truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã – Chương 19 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

“Chuyện gì vậy?” Cái gì mà tiêu rồi? Tôi khó hiểu nhìn anh ta.

“Tôi…… ngủ với người phụ nữ khác.” Anh ta xấu hổ nói xong, vẻ mặt hối hận, ánh mắt cũng không nhìn thẳng tôi nữa.

“Ách……”

Tôi không biết phải trả lời như thế nào, đáp án này thật sự là ngoài dự đoán của tôi.

“Ách……”

“Việc này, việc này cũng không có gì mà. Anh cũng chưa có bạn gái, không phải sao.” Cả buổi, tôi chỉ nói ra một câu như vậy.

Anh ta ngẩng đầu liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt kia như là đang nói ‘em biết rõ vì sao’.

“Không phải anh muốn nói với tôi, từ lúc anh thích tôi tới nay, vốn không hề làm chuyện đó cùng người phụ nữ khác chứ.” Tôi nghiêng mắt nhìn anh ta.

Anh ta lắc lắc đầu, thoạt nhìn cực kỳ tang thương.

Một buổi tối đã có thể làm cho anh ta mệt mỏi như thế! Rốt cuộc là dạng phụ nữ gì nhỉ!

“Gần đây thì không còn nữa rồi.” Anh ta liếc nhìn tôi một cái, thản nhiên nói rõ.

“Ách……” Tôi hắng giọng, muốn che dấu phần xấu hổ này. Tới để nói chuyện, lại nói tới cả sinh hoạt cá nhân của người ta.

“Vậy, cũng không đến mức tiêu rồi chứ.” Tôi không tin.

“Cô ấy là lần đầu tiên, mà tôi cũng không sử dụng biện pháp an toàn gì.” Lại là một câu thản nhiên, nhưng lại như một quả bom được ném xuống.

Ông trời……

Tôi lại có loại xúc động muốn cười. Trong đầu còn không ngừng hiện ra bộ dáng lúc anh ta mây mưa. Vội vàng lắc đầu xua đi hình ảnh kia, tôi nghĩ nhất định là do gần đây hưởng thụ quá nhiều tình cảm mãnh liệt rồi! [NV: oạch, chị ác quá, người ta đang dầu sôi lửa bỏng còn nghĩ được thế này =))]

“Ừm…… Vậy anh có quen biết cô ấy không?”

“Tình một đêm thì làm sao quen biết được?” Anh ta liếc nhìn tôi một cái, thở dài thật sâu.

“Này! Tôi ghen rồi đấy.” Tôi đá đá chân anh ta.

“Hả?” Anh ta nâng mí mắt lên.

“Rõ ràng yêu tôi chết đi sống lại, lại chạy đi lên giường cùng người phụ nữ khác. Bây giờ ngay đến cả tôi nói với anh là ‘tôi yêu rồi’ anh cũng vẫn làm thinh. Đàn ông quả nhiên đều là những động vật nửa thân dưới.” Tôi bất đắc dĩ trợn trắng mắt.

“Này! Tôi yêu em chết đi sống lại, em còn không phải ngày đêm cùng ông xã thân yêu của em gần gũi! Đàn ông cùng phụ nữ cũng có khác gì nhau chứ. Chưa hết, phiền muộn nhất chính là dù có ngủ với người khác, miệng vẫn là gọi tên của em.” Anh ta thở dài nói, giống như bị rất nhiều uất ức vậy.

Tôi bị lời nói của anh ta làm trở nên có chút xấu hổ. ‘Làm yêu’ mà còn muốn tôi, xấu hổ chính là xấu hổ, tôi cũng không biết hình dung thế nào.

“Anh…… ngủ cùng người ta. Còn gọi, gọi tên tôi. Vậy mà cô gái kia cũng đồng ý sao?”

“Tôi uống say.” Anh nhìn tôi.

“Uống say?” Vậy sao anh biết được mình gọi tên tôi!

“Xem đi!” Anh ta đưa cho tôi tờ giấy.

Bên trên dùng chữ viết xinh đẹp viết vài chữ to rõ ràng: Tối hôm qua cảm ơn anh, tôi rất vui vẻ. Nhưng mà có điều, tên tôi không phải là Tâm Âm.

“Ha ha ha!” Tôi bật ra tiếng cười to.

“Này!” Anh ta trừng mắt liếc tôi một cái, một tay giật tờ giấy lại.

Nhìn hành động đó của anh ta, trong lòng tôi ít nhiều cũng hiểu một chút.

Những người đàn ông ấy, quả nhiên đều tồn tại bệnh thích xử nữ. Ngay cả tờ giấy người ta để lại cũng luôn mang theo bên người.

“Anh định làm thế nào? Chịu trách nhiệm đến cùng? Một khi đã cho tôi thể xác, sẽ mãi mãi làm người của tôi sao?” Tôi trêu chọc hỏi anh ta.

“Tôi không có bệnh thích xử nữ.” Anh ta nhìn tôi, làm rõ.

“Ừ.” Tôi gật đầu có lệ.

“Nếu có, sao tôi có thể lại bị em mê hoặc đến chết mê chết mệt chứ.” Anh ta ảm đạm nói.

“Em ở cùng Lôi Nặc thật sự hạnh phúc, đúng không?”

“Phải.” Tôi nhìn anh ta, gật đầu.

“Tôi thật sự một chút cơ hội cũng không còn sao?” Vẻ mặt anh ta chật vật hỏi.

“Xin lỗi……” Tôi cầm tay anh ta.

“Cậu ta đã thay đổi.” Anh ta nhướng mày anh tuấn lên, chua xót nói. “Vì em, cậu ta quả thật đã thay đổi rồi.”

“Ở cùng với anh ấy, tôi có cảm giác yêu.” Tôi cúi đầu, nhẹ giọng thừa nhận lòng mình.

“Tâm Âm……”

“Sao?” Tôi nhìn anh ta.

“Thật sự đã quyết định, quyết định muốn cùng với cậu ta sao?” Anh ta hỏi, trong ánh mắt ngoại trừ chân thành tha thiết, còn có phần thương tâm.

“Ừm.” Tôi áy náy nhìn anh ta, nhưng vẫn gật đầu.

Anh ta thở dài, thật sâu, thật sâu, một loại gì đó gọi là hết hi vọng tràn ngập khuôn mặt anh ta. Ngay đến tôi cũng cảm thấy ngực đang mơ hồ đau.

“Phong Nhiên…… anh đáng gặp được người tốt hơn. Thật đấy!” Tay tôi áp lên khuôn mặt góc cạnh rõ rệt của anh ta, đơn thuần muốn xóa đi tất cả ưu thương kia.

Anh ta nhìn tôi một lúc, khó khăn nở ra một nụ cười, cầm lấy tay tôi đang đặt trên mặt anh ta. Ánh mắt nhìn tôi tràn ngập đau đớn.

“Nếu như lúc đó không lấy anh ấy thì bây giờ tôi đã sớm yêu anh đến hết thuốc chữa rồi.” Mũi có chút cay cay, giọng tôi bắt đầu nghẹn ngào.

“Lại đây.” Anh ta bỗng nhiên vươn cánh tay, thâm tình chân thành nhìn tôi. “Vốn muốn hôn em đến ngạt thở, nhưng bây giờ tôi không có lòng tham đó nữa. Một cái ôm, tôi chỉ muốn một cái ôm.”

“Được……” Tôi tới gần anh ta, tiến vào vòng ôm xa lạ kia. Cũng cường tráng như vậy, cũng cực nóng như vậy, nhưng tôi lại không có loại cảm giác tim đập kịch liệt cùng mạnh mẽ.

Gắt gao, anh ta gắt gao ôm tôi. Hô hấp, trở nên khó khăn. Giống như sắp bị đè nát, tôi chống đỡ sức lực lớn mạnh của anh ta.

Thật lâu sau, anh ta mới từ từ buông lỏng tay.

Sức lực giảm bớt, nhưng vẫn ôm lấy tôi, hít lấy hương vị trên người tôi. Đó là một hành động mờ ám vượt qua mức tình bạn, nhưng tôi cũng không ngăn anh ta lại. Dù sao quan hệ giữa tôi và anh ta, cũng không phải tình bạn đơn thuần.

“Được rồi!” Anh ta bỗng nhiên hít sâu một hơi, nhanh chóng đẩy tôi ra. “Còn ôm tiếp nữa tôi sẽ càng luyến tiếc.”

“Lại đây.” Lần này đến lượt tôi gọi anh ta.

“Gì?” Anh ta cũng nghe theo mà sát lại gần tôi.

Đối diện với ánh mắt tràn ngập nghi hoặc của anh ta, tôi sát lại gần hơn. Mà anh ta, rõ ràng khẩn trương. Hầu kết cũng bắt đầu chuyển động lên xuống.

Nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, tôi hôn lên môi anh ta.

Không rất sâu, không rất lâu, hơn chuồn chuồn lướt nước một chút, nhưng cũng không đến mức hôn sâu nồng nhiệt.

Trống ngực thình thịch, là của anh ta, rõ ràng làm cho người ta khó có thể xem nhẹ.

Ngay đến cả sau khi vừa hôn xong, anh ta vẫn ngồi ngây ngốc tại chỗ, ngẩn người nhìn tôi.

Trong ánh mắt có thêm một chút thần thái hạnh phúc.

“Hô……” Sau một lúc lâu, anh ta mới thở ra một hơi, khôi phục trở lại. Đôi mắt nhìn tôi tràn ngập ý cười.

“Nếu Lôi Nặc biết được, nhất định lại muốn liều mạng với tôi.” Anh ta cười đến thực muốn ăn đòn, trong giọng nói lộ ra đắc ý.

“Ha ha.” Tôi nở nụ cười, nhớ tới bộ dáng khi ghen của Lôi Nặc.

“Sau khi em cùng Niếp Hoàn Vũ ra ngoài, có biết Lôi Nặc đã nói gì không?”

Tôi lắc đầu.

“Cậu ta muốn tôi dẹp ngay ánh mắt đói khát kia. Còn nói nếu vẫn dám có ý nghĩ không an phận với em, cậu ta nhất định sẽ làm tôi thân bại danh liệt, cuối cùng ngay cả khả năng ăn cơm cũng không còn.” Vẻ mặt Quý Phong Nhiên mang theo ý cười vừa nói, vừa quan sát nhất cử nhất động của tôi.

“Ha ha.” Tôi nở nụ cười, cái gì cũng không nói. Bất ngờ, nhưng lại thấy có lý. Lôi Nặc vốn đã không phải người tốt gì, nói về âm hiểm tôi chưa thấy người nào có thể hơn được anh. Mặc dù như thế, trong lòng lại vẫn cảm thấy ngọt ngào. Yêu thích chủ nghĩa đàn ông của anh sâu sắc.

“Xem ra cậu ta cũng không phải tên đần độn từ đầu đến đuôi, vẫn còn biết được cái tốt của em. Cũng coi như quay đầu đúng lúc.” Quý Phong Nhiên nhàn nhạt nói, giống như đã không quan trọng nữa, nhưng ánh mắt cuối cùng vẫn không lừa được người, nỗi chua chát kia vẫn có thể thấy được rõ rệt.

Tôi thản nhiên cười, yên lặng nhìn anh ta.

“Kỉ Lan…… cũng không phải người phụ nữ đơn giản, tuy rằng số lần gặp qua không nhiều lắm, nhưng theo phán đoán của tôi, cô ta sẽ không dễ dàng từ bỏ Lôi Nặc như vậy. Em có xác định cậu ta đủ định lực không? Nếu không đến lúc đó người bị tổn thương sâu nhất, chính là em đó.”

“Không xác định.” Tôi thật sự không xác định, cho dù giữa bọn họ đã không còn là tình yêu nồng nhiệt, nhưng tôi cho rằng anh vẫn là dùng một loại phương thức khác để yêu cô ta. Giống như Niếp Phong đối với tôi vậy.

“Nhưng em đã hãm vào rồi, đúng không?” Quý Phong Nhiên bày một bộ dáng ‘tôi hiểu được’.

“Đúng.” Tôi khẽ thở dài.

“Vậy em cũng nên cẩn thận. Sau khi Bạch Linh Hân nói chuyện với Lôi Nặc xong, lập tức gọi một cuộc điện thoại, báo cáo lại mỗi một lời nói hành động của Lôi Nặc, ngay cả một ánh mắt cũng không bỏ sót. Không cần tôi nói em cũng biết đầu dây bên kia là ai rồi chứ.” Quý Phong Nhiên chậm rãi nói xong, ánh mắt lại khôi phục sắc bén ngày xưa.

“Anh…… có phải mỗi ngày đều đứng phía sau người khác nghe lén không. Cái gì cũng không thoát khỏi lỗ tai anh!” Tôi cười chế nhạo anh ta.

Anh ta thật sự giống như chó săn vậy, luôn đến báo cho người ta biết gì đó.

“Tình cờ, tình cờ thôi.” Anh ta cười dối trá.

“Tôi nghĩ bước tiếp theo Kỉ Lan chắc hẳn sẽ bày ra cái gì đó, phỏng chừng sẽ không quá mạnh bạo. Tôi đoán cô ta bây giờ nhất định sẽ dùng thủ đoạn đáng thương, cho dù biết Lôi Nặc đối với cô ta là đồng tình, thì cũng không cướp cậu ta về tay là không được.” Anh ta tự nói một mình.

“Ài…… Tôi thật khó hiểu! Cậu ta rốt cuộc có cái gì tốt! Chẳng qua bộ dạng tuấn tú một chút, cao một chút, có tiền một chút, thân thể cường tráng một chút! Thì còn có cái gì nữa! Khuyết điểm thì một đống lớn. Phong lưu không nói, còn một bộ dáng tà ác. Tùy tiện dò la một chút cũng biết được cậu ta có tiếng tăm gì! Vậy mà phụ nữ các người, vì sao cứ không phải cậu ta thì không được chứ!” Quý Phong Nhiên càng nói càng tức giận, càng nói càng không rõ ràng. [NV: *ôm bụng cười lăn lộn*, ta ko chịu được đoạn này a =))]

“Ha ha……” Tôi nhịn không được mà cười ra tiếng, đột nhiên cảm thấy anh ta giống như mang tính tình của một ông chú vậy, vừa dài dòng vừa đáng yêu.

“Này, em nói cho tôi nghe một chút đi.” Anh ta trừng mắt liếc tôi một cái.

“Tôi không biết.” Tôi cười lắc đầu.

“Thật đúng với câu nói kia. Đàn ông không xấu phụ nữ không yêu.” Anh ta lẩm bẩm.

“Ha ha. Anh vậy cũng đã đủ rồi, cẩn thận còn xấu hơn nữa sẽ không có ai để ý đến anh đâu.” Tôi nhắc nhở anh ta.

“Bây giờ cũng không phải vẫn cô đơn một mình à, còn gì phải ngại nữa, cứ xấu triệt để luôn vậy!”

“Tùy anh.” Tôi thoải mái nở nụ cười.

Anh ta lại nhìn tôi lúc lâu sau, vẻ mặt bỗng nhiên chuyển thành nghiêm túc, ánh mắt cũng nóng lên.

“Tâm Âm à, lỡ như…… tôi nói là lỡ như, hai người không có kết quả. Em, sẽ cân nhắc đến tôi chứ……”

“Phong Nhiên……” Tôi bất lực nhìn anh ta, thật sự không biết nên làm thế nào cho phải.

Loại việc không có kết quả này tôi thật sự không nghĩ tới. Một khi đã quyết định nắm vật gì trong tay rồi, nếu dễ dàng buông xuôi sẽ không phải tác phong của tôi.

“Quên đi…… xem như tôi chưa hỏi. Để lại chút không gian cho tôi ảo tưởng cũng tốt.” Anh ta tự giễu nói, vẻ mặt lại ảm đạm lần nữa.

Tôi cũng nghe theo mà im lặng, không muốn vừa mở miệng lại nói ra một số lời làm cho người ta thương tâm.

Thời gian từng giây trôi qua, chúng tôi vẫn cứ ngồi như vậy.

“À…… Tối nay tôi có thể về sớm hơn một chút được không?” Nhớ tới cuộc hẹn ngọt ngào, tôi liền phá vỡ im lặng.

“Làm gì?”

“Tôi có hẹn.”

“Ừm…… được.” Anh ta nhìn tôi một chút, sau đó gật đầu đồng ý.

“Vậy, anh làm việc tiếp đi.” Tôi đứng dậy đi ra khỏi văn phòng anh ta.

Trở lại không gian của mình, cầm lấy di động gọi điện.

Trên màn hình hiển thị ‘đang gọi ông xã’. Tên Lôi Nặc vào sáng nay đã từ cả họ lẫn tên biến thành ‘ông xã’ bây giờ rồi.

“Ừm……” Trong điện thoại truyền đến giọng nói quen thuộc, tim tôi không khỏi nhảy nhót một chút.

“Mệt lắm sao?” Tôi đau lòng hỏi. Mệt mỏi lộ rõ trong giọng nói của anh.

“Không có gì. Số liệu xảy ra chút vấn đề.” Anh nói qua loa.

“Ồ, vậy anh làm việc đi.”

“Anh muốn nghe giọng của em.” Khi sắp ngắt thì tiếng nói uất ức truyền đến. Tôi ngọt ngào nở nụ cười.

“Giọng em có thể sửa lại số liệu được sao?” Tôi cười hỏi.

“Ừ……”

“Nói linh tinh! Sẽ bận đến rất khuya không?”

“Có chuyện gì à?”

“Không có…… chỉ hỏi một chút thôi.” Tôi mất hứng, anh còn dám hỏi có chuyện gì!

“Anh có hẹn với người ta, rất quan trọng.” Anh giải thích.

“À.” Tôi ỉu xìu đáp lại, tâm trạng lập tức rơi xuống đáy cốc.

“Em nói người đó sẽ thích xem phim tình cảm, hay là phim kinh dị?” Giọng nói nhàn nhã của anh truyền tới.

“Cái gì cơ?” Tôi cố ý giả ngu, là anh bắt đầu trước mà.

“Phim tình cảm anh sợ cô ấy sẽ cảm động đến rối tinh rối mù, khóc không ngừng được. Vẫn là phim kinh dị tốt hơn một chút, lúc sợ hãi anh còn có thể thừa lúc cô ấy yếu đuối mà ôm lấy.”

“Đối tượng hẹn hò của anh hình như đã quên nói với anh, cô ấy thích xem nhất chính là phim kinh dị, hơn nữa hứng thú lớn nhất là phát hiện sơ hở trong đó. Sợ hãi ư? Đoán chừng là sẽ không đâu. Bán một ân huệ cho anh, phim ma đi, cô ấy trái lại sẽ sợ tới mức co rúm.”

“Phim ma, vậy sẽ xem phim ma! Cám ơn bà xã đại nhân nhắc nhở.”

“Đáng ghét! Anh vẫn tới đón em đúng giờ chứ?”

“Nhất định sẽ đến sớm hơn. Chuyện gì cũng không quan trọng bằng hẹn hò với bà xã mà.” Anh rất biết nói lời đường mật nha.

“Được rồi, anh làm việc đi. Em chờ anh.”

“Khoan, chờ chút đã.”

“Gì vậy?”

“Quên rồi sao?”

Cái gì nhỉ? À……

“Ha ha, ông xã em chờ anh.” Dùng giọng nói cực kỳ buồn nôn nói vào microphone một câu như vậy, đừng nói là người khác, ngay đến chính tôi cũng muốn nổi da gà khắp người.

“Như vậy mới ngoan.” Anh cười sang sảng.

“Được rồi, đừng vất vả quá.” Tôi dặn dò anh.

“Tuân lệnh.” Anh cười nói.

“Em cúp đây.”

“Ừm……”

Miệng đều nói như vậy, mà trong điện thoại rõ ràng vẫn truyền đến tiếng hít thở của nhau. Thật sự giống như tâm trạng của người trẻ tuổi yêu nhau, ai cũng đều không muốn ngắt điện thoại.

“Được rồi! Em cúp thật đây!”

“Ừm……”

Anh vẫn là ngắn gọn hừ một tiếng trả lời, nhưng tôi lại nghe ra không muốn cúp.

Sau cùng tôi vẫn là ảo não cúp trước, loại hành vi của những bạn trẻ tuổi dậy thì này nên dừng lại thôi! Người trưởng thành, phải có dáng vẻ của người trưởng thành! Huống chi đều đã kết hôn rồi!

Ừm! Đúng vậy!

Hít sâu một hơi, cả thể xác lẫn tinh thần đều chiến đấu hăng hái với công việc.

Cả bộ não đều xử lý tài liệu tồn đọng đã lâu, lại hết sức tập trung tiếp đón mấy bệnh nhân.

Chờ lúc suy nghĩ quay về chuyện của mình lần nữa thì mặt trời đã gần lặn.

Lôi Nặc cũng đã gõ vang cửa phòng làm việc của tôi.

“Em thu dọn một chút là xong ngay.” Tôi đứng dậy mặc áo khoác ngoài, lấy túi xách.

“Từ từ cũng được.” Anh tùy tiện ngồi vào sô pha, đánh giá bốn phía.

“Sao lúc anh vào chỉ thấy mình em vậy, những người khác đâu?”

“Đều tan tầm cả rồi.” Tôi đến gần anh, tất cả đều chuẩn bị xong xuôi. “Đi thôi.”

“Được!” Anh đứng dậy, ôm thắt lưng tôi rồi đi ra ngoài.

“Xem ra Quý Phong Nhiên đối xử với em cũng không tệ.” Trong thang máy, anh bỗng nhiên nói một câu như vậy.

“Sao?”

“Phòng làm việc lớn nhất nơi này trừ phòng cậu ta ra, chính là phòng của em. Cửa sổ bằng kính ở góc phòng còn ngắm được cảnh, có thể thấy cậu ta rất chiếu cố em.” Anh chậm rãi nói.

“Nói vậy cũng đúng.” Tôi nở nụ cười, làm việc lâu như vậy tôi cũng chưa từng phát hiện ra chi tiết nhỏ này. Chỉ cảm thấy văn phòng chính mình rất thoải mái.

“Sao anh càng ngày càng ghét tên đó nhỉ!” Anh buồn bực nói, trong giọng nói còn lộ vẻ không vui.

“Ha ha……” Tôi bật cười.

Anh cúi đầu liếc tôi một cái, giống như ám chỉ tôi có thái độ vui sướng khi người gặp họa vậy.

“Hai người cũng như nhau thôi, anh ta cũng có thích gì anh đâu.” Tôi nhướng đôi mày thanh tú lên.

“Nghĩ đến việc cả ngày đem em đưa đến hang sói, thật đúng là không dễ chịu.” Anh chua chua nói.

“Anh này, bác sĩ nam trong phòng khám cũng chỉ có một hai người mà thôi.”

“Chỉ cần có một Quý Phong Nhiên thì đã là hang sói rồi.” Anh nhìn tôi, vẻ mặt chân thật đáng tin.

Tôi cười cười, mặc anh ôm mình rất chặt đi ra ngoài tòa nhà.

“Em vẫn rất tò mò vì sao anh không cần tài xế?” Trên đường, tôi tán gẫu.

“Không quen. Có một người lúc nào cũng đi theo, thấy không thoải mái. Cảm thấy giống như trở lại lúc còn nhỏ, đi đến đâu cũng có một đám người đi theo phía sau, mọi lúc đều chuẩn bị hầu hạ mình. Anh không thích.” Anh nhàn nhạt nói xong, mày anh tuấn cũng không tự giác mà nhíu lại.

“Em hiểu.”

“Tâm Âm……” Anh gọi tôi, vẻ mặt nghiêm túc lên.

“Sao?”

“Anh phát hiện ở trong ngăn tủ có thuốc tránh thai. Anh cho rằng, chúng ta đã đạt được nhận thức chung rồi chứ.” Anh nhìn tôi thật sâu, chờ đợi câu trả lời.

Tôi nhìn anh thản nhiên cười, “Đó là uống từ lúc trước, bây giờ em đã không uống nữa rồi. Nếu vẫn còn lo lắng, anh có thể ném nó đi.”

“…… Ừm.” Anh ngây ngốc nở nụ cười, khôn khéo như anh vậy mà cũng có mặt chất phác thế này.

“Hơn nữa hai ngày nay là thời gian trứng rụng, nói không chừng……”

“Đã có?!” Anh kinh ngạc nhìn tôi, vẻ mặt hưng phấn!

“Không nhanh như vậy đâu!” Tôi đẩy khuôn mặt tuấn tú bỗng nhiên áp lại của anh ra, để anh chuyên tâm lái xe.

“Ừ…… cũng đúng.” Anh lẩm bẩm.

“Lễ tình nhân cũng sắp đến rồi.” Tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện ở cửa của cửa hàng bán hoa đã bày đầy hoa hồng cùng biểu ngữ chúc mừng lễ tình nhân.

“Em…… đã từng trải qua loại ngày này rồi sao?” Anh chậm rãi quay đầu sang, nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Ai mà chưa từng trải qua.” Tôi lườm anh một cái.

“Anh chưa từng.” Anh không hề gì mà nói.

“Thật không đó!” Người kinh ngạc đổi lại thành tôi.

“Ừ.”

Người đàn ông này trước đây rốt cuộc là hình mẫu gì vậy! Tự cho là phong lưu, nói toàn lời ngon tiếng ngọt thế mà ngay cả lễ tình nhân cũng chưa từng trải qua. Làm gì có người phụ nữ nào chịu được chứ! Có điều…… nói như vậy thì Kỉ Lan cũng chưa từng được trải qua ngày đặc biệt này rồi?

“Anh cùng em trải qua nhé?” Tôi quay sang nhìn anh.

“Trải qua như thế nào? Trải qua trên giường có tính không vậy?” Anh mang vẻ mặt tươi cười, tầm mắt còn đảo qua cái cao ngất trước ngực tôi.

“Quỷ háo sắc!”

“Ha ha ha.”

Nhìn bộ dáng sung sướng của anh, tôi cũng nở nụ cười theo. Tôi không có thói quen vì một ngày nào đó mà đặc biệt ân ái. Nhắc tới lễ tình nhân, thì lại nhớ tới sinh nhật anh cũng tới gần rồi.

Ngày sinh nhật tôi đã lén tìm hiểu được, đã sắp đến.

Người sinh ra vào mùa đông giá lạnh, thật đúng là không ít. Qua của một người lại đến của một người khác. Vì sao những người đó cứ thích tập trung lại mà sinh ra vậy?

Nhưng nói thật, tôi thành tâm muốn chúc mừng cũng chỉ có mình người này thôi. Chúc mừng ngày anh đến với thế gian này, cảm ơn đã cho anh cơ hội đến bên cạnh tôi.

Chỉ có hai chúng tôi, không có người khác, dùng một bữa cơm vô cùng đơn giản để kỷ niệm một chút.

Hẳn là anh sẽ thích.

loading...

“Nghĩ gì đấy?” Anh đột nhiên hỏi tôi.

“A ~ không có.”

“Tới rồi, hôm nay đưa em đi ăn món Thái. Sau đó đi tản bộ mấy cái quảng trường ở ngoài rạp chiếu phim, thế nào?” Anh dừng xe, nhìn tôi nói với vẻ mặt đắc ý. Giống như đối với sự sắp xếp của mình có bao nhiêu hài lòng.

“Rất hay!” Tôi thưởng cho anh một cái thơm.

“Ưm…… Anh muốn nhiều hơn!” Anh tham lam hít lấy mùi hương trên người tôi. “Thật thơm!”

“Đủ rồi, em đói bụng lắm rồi.” Tôi cười đẩy anh ra, dẫn đầu đi vào.

“Anh cũng đói bụng lắm rồi.” Anh đi nhanh hơn vài bước đuổi kịp tôi, duỗi cánh tay ra ôm tôi vào lòng. Cúi đầu nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ đói khát. Người đàn ông này thật sự không có lúc nào là không nghĩ tới chuyện kia nha!

“Đi thôi!” Tôi khẽ kêu lên một tiếng, bước đi nhanh hơn.

Vừa bước vào nhà hàng, tôi liền có chút tan rã. Mặc dù không phải kín người hết chỗ, nhưng tầm mắt những người này bắn đến thật đúng là làm cho tôi không thoải mái. Tôi vẫn đều không có thói quen nhất định phải rực rỡ chói lóa, ăn mặc cũng hết sức bình thường. Tôi nghĩ bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, hơn phân nửa là vì bên cạnh tôi có người đàn ông cao to xuất sắc này rồi.

Mà anh, rõ ràng đã quen với những điều này. Ngay cả liếc mắt nhìn lướt tất cả mọi người một cái cũng không, trực tiếp thờ ơ nhìn người đàn ông có vẻ giống quản lý.

“Lôi tiên sinh, chỗ của ngài đã được bố trí ổn thỏa.”

“Ừm.” Anh gật đầu ra hiệu. Phong thái tôn quý giống như một quốc vương. Nếu đổi thành người khác, tôi nhất định sẽ cảm thấy người này đáng ghét đến cực điểm, nhưng nhìn anh bày ra bộ dáng này, tôi thật đúng là một chút cũng không cảm thấy không ổn.

Thật là hổ thẹn, hổ thẹn……

“Đi thôi.” Anh ôm tôi, dịu dàng nói. Dẫn tôi đi theo sau quản lý.

Đi qua hành lang dài vắng lặng, chúng tôi đi tới khu phòng đặt trước. Vừa rời xa huyên náo, bỗng một phòng trong số những phòng ở đây liền phát ra tiếng leng keng chấn động, bên trong truyền đến tiếng người phục vụ liều mạng giải thích, cùng một giọng nữ quen thuộc.

Tôi và Lôi Nặc cũng không tự giác dừng chân, tầm mắt liếc về phía cửa căn phòng đặt trước đã được mở ra một nửa.

Tâm tình vui vẻ nhất thời có thay đổi lớn, tôi biết sắc mặt mình giờ phút này nhất định khó coi đến cực độ.

Nhìn thân hình mảnh khảnh kia, tôi cảm thấy hai mắt mình đều sắp phun ra lửa!

Là cô ta!

Vì sao cứ phải là cô ta chứ!!!
“Có chuyện gì vậy!” Người đàn ông có vẻ giống quản lý thấp giọng trách cứ.

“Là…… tôi, tôi không cẩn thận làm đổ nước lên người vị tiểu thư này.” Người phục vụ ấp a ấp úng nói xong, vội vàng thu dọn đống hỗn độn trên mặt đất.

Chúng tôi cứ như vậy đứng ở cửa, nhìn về phía người phụ nữ trong phòng đang sửa sang lại trang phục của mình.

“Không sao.” Kỉ Lan dịu dàng nói, từ từ ngẩng đầu lên.

Ánh mắt đối diện với tôi và Lôi Nặc.

“Ơ……” Môi đỏ mọng hơi hé, vẻ mặt kinh ngạc.

Thật giống nha! Tôi không nhịn được mà phỉ nhổ trong lòng.

“Lôi tiên sinh, Lôi phu nhân, mời đi bên này.” Quản lý thức thời vòng đi lên phía trước dẫn đường.

“Tiểu Lan, mọi người quen nhau sao?” Đột nhiên xuất hiện tiếng nói đàn ông, lại thình lình cắt ngang động tác của tất cả chúng tôi.

Phía bên cửa phòng bị che còn một người đàn ông đang ngồi, không có ai phát hiện.

“À ~ phải.” Kỉ Lan không được tự nhiên nói xong, nhìn tôi rồi lại nhìn Lôi Nặc.

“Không giới thiệu cho anh làm quen sao.” Người đàn ông đi ra, cuối cùng cũng lộ mặt. Một người đàn ông rất cao to, diện mạo tuấn tú. Chỉ là ánh mắt nhìn Lôi Nặc dường như không thân thiện cho lắm.

“À.” Kỉ Lan cũng đi ra theo.

“Lôi Nặc, còn đây là bà nhà tôi.”

Thấy Kỉ Lan khó xử, Lôi Nặc chủ động lên tiếng. Tự giới thiệu mình và tôi.

Hai chữ ‘bà nhà’ vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Kỉ Lan rõ ràng ảm đạm đi rất nhiều. Cúi đầu không dám đối diện với chúng tôi.

Lửa giận nhất thời không có chỗ bộc phát.

Vì sao người phụ nữ này luôn thích bày ra một bộ dáng người khác đang ức hiếp cô ta vậy! Tôi căn bản cái gì cũng chưa nói, cô cần gì phải như vậy!

“Chào hai người, tôi là Cố Tắc Hạo.” Người đàn ông chủ động giơ tay ra, tự giới thiệu mình.

Lôi Nặc thản nhiên liếc anh ta một cái, lại nhìn lướt qua tay anh ta giơ ở giữa không trung.

“Chào anh.” Vì tránh để xấu hổ, tôi giơ tay, bắt tay người đàn ông xa lạ sắc mặt đang khó coi kia. Anh ta lập tức gửi cho tôi nụ cười cảm kích, tôi cũng thản nhiên đáp lại.

Bàn tay to ở hông, vào lúc tôi nở nụ cười liền ôm chặt hơn, sức lực mạnh thêm rõ rệt.

Tôi hơi lộ vẻ ngượng ngùng nhìn người ta cười. Động tác chiếm hữu rõ ràng như thế, không chỉ có tôi cảm nhận được rõ rệt, mà Kỉ Lan cùng Cố gì đó gần trong gang tấc cũng thấy rõ ràng rành mạch.

“Được rồi, rất vui được biết hai vị. Chúng tôi sẽ không quấy rầy nữa.” Người đàn ông họ Cố nhướng mày rậm, giọng điệu nhẹ nhàng nói xong, ánh mắt không nhìn Lôi Nặc, mà là nhìn tôi.

“Hân hạnh.” Tôi gật gật đầu.

Vừa dứt lời, đã bị Lôi Nặc kéo đi.

Không cần nghĩ cũng biết người đàn ông kia cùng Kỉ Lan ở phía sau đều là loại biểu cảm nào.

“Sao ngay cả một câu anh cũng không nói với cô ấy.” Trong phòng đặt trước, tôi chậm rãi lên tiếng.

Nếu hành vi vừa rồi đối với tôi là xuất phát từ ý muốn chiếm hữu, vậy thì việc cố ý không nhìn Kỉ Lan, cũng không nói một câu với cô ta là sao tôi lại không hiểu lắm.

Đối diện với đôi mắt đen của anh, mắt tôi chớp cũng không chớp. Còn anh cũng không trốn tránh mà nhìn thẳng tôi.

Một lúc lâu sau, anh cũng không hề lên tiếng.

“Không muốn nói thì thôi vậy.” Tôi không hề gì mà nói, cũng không nhìn anh nữa.

“Cố Tắc Hạo mới nổi trong giới khoa học kỹ thuật gần đây, thanh danh không được tốt lắm.” Anh trầm thấp lên tiếng, sắc mặt không được tốt cho lắm.

Bởi vì thanh danh người đàn ông kia không tốt, cho nên lo lắng Kỉ Lan sẽ chịu thiệt sao? Nghĩ đến đây, lòng tôi liền không dễ chịu.

“Cô ấy hẳn nên tự mình hiểu lấy, dạng đàn ông nào là không thể đến gần.” Anh tiếp tục lạnh lùng nói ra một câu như vậy, rất rõ ràng là đang tức giận vì Kỉ Lan.

“Nếu lo lắng như vậy thì anh qua đó nhìn xem đi.” Lời nói này vốn ở trong bụng, nhưng tự nhiên lại buột miệng thốt ra.

“Tâm Âm……” Anh nhìn tôi.

“Em nói thật đó. Nếu cô ta gặp phải chuyện không may thì anh lại càng thêm tự trách, không đúng sao? Đi qua nói rõ với cô ta không phải tốt hơn là ngồi ở đây lo lắng tức giận à.” Miệng nói thế, giọng điệu cũng cố gắng bình tĩnh, nhưng lòng của tôi lại giống như có người đang xé rách vậy.

“Không. Cô ấy đã chọn cùng ăn cơm với người đàn ông kia thì nên biết mình có thể sẽ gặp phải chuyện gì.” Anh thản nhiên nói xong, nhìn tôi nở nụ cười. Giống như đem người phụ nữ kia ném qua sau đầu, rồi cầm tay tôi.

“Tùy anh……” Tôi lạnh lùng. Mọi tâm tình tốt, toàn bộ đều vào lúc người phụ nữ kia xuất hiện mà biến mất không còn rồi.

“Anh biết tâm tình của em đều bị hỏng cả rồi, muốn đổi chỗ khác không?” Anh đề nghị, con ngươi đen gấp rút nhìn chằm chằm tôi, anh tuấn khiến tim người ta đập gia tốc.

“Em thích ăn món Thái.” Vả lại, vì cái gì cô ta ở đây thì tôi phải đi.

“Ừ, cũng được.” Anh cười xoa xoa đầu tôi, hôn má tôi một cái rồi đưa thực đơn cho tôi chọn.

“Món đắt nhất .” Tôi nhìn cũng không nhìn, trực tiếp ra lệnh.

“Được.” Anh khẽ cười ra tiếng, sủng nịch nói.

“Món anh ghét nhất.” Ấu trí càng không thể cứu vãn, tôi tiếp tục.

“Được.” Anh vẫn trưng ra khuôn mặt tươi cười nghênh đón người.

“Đáng ghét, anh như vậy em cũng không biết phải tức giận với anh như thế nào đây.”

“Vậy đừng tức giận nữa.” Anh cười tới gần tôi, hôn lên môi đỏ mọng của tôi đang muốn lên tiếng.

Nụ hôn nóng bỏng nồng nhiệt trong nháy mắt làm cho lý trí cùng nỗi buồn của tôi đều biến mất tăm, ở lại chỉ còn trái tim nhảy lên dữ dội cùng tiếng thở dốc.

Hưởng thụ tiếp bữa tối dường như cũng không phải việc khó gì.

Chậm rãi thong thả, ăn mỹ thực trên bàn, lại nghe anh liên tục thốt ra lời tâm tình, tuy rằng đa số là sắc muốn chết, nhưng nể tình anh bán mạng muốn làm tôi cười như thế, tôi cũng liền cười đón nhận lấy.

Cuối cùng, tôi gần như đã quên chuyện không vui lúc mới đến kia.

Mãi đến khi, cửa phòng mở ra. Người không muốn nhìn thấy nhất lại xuất hiện, sắc mặt của tôi lại tối sầm xuống lần nữa.

“Em…… có chuyện muốn nói với anh.” Kỉ Lan đứng ở cửa, ngại ngùng nhìn Lôi Nặc nói, ngay cả liếc mắt nhìn tôi một cái cũng không.

Lửa giận không có lý do nhất thời trào lên.

“Có chuyện gì thì nói ở đây đi.” Tôi trực tiếp thay anh trả lời, giọng điệu cũng không chút thiện ý nào.

Một câu lạnh lùng, lập tức khiến cho Kỉ Lan đem ánh mắt từ trên người Lôi Nặc dời sang tôi. Cặp mắt điềm đạm trong veo kia lúc nhìn về phía tôi lại ẩn chứa khí lạnh bức người, rất phức tạp, bên trong đôi mắt đó có một loại hèn hạ khó nói rõ, chính là làm cho người ta vô cùng khó chịu.

“Em muốn nói chuyện riêng với anh.” Cô ta cực kỳ kiên trì, ánh mắt lại lần nữa quay về trên người Lôi Nặc. Không còn khí lạnh bức người nữa, thay vào đó là khổ sở động lòng người.

Nội thương! Tôi rốt cục cũng hiểu rõ thế nào gọi là diễn rồi. Người phụ nữ này thật đúng là có bản lĩnh làm cho lửa giận của tôi bốc lên thần tốc.

“Vài phút thôi cũng không cho em được sao? Thật sự rất quan trọng mà.” Lại là một bộ dáng bị tổn thương đến cực điểm, gắt gao nhìn chằm chằm Lôi Nặc.

Tức giận đã dần dần ảnh hưởng đến nhịp thở của tôi, mà hai người này vẫn còn cứ nhìn nhau như trước.

“Tâm Âm……” Hồi lâu, Lôi Nặc lên tiếng, ánh mắt cũng chuyển hướng về phía tôi.

“Anh đi đi.” Tôi cúi đầu, ý bảo anh mau chóng ra ngoài đi.

Nếu không tôi đây nhìn thì như tu dưỡng cực cao chỉ thêm một giây nữa thôi sẽ sụp đổ ngay.

Bàn tay to vỗ vỗ sau đầu tôi, rồi anh đi ra ngoài.

Cữa đóng lại rồi, nhưng vẫn nghe được bọn họ đi không xa, tiếng nói chuyện cũng lờ mờ.

Nghĩ lại chuyện vừa rồi, cũng hiểu được mình hình như có chút thiếu thỏa đáng. Đã đồng ý cho anh có thể quan tâm người phụ nữ kia, nhưng bây giờ vẫn không khắc chế được mà hờn dỗi tức giận.

Tôi thay đổi rồi, thật sự thay đổi rồi.

Bưng ly nước đá trên bàn lên, hung hăng uống hết, giảm cơn tức cũng tốt.

Nói là vài phút mà đã giằng co hơn nửa tiếng, không biết bọn họ đang nói chuyện gì, tiếng nói chuyện lờ mờ cũng đã biến mất. Tóm lại, tính nhẫn nại của tôi đang dần mất đi.

Gọi người phục vụ vào, tôi chuẩn bị tính tiền rồi rời đi.

Nếu muốn tán gẫu, cứ nói suốt đêm luôn đi. Khỏi bị người dư thừa như tôi làm mất hứng thú của các người.

Cầm lấy túi xách bước ra cửa phòng, phát hiện xung quanh đều không có bóng dáng bọn họ. Lòng tôi cũng lạnh đi hơn phân nửa.

“Bà Lôi.” Tiếng một người đàn ông cũng không tính là xa lạ từ phía sau truyền tới, vừa nghe qua ban nãy. Tôi cũng không quên nhanh như vậy.

“A, chào anh.” Tôi xoay người lại.

“Tiểu Lan nói là đi nhà vệ sinh, nhưng đã nửa tiếng rồi cũng chưa đi ra, tôi sợ cô ấy xảy ra chuyện gì.” Đây là người thanh danh không tốt trong miệng Lôi Nặc đấy sao, tối thiểu anh ta còn biết lo lắng cho bạn gái mình mang đến.

“Tôi cũng không rõ lắm.” Thản nhiên nói xong, tôi quay đầu bước đi.

Nhưng vừa đi được vài bước lại bị người đàn ông kia kéo lại. Tôi nhìn tay anh ta đặt trên cánh tay tôi, lại nhìn anh ta.

“A, thật ngại quá.” Anh ta lập tức buông tay. “Tôi chỉ là muốn nhờ cô giúp tôi đến nhà vệ sinh xem cô ấy có phải xảy ra chuyện gì hay không thôi.”

“Không cần đâu. Cô ta rất tốt, chỉ là cùng người khác đi rồi. Anh cũng trở về đi.” Tôi lạnh lùng nói xong, đi về phía đại sảnh.

Đi ra khỏi nhà hàng ấm áp, đi vào thế giới gió lạnh thấu xương này. Lòng tôi chua chát khó có thể hình dung, cái loại cảm giác không biết nên oán ai, không tìm được đối tượng để phẫn nộ này tra tấn tôi không biết phải làm sao.

Vào lúc bất lực, một mặt tồi tệ của tôi lại lần nữa hiện ra, lấy di động bấm dãy số của Quý Phong Nhiên.

“Tới đón tôi……” Nghe giọng nói quen thuộc của anh ta, tôi yếu ớt mở miệng.

Trong điện thoại đầu tiên là sửng sốt, “Em đang ở đâu?”

“Không biết. Hình như là một nhà hàng Thái rất lớn ở khu phía tây.” Tôi nhìn quanh bốn phía, nhưng không tìm thấy bảng tên đường.

“Lam Sào đúng không?”

“Phải! Chính là tên này.”

“Chờ tôi……”

Cúp điện thoại, tôi tìm một chỗ ấm áp lánh gió lạnh thấu xương.

Xe Lôi Nặc vẫn dừng trong bãi ở cách đó không xa, nhưng người lại không thấy bóng dáng. Cho dù có cố gắng kiềm chế, đè nén mình như thế nào, nhưng vào lúc nhìn thấy chiếc xe quen thuộc kia, tôi vẫn là rơi nước mắt.

Tôi thật sự đã trở nên yếu đuối. Ngay cả chạm vào một chút, cũng sẽ vỡ nát. Chán ghét bản thân như vậy, cũng chán ghét anh đã làm cho mình biến thành như vậy.

Không lâu sau, một tiếng thắng xe chói tai vang vọng ở cửa nhà hàng. Tốc độ cực nhanh kia cùng chiếc xe thể thao đã từng bị tôi giễu cợt, tỏ rõ Quý Phong Nhiên đã đến.

Đi ra từ cửa hàng tiện lợi bên cạnh, anh ta đang tìm kiếm chung quanh thì nhìn thấy tôi. Sau đó đi vài bước liền tới bên cạnh tôi.

“Có chuyện gì vậy?” Quý Phong Nhiên lo lắng nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Không có gì, chúng ta đi thôi.” Tôi nhàn nhạt nở nụ cười, rồi đi về phía chiếc xe thể thao.

“Này! Lần sau em có thể không dùng loại giọng nói giống như tận thế mà kêu tôi tới đón em được không! Tôi còn cho rằng em sắp chết rồi đấy!” Anh ta rống lớn. Bộ dáng nói năng thô lỗ, mặc dù không làm cho người ta thích, nhưng ở trong mắt tôi đó cũng là sự quan tâm chân thành tha thiết nhất.

“Đi thôi.” Tôi kéo anh ta đang đứng ở phía sau.

Dẫn đầu lên xe, Quý Phong Nhiên cũng ngồi vào ngay sau đó.

Xe khởi động, trong lúc tôi vô tình nhìn lướt về phía cửa nhà hàng tràn ngập không vui kia, một người đàn ông cao lớn quen thuộc từ bên trong chạy ra, lo lắng nhìn bốn phía xung quanh.

Rất nhanh, xe thể thao màu bạc liền hấp dẫn tầm mắt anh.

Mà tôi cùng Quý Phong Nhiên ở bên trong, anh cũng nhìn thấy rất rõ ràng. Lúc đang định tiến lên, xe đã nhanh chóng tăng tốc, để lại anh chật vật đứng một mình trên làn đường xe chạy không có ai kia……

“Anh cười cái gì?” Dọc theo đường đi, khóe miệng cùng khóe mắt của Quý Phong Nhiên đều ẩn chứa ý cười, rốt cục làm cho tôi không chịu được nữa.

Anh ta lắc đầu, cười đến bí hiểm.

“Đầu bị người ta đánh sao?” Tôi lấy tay đẩy đẩy anh ta.

“Này! Tôi đang lái xe!” Anh ta kêu lên.

“Thấy tôi đau lòng anh đắc ý lắm à?” Tôi trừng mắt liếc anh ta một cái.

“Không.” Anh ta lắc đầu. “Chỉ là tôi thấy vui vì người em tìm là tôi, chứ không phải Niếp Phong.”

“……” Lời nói của anh ta làm tôi sửng sốt.

Lại khiến tôi ý thức được cái gì đó. Lúc bất lực thì đối tượng để xin giúp đỡ đầu tiên hiện lên trong đầu lại là anh ta, chứ không phải người thân thiết như Niếp Phong.

Nhưng dù vậy, tôi vẫn không nhịn được mà trêu anh ta: “Làm sao anh biết tôi không gọi điện tìm anh ấy?”

Một câu, lập tức làm khuôn mặt tươi cười của anh ta cứng lại. Nhưng ngay sau đó anh ta lại cười lắc đầu.

“Nếu em thật sự đã tìm Niếp Phong thì bây giờ sẽ không ở trên xe của tôi rồi. Tên kia nói thế nào cũng sẽ không bỏ mặc em.”

Anh ta chậm rãi nói, thực sự đã xem bản thân là thần thám rồi.

“Anh rất giỏi!” Tôi liếc nhìn anh ta một cái, thở dài thật sâu.

“Có gì muốn nói không?” Anh ta nhìn tôi.

Tôi lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Tan ca sớm chỉ để bị ức hiếp sao?”

Tôi im lặng.

“Có thể làm em tức giận đến mức bỏ lại một mình cậu ta ở đó, sau.

“Vào đi.” Anh ta gọi.

“Ừm.” Tôi đi vào, có chút không được tự nhiên.

Mặc dù không phải đàn ông xa lạ nào, nhưng tôi và Quý Phong Nhiên cũng không tiếp xúc riêng nhiều. Bỗng nhiên xâm nhập vào không gian riêng tư của anh ta, tôi thấy không thoải mái lắm.

“Cứ tùy tiện ngồi đi.” Vẻ mặt anh ta mang ý cười tiếp đón tôi, từ tủ lạnh lấy ra hai lon bia.

“Tôi không uống.”

“Ồ, vậy uống nước đi. Nơi này ngoại trừ bia ra thì không còn thứ gì khác.”

“Đưa tôi đến nhà anh làm gì?”

“Nấu cơm cho tôi ăn.” Anh ta cười ngồi xuống sô pha.

“Tôi?”

“Phải.”

“Trong tủ lạnh hẳn là còn nguyên liệu nấu ăn dì đã chuẩn bị, cô làm cho tôi ăn đi.” Anh ta giống như ông lớn mà ra lệnh, bật TV lên, hai chân đặt cái cộp lên bàn trà.

“Này!”

“Mau đi đi. Khao tôi một bữa, thế nào?” Anh ta cười đến vẻ mặt xán lạn.

Tôi hết cách mà liếc anh ta một cái, đi vào phòng bếp. Làm thì làm, cũng không phải chuyện lớn gì. Cởi áo khoác, xắn ống tay áo, bắt đầu tìm nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh.

Vừa xắt vừa rửa, tiếp tục đun nấu chiên xào. Không bao lâu một bàn đồ ăn liền chuẩn bị xong. Bữa ăn vô cùng đơn giản, không biết anh ta có quen ăn hay không.

“Anh xuống ăn đi.” Dọn bát đũa xong, tôi đi ra phòng khách, nói với ông lớn đang ngồi trên sô pha.

“A! được! Ha ha ~” Anh ta cười đến có chút ngốc nghếch, vọt vào toilet, vệ sinh sạch sẽ rất nhanh rồi đi ra.

“Này! Cùng ăn đi!” Anh ta vừa ngồi xuống liền kêu tôi đang định xoay người.

“Tôi không đói.”

“Tôi biết, nhưng tôi rất ghét ăn cơm một mình. Làm người đàn ông độc thân lâu rồi, rất cô độc.” Anh ta bắt đầu giả vờ đáng thương.

“Được rồi.” Tôi nghe theo ngồi xuống.

“Ừm.” Anh ta vừa lòng gật đầu, ăn từng miếng từng miếng thức ăn trên bàn.

Vừa ăn miệng còn không ngừng lẩm bẩm “Em thật không tồi nha! Cấp đại sư đó!”

Tôi khẽ cười ra tiếng, bị vẻ mặt buồn cười của anh ta khiến nở nụ cười.

Nhìn anh ta từng miếng từng miếng ăn sạch đồ ăn trước mắt, lòng tôi lại cảm thấy chua xót.

Đây rốt cuộc là người đàn ông như thế nào mà vì tôi lại có thể làm đến mức này.

Chẳng qua chỉ là vài món ăn bình thường, anh ta cũng đã cảm thấy còn hơn bữa tiệc Mãn Hán (bữa ăn thịnh soạn).

Nước mắt, lúc này bỗng tràn mi. Khi nhỏ xuống tay tôi mới phát hiện ra, bối rối lau mặt, không muốn để anh ta nhìn thấy cảnh này.

“Làm sao vậy?” Nhưng anh ta vẫn phát hiện.

“Không……” Tôi lắc lắc đầu, không dám nhìn anh ta.

“Em vẫn không muốn nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì sao?” Anh ta buông bát đũa trong tay, nhìn thẳng tôi.

“Cũng không có gì đáng nói, anh ấy bỏ lại tôi cùng đi ra ngoài với Kỉ Lan, chỉ có vậy mà thôi.” Tôi ngắn gọn nói xong, mặc dù không muốn để mình nghe ra có bao nhiêu bi thảm, nhưng giọng điệu vẫn bộc lộ thê lương.

“Ừm……” Anh ta thở dài, lau lau khóe miệng. “Quan hệ hiện giờ của hai người đang đứng ở thời kì mẫn cảm nhất, một ánh mắt một động tác, cũng đều sẽ cảm thấy nó đại diện cho một hàm nghĩa riêng nào đó, mặc dù nó cũng không hẳn là vậy. Đã hãm vào liền không ra được, em cũng không phải không hiểu được điểm ấy. Nhưng em vẫn lựa chọn tiếp nhận người mang theo quá khứ nặng nề như cậu ta, tôi cũng không thể không thừa nhận, Lôi Nặc quả thực là một người đàn ông có lực hấp dẫn trí mạng đối với phụ nữ.”

“Tôi đáng buồn lắm phải không? Có người đàn ông tốt như vậy yêu tôi, thế mà vẫn cố tình coi như không thấy, một lòng chui vào cái động không đáy kia.” Nhớ tới hành vi cùng cử chỉ của mình, tôi ngoài không có cách nào ra còn có thêm phần phiền muộn.

“Thế gian này chính bởi vì tồn tại nhiều việc không như ý như vậy, cuộc sống mới có thể trở nên thú vị. Nếu như để người ta sớm có được hạnh phúc, thì cách thống khổ cũng không xa. Quá trình đó có lẽ mới là chân lý của cuộc sống.” Anh thản nhiên nói xong, ánh mắt có chút mờ ảo.

“Anh có không?”

“Có gì?”

“Sau khi thổ lộ, động lòng, rồi đã đồng ý sẽ cùng vợ mình trải qua cả đời, lại vẫn còn nhớ mãi không quên người yêu trước kia?” Tôi muốn biết, muốn biết cùng là đàn ông, Quý Phong Nhiên sẽ làm như thế nào. [NV: aizzz, chị ấy vẫn là nhớ về người kia~~~]

Anh ta thở dài thật sâu, ánh mắt ảm đạm đi rất nhiều.

“Tôi không biết. Nhân vật vợ không hề tồn tại, người yêu cũng vẫn chưa phải là trước kia. Vấn đề của em tôi không thể trả lời. Hơn nữa, tôi không cảm thấy Lôi Nặc nhớ mãi không quên Kỉ Lan. Phải biết rằng đàn ông đối với người phụ nữ mình từng yêu ít nhiều gì cũng vẫn có chút để ý, huống chi Kỉ Lan theo cậu ta lâu như vậy, lại còn là từ lúc rất nhỏ. Xuất phát từ trách nhiệm, Lôi Nặc cũng không thể nào quá mức lạnh nhạt với cô ta. Hơn nữa nếu như Kỉ Lan đã rắp tâm gây rối, có rất nhiều chuyện cũng chỉ là hiện tượng giả mà thôi, làm cho em xem mới là mục đích thật sự.”

Sâu kín nói xong những lời này, Quý Phong Nhiên cầm tay tôi.

“Đừng để tình cảm làm mờ lý trí. Em là người thông minh, không nên hồ đồ vào thời điểm quan trọng nhất.”

“Cảm ơn……” Cảm kích nhìn anh ta, vì lời nói của anh ta, cũng vì sự quan tâm không vụ lợi của anh ta.

“Ài…… Tôi cũng không biết vì sao mình lại nhiều chuyện nói những điều như thế nữa! Lại còn nói tốt cho tên nhóc Lôi Nặc kia!” Anh ta ảo não nói, buông tay ra, vỗ vỗ bả vai tôi.

Tôi nở nụ cười, bị cử chỉ uất ức cùng tấm lòng chân thành của anh ta lây nhiễm.

Không khí trở nên thoải mái, tâm trạng tôi cũng không còn nặng nề như vừa rồi.

Hảo tâm giúp anh ta thu dọn đống lộn xộn trên bàn, ra hiệu bảo anh ta đi xem tivi, đừng chỉ ngốc nghếch nhìn tôi chằm chằm nữa.

Kính koong — kính koong –

Tiếng chuông cửa đột nhiên vào lúc này truyền đến, ngay sau đó chính là một trận tiếng đập cửa rất mạnh, giống như muốn phá tung cả cánh cửa ra.

“Ai vậy!” Quý Phong Nhiên giận dữ từ sô pha đứng dậy, đi ra cửa……

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: