truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa – Chương 33-34 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 33

 

Nghi ngờ

Tăng Thành đột nhiên thông báo phương thức phát triển mới ở khu công nghiệp. Đầu tiên ông đón nhận mọi cuộc phỏng vấn của các báo Kinh tế trong vùng, những bài biết phải dài tới cả trang. Ngoài lĩnh vực thời trang, ông ta còn nói rất chi tiết về ý tưởng phát triển khu công nghiệp. Tăng Thành vốn rất cẩn trọng, từ trước tới giờ, ông ta chưa bao giờ nhận lời phỏng vấn của giới báo chí, vì thế cách công bố này tạo phản hồi rất tích cực.

Đọc xong báo, Diệp Tri Thu nghĩ, những điều Thẩm Gia Hưng muốn biết, Tăng Thành đều đã công bố rồi, nhưng e rằng điều đó sẽ khiến ông ta trút giận lên đầu cô.

Cuối tháng trước, Thẩm Gia Hưng lại gọi điện tới, cô trả lời lịch sự và cũng rất rõ ràng rằng, cô không biết gì về kế hoạch của Tố Mỹ, đồng thời chủ động báo cáo đang tích cực chuẩn bị cho thị trường mùa thu, cố gắng đạt thành tích tốt.

Lời cô nói tuy làm Thẩm Gia Hưng tức giận nhưng ông ta cũng không biết làm thế nào, để cân đối tình hình, ông ta vẫn tham gia vào việc công khai bán khu đất dự trù ở trung tâm, rồi mua một miếng ở khu dự án phát triển. Ý của ông ta là muốn có một phần nằm ở khu thành cũ sau khi được cải tạo, rời công ty thời trang ra phía ngoài. Nhưng giờ thấy kế hoạch mà Tăng Thành công bố, quy hoạch khu công nghiệp thời trang Tố Mỹ cũng rất quy mô, thậm chí còn phân ra các khu sản xuất riêng biệt. Trong tình hình như vậy, Thẩm Gia Hưng lại tập trung đi vào thiết kế dự án thì e rằng đã bị tăng thêm nhiều áp lực.

Nhưng Diệp Tri Thu không lo lắng về điều đó, cô gấp tờ báo lại, tiếp tục công việc.

Tố Mỹ tuyên bố đứng ra tổ chức Hội thảo phát triển ngành Công nghiệp Thời trang của khu vực. Khách mời là những chuyên gia Kinh tế hàng đầu trong nước, các chuyên gia thời trang và chuyên gia nghiên cứu dệt may trong nước cũng như những vị lãnh đạo tiền nhiệm cấp Bộ về dệt may. Hội thảo được tiến hành vào chiều thứ Sáu tại Trung tâm Hội nghị Ủy ban phát triển dự án. Thư mời các doanh nghiệp cùng ngành đến tham gia được gửi đi trước mười ngày.

Hứa Chí Hằng thấy thư mời mà Diệp Tri Thu để trên bàn uống trà rồi cười nói: “Hội nghị này diễn ra ngay gần chỗ anh, Thu Thu, hôm đó em nhân tiện qua chỗ anh xem anh làm việc thế nào nhé!”.

“Chỉ khi nào anh thay một cô thư ký xinh đẹp khác thì em sẽ đột xuất đi thăm dò xem thế nào thôi”. Diệp Tri Thu đang xử lý hòm thư điện tử trong máy tính xách tay, trả lời một cách tự nhiên.

“Bảo anh sa thải Lý Tình à?” Hứa Chí Hằng giả bộ sợ hãi, “Anh không dám đâu, cô ấy ghê gớm lắm, nắm rõ Luật Lao Động hơn cả giám đốc nhân sự đấy. Anh mà làm thế, lơ mơ cô ấy sẽ kiện anh tội phân biệt đối xử ý.

Diệp Tri Thu cũng cười, cô nói: “Em rất có ấn tượng với cô ấy”.

“Cô ấy cũng rất ấn tượng với em, hôm nào anh phải dọa cô nàng một trận, nói cho cô ta biết em là bạn gái của anh”.

“Chí Hằng, bảo cô ấy tìm cho anh một căn hộ khác đi”, Diệp Tri Thu một lần nữa đề nghị, cô nói tiếp: “Em định bán căn hộ ở khu Tân Giang Hoa Viên”.

Hứa Chí Hằng ngạc nhiên nói: “Em thiếu tiền sao? Cần bao nhiêu? Không cần bán nhà đâu.”

Diệp Tri Thu ngập ngừng một lát rồi nói: “Em thấy nhà cửa ven sông đã tăng giá rất cao, giờ bán đi là hợp lý, để Lý Tình tìm nhà khác cho anh”.

Hứa Chí Hằng nhìn cô chăm chú, anh hỏi: “Thu Thu, có phải em không muốn chúng ta liên quan đến chuyện tiền nong không?”

“Cũng có thể nói là như vậy, em thấy quan hệ đơn giản một chút sẽ hay hơn. Như bây giờ thì anh vẫn thuê nhà của em, thực ra không tiện lắm”.

Hứa Chí Hằng muốn đề nghị cô bán lại nhà cho mình, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tiền nong giao dịch kiểu này chắc chắn cô sẽ không chấp thuận. Anh nghĩ, nhất định cô vẫn kiên quyết không dọn về đó ở vì có những hồi ức không mấy vui vẻ. Hình như cô đang muốn né tránh điều đó. Hơn thế, cô luôn tỏ ra thấu tình đạt lý trong mọi tình huống, nhưng thỉnh thoảng nếu đã tỏ ra cố chấp thì sẽ không có cách nào thương lượng nổi. Tuy vậy, đối với cái cố chấp nhỏ nhặt của cô, anh vẵn cảm thấy vui hơn, anh nói: “Được, nếu em đă kiên quyết như vậy thì mai anh sẽ nói Lý Tình đi tìm luôn”.

 

Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên Diệp Tri Thu có suy nghĩ bán nhà. Thời gian làm việc của cô ở Tín Hòa đã đến lúc tính ngược kim đồng hồ, mà cô cũng chẳng có hứng với những doanh nghiệp thời trang khác. Từ khi tốt nghiệp, cô chỉ theo đuổi nghề này, nghĩ đến tương lai mà cảm thấy hoang mang mờ mịt. Cô muốn tìm một thương hiệu nhỏ, mới ở ngưỡng thấp nhưng có tiềm năng rồi làm đại lý cho họ.

Nhưng dù thấp đến đâu thì tiền đầu tư cũng là một con số lớn, vì thế cô chỉ có thể trông vào căn hộ ấy. Khi rời khỏi Tố Mỹ, mục đích duy nhất của cô là giữ lại căn hộ mà mình đã tốn bao tâm sức, nhưng suy đi tính lại thì cuối cùng cũng phải bán đi. Cô nhìn máy tính, nghĩ đến những xót xa cay đắng ở nơi đó mà bật cười đau khổ. Bây giờ, điều duy nhất có thể an ủi cô, chính là giá nhà của căn hộ đó đã tăng lên đến con số khiến cô vừa kinh ngạc vừa hài lòng.

Cô nghiêng đầu nhìn Hứa Chí Hằng đang ngồi trên sofa xem trận bóng rổ NBA** chiếu trên ti vi, miệng anh mỉm cười, hai chân gác lên bàn uống trà, tư thế ngồi thỏa mái và tâm trạng rất vui vẻ.

Càng ngày Hứa Chí Hằng càng dành nhiều thời gian ở lại căn hộ nhỏ mà cô thuê hơn. Trong phong tắm xinh xắn đã có thêm một số đồ dùng của anh, như khăn mặt, bàn chải đánh răng, dao cạo râu, sữa tắm, dầu gội. Quần áo anh ngày càng chiếm nhiều diện tích trong chiếc tủ gỗ, vì thế cô mua thêm một chiếc tủ vải đặt ngay cạnh bộ sofa. Căn hộ đã trở nên chật chội hơn rất nhiều.

Diệp Tri Thu cũng cảm thấy, tình hình này không thể nói là ở chung, mà cô cũng chưa có gan để tiến tới bước tiếp theo. Những lúc về nhà, bố mẹ lại giục cô chuyện đi gặp mặt, cô đành nói đại là độ này đang hẹn hò với một anh chàng và thử tìm hiểu một thời gian xem thế nào. Bố nhìn cô hoài nghi, mẹ thì bắt đầu hỏi cặn kẽ, cô đành nói qua tình hình cho các cụ yên tâm. Bố mẹ vội dặn con gái cẩn trọng, dĩ nhiên cô phải gật đầu đồng tình. Nghĩ đến việc này, cô thấy thật mệt mỏi, nhưng đang trong quá trình dự tính về kế hoạch công việc trong tương lai thì những điều này đâu thấm tháp gì. 

Cô đến ngồi cạnh anh, anh vẫn nhìn vào màn hình, nắm tay cô và nói: “Em xem, Howard sắp tính điểm rồi”.

Trên màn hình, một anh chàng da đen đang nhảy lên tung bóng về phía rổ. Hứa Chí Hằng hô to cổ vũ. Nhìn khuôn mặt hào hứng của anh, cô cũng cười, lòng thầm nghĩ: Thôi được, đây là sự lựa chọn của mình, cứ thế đã. Cô cũng từng có kế hoạch, nhưng kế hoạch ấy cuối cùng lại thay đổi, giờ chỉ có thể để mọi chuyện đến đâu hay đến đó thôi.

Các doanh nghiệp thời trang ở khu vực này tuy nhiều nhưng quy mô không lớn, hiếm có doanh nghiệp nào táo bạo tổ chức hoạt động công khai mà không liên quan đến việc tiêu thụ sản phẩm. Lần này, hội nghị do Tố Mỹ tổ chức có mời các chuyên gia đã khiến mọi người ngưỡng mộ và chú tâm tới, thêm vào đó là những tin đồn xung quanh việc cải tạo khu thành cũ, nên rất nhiều doanh nghiệp đang phải đối đầu với nguy cơ tìm địa điểm sản xuất mới. Hoạt động của Tố Mỹ đã gây chú ý rất lớn trong giới, đến kỳ hội nghị, hầu hết các đơn vị được mời đều không chỉ đi một người. Lúc Diệp Tri Thu đến khu dự án thì bãi đỗ xe đã chật cứng, cô đành xuống ven đường rồi đi bộ vào.

Chương trình của hội nghị được bố trí rất chu toàn, đầu tiên là những hình ảnh quảng bá khu công nghiệp Tố Mỹ, hình chiếu khoảng mười lăm phút, chất lượng hình ảnh tốt, một phần đã được Tăng Thành công bố trên truyền hình và một phần là khung cảnh hiện trạng xây dựng, những hình ảnh đó đều có sức ảnh hưởng lớn. Ông Thẩm Gia Hưng ngồi cách Diệp Tri Thu không xa, sắc mặt ngày càng khó coi, rõ ràng ông ta đang chịu áp lực rất lớn, thỉnh thoảng còn quay sang thì thầm gì đó với Lưu Ngọc Bình.

Sau đó các vị lãnh đạo và chuyên gia lần lượt lên phát biểu. Các vị lãnh đạo phát biểu rất hàm súc và đặc biệt nhấn mạnh ưu thế phát triển của những tập đoàn thời trang. Các chuyên gia phân tích viễn cảnh phát triển của Tố Mỹ trong việc kết hợp phát triển công nghiệp và thương nghiệp. Nhưng điều Tăng Thành mong muốn không chỉ dừng ở việc nhận được sự ủng hộ của họ, vì vậy ông tiếp tục phát biểu về sự phát triển của ngành công nghiệp thời trang trong nước và các hình thức kinh doanh mới. Mọi vấn đề ông nêu ra đều rất rõ ràng và có ý nghĩa.

** NBA: là chữ viết tắt của National Basketball Association, là giải bóng rổ nhà nghề dành cho nam tại Bắc Mỹ

Sau hội nghị là đến chương trình đưa quan khách đi tham quan khu công nghiệp. Những nhân vật khách mời có xe riêng thì tự đi theo đoàn, còn những vị khác thì lên xe chuyên phục vụ tham quan. Diệp Tri Thu không có ý đi xem đất đai, cô đứng trước cửa Trung tâm Hội nghị, đợi mọi người đi bớt rồi bắt taxi. Khi vừa đi ra ngoài thì nhận được tin nhắn của Hứa Chí Hằng: “Thu Thu, hội nghị xong chưa? Anh gọi cho em mãi mà không được”.

Cô gọi điện lại cho anh và nói: “Chí Hằng, em vừa trong hội nghị ra, bên trong không có tín hiệu”.

“Em đợi ở đó, anh cũng vừa tan ca. Giờ anh đến đón em ngay, tí nữa sẽ đưa em đi một nơi.”

Diệp tri Thu mỉm cười, tắt di động, vừa quay lại đã thấy Tổng giám đốc Uông bên Địch Á đi tới, hai người ở khoảng cách gần tới mức cô không thể nào tránh đi được.

Tổng giám đốc Uông cười nói: “Tiểu Diệp,trùng hợp quá! Mấy lần gọi điện mà cô đều nói là không có thời gian, chẳng bằng hôm nay ngẫu nhiên gặp mặt nhỉ!”.

“Tổng giám đốc Uông khách sáo quá!”.

“Tiểu Diệp, mọi người ai cũng vậy, người tốt không nói lời xấu, cô làm việc ở Tín Hòa giờ cũng không vui vẻ gì, nếu có hứng thì chuyển sang nơi khác làm xem sao? Với khả năng của cô, chỉ cần môi trường làm việc thích hợp thì sẽ có thành tích đáng nể.”

Diệp Tri Thu không ngờ, giữa thanh thiên bạch nhật mà ông ta lại nói trực tiếp như thế. Cô mỉm cười và nói: “Tổng giám đốc Uông, bây giờ nói việc này e là không tiện”.

“Đó là đương nhiên, có điều hẹn cô thì cô nhất định không chịu gặp, nên tôi đành dùng hạ sách này”, ông ta cười nói.

Diệp Tri Thu hiểu rất rõ, hạ sách của ông ta không chỉ có thế, những tin đồn cô muốn nhảy việc cũng từ miệng ông ta mà ra để gây hiểu lầm trong mối quan hệ giữa cô và Tín Hòa. Có điều, cô cũng không muốn đem việc đó ra tính toán, nên nói: “Tổng giám đốc Uông, xin thứ lỗi, tôi vẫn còn hợp đồng với Tín Hòa… “.

“Tiểu Diệp, tôi là người thô lỗ, thôi thì lần này nói thẳng nhé! Nếu cô muốn tới Địch Á thì hợp đồng của cô với Tín Hòa để tôi xử lỳ, đảm bảo sẽ không gây khó dễ cho cô. Ngay cả về chế độ đãi ngộ… “.

Diệp Tri Thu vội ngắt lời: “Tổng giám đốc Uông nói nhanh mà làm cũng nhanh, có điều ở đây thực sự không tiện để nói những điều này.”

Nghe Diệp Tri Thu nói thế, ông ta mới chịu chuyển chủ đề: “Tiểu Diệp, việc kinh doanh thời trang hè của công ty bên cô rất tốt, các đại lý có phản ảnh khiến chúng tôi thực sự bị áp lực”.

“Tổng giám đốc Uông, đó chỉ là vấn đề định vị có chính xác hay không thôi. Thực ra Tín Hòa và Địch Á đều như nhau, mục tiêu đều hướng tới phục vụ khách hàng từ hai mươi đến bốn mươi tuổi, điều này gây khó khăn lớn cho việc thiết kế và kinh doanh”. Cô cười rồi nói tiếp: “Hiện giờ chúng tôi chỉ mới thử kinh doanh theo phương thức phân rõ từng loại khách hàng theo độ tuổi. Xem ra, phản ứng của thị trường rất tốt”.

Tổng giám đốc Uông ngạc nhiên vì rõ ràng cô vừa tỏ ý muốn né tránh mà bây giờ lại chịu thảo luận kỹ hơn. Nhưng ông ta không thể lợi dụng cơ hội này, hơn nữa, cô lại nói đến những vấn đề mà ông ta không cân nhắc đến trong nửa năm trở lại đây, vì thế ông ta nói: “Cái này tôi đã nghĩ rất lâu, nói thật là đã mời chuyên gia đến phân tích khá kỹ, nhưng họ nói mơ hồ quá, tôi còn không hiểu hết được chứ đừng nói là các quản lý kinh doanh dưới quyền. Hơn nữa, mạng lưới tiêu thụ của Địch Á giờ đã thành hệ thống, nếu giờ mà bỏ qua một thị trường có lợi nhuận phân chia khách hàng chi tiết hơn thì tôi chưa hạ được quyết tâm”.

Diệp Tri Thu gật đầu, muốn nói tiếp điều gì đó nhưng đột nhiên dừng lại. Tổng giám đốc Uông nhìn theo ánh mắt cô thì thấy vợ chồng Lưu Ngọc Bình, Thẩm gia Hưng đang đi tới. Cô nói: “Xin lỗi Tổng Giám đốc Uông, tôi thất lễ nhé!”.

“Tiểu Diệp, đợi một lát, nếu cô và ông bà chủ không có sự tin tưởng cơ bản thì với năng lực của cô, tôi tin là đi làm ở đâu cũng được tín nhiệm. Tôi tự nhận mình có nhiều mặt còn hạn chế, nhưng rất trọng dụng nhân tài.”

Tổng giám đốc Uông nói rất thành tâm nhưng Diệp Tri Thu lại không biểu lộ gì, cô chỉ cười nói: “Lòng chân thành của Tổng giám đốc Uông tôi xin nhận, chúng ta liên lạc lại sau nhé!”.

Thấy Tổng giám đốc Uông quay gót đi, Lưu Ngọc Bình nghi ngờ nhìn Diệp Tri Thu. Bà ta đang định mở miệng thì Thẩm Gia Hưng hỏi: “Tiểu Diệp, cô nói chuyện với ông Uông có vẻ hợp nhỉ?”

Diệp Tri Thu cười và thẳng thắn nói: “Chỉ là chào hỏi thôi mà!”

“Hy vọng những bí mật của Tín Hòa cũng được cô giữ kín.”

Thẩm Gia Hưng buông lửng câu nói, mặt không biến sắc. Nhìn theo bóng hai người đang đi xuống, Diệp Tri Thu cười không thành tiếng. Cô nghĩ, thôi được, cái gì đến thì trước sau cũng sẽ đến. Bỗng cô nghe tiếng Tăng Thành từ phía sau: “Tri Thu, em đừng chơi với lửa, đó không phải là tính cách của em”.

Cô sững sờ quay đầu lại. Tăng Thành nhìn thẳng cô và hỏi: “Em đã hạ quyết tâm chưa?”

Cô biết, mình không có chuyện gì dấu được ông ta nên cúi xuống đáp: “Cũng hết cách rồi, đành phải vậy thôi”.

Lúc này mọi người đã tản đi hết, chỉ còn hai người họ. Ánh mặt trời rực rỡ, Tăng Thành mặc áo sơ mi trắng, thắt ca vát, chứng tỏ cái nóng không ảnh hưởng tới phong cách ăn mặc của ông. Ông nói tiếp: “Không nhất thiết phải ra hạ sách như vậy, làm như thế là em đang mạo hiểm với tương lai nghề nghiệp của mình đó”.

“Ngay từ lúc rời Tố Mỹ thì tôi đã mạo hiểm rồi, mà sự mạo hiểm đó lại thất bại, tương lai nghề nghiệp của tôi cũng chẳng còn gì mà mất nữa, tình hình còn có thể xấu hơn được nừa không? Diệp Tri Thu cười mỉa mai, cô tiếp: “Tổng giám đốc Tăng, không cần lo cho tôi đâu.

Lần đầu tiên cô tỏ ra thân tình với ông như vậy, khuôn mặt thanh tú không hề che dấu sự mỏi mệt. Tăng Thành im lặng một lát rồi cười nói: “Thôi được rồi, em đang cố gắng tạo khoảng cách thì tôi cũng không gây khó khăn thêm cho em nữa. Em phải tự bảo vệ mình. Vẫn là những lời đó, nếu cần tôi lộ diện cứ gọi điện thoại cho tôi. Nhớ rằng, lời nói của con người rất kỳ quặc, em càng để ý thì nó càng dễ làm em tổn thương, nhưng em càng thẳng thắn thì nó lại càng trở nên vô hiệu.”

Lúc này, một chiếc Cayenne đi vào khu công nghiệp, đỗ trước bậc thang của Trung tâm Hội nghị, Hứa Chí Hằng mở cửa xe đi ra. Thấy anh đứng dưới mình ba bậc thang, cô quay lại khẽ nói với Tăng Thành: “Tôi đi trước nhé! Tạm biệt Tổng giám đốc Tăng”.

Cô đi xuống và lên xe, ngồi dựa vào thành ghế, không nén được tiếng thở dài. Hứa Chí Hằng thắt dây an toàn rồi khởi động xe, sau đó quay sang hỏi: “Thu Thu, em mệt lắm à?”

“Vâng!” cô nhìn chăm chăm về phía trước, qua tấm kính, cô thấy ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống mặt đường nhựa có vẻ đã dịu hơn nhưng vẫn cảm nhận được cái nóng ghê gớm hắt lên từ mặt đường, cái nóng làm cảnh vật như biến dạng. Lòng cô bộn bề suy nghĩ, cảm giác như đột nhiên mất hết dũng khí khi đối diện với ngày mai, nhưng làm sao có thể trốn tránh nó được.

Sau Hội chợ đặt hàng mùa hè, cô rảnh rỗi hơn, đã một thời gian anh không thấy cô mệt mỏi đến thế. Hứa Chí Hằng cũng không nói gì mà lái xe thẳng đến nhà hàng mà họ vẫn thường đến. Hai người đi vào, tìm một bàn nhỏ ngồi xuống, anh gọi món, đột nhiên cô sực nhớ ra điều gì đó, liền hỏi: “Chí Hằng, chẳng phải anh nói là sẽ đưa em đi đâu đó sao?”

Hứa Chí Hằng lạnh tanh đáp lại: “Thấy em mệt quá nên hôm nay thôi vậy, lát nữa anh đưa em về nghỉ ngơi sớm”.

Diệp Tri Thu ngỡ ngàng “ơ” một tiếng. Quả thực, cô cũng không có hứng đi đâu vào lúc này. Buổi tối đó, không khí lặng lẽ khác thường. Ăn cơm xong, Hứa Chí Hằng đưa cô về, cô mở điều hòa rồi đi về phía bàn cạnh cửa sổ. Theo thói quen, cô bật máy tính xách tay. Anh ngồi xuống ghế sofa rồi nói: “Thu Thu, chúng mình nói chuyện đã”.

Diệp Tri Thu giờ đang biết bao suy nghĩ hỗn độn, nên khi nghe anh nói vậy cô ngây ra một lúc mới ngẩng đầu lên nhìn và hỏi: “Nói gì ạ?”. Nhìn ánh mắt anh, lập tức hiểu ra không khí giữa hai người có gì đó không bình thường, cô nói: “Xin lỗi anh, hôm nay em không được tập trung lắm”.

“Là bởi Tăng Thành, ông chủ cũ của em à?” Hứa Chí Hằng bình tĩnh hỏi.

Diệp Tri Thu ngạc nhiên mở to mắt, cô bật cười chua xót, rồi hỏi: “Chí Hằng, anh muốn nói gì?”

Hứa Chí Hằng nhíu mày, nói: “Thu Thu, anh nghĩ, chúng mình có thể thẳng thắn vói nhau. Không cần chuyện gì em cũng nói rõ với anh, anh tôn trọng những bí mật riêng tư của em, nhưng thực sự, anh cảm thấy trong chuyện tình cảm, em đã quá kín đáo với anh”.

Diệp Tri Thu nhất thời im lặng, sau đó cô hỏi một cách khó hiểu: “Nhưng Chí Hằng, anh đã chuẩn bị tâm lý cho những chuyện em kín đáo với anh chưa?”

“Nếu anh không nhầm thì ý em muốn nói đến việc kết hôn, đúng không? Em cho rằng đó mới là điều kiện đầu tiên của việc không giữ những chuyện kín đáo trong tình cảm sao?”

“Kết hôn cũng có thể coi là một cách và một con đường để hai bên tuyệt đối tin tưởng nhau.” Đột nhiên bị ép nói về đề tài này làm Diệp Tri Thu cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô nói tiếp: “Nếu cứ tiếp tục nói về đề tài này thì cứ như em đang ép anh kết hôn vậy. Chúng ta nhất định phải nói về điều này sao?”

“Thế thì giữa chúng ta có quá nhiều cấm kỵ rồi Thu Thu ạ. Chuyện về Tăng Thành không được nói tới, vì đó là việc riêng của em, có chút bí mật tình cảm riêng cho mình là bình thường, bởi anh chưa cầu hôn em…”

“Chí Hằng!”, Diệp Tri Thu hơi cao giọng chặn lời anh. Cả hai bỗng im lặng, lúc sau cô mới khẽ nói: “Em hai mươi chín tuổi rồi, lúc nào về nhà, bố mẹ cũng hỏi em định bao giờ lấy chồng, em đã thành mối lo của các cụ. Mà nói thẳng là, nếu như không có áp lực đó, em cũng không có ý định sống độc thân, em cần một cuộc sống hôn nhân, cần một gia đình. Có điều, em cần một cuộc hôn nhân có thể mang đến cảm giác an toàn, em cũng không bắt buộc ai cả. Hôm nay em thực sự rất mệt, chúng ta đừng nói về vấn đề này nữa”.

Hứa Chí Hằng bỗng đứng dậy, anh nói: “Xin lỗi em, anh nghĩ cả hai nên bình tĩnh lại. Em nghỉ sớm, anh về đây”.

Nhìn cánh cửa đóng lại, Diệp Tri Thu mới nghĩ, có thể Hứa Chí Hằng đã biết được việc Tăng Thành cầu hôn. Cô mệt mỏi nhìn vào khung hình máy tính, trong lòng vô cùng trống rỗng. Đây là lần đầu tiên cô và Hứa Chí Hằng xảy ra tranh cãi, mà cũng không thể coi đây là tranh cãi được, bởi không có những câu nói khó nghe, cũng không ầm ỹ, nhưng quả thực là mỗi người đi một ngã trong tâm trạng không vui vẻ gì

loading...

 

Chương 34

Nghỉ việc

Thứ Bảy, Tín Hòa Chính thức ra công văn bổ nhiệm Quản lý Châu làm Phó tổng quản lý Kinh doanh, vấn đề giao nhiệm vụ cho ông ta cũng rất mơ hồ. Sau khi nhận được công văn, Phó tổng quản lý Châu phấn khởi nên huy động các đồng sự bên Kinh doanh giúp mình chuyển đồ vào phòng làm việc riêng.

Buổi sáng, Diệp Tri Thu đến cửa hàng trung tâm để giải quyết vấn đề thanh toán, khi về văn phòng thì mọi người ai cũng nhìn. Trợ lý Tiểu Lưu đưa công văn đến, cô chưa bỏ kính râm xuống mà đã vừa đi về phía phòng làm việc vừa nhìn qua một lượt. Tiểu Lưu đi sau, ngập ngừng nói nhỏ: “Tổng quản lý Diệp, bên Thiết kế nói là nhận được thông báo rằng, những bản thảo thiết kế từ nay sẽ đưa cho Phó tổng quản lý Châu xem, không phiền đến chị nữa”.

Khác hẳn với dự đoán của mọi người, Diệp Tri Thu không để tâm lắm, cô chỉ gật đầu và nói: “Chị biết rồi, em cứ làm theo quy định là được”.

Diệp Tri Thu đi vào phòng làm việc, xem lại những giấy tờ đang cần mình xử lý, việc này hoàn toàn đúng rằng có dự tính. Hồi đêm mất ngủ, nên lúc này cô chỉ cố gắng lấy lại tinh thần để chuẩn bị ứng phó với những vấn đề khó khăn không thể tránh được như thế này.

Buổi chiều, Diệp Tri Thu đến trước cửa văn phòng của Lưu Ngọc Bình, nghe thấy bà ta và Thẩm Tiểu Na đang to tiếng, cô gõ cửa đi vào, hai mẹ con lập tức im lặng rồi quay ra nhìn cô.

“Xin lỗi Tiểu Na, chị muốn nói chuyện riêng với Tổng giám đốc Lưu một lát.”

Thẩm Tiểu Na gật đầu đứng dậy rồi nói: “Thu Thu, chị cứ bình tĩnh, em và Tổng giám đốc Lưu đang bàn về việc này, em tin chị “.

Diệp Tri Thu sững sờ, một lát sau cô cũng gật đầu.

Thẩm Tiểu Na tiếp tục về phòng, thảo luận với Lộ Địch về bản thảo thiết kế, trong lòng thấp thỏm không yên, không biết Diệp Tri Thu và mẹ cô ta nói chuyện gì. Tới lúc gần tan tầm thì trợ lý Lưu gọi điện tới nói: “Tiểu Na, Tổng quản lý Diệp xin thôi việc rồi, hình như Tổng giám đốc Lưu đã đồng ý, chị ấy đang thu dọn đồ.”

Thẩm Tiểu Na bỏ điện thoại xuống, đẩy bản thảo thiết kế ra và nói; “Lộ Địch, anh đoán rất chuẩn”.

Lộ Địch đã có mấy năm kinh nghiệm đổi việc nên cũng hiểu biết đôi chút về các doanh nghiệp thời trang tư nhân, anh ta cười nói: “Tổng quản lý Diệp suốt thời gian qua không tỏ thái độ gì, rõ ràng đã tính được nước cờ lui rồi. Nghe nói, lúc đầu cô ấy đến đây cũng đã đề xuất các điều kiện trong hợp đồng chi tiết đến mức Tổng giám đốc Lưu cũng phải ngạc nhiên, đương nhiên là cô ấy đã dự tính biết được các tình huống. Bây giờ chỉ đợi Tổng giám đốc Lưu từng bước xuất chiêu là cô ấy không cần phải chịu trách nhiệm về việc phá vỡ hợp đồng”.

“Anh nghĩ chị ấy ra khỏi Tín Hòa rồi sẽ làm việc ở đâu?”

“Cái này cũng khó nói, theo lý thường thì sẽ không về Tố Mỹ. Tăng Thành đã công khai nói rằng, mỗi người đều phải chịu trách nhiệm về con đường tương lai nghề nghiệp của mình, ông ta tuyệt đối không chấp nhận những người đã đi mà quay trở lại”. Lộ Địch đã sớm lĩnh giáo những lời răn dạy ấy của Tăng Thành, anh ta e dè nói tiếp: “Hơn nữa, bây giờ còn có những tin đồn giữa cô ấy và Tăng Thành thì lại càng phải tránh. Khả năng cô ấy qua Địch Á rất lớn, đừng nói cái ông Uông ấy là tay cừ trong những việc như thế này, ngay cả khi Tổng giám đốc Lưu quyết tâm đòi bồi thường hợp đồng thì ông ta cũng có cách ứng phó”.

Thẩm Tiểu Na cười nhạt rồi đứng dậy nói: “Em ngây thơ quá, tiếc là vừa nãy em lại đứng trước mặt mẹ để bảo đảm cho chị ta”.

Cô nàng xông thẳng tới phòng làm việc của Diệp Tri Thu đẩy cửa vào. Diệp Tri Thu đang thu dọn đồ đạc và dặn dò Tiểu Lưu điều gì đó. Cô nàng chống eo, lạnh nhạt nói: “Tổng quản lý Diệp đi sao?”

Diệp Tri Thu biết cô nàng giận mình thực sự nhưng cũng không biết làm thế nào. Cô nói; “Quy luật dùng người của các doanh nghiệp tư nhân đều rất chặt, người đến kẻ đi cũng là lẽ thường. Tiểu Na, hy vọng chúng ta vẫn là bạn”.

“Chị thực sự coi tôi là bạn ư?” Thẩm Tiểu Na cười gằn. “Làm gì có người bạn nào lại không chào một tiếng mà bỏ đi như thế?”.

“Mai chị còn đến bàn giao, xong xuôi việc rồi mới chào mọi người. Cám ơn em đã bảo vệ chị trước mặt Tổng giám đốc Lưu. Tiểu Na, chị rất tiếc là phải kết thúc ở đây”.

“Tiếc ư? Tôi không cần đâu. Dám hỏi bước tiếp theo của chị có phải là sang Địch Á không và chi phí của lần nhảy việc này là bao nhiêu?”

 

Diệp Tri Thu vừa qua một trận đàm phán mệt mỏi và đầy khó khăn với Lưu Ngọc Bình xong nên không có tâm trạng để ý đến lời người khác, cô vốn định thu xếp đồ xong rồi đi, bây giờ chỉ đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Lưu đi ra ngoài rồi quay sang nhìn Tiểu Na bình tĩnh nói: “Em đánh giá Tổng giám đốc Lưu thấp quá, Tiểu Na. Nếu giờ em đi hỏi thì sẽ biết, chị và bà ấy thỏa thuận chấm dứt hợp đồng, hai bên nói đến việc vi phạm hợp đồng, nhưng chị đã đồng ý với yêu cầu của Tổng giám đốc Lưu, ký một điều khoảng bổ xung rằng trong vòng nửa năm không đến ba doanh nghiệp thời trang mà bà ấy nêu tên để làm việc, và tên đầu tiên trong danh sách là Địch Á”.

Thẩm Tiểu Na rất ngạc nhiên, Diệp Tri Thu cười nói: “Em đừng cho rằng chị lấy của Tín Hòa hai mươi vạn tệ mà chỉ phục vụ chưa đầy một năm đã đi như vậy. Tiểu Na, chị đến Tín Hòa thiết lập hệ thống đại lý và mạng lưới tiêu thụ là đã đáng giá hơn số tiền đó rồi. Hội chợ đặt hàng mùa hè là minh chứng. Các em cố gắng làm theo như thế, đừng đảo lộn lên. Nếu thời trang mùa thu khi ra thị trường cũng chấp hành theo những chính sách hiện nay và bên Thiết kế không có gì sai sót lớn thì doanh số bán hàng cả năm chắc chắn sẽ đạt mục tiêu”.

“Chỉ có hai mươi vạn, em không quan tâm. Hơn nữa, người chặt chẽ như mẹ em mà cũng chịu bỏ số tiền đó ra, chứng tỏ chị hoàn toàn xứng đáng. Có điều, em không biết tại sao lại đến nước này. Chị rời Tín Hòa và không làm về ngành Thời trang nữa sao?”.

Diệp Tri Thu im lặng một lát rồi nói: “Tiểu Na, chị đến Tín Hòa là vì tiền, chị có thể thẳng thắn thừa nhận việc làm của chị xứng đáng với số tiền chị nhận được, chị tin là mẹ em cũng công nhận điều này. Có điều, không phải cứ là mẹ em bỏ tiền, chị bỏ sức lao động ra là hai bên hợp tác một cách vui vẻ, giữa chúng ta còn cần có lòng tin. Một Tổng quản lý Kinh doanh mà không thể toàn quyền quyết định việc kinh doanh, không thể tham gia ý kiến về chính sách bán hàng, đến giờ lại không có quyền xét duyệt sản phẩm mới thì ở lại làm gì?”.

“Thu Thu, chị đừng coi em là con ngốc. Chị căn bản không muốn tới Địch Á, nếu không, với một người thông minh như chị thì không thể ký điều khoản bổ sung của hợp đồng đó. Điều này chứng tỏ, sự qua lại giữa chị và Địch Á hoàn toàn là những lời bịa đặt, chẳng lẽ chị lại không thể giải thích rõ ràng với mẹ em, để mọi người tiếp tục hợp tác?”.

Diệp Tri Thu thừa nhận Thẩm Tiểu Na thông minh hơn bố mẹ cô ta. Nếu như nói cô không có ý đến Địch Á mà vấn đề chỉ do bà Lưu Ngọc Bình muốn đề phòng thì sẽ còn có nhiều cách nói hơn. Để Lưu Ngọc Bình hết nghi ngờ, cô còn làm một cuộc mặc cả về điều khoản bổ sung hợp đồng. Nhưng lúc này, cô cũng chỉ biết lắc đầu và nói: “Thực ra, kể cả không có những lời đồn đại xung quanh Địch Á thì sự hợp tác của chị với Tổng giám đốc Lưu cũng không thể lâu dài. Bà ấy đã cảm thấy mạng lưới hiện tại có thể vận hành tốt mà không cần chị rồi, em hiểu không? Khi chị đưa đơn thôi việc, Tổng giám đốc Lưu không hề ngạc nhiên, hơn nữa còn lấy điều khoản bổ sung từ trong ngăn bàn ra, chứng tỏ đã có chuẩn bị trước rồi”.

“Em không nghĩ mình ấu trĩ như vậy, nhưng tất cả khiến em không hiểu nổi. Chị nói vậy là ám thị mẹ em sớm muộn gì cũng ép chị đi sao?”

Diệp Tri Thu cười chua xót, cô bé trước mặt thật ngây thơ khiến cô không khỏi khâm phục. Cô đương nhiên không thể nói rõ ý muốn phòng ngừa của bố mẹ cô ta, vì thế nói: “Tiểu Na, em có điều kiện tốt, không phải tiếp xúc với những việc phiền hà như thế này, chị thấy ghen tị với em đấy. Nhưng dù sao em cũng phải trưởng thành, trước sau gì cũng sẽ tiếp nhận công ty, trách nhiệm rồi sẽ lớn hơn. Việc này không đơn giản chỉ dừng lại ở chuyện phân biệt đúng hay sai, trắng hay đen. Dù là mẹ em hay là chị thì mọi người đều phải trả giá cho những mục tiêu của mình, đồng thời cũng nên cẩn thận để không phải trả những cái giá không cần thiết. Mẹ em cũng chỉ đang sử dụng các con cờ trong tay, bà ấy không phải là người đầu tiên làm như vậy. Ngay cả chị, chị thừa nhận mình cũng có những dự định riêng, tiếp tục làm việc quá sức như vậy, chị thấy không đáng”.

Thẩm Tiểu Na đã bình tĩnh trở lại, thừa nhận Diệp Tri Thu nói rất thuyết phục, cô nàng hỏi: “Thế chị có dự định gì?”.

“Chị sẽ giữ lời hứa của mình, chắc chắn không đến làm việc ở Địch Á, hơn thế, trong thời gian ngắn cũng sẽ không làm ở doanh nghiệp thời trang nào nữa, luẩn quẩn mãi trong cái vòng ấy chị cũng chán rồi, muốn nghỉ ngơi một thời gian đã”.

Thẩm Tiểu Na nhướng mày nói: “Không phải vì chị có bạn trai lái con xe Cayenne nên thấy có tiền thì không cần phải vất vả thế nữa chứ?”.

Đột nhiên nói tới Hứa Chí Hằng, Diệp Tri Thu cười đau khổ. “Tiểu Na, trên thế giới này chỉ có khả năng đáng tin nhất là tiền bố mẹ thừa kế cho con cái, mà ngay cả như thế thì em cũng phải làm việc. Đến ngày nào đó, em sẽ phải gánh vác trách nhiệm và đỡ đần công việc cho họ. Cho nên, chị kiên quyết một điều rằng bản lĩnh mưu sinh là quan trọng nhất. Không dấu em, có thể chị sẽ tìm một thương hiệu thích hợp để làm đại lý thời trang, em có thể nói điều này với Tổng giám đốc Lưu để bà ấy yên tâm”.

Thẩm Tiểu Na “hừ” một tiếng rồi nói: “Lúc nào chị cũng suy nghĩ sâu sắc như vậy cả. Em hỏi thế là vì quan tâm tới chị chứ không phải là đi thăm dò cho mẹ em”.

Lần đầu tiên Diệp Tri Thu cảm thấy không biết nói gì trước cô nàng, cô dừng lại một chút rồi mới cười nói: “Cảm ơn em, Tiểu Na. Em nói đúng, nhiều khi chị nghĩ nhiều quá”.

Rời khỏi nơi mà mình làm đã việc gần một năm trời, Diệp Tri Thu quay đầu nhìn lại cánh cổng lớn bụi bặm của Tín Hòa. Cô thầm nghĩ, mình không thể không suy nghĩ nhiều như vậy, nếu không thì làm sao có thể dễ dàng rời khỏi nơi đó như thế này. 

Sự việc diễn biến theo kế hoạch nhưng trong lòng cô lại cảm thấy không nhẹ nhàng chút nào. Kết thúc kiểu đó cũng có thể coi là do cả cô và Lưu Ngọc Bình cùng thỏa hiệp, chứ không thể nói cả hai đều thắng. Cô biết rõ, mạng lưới bán hàng của Tín Hòa ít nhất phải qua một năm điều chỉnh thích hợp mới có thể ổn định được, những việc cần làm còn rất nhiều. Cũng chẳng phải nếu thiếu bàn tay cô thì không được, nhưng chỉ dựa vào Lưu Ngọc Bình và Phó tổng quản lý Châu thì khó có thể ổn định tình hình, nếu không, lúc đầu họ cũng chẳng cần mời cô đến. Bỏ giữa chừng như thế, có thể nói sự nỗ lực của cô ở Tín Hòa, một nửa đã đổ xuống sông xuống bể rồi.

Phải thừa nhận rằng, lúc đầu cô cũng có ý định sang Địch Á, ông Uông đã rất chân thành với cô và điều kiện đưa ra cũng rất hấp dẫn, nhưng thủ đoạn ông ta tung ra các tin đồn làm cô thấy ghê tởm. Nếu đem điều đó so sánh với vợ chồng Thẩm Gia Hưng và Lưu Ngọc Bình thì họ vẫn còn là những người kinh doanh chân chính, những tính toán nhỏ mọn kia cũng nằm trong phạm vi hợp lý. Còn khi đến Địch Á thật thì nếu sau này sảy ra chuyện không vui, muốn thoát khỏi ông ta là điều không dễ dàng chút nào.

Càng không cần nói đến những lời đồn với Tăng Thành. Cô đã không nhận lời cầu hôn, vậy thì tạm thời rút ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đó, như thế ít ra cũng để cho hai bên có thời gian bình yên, để ông ấy không bị liên lụy.

Ngồi lên taxi, cô lấy điện thoại ra, ngần ngại không biết có nên gọi điện cho Hứa Chí Hằng hay không. Cô không rõ, tối qua anh nói cả hai cần phải bình tĩnh lại một chút là bình tĩnh trong bao lâu. Nhưng giờ, thực sự cô rất mệt mỏi và thất vọng, không biết gặp anh trong trạng thái này khiến cho sự việc càng trở nên tệ hại hơn hay không.

Trong lúc tâm trí đang rối bời thì di động đổ chuông, số gọi tới là của Tổng giám đốc Uông bên Địch Á. Ông ta nắm bắt thông tin nhanh như vậy chỉ khiến cho cô thấy ngán ngẩm. Cô mở máy nghe và chỉ nói khách sáo rằng, chưa làm xong thủ tục thôi việc, trước mắt vẫn chưa tiện gặp gỡ, đợi một thời gian rồi nói sau. Bỏ điện thoại xuống, cô mỉm cười chua xót, không phải muốn nói để ông ta bớt kèo nhèo, mà chẳng qua là một khi chưa hoàn toàn kết thúc với Tín Hòa thì cô vẫn còn là một con bài trong tay bà Lưu Ngọc Bình.

Cuối cùng, Diệp Tri Thu quyết định gọi điện cho Tân Địch, hẹn cô bạn cùng đi spa với mình. Cô thực sự đang cần một không gian yên tĩnh, không muốn nói chuyện hay tán gẫu gì, mà chỉ để thần kinh bớt căng thẳng một chút.

“Chúc mừng, chúc mừng, cuối cùng thì cậu cũng tự do rồi.”

Hai người ngồi trong phòng tắm hơi, cùng hưởng thụ mùi thơm ấm áp của nước xông, pha thêm một chút tinh dầu oải hương, thứ hương thơm có thể làm người ta tĩnh tâm, thư thái. Nhưng hình như Tân Địch không bị ảnh hưởng của những thảo dược ấy, cô nàng phấn khởi nói: “Lần trước vào viện, tớ đã nghĩ cậu nên biến khỏi chỗ đó rồi”.

Diệp Tri Thu nhếch mép cười rồi nói: “Tớ đang thất nghiệp đây biết không? Sao cậu lại cười vui vẻ thế?”.

“Năng lực của cậu như vậy mà không tìm được việc à? Cậu nên nghỉ một thời gian mới đúng.”

Nghĩ đến việc nghỉ ngơi, cô cảm thấy khó nói nên lời. Hiện tại, số vốn tích lũy được đủ cho cô nghỉ ngơi một thời gian, nhưng chỉ khi mới tốt nghiệp, chưa đến làm ở Tố Mỹ, cô mới có những ngày như thế. Những ngày tháng mờ mịt khiến cô nghĩ mà cảm thấy sợ hãi. Giờ chỉ cần rảnh ra một chút là cô lại có cảm giác mất an toàn, không thể thích ứng với cuộc sống không thu nhập, không thấy tương lai.

Trên thực tế, cô đã dự tính ổn thỏa mọi chuyện, định sau khi bàn giao xong công việc sẽ đi Thẩm Quyến xem triển lãm bên đó, rồi tranh thủ kiếm một thương hiệu thích hợp làm đại lý, lại còn việc xử lý căn hộ nữa. Nghĩ đến căn hộ, cô không biết phải mở miệng với Hứa Chí Hằng như thế nào.

“Tiểu Địch, cậu có đi xem Tuần lễ Thời trang ở Hông Kông không?”

“Chắc chắn là đi chứ, vừa có thêm mấy trợ lý thiết kế, tớ còn phải dẫn họ đi nữa, phiền hà chết đi được”.

“Lúc đó chúng mình gặp nhau ở Thẩm Quyến nhé! Giờ tớ là đứa vô công rỗi nghề, muốn vào hội trường cũng phải nhờ cậy vào bóng cậu đấy”, Diệp Tri Thu nửa đùa nửa thật nói

Tân Địch cười lớn, hai người ra khỏi phòng tắm hơi, thay quần áo rồi đi mát xa. Mát xa xong, hai người cảm thấy thỏa mái hơn rất nhiều. Diệp Tri Thu nghĩ, cũng chẳng có gì để lo lắng nữa, có điều vẫn phải đối phó với từng cái một thôi. Cô lấy điện thoại ra, Hứa Chí Hằng vẫn chưa gọi đến cuộc nào. Cô nghĩ, hôm qua tâm sự chồng chất, cô đã hơi mất tập trung khi nói chuyện, nơi năng cũng hơi quá, vì thế quyết định gọi cho anh.

Hứa Chí Hằng bắt máy rất nhanh, anh hỏi: “Thu Thu, em đang ở đâu?”

“Em vừa đi spa với Tiểu Địch, anh ở đâu?”

“Anh đang uống rượu với Mục Thành, xin lỗi em, hôm qua thái độ của anh tệ quá, đừng giận anh nhé!”

“Không sao đâu anh. Anh đừng uống nhiều, cũng đừng uống xong lại lái xe nhé!”

Hứa Chí Hằng vui vẻ đồng ý, rồi bảo cô và Tân Địch đi ăn cơm. Diệp Tri Thu bỏ điện thoại xuống, tim cô đập mạnh. Đương nhiên cô có thể hiểu, đàn ông cần có không gian riêng cho mình, việc Hứa Chí Hằng đi uống rượu với Mục Thành cũng giống như cô hẹn Tân Địch đi spa, đó là cách để hai người trút bỏ áp lực riêng trong cuộc sống. Hai người lại dịu dàng với nhau như trước, dường như đã quên đi những tranh cãi hôm qua, nhưng cả hai đều biết rõ, họ đang cùng muốn tránh nói về vấn đề nhạy cảm ấy.

Tân Địch nhăn mặt trêu chọc: “Úi, không phải chứ, tại sao tớ lại cảm nhận thấy một khắc dài như ba thu thế này”.

Tân Địch đã trải qua vài cuộc tình, nhưng lần nào cũng chia tay trong thỏa mái, chỉ cần coi nhau như bạn bè tốt. Có lúc cô ấy không thể hiểu nổi thế nào là thăng hoa trong tình yêu như mọi người vẫn nói; thường thì cô ấy không cho đó là vấn đề quá lớn theo cách nói của cô ấy, với một người đàn ông không tạo cho mình hứng thú thì ở nhà ôm gói bỏng ngô mà xem trình diễn thời trang trên ti vi còn hay hơn.

Hai người tìm nơi ăn cơm, rồi cùng tíu tít đi bộ đến quán bar Forever của A Phong. Cuối tuần khách đông hơn ngày thường, nhưng so với cái náo nhiệt của thành phố này thì nó là nơi vẫn khá yên tĩnh để uống rượu và tâm sự. Những người đến đây hầu hết là khách quen.

Diệp Tri Thu vẫn kiêng cho dạ dầy của mình nên chỉ gọi một ly Baileys. Tửu lượng của Tân Địch cũng bình thường nên cô ấy chỉ gọi một ly cocktail đặc biệt của Forever. Hai người ngồi tán gẫu, Diệp Tri Thu than phiền với Tân Địch rằng, mẹ lại bắt cô đi gặp mặt.

Tân Địch cười lớn, tỏ ra rất đồng tình với cô, cô ấy giờ cũng đối mặt với vấn đề tương tự như cô, chẳng có bà mẹ nào không lo lắng khi con gái mình đã hai mươi chín tuổi mà chưa có bạn trai. Cô ấy thở dài rồi nói: “Tớ nói không phải chỉ một lần, tớ không muốn lấy chồng, nhưng lý do của tớ làm các cụ nghe mà rụng rời chân tay. Hôm kia, mẹ còn nói với tớ rằng, cứ nghĩ đến việc sau này mẹ và bố phải rời xa thế giới này, chỉ còn một mình tớ cô đơn là họ lại không nhắm nổi mắt”.

Diệp Tri Thu không cười nổi nữa, cô đáp: “Nếu mẹ tớ nói với tớ như vậy thì tớ chẳng biết nói thế nào cho phải”. Cô mới nghĩ đến đó mà đã cảm thấy sống mũi cay cay, thấy mình thật khó đối phó với người thân trong gia đình về vấn đề này.

Tân Địch gượng cười và nói: “Tớ cũng không thể chịu nổi”. Cô ấy kéo A Phong vừa đi ngang qua nói: “A Phong, nếu như tới ba mươi lăm tuổi mà anh vẫn độc thân, em cũng chưa lấy chồng, mà mẹ em ép kết hôn thì chúng ta sẽ thành đôi nhé!”.

A Phong đã quen với cái thói ăn nói phóng khoáng của cô nàng nên cười đáp: “Được, Tiểu Địch, chúng ta cứ quyết như thế đi!”.

Tân Địch bỏ tay ra nói: “Ấy đừng, em sẽ có cảm giác loạn luân đấy, hay là thôi đi”.

A Phong lắc đầu cười rồi đi khỏi. Tân Địch cũng cười, quay lại nói với Diệp Tri Thu: “Thu Thu, thế còn cậu? Cậu định bao giờ mới kết hôn với Hứa Chí Hằng?”.

Diệp Tri Thu không biết trả lời ra sao, cô đáp: “Cậu còn ác hơn cả mẹ tớ, bà nghe nói tớ với Hứa Chí Hằng mới quen nhau là không hỏi thêm gì nữa, lại còn dặn dò tớ yêu đương phải thận trọng”.

Tân Địch cười lớn; “Yêu thận trọng ư?Ha ha! Sao tớ thấy yêu mà phải thận trọng thì còn gọi gì là yêu nữa”.

Diệp Tri Thu phải công nhận rằng, tuy Tân Địch đã hơi say nhưng lời cô ấy nói thì hoàn toàn đúng. Ít ra, mối tình của cô hiện nay đâu phải là sự lựa chọn cẩn trọng. Nhớ đến Hứa Chí Hằng, nghĩ đến việc mình còn chưa xác định rõ tình cảm này sẽ đi đến đâu mà đã gắn bó với anh như vậy, cô không tránh khỏi sầu muộn

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: