truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 021 -> 024 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 21: Ngày 2 tháng 1 – Hình vẽ?

Tử Tình, cũng trưa rồi, hay là, chúng ta cùng nhau ăn cơm đi?” Lôi Tuấn Vũ khách sáo mời xã giao, ngay cả Cổ Dương cũng nhìn ra cậu ta căn bản không có chút thành ý nào!

Không cần! Anh còn bận công việc. Em đi ra ngoài ăn chút gì đó là được! Vậy thôi, cứ như vậy nhé, anh Cổ, hai người tiếp tục trò chuyện đi, tôi xin phép đi trước. Tạm biệt!” Lãnh Tử Tình vội vàng đứng lên, ngại ngùng vẫy vẫy tay về phía hai người bọn họ, nhanh chóng rời đi.

Chờ một chút, chị dâu! Vũ, tôi đưa chị dâu về nhé! Nhân tiện nhận tội, chịu đòn luôn.” Cổ Dương cũng vội vàng đứng dậy, chạy theo Tử Tình. Ra tới cửa lại xoay người đối diện với vẻ mặt kinh ngạc của Lôi Tuấn Vũ, nói: “Đúng rồi! Vũ, lần này trở về mình không muốn cho mọi người biết, trước tiên cứ ở nhà cậu đã nhé! Tốt lắm, đi thôi chị dâu!

Lôi Tuấn Vũ không khỏi cau mày, tên Cổ Dương chết tiệt, cậu ta lại muốn bày trò gì? Sao tự nhiên lại ra vẻ ân cần như vậy, còn muốn đưa Tử Tình về?! Không phải là “yêu từ cái nhìn đầu tiên” đấy chứ?! [nguyên bản là nhất kiến chung tình] Không, không thể! Dáng người kia của cô có thể hấp dẫn được ai! Cười xong, nghĩ tới Cổ Dương sẽ đến ở nhà mình, lòng anh lại thấy bực bội. Cho xin đi! Bọn họ hiện giờ đều đã trưởng thành cả rồi được không, đâu phải còn nhỏ như trước đây đâu! Nếu Cổ Dương mà ở cùng, vậy mối quan hệ của anh và Tử Tình cũng phải nói cho cậu ta biết. Cổ chết tiệt! Có phải là không có việc gì làm, rảnh rỗi quá hay không. Đúng lúc đó, một cô thư ký gõ cửa đi vào, nhắc nhở anh đã đến thời gian bắt đầu cuộc họp. Bụng đột nhiên réo lên, dạ dày Lôi Tuấn Vũ cũng không chịu kém cạnh. Sao tự nhiên lại muốn đi ăn cùng bọn họ thế chứ?! Tên Cổ đáng chết! Đều tại cậu ta! Cơ thể mình đã rèn luyện thành thói quen thế mà cũng lại có cảm giác đói! Tức tối cầm lấy tập tài liệu, Lôi Tuấn Vũ sải bước đi đến phòng họp.

Cổ Dương tốt bụng cởi áo khoác, choàng thêm ra bên ngoài cho cô gái kiệm lời này. Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc là đang làm cái gì? Ngay cả người ngoài như anh cũng có thể nhìn ra cuộc hôn nhân của họ có vấn đề. Theo lý thuyết, nếu vợ mình mà ăn mặc kiểu này đi ra ngoài thì dù thế nào cũng phải quan tâm một chút chứ! Vậy mà vẫn cứ để cho người ta mặc áo ngủ rời đi? Lôi Tuấn Vũ cậu cho dù có thói quen họp hành vào giữa trưa, cũng không đến nỗi không thể dành ra được một phút đồng hồ! Còn nói là hai người đã kết hôn. Hình như đăng ký hôm qua? Vừa kết hôn mà đối xử thế này? Cậu ta cho mình là tên ngốc chắc?! Cổ Dương sở dĩ muốn đến ở cùng Lôi Tuấn Vũ cũng vì muốn xem xem rốt cuộc cái tên này đang bày trò gì!

Lãnh Tử Tình từ chối ba bốn lượt, nhưng vẫn không thể thắng được sự kiên trì của Cổ Dương, đành phải mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình của anh ta vào. Hai người rời đi dưới những ánh mắt chú mục của mọi người. Dường như ăn mặc vẫn là tiêu điểm bàn luận, Lãnh Tử Tình trước sau đều cúi đầu, lấy tay che mặt. Ai! Khuôn mặt chưa có trang điểm, cảm giác như mình đang ở trần giữa thanh thiên bạch nhật vậy.

Lại lần nữa lên xe, Cổ Dương lễ độ hỏi: “Chị dâu, trưa nay muốn ăn gì? Tôi sẽ mời!

Ah, không cần đâu! Anh Cổ, anh cho tôi xuống ở trung tâm thương mại phía trước là được rồi. Tôi có chút việc gấp!

A? Không ăn cơm sao?” Cổ Dương buồn bực, sao mà cả hai vợ chồng nhà này cùng có chung tật xấu, buổi trưa đều không ăn cơm vậy?

Uhm, xong việc tôi sẽ đi ăn. Xin lỗi anh Cổ, không thể cùng ăn cơm với anh rồi!” Lãnh Tử Tình cười cười.

Vậy được. Ăn cơm xong, tôi chắc sẽ tới nhà hai người nghỉ ngơi, về sau nếu ở nhà có gặp tôi, chị dâu cũng đừng kinh ngạc nhé, tôi nhiều khi bước đi không phát ra tiếng động đâu!” Cổ Dương trêu ghẹo nói.

Ha ha, xin lỗi anh! Sẽ không đâu! Anh Cổ, có cần đi bác sĩ không vậy?” Lãnh Tử Tình ngượng ngùng nói.

Ha ha ha! Viết thương nhỏ ấy mà, gặp bác sĩ làm gì chứ! Đúng rồi, chị dâu, hình vẽ vòng tròn trên cổ tay chị là cái gì thế?” Cổ Dương đột nhiên nhớ tới vòng tròn màu xanh trên cổ tay Lãnh Tử Tình.

Chương 22: Ngày 2 tháng 1 – Thực tế thu hút

Ha ha ha! Viết thương nhỏ ấy mà, gặp bác sĩ làm gì chứ! Đúng rồi, chị dâu, hình vẽ vòng tròn trên cổ tay chị là cái gì thế?” Cổ Dương đột nhiên nhớ tới vòng tròn màu xanh trên cổ tay Lãnh Tử Tình.

Gì cơ? Hình vẽ?” Lãnh Tử Tình giơ chính cổ tay mình lên nhìn nhìn, trừ bỏ vết xanh tím bị anh ta nắm làm gì có hình vẽ nào nữa nha? Làn da của cô không hề có hình xăm linh tinh gì đó hết!

Phải, chính là cái kia đó!” Cổ Dương hất cằm chỉ chỉ cổ tay Lãnh Tử Tình.

Cái này…” Trời đất! Anh ta cố ý hay là thế nào vậy? Rõ ràng là do anh ta túm, còn nói là hình vẽ cái gì?! Ôi trời! Lãnh Tử Tình không khỏi trợn tròn mắt. Cô đành bất đắc dĩ giải thích: “Anh Cổ, có lẽ anh không biết, có những người mạch máu hơi đặc biệt chút. Nếu một bộ phận nào đó trên cơ thể bị lực đè ép sẽ nhanh chóng khiến máu tụ lại, nơi đó sẽ liền trông như vết tụ máu. Mà trùng hợp tôi chính là một trong số những người ấy! Cánh tay này chỉ là do anh nắm chặt nên mới có vết như vậy. Nhưng không sao đâu, qua vài ngày nữa là nó sẽ tự biến mất ý mà!

Cổ Dương cố gắng tiêu hóa một loạt giải thích của Lãnh Tử Tình. Nói như vậy, ý của cô là, vừa rồi anh đã lôi kéo khiến cho tay cô thành ra như thế?

Chị dâu, tôi xin lỗi! Rất xin lỗi! Có phải là tôi đã quá thô lỗ không?” Cổ Dương nói năng có chút lộn xộn, sao lại thế này?! Sao ở trước mặt cô anh tự nhiên lại có vẻ hơi ngu ngốc nhỉ?!

Người không đúng là tôi mà. Được rồi, anh Cổ, anh dừng ở ngã ba phía trước một chút nhé, tôi đến nơi rồi.” Lãnh Tử Tình cười hòa nhã. Kỳ thật, trong lòng cô đang gấp như cháy nhà. Hẹn với người ta lần đầu tiên, chỉ sợ là sẽ muộn! Đến trễ hẹn không phải sẽ chứng tỏ cô là người rất không biết tôn trọng thời gian sao?! Về phương diện này, Lãnh Tử Tình lại vẫn luôn tự nhận mình là người nghiêm cẩn.

Trả áo khoác lại cho Cổ Dương, Lãnh Tử Tình xuống xe, vội vàng nói tạm biệt rồi đi thẳng vào trung tâm mua sắm. Tranh thủ thời gian mua quần áo, cuộc hẹn với nhà xuất bản này thực không dễ dàng có được!

Cổ Dương nhìn nhìn xung quanh, vừa định tùy tiện tìm một nhà hàng để ăn trưa thì di động chợt vang lên. Tiếng Lôi Tuấn Vũ trong điện thoại: “Cổ? Hai người cậu đang ở đâu thế, tôi qua bây giờ.

A! Tôi nói Vũ, cái đồ cuồng công việc nhà cậu cũng có lúc động lòng nhé! Đến đây đi, tôi chờ cậu trên tầng hai của Thiên Phủ!” Cổ Dương cười cười. Xem ra Lôi Tuấn Vũ này còn coi mình là bạn, tóm lại là muốn làm một bữa giúp anh “đón gió tẩy trần” đây!

Lôi Tuấn Vũ cũng không biết là mình bị làm sao? Cuộc họp mới tiến hành được một nửa, đột nhiên cảm thấy đói bụng không chịu được. Vì thế liền nghĩ tới Cổ Dương và Lãnh Tử Tình, bỗng chỉ muốn được cùng đi ăn với bọn họ.

Nhà hàng Thiên Phủ, Lôi Tuấn Vũ mệt mỏi tới, Cổ Dương cười quở trách: “Coi như là tiểu tử cậu còn có chút lương tâm! Được rồi, địa bàn của cậu, cậu làm chủ đi!

Lôi Tuấn Vũ nhìn nhìn bốn phía, trên bàn chỉ có một ly cà phê, ngạc nhiên hỏi: “Tử Tình đâu?

A! Mới đấy đã quan tâm đến vợ! Yên tâm đi! Vợ cậu có việc bận, tôi đã để cô ấy đi rồi!” Cổ Dương phất tay, ra vẻ không biết làm thế nào. Lôi Tuấn Vũ gọi phục vụ, chọn một vài món ăn nhẹ.

Vũ, bây giờ nói cho tôi biết đi, chuyện gì xảy ra vậy?! Có phải là cha mẹ cậu cưỡng bức hay không?” Cổ Dương hạ giọng hỏi, giống như sợ bị người khác nghe thấy.

Ha ha!” Lôi Tuấn Vũ cười không trả lời. Xem ra vẫn là Cổ Dương hiểu anh nhất. Nếu thật sự là huynh đệ sẽ biết rõ tính anh, anh thà là chết dưới hoa mẫu đơn chứ nhất định cũng sẽ không đi vào mộ phần hôn nhân!

loading...

Cậu đừng cười nữa! Nói nhanh lên! Bà chị kia… có vẻ không phải là mẫu người tiểu tử cậu thích mà?” Cổ Dương khoa trương lấy tay vòng một đường cong lớn ở trước ngực, chớp mắt ái muội nhìn về phía Lôi Tuấn Vũ.

Chương 23: Ngày 2 tháng 1 – Cười đắc ý

Cậu đừng cười nữa! Nói nhanh lên! Bà chị kia… có vẻ không phải là mẫu người tiểu tử cậu thích mà?” Cổ Dương khoa trương lấy tay vòng một đường cong lớn ở trước ngực, chớp mắt ái muội nhìn về phía Lôi Tuấn Vũ.

Lôi Tuấn Vũ cười ha ha: “Tiểu tử thối! Chúng ta là bạn nối khố đấy!

Anh chưa bao giờ xấu hổ về khẩu vị của mình. Ngược lại có khi còn coi đây là vinh quang! Phụ nữ được Lôi Tuấn Vũ anh coi trọng, nhất định là cực phẩm. Hơn nữa, luôn luôn phải có sự mới mẻ! Chỉ cần là cô gái Lôi Tuấn Vũ anh thấy hợp ý, cơ hồ là không cần dùng bất cứ thủ đoạn gì. Đối với các cô nàng cực phẩm này mà nói, các cô rất hiểu rõ giá trị của bản thân, càng biết rõ tính cách của Lôi tổng giám đốc. Khi yêu thì có thể chết đi sống lại. Nhưng sẽ không bao giờ có hứa hẹn lâu dài! Bởi vậy, các cô ấy sẽ tìm kiếm sự cân bằng từ phương diện vật chất. Lôi Tuấn Vũ cũng sẽ không bạc đãi các cô!

Nhìn Lôi Tuấn Vũ nói, ra vẻ trang nghiêm, giống như người đàn ông tốt của gia đình, Cổ Dương thật muốn phun một ngụm nước miếng cho anh ta chết đuối luôn đi.

Nói mấy chuyện vô nghĩa gì thế! Lôi Tuấn Vũ, cậu nghiêm túc đi!” Cổ Dương nghiêm mặt nói. Theo tính cách của Lôi Tuấn Vũ, cậu ta sẽ chịu đi theo khuôn sáo tầm thường hay sao?! Chỉ sợ có dùng đến sức mạnh, Thiên Vương cũng không áp chế được cậu ta!

Yên tâm đi!” Lôi Tuấn Vũ đắc ý cười nói, “Cậu cũng biết tôi rồi mà. Đối với phụ nữ tôi thực sự rất kén chọn. Sở dĩ kết hôn với Tử Tình là vì cô ấy đồng ý bật đèn xanh cho tôi.” Trên mặt Lôi Tuấn Vũ đeo một nụ cười cửa miệng, bộ dáng ra vẻ rất tự tin.

Cái gì? Ý của cậu là…” Cổ Dương trợn trừng mắt…

Chính là điều cậu đang nghĩ đấy. Danh nghĩa. Hợp đồng hôn nhân. Một năm sau, tôi sẽ đồng ý để cô ấy đưa ra yêu cầu ly hôn trước. Sau đó, tôi vẫn là tôi!” Lôi Tuấn Vũ cười rạng rỡ, “Mà sau một năm, ông cụ sẽ đem tất cả sản nghiệp hết thảy trao lại cho tôi. Tôi chẳng qua chỉ vì không muốn để sản nghiệp của gia tộc bị lưu lạc trong tay người khác thôi.

Tuy rằng sự nghiệp của Lôi Tuấn Vũ không ngừng phát triển, nhưng Lôi lão gia đối với tác phong sinh hoạt của anh vẫn còn rất lo lắng! Ông tuyên bố nếu hôn nhân của anh mà không duy trì được nổi một năm, để xảy ra chuyện gì xấu, thì ông sẽ đem sản nghiệp của gia tộc sung công hết, tuyệt đối sẽ không để anh được thừa kế một đồng nào! Mặc dù Lôi Tuấn Vũ cũng thấy cái sản nghiệp này rất chướng mắt, nhưng dù sao cũng là tâm huyết của ông cụ cha mình, cứ cho bọn họ nghĩ mấy chuyện đem ra uy hiếp này thực sự uy hiếp được anh đi! Lôi Tuấn Vũ xuất phát từ lòng hiếu thuận đã nhận lời ông cụ. Mà anh còn nhớ, lúc ông cụ nghe anh nói đồng ý kết hôn với Lãnh Tử Tình, đã vui tới mức suýt đem tất cả cổ phần công ty chuyển hết sang tên cô! Cũng may anh ngăn cản, mới giúp cho ông cụ thanh tỉnh lại. Lôi Tuấn Vũ không khỏi thở dài trong lòng, ông cụ tư tưởng cổ hủ, không biết bao giờ quan điểm mới đổi mới được một chút! Đàn ông mà! Tìm phụ nữ có phải chuyện gì kinh thiên động địa đâu! Còn về việc anh tìm cái dạng phụ nữ gì, tìm bao nhiêu người là tự do của anh chứ! Mà với điều kiện của anh, anh muốn tìm loại phụ nữ nào mà không được?! Vì cái gì nhất định phải tự khống chế bản thân, khiến mình không thể là chính mình?! Người đẹp thích anh, anh thích người đẹp, hai bên đều là tình nguyện, lão ba sao mà không chịu hiểu nguyện vọng của anh chứ?! Ai… Đều nói Lôi Tuấn Vũ anh là đứa con trai hiếu thảo. Vì đối phó với lão ba lão mẹ mà anh đã phải tốn bao tâm tư như thế, có thể ngang với việc anh quản lý tập đoàn Kiêu Dương rồi!

Cái gì? Hợp đồng hôn nhân? Danh nghĩa? Vậy là cậu phải đi ra ngoài giải quyết nhu cầu cá nhân?” Ánh mắt thông cảm của Cổ Dương chiếu qua.

Không không không! Người phụ nữ của tôi sẽ không rời đi khỏi tôi!” Lôi Tuấn Vũ ngữ khí ngang ngược làm cho Cổ Dương không khỏi kinh ngạc!

Hả? Ý của cậu là, cô ấy cho phép cậu mang người phụ nữ khác đến sống cùng với hai người dưới một mái nhà?” Cổ Dương há to miệng sửng sốt.

 

Chương 24: Ngày 2 tháng 1 – Không chịu cô đơn!

Hả? Ý của cậu là, cô ấy cho phép cậu mang người phụ nữ khác đến sống cùng với hai người dưới một mái nhà?” Cổ Dương há to miệng sửng sốt.

Uh huh.

Tôi dựa vào, phục cậu rồi! Cổ Dương không nhịn được vung tay quạt sang, mà Lôi Tuấn Vũ nhẹ nhàng nghiêng người né được.

Sao mà chuyện tốt gì cũng đều rơi vào cậu thế hả! Liệu có gạt được cha mẹ cậu không?” Cổ Dương vô cùng nghi ngờ nhìn bạn đang cười đắc ý.

Yên tâm đi! Ha ha, Cổ, tôi bây giờ đột nhiên phát hiện kết hôn thật ra rất tốt! Tôi thực rất hưởng thụ cuộc hôn nhân này!” Lôi Tuấn Vũ dõng dạc nói.

Cổ Dương không khỏi không nhắc nhở bạn mình: “Cậu cũng đừng đắc ý quá sớm!

Anh không đừng được việc nghĩ đến Lãnh Tử Tình, hiện tại nếu bảo anh mô tả cô thì dường như không có nhiều ấn tượng lắm. Đó thực sự là một cô gái rất bình thường, dáng vẻ có thể xem là thanh tú, nhưng cũng không đẹp đến mức kinh diễm khiến cho anh phải nhớ kỹ. Hiện giờ điều duy nhất anh nhớ chính là “chiếc vòng” bầm tím trên cổ tay cô và bộ dạng quýnh quáng trong bộ áo ngủ. Về phần dung mạo thực sự là không nhớ rõ lắm. Cổ Dương không khỏi lắc đầu, haizzz! Đối với cô mà nói, cuộc hôn nhân này căn bản chỉ là diễn trò! Mà chẳng lẽ thái độ với hôn nhân của cô cũng giống Lôi Tuấn Vũ?! Sao lại có thể thế được! Làm gì có người con gái nào không có tuổi xuân? Mà cũng làm gì có người phụ nữ nào gặp được tên đàn ông xuất sắc như Lôi Tuấn Vũ lại không thấy động lòng?! Chậc chậc, đúng là một cô gái đáng thương!

Trong lúc hai người đang vui vẻ cười nói, Cổ Dương vô tình nhìn xuống tầng dưới, miệng đang húp canh suýt chút nữa thì phun ra ngoài! “Vũ! Cậu xác định là cậu đang rất hưởng thụ cuộc hôn nhân sao?” Cổ Dương chế nhạo hỏi.

Lôi Tuấn Vũ ngạc nhiên nhìn theo ánh mắt anh, không khỏi nheo mắt lại. Dưới tầng một của quán, tại vị trí sát cửa sổ, một nam một nữ đang nói chuyện với nhau rất vui. Người nam mặc trang phục nhàn nhã, nhưng khí chất thanh lịch, vừa nhìn đã biết là người có học thức. Còn người nữ mặc một chiếc áo sơ mi đỏ, bên dưới là chân váy để lộ ra cặp đùi thon dài, nhìn từ đây trông hết sức quyến rũ. Trên cổ tùy ý phối hợp một chiếc khăn quàng cổ càng làm nổi bật hơn vẻ xinh đẹp dịu dàng. Khuôn mặt nhìn nghiêng thấy lộ ra má lúm đồng tiền ngọt ngào, xem ra là cười rất vui vẻ! Cô gái này không phải ai khác, chính là người bọn họ vừa mới gặp mặt, Lãnh Tử Tình, người vợ Lôi Tuấn Vũ mới kết hôn chưa đầy hai ngày!

Tử Tình?” Lôi Tuấn Vũ không kìm nổi bật thốt ra. Làm thế nào cô lại xuất hiện ở đây? Người đang ngồi đối diện kia là ai? Bọn họ đang nói chuyện gì?! Lòng tự tôn của đàn ông khiến anh có chút không thoải mái! Mới kết hôn có hai ngày, chẳng phải là cô không nên quá vội vàng như vậy chứ?! Có phải là cũng nên suy nghĩ đến mặt mũi của anh một chút hay không?! Ít nhất bọn họ cũng đã có thỏa thuận về những trường hợp ở nơi công cộng rồi mà!

Cổ Dương đột nhiên cười trêu chọc: “Chậc chậc, Vũ! Đã bảo cậu đừng có đắc ý sớm quá mà! Cậu xem, chỉ sợ là vợ cậu càng hưởng thụ tình trạng hôn nhân này thôi!

Được! Rất khá! Một cô gái bình thường như vậy cũng dám đối đầu với Lôi Tuấn Vũ, có khí phách! Cổ Dương không khỏi đối với diễn biến tiếp theo của cuộc hôn nhân này đặc biệt “xem trọng”!

Lôi Tuấn Vũ chớp mắt nhìn cảnh dưới lầu, mạnh miệng nói: “Hai người chúng tôi đã có giao ước, không can thiệp vào chuyện cá nhân và đời sống riêng tư của nhau.

A! Chẳng trách, bà chị dâu lại táo bạo như vậy, vừa mới kết hôn ngày thứ hai đã…” Cổ Dương cố ý ngồi bên thêm mắm thêm muối, anh cũng không tin Lôi Tuấn Vũ có thể ngồi yên được! Nói gì thì hiện tại hai người cũng là vợ chồng hợp pháp!

Được rồi! Cổ, cậu đang cố tình phải không? Không phải người phụ nữ của tôi, tôi không muốn lãng phí thời gian và năng lượng. Cậu nên bớt nói mà tập trung vào việc ăn đi!” Lôi Tuấn Vũ múc một bát canh, uống vài ngụm hết sạch. Trong lòng thầm nghĩ: Cô nàng chết tiệt! Ngoài mặt ra vẻ thanh thuần lắm, nhưng thực ra là cũng không chịu cô đơn!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: