Lại đổ một ly nước ấm, làm thanh cổ họng.

Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nhớ đến “người anh em tốt” đang ở trên lầu. Lãnh Tử Tình liền nhìn thấy người kia phi như bay lên cầu thang, chỉ vài bước đã nhảy được lên tới tầng hai, căn bản là không phải đi cầu thang nữa, thân thủ nhanh nhẹn giống hệt như Cổ Dương. Trời ạ! Bọn họ đều là giống động vật gì vậy? Có kiểu lên lầu như vậy sao?

Lôi Tuấn Vũ một cước đá văng cửa phòng ra, nhìn thấy rõ ràng Cổ Dương đang nằm nhàn nhã trên giường. Chiếc chăn tơ tằm mỏng chỉ che một chút bên dưới bụng, còn lại toàn bộ đều lộ ra màu đồng của cơ bắp. Không cần nghĩ cũng biết bên dưới chăn kia là cơ thể hoàn toàn ở trần. Mà khiến anh nheo mắt lại chính là mái tóc thấm mồ hôi của Cổ Dương, vẻ mặt tựa hồ còn có chút mệt mỏi. Lôi Tuấn Vũ nhanh chóng nhìn thùng rác, phát hiện ra “thứ kia” có một cái đã được sử dụng! Trong nháy mắt, hai mắt Lôi Tuấn Vũ như phát hỏa.

Kiều Nhi toàn thân hoàn toàn ở trần, hai tay che ngực, tránh ở góc phòng, bộ dáng co rúm lại. Thấy Lôi Tuấn Vũ tức giận, lập tức liền xông lên trước, nhào vào lòng anh, òa khóc! Lôi Tuấn Vũ nhìn thấy cảnh này, ánh mắt lại càng như hỏa thiêu. Anh vỗ nhẹ vào người Kiều Nhi, nhìn về phía tên chủ mưu bộ dáng bất cần đời kia, lạnh lùng hỏi: “Cổ? Chơi đùa xong rồi?

Cổ Dương trêu chọc cười nói: “Ha ha, Vũ, phụ nữ của cậu đúng thật là rất tích cực! Chỉ có điều, phụ nữ thì vẫn nên có chút rụt rè! Tôi không thích phụ nữ quá chủ động, không cảm thấy kích thích!

Lôi Tuấn Vũ trừng mắt lườm anh, ra vẻ hung tợn nói: “Chẳng lẽ cậu không có gì muốn giải thích sao?

Không đợi Cổ Dương mở miệng, Kiều Nhi liền lập tức khóc lớn: “Vũ, anh ta… Anh ta nói muốn người ta làm phụ nữ của mình! Người ta không chịu… Anh ta… Anh ta liền xé quần áo của người ta… Cưỡng bức… Hu hu…” Kiều Nhi khóc càng to hơn.

Cổ Dương chợt cười lớn: “Chậc chậc, Vũ, người phụ nữ của cậu quả thật rất lợi hại nha! Nếu cậu mà vào chậm thêm chút nữa, mình chỉ sợ mình lại phải thêm lần thứ hai!

Lôi Tuấn Vũ đột nhiên vô cùng bình tĩnh, đẩy mạnh Kiều Nhi ra, nói: “Cô đi đi! Tiền tôi sẽ bảo thư ký chuyển vào tài khoản cho cô!

Kiều Nhi kinh ngạc, sửng sốt nói: “Vũ? Anh muốn em đi?… Vì sao chứ? Anh ghét bỏ em…” Kiều Nhi lập tức bày ra một bộ dáng đáng thương…

Lôi Tuấn Vũ bất ngờ nở nụ cười tà mị: “Kiều Nhi! Bình thường phụ nữ Lôi Tuấn Vũ tôi đã chơi đủ rồi mới có tư cách chọn đàn ông khác! Cô nói xem, nếu tôi truy cứu chuyện này… cô ở trong phòng của tôi, dụ dỗ quyến rũ huynh đệ của tôi…


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: