truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa – Chương 19-20 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 19

Buông thả tình cảm

Chiếc di động của Hứa Chí Hằng nằm im ở kệ đầu giường bỗng rung lên, anh mặc kệ, thế nhưng vì trong phòng rất yên tĩnh, chiếc máy cứ rung lên liên hồi trên mặt tủ cứng tạo ra thứ âm thanh khó chịu làm Diệp Tri Thu đang trong cơn đê mê trở nên tỉnh táo trở lại. Cô quay mặt ra nhìn rồi cứ thế cười tươi nép vào lòng anh. Hứa Chí Hằng trừng mắt nhìn cô nhưng lại chẳng biết làm thế nào, anh bỗng ôm lấy cô mà lùi về phía thành giường, cả hai êm ái ngã xuống trong vòng tay xiết chặt, anh tiện tay với chiếc di động bấm phím nghe.

“Chào anh Chí Hằng, tôi là Lý Tư Bích”.

“Cô Lý đấy à, chào cô.”

Diệp Tri Thu không có ý định nghe điện thoại của anh, thế nhưng cô vừa cử động, Hứa Chí Hằng đã ôm chặt kéo cô trở lại, lật người khiến mặt cô úp vào ngực anh. Cô nằm sát vào anh quá nên nghe thấy rõ giọng nói dịu dàng của Lý Tư Bích từ đầu dây bên kia: “Em đã nói anh chỉ cần gọi em là Tư Bích rồi cơ mà. Chí Hằng, hôm nay là cuối tuần rồi, em muốn cùng anh đi ăn bữa cơm tối rồi nhân tiện chúng ta bàn bạc kỹ thêm về khung chương trình phỏng vấn mà lần trước em đã nói với anh, anh có thời gian không?”

“Thật ngại quá, tôi lại đang đi Bắc Kinh công tác,” Diệp Tri Thu bị anh ôm chặt đến mức không thể nhúc nhích được. Bỗng nghĩ ra một trò trêu anh, cô ngẩng đầu lên nhẹ thổi vào bên tai của anh, không ngờ Hứa Chí Hằng không có ý chịu đựng mà bỏ điện thoại xuống quay lại cười nói khẽ: “Để yên nào cưng”. Giọng nói của anh thật dịu dàng khiến cô đỏ mặt, vội nép vào vai anh không dám cử động nữa. Lúc đó anh mới quay ra tiếp tục cuộc điện thoại: “Xin lỗi nhé, Tư Bích, đợi tôi về chúng ta bàn tiếp. Nhưng tôi phải nói trước là e rằng tôi không thể tham gia cuộc phỏng vấn đó được, lại khiến cô vất vả mà không được việc thôi”.

Lý Tư Bích trong lòng như sát muối khi nghe thấy giọng anh nhỏ nhẹ từ đầu dây bên kia vọng lại: “Đê yên nào cưng”. Cô đã mượn cớ là làm chương trình phỏng vấn phải có những tài liệu bằng văn bản để tiếp cận với thư ký Lý Tịnh của Hứa Thế Hằng mấy lần rồi. Cô tỏ ra rất dễ mến khiến cho Lý Tịnh cũng thẳng thắn thân mật và hai người trở nên thân thiết. Cô đã khéo léo tìm hiểu về cuộc sống của Hứa Chí Hằng nửa năm lại đây. Biết anh rất bận rộn trong công việc, chưa có bạn gái nên cô mới có ý định tiến sâu hơn trong mối quan hệ với anh. Lúc này cô vội vàng bình tĩnh lại, giọng nói không hề luống cuống, chỉ cười đáp lại: “Không cần nói một cách dứt khoát thế đâu anh Chí Hằng, khi nào anh quay về nhớ gọi điện cho tôi được không? Chúng ta cứ bàn bạc đã rồi anh quyết định có tham gia chương trình hay không cũng chưa muộn. Hơn nữa, dù anh không tham gia chương trình thì chúng ta vẫn là bạn mà.”

Hứa Chí Hăng nói lời tạm biệt rồi đặt điện thoại xuống, thấy Diệp Tri Thu ngẩng đầu lên tựa cằm vào ngực anh và nhìn anh với khuôn mặt khó hiểu, anh bật cười, kéo cô lên để mặt cô gần mình thêm chút nữa mà bảo: “Bây giờ em thích làm gì thì làm cưng à, anh chiều hết.”

Diệp Tri Thu lắc đầu cười: “Anh từ chối người ta nhưng dấu đầu lại hở đuôi, vừa mở miệng nói là đi công tác, thế mà câu sau đã Để yên nào cưng, bây giờ không biết cô ấy sẽ nghĩ về anh thế nào nữa!”

“Những người không liên quan gì đến mình, muốn nghĩ gì cũng mặc kệ họ thôi.” Hứa Chí Hằng thỏa mái nói “Nếu như cô ấy biết thế mà đừng có quấy rày anh nữa chẳng phải là tốt hơn sao.”

Diệp Tri Thu gục vào vai anh cười khúc khích, cô không còn cảm giác căng thẳng như lúc trước nữa, thả lỏng cơ thể hơn, cười nói: “Thế đấy không phải là một tổn thất của anh sao?”

“Quan trọng là anh luôn nghĩ về em, nghĩ rất nhiều, rất nhiều”. Những ngón tay thon dài của anh luồn vào mái tóc cô, vuốt vuốt những lọn mềm mại, “Hơn nữa, anh cũng muốn thấy em nghĩ về anh như vậy!”

Diệp Tri Thu bối rối, cô vẫn không thể xác định rõ rốt cuộc tình cảm của mình đối với anh là gì. Nếu như không có cuộc điện thoại kia chen ngang thì có lẽ cô và anh đã nằm cùng nhau trong tư thế không mảnh vải che thân rồi. Nghĩ thế mặt cô bỗng đỏ lựng, cô thầm trách mình, lẽ nào thân xác mình đã thèm khát đến mức ấy rồi sao?  Rõ ràng không muốn xác định rõ mối quan hệ với anh mà đã quyết định lên giương rồi. Nhưng bây giờ thì cô có thể xác định được điều gì đây?

Nếu như nói công việc làm cô kiệt sức và mệt mỏi thì tình yêu lại khiến cô như được thăng hoa. Cái mà cô xác định được rõ nhất chỉ là sự nhiệt tình của con người này đã giúp cô quên đi phiền muộn, sự tiếp xúc của thân xác có thể khiến cô xao động. Nhưng cô tự nhận thấy suy nghĩ đó của mình quá đỗi tầm thường, chẳng lẽ đó là điều mà anh ấy chờ đợi ở cô ư?

Cô không biết anh cần ở cô điều gì và cũng chẳng thể biết được cô sẽ cho anh được những gì.

Cô đã thực sự sẵn sàng cho một mối tình mới chưa? Hay đó chính là niềm vui trước mắt mà bỏ đi suy nghĩ cho tương lai lâu dài.

Nhưng ai dám đảm bảo cho tương lai của ai đây, có thể nắm chặt được niềm vui trước mắt đã là xa xỉ lắm rồi.

Cô cứ miên man suy nghĩ, tự hỏi mình rồi lại tự trả lời, sự mệt mỏi của việc đi công tác xa nhà cộng với cả đêm qua mất ngủ, khiến cô thỏa mái chìm vào giấc ngủ mơ màng trong vòng tay rắn chắc của anh.

Hứa Chí Hằng thấy cô mãi chẳng nói câu gì, cảm thấy đầu cô gối vào tay anh càng lúc càng nặng, anh bất giác lắc đầu mỉm cười. Đây là lần thứ hai anh thấy cô lặng lẽ chìm vào giấc ngủ nhanh đến thế. Anh không muốn quấy rầy cô, chỉ cố gắng thả lỏng cơ thể mình để cô nằm được thỏa mái hơn. Anh vốn không có thói quen ngủ trưa nên lúc này cũng không hề buồn ngủ. Anh chợt nghĩ từ khi anh về nước đến giờ, lâu lắm rồi anh không được tận hưởng một buổi trưa thảnh thơi đến thế.

Khi anh còn làm về mảng thị trường trong doanh nghiệp nước ngoài ở Thượng Hải, thực ra áp lực không lớn lắm nhưng thời gian mỗi ngày đều bị công việc và những trò tiêu khiển lấp kín, có lúc hội họp cùng bạn bè và đồng nghiệp, có lúc đi chơi cùng bạn gái theo những cuộc hẹn đã định, rất ít khi có phút giây chỉ hai người lặng lẽ bên nhau. Từ khi tiếp nhận nhà máy này, anh lại bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác, buộc phải đầu tắt mặt tối hệt như ông anh trai mẫn cán mà anh không hề muốn rập khuôn. Một nhà máy mà ngay sau khi hoàn thiện phần cơ bản đã chính thức đi vào vận hành, bao nhiêu việc không tên rắc rối đã chiếm gần hết thời gian của anh.

Người con gái trong vòng tay anh lại còn bận rộn hơn cả anh, mà rõ ràng là phải  kham một công việc quá cả sức mình, nên chỉ cần có giây phút thảnh thơi là cô ấy chìm ngay vào giấc ngủ say sưa. Ánh nắng buổi chiều chiếu chếch phía sau cửa sổ lớn khiến không gian trong phòng tối dần. Anh ôm tấm thân mềm mại của cô, cảm thấy khoảng khắc này hai người họ đang tận hưởng sự thư thái theo hai cách khác nhau.

Khi Diệp Tri Thu tỉnh ngủ thì ánh hoàng hôn đã len lỏi vào gian phòng. Trong không gian mờ tối, cô nhận ra mình đang gối đầu lên một cánh tay rắn chắc, một nửa cơ thể mình đang tiếp giác với một cơ thể nóng ấm khác. Cô ngạc nhiên tới mức mồm lắp ba lắp bắp, đầu óc tỉnh táo hẳn lại, cô hổ thẹn lẩm bẩm: “Mình đúng là đồ con heo, đúng là đồ con heo. Trời ơi! Tại sao mình lại ngủ được chứ?”

Hứa Chí Hằng vận động co duỗi cánh tay, cười nói: “Không sao đâu, chỉ cần bù đắp lại cho anh như thế là được, hay bây giờ mình đi ăn cơm trước đã?”

Cô ngượng đến mức không biết nên nói gì, nhìn đồng hồ để trên chiếc tủ ở đầu giường đã sắp đến sáu giờ tối rồi, bỗng cô nhớ ra show diễn của Tân Địch chắc là sắp kết thúc rồi, cô vội đổi ý: ” Cô bạn Tân Địch của em có buổi biểu diễn ở buổi triển lãm đấy, hay chúng mình qua đó chúc mừng cô ấy một tiếng đã nhé!”

Hứa Chí Hằng đương nhiên đồng ý: “Show diễn thời trang phải không? Có cần tặng hoa chúc mừng không em?”

“Em đã cho người mang đến tặng rồi”.

Diệp Tri Thu ngồi dậy, bới tóc gọn gàng rồi soi gương tô thêm chút son bóng. Hai người cùng nhau xuống lầu hai đến phòng biểu diễn thời trang. Khi họ vào thì buổi trình diễn đang vào hồi kết thúc, cả đoàn người mẫu nối đuôi nhau đi ra thành hai hàng dọc sân khấu hình chữ T, khán giả đứng hẳn dậy vỗ tay, ánh sáng quét vào phía cuối khán đài, Tân Địch bước ra, cô mặc một chiếc áo phông màu gris với những đường vải chéo, chiếc quần nhung da gà ngắn mầu cà phê, khuôn mặt rạng rỡ đi giữa hai hàng người mẫu đến trước sân khấu chữ T. Cô cúi đầu chào khán giả, ánh sáng flash từ các máy ảnh của đám phóng viên bốn phía cứ lấp lóe liên hồi.

Lúc đó chỉ thấy Đới Duy Phàm đang sãi từng bước dài lên sân khấu đi đến trước mặt Tân Địch. Anh lúc nào cũng giữ phong cách bóng bẩy, mặc áo chemise xanh vừa với khổ người và một chiếc quần sẫm màu, dáng vẻ tuấn tú của anh đã thu hút mọi ánh nhìn cả trên và dưới sân khấu. Anh cúi xuống ôm nhẹ Tân Dịch, sau đó tặng cô một bó hoa bách hợp rất to, rồi lùi lại một chút cùng vỗ tay cùng khán giả, thật là một người chuẩn mực không thể chê vào đâu được.

Ánh đèn trong phòng đồng loạt bật sáng, mọi người đã bắt đầu ra về. Diệp Tri Thu nhìn thấy Tăng Thành đứng dậy tiễn một vài vị khách quý đi ra, cô và Hứa Chí Hằng tiến đến qần sân khấu, Tân Địch vừa nhìn thấy cô thì mừng mừng rỡ rỡ: “Thu Thu, tớ cứ tưởng là cậu không đến được cơ!” Cô ấy chạy xuống ôm chầm lấy Diệp Tri Thu.

“Tớ cũng vừa mới đến, kịp chứng kiến cảnh cuối cùng, chúc mừng cậu nhé, Tân Địch. Tớ đã được nhìn thấy giây phút thành công của cậu rồi”.

Tân Địch vui mừng dựa vào Tri Thu: “Thu Thu,mình quả vui mừng”. cô ấy nhìn thấy Hứa Chí Hằng, hơi ngạc nhiên rồi gật đầu chào anh, sau đó ghé tai nói với Diệp Tri Thu: “Không phải chứ, không rời nhau ra được à, đi công tác mà cũng bám theo đến tận đây.”

Diệp Tri Thu bỗng đỏ mặt, cô lắc đầu cười nói: “Đừng nói linh tinh nhé, anh ấy cũng đi công tác mà.”

Tân Địch cười đầy ẩn ý, rõ ràng là chẳng tin lời cô: “À, đúng rồi, sao cậu lại để anh chàng Đới Duy Phàm ấy đến tặng hoa cho tớ, làm tớ sợ chết khiếp”.

“Anh ta rõ ràng chỉ ngoan ngoãn tặng hoa cho cậu thôi, có làm trò gì hư đốn đâu, biểu hiện rất tốt”.

“Tặng gì mà tặng bó hoa rõ to, che hết cả người tớ.” Tân Địch nói với chút hờn dỗi nhưng rồi cô cũng không chịu nổi mà phải bật cười, cô cũng cảm thấy lấy lý do đó mà trách người khác thì hơi vô lý.

Sáng nay Diệp Tri Thu gặp Đới Duy Phàm ở triển lãm, cô vội kéo anh lại nhờ anh chiều đến tặng hoa cho Tân Địch, Đới Duy Phàm bĩu môi kêu ầm ỹ: “Em cũng biết thừa rồi đấy, Tân Địch đâu có ưa gì anh.”

Đúng như vậy, từ hồi còn đi học Tân Địch đã rất ghét anh chàng Đới Duy Phàm thường đứng vị trí đầu tiên trong đội người mẫu nam của trường, Diệp tri Thu hỏi nguyên nhân tại sao, cô chớp mắt trả lời: “Mình ghét cái kiểu lên mặt của anh ta lắm, cứ giống như một con công đực ấy, dựa vào chút tướng mạo của mình mà vênh vênh váo váo.”

Cho rằng Đới Duy Phàm vênh vênh váo váo cũng chẳng có gì oan uổng cả. Anh vốn là dân thể thao nên dáng đi đương nhiên là có vẻ kiêu hùng hãnh diện. Nghĩ đến Tân Địch ví anh ta như con công đực, Diệp Tri Thu phải cố nhịn cười. Nhưng những chuyện ngoài lề từ thời Đại học đó, theo cô thì chẳng có gì là to tát cả. Cô thân với Đới Duy Phàm đến mức chẳng bao giờ để tâm đến hình dáng bên ngoài của anh ta, vì vậy cô cảm thấy Đới Duy Phàm là thích hợp nhất: “Tân Địch cũng là bạn học cùng trường với anh mà, cô ấy có show diễn, anh đến cổ vũ cũng là việc nên làm thôi. Hơn nữa em tính kỹ cả rồi, chỉ có anh lên tặng hoa mới làm cho sân khấu rực rỡ.”

Đới Duy Phàm cười nói: “Em đừng cho anh đi tàu bay giấy nữa, nhớ đấy, là em bảo anh đi đấy nhé, đến lúc cô nàng kiêu ngạo ấy trách cứ thì đừng đổi thừa tại anh”.

Bây giờ xem ra Đới Duy Phàm đúng là rất hiểu phản ứng của Tân Địch, Dieeph Tri Thu bất giác cười thầm. Đúng lúc đó Đới Duy Phàm tiến tới, Tân Địch lập tức im bặt. Diệp Tri Thu giới thiệu anh ấy với Hứa Chí Hằng một cách ngắn gọn, rồi nói: “Cám ơn anh nhé Duy Phàm, hôn nay trông dáng anh tặng hoa đúng là rất đẳng cấp.”

Đới Duy Phàm bật cười, nhìn Tân Địch và nói: “Chỉ cần nhà thiết kế lừng danh không trách anh đã làm hỏng sân khấu của cô ấy là được rồi!”

Tân Địch lườm anh ta một cái rồi vẫn giữ nét mặt vênh vênh đó mà dài giọng trả lời: “Cám ơn anh đã đến cổ vũ cho tôi.”

Lần đầu tiên Đới Duy Phàm thấy cô khách khí như vậy cũng ngạc nhiên, anh nghiêm túc nói, khác hẳn kiểu bông lơn thường ngày: “Sự bố trí của show diễn này rất sáng tạo, có ba khâu được xử lý rất hay rất hợp với nhạc nền. Người mẫu cũng được trang điểm kỹ lưỡng, chỉ có điều trang phục hơi thực dụng quá. Cần đưa vào nhiều hơn những bộ trang phục có chi tiết cách điệu để thể hiện được phong cách của nhà thiết kế.”

“Đây mới chỉ là một buổi trình diễn giới thiệu các nhãn hàng chủ đạo của công ty, không mang nhiều phong cách cá nhân của nhà thiết kế nên chỉ dừng lại ở mức độ này thôi. Tôi thích buổi trình diễn vào tuần thời trang năm ngoái hơn, người thiết kế được thỏa mái phát huy sở trường độc đáo của mình”. Tân Địch không ngờ lời nhận xét của Đới Duy Phàm lại chính xác đến vậy nên cô cũng rất thẳng thắn đáp lời.

Đúng lúc đó Diệp Tri Thu nhìn thấy Tăng Thành đang đưa một cô gái trẻ đi sang bên này, cô kéo nhẹ tay Tân Địch ra hiệu cho cô ấy dừng lại. Để ông chủ biết được ý tứ của bản thân chưa chắc đã là chuyện tốt.

“Tân Địch, đây là cô Triệu, phóng viên của tờ báo Thời trang, cô ấy muốn phỏng vấn cô.”

Tân Địch lập tức lấy lại điệu bộ nghiêm túc, gật nhẹ đầu chào phóng viên rồi nháy mắt với Diệp Tri Thu, cùng cô phóng viên lại gần sân diễn.

Tăng Thành đã biết Đới Duy Phàm nên ông gật đầu với anh, sau đó ông quay sang nhìn Diệp Tri Thu. Diệp Tri Thu đành ra vẻ tự nhiên mà đối mặt với ông ta: “Xin chào Tổng giám đốc Tăng, buổi trình diễn thật thành công, chúc mừng ông. Xin phép để tôi giới thiệu, đây là bạn tôi, Hứa Chí Hằng. Chí Hằng, đây là Tổng giám đốc Tăng, là… sếp cũ của em.”

Tăng Thành chằm chằm nhìn Hứa Chí Hằng, hai người mắt chạm mắt một lúc rồi cũng bắt tay. Tăng Thành nói: “Chào anh Hứa, tôi là Tăng Thành”. Rồi ông ta lại mỉm cười nhìn Diệp Tri Thu: “Tri Thu, cô đừng lúc nào cũng xưng với tôi là sếp cũ nữa, tôi cứ áy náy không yên vì cách xưng hô ấy đấy, khi giới thiệu cô cứ coi tôi là bạn thôi.” Giọng nói của ông ta cũng như lúc bình thường, ôn hòa điềm đạm, nhưng ánh mắt lại thâm trầm lặng lẽ quan sát hai người.

Diệp Tri Thu cười bối rối. Cũng may lúc đó, một nhân viên của Tố Mỹ chạy qua tìm Tăng Thành, nói rằng một kênh truyền hình thời trang của đài truyền hình nào đó muốn phỏng vấn ông. Tăng Thành quay lại nói: “Thật tiếc quá, Tri Thu, cô nhớ đưa cả anh bạn này tham gia vào buổi tiệc rượu của công ty tối nay nhé! Tôi phải đi qua đây một lát”

Tăng Thành quay người đi, Diệp Tri Thu mới lặng lẽ thở phào. Cô cảm thấy áp lực mà Tăng Thành tạo ra cho cô bây giờ còn lớn hơn cả hồi cô làm viếc dưới quyền của ông ta. Đới Duy Phàm lúc đó lại có bạn gọi nên anh cũng nói tạm biệt rồi rời đi.

Hứa Chí Hằng nghiêng đầu nhìn cô: “Nhìn ông sếp cũ của em không hề đơn giản.”

Diệp Tri Thu không muốn tiếp tục chủ đề về ông ta nên cười nói: “Đương nhiên rồi, chẳng ai cho rằng ông ta đơn giản cả.”

“Nghe cách giới thiệu của em thì ông ta cũng có tính chất như là “Để yên nào cưng” của anh nhỉ?” Hứa Chí Hằng nói bâng quơ.

Diệp Tri Thu giật thót mình, cô ngẩng đầu nhìn Hứa Chí Hằng, anh đang nhìn cô với ánh mắt có phần trêu ngươi. Cô thật không ngờ người đàn ông này lại có năng lực quan sát tinh tường đến vậy. Cô cười đau khổ: “Bây giờ em có chút hối hận vì đã trêu ngươi anh trước, đàn ông có giác quan thật nhậy bén làm phụ nữ lúc nào cũng phải chịu áp lực.”

“Em đừng lo lắng, anh không ngại phải giả vờ ngốc nghếch trong những tình huống cần thiết đâu” Hứa Chí Hằng cười rồi đưa tay khoác vai cô, ghé sát mặt nhìn thẳng vào mắt cô rồi anh nói khẽ: “Hơn nữa em không hề để cơ hội cho những người đàn ông khác, điều đó khiến anh rất vui mừng. Mà anh cũng rất thích cách giới thiệu của em, so với câu “Để yên nào cưng” của anh, hàm ý còn sâu sác hơn nhiều.”

Diệp tri Thu dở cười dở khóc, có phần chịu thua: “Thôi được, em cũng sẽ dùng câu này với anh. Để yên nào cưng. Chúng mình đi ăn thôi, chẳng cần tham dự buổi tiệc đó đâu.”

“Nhưng em mặc phong phanh quá, mình đừng ra ngoài nữa, ở tầng một khách sạn có bar riêng, trong đó có loại bia tự ủ và các món ăn Đức ngon tuyệt đấy.”

Hai người đi xuống tầng một, vào quầy bia Paulaner Bräuhaus. Diệp Tri Thu không ngờ không gian ở đây lại rộng lớn như vậy. Bàn ghế đều bằng gỗ cứng, ngồi lên không được dễ chịu lắm nhưng được cái hôm nay là cuối tuần nên không khí rất náo nhiệt. Ở đây làm món ăn theo đúng phong cách Đức nên số khách đến ăn một nửa là người Trung Quốc, một nửa là người nước ngoài. Hứa Chí Hằng hỏi cô thích món gì rồi quyết định chọn món sườn bò non hầm nấm, xúc xích hun khói, sà lách và bia tự ủ.

Các món ăn thật ngon và giầu dinh dưỡng, bia tự ủ gợn những lớp bọt mịn dậy mùi quyến rũ, không khí xung quanh nhộn nhịp khác hẳn sự yên tĩnh của những quán ăn Tây khác, cộng thêm những cuộc nói chuyện vui vẻ bằng đủ thứ ngôn ngữ khác nhau, thật thỏa mái. Vì không phải lo lái xe nên hai người uống bia thỏa thích, nói chuyện vô tư, Hứa Chí Hằng kể cho cô nghe những chuyện vui hồi anh còn đi du học ở nước ngoài: “Năm đó Ban quản lý ký túc xá đã điều tra ra một vụ học sinh giả mạo, cô bé đó hai mươi tuổi, thế mà trà trộn được vào ký túc trường đại học gần nửa năm. Cô ta cũng lên lớp, đến phòng thí nghiệm, đến quán cà phê, rồi cũng tranh luận với giáo sư, còn hẹn hò với một anh bạn trong lớp anh nữa, chẳng ai mảy may nghi ngờ thân phận của cô ta cả”.

“Em thấy cô gái này thông minh đấy chứ”.

“Đương nhiên là thông minh rồi, khi cô ta bị áp giải ra khỏi trường, có rất nhiều giáo sư và sinh viên lên tiếng đề nghị nên đặc cách mà nhận cô ấy vào học.”

Ngay lúc ấy Thẩm Tiểu Na gọi điện thoại cho cô: “Chị Thu Thu, em đã hỏi quầy lễ tân rồi, không còn phòng trống, mà em chẳng muốn ở chung với mẹ em đâu. Tối nay em đảm bảo sẽ không làm ầm ỹ ảnh hưởng đến chị, được không chị?”

Diệp Tri Thu ngần ngừ một lát rồi trả lời: “Em cứ ở đó đi, tối nay chị ở chỗ bạn, không về phòng đâu.” Cô đặt máy xuống, cúi đầu chăm chú với đĩa sườn non của mình. Một bàn tay với những ngón thon dài dịu dàng đặt lên tay cô, cô ngẩng đầu thấy Hứa Chí Hằng đang nhìn mình với ánh mắt như có đốm lửa, khẽ gọi tên cô bằng giọng nói khàn khàn: “Thu Thu!”

Khuôn mặt cô đã đỏ lên vì mem bia, giờ lại còn nóng đỏ hơn nữa, cô cúi đầu không dám nhìn anh. Anh cứ nắm chặt tay cô, gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán, sau đó vội vàng kéo cô đứng dậy đi ra khỏi quầy bia.

Hai người mở cửa vào phòng, không bật đèn, ôm chầm lấy nhau.

loading...

Vòng ôm siết nóng bỏng tưởng như trên thế gian không có gì có thể chia cách được họ. Diệp Tri Thu không nhớ mình đã ngã xuống chiếc giường êm ái như thế nào, từng đợt sóng yêu đương bao trùm lên cơ thể cô. Hứa Chí Hằng tiếp tục hôn, bàn tay anh mơn trớn lùa vào trong áo, vuốt ve cơ thể cô. Sự tiếp súc diệu kỳ lại lần nữa khiến cơ thể cô khẽ run rẩy. Trong bóng tối, cô căng thẳng nhìn khuôn mặt anh tuấn đang kề sát. Anh cũng nhìn như thế. Ngọn lửa nhiệt tình và ấm áp trong đôi mắt anh làm cô say đắm. Cô khép hờ mắt, khuôn mặt xanh xao trở nên tươi tắn ửng hồng, cô quyết định đắm chìm trong ân ái dạt dào mà anh mang lại

Chương 20

Quên đi lý trí

Căn phòng của anh có thể nhìn ra giòng sông Lương Mã, Diệp Tri Thu thường đến Bác Kinh công tác, nhiều lần ngồi xe qua cầu trên giòng sông này nhưng cô chẳng có ấn tượng mấy. Bây giờ cô đứng cạnh cửa sổ trên tầng mười hai nhìn xuống, buổi sáng sớm trên mặt sông có lớp sương mờ mờ bao phủ, rồi sau đó bốc hơi nhanh chóng, mặt sông phản chiếu ánh mặt trời buổi sáng, mặt nước lăn tăn ánh sánh xanh trong. Mấy tháng nay, đây là lần đầu tiên cô hoàn toàn được nghỉ ngơi, thả lỏng cơ thể, trong lòng bình yên và vui vẻ, cô cứ đứng nhìn mãi về phía xa, không muốn nghĩ đến những vấn đề mà cô vẫn phải đau đầu bực bội.

Hứa Chí Thành từ sau ôm chầm lấy cô, nhẹ nhàng nói: “Khi làm thủ tục nhận phòng, anh đã cố tình chọn căn này đấy. Ở căn nhà của em anh mới sinh ra cái tính này, phòng ở phải trông ra sông chứ đừng có trông ra thành phố thị trấn, thế mới nên thơ. Nhưng cảnh sông từ phòng em nhìn ra vẫn hùng vĩ lộng lẫy hơn ở đây.”

Nhắc đến căn nhà đó, Diệp Tri Thu chợt nhận ra người đàn ông đã cùng cô có một đêm nồng thắm hôm qua chính là người khách thuê nhà của mình. Sự nhận thức muộn màng này lại mang đến cho cô cảm giác bất ổn. Thế nhưng ở đây có một vòng tay rắn chắc đang ôm chặt cô như thế, nụ cười của anh trong nắng sớm cởi mở như thế, cô quyết định không suy nghĩ đến những vấn đề làm mình thấy mệt mỏi nữa.

Hai người xuống lầu ăn buffet sáng của khách sạn và nói về kế hoạch làm việc trong ngày. Diệp tri Thu nói với Hứa Chí Hằng, sáng nay cô phải đi đến Triển lãm Quốc tế, chiều lại lên ô tô đi Thiên Tân, tối mai sẽ từ Thiên Tân bay thẳng về nhà.

“Có phải em đang nhắc khéo anh là tự đến thì hãy tự đi không?” Hứa Chí Hằng cười nói.

Diệp Tri Thu bật cười: ” Chẳng lẽ em lại bắt anh vác đồ hộ tống em tới Thiên Tân”.

“Từ khi sân bay Thiên Tân mở rộng, anh cũng chưa ghé qua đó đâu.”

Diệp Tri Thu nói lý do của anh thật hài hước: “Nếu anh nói với em là anh chỉ muốn đến Thiên Tân để ăn bánh quai chèo* thì có lẽ em sẽ cảm động hơn đấy!”

Nụ cười của anh càng mang hàm ý sâu sắc: “Không đâu, em đừng lo lắng, Thu Thu, anh đâu định sử dụng sự cảm động của em một cách phung phí thế. Hôm nay anh sẽ về nhà trước, ngáy mai, lúc nào em đặt được vé thì nhắn cho anh số chuyến bay, anh sẽ ra sân bay đón em.”

Dưới ánh mắt nồng nàn đắm đuối của Hứa Chí Hằng, Diệp Tri Thu cảm thấy lâng lâng. Trạng thái đó cứ theo cô đến tận lúc cô vào Triển lãm Quốc tế, cô chen chúc trong dòng người đông đúc gấp bội của ngày cuối tuần để vào từng gian hàng xem triển lãm. Chỉ đến lúc gặp khách hàng, cô mới định thần lại mà tập trung vào công việc.

Cô gặp vài khách hàng ở thị trường phương Bắc, gặp cả những giám đốc thị trường và nhân viên bán hàng của thành phố cấp hai. Bàn bạc công việc trong một khung cảnh ồn ào như vậy thật không bình thường cho lắm. Nhưng lạ hơn nữa là mọi người đều thấy thỏa mái mà không hề mệt nhọc, cứ cất giọng sang sảng vừa đi vừa nói chuyện, lúc lúc lại dừng bước để bình luận về các nhãn hàng đang bày trước mắt, như kiểu làm việc thế này thực sự là không khí giao lưu. Diệp Tri Thu đành phải theo số đông, không biết thế nào mà lại đi với Giám đốc Tiến của một siêu thị nào đó qua gian hàng của Tố Mỹ. Cô ngập ngừng bước chân nhưng cũng không thể tự nhiên mà quay ngoắt ra được.

Giám đốc Tiến chỉ gian hàng của Tố Mỹ nói: “Riêng với tập đoàn của Tố Mỹ, tôi phải đến tận nơi, gặp trực tiếp để mời họ vào bán hàng trong siêu thị của tôi. Cô Diệp này, nếu cô vẫn còn làm ở Tố Mỹ thì đâu phải vất vả nhiều lời với tôi đến thế.”

Diệp Tri Thu cười nói: “Giám đốc Tiến nói khách sáo quá. Bên ông là siêu thị mới mở, lại ở vị trí đắc địa trong trung tâm, dù cho tập đoàn hay công ty nào thì cũng cứ phải có lời với ông chứ!”

Cô liếc nhìn gian hàng bài trí theo lối mở của Tố Mỹ, phải đến gần một trăm mét vuông, sắp sếp đơn giản mà phóng khoáng. Tăng Thành không ở đó, cô thấy yên tâm hơn.

Gặp những đồng nghiệp cũ, cô cười và gật đầu chào, không ngờ Giám đốc Tiến lại niềm nở chào hỏi họ, sau đó hỏi thăm tường tận về kế hoạch giai đoạn sau của Tố Mỹ đối với các thị trường cấp hai như thế nào. Cô cũng chẳng cảm thấy sao, đằng nào cô cũng đã bàn bạc hết các điều khoản với ông Tiến rồi, cô chào ông ta và định rời đi thì Tân Địch bất ngờ xuất hiện, từ phía sau kéo cánh tay cô lại.

“Thu Thu, hôm nay trông sắc mặt cậu tươi tắn lắm!” tân Địch cười trêu ghẹo rồi ghé sát vào mặt cô săm soi.

Chỉ là một lời nói bình thường nhưng Diệp Tri Thu lại thấy có chút hổ thẹn trong lòng, đôi má ửng đỏ, cô nói: “Cùng tớ đi uống gì đã,  cả sáng nay tớ phải thuyết minh chuyện trò đến mức khản cả cổ rồi.”

Khu vực nghỉ ngơi của triển lãm khá nhỏ hẹp, hiện giờ đã chật cứng người. Rất nhiều khách tham quan mỏi nhừ chân chỉ còn cách tìm một chỗ trống trên sàn nhà mà ngồi bệt xuống tạm nghỉ. Hai người mua nước xong cũng chẳng có chỗ nào mà ngồi nữa, bèn quyết định lên lầu ba của khu triển lăm số một, đây là khu triển lãm các loại máy móc truyền thông nên người đi lại cũng ít hơn nhiều. Hai cô gái tìm một góc ngồi xuống, thỏa mái duỗi đôi chân đã mỏi rời. Diệp Tri Thu đã phải đi đi lại lại suốt buổi sáng, Tân Địch càng chẳng phải nói, cô phải dẫn đám trợ lý chạy đi chạy lại khắp triển lăm phải đến mấy vòng rồi.

“Buổi trình diễn hôm qua có phản ứng tốt chứ?”

“Haizzz, phản ứng khả quan. Có điều khi cơn phấn khích qua đi, mình nhìn lại cũng thấy chỉ đến thế, ngay cả cái anh Đơn Duy Phàm cũng nhận ra show diễn này có khuynh hướng thực dụng quá. Mình cứ như đang khiêu vũ với đôi còng sắt trong tay ấy, rất gò bó.”

“Cậu để ý đến lời nói anh ta làm gì. Môi trường ở đây làm sao so được với khu kinh tế duyên hải. Cũng chỉ có Tố Mỹ mới chịu quẳng tiền ra làm show, một biểu diễn hoành tráng như vậy cũng phải tốn đến mười mấy, có khi lên tới hai mươi vạn tệ chứ không ít. Hiệu ứng thương hiệu mới là vấn đề lớn, sao có thể nói tất cả điều đó hoàn toàn thể hiện hết sự tích lũy kinh nghiệm của cá nhân cậu được.”

“Cũng đành phải nghĩ thế thôi, ông Tăng là người lọc lõi, không bao giờ để nhà thiết kế lấn lướt tự do thể hiện ý muốn của mình.”

Diệp Tri Thu biết Tân Địch còn nhiều tham vọng trong ngành thiết kế, nhưng để một nhà thiết kế đưa những ý tưởng cá nhân vào một nhãn hàng đã được ông chủ định vị và vạch ra khuynh hướng phát triển của nó thì đó là điều hầu như không dễ dàng. mà ông Tăng Thành này đâu phải chỉ có tiếng tinh ranh, cô nói: “Tiểu Địch, mọi việc đừng quá nóng ruột, cậu đã có một sự khởi đầu rất tốt rồi.”

“Tớ lo lắm Thu Thu ạ, tớ đã hai mươi chín tuổi rồi!”

“Cậu đừng có nói đi nói lại điều đó với tớ nữa, cậu định nhắc nhở tớ phải không? Tớ còn hơn cậu đến nửa năm ấy.” Diệp Tri Thu muốn nói đùa để không khí trở nên thỏa mái hơn nhưng nét mặt Tân Địch vẫn nghiêm túc.

“Chúng ta đều ở sâu trong nội địa quá, mà như vậy thì cách xa vùng trung tâm của thời trang. Tất cả những thông tin về thời trang mới nhất đều đến muộn hơn rất nhiều so với vùng duyên hải và các thành phố lớn, mà môi trường thì lại càng tệ hơn nữa. Điều tệ hại nhất là luôn phải gượng ép mình thích ứng với những xu hướng của sếp. Tuy tớ thừa nhận xu hướng đó có lý của nó, nhưng cứ như thế mãi tớ lo rằng óc sáng tạo của mình sẽ bị hao mòn hết mất.” 

Diệp Tri Thu không ngờ chỉ trong ngày hôm sau của một buổi biểu diễn thành công, cô bạn tốt của mình lại có những lo nghĩ như thế. Mới hai mươi chín tuổi đã có show diễn độc lập trong một triển lãm quy mô lớn nhất nước, đối với nhà thiết kế mà nói, đây là một thành công đáng kể rồi, nhưng rõ ràng Tân Địch không hề thỏa mãn với thành công ấy.

“Tiểu Địch, mối quan hệ giữa nhà thiết kế và công ty luôn luôn có tính hai mặt. Điều này cả cậu và tớ đều rõ. Cho dù nói rằng thiết kế thời trang là làm nghệ thuật, nhưng phải chuyển thể nó bằng hàng hóa thì mới được sự công nhận của công chúng chứ. Dù là một thương hiệu lớn đến đâu chăng nữa, hay là một nhà thiết kế có tính cá biệt thế nào đi nữa cũng phải suy nghĩ đến phản ứng của thị trường. Về điểm này thì tớ thấy Tổng giám đốc Tăng rộng rãi, vẫn cho cậu một khoảng không gian riêng để phát triển và thừa nhận những thành quả của cậu. Rất nhiều ông chủ khác chỉ muốn mình là người xuất hiện sau cùng đón nhận vinh quang, chẳng để cho nhà thiết kế được lộ mặt hoặc khá hơn là chỉ coi nhà thiết kế đó như một vai phụ thôi.”

Tân Địch gật đầu: “Haizzz, cậu không cần phải nói đỡ cho ông ta đâu. Tớ thừa nhận về phương diện này, ông Tăng đã chơi rất đẹp, nên tớ hài lòng. Sự bất mãn và bất an lại đến từ chính bản thân tớ. Tớ luôn cảm thấy, nếu như mình không nhân lúc đầu óc vẫn còn sức sáng tạo, tranh thủ thời gian thực hiện những giấc mơ của mình dù có vấp ngã cũng không sao. Chứ nếu không sau này, chắc chắn tớ sẽ ân hận vì mình đã chẳng cố gắng theo đuổi mơ ước đến cùng.

Diệp Tri Thu từ bé đã chịu ảnh hưởng của bố mẹ, không muốn mạo hiểm mà chỉ muốn bước trên con đường bằng phẳng. Vì thế cô là người khá thực tế tuy rằng lúc tuổi trẻ phơi phới cũng có nhiều mộng tưởng. Chỉ có điều cô dã rẽ ngang ngã khác, dù làm việc vẫn là để thực hiện ước mơ nhưng công việc hiện giờ lại chẳng có chút liên quan gì đến nghệ thuật cả. Cô biết rõ công việc nào cũng có vất vả riêng nhưng cô không oán trách số phận, ngược lại cô luôn ngoan ngoãn nghe theo sự sắp sếp của nó. Cô thừa nhận với tư chất của mình thì con đường này có lẽ đã là sự lựa chọn tương đối tối ưu rồi. Nhưng khi nhắc đến lý tưởng thì cô không thể không tránh khỏi hụt hẫng. Chẳng cần nói đến mấy năm về trước, mà ngay bây giờ, khi nhắc đến lý tưởng cô càng cảm thấy nó quá xa vời trong khi cô đang mệt mỏi ép buộc bản thân phải làm việc.

“Tiểu Địch, hay là cậu đã có kế hoạch gì rồi?”

“Tớ vẫn chưa nghĩ kỹ, nhưng đúng là tớ có một kế hoạch, có thể mình không chôn chân mãi ở Tố Mỹ đâu.”

Diệp Tri Thu im lặng.

“Chắc cậu đang nghĩ tớ đã phụ sự trông cậy của ông Tăng phải không? Thu Thu, trong con người cậu có gì đó hơi cổ điển, khi bỏ việc cậu cứ áy náy không yên, nên cậu lại nghĩ tớ vừa mới làm show thành công đã nghĩ ngay tới đường đi riêng thì thật là vong ơn bội nghĩa chứ gì?”

“Ái chà, cậu coi tớ cứ như là một trung thần không thờ hai chủ vậy. Tớ áy náy là vì tớ có lý do riêng, bởi tớ chẳng có chút tài năng gì về thiết kế cả, nếu không phải là ông Tăng đã huấn luyện, thì tớ thật khó mà tìm được đường đi thích hợp cho mình. Còn cậu thì khác, tài hoa thiên bấm của cậu ai cũng phải chấp thừa nhận, từ khi ở trường, cậu đã dành được mấy giải thưởng rồi cơ mà. Nếu như hồi tốt nghiệp gia đình cậu mà thoáng hơn một chút, cho cậu đến miền đặc khu duyên hải, thì bây giờ cậu đã nổi tiếng như cồn rồi. Mình chỉ là nghĩ trước khi cậu quyết định thì nên suy nghĩ cho thật kỹ chứ đừng vội vàng.

“Tớ biết chứ. Có điều cậu cũng đừng tự trách mình quá, ông Tăng đúng là đã cho cậu có hội nhưng sự cố gắng của cậu mấy năm liền ở bên Tố Mỹ ai mà chẳng thấy. Tuy là cơ hội do người khác đưa đến, nhưng có nắm bắt và phát huy được hay không lại là ở bản thân mình chứ. Thế cậu thì sao, sau này có ý định gì không? Chẳng lẽ cứ làm đến kiệt sức ở Tìn Hòa như thế à?

“Không thế thì phải làm thế nào? Cầm tiền của người ta thì phải biết tận lực cho người ta chứ, trong thời hạn hợp đồng tớ vẫn muốn làm việc thật tốt. Còn sau này tớ chắc chắn không thể quay về Tố Mỹ, mà cũng không thể tạm thời gởi thân ở một chỗ nào đó kém hơn Tín Hòa. Có lẽ đường đi tốt nhất là nhân lúc còn đang có sức thì cố làm thêm một chút, dành dụm chút tiền, sau này xem nhãn hàng nào ăn khách và phát triển được thì mình nhận làm đại lý, cũng nhàn tản một chút.

“Làm đại lý bán hàng cũng được đấy, khá tự do, chẳng đến nỗi khổ như thế này. Đúng rồi, hôm qua cậu đưa bạn trai đến ra mắt có phải là cố tình để cho ông Tăng nhìn thấy không đấy? Tân Địch cười tinh nghịch.

Một chút ý đồ nhỏ nhoi của mình mà đã khiến cho Hứa Chí Hằng và Tân Địch đồng thời nhận ra, huống hồ Tăng Thành là một người còn nhậy bén hơn nhiều, chắc chắn ông ta còn rõ hơn ai hết.Diệp Tri Thu đành thở dài trả lời: “Coi như là thế vậy, mình nghĩ mọi người càng đỡ phải nghĩ này nghĩ nọ sẽ tốt hơn.”

“Chuyện của cậu với anh chàng Hứa Chí Hằng đó là nghiêm túc chứ?

“Chúng tớ không phải loại tình một đêm, không có ý định chơi bời lăng nhăng đâu, coi như là nghiêm túc cũng được.”

Tân Địch nhìn cô với ánh mắt hoài nghi: “Câu nói này không giống cách nói của cậu chút nào, tính cậu vốn chưa cân nhắc thấu đáo sẽ không đưa ra quyết định. Cái gì gọi là “coi như nghiêm túc” chứ?”

“Suy nghĩ thấu đáo để làm gì? Những việc khác tớ đều có thể vạch trước kế hoạch tính trước nước đi, chỉ có chuyện tình cảm thì tớ đã thất vọng với nó rồi. Người mà tớ đã có kế hoạch sẽ kết hôn và sống trọn đời thì…” Diệp Tri Thu nhìn đám người đi lại dọc hành lang mà cười xa xăm: “Thôi, chẳng nói những chuyện đó nữa. Việc gì cũng có biển số, còn chuyện tình cảm lại càng như thứ đồ dễ vỡ, Tớ chẳng dám kỳ vọng hay có kế hoạch dài hạn gì với nó cả, Bây giờ đối với tớ, mỗi ngày là một chuỗi dài mệt mói, tớ ở bên cạnh anh ấy thì vô cùng vui vẻ, tớ coi đó như là một phần thưởng cho bản thân vậy. Còn chuyện sau này, tớ chẳng nghĩ nữa”.

Tân Địch nhìn cô bạn có thói quen giữ kín những nỗi đau của mình hôm nay lại không ngại ngần phô bày nó ra giữa chốn triển lăm ầm ỹ này, Ánh nắng buổi trưa chiếu qua cửa kính trắng thật ấm áp nhưng ánh mắt Tri Thu lại lạnh lẽo vô hồn khiến Tân Địch cảm thấy ngậm ngùi. Cô cũng từng trải qua vài mối tình hời hợt rồi nhẹ nhàng chia tay, hầu như mọi tâm sức cô đều dồn hết vào niềm đam mê thiết kế những bộ trang phuc mới. Có lúc cô còn nghi ngò bản thân sinh ra đã lãnh cảm, luôn cảm thấy mình sẽ chẳng bao giờ sốc nổi mà guên bản thân vì một người đàn ông nào đó.

Nếu một người khác tâm sự với cô như vậy, đương nhiên cô sẽ hân hoan tán thành, cảm thấy sống ở trên đời này nên có một thái độ thoáng như vậy. Nhưng Diệp Tri Thu thì khác, bởi cô biết cô ấy là người có thái độ sống nghiêm túc, một mối tình đầu kéo dài sáu năm với bao cung bậc tình cảm sâu đậm mà cuối cùng tan vỡ, thật là một cú sốc quá lớn. Bây giờ cô ấy lại có thể phát ngôn những tư tưởng được chăng hay chớ như vậy có thể tưởng tượng được cuộc đấu tranh nội tâm của cô ấy đến mức nào

Tân Địch nắm một tay của Diệp Tri Thu đang định nói gì đó thì Tri Thu lại cười và nói trước: “Không sao, không sao, tất cả đã qua rồi mà”. Rồi cô nắm chặt lấy tay Tân Địch: “Chúng mình nói chuyện gì cho vui một chút đi, đừng tự nhiên chuốc buồn vào người, lát nữa còn ối việc để làm đấy”.

Tân Địch lườm bạn một cái rồi đành lắc đầu cười: “Cậu ấy à, cậu là người chịu đựng đau khổ số một đấy, mình không thể không phục. Chiều nay có một buổi trình diễn của một nhãn hàng Hồng Kông, mình có vé đấy, cậu có muốn đi xem không?”

Diệp Tri Thu lắc đầu: “Cậu đi một mình đi, chiều nay tớ còn phải đi gặp khách hàng, sau đó đi thẳng đến Thiên Tân luôn.”

Ba giờ chiều, Diệp Tri Thu trở về khách sạn thu dọn hành lý, cô gọi điện cho Lưu Ngọc Bình rồi bắt xe đi thẳng đến Thiên Tân để gặp mặt một chủ đại lý trước. Ngày hôm sau, cô tranh thủ thời gian đi đến những khu thương mại lớn trong trung tâm thành phố, góp ý cho chiến lược huấn luyện các nhân viên bán hàng và nhân viên quản lý cửa hàng, buổi tối cô lên máy bay trở về.

Khi xuống sân bay, cô bỗng cảm thấy hình như chỉ trong mấy ngày thôi mà nhiệt độ vụt lên cao nhanh thế, cảm nhận rõ sự ấm áp của mùa Xuân. Cô ngồi lên chiếc xe của Hứa Chí Hằng đã đợi sẵn từ lâu, trở về căn hộ mà cô thuê trọ. Hứa Chí hằng đặt hành lý xuống rồi quan sát căn phòng nho nhỏ ấy.

Nơi đây thật đối nghịch với sự tươi mới và thoáng đãng của khu chung cư Tân Giang Hoa Viên. Căn phòng chỉ có những đồ gia dụng thật cần thiết nên cách bố trí rất đơn giản. Anh có thể nhận ra Diệp Tri Thu đã bỏ ra chút công sức để bài trí lại, bọc bộ ghế sofa bằng vải trắng chấm bi, chiếc giường được cô phủ tấm ga mầu vàng nâu nên trông thật mới mẻ và sạch sẽ, chỗ ngồi cạnh cửa sổ kính rộng đến mặt sàn cô trải một tấm thảm da dê phối màu hài hòa với những chiếc gối dựa, tất cả đồ đạc trong nhà đều được sắp sếp gọn ghẽ nhưng vẫn toát lên sự gò bó chật hẹp.

Diệp Tri Thu mở toang cửa sổ và cánh cửa mở ra ban công cho thoáng gió. Nhìn thấy ban công nhỏ đến mức không thể tưởng tượng được, Hứa Chí Hằng bật cười ha ha, anh nói: “Em có chắc đây là ban công không? Hình như nó là chỗ để điều hòa thì phải.”

Đây không phải là lần đầu tiên Diệp Tri Thu nghe được lời nhận xét này nên cô cũng cười: “Chỗ có bồn hoa bách hợp che khuất bên cạnh mới là nơi để điều hòa anh ạ!”

Hứa Chí Hằng cũng đi đến chỗ đó, hai người cùng đứng trên ban công siêu nhỏ đó, cảm giác thật chật chội. Hứa Chí Hằng kéo cô vào lòng mình mà nói: “Anh thích thế này, chiếc ban công nhỏ xinh này rất hợp để mình đứng ôm nhau, chác chắn nhà thiết kế đã tính đến điều này.”

Cách giải thích đó làm cô bật cười.

“Trước đây một người bạn của anh nói rằng anh ấy thích nơi đây, anh còn cười nhạo anh ấy. Hóa ra đúng là ta có thể vì một người mà có thể thích ứng với một nơi nào đó, cho dù nơi ấy nhìn ra sông hay quay ra đường phố đông người”, anh ghé sát vào tai cô nói khẽ.

Vòng ôm siết chặt, lời nói dịu dàng khiến Diệp Tri Thu có cảm giác lâng lâng, nhưng cùng với cảm giác hạnh phúc đó lại là nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô buông thả mình tận hưởng tình yêu như vậy sẽ có ngày lún sâu không rút ra được, nhấm nháp những niềm vui từng chút một liệu có ngày thành nghiện không? Quen với việc đón nhận những phần thưởng ngọt ngào như thế này sau mỗi ngày làm việc mệt nhọc, liệu có càng ngày càng tham lam, càng ngày càng muốn nhận nhiều hơn nữa?

“Em đang nghĩ gì thế?”

“Mùa Xuân ở đây nổi tiếng là rất ngắn ngủi, chỉ qua vài ngày ấm áp là đã có cảm giác nóng nực của mùa hè rồi, Vì thế các công ty may mặc thường không bao giờ cung ứng hàng xuân cho nơi này. Bởi thế kế hoạch bán háng của em cũng luôn bỏ qua tiết trời mùa Xuân.” Diệp Tri Thu  ngẩng đầu, nhìn anh chăm chú: “Bây giờ em đang nghĩ, có lẽ em sẽ vì một người mà nhớ về mùa này đấy!”

“Bây giờ em mới nói đến từ “nhớ”, xem ra anh chưa thực sự mang lại cho em cảm giác bình yên. Có phải anh qua nóng vội, theo đến tận Bắc Kinh khiến em cảm thấy có chút gì không thỏa mái?”

“Không, Chí Hằng, thật ra có một câu mà anh đã nói rất đúng, em là típ người con gái dù biết bản thân mình rất cần nhưng nhất định không chịu nói thẳng ra điều đó ra” Diệp Tri Thu tự cười mình, nói: “Nếu để em quyết định, có lẽ em thà để mất anh còn hơn phải nói thẳng ra là thích anh. Anh theo đuổi em quyết liệt như vậy, em cảm thấy vừa tự hào vừa hạnh phúc.”

Cô ngước đầu nhìn anh, trên khuôn mặt thanh tú là ánh nhìn dịu dàng thẳng thắn, hai người ở gần nhau quá, hơi thở ấm áp của cô kè sát đôi môi anh, làm rung dộng trái tim anh. Anh ôm cô chặt hơn nữa: “Em nói những lời đó đã quá đủ để thỏa mãn lòng ham muốn chinh phục của một người đàn ông rồi đấy”.

Cơn gió của một ngày cuối tháng Ba vừa êm ái vừa ấm áp, mơn man trên khuôn mặt. Còn ở dưới ha mươi bảy từng lầu là con đường huyết mạch của cả thành phố đang đông đúc xe cộ. Muôn vạn ánh đèn nối đuôi nhau chạy mãi đến tận đường chân trời, nơi đây chỉ có hai con người đang xiết chặt lấy nhau trong nụ hôn nồng thắm, lại có cảm giác như đã thoát khỏi thế gian ồn ào và náo nhiệt kia


Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: