truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khóa trụ tim em ( 365 ngày hôn nhân ) – Chương 017 -> 020 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 17: Ngày 2 tháng 1 – Tập đoàn Kiêu Dương

Cổ Dương cáu kỉnh lên xe, sau vài giây, một loạt các thao tác khởi động hoàn thành, chiếc xe tăng tốc phóng vọt đi.

Ngoan ngoãn yên lặng, nhưng Lãnh Tử Tình cũng không để não bộ nhàn rỗi, cô đang suy nghĩ làm cách nào để thoát được khỏi nanh vuốt dữ tợn này! Nhảy khỏi xe? Không được! Nếu thế sợ là chỉ có một con đường chết! Tốc độ chạy xe của người đàn ông này có thể so với đang chạy đua! Hạ cửa kính xuống kêu cứu?! Liếc mắt nhìn khuôn mặt đầy máu của người kia, Lãnh Tử Tình thấy run run. Trời ạ! Sao hắn lại không lau đi nhỉ, cứ để như vậy trống rất… Trong lòng Lãnh Tử Tình hơi rùng mình. Bàn tay cô lén lút đặt lên cửa sổ xe, ấn một chút nhưng không thấy có phản ứng gì, lại thử kéo một chút nữa, nhưng vẫn là không có hiệu quả. Ai! Thôi bỏ đi! Xe này mở-khóa đều là tự động, cửa kính xe căn bản cũng là không thể mở bằng tay. Lãnh Tử Tình trán đầy mồ hôi. Hiện giờ rõ ràng đang là mùa đông nha!

Này…

Im miệng!” Một tiếng quát lớn cắt ngang.

Khụ, khụ… khụ!” Lãnh Tự Tình nhanh chóng đem lời nói chuẩn bị thốt ra vội vàng nuốt lại, cố ý chuyển thành tiếng ho khan, có điều nghe qua đã biết là giả.

Trong xe ngay lập tức yên lặng như tờ… Lãnh Tử Tình có thể nghe rõ tiếng tim đập của chính mình. Cái dây an toàn kia sắp sửa buộc chết cô! Nhưng thời gian căn bản là không ủng hộ, không đợi cô nghĩ cách đào thoát, người đàn ông này đã khẩn cấp phanh lại. Xong rồi! Lãnh Tử Tình thấy lạnh từ đầu đến chân, hẳn là đã tới nơi! Tuyệt vọng ngẩng đầu, nhìn xung quanh bốn phía, Lãnh Tử Tình lập tức ngồi thẳng, cô nhìn thấy địa điểm hiện tại của bọn họ.

Thật tốt quá! Là tập đoàn Kiêu Dương! Không phải chỗ hoang vu nào! Anh ta muốn đưa cô đến tập đoàn Kiêu Dương? Để gặp Lôi Tuấn Vũ? Ôi trời! Sao không nói sớm?! Làm cô lo lắng, căng thẳng suốt một hồi! Tập đoàn Kiêu Dương tuy cô chưa tới bao giờ nhưng đã đi ngang qua N lần. Tòa cao ốc vĩ đại thế này, đi ngang qua muốn không chú ý cũng khó! Nhưng mà, tòa nhà công sở sang trọng như vậy, nhìn xem mình… Lãnh Tử Tình cúi đầu, tốt xấu gì thì cũng để cô thay quần áo đã chứ! Trên người cô vẫn còn đang mặc quần áo ngủ đấy! Ôi trời! Tuấn Vũ à, tôi thì không sao, nhưng nếu có khiến anh mất mặt thì chỉ có thể trách tên này thôi nha! Tôi thật sự là không hề có thói quen mặc quần áo ngủ đi dạo phố mà!

Xuống xe!” Vẫn như cũ tiếng thét chói tai.

Lãnh Tử Tình chợt có chút ảo giác, người đàn ông này nhất định là hát rất tốt, hơn nữa chắc chắn là giọng rất hay! Nhanh chóng cởi dây an toàn, vừa định mở cửa xuống xe, lại phát hiện bên ngoài rất lạnh, Lãnh Tử Tình theo bản năng rụt người trở lại.

Cổ Dương mất kiên nhẫn mở cửa bên phó lái, gần như nghiến răng nói: “Người phụ nữ này! Cô thật sự rất có bản lĩnh! Lôi Tuấn Vũ thực khéo chọn nhân tài, bái phục! Thật sự là bái phục!” Dứt lời, anh liền lấy tay kéo Lãnh Tử Tình xuống. Một lần nữa nắm cánh tay bị thương kia, Cổ Dương sửng sốt, đó là cái vòng xanh vàng gì vậy?! Dấu hiệu người của tổ chức nào ư?! Xem ra những người bên cạnh Vũ thật không đơn giản! (ôi giời, em cũng đến vái cả 2 anh chị! Trí tưởng tượng thật quá phong phú. Đúng là kẻ tám lạng, người nửa cân.) Nói như vậy cô ta cố ý chơi anh? Được! Tốt lắm! Lôi Tuấn Vũ, tôi mới về nước, cậu đã liền tiếp đón hậu đãi thế này. Còn nói gì là huynh đệ! Xem ra, không cho cậu chút màu sắc, cậu sẽ quên chúng ta giao hảo “sâu đậm” thế nào? Không có thời gian nghĩ nhiều, anh vừa lôi vừa kéo cô vào tòa nhà của tập đoàn Kiêu Dương.

Vừa bước vào tiền sảnh, một khối không khí nóng ập vào người Lãnh Tử Tình, cô liền cảm thấy khá hơn nhiều. Nhờ có nhiệt độ của điều hòa trung tâm, cô mặc như thế này cũng không thấy lạnh. Khắp người đang nổi da gà cũng ngay lập tức dịu xuống, thoải mái mà biến mất…

Chương 18: Ngày 2 tháng 1 – Tìm cậu ta tính sổ

Vừa bước vào tiền sảnh, một khối không khí nóng ập vào người Lãnh Tử Tình, cô liền cảm thấy khá hơn nhiều. Nhờ có nhiệt độ của điều hòa trung tâm, cô mặc như thế này cũng không thấy lạnh. Khắp người đang nổi da gà cũng ngay lập tức dịu xuống, thoải mái mà biến mất…

Nhưng Lãnh Tử Tình lại nhạy cảm nhận thấy ánh mắt của hết thảy nhân viên bảo vệ đều tập trung lại đây, cô hấp tấp lấy tay che mặt, cúi đầu tùy ý để Cổ Dương kéo đi. Các nhân viên an ninh nhìn thấy bộ dáng Cổ Dương đang bực tức xông vào liền cấp tốc từ bốn phía chạy lại, một người đàn ông còn liên tiếp nói nhỏ gì đó qua máy bộ đàm. Nhân viên tiếp tân nhanh chóng chạy qua, ngăn bọn họ lại. Không đợi cô nhân viên tiếp tân mở miệng hỏi, Cổ Dương đã không kiên nhẫn lấy danh thiếp ra đẩy tới. Cẩn thận kiểm tra tên và thân phận, nhân viên tiếp tân lập tức cung kính nói:

A, tổng giám đốc Cổ! Tổng giám đốc Lôi đang chờ ngài ở văn phòng. Để tôi đưa ngài lên!” Nhân viên tiếp tân ngay tức khắc bày ra một nụ cười ngọt ngào, nhưng tiếng nói có chút không tự nhiên, bởi vì trên mặt Cổ Dương kia vẫn còn vệt máu chảy đầm đìa! Giọng nói lớn của cô cũng đồng thời ngăn lại bước chân đi tới của các nhân viên an ninh. Mọi người đều tản ra, người đàn ông lúc trước đã nói gì đó vào máy bộ đàm liên lạc, khóe miệng còn hơi hơi nhếch, có ý cười.

Không cần!” Cổ Dương đi hết hành lang đầu tiên liền thấy tháng máy, thuận tay ấn gọi thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc. Tập đoàn Kiêu Dương anh chưa từng tới, nhưng có nhắm mắt anh vẫn có thể tìm được văn phòng của cậu ta! Bởi vì mỗi góc tòa nhà này dùng để làm gì đều là do anh thiết kế. Ngay cả móng nhà có bao nhiêu lớp anh cũng nắm rõ!

Không gian trong thang máy không nhỏ, nhưng yên lặng làm cho Lãnh Tử Tình cảm thấy rất áp lực! Nơi này là thang máy, cô có muốn trốn cũng không chạy được, anh ta không cần thiết phải túm chặt cô như vậy chứ!

Này…

Im đi!

Lãnh Tử Tình rớt mồ hôi hột! Tính tình anh ta thật là… Trời ạ! Ngay cả giao tiếp cũng không được phép! Cô kéo kéo cánh tay bị thương của mình, nhưng mà, người đàn ông này giống như “chim sợ cành cong”, cô chỉ hơi động, anh ta ngược lại càng dùng thêm sức. Được rồi, tốt lắm! Đại ca, được rồi, tôi sẽ không động đậy nữa, còn không được sao?! Lãnh Tử Tình đành bất lực giương mắt nhìn thang máy liên tục thay đổi số tầng. Đinh, cuối cùng cũng lên tới tầng cao nhất! Lãnh Tử Tình nhìn rõ con số ngừng lại, 19. Nhanh chóng tiến vào văn phòng tổng giám đốc.

Đang cùng thư ký bàn công việc, Lôi Tuấn Vũ nhất thời ngây ngẩn cả người, tầm mắt lướt qua gương mặt của Cổ Dương, sau đó dừng lại ở đằng sau anh ta, cô gái đang mặc áo ngủ chính là Lãnh Tử Tình.

Cậu ra ngoài trước đi.” Lôi Tuấn Vũ bình tĩnh nói với viên thư ký đang sợ tới mức sắc mặt gần như trắng bệch.

Cổ? Cậu đến muộn một phút.” Lôi Tuấn Vũ mặt không chút thay đổi nói, ánh mắt lại chăm chú nhìn vào chỗ tay Cổ Dương đang gắt gao nắm cánh tay của Lãnh Tử Tình.

Vũ, ba năm không gặp, con mắt nhìn người của cậu đúng là vẫn không thay đổi! Người của cậu tất cả đều ghê gớm như vậy?!” Cổ Dương châm chọc nói.

Bớt nói nhảm đi! Tài liệu đâu?!” Lôi Tuấn Vũ nửa phút cũng không muốn dây dưa lằng nhằng, vươn tay đòi tập văn kiện!

Cổ Dương đặt mông ngồi xuống ghế sô pha, Lãnh Tử Tình bị túm chặt, không có lựa chọn nào khác cũng đành ngồi xuống theo, mà chỗ anh ta ngồi là chiếc sô pha bên cạnh, Lãnh Tử Tình bất đắc dĩ chỉ có thể ngồi ở trên phần tay vịn, cũng may là có chỗ này, không thì chỉ có nước ngồi lên đùi hắn mất!

Muốn tài liệu cũng được, nhưng phải tính vết thương của mình trước đã! Đây là quà gặp mặt cậu tặng cho bạn cũ đấy hả?” Cổ Dương nhướn mày, cố ý hếch khuôn mặt bị thương lên, máu đã khô lại thành vệt nâu sẫm.

hương 19: Ngày 2 tháng 1 – Kết hôn?

Cổ Dương nhướn mày, cố ý hếch khuôn mặt bị thương lên, máu đã khô lại thành vệt màu nâu sẫm.

loading...

À? Cậu nói thử xem, tính như thế nào?” Lôi Tuấn Vũ bày ra vẻ chăm chú lắng nghe. Tên Cổ Dương này, đi đến đâu cũng đều là bộ dáng thương nhân! Thân như anh em còn muốn tính toán thế này, nói gì đến bạn bè bình thường.

Tôi muốn làm bản kế hoạch quảng cáo tuyên truyền tốt nhất cho cậu!” Cổ Dương dõng dạc nói.

Không biết xấu hổ! Công việc thiết kế xây dựng thất bại rồi sao? Còn đến tranh bát cơm của mình? Lôi Tuấn Vũ trong lòng mắng thầm. “Cổ? Cậu đổi nghề?

Oh, sao mà lại không chứ! Chỉ cần nhìn cách cậu dùng người là biết khả năng của cậu thế nào rồi! Mình chắc chắn sẽ làm tốt hơn cậu!

Năng lực của Kiêu Dương cậu có thể đi tìm hiểu xem, so với Cổ Thị không hề kém!” Lôi Tuấn Vũ kỳ thực là khiêm tốn, Kiêu Dương so với Cổ Thị tính ra phải cao hơn một bậc.

Đó là do cậu may mắn thôi! Nhìn người của cậu xem! Giúp việc thế nhưng ngay cả chuông cửa cũng đều không nghe thấy, tôi đã bấm bao nhiêu lần cậu có biết không?! Không nghe được còn không nói, cô ta thế nhưng còn lấy bình hoa ném vỡ đầu mình! Đập tan cái bình cũng không quan trọng, cô ta ấy thế còn đưa mình đến buồng vệ sinh lấy tài liệu! Tôi cũng không biết Lôi Tuấn Vũ cậu từ khi nào bắt đầu đem buồng vệ sinh thành phòng làm việc? Cậu mới có niềm đam mê này sao?!” Cổ Dương nửa cáu kỉnh nửa giận dỗi kể lể. Vừa nói còn vừa chỉ vào Lãnh Tử Tình, đây chính là đầu sỏ gây ra chuyện!

Lãnh Tử Tình cúi đầu giống như một nàng dâu nhỏ bị ức hiếp, lấy tay chống đỡ khỏi nghiêng mình về phía gần khuôn mặt Cổ Dương, người hơi giật giật tựa hồ đang khóc thút thít. Thế nhưng Lôi Tuấn Vũ nhìn kỹ lại phát hiện cô giống như là đang cười, như thể rất cố gắng để nín cười.

A? Cổ? Ý của câu là… Đường đường tổng giám đốc của Cổ Thị, nhu đạo 9 đẳng, thân cao mét bảy, đại nam nhân lại bị người phụ nữ trong tay cậu kia làm cho bị thương?” Lôi Tuấn Vũ giọng châm biếm hỏi.

Này! Cậu có ý gì? Mặt của mình thành cái dạng này, chẳng lẽ cậu không nhìn thấy à?” Cổ Dương nghe xong không thấy lọt tai, Lôi Tuấn Vũ đang nói giúp cho người giúp việc sao? Cậu ta khi nào thì bắt đầu để ý tới cấp dưới như vậy?

Cổ! Tôi khuyên cậu nên thu lại lời vừa mới nói!” Lôi Tuấn Vũ không khỏi đứng lên, đi về phía Cổ Dương. “Tôi chỉ nhìn thấy, tổng giám đốc tập đoàn Cổ Thị, Cổ Dương cậu đang lôi kéo tay vợ tôi, trên người… vẫn đang mặc áo ngủ…” Nói xong, anh bỏ tay Cổ Dương đang nắm cổ tay Tử Tình ra, ngạc nhiên phát hiện một vòng xanh đậm vết tụ máu, không khỏi cau mày. Nâng cánh tay Lãnh Tử Tình lên, anh cố ý để lộ ra dấu vết ở cổ tay cô:

Cổ? Nếu không phải là đối với nhân phẩm của cậu trăm phần trăm tín nhiệm, tôi có khi lại hoài nghi, cậu nhìn đến người vợ trẻ trung, xinh đẹp của tôi, nảy sinh tà niệm, đã cố gắng sử dụng bạo lực, mà vợ tôi ra sức phản kháng, dưới tình thế cấp bách đành dùng bình hoa đập vào đầu cậu? Hành động của cô ấy hoàn toàn là để phòng vệ, giải thích như vậy có phải là so với thực tế còn hợp lý hơn?” Trong mắt Lôi Tuấn Vũ thậm chí còn có một tia cảnh cáo hàm xúc.

Vợ… cậu? Đùa cái gì chứ?!” Cổ Dương sửng sốt không thôi, đầu lưỡi dường như bị dính lại, anh kinh ngạc đánh giá Lãnh Tử Tình từ trên xuống dưới. Cô gái này, là vợ của Vũ? Cậu ta đang nói mớ cái gì?

Không sai! Ngày hôm qua bọn tôi vừa đi đăng ký. Cậu có muốn xem giấy chứng nhận kết hôn không? Vừa hay tôi ngày nào cũng mang theo bên người!” Lôi Tuấn Vũ lấy từ trong túi áo vét ra giấy chứng nhận đăng ký kết hôn, đẩy tới.

Lôi Tuấn Vũ, Lãnh Tử Tình… Thật sự kết hôn?! Sửng sốt một lúc lâu sau, Cổ Dương đột nhiên nói: “Cậu bị bệnh thần kinh à?! Giấy chứng nhận kết hôn mà cả ngày mang theo bên người, muốn khoe cái gì?! Không phải là cậu bị kích thích gì chứ?!

Chương 20: Ngày 2 tháng 1 – Tôi đưa chị đi

Sửng sốt một lúc lâu sau, Cổ Dương đột nhiên nói: “Cậu bị bệnh thần kinh à?! Giấy chứng nhận kết hôn mà cả ngày mang theo bên người, muốn khoe cái gì?! Không phải là cậu bị cái gì kích thích chứ?!

Liếc mắt lườm bạn. Cậu mới bị kích thích! Anh muốn cho tất cả mọi người đều biết Lôi Tuấn Vũ anh đã kết hôn được không! Nhất là để đối phó với mấy vị trưởng bối, chiêu này cực kỳ lợi hại!

Cổ? Cậu còn muốn phụ trách kế hoạch quảng cáo kia nữa không?” Lôi Tuấn Vũ cười nhạt.

Cổ Dương dè dặt liếc nhìn Lãnh Tử Tình, sau đó quay qua cô nói: “Rất xin lỗi, chị dâu! Đã mạo phạm rồi!

Không, người phải xin lỗi là tôi mới đúng, tôi chưa tìm hiểu rõ tình huống đã đánh vào đầu anh…” Lãnh Tử Tình xấu hổ nói. Sự việc là do cô gây ra, người ta tức giận cũng hợp lý thôi.

Xấu hổ cười cười, quả thực nếu để cho mọi người biết được Cổ Dương anh bị một người phụ nữ trói gà không chặt khiến cho đầu rơi máu chảy thì anh chỉ có nước tìm một cái lỗ mà chui xuống!

Vũ, cô ấy thật sự là vợ cậu à?” Cổ Dương vẫn không thể tin được. Cho dù có phải kết hôn, cũng không có khả năng cậu ta sẽ tìm một cô vợ như vậy đi? Cậu ta không phải là thích mấy thể loại hình chữ S sao?!

Lôi Tuấn Vũ tiện tay rút tập văn kiện ở dưới mông Cổ Dương ra, vỗ vỗ, trả lời: “Không phải là cậu vừa xem giấy chứng nhận kết hôn sao? Tử Tình, cậu ta có làm gì em không? Nếu có, nhất định phải nói cho anh biết, anh sẽ yêu cầu cậu ta lại xây dựng một tòa nhà như thế này nữa cho chúng ta!

Lãnh Tử Tình dở khóc dở cười. Hai người này đều không hổ là những thương nhân danh tiếng! Nói ra miệng đều là lợi ích, quyền lợi! Chẳng lẽ không ai trong bọn họ để ý cô vẫn đang mặc áo ngủ ngồi hiên ngang ở đây sao? Cho dù áo ngủ có thuộc dạng bảo thủ thế nào đi nữa thì cũng là áo ngủ chứ! Chẳng lẽ không ai sẵn lòng quan tâm một chút đến mặt mũi của cô lúc này? Haizzz, khổ thân mình! Lãnh Tử Tình không khỏi tự giễu.

Cổ Dương khoa trương chất vấn Lôi Tuấn Vũ, còn người kia thì vênh vang đắc ý, như thể với anh ta kết hôn là chuyện vô cùng hạnh phúc. Nhưng đúng như Cổ Dương nói, anh ta sao mà lại muốn kết hôn được chứ? Chuyện đơn giản này ngay cả người ngoài cũng có thể nhìn ra! Lãnh Tử Tình không khỏi lắc đầu, không biết những ngày yên lành của cô có thể kéo dài được bao lâu? Đá đá chân ghế sô pha, cô ngồi bên cạnh nhàm chán, xem bọn họ thao thao bất tuyệt tán gẫu với nhau. Lãnh Tử Tình có thể cảm nhận được quan hệ của bọn họ không phải bình thường, thân thiết gần như anh em. Lôi Tuấn Vũ còn tỉ mỉ lau giúp Cổ Dương mấy vết máu khô trên mặt. Thực sự nhàm chán, Lãnh Tử Tình lơ đãng cúi đầu liếc nhìn đồng hồ, trời ạ! 12 giờ! Quên mất! Hôm nay có cuộc hẹn trao đổi với nhà xuất bản! Chết tiệt! Đã chậm mười phút rồi! Cô viết tiểu thuyết trên mạng đã lâu như vậy, cuối cùng mới có người tinh mắt nhìn ra. Lãnh Tử Tình không khỏi nắm chặt tay quay lại nhìn hai người đang cười đùa, trêu chọc nhau, dường như không thèm để ý đến sự tồn tại của cô.

E hèm…” Lãnh Tử Tình ho nhẹ một tiếng, hắng giọng, thành công trong việc thu hút ánh mắt của Lôi Tuấn Vũ và Cổ Dương. “À, thế này, Tuấn Vũ, xin hỏi còn có chuyện gì không?” Lãnh Tử Tình vẫn duy trì mỉm cười trước sau như một.

Lôi Tuấn Vũ lúc này mới có thời gian quan sát tỉ mỉ bộ dáng “đoan trang” của cô. Trời ạ! Cô cứ như vậy mà đi ra ngoài? Cứ mặc áo ngủ thế này đi khắp nơi trong công ty anh sao?! Có điều, so với bộ dạng trang điểm dày đặc, khuôn mặt này còn dễ nhìn hơn. Kỳ thật, cô trông cũng rất thanh tú! Anh không hiểu cả ngày cô hóa trang thành cái quỷ bộ dáng kia để làm gì?!

Tử Tình, cũng trưa rồi, hay là, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm đi?” Lôi Tuấn Vũ khách sáo mời xã giao, ngay cả Cổ Dương cũng nhìn ra cậu ta căn bản không có chút thành ý nào!

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: