truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khí Người Cũ, Đón Người Mới _ Chương 43 – 44 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin-top:0cm;
mso-para-margin-right:0cm;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0cm;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;}

Chương 43

Mộ Tây từng đọc một bài báo trên một diễn đàn trên mạng của phụ nữ
nói rằng, thời điểm hạnh phúc nhất của người chủ diễn đàn là khi cái người đàn
ông ngốc nghếch của cô buổi sáng sau khi hòa hoãn, đã mặc tạp dề chạy xung
quanh giường của cô và hỏi rằng cô muốn ăn gì?

Đàn ông có thể không đẹp trai, có thể không có tiền nhưng phải là
người yêu thương người phụ nữ của mình, mà người đàn bà cho dù bên ngoài có
mạnh mẽ đến mấy đi chăng nữa vẫn luôn mong có người che chở cho mình, yêu
thương mình. Trên thang bậc hạnh phúc, mỗi người đều bình đẳng như nhau.

Từ trên giường đi xuống tìm nước uống, Mộ Tây kinh ngạc thấy Lục
Nhược đang nghiêm chỉnh mặc tạp dề, đứng cạnh bàn bếp.

“Tách” một cái vỏ trứng gà rơi trên mặt bàn bếp, phần lòng trứng
còn chưa rơi ra liền được nhanh chóng cho vào trong bát, quấy đều rất thành
thạo.

Trong miệng Mộ Tây vẫn còn đang ngậm nước chưa kịp nuốt xuống, anh
từ khi nào trông lại “hiền lành” như vậy? Lúc trước ngay cả mì ăn liền cũng còn
lười nấu.

Lục Nhược quay đầu hắt xì một cái, để bát trứng một bên rút tờ
giấy ăn lau nước mũi.

Mộ Tây đi đến ôm lấy anh dựa vào cọ xát, anh mặc trên người vẫn là
áo trắng cô mua cho anh hôm qua, giặt xong phơi nắng một ngày bậy giờ vẫn có
thể ngửi được mùi thơm của nắng: “Có phải bị lạnh rồi không?”

Lục Nhược cúi đầu nhìn đôi tay trắng nõn nà tinh tế đặt ở trên
thắt lưng mình, so với quá khứ, trông giống nhau nhưng đôi tay trông nhu nhược
là vậy lại có thể chèo chống một cái gia đình thật tốt.

Tiếng vải cọ sát, Lục Nhược xoay người lại ôm lấy cô: “Đều tại em
đấy, hôm qua không chịu ngủ cùng cả đêm rất lạnh.”

Đúng là trơn như trạch, anh thế nào cũng nói được! Mộ Tây dở khóc
dở cười nhận lấy nụ hôn đang rơi xuống. Tối hôm qua, Tiểu Đào lại bị sốt rất
cao, Mộ Tây liền ôm con ngủ, Lục Nhược đề nghị ba người cùng ngủ nhưng bị cô từ
chối thẳng thừng.

Mộ Tây bị anh hôn có phần choáng váng, anh ôm cô đặt lên bàn ăn.
Trên bếp nồi nước sôi bốc khói nghi ngút, môi của anh đi lạc xuống dưới: “Nhị
Tây, anh rất yêu em, thật đấy…. anh yêu em!”

“Em biết.” Mộ Tây rất nhanh cởi bỏ tạp dề trên người anh “Anh học
ai nấu canh vậy?” Sau này khi chính thức quay về với nhau xong, Lục Nhược mỗi
ngày đều lải nhải chuyện này bên tai cô đến mấy lần.

“Học từ chị Hai, Nhị ca ở bên cạnh chỉ đạo thêm.” Lục Nhược buồn
bực đừng lên, thật sự học nấu ăn cũng là một việc vô cùng gian nan. Tần Tiểu
Mạn sợ đến thất kinh hồn vía, sợ anh đốt căn bếp nhà cô thành tro, mà Cố Lãng
lại là người có tâm hồn xấu xa, luôn đứng một bên cười nhạo, một bên chỉ chỉ
vào đám khoai tây anh đang thái cười nhe nhởn: “Vì muốn em không bỏ đi cả đấy!
Nhị Tây, chân mở ra một chút!”

“Không được Tiểu Đào sắp tỉnh rồi! Lửa cũng sắp tắt rồi kìa.”

Lục Nhược lưu luyên rút tay ra khỏi váy cô, mắt đói khát nhìn cô:
“Buổi tối xem anh xử em thế nào!”

“Liệu nhìn trời mà hái sao thôi!” Mộ Tây đỏ mặt rời khỏi cái bàn
ăn, mắt thấy chiếc môi bị anh đánh rơi xuống đất cúi người nhặt lên tiện tay
bắt lấy tay anh: “Anh còn phải rửa tay cái đã!” Nói xong, kéo tay anh đến bên
chậu rửa, lại nghe thấy tiếng cười không phúc hậu của anh.

Mộ Tây xấu hổ trừng mắt với anh một cái, Lục Nhược cười rộ lên,
tay anh nhanh chóng bắt lấy tay cô, tay kia mở vòi nước. Mười đầu ngón tay dây
dưa trong nước bắn nước tung tóe, Lục Nhược đem ngón tay khẽ cài vào tay cô,
bất chợt đẩy cô dính vào tường: “Còn sợ bẩn nữa không?”

“Thật là!?!?!?” Mộ Tây nhấc một chân lên đá anh, nhưng cô làm sao
nhanh hơn Lục Nhược được. Bị anh tóm lấy ngược lại chân tay lại càng chạy không
thoát.

“Bố di động của bố này!”

Hai người đang nháo loạn, thì Tiểu Đào đem điện thoại chạy vào.

Dưới ánh mắt căm tức của Mộ Tây, Lục Nhược đành rút bàn tay đang
đặt ở trước ngực về.

“Tiểu Đào trên mặt con nốt đỏ đã lặn bớt đi rồi kìa!” Mộ Tây ngồi
xuống xem xét qua lại gương mặt cuả Tiểu Đào, rất vui vẻ kéo con vào lòng:
“Thật tốt, cuối cùng cũng đã đỡ rồi!” Cúi đầu lấy trán đo nhiệt độ cơ thể con:
“Cũng không còn sốt nữa! Thật là tốt quá!”

“Mẹ….” Tiểu Đào bị Mộ Tây qua quần áo sờ sờ mông của nó làm nó
thấy không được tự nhiên, hai má hơi hồng hồng: “Bố di động đang kêu kìa!”

Mộ Tây nhìn tên hiện trên màn hình, nụ cười trên mặt bỗng nhiên
cứng lại. Tiểu Đào Quân thấy mặt mẹ bỗng nhiên biến sắc sợ hãi: “Mẹ, mẹ làm sao
vậy?”

“Không không mẹ không sao!” Mộ Tây đưa điện thoại cho Lục Nhược:
“Tìm anh đó…. Tiểu Đào lại đây mẹ đưa con đi rửa mặt. Hôm nay lại đi khám lại,
nếu không sao mai lại có thể đi học rồi!”

Lục Nhược nghe điện thoại xong đi vào phòng ngủ thay quần áo.

Mộ Tây lấy bát đũa: “Ăn cơm rồi hãy đi!” Tiểu Đào Quân hưng phấn
đem thìa khua loạn trong bát: “Ăn cơm, ăn cơm!!!”

“Nhị Tây!” Lục Nhược đang thắt dở caravat đi tới: “Bố anh nằm
viện, anh đi tới xem như thế nào. Đem Tiểu Đào đi khám lại bao giờ xong nhớ gọi
cho anh…” Anh tạm dừng một chút: “Chị ấy mới về được ít lâu… Hai năm nay sức
khỏe bố anh không được tốt, anh lại bận nhiều việc…”

Mộ Tây đi đến sô pha ngoài phòng khách, xoay người cầm lấy túi
xách của anh, lấy chìa khóa đặt lên trên bàn.

Sau lại cầm chìa khóa đưa cho anh: “Lái xe cẩn thận một chút! Bao
giờ Tiểu Đào khám xong, em đưa nó dến bệnh viện thăm bố luôn.”

Lục Nhược không đón lấy chìa khóa tiện thể ôm lấy cô: “Nhị Tây!”

“Đừng nghĩ em tốt như vậy,” Mộ Tây bị anh ôm đến thắt lưng cũng
thấy đau: “Em chỉ là không muốn làm một người con dâu bất hiếu thôi!” Rốt cuộc,
cô ấy vẫn là chị gái ruột của anh, họ có cùng cha mẹ. Dù đi đâu chăng nữa họ
vẫn bị ràng buộc bởi dòng máu trong người, vĩnh viễn không thể bỏ được.

Lục Nhược hung hăng hôn cô một cái, cầm lấy đồ đạc vội vàng đi.

Tiểu Đào Quân đem canh trứng Lục Nhược làm ăn thử một miếng, vẻ
mặt như quả mướp đắng nói: “Mẹ thật là rất khó ăn, bên trong còn có trứng gà.”

Mộ Tây nhìn đống đồ ăn trên bàn thở dài nói: “Tiểu Đào, mẹ cùng
con ra ngoài ăn, ăn xong hai mẹ con mình đi thăm ông nội.”

Trong bênh viện tại thành phố S, Lục Đào ngoan ngoãn cùng mẹ đi
theo y tá vào phòng bệnh.

Trong phòng mọi người thực xa lạ, Tiểu Đào nắm chặt bàn tay mẹ.

“Đây là… đã lớn như vậy rồi sao?” Lục mẹ che miệng nức nở nói, đưa
tay về phía Tiểu Đào: “Đến cho bà nội ôm một cái nào!”

Tiểu Đào do còn nhỏ tuổi, sợ hãi chạy về sau lưng Mộ Tây trốn. Lục
Nhược đi lấy thuốc vừa trở về, Tiểu Đào Quân nhìn thấy bố vô cùng ngạc nhiên:
“Bố!”

Nghe được cháu biết Lục Nhược, tâm Lục mẹ hoàn toàn mềm ra.

Mộ Tây tránh ánh mắt Lục Nhược, đem Tiểu Đào đi đến giường bệnh:
“Bố, bố có sao không? Tiểu Đào đây là ông nội, đây là bà nội,..” Ánh mắt rơi
xuống giường bên cạnh Lục Hi, cô nhẹ giọng: “Đây là bác con.”

Tiểu Đào quay đầu nhỏ hết nhìn người này lại nhìn người khác, đến
cổ còn thấy mỏi nhưng vẫn ngoan ngoãn chào hỏi mọi người.

Lục cha tuổi đã lớn, xương
cốt không thể được như trước, năm nay lại càng thấy người nhiều bệnh thêm, bây
giờ cũng đã trở thành khách quen của bệnh viện. Tiểu Đào ông cũng đã thấy qua
chẳng qua khi đó nó còn nhỏ liền như vậy một đoạn thời gian không gặp, giống
như đã thay đổi không ít. Kia một tiếng gọi: “Ông nội” nghe vào trong tai thật
êm tai, mỉm cười gật gật đầu.

 

Chương 44

Tiểu Đào Quân được Lục cha cho một miếng bánh gạo xong cũng không
còn e dè nữa. Đem khối bánh gạo dinh dính nâng niu trong tay, cắn một miếng lại
thấy ngọt ngọt, mềm mềm làm cho nó rất thích.

loading...

“Ông nội còn nữa không ạ?” Ăn xong một cái, Tiểu Đào lại nhìn Lục
cha đầy mong đợi.

Lục cha cả đời nghiêm khắc giờ lại vô cùng dịu dàng sờ sờ đầu
cháu: “Có đương nhiên là có.” Lục mẹ lại đưa cho nó thêm một miếng bánh: “Đào
Đào cứ ăn đi hết bà nội lại cho con.” Nhìn Đào Đào ăn đến hai má phính ra, lại
thoáng nhìn thấy nốt ruồi của nó, Lục mẹ nhịn không được sờ sờ mặt nó: “Nó
trước đây cũng đáng yêu như vậy sao?”

Lục cha lắc đầu: “Làm gì có, chưa từng thấy đứa nhỏ nào ngỗ nghịch
như nó.” Ông lại nhẹ nhàng sờ soạng cánh tay của Tiểu Đào: “Có lẽ có điểm béo
tốt là giống nhau thôi.”

Tiểu Đào đang ăn nghiêm chỉnh đứng dậy, ánh mắt ngập nước nhìn về
phía mẹ. Lục Nhược đem canh gà đã hầm đưa cho Lục cha, thuận tiện đem tay gõ
lên đầu Đào Đào một cái: “Đừng có khóc, đều là người nhà cả, muốn gì liền làm.”

Tiểu Đào được bố cho phép, không hề ngại ngùng, đến bên giường
bệnh chạm vào thứ mà nó để ý nãy giờ, ack, râu của Lục cha.

Lục cha kinh ngạc, bắt được tay mềm mại của nó đang chạm vào râu
mình, thằng bé lại chạm chạm khẽ giật, chọc ông: “Ha ha” cười lớn. Lục mẹ thấy
cháu cùng chồng thân mật như vậy, lại nhìn đến đứa con bị chính mình vứt bỏ hơn
hai mươi năm, trong lòng vui buồn lẫn lộn, lấy thuốc từ bàn tay Lục Nhược: “Con
đừng đứng đây nữa, cơm trưa cũng còn chưa ăn. Đi ra ngoài ăn đi, để đấy mẹ
trông bố cho.”

Nhà ăn bệnh viện.

Lục Nhược thở hắt ra , đặt đũa lên trên bát cơm ra điều vô cùng
thỏa mãn: “Ăn thật là no!” Ngồi ở phía đối diện, Mộ Tây không động đũa gọi phục
vụ đem cà phê lên cho anh: “Ăn nhiều như vậy không sợ bị đau bụng sao, chút lại
phải uống thuốc tiêu hóa.”

Lục Nhược lười biếng ngồi dựa vào ghế, nhướn lông mày: “Tại em bắt
anh ăn đó chứ!”

“Nghĩ thật là hay nha!” Mộ Tây đem thìa nhét vào trong miệng anh:
“Uống hết thuốc này cho em.”

Một trận làm người ta xấu hổ trầm mặc.

“Không được nói!” Mộ Tây nhìn anh muốn mở miệng, lấy tay che miệng
anh lại: “Đạo lí em đều hiểu cả… Nếu đã trở lại hết thảy mọi việc đều như cũ.”

Vừa rồi ở bên ngoài bệnh viện cũng vậy, Lục Hi vừa mời định nói gì
nhưng một chữ cũng không nói. Hai người nhìn nhau một lát đều không tự chủ nở
một nụ cười.

Ngôn ngữ phải chăng vẫn chỉ là thứ công cụ thô sơ kém cỏi mà thôi.

Buổi tối Lục Nhược giao Tiểu Đào cho Lục mẹ rồi cùng Mộ Tây về Mộ
trạch.

Thật khéo là Mộ Nam, Mộ Bắc cũng về, tuy Mộ Bắc đang mang thai
nhưng cũng rất hung hăng đang cãi nhau cùng Mộ bà. Mộ bà ầm ỹ quá, Mộ Bắc đành
đem mũi dùi hướng vào Mộ Nam chất vấn nói tại sao đã kết hôn hơn một năm mà vẫn
chưa thấy có gì.

Mộ Nam ném hòn đá nóng về phía Mộ Đông: “Bà nội, bà phải nói nó
kìa, lớn như vậy mà còn chưa kết hôn hay là định cắt luôn đường hậu thế của nhà
ta.” Mộ Nam học theo lối nói chuyện kì quái của Mộ bà.

“Đúng vậy Mộ Đông, mày có phại định đợi bà nội chết mới lấy vợ
phải không?” Mộ bà chỉ tiếc rèn sắt không kịp lúc liền trừng Mộ Đông một cái.

“Bà nội trăm ngàn đừng nói như vậy!” Mộ Đông ném một ánh mắt như
dao ném về phía Mộ Nam đang cười không phúc hậu ở kia: “Nha đầu chết tiệt kia,
dám hãm hại anh trai mày, đáng đánh đòn.”

Bị Mộ Nam đuổi đến phòng bếp hỗ trợ nấu cơm, Aron đang cầm dao
thái nhanh như chớp, lại để ý thấy vợ mình bị bắt nạt, ném một ánh mắt thâm độc
về phía Mộ Đông, rồi lại thái càng nhanh hơn.

Sát khí vô cùng mãnh liệt! Da đầu Mộ Đông tê dại, vô cùng thân
thiết ôm Mộ Nam: “Tiểu Nam ngoan có đau tay không, để anh xoa cho nha!” Dứt lời
lại cảm thấy cột sống càng lạnh hơn.

Mộ Nam đạp anh trai một cước, lại ôm lấy Mộ Bắc: “Anh chỉ ra sớm
hơn em có 20 phút chứ nhiều nhặn gì đâu mà bày đặt lên mặt chứ!”

“Bà nội, bà xem cháu gái bà kia, cứu mạng!” Mộ Đông tránh né kêu
rên.

“Tiểu tử thối không được bắt nạt Mộ Nam!~” Mộ bà dùng gậy đánh anh
một cái: “Tiểu Bắc lại bên này ngồi, đừng để cho lũ chúng nó chạm vào.”

“Ôi! Đại thần ca!” Mộ Đông vô ý, ngã từ trên sô pha xuống, hung
hăng liếc mắt trừng Mộ Nam một cái, đứng lên sửa sang lại quần áo: “Chị Hai,
Tiểu Đào ở đâu vậy?”

“Tiểu Đào đang ở chỗ bà nội nó.” Trong lòng Mộ Tây ấm ấp, về nhà
thật tốt.

Lục Nhược đặt các thứ lên bàn trà, chào Mộ bà. Mộ bà quay phắt cằm
đi, không thèm để ý đến anh.

Mộ Bắc nhìn bà mà trắng mắt, đành đứng lên tiếp Lục Nhược ngồi
xuống: “Mặc kệ bà đi, bà cái gì cũng chẳng biết đâu. Ai dám bắt nạt cháu bà
chứ, bảo bối Nhị tây của bà nội hiểu nhất là cách giày vò bắt nạt người khác,
thật tội nghiệp cho nó mà.”

Mộ Tây biết Mộ Bắc là đang bắc thang cho Lục Nhược đi xuống dù sao
sau sự kiện kia cả nhà cô cũng có thành kiến đối với Lục Nhược. Thậm chí Mộ mẹ
còn khuyên cô ly hôn: “Bọn họ rốt cuộc vẫn là chị em ruột. Nếu con ngày nào
cũng phải đối mặt với chuyện này sợ không chịu đựng được.”

Lục Nhược vốn biết Mộ bà vốn là một tiểu ngoan đồng vì vậy cũng
không thèm để ý. Thấy hai người con rể còn lại của Mộ gia đều đi xuống dưới bếp
nấu ăn, anh cũng rất tự giác, xuống bếp cùng làm việc.

“Tam đương gia!” Aron đang thái thịt ở dưới mặc tạp dề ren trên
người làm Lục Nhược trợn mắt há hốc miệng.

“Uhm, có cái gì cần giúp không?” Lục Nhược cũng tự nhiên hỏi.

Chồng Mộ Bắc đang làm bếp chính đứng một bên chỉ chỉ vào dao thớt
đang để một bên nói: “Thái khoai tây đi!”

“Mẹ nó, lão tử ghét nhất thái khoai tây!” Lục Nhược nhìn thấy
khoai tây lại nhớ đến cảnh bị Cố Lãng cười nhạo lúc học nấu ăn mà đầu muốn bốc
khói.

Tuy nói miệng vậy nhưng vẫn xắn tay áo lên, bắt đầu thái khoai
tây.

Trong phòng khách Mộ Đông tiến lại gần Mộ Tây hỏi nhỏ: “Hai anh
chị lại huề nhau rồi hả?”

Mộ Tây gật gật đầu.

“Đúng phải thế chứ, Nhị Tây mày cuối cùng cùng thông suốt rồi hả?”
Mộ Bắc tỏ vẻ tán thưởng. Mộ bà nội hừ một tiếng “Hiện tại phụ nữ cũng có thể bỏ
chồng, Nhị Tây của chúng ta cần gì hắn, để đấy bà tìm cho nói người tốt hơn.”

“Thôi đi, bà nội!!!” Mộ Bắc hung tợn nói: “Không biết ai ngày nào
cũng lải nhải Nhị Tây không phải người vợ tốt đâu!”

“Không phải ta nói đâu đó!” Mộ bà giấu đầu hở đuôi.

Mộ Đông cùng Mộ Nam không nể mặt ôm bụng cười to. Mộ lúc sau Mộ
Đông cũng bị đẩy xuống dưới bếp nấu cơm.

Sau khi vợ chồng Mộ Trung trở về tất, cả mọi người quay quần bên
mâm cơm vô cùng náo nhiệt. Trước khi ăn cơm Mộ Trung nói chuyện cùng Lục Nhược.
Một lúc sau, anh trở về mang một bộ yên tâm mà ăn cơm.

Mộ Tây không biết trong lòng có cảm giác gì nữa.

Lục Nhược rót cho cô một chén rượu lại gắp thêm rau cần trộn mà cô
thích ăn nhất: “Ăn nhiều một chút, đây là anh làm đấy!”

Sau khi ăn cơm chiều xong, Lục Nhược cùng Mộ Tây bị bắt đi rửa
bát. Mộ Tây nghe từ trong phòng khách có tiếng cười nói vô cùng vui vẻ.

Bên tai Mộ Tây bỗng nhiên im ắng, Lục Nhược đang rửa bát cạnh bàn
bếp nói: “Thế nào? Tay nghề của anh không tệ chứ? Ha ha!!”

Uhm, bị ôm từ phía sau, Lục Nhược cúi đầu nhìn đôi bàn tay để trên
ngực anh. Thật là tốt, anh rất thích cái cảm giác có người ỷ lại vào mình như
thế này, thật sự thấy rất hạnh phúc….

“Lục Nhược, em rất ích kỷ đúng không?” Mộ Tây ánh mắt nóng rực
nhìn vào lưng anh âm thanh như tắc nghẹn trong cổ họng rất khó chịu. Cô biết
anh trong lòng rất yêu cô nhưng lại càng khát khao một gia đình êm ấm hạnh
phúc. “Em nghĩ đến chính mình giống như là, như là… Em chẳng thể cho anh cái gì
ngoài tình yêu cả. Em luôn buộc anh phải rời bỏ người đó….” Trăm nghìn lời muốn
nói như tắc nghẹn trong cô.

Cô rốt cuộc đang làm cái gì? Lục mẹ nói, năm trước anh bị đau dạ
dày nặng lắm. Khi đó Lục Hi đã muốn trở về chăm sóc cho anh nhưng cả cửa phòng
cũng không dám vào: “Trái tim con trai mẹ đều đang ở trong tay con rồi. Mẹ xin
con, trở về đi…” Cô bình tĩnh giữ lấy Lục mẹ đang khóc đến không đứng lên nổi
nữa.

Cô bức anh đến đường cùng như vậy, ngay cả thân tình của anh cũng
không còn nữa.

Cô luôn cho rằng đàn ông nên yêu thương người phụ nữ của mình vô
điều kiện, không được giận giữ, không được không chung thủy, không thể như anh
như vậy. Lại cố tình không để ý đến quá khứ của anh, không để ý anh cũng là đứa
con được cha mẹ yêu thương nuôi dưỡng cũng có điểm yếu đuối, cũng có khi tùy
hứng mắc sai lầm.

“… Em không nghĩ mọi chuyện sẽ như vây…” Mộ Tây đứt quãng nói
xong. Làm việc lúc nào cũng phải chừa cho mình một đường lui, gặp phải chuyện
không may thì nhanh chóng bỏ cuộc đó là tác phong xưa nay của cô. Thói quen này
khiến Mộ Bắc luôn phải chạy theo chăm sóc cho cô, thói quen đi con đường bằng
phẳng do người khác dẫn đường, đối với chuyện của Hứa Diệc Hàng làm cho cô khi
gặp Lục Nhược không dám đem toàn bộ trái tim mà yêu anh.

“Lần đó, anh ốm có nặng không? Nằm viện mất bao lâu?” Mộ Tây khóc
như núi đổ. Ở thành phố M, cô cứ ba ngày lại được Mộ Bắc lôi ra ngoài đi dạo
cho khuây khỏa, hơn nữa lại được Hạng Vị Ương giúp đỡ nên cuộc sống cũng không
quá vất vả.

“Luôn khóc trước mặt anh…” Lục Nhược giúp cô lau nước mắt “Xấu
chết đi được!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: