truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khi ta lướt qua nhau – Chương 17 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 17: Đắm chìm vào nơi sâu thẳm nhất trong
đôi mắt anh

Cả đêm!

Hai từ này nói ra với đầy hàm ý sâu xa, mỗi người
không giống nhau thì cũng sẽ nghe và hiểu theo những cách không giống nhau. Diệp
Tri Ngã cũng phải đợi đến khi những tia sáng của ánh đèn bên ngoài đường hắt
vào leo lắt bên trong căn phòng qua căn cửa sổ kia, thì lúc ấy cô mới hiểu ra
hàm ý của Kiều Thận Ngôn trong hai chữ “cả đêm” này là như thế nào.

Kiều Thận Ngôn nằm ngủ ngon lành bên cạnh Diệp
Tri Ngã, cánh tay không mặc áo của anh lộ ra ngoài chiếc chăn đang đắp, ôm gọn
vào vòng eo của cô. Cô chỉ hơi động đậy quay ra một chút thôi là y như rằng anh
sẽ ho lên vài tiếng ra hiệu không mãn nguyện, rồi anh lấy sức mạnh của mình nhấn
vào eo của cô như để được ôm cô chặt hơn nữa. anh sẽ thì thầm nhắc nhở cô phải
nằm ngoan ngoãn một chút, không được quay người ngược phía anh nữa, sau đó lại
nhấc chân của mình lên đè vào chân của Diệp Tri Ngã, đè một cách áp bức như
đang bóc lột cô, như đang trấn áp Diệp Tri Ngã khiến cho cô không còn cựa quậy
được nữa mới chịu để cho cô yên.

Cho nên tuy cô cảm thấy mệt nhưng lại không thể
ngủ ngon được, cơ thể đã tự do hơn hai mươi năm nay dường như chưa thể thích
nghi ngay được với sự gọi là đè nén từ bên ngoài vào người. Thế nhưng như thế
này cũng không đến nỗi tồi tệ cho lắm. Từ đêm tối khuya khoắt cho đến tận bình
minh sáng sớm hôm sau, cứ mỗi lúc ánh đèn huyền huyền ảo ảo len vào trong căn
phòng là cô có thể được tận mắt ngắm nhìn khuôn mặt anh lúc mờ lúc rõ, rồi lại
rõ đến mức không còn gì để có thể rõ hơn được nữa. Sau khi kết thúc một đêm cuồng
nhiệt mê say, cảm giác này cũng tạm được coi là sự thu hoạch mới mẻ liền sau
đó.

Một con người cho dù cứng rắn khó gần như thế
nào đi chăng nữa, thì khi đã ngủ say các cơ thịt sẽ giãn nở ra và trở nên mềm mại
hơn hẳn. Giây phút này đây trông Kiều Thận Ngôn nhẹ nhàng ôn hòa biết bao nhiêu.
Nhưng mà cũng thật là kỳ quái, Diệp Tri Ngã lại thấy rằng sắc mặt này của anh lại
không đẹp trai bằng lúc anh giương to đôi mắt nghiêm nghị thoáng đôi chút dữ dằn
sắc lạnh. Cô đang nghĩ về điều đó và chợt thốt lên cười khẽ. Hai hàng lông mày
được cơn gió nhẹ thoang thoảng bay vào như muốn chuẩn bị bay bổng lên cao. Kiều
Thận Ngôn mở to đôi mắt trong tiếng cười còn chưa dứt của Diệp Tri ngã, rồi anh
biến nụ cười của cô thành khát vọng bùng cháy sáng lóe lên niềm đam mê không thể
nào dập tắt được.

Kiều Thận Ngôn đột ngột chuyển người lên và nằm
đè xuống cơ thể của Diệp Tri Ngã, khiến cho cô phải thảng thốt cất giọng: “Anh
muốn làm gì?”

Kiều Thận Ngôn cũng cười theo cô, đôi lông mày
nhướn lên hỏi vặn lại câu hỏi của cô: “Em nói xem anh muốn làm gì nào?”

“Sáng sớm như thế này rồi cơ mà …”

“Có câu nói cổ của người xưa truyền lại như thế
nào đấy nhỉ, canh ba thắp đèn canh năm gà cất tiếng gáy, chính là lúc người đàn
ông bắt đầu công việc của mình đấy em ạ!”

Diệp Tri Ngã cười bẽn lẽn: “Đồ lưu manh!”

Kiều Thận ngôn thả lỏng cơ thể mình lại, chỉ còn
nằm đè lên cơ thể của Diệp Tri Ngã, không tiếp tục làm những động tác sau đó nữa.
Anh cúi thấp xuống, gục đầu vào mái tóc dài đen nhánh mượt mà bên trên chiếc cổ
mềm mại của cô, rồi hít một hơi thật mạnh: “Lưu manh cũng cần phải được hưởng
niềm đam mê của tuổi thanh xuân chứ. Anh bây giờ đã thuộc về thế hệ chỉ biết giảng
giải lý thuyết dài đằng đẵng còn xét trên phương diện thực hành thì chẳng được
là bao rồi”.

Diệp Tri Ngã cười hiền dưới cơ thể đang nằm sấp
lên người mình của anh: “Anh đè nặng em chết mất, xuống mau!”

Kiều Thuận ngôn ngoan ngoãn nghe theo lời cô lật
người xuống nằm lại vị trí lúc đầu của anh. Nhưng cánh tay săn chắc của anh vừa
chỉ kéo cơ thể cô lên thôi, thì ngay lập tức cả thân hình của cô đã nằm gọn lên
trên cơ thể của anh. Cả hai người đều không mặc bất cứ một bộ quần áo nào cả.
Tư thế như này được ánh sáng chiếu rọi vào và đương nhiên là sẽ lộ ra có thể
nhìn thấy thật rõ ràng, điều này khiến cho Diệp Tri Ngã xấu hổ đỏ bừng mặt lên.
Cô ngả cả mái đầu xuống lồng ngực của anh, để che mắt của anh đi, cho anh không
còn nhìn thấy cô được nữa. Hơi thở của anh nhẹ nhàng và thật mạnh mẽ, mỗi lần
anh thở thì lồng ngực lại nhô lên phập phồng. Diệp Tri Ngã giống như đang nằm sấp
trên một chiếc thuyền đang bơi giữa mặt hồ xao động, khi sóng nước nhô lên thì
cô cũng được đẩy nhô cao lên theo y như vậy. Được một người đàn ông dùng toàn bộ
thân hình của mình để dao bọc cô, che chở cho cô thứ cảm giác này thật là thoải
mái và dễ chịu vô cùng. Diệp Tri Ngã nhắm hai mắt lại thưởng thức và thở đều thở
đều, làn môi của cô hướng lên trên và mở miệng ra.

Kiều Thận Ngôn nghe tiếng thở hắt ra của Diệp
Tri Ngã liền ngẩng đầu lên hôn nhẹ vào mái tóc của cô. Anh cọ quậy người một
chút và mỉm cười nói với cô: “Sao em lại nặng như thế này nhỉ, anh cũng bị em
đè nặng muốn chết rồi đấy, xuống mau xuống mau đi nào!”

Diệp Tri Ngã ôm chặt lấy hai cánh tay ở hai bên
người của Kiều Thận Ngôn, không chịu nằm xuống giường: “Cho em nằm đè lên một
chút đi mà…”

Bộ dạng lười biếng nũng nịu của cô khiến cho Kiều
Thận Ngôn phá lên cười to. Anh xòe rộng năm ngón tay ra, áp chặt lên bờ lưng trắng
muốt không một mảnh áo đắp lên của cô, rồi vuốt nhẹ dọc theo cột sống từ lưng
trải dài xuống phía dưới nữa, khiến cho Diệp Tri Ngã cảm thấy hơi ngứa ngáy, nổi
cả gai ốc lên. Kiều Thận Ngôn tưởng tượng lại cảm giác của anh trong đêm hôm
qua khi anh hôn thắm thiết, hôn đầy đam mê vào vị trí của nơi mà có hình thù giống
như hai cánh bướm nhỏ ấy. Nghĩ đến đây làn môi của anh bỗng nhiên trở nên khô cứng
lại, đầu lưỡi bắt đầu nhớ nhung làn da của Diệp Tri Ngã, anh ham muốn được lặp
lại một lần nữa hành động ấy để cảm nhận hương vị cảm giác đã trải qua vào đêm
hôm qua của hai người.

Khi Diệp Tri Ngã cảm nhận được cơ thể của anh
đang sung sức lên, lúc này cô có muốn trốn chạy thì cũng chẳng kịp để hành động
được nữa rồi. Cô cứ thế duy trì tư thế nằm sấp lên cơ thể anh. Hai đùi của cô
bao bọc lại thân hình của Kiều Thận Ngôn rồi anh nhướn mày lên, thẳng lưng hướng
về phía trước. Khi hai tay anh nhấc cơ thể của cô lên cao thì cũng là lúc đã đặt
vào sâu bên trong cơ thể của cô rồi. Cả một đêm dài ngây ngất và cuồng dại
trong men tình với Kiều Thận Ngôn khiến cho nơi ấy của Diệp Tri Ngã hơi khô và
thoáng chút đau nhói. Cô mím chặt môi mình lại và thốt ra âm thanh qua mũi, thứ
âm thanh khe khẽ nhịp nhàng. Rồi cô chủ động hướng cơ thể về phía trước hòng co
mình trốn tránh. Nhưng hai bàn tay của anh đã giơ ra ôm chặt lấy bờ eo thon nhỏ
mảnh mai của cô, rồi anh dùng lực đẩy cô xuống với anh.

Đột nhiên được đặt khít vào trong khiến cho
không thể hở thừa ra dù chỉ là một khe nhỏ nào nữa, tiếng thở đều đều được biến
thành những tiếng rên khe khẽ. Hai bờ vai của Diệp Tri Ngã nhô lên cao, đầu lại
được thấp xuống dưới. Mái tóc dài rối bời xõa xuống người cô, cứ thế chuyển động
trước ngực Kiều Thận Ngôn theo tiết tấu của những động tác nhịp nhàng uyển chuyển
của anh đối với cô.

Ánh lửa trong buổi sớm bình minh càng chiếu rọi
càng bùng cháy da diết. Niềm đam mê và sự ham muốn của tuổi trẻ chính là nhiên
liệu tốt nhất cho sự bùng cháy mãnh liệt ấy. Trên hai cơ thể đang hòa quyện vào
nhau nồng nàn cháy bỏng trong giây phút này, Kiều Thận Ngôn dán mắt nhìn chằm
chằm vào khuôn mặt đáng yêu vô cùng của Diệp Tri Ngã. Anh không ngừng cùng cô
khám phá và thưởng thức, lên tận trên đỉnh cao ngây ngất để cùng nhau hưởng vị
dư âm ngọt ngào. Anh dùng ánh mắt chăm chú quan sát khi nhìn Diệp Tri Ngã để
cho cô bớt thẹn thùng vì xấu hổ. Nếu bị một người đàn ông cứ nhìn chằm chằm như
đang rất sùng bái mình thì người con gái đó sẽ như nụ hoa càng sẵn sàng cam tâm
tình nguyện nở ra chào đón người đàn ông đó đến với mình.

Không biết tự khi nào, tiếng rên xiết của Diệp
Tri Ngã đã biến thành những tiếng thở gấp và dồn dập. Hai gò má của cô trở nên ửng
đỏ đến hấp dẫn vô cùng. Hai bờ môi cũng đỏ tươi đầy sức quyến rũ mời chào. Cô
bám chặt lấy hai vai của anh và theo nhịp chuyển động xoay vòng cơ thể. Khi cả
hai người đều đã đạt đến đỉnh điểm của những giai đoạn cuối cùng rồi, bên tai
liền vẳng lên âm thanh mở khóa ở cánh cửa bên ngoài của căn phòng.

Dì Cát thay đôi dép lê bước chầm chậm đi vào bên
trong ngôi nhà, nhìn thấy cánh cửa căn phòng ngủ hơi khép hờ, cửa phòng sách
cũng đã được mở sẵn ra liền mang hết rau quả và đồ ăn vừa mua ở bên ngoài về
đem vào trong gian phòng bếp. Dì vừa nói vừa cười nhẹ: “Đều đã dậy hết rồi đấy
à, dì đi làm đồ ăn sáng đây”.

Diệp Tri Ngã quặp hai đùi vào trong đùi của Kiều
Thận Ngôn. Hai người ôm chặt lấy nhau và cùng mở to đôi mắt nhìn thẳng vào
nhau, không nhịn được phá lên cười. Kiều Thận Ngôn buông cơ thể Diệp Tri Ngã ra
và bước xuống giường trước. Cô vội vàng ngồi dậy ngó nghiêng lục lọi đống quần
ào không biết đã vất ở xó nào rồi. Thế nhưng đại thiếu gia Kiều không phải xuống
giường mặc quần áo vào người, mà anh đi ra đóng chặt cánh cửa phòng ngủ, rồi liền
quay người lại bước thật nhanh lên giường, ôm chầm lấy cơ thể đang định trốn chạy
của Diệp Tri Ngã, đẩy sâu vào bên trong bộ phận của cô một cách khốc liệt, và
lúc này anh cử động với những tiết tấu còn mãnh liệt hơn, mạnh mẽ hơn cả lúc
nãy.

Sức của Diệp Tri Ngã không tài nào vượt qua nổi
sức mạnh của anh. Cô chỉ còn biết nhỏ giọng thì thầm với anh: “Dì Cát đang đứng
ở bên ngoài anh à … Dì sẽ nghe thấy đấy…” Kiều Thận Ngôn không quan tâm tới những
điều đó nữa, cơ thể cường tráng vạm vỡ không mặc chút quần áo nào của anh lộ hết
ra dưới ánh mặt trời của buổi sáng sớm chiếu vào. Anh đẩy mạnh cơ thể lên, ôm ấp
vồ vập rồi hòa quyện vào cơ thể đang trong trạng thái ngượng ngùng khó xử của
Diệp Tri Ngã. Chỉ cho đến khi cảm giác ham muốn say mê đến ngây ngất tâm hồn lại
một lần nữa tích đọng lại, rồi được bùng cháy mãnh liệt như pháo hoa tỏa sáng
trên bầu trời. Khoái vị trong hai con người dâng lên tuôn trào như điên cuồng,
như đang muốn vỡ tung ra, cứ thế cứ thế kéo dài suốt giây phút tiếp sau đó. Trước
mắt tất cả chỉ là một màu đen huyền bí.

Khi Diệp Tri Ngã định thần quay trở về với thực
tại thì cô đã kiệt sức vô cùng rồi. Cô nằm gọn trong lòng của Kiều Thận Ngôn và
bình thản nghỉ ngơi. Cô lắng nghe thanh âm thì thầm bên tai của anh, chỉ dùng
có một giây là đã không biết trời đất là gì nữa rồi. Kiều Thận Ngôn chưa nói
xong một câu hài hước cho cô nghe, liền cúi đầu xuống nhìn và thấy Diệp Tri Ngã
đã ngủ một cách say sưa từ bao giờ rồi. Đã lăn lộn cả một đêm rồi còn gì nữa,
hai quầng mắt của cô như tối sạm lại hơn, khuôn mặt màu hồng như khi thủy triều
rút xuống, mệt mỏi khiến cho hơi thở của cô bỗng trở nên nặng và mạnh hơn.

Anh cười phá lên, cúi đầu xuống và hôn âu yếm
lên vầng trán của cô, rồi anh bước chầm chậm xuống giường, đi tắm rửa sạch sẽ rồi
với tinh thần sảng khoái, vô cùng phấn khích vui vẻ mở cánh cửa phòng ngủ bước
ra bên ngoài.

Dì Cát nhìn thấy anh đi ra liền chủ động bước đến
phía bên anh, đương nhiên là dì nghe rất rõ âm thanh lúc nãy trong căn phòng chỉ
cách nơi dì đứng một bức tường này mà thôi. Dì tự giác trốn vào trong phòng bếp,
rồi còn cẩn thận đóng cả cánh cửa bếp lại cho thật kín đáo. Kiều Thận Ngôn đi
vào bên trong gian phòng bếp, hít lấy hít để và trầm trồ khen ngợi: “Dì nướng đồ
gì mà trông hấp dẫn thế hả dì Cát, thơm quá đi!”

“Cháo thịt bò nhé”.

“Ôi thế thì ngon tuyệt vời rồi còn gì, cháu
thích nhất là món cháo thịt bò đấy”. Kiều Thận Ngôn ngoảnh đầu sang hướng khác
ngó nghiêng, “Thế bữa trưa thì sao hả dì? Bữa trưa dì cũng nấu vài món thật
ngon vào nhé, cháu và Em Em đều ăn trưa ở nhà”.

Dì Cát quay đầu nhìn anh và mỉm cười rất tươi:
“Tỏi tây xào nhân tôm nhé, dì sẽ chạy ra ngoài mua luôn về”.

“Có mỗi món này thôi sao dì?”

Dì Cát nở một nụ cười thật hàm ý trên môi và nói
tiếp: “Món này là tốt nhất đấy, để bồi bổ cho cháu nữa”.

“Bổ? Bồi bổ gì ạ?”

Dì Cát cười híp hết cả mắt lại, hệt như sợi chỉ
dài mỏng tanh vậy: “Thế cháu nghĩ là bồi bổ gì nào?”

Kiều Thận Ngôn phá lên cười vui vẻ và đến ôm bà
dì Cát, người đã chăm sóc nấu nướng cho anh ăn từ những ngày anh còn bé tí.

Diệp Tri Ngã đã ngủ một mạch cho đến tận hơn một
giờ chiều, cô thay quần áo và tắm gội sạch sẽ. Rồi ngại ngùng đi đi lại lại
trong phòng ngủ một hồi lâu mới dám ngó cổ bước ra khỏi phòng, cô chào dì Cát
đang cười rất tươi vui ở bên ngoài. Cơm canh đã nấu xong hết được sắp xếp gọn
gàng chỉ chờ cô ngủ dậy là ăn cùng nhau. Kiều Thận Ngôn đang bận rộn làm việc
trong phòng sách, nghe thấy tiếng Diệp Tri Ngã liền vội vàng xoa xoa bụng bước
ra ngay: “Cuối cùng em cũng đã dậy rồi đấy, anh đói muốn chết rồi đây này”.

Tay nghề của dì Cát trong lĩnh vực nấu ẩm thực
này phải được gọi là vô biên, đến Diệp Tri Ngã cũng phải ăn đến hai bát liền.
Sau khi ăn cơm xong hai người ra khỏi nhà. Kiều Thận Ngôn đến tập đoàn làm việc
còn Diệp Tri Ngã đến bệnh viện thăm Kiều Mẫn Hàng.

Tôn Gia Linh sáng hôm nay cũng không đến bệnh viện
thăm Kiều Mẫn Hàng, để cho cô một mình lặng lẽ trong phòng bệnh rảnh rỗi đến độ
chẳng biết phải làm gì, khi vừa nhìn thấy Diệp Tri Ngã bước chân đến liền mở miệng
trách cứ luôn: “Chị đã quên luôn em rồi đấy hả, cả một buổi sáng chẳng hề thấy
bóng dáng ma quỷ nào xuất hiện ở đây cả”. Diệp Tri Ngã đưa cho Diệp Mẫn Hàng
gói hạt dẻ xào đường ngọt vừa mua ở cổng bệnh viện trước khi bước vào đây, khi ấy
mới có thể dùng đồ ăn để lấp đầy miệng không cho Kiều Mẫn Hàng còn than trách
gì được nữa.

Căn cứ vào dự định đã được bố trí xong xuôi bài
bản, ngày hôm nay sẽ quyết định cách sắp xếp khung cảnh cho sân khấu nơi sẽ diễn
ra lễ cưới của Kiều Mẫn Hàng. Tôn Gia Linh đã giúp cô liên lạc với công ty
chuyên phụ trách các vấn đề về tổ chức tiệc cưới, đó là một công ty có kinh
nghiệm nhất đồng thời cũng thuộc hạng sang trọng cao cấp nhất trong cả thành phố
Nam Kinh này. Để phục vụ cho địa điểm tổ chức tiệc cưới, bên công ty này đã đưa
ra vài phương án với những phong cách khác nhau để có thể giúp cho khách hàng
có sự lựa chọn nhiều hơn và dễ dàng tìm ra phương án yêu thích của mình hơn.
Nhà thiết kế hoa nghệ thuật còn đặc biệt chuẩn bị sẵn vài bó hoa được tết độc
đáo không giống nhau và các loại đồ trang sức khác nhau nữa, họ đều đã chụp
hình cẩn thận lại và còn chụp lưu lại những phong cách tổ chức địa điểm đã từng
thiết kế trước đây để mang đến cho mọi người tham khảo.

Những phương án này thì cái nào cũng đẹp hết. Diệp
Tri Ngã và Kiều Mẫn Hàng lần lượt ngắm nhìn chăm chú từng phương án nhưng đều
không đành lòng bỏ đi bất cứ một thứ nào. Ngắm đi ngắm lại, chọn mãi chọn hoài.
Cuối cùng thì cả hai cùng tập trung vào hai phương án, một phương án có phong
cách thiết kế với hai màu xanh lá cây và trắng làm tông nền chủ đạo, kiểu dáng
nho nhã sang trọng và đầy nét tươi mới sáng tạo. Còn phương án kia có màu hồng
phớt làm tông nền chủ đạo với phong cách thiết kế đáng yêu và mỹ lệ.

Kiều Mẫn Hàng gãi đầu do dự: “Chị dâu, chị nói
xem rốt cuộc nên chọn phương án nào thì đẹp nhất ạ?”

Diệp Tri Ngã giơ cao bức ảnh của hai phương án
lên hai tay ngắm nghía, mắt đảo quanh liên tục: “Hay là làm luôn hai phương án
đi, mỗi bên ta làm một phương án vậy, nửa bên trái sẽ là phong cách với tong nền
xanh trắng chủ đạo, nửa bên phải còn lại là phong cách với tông nền hồng chủ đạo”.

Kiều Mẫn Hàng cười hi hi rồi nói: “Hay là như thế
này đi, em kết hôn thì dùng một phương án, còn phương án còn lại sẽ để dành cho
chị khi kết hôn. Cả hai phương án này đều đẹp quá, mình mà không dùng phương án
nào trong số này thì sẽ đáng tiếc biết bao chị à!”

Diệp Tri Ngã suy nghĩ mông lung: “Hay là em chọn
bộ hồng phớt này đi, nó giống hệt như em vậy, vô cùng đáng yêu, nhí nhảnh, mà
phong cách lại phù hợp với em và với cả màu của chiếc váy cưới của em nữa chứ”.

Mới nhắc đến bộ váy cưới thì y như rằng Tôn Gia
Linh đã có mặt ngay lập tức. Cô mang đến công trình cả một buổi sáng bận rộn chạy
khắp chốn mới làm xong được của mình. Cô đã tìm đến một người đồng nghiệp cùng
làm về nghành nghề thiết kế thời trang như mình để tìm tòi, để moi móc cho bằng
được một số bí quyết của họ và cũng như những đồ quý giá trân trọng cất giữ bao
lâu của họ, đó là chiếc khăn che đầu đã cổ có màu sắc và chất liệu được làm giống
hệt với chiếc váy cô tặng cho Kiều Mẫn Hàng, đã cắt vừa khít với số đo của chiếc
váy cưới, rồi dùng nhiệt độ cao ép tỉ mỉ từng hạt kim cương lên chiếc khăn trùm
đầu này, những hạt kim cương đó được đính giống hệt với bức hình thù được thêu
trên ngực của bộ váy. Cô xem lại từng phương án thiết kế sân khấu cho lễ cưới
và cũng đồng tình chọn bộ màu hồng phớt đó, và tiếp theo hai bộ váy dành cho
hai phù dâu mặc cũng được căn cứ theo phong cách thiết kế sân khấu này để tạo
ra.

Ba người con gái cùng chung tay chuẩn bị cho lễ
cưới của Kiều Mẫn Hàng. Tâm trạng của cô ngày hôm nay vô cùng tốt, những nụ cười
tươi roi rói không ngừng nở trên môi. Rồi Diệp Tri Ngã chạy đến văn phòng làm
việc của Đỗ Quân để hỏi thăm về tình hình sức khỏe của Kiều Mẫn Hàng, sau đó
quay về báo cáo cho Kiều Mẫn Hàng rằng chủ nhiệm Đỗ đã đồng ý cho cô hai ngày
sau được xuất viện về nhà.

Kiều Mẫn Hàng vui mừng không kể xiết, khi nhìn
thấy Phí Văn Kiệt mở cửa bước vào phòng thăm cô, liền cười thật tươi, một nụ cười
tràn ngập vui vẻ và hạnh phúc: “Anh Phí Văn Kiệt, sao hôm nay anh đến thăm em sớm
thế vậy! Em kể cho anh nghe một chuyện tốt vô cùng nhé, chỉ hai ngày nữa thôi
là em có thể được xuất viện về nhà rồi anh à!”

Diệp Tri Ngã ngồi sắp xếp một đống hình ảnh đang
nằm ngổn ngang tại căn phòng của Kiều Mẫn Hàng, cô bước thật nhẹ thật khẽ khàng
như không chút động tĩnh nào đi về phía khung cửa, nơi cách Phí Văn Kiệt và Kiều
Mẫn Hàng hơi xa một chút, để lại những bức hình liên quan đến lễ cưới đã được
thống nhất chọn xong, những thứ còn lại cho hết vào chiếc túi to đựng các giấy
tờ khác của công ty chuyên phụ trách chuẩn bị lễ cưới đó. Kiều Mẫn Hàng thầm thầm
thì thì nói chuyện với Phí Văn Kiệt, cô nói về việc đã thương lượng với chị Tôn
Gia Linh chuẩn bị cả trang phục cưới cho Phí Văn Kiệt, rằng anh nên mặc bộ âu
phục màu đen hay là màu trắng, rằng nên phối với chiếc cà vạt nào để phù hợp với
bộ âu phục đó, hay chọn loại cà vạt đã được thắt sẵn rồi, không biết nên chọn
thế nào cho anh được đẹp nhất trong ngày cưới.

Kiều Mẫn Hàng nói chuyện một hồi mà không nghe
thấy tiếng của Diệp Tri Ngã đâu cả cô liền cười to và cất giọng gọi với sang Diệp
Tri Ngã: “Chị dâu à, chị nói xem thế nào đi ạ, rốt cuộc nên chọn loại nào thì đẹp
hả chị?”

Diệp Tri Ngã ngẩng đầu lên cười và đáp lại: “Đều
đẹp cả em à”.

Tôn Gia Linh cũng cười theo và nói: “Anh Phí Văn
Kiệt nhà em thì mặc loại nào mà không đẹp cơ chứ, em hãy lo cho chính bản thân
em đi Kiều Mẫn Hàng ạ, đừng để đến lúc đấy lại bị người ta nói rằng một bông
hoa nhài cắm ngay vào bãi cứt trâu đấy nhá!”

Kiều Mẫn Hàng nhảy cẫng lên đánh đùa Tôn Gia
Linh vài cái, còn Phí Văn Kiệt thì ngồi yên bên cạnh và nhìn hai cô gái đang
say sưa trêu đùa nhau, anh không hề đưa mắt nhìn sang phía bên Diệp Tri Ngã một
chút nào cả. Diệp Tri Ngã ngồi một bên thoáng chút ngại ngùng, cô bật ti vi lên
xem, lúc này đồng hồ cũng đã điểm năm giờ chiều rồi, cô liền đứng dậy và chào tạm
biệt Kiều Mẫn Hàng. Kiều Mẫn Hàng không để tâm và nũng nịu trách móc Diệp Tri
Ngã bắt cô ngày mai phải đến sớm một chút rồi lại quay sang nói với Phí Văn Kiệt
đang ngồi bất động một chỗ bên cạnh mình: “Anh Văn Kiệt, anh cũng đừng có ngồi
im lìm ở đây như thế nữa chứ, em và chị Tôn Gia Linh có chút chuyện bí mật muốn
nói riêng với nhau đã, chị dâu hôm nay cũng không có lái xe đến đây thăm em
đâu, hay là anh đi về luôn rồi cho chị ấy quá giang cùng anh nhé”.

“Không cần đâu em à, chị gọi taxi đến là về được
ngay ấy mà”. Diệp Tri Ngã nghe thấy lời dặn dò của Kiều Mẫn Hàng liền vội vàng
từ chối ngay. Nhưng Kiều Mẫn Hàng đã gạt: “Về được ngay gì cơ chứ, ở cổng bệnh
viện là khó gọi taxi nhất còn gì nữa chị, mà bây giờ lại đúng là giờ tan ca,
cho nên chị có đợi đến nửa tiếng cũng chưa chắc đã gọi được taxi về đâu. Anh
Văn Kiệt đưa chị dâu về nhà đi, cũng chẳng phải là chuyện gì to tát mà chị”.

Tôn Gia Linh cũng gật gù đồng ý lời của Kiều Mẫn
Hàng: “Đúng đấy chị à, giờ này mà đứng ở cổng bệnh viện thì tìm đâu ra một chiếc
taxi trống cơ chứ. Cũng chỉ còn vài ngày nữa thôi là thành em rể rồi còn gì nữa,
chị Diệp không cần phải khách sáo như thế với anh Văn Kiệt đâu chị ạ”.

Phí Văn Kiệt lúc này mới đưa mắt nhìn Diệp Tri
Ngã một lần, anh đang ngồi trên ghế liền bật dậy và nói: “Thế thì anh đi trước
em nhé, sáng mai ở công xưởng không có việc gì bận rộn cả, anh sẽ đến đây ngồi
với em”.

Sau khi rời khỏi phòng bệnh của Kiều Mẫn Hàng
đang điều trị, thì cũng là lúc nụ cười trên môi của Diệp Tri Ngã và Phí Văn Kiệt
đã biến mất. Hai người cùng bước ra nhưng người trước kẻ sau lần lượt đi ra
phía cầu thang máy. Thời gian này người chờ đợi để đi thang máy đông vô cùng, mỗi
tầng đều hiển thị có người đang đi và dừng lại. Khi thang máy chỉ còn cách nơi
anh và cô đang đứng chờ thì đột nhiên chiếc xe lăn chuyên dành cho bệnh nhân cấp
cứu vội vàng chạy từ bên ngoài đến. Tất cả những người đi trong chuyến này đều
phải đứng một cách chật chội, bó hẹp trong một chiếc thang máy nhỏ mà có đến biết
bao nhiêu người ở đây. Ngay đằng sau Diệp Tri Ngã là ngực Phí Văn Kiệt kề sát.
Cô cảm thấy ngại ngùng quay đầu sang một bên và cúi xuống, dấu ấn của nụ hôn thắm
thiết phía dưới bên phải cổ vẫn còn dư âm vô cùng mạnh mẽ và mãnh liệt, vẫn còn
hiện rõ và kích thích.

Hai người chỉ là đứng sát nhau nhưng Diệp Tri
Ngã có cảm giác thật kỳ lạ, cô như cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể của
Phí Văn Kiệt, đến hơi thở của anh lúc này dường như cũng mạnh và gấp hơn so với
bình thường. Thật không dễ dàng gì mới xuống được tầng một. Khi những người
cùng đứng với Diệp Tri Ngã và Phí Văn Kiệt đã đi ra gần hết rồi, đám người còn
lại bên trong liền ào ào xô ra. Diệp Tri Ngã cũng phải theo đà vội vàng bước ra
thật nhanh. Thế rồi bàn tay của Phí VĂn Kiệt từ đằng sau kéo mạnh cô lại, rồi
tay kia của anh che chắn cho cô không để cô bị những người xung quanh va chạm
vào. Anh từ từ nắm tay cô giúp cô đi ra khỏi đám đông một cách an toàn.

Mùi thuốc sát trùng lan tỏa khắp bệnh viện. Diệp
Tri ngã e lệ cúi đầu xuống và nói lời cảm ơn Phí Văn Kiệt, thế nhưng cô lại
nhìn thấy rất rõ ánh mắt giận giữ của anh lướt qua cô. Rồi ánh mắt ấy bất ngờ
biến mất ngay trong tích tắc, để lại hai hàng mi dài lẳng lặng khép xuống. Phí
Văn Kiệt bước qua Diệp Tri Ngã, những bước chân của anh thật dài và cũng thật
nhanh, lướt qua người cô và hướng ra phía ngoài, ra khỏi tòa nhà dành cho bệnh
nhân này.

“Anh Văn Kiệt!”

Phí Văn Kiệt dừng chân lại. Diệp Tri Ngã liền mỉm
cười và nói với anh: “Thật sự không cần phải làm phiền đến anh nữa đâu ạ, em về
một mình cũng được rồi, tiện đường còn có thể đi dạo bộ ngắm đường phố nữa anh ạ”.

Phí Văn Kiệt không quay đầu lại, nhưng anh cũng
không bước đi tiếp nữa. Những người ra ra vào vào ở tòa nhà dành cho bệnh nhân
nằm viện điều trị này rất đông, họ mải miết lướt qua nơi có hai con người đang
đứng lặng thinh, họ dường như chẳng hề đoái hoài gì đến sự có mặt của hai người
ấy, cũng giống như thời gian vậy, giống như vận mệnh của mỗi người vậy, và cũng
giống như không có bất cứ một cách nào khác để có thể lặp lại những điều đã từng
xảy ra như lần đầu tiên.

Diệp Tri Ngã đi ra khỏi cổng bệnh viện không được
bao lâu thì liền nhận được điện thoại gọi đến của Kiều Thận Ngôn. Anh vẫn đang ở
trong tập đoàn, trong tay có biết bao công văn giấy tờ đang chờ anh giải quyết.
Kiều Thận Ngôn nói rằng anh không thể trở về nhà ngay lập tức được, và cũng
không thể ăn cơm tối cùng cô hôm nay được. Anh còn dặn rằng nếu về quá muộn thì
cô phải ngoan ngoãn đi ngủ một mình trước, không được chờ anh.

loading...

Tập đoàn của Kiều Thận Ngôn cách bệnh viện nơi
Kiều Mẫn Hàng nằm điều trị không xa lắm. Diệp Tri Ngã cầm điện thoại trong tay
và đứng sững lại trên đường một lúc rất lâu. Cô liền bước vào một quán ăn nhỏ
đang bốc hương thơm nghi ngút, mua hai phần cơm thịt nướng loại ngon và nước
súp thịt sườn nóng hổi rồi ngồi xe buýt đến tập đoàn của Kiều Thận Ngôn đang
làm.

Đây là lần đầu tiên Diệp Tri Ngã đến tập đoàn của
Kiều Thận Ngôn. Cô đứng dưới chân cổng tập đoàn ngẩng đầu lên cao nhìn dõi theo
phía khung cửa sổ với ánh đèn chập chờn lúc sáng lúc tối, mờ mờ ảo ảo. Tim cô
lúc này bỗng dưng đập thình thịch. Ngày hôm qua vẫn còn như thế cơ mà, hôm nay
liền hấp tấp chạy ngay đến tìm anh, giống như là cô đang bám theo anh thì đúng
hơn. Thế nhưng lúc này nếu cô không đi lên thì những đồ ăn đồ uống này biết phải
giải quyết ra sao đây? Cô nghĩ đi nghĩ lại một hồi rất lâu, rồi lại suy ngẫm
liên tiếp không ngừng. Rồi Diệp Tri Ngã vẫn chưa tìm cho ra được lý do mà cô thấy
có thể thuyết phục được bản thân mình cả. Thế rồi cô cười một cách gượng gạo lặng
lẽ quay đầu bước ra, đi theo ánh đèn điện của đêm tối bước về phía ngôi nhà
đang chờ đợi cô ở phía ấy.

Cô đi chưa được một trăm mét thì di động liền
vang lên tiếng nhạc. Vẫn là Kiều Thận Ngôn gọi cho cô: “Em đang ở đâu vậy hả? Tại
sao em vẫn chưa chịu về nhà thế?”

Diệp Tri Ngã đặt túi cơm hộp trên chiếc ghế dài ở
bên đường, cô ngồi xuống nói chuyện với anh: “Em đang ở trên đường anh ạ”.

“Đang trên đường sao? Vẫn chưa bắt được taxi
sao?”

“Dạ, em ngồi xe buýt anh ạ”.

“Còn bao lâu nữa em mới về đến nhà thế?”

“Tầm khoảng… ”, Diệp Tri Ngã ngó nghiêng ra xung
quanh. Nếu như cô đi bộ về nhà thì e rằng phải mất đến một lúc lâu nữa, “Tầm
khoảng nửa tiếng hoặc bốn mươi phút nữa anh ạ”.

“Sao lâu thế cơ chứ! Em đang ở đâu rồi hả? Anh đến
đón em luôn nhé”.

Diệp Tri Ngã bần thần phải đến một lúc mới trả lời
anh: “Anh đang ở đâu thế ạ? Anh không ở tập đoàn nữa sao anh?”

Kiều Thận Ngôn thoáng chút ngập ngừng rồi mới trả
lời cô: “Anh có chút việc… Em đang ở đâu rồi? Đừng có đi xe buýt nữa em, đợi
anh một chút anh sẽ đi đón em ngay”.

“Em đang ở, em đang ở…”, Diệp Tri Ngã với vẻ mặt
hơi ngại ngùng không dám nói ra, phải ngập ngừng đến một hồi mới trả lời câu hỏi
của anh, “Em đang ở dưới tòa nhà tập đoàn của anh thôi…”

Kiều Thận ngôn không ngờ đến câu trả lời như thế
này của Diệp Tri Ngã, anh nói luôn: “Em… đã nhớ anh đến như thế rồi sao, hả
em?”

“Anh thì có”. Diệp Tri Ngã nghe thấy tiếng cười
thật tự nhiên thật thoải mái của Kiều Thận Ngôn, cảm giác do dự và ngại ngùng bỗng
dưng lặn mất tăm ngay sau đó, “Anh đã ăn cơm tối chưa ạ? Em đã mua cơm thịt nướng
rất là ngon đến đây để cho anh ăn này”.

Kiều Thận Ngôn ngập ngừng một hồi lâu rồi mới mỉm
cười đáp lại cô: “Đợi anh một chút nhé, anh sẽ đến chỗ em ngay đây”.

Mười mấy phút sau đó, Kiều Thận Ngôn nhìn thấy
Diệp Tri Ngã đang ngồi ở băng ghế dài trên vỉa hè chờ anh. Thế nhưng vì sợ phần
cơm mua về sẽ bị lạnh nên cô đặt cả hộp cơm lên trên đùi mình, và còn dùng khăn
quàng cổ quấn quanh lại cho giữ được hơi ấm không bị tỏa ra vì tiết trời lạnh
lúc này. Con đường này không cho phép dừng xe ở đây, khi cô vừa nhìn thấy xe
anh tiến đến phía mình liền chạy thật nhanh đến phía anh và ngồi tót vào trong
xe, giọng vui vẻ nói chuyện với anh: “Anh đến nhanh thật đấy”. Vừa ngồi trong
xe, Diệp Tri Ngã liền ngửi thấy ngay mùi cơm bốc lên thơm nghi ngút, thật là hấp
dẫn và ngon lành, cô hít lấy hít để như đang tranh thủ thưởng thức mùi thức ăn
thơm nồng này: “Mùi gì đấy hả anh?”

Kiều Thận Ngôn đã không đưa cô về nhà mà lái xe
trực tiếp đến nhà để xe ở dưới hầm của tập đoàn nơi anh làm việc. Sau khi anh
xuống xe liền mở một chiếc túi đựng đằng sau cốp xe ra và nói với cô: “Thư ký
Vương đã làm cơm kali mang đến cho anh đấy, anh định mang về cho em ăn cùng nữa…”

Hai người đứng cùng nhau trong nhà để xe, một
người đứng bên cạnh cánh cửa sát ngoài chiếc ghế ngồi phụ trước xe, còn người
kia đứng bên dưới đối diện với ghế lái chính, khoảng cách giữa hai người cách
nhau phải đến chiều dài của cả một chiếc xe, và mỗi người thì cầm trên tay một
chiếc túi đựng thức ăn đã nấu sẵn. Không còn nhớ ở đâu đó đã từng có người đã
nói một câu như thế này, đại ý là một cộng miếng một bát cơm thôi nhưng sẽ khiến
cho lòng người ấm áp mãi mãi và không thể dùng được lời nào hay ngôn ngữ nào để
miêu tả cho chính xác được tâm trạng của cô, rốt cuộc gọi đó là cảm động hay là
buồn cười thì cô cũng chẳng biết được nữa. Cô nở một nụ cười rất tươi nhìn thẳng
vào Kiều Thận Ngôn, nụ cười như muốn khiêu khích cái dạ dày đang đói cồn cào muốn
sôi tung lên của anh. Trong nhà để xe toàn mùi xe hơi và khói bụi thật là khó
chịu như thế này, hương thơm của đồ ăn bốc lên ngào ngạt khiến cho người ngửi
phải xiêu lòng.

Kiều Thận Ngôn cầm chùm chìa khóa ra, mở cánh cửa
xe mà mới đó thôi anh vừa khóa cẩn thận lại, sau hai tiếng tít của còi chống trộm
trong xe, anh liền kéo ngay Diệp Tri Ngã đi xuống cánh cửa phía ghế đằng sau
xe, rồi đẩy nhanh cô vào bên trong đó. Diệp Tri Ngã mỉm cười và hỏi anh: “Anh
làm gì thế, anh làm gì thế hả?”

Đại thiếu gia cũng vội vàng ngồi luôn vào trong
xe với cô, anh không thể chờ đợi được lâu hơn thế nữa, ôm chặt lấy cô và hôn tới
tấp: “Anh không kiên nhẫn để lên tầng được nữa rồi em…”

Diệp Tri Ngã cười nghiêng ngả như muốn rơi cả nước
mắt. Lúc này cô cũng có cảm giác giống như anh, thứ cảm giác không thể chờ đợi
lâu hơn được nữa. Không gian ở hàng ghế đằng sau xe không được rộng và thoải
mái cho lắm. Cô bị anh hôn liên tiếp, hôn nồng nàn đến mức khiến cho cô như muốn
điên cuồng hết người lên, tinh thần đắm đuối cảm giác ham muốn đến tột đô. Và
cô cũng phải mất một thời gian khá lâu mới gỡ cho bằng được cánh tay săn chắc của
anh đang sờ soạng vào cơ thể cô ở bên trong lớp váy mỏng manh này. Kiều Thận
Ngôn dùng trán của mình chạm nhẹ vào vầng trán của Diệp Tri Ngã rồi lắc đầu
than vãn với cô: “Tại sao anh lại bị em mê hoặc đến mức điên cuồng như thế này,
em đúng là một cô yêu tinh, hồ ly tinh…”

Đôi mắt long lanh của Diệp Tri Ngã cứ thế nhìn
anh và cười không ngớt. Kiều Thận Ngôn ho vài tiếng lấy lại giọng, rồi đẩy cô một
cách thô lỗ sang vị trí ghế ngồi ngay bên cạnh. Anh chỉnh lại quần áo cho ngay
ngắn rồi kéo cánh cửa xe ra, bước ra ngoài một cách chớp nhoáng và nói với cô:
“Việc chính đều đã bị em làm cho anh lú lẫn hết cả rồi đấy, mau cùng anh đi lên
tầng ăn tối, đi nào em”.

Hai người tay trong tay cùng nhau đi đến tầng
nơi có cầu thang máy của tập đoàn, vừa mở cánh cửa thang máy ra, Kiều Thận Ngôn
đã rất nhanh lấy lại tinh thần và trở về với trạng thái và phong độ của một ông
tổng giám đốc. Anh đi những bước đi trịnh trọng phía đằng trước còn cô cúi đầu
lẽo đẽo bước theo phía sau anh. Mặc dù bây giờ đã qua thời gian làm việc từ lâu
rồi, thế nhưng vẫn còn không ít những ánh mắt dõi theo đầy vẻ tò mò tọc mạch. Bởi
họ nhìn thấy đây là lần đầu tiên ông tổng giám đốc đưa một người con gái đi vào
trong văn phòng làm việc của riêng mình.

Mối quan hệ giữa thư ký Vương và gia đình dòng họ
Kiều không giống như những mối quan hệ bình thường một chút nào. Cô đã nghe nói
về Diệp Tri Ngã từ lâu rồi, nên khi thấy Diệp Tri Ngã bước đến liền tỏ ra vô
cùng niềm nở và nhiệt tình, chủ động đi đến phía hai người và chào hỏi Diệp Tri
Ngã, cô còn giúp hai người mang hộp cơm đi hâm nóng trong lò vi sóng. Diệp Tri
Ngã thoáng chút ngượng ngùng không tự nhiên cho lắm, mãi cho đến khi cánh cửa
văn phòng làm việc của Kiều Thận Ngôn được khép lại thì cô mới như vừa được
trút một hơi thật thoải mái, rồi cùng anh đi vào gian phòng đôi bên trong đó. Họ
cùng ngồi trên ghế sofa và cùng nhau ăn cơm tối.

Tốc độ ăn cơm của Kiều Thận Ngôn nhanh vô cùng.
Chỉ sau ba đến năm phút thôi là trận chiến của anh đã được giải quyết một cách
gọn gàng sạch sẽ. Sau khi ăn xong anh liền đi ra ngoài tiếp tục làm công việc của
mình. Kiều Thận Ngôn là một người có tinh thần và thái độ làm việc rất nghiêm
túc, yêu cầu của anh đối với những người cấp dưới cũng rất cao, và hơn thế nữa
yêu cầu đối với chính bản thân anh thì lại còn cao hơn nhiều lần nữa. Từ ngày
anh nối nghiệp ba tiếp quản công việc này, nhờ năng lực của anh đã giúp cho tập
đoàn Ninh Huy xuất khẩu được lượng gang sắt ra nước ngoài cao đến vài trăm phần
trăm so với thời kỳ ông Kiều Giám An vẫn còn đảm nhiệm, đồng thời tập đoàn cũng
nhập về ngày càng nhiều trang thiết bị máy móc mới và hiện đại. Thời gian này tập
đoàn của anh đang đấu thầu để xây dựng một cây cầu dây văng vượt qua lòng biển
lớn ở khu vực Tây Á, nếu như công trình này có thể được đấu thầu thành công
không chỉ có thể chứng minh được thực lực mạnh mẽ của tập đoàn mà còn có khả
năng mở thêm một thị trường mới với tiềm năng vô hạn. Chính vì vậy mà Kiều Thận
Ngôn vô cùng vô cùng quan tâm đến công trình này. Buổi tối bảy giờ rưỡi anh đã
hẹn sẵn những người tham gia phụ trách đảm nhiệm công trình đó và có cả sự tham
gia của những người đã được phân công công tác tại khu vực Tây Á trước đó để
cùng tổ chức một cuộc họp thảo luận bàn bạc chung thông qua internet.

Diệp Tri Ngã ăn cơm tối xong liền dọn dẹp sạch sẽ
mọi thứ trên bàn rồi nghiêng người trên ghế sofa xem chương trình chiếu trên
tivi. Cô xem được một lúc thì đến quảng cáo và sau đó không còn hơi sức để chuyển
từ kênh phát quảng cáo sang một kênh bất kỳ nào muốn xem nữa rồi. Cô liền tắt
luôn tivi đi mà mở máy tính ra. Trong căn phòng đôi của Kiều Thận Ngôn cũng có
một dàn máy tính, thế nhưng có thể do từ trước tới nay bộ máy tính đó chưa được
sử dụng qua bao giờ cho nên bên trong máy tính hoàn toàn trống rỗng, không được
lắp đặt bất cứ một phần mềm nào cả. Cô cũng lười biếng không muốn phải tải về từng
phần mềm một, nên đành chuyển sang chức năng chơi trò chơi ngẫu nhiên ở trong
máy. Cô chơi trò gọi là đón rồng vào nơi hoang vắng. Thế nhưng trò chơi này có
chơi mải miết thì cũng chỉ tầm khoảng nửa tiếng là xong hết, nếu có tiếp tục
chơi nữa thì sẽ khiến cho người chơi cảm thấy phát ngán. Cô nhìn chằm chằm vào
những lá phiếu bằng giấy bay qua lượn lại liên hồi trong màn hình máy vi tình,
đôi mắt đã bắt đầu cảm thấy đau nhức, hơi tê tê cay cay và mỏi mệt. Rồi như
không chịu đựng được nữa, cô đứng bật dậy đi ra phía khung cửa ngoài kia vươn
vai duỗi người.

Có thể là do liên quan đến độ tuổi mà Kiều Thận
Ngôn rất thích cảm giác đứng từ trên cao nhìn xuống khung cảnh phía dưới. Không
kể là nhà ở hay văn phòng trong tập đoàn, thì anh cũng đều chọn ở tầng cao nhất.
Không khí của buổi đêm mới thanh vắng và thoáng đãng làm sao. Phía ngoài ô cửa
kia là cả một không gian rộng lớn bát ngát với những ánh điện nhấp nhoáng lung
linh, thật là rực rỡ. Cho nên cô không sao nhìn nổi những vì sao xa xăm nằm
trên bầu trời cao vời vợi kia được.

Cũng không biết giờ đã là mấy giờ rồi nữa. Cánh
cửa văn phòng nơi mà Kiều Thận Ngôn làm việc lúc mở ra lúc lại khép chặt vào.
Có thể sắp đến giờ tan họp rồi cũng nên. Diệp Tri Ngã lại cố gắng đợi thêm một
lúc nữa, cô nhè nhẹ kéo cánh cửa văn phòng ra một chút xíu rồi nghiêng người
nhìn qua khe cửa nhỏ này nhìn vào bên trong. Kiều Thận Ngôn đang sắp xếp chỉnh
lý lại một số hồ sơ, nhìn thấy Diệp Tri Ngã liền mỉm cười giơ ngón tay ra chỉ
trỏ ám hiệu cho cô: “Em vào đây đi”.

“Anh làm xong rồi phải không ạ?”. Diệp Tri Ngã
bước đến bên anh. Kiều Thận Ngôn gật gật đầu, lấy chiếc điện thoại chuyên dùng
để gọi nội bộ trong tập đoàn và nhấn vào nút bên thư ký Vương, dặn cô tan ca và
về nhà trước. Diệp Tri Ngã lắc đầu nói, “Giờ mới biết rằng mọi người kiếm tiền
thật là không hề dễ dàng chút nào cả anh ạ”.

Kiều Thận Ngôn mỉm cười với cô rồi kéo cô vào
sát người anh, hôn cô một cái, rồi lại tiếp tục đi ra phía máy tính bận rộn tiếp
công việc của mình: “Pha cho anh một cốc cafe nhé, đặc một chút đấy”. Diệp Tri
Ngã ngoan ngoãn vâng lời ra ngoài văn phòng làm theo yêu cầu của anh. Lúc này
thư ký Vương đang chuẩn bị đi về nhà, cô liền pha sẵn cafe và đưa cho Diệp Tri
Ngã bưng vào bên trong, đặt ở nơi mà Kiều Thận Ngôn chỉ cần giơ tay ra là có thể
lấy ngay được tách cafe lên để uống. Sau đó Diệp Tri Ngã ngồi vào trong chiếc
ghế da đặt ngay phía đối diện bàn làm việc của anh, tò mò ngắm nhìn anh trong bộ
dạng chăm chú cần mẫn làm việc.

Một người đàn ông khi làm những công việc khác
nhau sẽ hiện ra những vẻ mặt và tướng mạo không hề giống nhau. Lúc này đây, Diệp
Tri Ngã không hề nhận ra biểu hiện cố chấp gia trưởng hay sắc thái luôn muốn bắt
ép người khác phải phục tùng cho mình đâu nữa. Anh hơi chau mày và nhăn trán.
Đôi mắt bị ánh sáng của màn hình máy tính chiếu rọi vào trở nên lấp lánh sáng rực.
Làn môi mím chặt vào nhau một cách vô thức, nếp nhăn ở hai khóe môi ẩn hiện.
Anh đang rất chuyên tâm và tập trung cao độ vào công việc nên không thể biết rằng
mình đang bị ánh mắt của một người con gái dõi nhìn theo. Bận chừng khoảng hai
mươi phút thì lúc đó Kiều Thận Ngôn mới dừng lại với tay lấy tách cafe đã trở
nên nguội lạnh từ bao giờ đưa lên môi và nhấp một ngụm nhỏ.

“Đi lấy cho anh một số đồ”, Kiều Thận Ngôn nói với
Diệp Tri Ngã giống như đang ra lệnh một cách cứng nhắc cho thư ký Vương vậy, “Ở
ngăn kéo thứ hai bên phải bàn sách trong phòng”.

Kiều Thận Ngôn không nói thêm câu gì cả, bàn
phím máy tính lại liên tục vang lên tiếng gõ đều đều. Diệp Tri Ngã bước đến bên
cạnh bàn sách và cúi người mở chiếc ngăn kéo trong đó ra, cô bất ngờ vui mừng
hét lên một tiếng, rồi ngay lập tức lấy tay bịt mồm của mình lại.

Trong ngăn kéo bàn chỉ đặt một hộp kính trong suốt,
bên ngoài hộp có thắt chiếc ruy băng màu hồng phớt đáng yêu, bên trong thì xếp
đầy những nhụy hoa màu hồng nhẹ, nhụy hoa nằm ở giữa. Một đôi giày chuyên dành
cho luyện múa ballet màu trắng muốt được đặt cẩn thận ở bên trong, dây giày được
thắt hình cánh bướm thật xinh đẹp và hấp dẫn. Bên trong đế giày có thêu hình
hoa màu vàng, khắc tên hãng Grishko, đây là hãng giày múa ballet nổi tiếng nhất
thế giới này.

Diệp Tri Ngã thốt lên không ngừng vì quá ngạc
nhiên và vui sướng, mà cô không hề nghe thấy tiếng bước chân đi tới của Kiều Thận
Ngôn đang hướng về phía mình. Anh nhấc chiếc hộp lên, đặt vào trong lòng bàn
tay của Diệp Tri Ngã, nhìn điệu bộ của cô đang nhảy cẫng lên vì thích thú giống
như đứa trẻ sung sướng vì nhận được phong bao lì xì trong ngày đầu năm vậy, thật
là buồn cười quá.

“Đôi giày hơn ba trăm, chiếc hộp thì hơn năm
trăm, đây là món quá với giá tiền rẻ nhất mà anh đã tặng cho con gái từ trước đến
nay đấy, em thật sự dễ bị đánh lừa quá nhỉ!”. Kiều Thận Ngôn cười khoái chí vuốt
nhẹ chiếc cằm nhỏ của Diệp Tri Ngã, “Em đã thích nó như thế thì nên suy nghĩ
xem phải cảm ơn anh như thế nào chứ nhỉ?”

Diệp Tri Ngã mừng quýnh lên, đôi giày này không
đắt như anh nói, cho nên cô càng cảm thấy thích thú hơn nữa, sự thích thú khiến
cho cô như muốn điên cuồng và muốn dùng một hình thức nào đó thật cuồng say để
trả công lại cho người đã mang tặng sự quyến rũ hấp dẫn đến tột độ đó cho cô.
Diệp Tri Ngã cứ thế ôm chầm lấy chiếc hộp đựng đôi giày, rồi quay sang nhìn Kiều
Thận Ngôn, và tiếp theo đương nhiên là lại quay xuống nhìn đôi giày thân yêu
này. Ngoài việc chỉ biết thở một hơi thật dài thì cô cũng chỉ còn biết duy một
cách biểu đạt tình cảm của mình là tiếp tục thở dài nữa mà thôi.

Con người thật dễ dàng bị ảnh hưởng bởi cảm giác
thực trong cuộc sống. Kiều Thận Ngôn cũng cảm thấy tâm trạng của mình bỗng
nhiên vui vẻ phấn khích hẳn lên. Hóa ra một món quà mang đi tặng cho đúng người
đúng hoàn cảnh lại có thể đem lại tác dụng và sự hấp dẫn đến vô cùng như vậy
sao. Đại thiếu gia họ Kiều trợn tròn đôi mắt lắc lắc đầu nhìn Diệp Tri Ngã, rồi
anh ôm gọn cả cô và chiếc hộp đang cầm trên tay vào lòng mình rồi âu yếm nói với
cô: “Thật cứ như không biết còn có thứ gì tốt hơn trên đời này nữa không vậy đấy,
thế mà cũng vui sướng đến ngần này cơ à?”

Diệp Tri Ngã kiễng chân lên cắn nhẹ vào làn môi
của anh, rồi khoái chí cười phá lên sung sướng. Kiều Thận Ngôn hơi khép hai
hàng mi lại, mím môi cười và đầu hơi cúi thấp dần xuống phía khuôn mặt của cô:
“Lần này thì rõ ràng là em có ý với anh trước đó nha…”.

Diệp Tri Ngã cười tươi như hoa nở, rồi lại tiếp
tục hôn vào môi của Kiều Thận Ngôn. Lần này thì cô chủ động hôn anh rất lâu, từ
từ cảm nhận hương vị cafe còn đọng lại trên làn môi của anh. Cô với không tới
khuôn mặt của anh nên liền giơ một tay ra vòng qua cổ và kéo anh xuống thấp với
mình hơn. Mắt cô nhìn thẳng vào mắt anh, dùng đầu lưỡi mút nhè nhẹ lần lượt từng
khóe môi của anh. Động tác trông có vẻ đơn giản dễ dàng nhưng kỳ thực lại đòi hỏi
một kỹ năng vô cùng cao. Kiều Thận Ngôn nhau mày và quay mặt đi, tay anh lau
lau vào bờ miệng của mình và nói: “Em có biết không đấy, sao mà nhiều nước bọt
đến thế cơ chứ!”

Diệp Tri Ngã cười phá lên thích thú, cô nhấp
nháy hai hàng mi và mỉm cười nói giọng vô cùng nhẹ nhàng âu yếm với anh: “Thế
thì anh dạy cho em biết đi… ” Cô nói xong thì mím hai bờ môi như hai cánh hoa
nhỏ lại, ngẩng cao đầu lên trong động tác như đã sẵn sàng và đang chờ đợi anh.

Kiều Thận Ngôn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của
cô, trong đôi mắt sâu thẳm lấp lánh rực rỡ ấy đang chứa đựng biết bao niềm vui
và sự thoải mái. Chỉ sau một giây sau đó chiếc hộp đựng món quà Kiều Thận Ngôn
dành tặng cho Diệp Tri Ngã được đặt lên bàn ngay tức khắc. Cả thân hình của Diệp
Tri Ngã bị anh bế thốc lên, anh bế cô lượn quay một vòng trong khắp căn phòng
này, rồi từ từ hạ xuống chiếc giường mềm mại êm ái bên kia.

Sau khi ham muốn dồn dập khiến cho người trong
cuộc như muốn thở không ra hơi kết thúc thì cũng đã là hơn một giờ sáng, khi cả
hai rời khỏi văn phòng làm việc và cùng nhau trở về chung cư. Kiều Thận Ngôn và
Diệp Tri Ngã đã ôm nhau thắm thiết và ngủ một giấc thật ngon lành cho đến tận
sáng tinh mơ. Diệp Tri Ngã vẫn còn đang ngủ say sưa, đến nỗi Kiều Thận Ngôn tỉnh
dậy khi nào và đi làm lúc mấy giờ cô cũng chẳng hề biết một chút gì cả. Cô tỉnh
dậy và đánh răng rửa mặt xong thì đồng hồ hiện lên là chín rưỡi. Đi ra bàn ăn
và ngồi đối diện vời dì Cát, cô chỉ biết mỉm cười thẹn thùng xấu hổ, không dám
ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt của dì nữa.

Dì Cát đưa phần trứng rán ốp lếp lộ rõ lòng đỏ
ngon lành cho Diệp Tri Ngã. Cô rưới một chút dầu ăn lên trên, đưa vào miệng ăn,
cảm giác thật là thơm và ngọt. Cô tấm tắc khen tài nấu ăn khéo léo của dì: “Dì
Cát à, dì đã học như thế nào mới có thể nấu được những món ăn ngon như thế này
vậy dì? Đến rán trứng ốp lếp thôi cũng ngon và hấp dẫn hơn hẳn người khác rồi
dì à”.

Dì Cát ngồi trên chiếc ghế đối diện với hàng ghế
mà Diệp Tri Ngã đang ngồi, bà cười đầy vẻ đôn hậu: “Đều đã lớn hết cả rồi, Tiểu
Ngôn nhà mình cũng đã biết yêu thương người khác rồi đấy”.

Diệp Tri Ngã cúi thấp đầu xuống: “Dì Cát…”

Bà dì vừa cười vừa nói giọng khẽ khàng: “Diệp tiểu
thư ạ, dì nói với cháu một chuyện này nhé, cháu đừng có chê bà dì này già rồi
phiền nhiễu lắm chuyện nhé cháu”.

“Dì cứ nói đi dì ạ”.

“Chuỵên này, khi nào hai cháu cũng phải đến nhà
Kiều tiên sinh để hỏi thăm và chơi với bác ấy nữa, đều đã chính thức yêu nhau rồi
cơ mà. Nói chung cuối cùng thế nào thì cũng phải đi gặp mặt ba mẹ nữa mà. Kiều
tiên sinh đã gọi điện cho dì không biết bao nhiêu lần để hỏi thăm tình hình của
hai đứa đấy”.

“Chuyện này, chuyện này…”

“Cháu đừng có xấu hổ như thế nhé. Tính cách của
Kiều tiên sinh hòa nhã thân thiện lắm cháu ạ. Cháu cứ xem cách đối xử của ông ấy
với dì là sẽ biết ngay mà. Con người ông ấy cũng thân thiện lắm, cổ phiếu thì
vô vàn thế nhưng lại cô đơn lắm cháu à. Hai cháu mà có thời gian rảnh rỗi thì
hãy cùng nhau đến thăm ông ấy một chút, dù chỉ là ăn một bữa cơm đơn giản thôi
cũng tốt mà cháu”.

“Dạ vâng ạ”. Diệp Tri Ngã gật đầu tỏ vẻ đồng ý,
“Cháu về sẽ nói với anh Kiều Thận Ngôn một tiếng ạ, đợi thêm hai ngày nữa khi
Tiểu Mẫn xuất viện thì chúng cháu sẽ cùng nhau về thăm bác ấy một thể luôn dì ạ”.

“Thế thì tốt quá rồi! Đến lúc đó dì cũng qua nhà
thăm ông ấy, rồi nấu cho mọi người ăn một bữa luôn”. Dì Cát vừa cười vừa xách
chiếc túi loại bảo vệ môi trường chuyên dành để đi mua đồ ăn rồi đi ra chợ.
Diêp Tri Ngã sau khi ăn xong liền đến bệnh viện thăm Kiều Mẫn Hàng, nhưng cô
không vào phòng bệnh của Kiều Mẫn Hàng luôn mà ghé đến văn phòng làm việc của Đỗ
Quân.

Đỗ Quân đang làm việc trong phòng kiểm tra hồ sơ
sổ sách, vẫn chưa về văn phòng của mình. Diệp Tri Ngã đành nói chuyện linh tinh
với u Dương Dương một lúc lâu khoảng chừng hơn nửa tiếng. Hai người hẹn nhau đi
ăn cơm trưa. Rồi sau đó cô chào tạm biệt u Dương Dương và quay trở lại văn
phòng của Đỗ Quân. Lúc này Đỗ Quân vừa gọi điện xong liền nhìn Diệp Tri Ngã và
cười nói: “Trông em vui tươi thoải mái lắm đấy!”

Diệp Tri Ngã mỉm cười và đưa tay gạt những lọn
tóc xõa xuống vén vào sau tai. Cô ngập ngừng một hồi lâu mới nói tiếp với Đỗ
Quân: “Hôm qua khi em đến tìm gặp anh, có phải anh có chuyện gì đó không tiện
nói ra cùng em, đúng không anh?”

Đỗ Quân mỉm cười than vãn: “Em đã cảm nhận được
rồi phải không? Thảo nào mà nói chúng ta là một cặp thầy trò anh em cơ chứ,
đúng là giữa chúng ta có thần giao cách cảm đấy”.

“Có chuyện gì xảy ra phải không anh? Phải chăng
là đã… Bệnh tình của Kiều Mẫn Hàng không tốt cho lắm đúng không anh?”

Đỗ Quân lặng người đi một lúc, giọng trầm mặc
như thì thầm bên tai cô: “Anh đã cùng một số chuyên gia trong lĩnh vực này thảo
luận qua rồi em ạ, rồi còn mang cả tiểu sử bệnh tình của Kiều Mẫn Hàng ra nước
ngoài, để nhờ các chuyện gia nghiên cứu chuyên phụ trách lĩnh vực này ở bên đấy
nghiền ngẫm xem như thế nào. Thế nhưng đối với trường hợp như của Kiều Mẫn Hàng
thì nều chỉ đơn thuần là làm phẫu thuật cấy ghép tim nhân tạo thì cũng đã quá
muộn rồi em à”.

Diệp Tri Ngã nắm chặt hai bàn tay vào nhau, giọng
khẽ khàng: “Ý của anh muốn nói là… Phải làm phẫu thuật cấy ghép kết hợp cả tim
và phổi nữa sao?”

Đỗ Quân gật đầu một cách nghiêm nghị tỏ vẻ đồng
ý: “Nhưng mà độ khó của lần phẫu thuật này thì anh không nói em cũng có thể biết
rất rõ rồi đấy. Giả dụ như phẫu thuật có thành công đi chăng nữa, thì thời gian
sống của bệnh nhận đó cũng chẳng thể kéo dài được bao lâu cả. Nhẽ ra anh định để
cô ấy kết hôn rồi nói hết sự thực cho cô ấy nghe, Tiểu Diệp à, nếu như có thể
được thì anh nghĩ em nên báo cho gia đình cô ấy biết sơ qua một chút tình hình
trước đi, để họ đừng quá hy vọng trông cậy vào lần phẫu thuật này em ạ”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: