truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa – Chương 17-18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 17

Nhớ về dĩ vãng

Khi đến ga tàu Bắc Bình Tây đã là bảy giờ sáng. Vừa mới xuống tàu, dù đã có sự chuẩn bị về tâm lý, Diệp Tri Thu vẫn cảm thấy lạnh đến thấu xương.Thẩm Tiểu Na ăn mặc còn mỏng manh hơn cô, vì lạnh quá mà kêu than oai oái. Hai người đi vội vào chỗ chờ xe, phải chờ một lúc lâu mới đến lượt lên taxi. Bắc Kinh vào sáng sớm mà xe cộ vẫn tắc ùn ùn. Khách sạn mà Diệp Tri Thu đặt phòng gần Triển lãm Quốc tế, cô nhắm mắt tĩnh tâm một lúc, còn Thẩm Tiểu Na thì ảo não kêu ca: “Đi máy bay có phải hay hơn không, việc gì phải đi tàu hỏa chứ, thật ầm ĩ, cả đêm chả ngủ được mấy, còn bây giờ thì đường sá tắc thế này đây.”

“Ngày mai mẹ cô đến cũng đi tàu hỏa đấy, tiết kiệm một chút đi cô ạ. Nếu cô đi công tác quen rồi thì cũng thấy bình thường thôi.”

“Thấy bình thường sao được, nếu mua giá giường mềm thì còn khá một chút”.

“Nếu thế phải ở chung với hai gã đàn ông lớn đùng trong một khoang giường mềm thì cô tính sao?” Diệp Tri Thu chán ngán, nghĩ đi cùng cô gái này thật là tự kiếm dây buộc mình.

Quả nhiên Thẩm Tiểu Na tiếp tục than vãn: “Sau này nếu đi công tác, nhất định tôi sẽ đi máy bay, không bao giờ đi tàu hỏa nữa”.

Diệp Tri Thu không thèm đáp lời, chỉ nhìn dòng xe đang chạy bên ngoài cửa.

“Ấy, thật là không đến Bắc Kinh thì không biết người Trung Quốc có tiền đến độ này.” Thẩm Tiểu Na nhìn chiếc xe Audi Q8 đi ngay cạnh sườn chiếc taxi mà than thở, ” Chị Thu Thu, kế hoạc hôm nay như thế nào?”

“Chúng ta nhận phòng, cất đồ đạc, rồi cô đến trung tâm thương mại và khu triển lãm nguyên liệu bên đó, còn đi gặp chủ các đại lý trước đây.”

“Thế á, tôi tưởng tôi sẽ đi cùng chị chứ? Đi một mình thì chán chết!”

“Thế cô tưởng đến đây để vui chơi hả?” Diệp Tri Thi khóc dở mếu dở: “Có muốn đi với tôi cũng được nhưng tôi nói trước, cô không được kêu mêt, không được lèo nhà lèo nhèo.”

Thế nhưng, mệt mỏi lắm mới đến được khách sạn thì Thẩm Tiểu Na đã bắt đầu lèo nhà lèo nhèo: “Khách sạn kiểu gì thế này? Chắc chỉ được hai sao, phong cảnh bên ngoài rõ xấu, sảnh thì vừa nhỏ vừa tối, kiểu này nhất định là phòng ốc tệ lắm, sao lại phải ở đây chứ?”

Nhân viên lễ tân nhìn cô với ánh mắt khó chịu. Diệp Tri Thu vừa đưa chứng minh thư cho lễ tân vừa nói với Thẩm Tiểu Na: “Phải tiết kiệm một chút, Đại tiểu thơ ạ!”"

“Tại sao phải tiết kiệm chứ, đi công tác mệt thế này, ở thỏa mái một chút chẳng phải là điều cần thiết sao? Mẹ tôi chắc không bủn xỉn đến mức này chứ? Với vị trí của tôi phải được ở một chỗ tốt hơn chú?”

“Tôi bảo cô là tiết kiệm chút nước bọt ấy. Mai là lễ khai mạc Triển lãm Thời trang, chắc chắn trung tâm triển lãm sẽ chật cứng người, khách sạn ở gần đó, mình đi bộ vài phút là đến, cũng phải nhờ vả và mãi mới đặt được phòng đấy cô ạ.”

Thẩm Tiểu Na lúc này mới im miệng. Làm thủ tục xong, Diệp Tri Thu vào phòng lập tức tắm gội thay quần áo. “Tôi đã hẹn với người ta rồi, hai mươi phút sau phải xuất phát đấy, cô muốn đi cùng tôi thì khẩn trương lên.”

Thẩm Tiểu Na tay chân luống cuống mở va ly hành lý, trong nháy mắt đã bầy quần áo đầy giường, Diệp Tri Thu lúc này mới biết tại sao cô ta lại mang một cái va ly to đùng như vậy, bất giác than thở: ” Đi gặp khách hàng, chỉ cần ăn mặc bình thường thôi, đi giầy đế bằng mới đi bộ được lâu.” Cô dừng lại để câu nói tiếp theo không buột ra miệng, chỉ nghĩ trong lòng “Tôi sắp thành mẹ cô rồi!”

Sau một ngày chạy đôn chạy đáo khắp nơi, gặp mặt bàn bạc với một số khách hàng cũ, rồi đến thăm một siêu thị nằm ở nơi hang cùng ngõ hẻm nhưng cũng có gian hàng của Tín Hòa, Thẩm Tiểu Na mệt đến mức hai con mắt thất thần, kéo lê từng bước, đến bữa không ăn nổi cơm, tâm phục khẩu phục Diệp Tri Thu.

“Bắc Kinh rộng thật đấy! Trời ơi, hóa ra công việc của chị vất vả đến thế”.

“Khi mẹ cô đến, nhớ nói câu đấy với bà ấy nhé! À mà thôi, chẳng phải nói đâu. Tôi đoán bà ấy biết rất rõ, bà ấy cũng phải trải qua những công việc đó mới được như ngày hôm nay chứ.” Diệp Tri Thu cười nói với cô ta: “Tốt rồi, bây giờ công việc coi như đã  hoàn tất, cô muốn đi đâu tùy ý.”

Thẩm Tiểu Na “hứ” một tiếng rồi trả lời: “Tôi làm gì còn sức mà chơi nữa? Chỉ muốn về phòng ngủ thôi. Chị thấy tôi thật vô tích sự đúng không?”

“Cô nhịn đến bây giờ mới kêu mệt thì chứng tỏ không phải thế”.

Hai người về khách sạn, nằm dài trên giường của mình để nghỉ ngơi. Nhưng Thẩm Tiểu Na đúng là còn trẻ, nằm được một lúc đã bật người lên, nói rằng muốn đến quán rượu Hậu Hải. Diệp Tri Thu xua tay: “Tôi thì hết sức rồi”.

Thẩm Tiểu Na tắm xong thay quần áo và trang điểm, cách ăn mặc của cô ấy đúng là kiểu điển hình để đi bar – chiếc áo dệt dài tay để hở vai, quần soóc và đôi giầy bốt cao. Diệp Tri Thu phải công nhận là nhìn cô ta thật gợi cảm. Cô nghĩ rằng nếu mình cứ dặn dò nhiều quá thì đúng là thành mẹ người ta mất. Nhưng cô không thể không nói: “Cô là con gái, đi một mình chú ý an toàn nhé, tối đừng về muộn quá!”

Thẩm Tiểu Na tỏ ra ngoan ngoãn gật gật đầu rồi đi ra. Diệp Tri Thu sau khi nghe xong cú điện thoại của Hứa Chí Hằng, cô dựa vào thành giường, mở máy tính xách tay ra tóm tắt tình hình công việc đi gặp khách hàng trong ngày. Lúc còn chưa đi công tác, cô thấy thái độ của Lưu Ngọc Bình có vẻ không muốn phát triển thị trường ở Bắc Kinh nữa, tuy nhiên công việc của cô vẫn phải hoàn thành đúng hẹn.

Nhìn đồng hồ, đã sắp tám giờ rồi, Diệp tri Thu lấy điện thoại gọi cho Tân Địch.

“Thu Thu, đến bắc Kinh chưa?”

“Đến rồi, đang ở khách sạn. cậu chuẩn bị cho cuộc trình diễn thế nào rồi? Chắc công việc cung hưởn hưởn rồi nhỉ?”

“Haizzz, tớ còn chẳng có thời gian đi xem địa điểm trình diễn bài trí đến đâu rồi cơ. Vừa mới làm việc với các người mẫu, bây giờ tớ đang ở phòng sửa sang lại các bộ trang phục sẽ trình diễn vào ngày mai. Trước đây toàn là cậu đốc thúc chuyện bài trí sân khấu và kết hợp trang phục, còn giúp tớ về khâu quyết định của phần trình diễn, bây giờ tớ phải tự làm hết. Thu Thu này, nếu cậu rảnh rỗi thì qua giúp tớ một chút nhé.”

Diệp Tri Thu có vẻ hơi ngần ngại, giúp đỡ tân Địch thì không nề hà gì nhưng cô rất ngại chạm mặt Tổng giám đốc Tăng. Nhưng nghĩ lại, Tăng Thành vốn có cách quản lý rất độc lập, không bao giờ can thiệp vào những việc đã giao cho cấp dưới toàn quyền quyết định. Trước đây bài trí các địa điểm trình diễn, ông ta luôn đến sau cùng quan sát tình hình. Cô nói: “Thế cậu ở phòng bao nhiêu để tớ qua.”

Tân Địch ở một khách sạn năm sao ngay cạnh Tiển lãm Quốc tế, Diệp Tri Thu mặc một chiếc áo khoác thể thao dầy, cầm túi và đi bộ qua đó. lên tầng gõ cửa, người ra mở cửa là Tiểu Vương – cô trợ lý của Tân Địch. Tiểu Vương vừa nhìn thấy cô đã thân mật: “Chị Thu Thu.” Cô bước vào trong, đây là một căn hộ lớn, trên ba giá treo đầy các bộ trang phục, phần lớn là trang phục mùa hè. Trên ghế sofa bầy đầy các loại phụ kiện như túi da, giầy, khăn quàng cổ. Tân Địch đang cùng các trợ lý thiết kế phối hợp từng bộ trang phục lại với nhau.

Diệp Tri Thu bỏ túi xuống, cởi áo khoác, lập tức bắt tay vào phân loại từng bộ trang phục theo mầu sắc rồi chia các phụ kiện ra từng loại. Cô quan sát bản đồ sân khấu trình diễn rồi sắp sếp các bộ trang phục sao cho hợp lý, lại nhờ các trợ lý tiến hành phối hợp, sau đó cô lấy bút và giấy ra đánh dấu thứ tự trang phục sẽ lên sân khấu.

Tân Địch thở phào: “Cậu cứu mạng tớ rồi đấy, tớ không ngờ công việc sắp sếp trang phục lại phiền phức đến vậy.”

“Hôm nay sắp sếp sơ bộ thế đã, mai các công ty tham gia triển lãm sẽ được vào trước, lúc đó mình sẽ treo trang phục theo đúng thứ tự, sau đó chỉnh trang là lượt lại một lần, nhắc các trợ lý làm nhanh tay nhanh chân một lúc là được.”

Bận rộn mất cả tiếng đồng hồ, cuối cùng mọi việc chỉnh trang lại cũng xong xuôi. Tân Địch cho các trợ lý về phòng nghỉ ngơi, bảo cô trợ lý thiết kế của mình đi ra phòng khác ngồi một chút, cô nói: “Hôm nay tốt nhất là mọi người không nên ra ngoài thăm thú chơi bời vì mai phải dậy sớm. Ngày mai xong xuôi công việc, đến tối các bạn sẽ được tự do đi chơi.”

Căn phòng trở nên im ắng, hai người ngồi dựa vào ghế sofa, họ cùng gác chân lên bàn uống nước, Tân Địch ngửa cổ nhìn lên trần nhà than thở: “Thu Thu này, giờ tớ mới biết trước đây cậu đã vất vả vì tớ thế nào.”

“Với bạn bè phải khách sáo thế sao?”

Tân Địch từ trước đến nay chuyên tâm vào việc thiết kế thời trang, không thích tham dự vào những chuyện không liên quan đến mình, cũng chẳng đi lại giao lưu gì với những bộ phận chuyên trách bài trí sân khấu hay là bộ phận quy hoạch. Trước đây, khi Diệp Tri Thu còn là đồng nghiệp, vẫn thường tranh thủ giúp đõ cô xử lý những việc đại loại như vậy. Lần này đến đây triển lãm, cô mới ý thức được điều này, cô nói: “Có phải tớ khách sáo với cậu đâu, tớ đang tự kiểm điểm lại mình, thật đấy. Tài năng thì không biết được bao nhiêu mà lại lắm tật thế này”.

“Những việc này đáng ra là của trợ lý chứ, khi nào rảnh, cậu huấn luyện họ một chút là được thôi mà.”

“Những cô cậu này tiểu thư công tử lắm, chỉ muốn một lần trình diễn là mình có tiếng tăm và có chỗ đứng ngay mà thôi không nghĩ là tớ phải rèn luyện những sáu năm trời mới có được cơ hội trình diễn.”

Diệp Tri Thu cười động viên: “Chúc cậu ngày mai thành công, tớ biết là cậu làm được mà”.

“Năm giờ nhé,ở khách sạn Kempinski, sau buổi trình diễn có tiệc rượu tự chọn.” Tân Địch nhìn vẻ mặt của Diệp Tri Thu bỗng cô nổi nóng: “Đừng có nói với tớ là cậu sẽ không đến đấy nhé, trước đây bọn mình đã giao ước là sẽ có mặt trong thành công của người kia cơ mà”.

Nghĩ đến những lời động viên lẫn nhau của thời trẻ, Diệp Tri Thu cười nói: “Cậu nhất định sẽ thành công, tớ luôn tin vào điều đó. Tớ sẽ bảo người đến tặng hoa thay, vì tớ thật sự không đến được. Tân Địch à, nhất định tớ sẽ mời cậu đi ăn để chúc mừng, cho cậu chọn địa điểm.”

Tân Địch lừ mắt nhìn cô, cô chỉ cười rồi vỗ vỗ vai bạn. Tân Địch biết Diệp Tri Thu đã quyết định thì không ai có thể thay đổi được, chỉ biết “hừ” một tiếng rồi tiện tay đưa cho Diệp Tri Thu một tấm thẻ nhân viên để có thể vào triển lãm. “Cậu cầm lấy cái này, đỡ mất công sáng mai phải xếp hàng đổi thẻ.”

Diệp Tri Thu vẫn lắc đầu: “Sáng mai tớ phải đi cùng sếp, nếu đeo một tấm thẻ của Tố Mỹ mà đi vào trước thì bà ấy sẽ nghĩ thế nào”.

Tân Địch nghiêng đầu nhìn bạn, Diệp Tri Thu vẫn rất điềm đạm, không thể hiện chút tâm trạng nào, Tân Địch hỏi: “Thu Thu, cậu cái gì cũng nghĩ thấu đáo vậy thì cuộc sống sẽ mệt mỏi lắm đấy”.

“Nếu mình mà không nghĩ trước, đến khi lại phải giải quyết phiền phức của chính mình và cả của người khác nữa thì càng mệt hơn.” Diệp Tri Thu xem đồng hồ, sắp mười giờ rồi: “Tớ về ngủ đây, cậu cũng ngủ sớm đi.”

Diệp Tri Thu cầm áo khoác, xuống thang máy rồi đi ngang qua sảnh lớn, bỗng cô thấy Tăng Thành đang đi lại, trong thoáng chốc cô định quay mặt đi xem như không trông thấy nhưng rồi cô lại nghĩ làm điều đó là ngốc nghếch, cô đành phải cười:” Chào Tổng giám đốc Tăng.”

“Chào cô, Tri Thu! Cô cùng ở khách sạn này à?”

“Không, tôi ở gần đây, tôi qua thăm Tiểu Địch, giờ tôi xin phép. Tạm biệt Tổng giám đốc Tăng nhé.”

Cô không đợi Tăng Thành trả lời đã sải bước đi. Không ngờ Tăng Thành cười nói: “Tri Thu này, tôi cứ cảm thấy hình như cô muốn tránh mặt tôi”.

Diệp Tri Thu lúng túng không biết nói gì, đứng sững lại: “Tổng giám đốc Tăng, làm gì có chuyện đó ạ”.

Tăng Thành càng cười tươi hơn: “Bây giờ cũng muộn rồi,để tôi tiễn cô sang đó”. Không đợi cô nói gì, ông ta đã quay lại đi lên phía trước mở cửa cho cô. Diệp Tri Thu đành phải bước qua cửa ra ngoài. Buổi tối đầu xuân ở Bắc Kinh rét căm căm, bước ra ngoài, Diệp tri Thu kéo khóa áo khoác thể thao lên tận cằm. Tăng Thành mặc bộ complet, áo chemise phía trong còn mở cả khuy cổ. Ông ta bước bên cạnh cô, không quá gần nhưng Diệp Tri Thu vẫn cảm thấy một nỗi bối rối mơ hồ.

Khi vào làm ở Tố Mỹ, cô cũng có cảm giác giống như các nhân viên khác, đó là một cảm giác căng thẳng không rõ nguyên nhân khi đối diện với vẻ uy nghiêm lạnh lùng của Tăng Thành. Theo lời nói của Tân Địch thì đó là: “Khi cặp mắt ông ta lướt qua mình một cái thì tâm trí của mình đã bay lên tám tầng mây rồi”. Ngay cả khi đã rời bỏ công ty mà cô vẫn không thể nói cười tự nhiên với ông được chứ đừng nói đến chuyện đã nghe cuộc điện thoại đó của Phương văn Tĩnh. Nghĩ đến nội dung cuộc điện thoại hôm đó, cô chỉ có thể âm thầm than thở, chẳng hiểu sao mình lại mắc vào trò đùa lố bịch đó để bây giờ rút chân chẳng được.

Tang Thành bỗng chỉ vào bên đường: ‘Cô có nhớ chỗ này không?”

Đây là khu bệnh xá nhỏ của khu dân cư, trước cửa có đèn báo hiệu nơi khám chữa bệnh. Diệp Tri Thu dừng lại, tất nhiên là cô vẫn nhớ. Mấy năm trước, khi cô còn đang làm ở Tố Mỹ, cô cũng đến Bắc Kinh để tham dự show diễn, vì không thích ứng được với sự thay đổi thời tiết nên cô bị cảm. Khi đó cô cũng chẳng buồn để ý, vẫn cố gắng làm thêm ca cho đến sáng để hoàn thành công việc.

Về đến khách sạn ngủ được mấy tiếng đồng hồ thì cô bắt đầu sốt. Khi đó Tân Địch ở cùng phòng với cô đã hoảng sợ rồi cứ thế chở cô đến bệnh viện. Hai người đi ra khỏi khách sạn một đoạn thì nhìn thấy khu bệnh xá này. Diệp Tri Thu một mình vào tiêm, bảo Tân Địch mau chóng trở lại trung tâm triển lãm tiếp tục công việc. Bác sĩ cặp nhiệt độ cho cô, thân nhiệt đã lên đến 38°7, vội vàng lấy một cái khẩu trang bịt vào mặt cô và nghiêm khắc nói là cô phải chuyển ngay đến bệnh viện thành phố. Lúc đó Diệp Tri Thu mới nhớ ra đó là năm thứ hai đang có dịch Sars*. Vào dịp triển lãm mùa xuân năm trước cô đã được chứng kiến. May mà năm đó, khi mọi người đã xong việc và đáp tàu về nhà thì bệnh dịch mới bùng phát trên quy mô lớn. Mọi người tham gia lần đó đều cảm thấy may mắn, nếu về muộn chỉ một tuần thì chắc chắn sẽ bị đưa đến bệnh viện cách ly.

*SARS là viết tắt của từ tiến Anh: Severe acute respiratory syndrome, nghĩa là hội chứng hô hấp cấp tính nặng.

 

Mặt cô chợt nhợt nhạt: “Bác định cách ly cháu đến núi Thang Sơn ư? Đừng mà bác”.

Người bác sĩ tầm tuổi trung niên vẫn nghiêm nét mặt: “Chưa chắc đã phải đến núi Thang Sơn nhưng chắc chắn là phải chuyển viện. Đây là quy định, năm nay tuy đại dịch không bùng phát nhưng chúng tôi vẫn phải chấp hành quy định.

Hồi đó cô đâu được bình tĩnh để xử lý mọi việc như bây giờ, nghe bác sĩ nói vậy cô sợ thót cả tim, hai mắt nhòa lệ nghẹn ngào nói: “Nhưng cháu đến đây là để công tác, cháu sắp được về rồi, bác truyền dịch cho cháu được không? Cháu chắc chỉ do cảm cúm rồi phát sốt thôi, thật sự là chẳng có vấn đề gì đâu”.

Cô gái trẻ nước mắt đầm đìa đã khiến vị bác sĩ mềm lòng: “Vậy tôi truyền dịch cho cô để theo dõi, nếu không hạ sốt thì nhất định phải chuyển viện”.

Cô cứ đeo khẩu trang như thế ngồi trong phòng truyền dịch, càng nghĩ cô càng thấy đau xót, nước mắt cứ thế rơi. Cô lấy điện thoại ra bấm số gọi Phạm An Dân. Vừa gọi tên anh mà cô đã nức nở không nói lên lời. Phạm An Dân quá lo lắng cứ hỏi dồn: “”Thu Thu, em sao vậy?”

Cố gắng kiềm chế lắm cô mới nói được mấy câu trong tiếng nấc: “Em không sao, em bị cảm nên trong người rất mệt.”

Phạm An Dân dần bình tâm lại, vội dặn dò cô phải uống thuốc ngay, nếu trong người vẫn thấy mệt thì phải đi bệnh viện.

Cô hít một hơi dài, dường như những lời động viên của anh đã giúp cô cứng rắn lên rất nhiều, cô nhớ ra Phạm An Dân đang ở cơ quan nên vội nói: “Không sao đâu, em tắt máy đây, anh làm việc đi.”

loading...

Sau đó khoảng hơn nửa tiếng, Phạm An Dân tranh thủ ra cầu thang bộ gội điện cho cô hỏi han tình hình. Tuy hai người chỉ nói được vài câu ngắn gọn nhưng cũng đủ làm Diệp Tri Thu thỏa mái hơn rất nhiều.

Cô đang nghe điện thoại thì thấy Tăng Thành và Tan Địch vào thăm. Tuy đeo khẩu trang nhưng cô cũng cảm thấy mặt mình đang ửng đỏ. Thời gian đó, cô đang trong bước đầu của sự phấn đấu nên chuyên tâm thể hiện cho thật tốt. Bây giờ để sếp nhìn thấy mình ốm đau, tự nhiên cô cảm thấy căng thẳng mà không hề có cảm giác oan ức vì công việc đã khiến mình mệt đến phát bệnh. Tăng Thành hỏi han tình hình rồi dặn dò Tân Địch ở lại chăm sóc cô. Lúc nào truyền dịch xong thì về khách sạn nghỉ ngơi, sau đó ông ta quay người đi ra.

“Hôm đó tôi bước vào phòng truyền dịch, thấy cô mệt mỏi dựa lưng vào tường để truền dịch, hai mắt thì đỏ hoe vì khóc, thế mà trong điện thoại vẫn cười bảo mình không sao. Có lẽ từ lúc ấy tôi mới để ý đến cô bé làm về mảng thị trường này, nhìn qua thì thấy yếu ớt nhưng thật sự lại rất kiên cường.”

Giọng nói của Tăng Thành dịu dàng ấm áp, chậm rãi vừa nghe khiến căng thẳng trong lòng Diệp tri Thu như được giãn ra đôi chút. Cô cười: “Đấy là lần đầu tiên tôi bị ốm khi một mình ở tỉnh ngoài nên hơi yếu đuối, Từ đó trở đi tôi dần dần học được cách tự chăm sóc mình. Cứ thấy người không khỏe là tôi uống thuốc hoặc đi khám ngay chứ không phải phiền đến người khác nữa.”

“Đúng là cô đã trưởng thành rất nhanh, hơn cả sự tưởng tượng của tôi.”

Nghe vị sếp cũ vốn không quen khen nhân viên tự dưng khen ngợi mình, cô không hề cảm thấy vui mừng. Trưởng thành ư? Đương nhiên là trưởng thành rồi nhưng sự trưởng thành thật là một việc bất đắc dĩ. Huống hồ trưởng thành đến tận ngày hôm nay, cô không còn người mà mình có thể gọi tên trong lúc mình bị ốm, trong lúc mình cảm thấy con tim mềm yếu. Nghĩ thế, cô tm lặng.

Nhìn bảng hiệu với ánh sáng trắng yếu ớt trong đêm tối, cô cố gắng mỉm cười nhưng nụ cười nghe chua chát. Tăng Thành quan sát cô, khẽ khàng nói: “Có lẽ phương pháp mà tôi ép buộc nhân viên phải trưởng thành thật thảm khốc, để một cô gái còn trẻ mà đã phải gánh vác trách nhiệm quá lớn. Đặc biệt là cô, Tri Thu, chứng kiến cô dần dần trở nên vững vàng độc lập, giống như vị tướng thống lĩnh mặt trận, tôi lại có cảm giác đau lòng.”

Diệp Tri Thu sững sờ, cô nhìn ông ta, ông ta hoàn toàn bình tĩnh cứ như mình chỉ nói một câu hết sức bình thường. Cô ấp úng không biết nói gì, Tăng Thành lại nói: “Đi thôi! Ở đây gió mạnh quá, cẩn thận không lại cảm lạnh.”

Chương 18

Niềm vui

Chín giờ sáng, hệ thống đường giao thông trước Triển lãm Quốc tế Bắc Kinh gần như là tắc cứng, Lưu Ngọc Bình, Lộ Dịch và ba nhà thiết kế khác cùng với hai vị giám đốc bộ phận kinh doanh mới từ ga Bắc Kinh Tây về đến khách sạn. Họ làm thủ tục nhận phòng, cất hành lý rồi sang phòng Diệp Tri Thu và Thẩm Tiểu Na, cùng nhau đi bộ tới trước Triển lãm Quốc tế đợi để đổi thẻ vào trong.

Trước cổng Triển lãm Quốc tế người đông như kiến, còn có rất nhiều cò vé đang công khai rao bán vé vào cửa. Họ đã đặt vé trên mạng trước nên vé thì có nhưng vẵn phải đi đổi lấy thẻ tham quan. Tại cửa đổi vé nào người cũng chật cứng, xếp thành những hàng dài. Hàng năm, mọi người đều trải qua cảnh này rồi nên không lấy gì làm lạ. Chỉ có Thẩm Tiểu Na là mất hết kiên nhẫn: ” Những cuộc triển lãm ở nước ngoài đâu có như đi chợ phiên thế này, khâu tổ chức thiếu chuyên nghiệp quá”.

Lưu Ngọc Bình giải thích cho cô về tầm quan trọng của triển lăm: “Đây là triển lãm thời trang, quy mô lớn nhất cả nước đấy, mà có lẽ là lớn nhất châu Á nữa. Nếu con làm thiết kế mà không đến đây tham quan thì không thể mở rộng tầm mắt đâu, huống hồ con còn tham vọng tung ra nhãn hàng thời trang mới. Hàng năm có rất nhiều nhãn hiệu mới được giới thiệu ở đây, chắc chắn con sẽ học hỏi được rất nhiều.”

Diệp Tri Thi lặng lẽ quan sát phía trước mình, không tham gia vào cuộc nói chuyện. Tối qua cô không ngủ được nên hôm nay người cô bải hoải, mà có lẽ còn vì một lý do khó nghĩ khác nữa. Từ khi làm cho Tố Mỹ, năm nào cô cũng tham gia triển lãm, lấn nào cũng đến trước phụ trách việc bài trí gian hàng của công ty. Vì thế mỗi khi triến lãm khai mạc xong là cô đều được đeo thẻ nhân viên vào trước, chưa lần nào phải làm khách xếp hàng thế này.

“Ngày mai thì đỡ hơn, nghe nói các gian hàng sẽ chuyển đến trung tâm triển lãm mới mở, ở đó diện tích rộng mà không nằm ở trung tâm thành phố, những khách tham quan không chuyên sẽ ít đi nhiều.”

Thẩm Tiểu Na liếc sang mẹ: “Tổng giám đốc Lưu, nếu bà phê duyệt cho tôi mở nhãn hàng thời trang mới sớm hơn thì có lẽ chúng ta sẽ kịp tham gia vào năm sau.”

Lưu Ngọc Bình cười “ha ha”, thấy con gái đã trưởng thành không còn ham chơi nữa mà chú tâm vào công việc, điều đó khiến bà rất vui. Nhưng không có nghĩa là bà sẽ dễ dàng đồng ý với các yêu cầu của con gái mình: “Tôi muốn xem trước bản kế hoạch chi tiết về nhãn hàng mới của cô, bởi muốn tham gia triển lăm phải đầu tư một khoản tiền rất lớn.”

Thẩm Tiểu Na lại nín bặt, Diệp Tri Thu thì vẫn lặng lẽ lắc đầu như thường lệ. Cô nghĩ, với cung cách làm việc hiện giờ của Thẩm Tiểu Na thì có lẽ bà Lưu Ngọc Bình sẽ không bỏ ra khoản tiền để đầu tư vào đó.

Sau khi vào trong, mọi người đi tách ra để tham quan. Diệp Tri Thu tuy học thiết kế nhưng bây giờ đang làm công tác thị trường, nên góc độ quan sát của cô chắc chắn không giống với một nhà thiết kế. Về một mức độ nào đó, cô đồng ý với quan điểm của Thẩm Tiểu Na. Cô đã từng đi xem những triển lãm thời trang của Nhật Bản và Hàn Quốc, các gian hàng đều khá yên tĩnh, chỉ thấy những người làm bên lãnh vực này, các gian hàng bài trí cũng đơn giản tiện lợi, quy cách tương đối đạt tiêu chuẩn. Thế nhưng buổi triển lãm ở Trung Quốc này thì lại như đang trong thời kỳ quá độ, coi trọng bao bì mẫu mã, những công ty tham gia triển lãm muốn thể hiện thực lực của bản thân, triển lãm có ba ngày nhưng vẫn đầu tư một món tiền lớn vào khoản trưng bày bài trí, còn tổ chức cả show diễn thời trang có mời người mẫu và ban nhạc biểu diễn để thu hút công chúng. Vì thế, đối tượng bị thu hút nhất là những người ngoài ngành hiếu kỳ ham vui, thành ra mục tiêu triển lãm bị đảo ngược.

Đi thăm triển lãm thật ra là một công việc rất mệt mỏi, nhất là ở đây có quá nhiều gian hàng triển lãm, mà chốc chốc lại gặp những nhà kinh doanh, chủ đại lý hay giám đốc quản lý hoặc khách hàng, thế là họ lại dừng lại nói dăm ba câu chuyện. Diệp Tri Thu bước chầm chậm, thi thoảng cô còn phải nhận điện thoại. Bỗng từ xa cô thấy bóng Tăng Thành, cô lập tức dừng bước.

Tăng Thành khoanh tay đứng trước gian triển lãm của Tố Mỹ. Ông ta đang nói chuyện gì đó với một giám đốc kinh doanh. Ông ta mặc áo chemise mầu gris phối với chiếc quần Âu tối mầu, sắc mặt gầy và xanh, dáng người thẳng, vẻ rất chăm chú. Ông ta đứng trước một hàng các cô người mẫu ăn vận xinh đẹp trông cũng rất hợp.

Trước đây, chưa bao giờ ông ta nói chuyện riêng với cô. Những lời nói của ông ta tối qua cũng chỉ để lộ một chút tâm trạng riêng tư có vẻ cảm tình mà thôi, và sau đó ông ấy chuyển ngay sang đề tài khác. Sau khi tiễn cô về khách sạn, ông ta lập tức ra về. Nếu không có cú điện thoại do Phương Văn Tĩnh gọi đến thì làm gì cô cảm thấy bất an và đi lảng sang đường khác khi nhìn thấy ông ta như ngày hôm nay. Nghĩ thế, cô thấy bản thân mình thật vô dụng.

Cô tránh gian hàng triển lãm của Tố Mỹ nhưng chỉ đi hết các gian hàng khác cũng đã đến trưa rồi. Diệp Tri Thu gặp lại Lưu Ngọc Bình, cùng nhau hẹn địa điểm để gặp một đại lý lớn chuyên lo xử lý hàng tồn kho lỗi mốt và mời Tổng giám đốc Lý ăn cơm. Đó là người có đôi mắt sắc sảo nhìn xa trông rộng, ông ta gần như là người đầu tiên đã nhìn ra được cơ hội làm ăn: Giải quyết các mối hàng tồn kho cho các công ty thời trang. Hai năm nay, ông ta làm ăn phát đạt và quy mô ngày càng mở rộng.

Kho hàng tồn của Tín Hòa đã nhiều đến mức không thể không tìm cách xử lý. Mà chỉ dựa vào các hoạt động khuyến mãi bán hàng hết vụ của các siêu thị thì số lượng rất hạn chế. Lưu Ngọc Bình cứ dùng dằng không quyết khi tính đi tính lại giá thành sản xuất của số hàng đó so với giá cả hiện thời.Lần trước đi công tác, Diệp Tri Thu đã khảo sát qua về thị trường hàng quá vụ ở phương Bắc này, cô chắc chắn rằng nếu chỉ dựa vào bản thân để giải quyết số hàng tồn kho hiện tại là điều không thể thực hiện được, mà lại phải tăng thêm nhân lực. Qua người môi giới, cô gặp được Tổng giám đốc Lý và đã có thương thảo trước, sau đó còn đưa người của bên đó đến tận công ty Tín Hòa để nắm bắt tình hình hàng tồn kho thực tế.

Cô viết báo cáo gửi cho Lưu Ngọc Bình, bà ta xem xong và lắc đầu: “Bọn họ nhập hàng quá vụ của mình với cái giá thật bèo bọt. Nếu là hàng hè thì còn được, chứ đám hàng vụ đông năm ngoái giá thành cao do làm cả cổ lông mà mình bán với giá này thì tổn thất lớn quá.”

“Tổng giám đốc Lưu, nếu bà vẫn giữ quan điểm đã bán phải có lợi nhuận thì tôi chẳng còn lời nào để nói nữa. Có điều bà đã làm trong ngành bao nhiêu năm rồi, bà phải hiểu hơn tôi rằng dù là áo làm bằng da thật, lông thật thế nào đi chăng nữa, một khi kiểu dáng đã cũ rồi thì chẳng còn đáng giá đến một xu”.

Lưu Ngọc Bình không thể không thừa nhận điều đó, dù là bán được với giá mớ rau đi chăng nữa cũng hơn nhiều  so với việc cứ cất chúng vào kho. Bà ta do dự tính toán hồi lâu, cuối cùng vẫn phải đồng ý phương án xử lý của Diệp Tri Thu.

Tổng giám đốc Lý là người phương Bắc, dáng người to cao, mặt mũi tươi vui, cách cư xử có vẻ hào phóng, không để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt, cách xưng hô cứ chị chị em em thật thân mật, nhưng thực chất ông ta là người rất tinh nhanh lọc lõi. Con người này gặp đối thủ xứng đáng là Lưu Ngọc Bình thì cuộc thương thảo sẽ rất cam go, gay cấn. Diệp Tri Thu không xen vào cuộc mặc cả của hai người, cô chỉ cung cấp cho Lưu Ngọc Bình kết quả phân tích của mình về tỷ lệ các mặt hàng quá vụ trong kho để bà ta tham khảo, đông thời nhắc nhở bà ta nên chú ý đến các chi tiết nhỏ.

Xử lý hàng thời trang quá vụ không giống như làm đại lý cho các sản phẩm thời trang đang lưu hành, người ta phải xem xét cẩn thận từ kiểu dáng đến mầu sắc và size có hợp lý không, dù là sẽ bán cả mớ cả bao nhưng vẫn phải tính toán tỷ lệ về giá thành quần áo của từng mùa. Đàm phán từng chi tiết nhỏ như vậy thật sự tổn hao tâm sức, thêm vào đó là vừa đàm phán vừa ăn cơm uống rượu thì còn tổn hao cả dạ dầy nữa.

Cứ như vậy, bữa cơm kéo dài đến tận hai giờ chiều, Về cơ bản thì mọi việc coi như đã xong. Ra vế, Lưu Ngọc Bình còn phải chạy qua một hội chợ nguyên liệu vải vóc khác. Diệp Tri Thu nói với bà ta về kế hoạch của mình: “Tổng giám đốc Lưu, chiều nay tôi sẽ đi nghe một diễn đàn thị trường do Ban tổ chức triền lãm này tiến hành. Ngày mai ngày kia sẽ đi liên lạc vài đại lý lớn nữa, sau đó sẽ đi gặp những người chuyên về mảng thị trường cấp hai, nhân cơ hội đặt hàng ở đây thì mình có thể mở rộng thị trường thêm một tuyến nữa”.

Lưu Ngọc Bình gật đầu: ” Tiểu Diệp, cô vất vả quá, hôm qua Tiểu Na không gây phiền phức cho cô chứ?”

Đúng là không ai hiểu con gái bằng mẹ, Diệp Tri Thu im lặng không biết nói gì. Thẩm Tiểu Na tối qua đi bar tới tận nửa đêm mới về, người nồng nặc mùi rượu nhưng tinh thần thì rất hưng phấn. Cô ta bật đèn phong tắm sáng choang và vừa hát vừa tắm. Diệp Tri Thu vừa mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ thì bị cô ta làm cho thức giấc, đương nhiên là cô rất bực mình, cô nói với cô ta là nếu cứ như vậy thì hoặc là ngày mai cô ta phải sang ở chung với mẹ, hoặc là đặt một mình một phòng.

Thẩm Tiểu Na cười to nói rằng, cô ta sẽ ở một mình, chứ ở chung với mẹ nếu không phải mẹ cô điên lên thì chính cô cũng sẽ phát điên lên mất. Sau đó, cô ta háo hức kể với Diệp Tri Thu là đã đi quán rượu cùng với Đới Duy Phàm: ” Đi vui lắm chị ạ, anh Duy Phàm còn lên sân khấu biểu diễn nữa, cả quán phải trầm trồ khen ngợi. Anh ấy hấp dẫn đến mức các cô gái đều huýt sáo với anh ấy. Em thấy anh ấy vừa đẹp trai vừa hát hay hơn hẳn anh ca sĩ chính ở quán đó. Người như anh ấy mà phải làm cho một công ty quảng cáo tẹp nhẹp nào đó thì thật lãng phí”.

Diệp Tri Thu cảm thấy hết cách với cô gái này, cũng chỉ biết chửi thầm anh chàng Duy Phàm cứ giăng câu bủa lưới lung tung. Cô biết công ty quảng cáo mà Duy Phàm làm chung với Trương Tân có một mảng lớn đơn đặt hàng là đến từ các công ty thời trang. Quảng cáo, biểu diễn, làm áp phích và các sản phẩm in logo đẻ tuyên truyền. Năm nào anh chàng cũng đến Bắc Kinh tham gia triển lãm thời trang, thế mà chẳng ngờ mới đến đây, hai người họ đã hẹn hò rồi. Thế nhưng Diệp Tri Thu cũng phải tự nhắc nhở mình. “Mình có phải mẹ cô ta đâu”, nên cô không đưa ra lời bình luận nào cả. Cô chỉ nói: “Được rồi, cảm ơn nếu cô tắt đèn và đi ngủ, cảm ơn cô nếu ngày mai cô chuyển sang phòng mới, tôi thì buồn ngủ lắm rồi”.

Dù cô buồn ngủ và chán nghe những chuyện đâu đâu lắm rồi nhưng khi đã tỉnh dậy thì khó lòng mà ngủ lại được. Đèn tắt đi rồi mà cô vẫn nằm trằn trọc mãi một lúc lâu mới lơ mơ ngủ. Có điều nói một câu thật lòng, thấy Thẩm Tiểu Na có một buổi tối đi chơi vui vẻ hết mình như vậy, trong lòng cô cũng có chút thèm muốn.

Vì thế, nghe bà Lưu Ngọc Bình hỏi, cô chỉ cười mà không muốn kể lại chuyện tối qua, cô nói ngắn gọn: “Không có gì đâu ạ, hôm qua cô ấy đã đi tìm hiểu thị trường cả ngày với tôi rất chăm chỉ”.

“Nó rất phục cô đấy, nó chủ động xin đi theo cô đến đây trước để học hỏi thêm. Haizzz, con bé này làm gì cũng chỉ nhiệt tình được trong chốc lát, mà lại ham chơi, nếu nó phụ trách được cả mảng công việc như cô thì tốt biết bao. Cô cứ bảo ban dậy dỗ nó nhé! Như vậy cũng là giúp đỡ tôi rồi đấy”.

Diệp Tri Thu cũng cười, nghĩ thầm cả ngày hôm qua chạy hùng hục vậy, Thẩm Tiểu Na đã không hề nhắc đến việc sẽ đi theo cô nữa rồi, cô nói: “Chỉ cần cô ấy muốn thì tôi sẽ cố gắng. Tạm biệt bà Lưu nhé!”

Diệp Tri Thu gọi taxi đến thẳng khách sạn Côn Lôn. Ban tổ chức triển lãm tiến hành các hoạt động kèm theo đều đặt tại các khách sạn lớn quanh đó. Có lúc là khách sạn Kempinski, lúc thì khách sạn Trường Thành, đôi khi lại ở chính khách sạn này.

Khách mời của diễn đàn này chủ yếu là các chuyên gia và nhân vật trong giới, các vấn đề đưa ra thảo luận đều khá gay gắt và bức thiết khiến người nghe học hỏi được rất nhiều. Diệp Tri Thu đến hơi muộn, buổi thảo luận đã bắt đầu, cô tìm một chỗ ngồi phía sau, ngẩng đầu lên đã thấy ông Tăng Thành đang ngồi trên sân khấu ở hàng ghế khách mời. Ông ta mặc một bộ com lê mầu sẫm và thắt ca vát. Từ chỗ ngồi của mình, cô có thể nhìn thấy ông ta từ mặt bên nhưng rất rõ.Cô sững sờ, nhưng nghĩ kỹ hơn một chút, mấy năm nay Tập đoàn Tố Mỹ dưới sự quản lý của ông ta đã phát triển rất nhanh và có tiếng tăm trên thị trường, ông ta được mời vào đây cũng là lẽ đương nhiên.

Người dẫn chương trình của diễn đàn lần này là một biên tập viên nam của chuyên mục Kinh tế của Đài truyền hình Trung ương, chủ điểm của cuộc thảo luận là *Thực trạng và phương hướng phát triển của ngành thời trang trong nước*. Danh sách khách mời ngoài Tang Thành ra còn có hai ông chủ của ngành thời trang khác cũng rất nổi tiếng trong mấy năm gần đây, sau đó đến hai chuyên gia maketing. Người dẫn chương trình sẽ chủ động nêu vấn đề, khách mời sẽ phát biểu những kinh nghiệm và hiểu biết của bản thân. Tăng Thành vẫn đưa ra những lập luận chặt chẽ và rõ ràng, đi thẳng vào nội dung chính. Cuộc thảo luận của các chuyên gia maketing cũng rất chuyên nghiệp, còn khán giả ở dưới đều là người trong giới nên nghe cực kỳ chăm chú.

Khi người dẫn chương trình nhắc đến các hãng thời trang nước ngoài nổi tiếng như H&M hay Zara, giá cả không đến nỗi quá cao mà phong cách vẫn rất thời thượng, đã thâm nhập vào thị trường nội địa khiến ngành thời trang trong nước gặp phải sự cạnh tranh trực tiếp, thì cuộc thảo luận lại càng hăng hái. Khán giả ngồi dưới cũng thi nhau giơ tay tham gia, tất nhiên quan điểm của mỗi người mỗi khác.

Một ông chủ nhà máy vốn đi lên từ một nhà thiết kế mạnh miệng tuyên bố, những sản phẩm do mình thiết kế luôn đặc sắc và trung thành với đối tượng khách hàng, mục tiêu của mình. Vì thế, các nhãn hàng nước ngoài xâm nhập vào Trung Quốc dù làm ăn rất thành công nhưng thực ra là họ đã hy sinh điểm đặc sắc cá nhân của nhà thiết kế để chú tâm duy trì phong cách đang thịnh hành. Có thể họ muốn đi theo cái gu của đại chúng nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến những mặt hàng của những nhà thiết kế như ông ta.

Một chuyên gia về maketing lại nhắc nhở mọi người về điểm đáng học hỏi trong sách lược kinh doanh mà các nhãn hàng nước ngoài đang áp dụng tại Trung Quốc. Ví dụ hãng Zara luôn thay mẫu mã sản phẩm, áp dụng thiết kế một thể thống nhất ba yếu tố với việc quản lý các đơn đặt hàng, sử dụng thông tin có tính tiêu chuẩn về các sản phẩm theo hướng đại chúng hóa để duy trì sự quản lý sản xuất tổng hợp và thống nhất, còn H&M lại mạnh về ba yếu tố xác định giá trị là tính thịnh hành, chất lượng và giá cả, rồi sau đó là sách lược khuếch trương và mở rộng.

Tăng Thành phát ngôn thường là lời ít ý nhiều, đầu tiên ông khẳng định các nhãn hàng nước ngoài đã đem đến cho thị trường trong nước các cơ hội và thử thách. Sau đó ông nhấn mạnh về các đặc điểm nội tại như nguồn vốn, mặt bằng văn hóa thịnh hành và hoàn cảnh phát triển cụ thể của các sí nghiệp địa phương. Rồi ông ta rút ra kết luận các nhãn hàng trong nước không thể cứ sao y bản chính những kinh nghiệm thành công của họ, Mà cách làm bền vững nhất là nên ngiên cứu kỹ tâm lý của người tiêu dùng, lấy yếu tố thịnh hành đưa vào sản phẩm có thể là cách tốt nhất để thu hút đối tượng khác hàng mục tiêu, để từ đó lan sang các đối tượng khác, cố gắng mở rộng thị trường của mình, chí ít là trước mắt không được để mình lỗ.

Trên sân khấu và dưới khán phòng tranh luận rất sôi nổi, có cả những khán giả đứng lên nêu câu hỏi cho đích danh khách mời. Còn Diệp Tri Thu lúc đó đầu óc đang nghĩ đâu đâu, cô nghĩ đến việc mình chuyển sang Tín Hòa rồi bị vắt kiệt sức lực ra sao nên chẳng để ý đến việc mọi người đang bàn bạc chủ đề phát triển các thương hiệu trong nước thế nào.

Hiện trạng hiện nay của Tín Hòa không giống như các doanh nghiệp đang trong thế trận cạnh tranh gay gắt, nhưng có một điểm giống nhau là không gian phát triển bị các nước ngoài lấn lướt thành ra nhỏ hẹp. Hai vợ chồng ông bà chủ gầy dựng công ty từ đôi bàn tay trắng, thành ra quá tự tin vào vốn kinh nghiệm đã có của mình, quan điểm kinh doanh lỗi thời không theo kịp thời đại. Trước mắt vẫn đang gỡ rối từng thứ một nhưng cái này chưa xong cái khác đã lại đến, cô cứ ứng phó dần dần như dập lửa. Cứ kéo dài như thế này thì năng lực giải quyết những vấn đề nhỏ nhặt phát sinh đúng là đã nâng cao hẳn, nhưng tầm nhìn có lẽ càng ngày càng nhỏ hẹp. Hợp đồng làm việc mà cô ký với Lưu Ngọc Bình có kỳ hạn hai năm, bây giờ đã được bốn tháng rồi, thành tích đương nhiên là nổi trội, mục tiêu cuối năm xem ra không khó hoàn thành. Nhưng cô càng làm càng thấy chán nản, không hề có hưng phấn và niềm đam mê như hồi ở Tố Mỹ, không biết rằng đây là do hội chứng mất hứng với công việc hay là do sự thay đổi cuộc sống dẫn đến thay đổi tâm lý.

Các luồng suy nghĩ cứ quay cuồng trong đầu óc, Diệp Tri Thu lúc đó không hề chú ý đến những người trên khán đài đang nói gì, chỉ khi di động trong túi rung lên thì cô mới quay về với thực tại. Cô lôi điện thoại ra xem, hóa ra là số của Hứa Chí Hằng. Cô bước ra khỏi phòng hội nghị để nghe điện thoại, giọng nói phấn chấn của Hứa Chí Hằng vọng đến: “Thu Thu, em đang ở đâu đấy? Em đã xong việc chưa?”

“Em đang ở phòng hội nghị của khách sạn Côn Lôn, hôm nay công việc đỡ hơn rồi”.

Hứa Chí Hằng cười sung sướng: “Thật thế không em? Lúc nãy ngồi trên xe anh còn đang nghĩ xem mình có nên đến nghỉ ở khách sạn Côn Lôn hay không, nhưng anh nghĩ khách sạn Kempinski còn gần với Triển lãm Quốc tế hơn nên anh vừa mới nhận phòng ở đây.”

Cô ngạc nhiên: “Anh đến Bắc Kinh rồi à?”

Hứa Chí Hằng nói số phòng của mình, cô nghe xong không còn tâm trí đâu mà nghe đám chuên gia ngồi tán hươu tán vượn nữa, cô chạy xuống lầu một bắt taxi đến khách sạn Kempinski, lên thang máy đến trước phòng anh và gõ cửa, Hứa Chí Hằng lập tức mở cửa, ôm trọn cô vào lòng cùng với nụ cười mãn nguyện.

Trong phòng ánh sáng chan hòa, ánh nắng chiếu chếch sau lưng làm nổi bật chiếc áo chemise trắng, mái tóc đọng những tia nắng lung linh, nét mặt hồng hào. Cô quăng chiếc túi xuống và vòng qua cổ anh, trong lòng bỗng tự dưng nhẹ nhõm: “Anh đừng có nói với em là anh đến đây chỉ vì em thôi đấy, nếu thế thật uổng phí thời gian, anh không phải đi làm à?”

“Thế nếu anh nói là anh đến đây chỉ vì em thôi, em có tin không?”

“Em sẽ rất cảm động, có người lại tiêu tốn tâm sức đến thế chỉ để em vui mừng, đâu cần suy nghĩ xem đó là thật hay dối”.

“Công ty gửi người đến Bắc Kinh để nhận tài liệu chứng nhận, có điều hôm nay không nhất thiết phải có mặt và cũng không nhất thiết là đích thân anh phải đi. Anh cứ nhân danh việc công để mưu cầu việc tư nên tự nhận trách nhiệm đến đây”. Hứa Chí Hằng cười và giải thích, “Anh đang chuẩn bị sang bên triển lãm tìm em, chúng mình cùng đi ăn tối. Đấy coi như là một niềm vui bất ngờ. Em có vui không?”

Cô gật đẩu thật mạnh: “Rất vui!”

Cô thật sự rất vui, từ lúc trên tàu nhận được cú điện thoại đáng ghét kia thần kinh cô cứ căng thẳng như dây đàn, chẳng lúc nào được thỏa mái cả. Trong đầu toàn là những chuyên lặt vặt bực bội cứ phải suy nghĩ. Lúc này nằm gọn trong đôi tay vững chắc của Hứa Chí Hằng, nép mặt vào ngực anh, cô cảm thấy thân mình như nhẹ bẫng, cô cảm giác nhẹ nhàng như bộ nhớ vừa được xóa hết những dữ liệu khô khan.

Hôm nay cô mặc áo chemise trắng ngà, áo vét nhỏ gọn mầu cà phê sẫm, tóc búi gọn sau gáy, trang điểm nhẹ nhàng, đây là trang phục rất điển hình của dân thành đạt chốn công sở. Nhưng lúc này đôi tay của cooom anh cùng với cái gật đầu thật mạnh để tán thưởng lời anh, đôi mắt đánh mầu nâu nhạt lấp lánh, trông cô như một bé gái có niềm vui thầm kín. Hứa Chí Hằng bất giác ngạc nhiên nghĩ rằng người con gái trước mặt đúng là có những thay đổi nằm ngoài dự đoán của anh.

Hứa Chí Hằng cúi xuống tận hưởng làn môi mềm mại của cô, đưa đầu lưỡi vào khoang miệng, quấn quýt đầu lưỡi cô mà không thể rời, từ nhẹ nhàng trở nên mãnh liệt, cứ say đắm mãi đến khi cô thấy hơi thở mình trở nên dồn dập. Cô ôm anh chặt hơn nữa, hòa quyện vào nụ hôn mê say của anh. Mỗi lần anh hôn đều khiến cô đê mê và lần này cũng vậy. Nụ hôn càng lúc càng nồng nàn, mạnh mẽ chiếm đoạt hơn tất cả mọi lần trước đây. Cả thân người anh áp vào người cô, hơi thở của anh ấm nóng phả vào mặt cô cứ thế khiến cô dường như ngạt thở. Cô mơ màng trong vòng tay nồng nàn của anh, bám chắc vào bờ vai vững chãi. Hai cơ thể áp vào nhau như có luồng điện truyền qua đã đánh thức những xúc cảm thầm kín từ trong nội tâm sâu thẳm mà cô luôn dùng ý chí để kiềm chế. Các đầu mối thần kinh như cùng lúc được kích hoạt, một mặt cảm nhận những đợt sóng nóng bỏng dồn dập từ đôi môi anh, một mặt làm cô mất hết sức kháng cự, cô ôm chặt anh hơn nữa, mong mỏi sự tiếp súc gần hơn nữa, nóng bỏng hơn nữa.

Anh cứ thế, nụ hôn nóng bỏng đã tiến xuống in dấu trên cổ cô, đôi tay anh dịu dàng vuốt ve âu yếm thân thể cô, trái tim cô đập dồn dập, đôi mắt khép lại gần như bất lực đón nhận sự âu yếm nhiệt tình mà nóng bỏng đó.

Nụ hôn của anh càng tham lam và da diết hơn nữa, không để cho đầu óc cô kịp suy tính điều gì. Mái tóc búi gọn của cô cũng xổ tung ra, bồng bềnh cuộn sóng, đôi mắt tươi sáng của cô giờ như bao phủ một lớp sương mù mờ ảo, đê mê và hiền dịu, thân thể cô trong vòng tay siết chặt của anh cũng đang run run như trả lời anh một cách ngọt ngào.

Cô vốn có một nguyên tắc sống bất di bất dịch, đó là luôn suy tính trước tất cả mọi khả năng có thể sẩy ra, điều đó khiến cô luôn chủ động và không phiền hà đến người khác. Thế nhưng chỉ đối với mình Hứa Chí Hằng, cô quyết định sẽ không tham lam suy nghĩ. Người con trai mới quen cô chưa lâu nhưng rất mạnh mẽ tuyên bố sẽ theo đuổi cô, cô chẳng có ý định tìm ra nguyên nhân của điều đó, chỉ có mình anh là không có liên quan gì đến cuộc sống trước đây cũng như công việc hiện nay của cô. Bên anh, lúc nào cô cũng có những phút thư giãn vui vẻ. Cô đã bị mê hoặc trước sự nhiệt tình của anh và cũng tự nguyện chìm đắm trong sự nhiệt tình đó, tạm thời quẳng hết mọi lo toan khiến cô cảm thấy nghẹt thở đến mức tưởng rằng không chịu nổi.

 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: