truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã – Chương 05 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Mọi người đều nói trước khi bão táp ập đến tất cả
đều đặc biệt yên tĩnh. Mà tôi dường như đang cảm nhận được hơi thở như vậy.

******

Sáng
sớm, lúc tôi thức dậy thì Lôi Nặc đã rời khỏi.

Giữa
lúc mơ hồ ngủ say, hình như tôi nghe thấy điện thoại đánh thức anh.

Đến
lúc thoáng tỉnh dậy, lại chỉ nhìn thấy bóng dáng anh đóng cửa.

Tôi
ngả đầu tiếp tục ngủ.

Thân
thể mỏi mệt đã làm cho sự tò mò của tôi trở nên cực thấp. Giống như tất cả mọi
chuyện trên thế gian đều không quan trọng bằng việc bổ sung tinh thần ấy.

Ngay
cả sau đó người giúp việc lên gọi tôi, cũng bị tôi nói khéo bảo đi xuống.

Cứ
như vậy, tôi gần như ngủ đến hôn mê.

Lúc
tỉnh lại lần nữa, đã là gần chiều.

 

Công
việc đã bị người không có trách nhiệm như tôi hoàn toàn vứt ra sau đầu.

Mãi
đến lúc quản gia báo lại rằng đã xin phép thay tôi rồi tôi mới ý thức được mình
còn phải đi làm.

Thân
thể giống như càng ngủ càng mềm nhũn. Tứ chi mệt mỏi!


vậy tôi quyết định để bản thân làm bệnh nhân một ngày.

Đang
định gối đầu ngủ thêm nữa thì có tiếng gõ cửa truyền vào.

“Thái
thái, Thương tiểu thư đến thăm cô.” Người giúp việc báo cáo.

Tử
Vận?

“Vào
đi.” Tôi khó khăn từ trên giường ngồi dậy.

“Cậu
làm sao vậy?” Tử Vận lo lắng nhìn tôi.

“Không
sao.” Tôi cười cười với cô ấy.

“Ngồi
đi, sao cậu lại tới đây?”

“Hôm
nay được nghỉ, muốn đến thăm cậu thôi.” Cô ấy ngồi ở bên giường.

“Ha
ha, mình đang chuẩn bị ngủ cả ngày đây.”

“Mình
có việc muốn nói với cậu.” Vẻ mặt cô ấy có chút nghiêm túc.

“Việc
gì vậy?”

“Mình
mang thai rồi.” Cô ấy bình tĩnh nói hết câu.

“Cái
gì –”

Tôi
giật mình, mở to mắt nhìn cô ấy.

“Trời
ạ.” Tôi thật không biết nên phản ứng như thế nào.“Niếp Hoàn Vũ có biết không?”

“Không
biết.” Cô ấy lắc đầu.

“Vậy……
Cậu có tính toán gì chưa?”

“Mình
không biết nữa.” Cô ấy bất lực lắc đầu, yếu ớt khiến người ta đau lòng.

“Đứa
nhỏ bao lâu rồi?”

“Sáu
tuần.”

Ài……

Tôi
chỉ có thể cảm thán thiên ý trêu người. Giờ phút này tôi nghĩ mình ngoại trừ ôm
cô ấy ra thì cái gì cũng không làm được.

Ôm
thân hình mỏng manh của cô ấy, tôi cảm thấy lòng chua xót.

Chuyện
của cô ấy cùng Niếp Hoàn Vũ, vốn đã không rõ ràng.

Giờ
lại thêm một đứa nhỏ.

“Cậu……
có định nói với anh ta không?” Tôi nhẹ giọng hỏi.

“Mình
sợ lắm. Mình không biết nên làm thế nào nữa!” Cảm xúc của cô ấy hơi hơi kích
động.

“Trước
hết đừng nghĩ gì cả, bồi dưỡng bản thân cho tốt rồi tính tiếp.”

Người
đàn ông như Niếp Hoàn Vũ hẳn là sẽ không cần đứa nhỏ này rồi. Trong lòng tôi
không nhịn được mà đoán như vậy.

Cho
dù anh ta thật sự yêu Tử Vận, thì dường như áp lực gia tộc cũng không cho phép
anh ta có con riêng.

“Niếp
Phong bảo mình hãy nói với anh ta.” Tử Vận nhìn tôi.

“Niếp
Phong?” Sao anh ấy lại biết!

“Buổi
trưa anh ấy tìm mình ăn cơm. Nói là sau khi nhìn thấy mình đi ra từ bệnh viện
phụ khoa cùng phản ứng cơ thể của mình liền biết được.”

“Anh
ta đã nói gì?” Tôi hỏi.

“Nói
Hoàn Vũ sẽ không để mình bỏ đi đứa nhỏ, bảo mình hãy nói với anh ta. Còn nói
anh ấy hiểu rõ anh trai mình.”

“Cậu
nghĩ thế nào?”

“Mình
cần suy ngẫm lại.”

“Cũng
tốt.”

Mang
thai cũng không nhất định có thể mượn việc đó mà trói chặt được một người đàn
ông, chỉ cần anh ta vô tâm, mình làm gì cũng là phí công.

Tôi
nghĩ Tử Vận hết sức rõ ràng điểm này.

Không
biết vì sao, giờ phút này tôi thế mà bỗng dưng lại bắt đầu đồng tình với vợ của
Niếp Hoàn Vũ, người thiếu phụ mà mình chưa từng tiếp xúc.

“Tâm
Âm à.” Tử Vận nhìn tôi.

“Có
chuyện gì?”

“Lúc
ăn cơm, mình phát hiện Niếp Phong vẫn còn đeo cái dây chuyền kia……”

Theo bản
năng vuốt cổ của mình, cái dây chuyền kia tuy rằng đã tháo xuống, nhưng kí ức về
nó lại không thể nào chôn vùi được.

“Vậy, vậy
ư?” Tôi chua xót cười.

“Ừ.”

“Có lẽ anh
ta đơn giản chỉ là thích nó thôi.” Tôi không muốn lại suy nghĩ nhiều.

“Trên cái
dây chuyền đó còn có thêm chiếc nhẫn nữa mà?” Vẻ mặt Tử Vận không đồng ý.

“Nhẫn?”

“Ừ, giống
như đúc với chiếc nhẫn mà cậu trả lại cho anh ta, anh ta đeo nó trên cổ a.”

“Cậu nói,
anh ta đeo nó trên cổ?” Tôi chỉ cảm thấy tim mình bắt đầu đập nhanh hơn, có một
cảm giác nói không nên lời.

“Ừ.” Tử Vận
khẳng định, gật gật đầu.

“Vì sao?”

Vì sao còn
muốn mang theo đoạn kí ức này!

Nếu đã lựa
chọn người khác, thì không nên do dự mà vứt hết những đồ vật của người yêu cũ
chứ! Không phải sao?

“Cậu đi hỏi
rõ ràng xem. Có lẽ thật sự có gì đó hiểu lầm chăng?” Tử Vận vỗ vỗ vai tôi.

“Hiện tại
mình… còn có tư cách sao?” Tôi chỉ chỉ vào chiếc nhẫn kết hôn trên tay mình.

Tử Vận
không nói gì, mà nắm lấy tay của tôi rồi rút chiếc nhẫn kim cương ra.

“Đây chỉ là
hình thức thôi mà.” Cô vừa nói vừa nghiên cứu chiếc nhẫn kia.

Tôi không
nói gì, giơ tay muốn lấy lại, đeo nhẫn vào ngón tay mình.

Cho đến khi
chiếc nhẫn đã trở về vị trí cũ mới cảm thấy thoải mái.

“Cho dù có
hỏi cũng chẳng được gì cả, anh ta không muốn nói, mà mình cũng không nhất thiết
phải nghe.”

“Sao phải vậy
chứ.” Tử Vận lắc lắc đầu.

“Không phải
cậu luôn phản đối mình gặp anh ta sao?” Tôi vẫn còn nhớ rõ cô ấy từng nhắc nhở
tôi không nên ngu ngốc nữa.

“Mình chỉ
không muốn cậu phải hối tiếc mà thôi.”

“Nói chuyện
này sau đi.” Tôi không muốn lại bàn về cái vấn đề rối rắm này nữa.

“Cậu thực sự
không có chuyện gì chứ? Rõ ràng không bị bệnh lại đòi ở nhà?” Tử Vận nhìn chằm
chằm vào tôi.

“Kỉ Lan đã
quay về.”

“Người cậu
đang nói… là Kỉ Lan kia ư?”

“Ừ.”

Tôi đứng dậy
từ trên giường, đi về hướng cửa sổ.

“Quay về
làm gì chứ?” giọng điệu của Tử Vận có chút không vui.

“Tìm đàn
ông để kết hôn.”

“Vậy ông xã
cậu –”

“Chắc anh ấy
đã biết rồi a.” Tôi nghĩ.

“Phức tạp,
thực phức tạp quá đi.” Tử Vận than thở .

“Cậu có… để
ý không?” Cô ấy không chắc chắn nhìn vào tôi.

“Mình không
biết nữa.”

“Hai cậu
không có con, cũng không kết hôn vì yêu nhau. Nếu anh ta thật sự ở cùng người
phụ nữ kia, cậu còn có quyền lựa chọn sao?” Cô ấy có chút lo lắng.

“Mình không
có.”

“Vậy bây giờ
cậu tính làm sao a?”

“Cứ yên
tĩnh xem chuyện sao đã. Mình tôn trọng quyết định của Lôi Nặc.”

“Ly hôn ư,
sự nghiệp của ba cậu sẽ không bị ảnh hưởng sao? Còn cậu nữa? Cậu cam tâm sao?”

“Đây không
phải là chuyện mình có cam tâm hay không. Trong cuộc hôn nhân này, từ đầu mình
đều ở vào vị trí bất lợi mà. Nếu anh ấy thật sự phải đi, mình cũng không thể
nào níu giữ được.”

“Không phải
cậu nói Lôi Nặc dạo này đối xử với cậu rất tốt sao? Có lẽ anh ấy sẽ không chấp
nhận người phụ nữ kia đâu!”

“Không biết
nữa, cũng không muốn tiếp tục phiền não nữa.” Tôi thật sự tính như vậy.

“Được rồi.”
Tử Vận bất đắc dĩ nhìn tôi.

“Không phải
vừa rồi cậu còn bảo mình đi gặp Niếp Phong ư? Sao bây giờ lại muốn mình giữ Lôi
Nặc lại!” Tôi buồn cười nhìn cô ấy. Đúng là phụ nữ dễ thay đổi a.

“Mình chỉ
hy vọng cậu được hạnh phúc.” Cô ấy nhàn nhạt cười.

“Mình hiểu
mà.” Tôi gật đầu với cô.

“Nếu sau
này cậu ly hôn, mà mình với Hoàn Vũ cũng chia tay thì tụi mình sống cùng nhau
đi, cùng nhau vượt qua những ngày không có đàn ông.” Cô bỗng nhiên đề nghị.

“Được.”

Tình bạn
lúc này quả thực bền vững vô cùng. So với hai người đàn ông sinh mệnh của tôi
mà nói, chẳng những không kém hơn mà ngược lại, còn có vẻ kiên định nhiều hơn.

Nói không
chừng một ngày nào đó trong tương lai, tôi sẽ thật sự sống những ngày mà không
có đàn ông……

Tin
tức, mặc dù không phải đến bất ngờ, nhưng tôi vẫn là bị tổn thương.

******

Phòng
khám vào buổi sáng sớm không biết vì sao luôn sẽ biến thành một buổi hội họp
nói chuyện phiếm, cầm đầu luôn là Lưu Ân Kiều.


ràng đều là những người từng được nhận giáo dục đại học, vậy mà vẫn thích nhiều
chuyện như thế.

“Đúng
vậy a! Ha ha, thật đáng thương. Nói không chừng ngày mai sẽ bị vứt bỏ thôi!”
Tiếng nói sắc nhọn truyền vào tai tôi.

“Suỵt
— cô nhỏ giọng một chút. Bác sĩ La tới thì không hay đâu!”

“Tôi
biết rồi! Không phải cô ấy còn chưa tới sao!”

“Các
người đang đợi tôi sao?” Tôi cười hỏi.

“Bác
sĩ La!” Mấy người kia nhất thời lắp bắp kinh hãi.

“Bác
sĩ Lưu thật đúng là nhàn nhã.” Tôi liếc mắt nhìn Lưu Ân Kiều một cái, cùng với
tạp chí bát quái trong tay cô ta.

“Ừ,
ha ha. Đúng vậy, không phải còn chưa tới giờ làm việc sao.” Cô ta xấu hổ cười,
xoắn xoắn tai mình.

Tôi
liếc nhìn mọi người một cái, đi vào văn phòng mình.

Không
biết là người một nhà không hợp nhau, hay thật sự là tác phong của tôi có vấn
đề. Những người phụ nữ bên ngoài kia luôn thích bàn tán những chuyện có liên
quan đến tôi. Đàn ông cũng vậy, sự nghiệp cũng vậy. Tóm lại không có một câu là
lời hay.

“Cô
đã đến rồi.” Giọng của Quý Phong Nhiên đột ngột vang lên.

“A
–”

“Anh
không biết gõ cửa sao?” Tôi trừng mắt liếc anh ta một cái.

Lúc
này anh ta mới giả vờ gõ vài cái trên cửa đã mở ra.

“Tôi
không rảnh.” Tôi mắt lạnh nhìn anh ta.

“Tôi
không hẹn cô.” Anh ta thật hừng hực tự nhiên đi vào, ngồi lên sô pha.

“Cô……
Không có chuyện gì chứ?” Anh ta quan sát tôi.

“Tôi
thì có chuyện gì?” Không rõ là Quý Phong Nhiên bị làm sao!

“Xem
đi.” Anh ta lấy ra một tờ tạp chí từ sau lưng, ném cho tôi.

Tôi
buồn bực nhận lấy.

‘Công
tử Lôi gia cùng thiên kim Kỉ gia tình cũ tái hợp!!’ Tiêu đề bắt mắt làm cho
người ta không thể bỏ qua, lại làm tôi căng thẳng.


tấm ảnh chụp thân mật kia càng làm người ta bị tổn thương!


sao?


sao nhất định phải trắng trợn, quang minh chính đại như thế!

Chẳng
lẽ sự tồn tại của tôi thật sự không có ý nghĩa gì sao?

Tôi
bị tổn thương.

loading...

Biết
rõ sẽ đến, nhưng vẫn bị tổn thương.

“Tâm
Âm?” Quý Phong Nhiên gọi tôi.

“Hả?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, tuy rằng cố hết sức muốn lộ ra một khuôn mặt tươi
cười, nhưng lại thật sự bất lực.

“Đừng
cố sức, cô bây giờ cực kỳ khó coi.” Quý Phong Nhiên không chút lưu
tình mà nói.

“Tôi
biết……”

Tôi
úp mặt vào lòng bàn tay, muốn thử bình tĩnh một chút.

“Muốn
khóc phải không?” Anh ta tới gần tôi.

Tôi
lắc đầu.

Đau,
không nhất định phải rơi nước mắt.

“Cô
gái ngoan.” Anh ta vỗ vỗ đầu tôi, dùng giọng nói dịu dàng nhất từ lúc tôi quen
biết anh ta tới nay để nói.

Khoảnh
khắc đó, tôi cảm nhận được sự quan tâm của Quý PhongNhiên.

Cho
dù anh ta vẫn vụng về như vậy, nhưng tôi lại cảm thấy ấm áp .

Sau
một lúc lâu, tôi ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt anh ta.

Trong
lòng lộp bộp một chút.

Ánh
mắt người đàn ông này tràn ngập quan tâm, nhưng chỗ nào đó ở khóe mắt vẫn còn
lưu lại một chút ưu thương nhàn nhạt.

Chưa
kịp thu hồi, đã bị tôi phát hiện.

“Anh……”
Làm sao vậy?

“Cái
gì…… cũng đừng nói, được không?” Anh ta có chút bối rối.

“Ừm.”
Tôi đáp ứng anh ta.

“Thật
ra, là Niếp Phong bảo tôi tới xem cô.” Anh ta thanh thanh cổ họng, nói.

Tôi
nhìn anh ta.

“Trong
lúc vô tình cậu ấy xem được tạp chí này.” Quý PhongNhiên tiếp tục nói.

“Thay
tôi cám ơn anh ta.” Tôi chỉ có thể nói như vậy.

“Cô
thật sự không nhìn ra cậu ta còn quan tâm cô sao?”

“Tôi
nhìn ra được.”

“Vậy
vì sao không tiếp nhận cậu ấy, để cho cậu ấy đi vào sinh mệnh của cô.”

“Tôi
sợ lại yêu thương anh ta.”

Quý Phong Nhiên
kinh ngạc nhìn tôi, ngay cả miệng cũng chưa kịp khép lại.

“Giật
mình sao?” Tôi hỏi anh ta.

“Thay
vì nói là giật mình bởi cô lại yêu thương Niếp Phong, không bằng nói là sự
thẳng thắn của cô làm cho tôi còn giật mình hơn.”

“Anh
đã yêu ai chưa?” Bỗng nhiên tôi muốn biết điều này.

Anh
ta nở nụ cười, cười đến bí hiểm, mơ hồ.

“Rất
khó trả lời sao?” Tôi nhìn anh ta.

“Chỉ
là không hiểu sao cô lại hỏi như vậy.” Anh ta nhìn tôi cười. “Loại người như
tôi đây vô cùng ích kỷ, yêu thương ai chính là làm khổ người đó.”

Tôi
không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn anh ta tự châm chọc mình, nhưng trong lòng lại
suy nghĩ, có lẽ người hiểu rõ được bản thân như anh ta, mới có tư cách đi yêu
người khác nhất.

“Muốn nghỉ
ngơi một chút không?” Quý Phong Nhiên hỏi tôi.

“Anh thuê
tôi đến để nghỉ ngơi sao?”

Anh ta vừa
lòng nở nụ cười, sau đó đi ra ngoài.

Tuổi cũng
không còn nhỏ nữa, một chút năng lực khống chế bản thân ấy tôi vẫn có.

Công việc
không phải là tất cả nhưng cũng không thể trì hoãn nữa.

Bên ngoài,
thế giới có lẽ đang thực hỗn loạn, nhưng giờ phút này tôi không hề ở đó.

Cứ như vậy,
tôi tắt nguồn di động, dặn dò trợ lý chặn hết tất cả điện thoại từ bên ngoài,
chăm chỉ làm việc.

Mãi đến khi
bệnh nhân cuối cùng rời khỏi……

“Bác sĩ
La?” Trợ lý đứng ngoài cửa kêu tôi.

“Vào đi.”

“Mẹ cô tới
đây.”

“Mẹ?” Tôi
vui mừng kinh ngạc nhìn mẹ mình đứng phía sau trợ lý.

 “Mau
vào đi mẹ.” Tôi ra đón bà vào.

“Mẹ, ngồi
đi. Lisa, cô rót ly trà giúp chúng tôi.”

“Sao lại đột
ngột đến thăm con vậy?” Tôi kéo tay bà.

“Con với
Lôi Nặc có chuyện gì vậy?” Nét mặt mẹ tôi nghiêm túc.

“Tụi con vẫn
tốt mà mẹ.” Tôi cười nói.

“Con đừng gạt
mẹ.” Mẹ trừng mắt liếc tôi một cái.

“Anh ấy đối
xử với con tốt lắm. Nếu mẹ muốn hỏi con tại sao lại như vậy thì con chỉ có thể
nói là con cũng không rõ lắm.” Tôi chỉ chỉ quyển tạp chí trên bàn.

“Các con a,
đúng là một phút cũng không để mọi người bớt lo mà.” Bà thở dài.“Nó rốt cuộc có
bao nhiêu người phụ nữ vậy! Lần này còn gây ra ầm ĩ lớn như vậy!”

“Thế mà lại
có một người của tòa soạn báo gọi điện cho thư kí của ba con, hỏi là đã xảy ra
chuyện gì! Còn nữa, thiên kim Kỉ gia kia là ai thế!” Mẹ tức giận nhìn tôi.

“Người phụ
nữ anh ấy yêu.” Tôi thản nhiên trả lời.

“Con, các
con! Ài……” Mẹ tôi thật sự không còn lời nào để nói.

“Mẹ, đừng
nóng giận.” Tôi an ủi bà, thực giống như người bị cướp chồng là mẹ tôi vậy.

“Cái con bé
này! Con không biết bây giờ mẹ hối hận bao nhiêu vì lúc trước lại để con gả cho
người đàn ông như vậy đâu! Phụ nữ thì hết người này đến người khác, trước kia
thì còn lén lút! Bây giờ đến cả báo cũng lên luôn rồi! Làm sao có thể bỏ qua việc
này được chứ! Tiếp tục như vậy không chỉ con mà ngay cả ba con cũng sẽ bị ảnh
hưởng!” Mẹ tức giận nói.

Tôi lẳng lặng
nhìn bà, không biết nên nói cái gì, dù sao thì đó cũng là sự thật.

“Con tính
làm sao bây giờ?”

“Con vẫn
chưa nghĩ đến.”

“Lập tức gọi
điện cho Lôi Nặc, bảo nó về nhà. Nói mẹ muốn nói chuyện với nó!” Mẹ ra lệnh .

“Bây giờ
sao?”

“Thế nào?”

“Không ổn lắm
đâu, anh ấy đang làm việc.” Tôi cực kỳ khó xử.

“Mẹ không
lo được nhiều chuyện như vậy. Mẹ vợ muốn gặp con rể mà còn phải hẹn trước sao!”

“Được rồi,
để con gọi.” Không lay chuyển được bà, tôi chỉ có thể nghe theo.

Hơn nữa tôi
cũng muốn hỏi một chút xem anh nghĩ thế nào .

Vì thế, gọi
điện thoại cho anh.

“Có việc
à?” Anh nhấc điện thoại liền hỏi.

“Vâng. Bây
giờ mẹ em đang ở chỗ em. Anh –” Không đợi tôi nói xong, mẹ tôi liền giật lấy điện
thoại.

“Lôi Nặc à!
Là mẹ…… Ừ…… Được…… Chúng ta chờ con…… Ừ……”

“Nó sẽ tới
đón con tan tầm.” Bà gác điện thoại nói với tôi.

“Bây giờ?”

“Ừ”

Như thế rất
tốt!

Có thêm mẹ,
anh sẽ có thể thẳng thắn nói ra quyết định của mình sao?

Nói chuyện,
nhất định sẽ phải có.

Nhưng trong
tình huống có người thứ ba ở đây, tôi rất khó mà liều lĩnh nói ra những lời
mình muốn nói.

Hơn nữa,
bây giờ còn chưa phải lúc.

Dù sao, anh
còn chưa tỏ vẻ gì với tôi cả.

Chuyện ồn
ào lần này của mẹ, chỉ biết rằng sẽ có thêm phiền phức mà thôi.

Cho
tất cả người giúp việc lui xuống, mẹ bắt đầu đi vào vấn đề chính. Trong đại
sảnh, tôi cùng Lôi Nặc ngồi đối diện mẹ, giống như hai đứa trẻ phạm lỗi, đang
chờ người lớn trừng phạt.

“Ài……”

Sau
một tiếng thở dài của mẹ, tôi cùng Lôi Nặc anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

“Lôi
Nặc à……” Mẹ đang muốn nói lời nghiêm túc.

“Mẹ,
chuyện tạp chí là có người cố ý giở trò quỷ, con cùng Kỉ tiểu thư chỉ là ăn bữa
cơm chứ không có gì khác.” Lôi Nặc gọn gàng dứt khoát.

Mẹ
nhìn tôi, rồi lại nhìn Lôi Nặc, phỏng chừng là cân nhắc trong đầu nửa ngày, mới
mở miệng: “Thật ra mẹ chỉ lo lắng cho Tâm Âm nhà chúng ta, nó không phải người
biết cách ứng xử, con lại thường xuyên không ở nhà, khó tránh khỏi có người sẽ
đoán già đoán nói, con nói có phải không.”

“Mẹ
nói rất đúng, con sẽ chú ý.” Lôi Nặc đồng ý nói.

“Tâm
Âm là một phụ nữ rất tốt, làm vợ cũng vô cùng tròn trách nhiệm.” Anh bổ sung
thêm.

Tôi
nhìn anh, cảm xúc cực kỳ phức tạp. Phát hiện ra cái mình muốn nghe không phải
là những điều này.

Mẹ
phỏng chừng là thấy chúng tôi liếc mắt nhìn nhau tình cảm, có chút yên tâm .

“Ha
ha, các con không có chuyện gì là tốt rồi. Tóm lại, về sau phải cẩn thận.”

“Dạ,
chúng con biết rồi.” Lôi Nặc cầm tay tôi.


tôi thì cúi đầu.

Lúc
đầu mẹ phỏng chừng không thể yên tâm, nhưng nghe xong Lôi Nặc nói như vậy, bà
cũng không tiện nói thêm gì nữa.

“Được
rồi, các con từ từ nói chuyện đi. Thời gian cũng không còn sớm, mẹ cũng phải về
rồi.” Giờ phút này vẻ mặt mẹ thật hiền lành.

“Chúng
con cũng không dám giữ mẹ. Để con bảo lái xe đưa mẹ về.” Lôi Nặc nói.

“Cũng
được.” Mẹ cười cười, đứng dậy.

Lôi
Nặc cũng kéo tôi đứng lên, đi theo sau tiễn mẹ.

“Mẹ
đi đường cẩn thận, thay con gửi lời hỏi thăm ba.” Ở cửa, Lôi Nặc nói.

“Được,
các con vào đi. Trời lạnh rồi. Tâm Âm phải chú ý sức khỏe a.” Mẹ dặn dò.

“Con
biết mà, mẹ nói với ba mấy ngày nữa con sẽ về thăm.”

“Được……”

Xe
khởi động, rời khỏi biệt thự.

Tôi
và Lôi Nặc vẫn cầm tay nhau như trước, đứng trong gió lạnh, nhìn.

Sau
một lúc lâu

“Vào
thôi.” Anh ôm vai tôi nói.

“Dạ.”

“Mẹ
em làm phiền phải không?” Trong phòng, tôi hỏi anh.

“Không
có.” Anh nở nụ cười.

“Đó
là vì anh không nhìn thấy dáng vẻ lúc đầu của bà.”

“Bà
rất quan tâm đến em.” Lôi Nặc sờ sờ mặt tôi nói.

“Đối
với bà mà nói sự nghiệp của ba em dường như quan trọng hơn một chút.”

“Em
nói cũng không sai.” Anh gật đầu.

“Không
nói nữa.” Tôi có chút mệt mỏi.

“Em
đi ngủ đi.” Anh hôn trán tôi.

“Anh……
Phải đi sao?” Tôi ngẩng mạnh đầu lên nhìn anh, trong mắt cũng không thể che dấu
sự không nỡ.

Anh
ngẩn ra, sau đó vừa cười vừa nói: “Công ty còn có chút việc chưa xử lý xong.”


như vậy sao? Tôi tuyệt đối không tin.

“Vậy……
Được rồi.”

“Ngoan.”
Anh hôn lên môi tôi.

Cái
lưỡi nóng bỏng đoạt lấy hô hấp của tôi.

“Anh……
Chú, chú ý thân thể……” Vừa hôn xong, hơi thở tôi còn chưa ổn định nói.

“Ừ.”
Anh cười phóng khoáng.

Cầm
lấy áo khoác, không có một tia lưu luyến phóng khoáng đi ra ngoài……

Em
không muốn để anh đi, anh có biết không?

Cái
ôm của cô ấy thật sự ấm áp hơn em sao?

Một
khi đã như vậy, vì sao anh còn đối xử dịu dàng với em như thế!

Chuyện
tạp chí một lời giải thích hợp lý với em anh cũng không nói. Em không tin các
người chỉ đơn thuần là ăn cơm mà thôi. Bởi vì không ai ăn cơm lại vừa ôm vừa
liếc mắt đưa tình cả.

Anh……

Bắt
đầu gạt em.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: