truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khí Người Cũ, Đón Người Mới _ Chương 35 – 36 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin-top:0cm;
mso-para-margin-right:0cm;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0cm;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;}

Chương 35

Một buổi sáng sớm ba năm sau, thành phố M, trong khu văn phòng của
Công ty truyền thông Mộ thị.

Di động không ngừng rung lên, một bàn tay thon dài với những ngón
tay màu nguyệt sắc cầm lên, nhấn tại nút nghe: “Vâng”

“Tối hôm qua mẹ lại uống rượu nữa có phải không?” Nghe được giọng
nói nhỏ nhẹ, mềm mại kia Mộ Tây lập tức tỉnh, xoa xoa đầu đau lập tức đứng lên,
làm rơi xuống dưới chân phải cô một đôi giày cao gót, thuận tiện đem tay vỗ vỗ
cái đầu: “Làm gì có, bảo bối có nhớ mẹ hay không?”

Bên kia không hề do dự một chút nào trả lời: “Nhớ!” làm cho Mộ Tây
rất vui mừng.

“Mẹ, hôm nay là thứ năm, ngày mai Đào Đào có thể gặp mẹ rồi phải
không?” Tiểu Đào rất hưng phấn. Bây giờ nó ba tuổi, đang học tại nhà trẻ tốt
nhất gần đây. Mặc dù có rất nhiều bạn bè chơi cùng nhưng buổi tối, nó vẫn rất
nhớ mẹ, muốn được ôm ấp.

“Đương nhiên rồi bảo bối. Thơm mẹ cái nào!” Mộ Tây dịu dàng nói.

Đầu dây bên kia truyền đến “Ba” một tiếng, Mộ Tây còn nghe rất rõ
giọng cười nho nhỏ.

Lộ Dao đẩy cửa ra liền nhìn thấy Mộ Tây đang ngồi trên sô pha cười
ngây ngô, cô cau mày nhìn qua văn phòng. Tốt lắm, hai chiếc giày cao gót lệch
qua một bên, khăn trải bàn rơi xuống một đống, trên bàn trà còn bày bừa một ít
văn kiện. Tách cà phê đổ còn lại cặn nhiễm bẩn vài tờ giấy.

“Làm phiền chị có chút ít bộ dáng của quản lý được không?” Làm trợ
lý của Mộ Tây đã hai năm, Lộ Dao đã không còn gì để nói về vị quản lý này.

Mộ Tây đứng lên, chế nhạo nói: “Cô thật muốn ngồi vào vị trí trong
văn phòng này, mấy ngày nay oán giận của cô với tôi lại nhiều thêm rồi.”

Mộ Tây vẫn luôn nghĩ cô muốn phản bội Mộ Tây đi ăn máng khác, Lộ
Dao cũng biết nhưng không có trách, tự động đóng chặt lỗ tai, nhanh chóng dọn
lại văn phòng. Dọn xong đến chồng văn kiện cuối cùng, Mộ Tây cũng rửa mặt xong,
vỗ vỗ mặt cô lấy lòng: “Cô quả nhiên là con gái thành thị… Được rồi, cảm tạ.”

Lộ Dao không nhịn được nữa: “Phiền toái, chị đi lau hết nước trên
mặt được không, chuẩn bị qua loa như vậy mà cũng muốn khách hàng sinh hảo cảm
sao? Còn có, thứ lỗi tôi mạo muội, caravat của chị bị lệch, còn nữa…”

“Ngừng!” Mộ Tây cắt lời Lộ Dao, Lộ Dao là lớp nhân viên đầu tiên
được Mộ Bắc tuyển vào công ty của chị sáng lập. Tiểu cô nương này đã từng có
rất nhiền công ty mời đi rồi, đối với chuyện này cô vẫn rất là khó hiểu. Cô ta
với cái gì cũng hoàn hảo, cho dù là công việc hay cuộc sống đều rất cẩn thận,
tỉ mỉ, không thăng chức liền thôi, còn bị quăng đến dưới tay cô. Lộ Dao vì nhu
cầu cấp bách thiếu nhân tài của Mộ Thị chiếu đến, sau khi vào công ty rồi lại
bị quăng cho trưởng phòng nhân sự là Mộ Tây.

“Cái kia Lộ Dao à! Hôm nay công ty chúng ta có nhân viên mới cô
tới nhìn một cái xem sao nha. Đừng làm cho người khác chọn hết rồi mới đem
người thừa ném lại cho tôi nữa nha!”

“Quản lí!” Lộ Dao lộ ánh mắt hung ác nhìn cô: “Chị đang là ám chỉ
tôi không tốt sao?”

“Tôi nào có!” Mộ Tây cuống quýt xua tay “Chúng ta còn phải đi giao
dịch này nọ nữa, đầu tiên chọn cho tôi người nào đó trông ưa nhìn một chút việc
gì cũng có vẻ dễ dàng hơn. Tốt nhất chọn người nào xinh đẹp một chút còn phải
có ánh mắt trông đào hoa một chút càng tốt. Chúng ta luôn là phòng bận nhất vậy
mà cuối năm cũng không thể cho nhiều tiền thưởng một chút, thật là!”

Lộ Dao khéo léo nhìn Mộ Tây: “Nhiều người thì tiền thưởng không
phải càng thiếu hơn sao?”

Lộ Dao đi rồi, Mộ Tây lấy tay lau mồ hôi trên trán, đây thật sự là
bộ mặt xấu xa của phụ nữ!

Lộ Dao kiên trì bước vào phòng của trưởng phòng nhân sự nhân sự
Hạng Vị Ương.

“A, Tiểu Dao, cô tới thăm tôi à? Tôi rất cảm động nha!” Người nào
đó không có một chút tự giác nhận diện nam nữ thụ thụ bất thân tính mở song
trưởng ra ôm Lộ Dao, đáng tiếc chỉ đón được không khí. Phòng nhân sự là nơi
phân công công tác cho nhân viên nên đã đắc tội với hầu hết các phòng ban.

Hạng trưởng phòng phụng phịu oán giận, đến bây giờ anh vẫn trung
thành với giai cấp độc thần, tất cả đều tại quái thú Mộ Bắc mà ra. Đầu tiên là
lấy lợi lộc cưỡng bức dụ anh từ tòa soạn báo, hiện tại ngược đãi anh, sinh đứa
nhỏ xong liền buông tay, còn bắt anh phải chăm sóc cho cô em gái đáng thương
của cô ta vì bị thương trong hôn nhân mà đầu óc không có ý tưởng nào được bình
thường. Không có cơ hội yêu đương thì thôi nhưng đáng giận hơn là chỉ trao cho
anh một cái danh trưởng phòng hão, chỉ có danh mà không có phận.

Lộ Dao trong lòng trộm nghĩ đến Hạng Vị Ương cùng Mộ Tây chẳng qua
thuộc cùng một loài “kẻ dở hơi”. Những kẻ không theo khuôn phép nào như vậy
không hiểu vì sao đến tận bây giờ vẫn còn tồn tại được? Cô thu hồi ánh mắt kính
cẩn nói: “Quản lí, tôi tới xem qua hồ sơ của nhân viên mới một chút.”

“Ai nha…” Hạng Vị Ương đoán ra ý đồ của Lộ Dao nhưng không làm
được gì đành đen mặt đem hồ sơ rút ra: “Lần này có mấy người mới vào rất nhiệt
tình. Giám đốc trả lại cho Tiểu Nhị Tây một lái xe rất có kinh nghiệm, thật hâm
mộ!”

Mộ Tây sau khi tan tầm tới bệnh viện, trải qua việc bị Mộ Bắc suốt
ngày bám đuôi, cô cả ngày bám theo một chút cũng không rời sau thành công cùng
ông chồng nhỏ cho ra một em bé nữa.

Mộ Bắc bụng to đùng nhưng cũng thật chẳng nhàn nhã gì, hỏi Mộ Tây
về tình hình công ty: “Thế nào mọi việc đã chuẩn bị xong hết chưa, tao muốn báo
thù!”

Mộ Tây nhớ tới Hoàng tổng kia, ánh mắt đặt trên người cô mà cảm
thấy thật buồn nôn: “Đàm phán không có gì đặc biệt chị yên tâm đi, đem chị đá
khỏi tòa soạn, việc này để lại đã lâu rồi a.”

Đối với việc bị đuổi việc, Mộ Bắc đối vẫn còn canh cánh trong
lòng, vô sỉ tuyên bố muốn xử kí tên tổng biên tập kia.

Từ bệnh viện đi ra, Mộ Tây đi theo dọc đường dành riêng cho người
đi bộ một lát, giày cao gót quả thật là thứ hành hạ con người, cô bèn đem tháo
bỏ để lại trên tay xách. Đột nhiên nhớ tời lời của Lộ Dao, Hàng Chưa Ương cố
tình an bài lái xe riêng cho cô. Tuy nói nơi cô ở không xa công ty nhưng lại co
một tâm lí muốn đem xả hận ra người khác.

Cô thử ấn dãy số lạ kia: “A lô, anh là lái xe mới của tôi?”

Bên kia một lát không đáp lại thấy có âm thanh mơ hồ.

“Tôi muốn về nhà, hạn anh trong 5 phú đến đường Ngô Đồng chỗ ngã
đón tôi, chậm trễ tôi trừ tiền lương của anh.”

Thật sự Mộ Tây vẫn là người nhỏ nhen.

Ngắt điện thoại, cô liền ngồi lên một bông hoa ven đường tắm nắng
nghỉ ngơi, thuận tiên xem xét đôi chân đã đỏ hồng vì đi bộ.

Một chiếc xe bất chợt dừng lại cạnh cô làm bụi bay lên nhè nhẹ.

Mộ Tây đem mũi bịt lại, ai lại không có đạo đức như vậy, không
biết nơi này không được đi xe lên hay sao?

“Mộ tiểu thư, thật trùng hợp!”

Nghe được cái âm thanh chan chứa dầu mỡ kia, Mộ Tây bất chợt không
thoải mái run lên một chút, ngẩng đầu dịu dàng cười nói: “Hoàng tổng thật là
khéo!”

Hoàng Thế An nhìn thấy bộ dạng xinh đẹp của Mộ Tây khi cười, đôi
lông mày sắc sắc khẽ kéo lên, không chút nào che giấu tình cảm ham muốn của bản
thân: “Hoàng mỗ cố ý muốn cùng Mộ tiểu thư ăn bữa tối thật không biết có được
hân hạnh đón tiếp hay không?”

Nói thực ra đổi đi một cái dạ dày thì Hoàng Thế An này cũng có thể
được cho là một đại soái ca, chỉ tiếc nhân cách thì thật đáng khinh, dù cho có
hời hợt đến mấy thì cũng phải ném hắn xuống gót giầy mà dẫm qua. Hoàng Thế An
là ông chủ của Bản thị – tập đoàn truyền thông, cũng có chút tiếng tăm trong
giới kinh doanh. Khi Mộ Tây đến bàn chuyện hợp tác, đúng lúc Hoàng Thế An bị
cha anh ném đên Thành phố M để rèn luyện tính cách.

Thật sự là chẳng hay ho gì! Mộ Tây nhanh chóng đi giày đứng lên:
“Cảm ơn Hoàng tổng, đêm nay tôi còn có việc phải làm.”

Hoàng Thế An một bước chặn cô lại: “Mộ tiểu thư không biết cuối
tuần có thời gian rảnh hay không?”

Dựa vào cái…! Mộ Tây thầm mắng một tiếng, như thế nào cô lại đen
đủi gặp phải loại người như vậy chứ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cánh tay
giơ lên cũng đã thấy mệt mỏi: “Cuối tuần tôi còn phải bồi con trai đi chơi thật
xin lỗi Hoàng tổng, tôi không có thời gian.”

“Con?” Hoàng Thế An trợn mắt há miệng, cầm lấy tay Mộ Tây. Trước
đây đã từng gặp phải cảnh bị sói bắt lấy như vậy cô nhanh chóng thoát ra khỏi
ma trảo.

Đột nhiên từ bên cạnh, một quyền lao tới, chuẩn xác nhằm vào cái
mũi của Hoàng Thế An, hắn hét thảm thương một tiếng, đã sớm bị vứt qua một bên.

Thẹn quá thành giận, Hoàng Thế An nhanh chóng đứng lên, sau lại
thấy rõ kẻ động thủ là ai, lập tức căng cứng thân thể: “Cái kia là hiểu lầm,
hiểu lầm! Tôi đi trước!” Hắn chạy nhanh lên xe đào tẩu, đi xe nhanh chuốc lấy
không ít tiếng mắng chửi hai bên đường vọng lại.

“Em không biết tránh một chút sao lại để hắn ta tùy tiện chạm vào
như vậy?”

Mộ Tây nhìn sắc trời, thời gian thật không còn sớm muốn chạy thật
nhanh về nhà. Ngày mai Tiểu Đào Quân về nhà phải giữ sức để hầu hạ con. Cô
nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhặt túi tài liệu, tìm đường bỏ chạy. Cô cái gì
cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không phát hiện…. mặc kệ một trăm lần.

Trên trán Lục Nhược gân xanh ân ẩn nhảy lên, người đàn bà này lại
một lần nữa không nhìn nhận sự tồn tại của anh. Anh hít một hơi thật sâu, thâm
tình nói: “Nhị Tây về nhà đi!” Thân hình anh cao gầy, chỉ là có hơi chút cứng
ngắc, nhưng dưới chân bước chân lại không dừng lại.

Đi con mẹ nó, lão tử đã chống đủ chính sách dụ dỗ ấy rồi!

Mộ Tây bị một đêm thức trắng, ngày hôm sau khi đi vào văn phòng.
Khi Mộ Tây xuất hiện Lộ Dao liến nhanh chóng hoài nghi quan sát cô, ngồi nghiêm
chỉnh làm nữ quản lí đại nhân của cô sao?

Mắt trái máy. Mắt phải cũng máy.

Sau khi nhìn thấy cái gọi là lái xe riêng của Mộ Tây, Hạng Vị Ương
luôn miệng cái gọi là càng vất vả công lao càng lớn, thù lao càng nhiều, sau
khi suốt một ngày trông mong cái nhìn sung sướng của cô đáp lại, rốt cuộc cũng
phải thu về bình tĩnh.

“Quản lý, lên xe.” Lái xe riêng của cô sửa sàng lại mũ phớt, mở
một bên cửa xe ra, làm cái tư thế mời.

Mộ Tây cứng ngắc ngồi xuống.

Lái xe huýt sáo, lưu loát ngồi vào bên trong, thân thủ nhanh nhẹn
đem cửa sau xe hạ xuống, nghiêng đầu hỏi cô: “Đi đâu ạ?” Thật không quá lại
khéo như vậy, Mộ Tây mớ hồ đem ánh mắt đáp trả lại anh. Cô có đôi chút tức giận
nhưng đối phương lại vô cùng trẩm ổn.

loading...

“Nhà trẻ XX.”

Dọc đường đi trừ bỏ nhạc nhẹ mở ra, cũng chỉ có tiếng hít thở của
hai người. Buồn bực nửa ngày, Mộ Tây thấy gần đến cửa nhà trẻ, linh quang trong
mắt hiện ra, trên khóe miệng ẩn hiện nụ cười tinh quái.

Mắt Lục Đào Đào thật sự rất nhanh nhẹn liền tìm được mẹ của mình:
“Mẹ Đào Đào lại được hoa hồng nhỏ.” Cậu bé nhanh chóng ôm lấy một chân của Mộ
Tây, rất nhanh liền đem đóa hoa hồng đỏ au kia ra khoe.

“Tiểu Đào Quân quả thực rất lợi hại mà!” Mộ Tây xoay người hôn cậu
bé một cái sau nhéo nhéo hai bên tay cậu: “Sáng sớm có chịu tập thể dục không
vậy, giống như lại béo ra rồi!” Phát hiện sự chú ý của con bị đằng sau phân
tâm, Mộ Tây nhanh chóng thân thiết ngồi xuống, ôm ôm cái đầu xù của con, âm độc
nói: “Bảo bối gọi bác đi!”

 

Chương 36

Trong lòng Lục Nhược lảo đảo “Ba” một tiếng có chút mất mát.

Lục Đào nhìn sang Lục Nhược, lại ngẩng đầu lên nhìn Mộ Tây, khuôn
mặt biểu tình rất là rối rắm, áp a ấp úng: “Kia không phải là bố sao?… Là dì
nhỏ nói cho con biết.” Thấy bộ mặt trắng bệch khác thường của Mộ Tây cậu bé
nhanh chóng trốn tránh trách nhiệm.

“Thực .. tốt mà!” Mộ Tây tức giận đến giọng cũng phát run, Tiểu Mộ
Nam, chị nguyền rủa người đàn ông của mày vĩnh viễn đứng trong phòng thí nghiệm
không về nhà.

“Đào Đào, lại đây bố ôm một cái!” Lục Nhược mở tay ra mời gọi, tư
thái chậm rãi nhưng thật cường thế.

Lục Đào Đào trông bố nhóc thật sự rất mong đợi, nhưng lại thật sự
không đành lòng nhìn mẹ mà rút ra được bàn tay của mình, kết quả đôi mắt nhất
thời cúi xuống, hai con mắt liền bị nước mắt nhanh chóng nhuộm đầy, khuôn mặt
nhìn đáng thương hề hề nói: “Cụ nói đúng, Đào Đào quả thật là mệnh sát rất lớn,
vừa sinh ra suýt khắc tử cha, tiện đà chặt đứt luôn nhân duyên của cha mẹ, có
lẽ Đào Đào cả đời này không được nhìn thấy cha mẹ ở cùng một chỗ!”

Nhìn dáng vẻ bên ngoài của Đào Đào, thằng bé là hình ảnh thu nhỏ
của bố lại có hình dáng mập mạp, tính tính còn nhỏ còn chờ quan sát. Đứa nhỏ
này quả thật cũng làm cho người ta bớt lo chẳng qua bây giờ nhìn thật đáng
thương. Nốt ruồi mị hoặc lòng người trên khóe miệng anh nay được di truyền cho
cậu lại chạy thẳng đến dưới khóe mắt, một đúa bé trắng trẻo mập mạp lại cứ như
vậy đứng khóc mãi không thôi. Cảnh này làm cho Tiểu Đào Đào so với những đứa
trẻ cùng tuổi có nét khí chất bất đồng. Hình dạng đáng thương như vậy đối với
Mộ Tây lại chính là đòn sát thủ.

“Không thể nào, cụ lớn tuổi nên ăn nói hồ đồ, bố con đứng kia kìa
mau chạy lại đi!” Trong lòng Mộ Tây chua sót vô cùng, vỗ vỗ mông con đem cậu bé
hướng tới bên người Lục Nhược. Tiểu Đào Quân thường thường được Mộ Nam mang tới
nhà ở một thời gian, tinh thần có lẽ đã bị cụ đầu độc không ít.

Lục Đào Đào chạy tới, vô cùng thân thiết ôm chân Lục Nhược lại còn
nịnh bợ không ngừng cọ sát. Mộ Tây ứa nước mắt, đứa nhỏ này xem như cô không
nuôi!

Có một đứa trẻ mập mạp bị mẹ nó nắm tay đi qua, nhìn chằm chằm vào
người Lục Nhược.

Lục Đào Đào đắc ý khoe khoang: “Đại Mập, thấy chưa Lục Nhược chính
bố mình, mình không lừa cậu!” Nói xong hai tay lai ôm một chân Lục Nhược, ôm
thật chặt.

Đứa bạn học Mộ Tây cũng biết nó luôn chơi cùng một chỗ với Đào
Đào. Lục Đào Đào kêu lên như vậy xong, Đại Mập liền giãy ra khỏi tay mẹ, chạy
đến trước mặt Lục Nhược ngửa đầu cẩn thận đánh giá: “Ôi là chú Lục Nhược” Đại
Mập lại ghen tị nhìn Đào Đào: “Đào Đào bảo bố cậu cũng làm cho mình người máy
đi, như cái lần trước cậu mang đến đó!”

“Còn lâu.” Mộ Tây lần đầu phát hiện con cũng rất bá đạo: “Ai bảo
cậu không tin mình có bố, xem như quan hệ của chúng ta không tồi, mình cho cậu
mượn con cũ chơi!”

Đại Mập mở con mắt to tròn, đảo một vòng, lấy từ trong quần ra hai
tờ 100 tệ: “Bảo chú Lục Nhược kí tên cho mình, cái này là của cậu!”

Aiz, ai dạy dỗ đứa nhỏ này thành con buôn vậy?

Mẹ Đại Mập vừa thẹn vừa giận, đánh vào mông cậu nhóc hai cái: “Ai
cho con lấy tiền hả?”

Đại Mập lại chẳng thèm để ý: “Chị bồi bố uống rượu cho con, cái
kia là do chị đó cho con!”

Mẹ Đại Mập hoàn toàn nổi giận: “Cha con các ngươi thật muốn làm ta
tức chết mà! Đi về nhà!” Đại Mập khóc lóc bị mẹ lôi đi.

Này rốt cuộc là….. Mộ Tây tự hỏi chính mình, lại có mấy đứa trẻ hô
gọi Lục Nhược, nhìn về phía anh. Có đứa bé gái còn đỏ mặt đem hoa giấy màu đỏ
đặt vào lòng bàn tay Lục Nhược, Lục Nhược còn ngồi xuống chạm vào trán cô bé
kia. Cô bé liền đỏ mặt.

Trên đường về nhà, Đào Đào hưng phấn hỏi Lục Nhược: “Bố sẽ làm
người máy cho bọn nó sao?”

Làm thương nhân không có lời đương nhiên không làm: “Gần đây không
phải có triển lãm sao? Cho bạn học của con thẻ ưu đãi có thể được rồi!”

“Keo kiệt!” Mộ Tây nhịn không được bình luận.

Lục Nhược lạnh lùng nhìn cô một cái, từ chối đưa bình luận.

Thừa dịp Lục Nhược chuyên tâm lái xe, Mộ Tây ôm con hỏi: “Làm sao
các bạn của con đều nhận ra bố con vậy?”

“Bạn muốn người máy tiên tiến nhất sao? Bạn muốn có búp bê xinh
đẹp nhất sao? Vậy tìm Lục Nhược, Lăng Hiên Lục Nhược sẽ đưa cho bạn,…” Lục Đào
Đào đắc ý rung đúi ngâm nga đoạn quảng cáo. Cậu bé ở nhà trẻ xem tivi. Lăng
Hiên có một cái quảng cáo như vậy chiếu lên, hơn nửa năm không ai là không
biết.

“Bố, bố quả thực rất lợi hại!” Lục Đào Đào như vậy tổng kết. Mộ
Tây im lặng không nói gì.

Tạo ra sự sùng bái của con cái với cha mẹ chính là con đường ngắn
nhất giúp ra tăng tình cảm phụ tử. Nửa năm trước Lục Nhược chạy đến Mộ gia tìm
Tiểu Đào Đào, dỗ nó nửa ngày nó cũng không thèm hứ lấy một tiếng. Sau nửa năm
quan hệ hai người tiến triển tốt, Lục Nhược vững vàng lái xe, nghe được đoạn
hội thoại của hai mẹ con đằng sau xe, nội tâm phong phú không kìm lại được.

Đến dưới lầu nhà của Mộ Tây, Lục Nhược để ý dáng vẻ bất mãn của cô
nhưng lại được con trai chính kéo tay đi vào cửa.

Vừa vào cửa liền cảm nhận được hơi thở cuộc sống của cô, khắp nhà
đều là không khí ấm áp của gia đình.

“Bố nhanh lên!” Lục Đào Đào lấy từ trong tủ ra một đôi dép lê to
đại. Lại “Tạch tạch tạch” chạy lại bên máy nước lấy cho anh một cốc nước.

Kiểu của đàn ông? Lục Nhược cau mày thay dép.

Lục Đào Đào đưa cho Lục Nhược cốc nước, lại thực ngoan đem cái cốc
Mộ Tây hay dùng tráng sạch rót nước.

Mộ Tây uống nước xong liền trốn vào phòng bếp nấu cơm. Lục Nhược
cầm chiếc cốc trong tay nhìn con nhanh chóng chạy về phòng cất sách vở thay
quần áo trong lòng có chút ê ẩm. Bố không phải là khách a! Có lẽ trong lòng
Tiểu Đào chưa hiểu ý nghĩa thật sự của một người cha.

Ba món mặn một canh.

Lục Nhược nhìn đều là những món anh thích ăn. Nhất là cơm với thịt
nướng. Anh còn chưa kịp cảm động, Mộ Tây liền hung hăng nói: “Anh đừng hiểu
lầm, đây là Tiểu Đào thích, cùng anh không quan hệ, ăn xong liền bước.”

Lục Đào Đào buồn không hé răng cúi đầu ăn cơm.

Mộ Tây cảm thấy nghẹn hoảng, Tiểu Đào giống anh không chỉ một hai
điểm. Ngày thường, những đứa trẻ bình thường thích ăn KFC, McDonalds nhưng Đào
Đào lại ghét nhất bị ăn cơm bánh tây gì đó. Sau khi cai sữa xong, Mộ Tây tốn
rất nhiều công với việc ăn uống của Đào Đào.

“Mẹ, ngày mai bố cùng chúng ta đi chơi sao?” Tiểu Đào Quân chờ
mong hỏi.

“Đương nhiên!” Lục Nhược gắp cho con một miếng thịt nướng. Trù
nghệ của cô so với lúc mới kết hôn tiến bộ nhiều lắm.

Cơm nước xong xuôi, lúc Mộ Tây đang rửa chén Đào Đào chạy lại kéo
tạp dề Mộ Tây lại nói: “Mẹ nếu mẹ không thích con sẽ không để bố đi theo.”

Lập tức nước mắt rơi xuống.

Mộ Tây lau khô bàn bếp, cúi đầu nhéo nhéo khuôn mặt bầu bĩnh của
con: “Không thể nào, bố mẹ sẽ đi cùng con!” Dù sao đi chăng nữa Đào Đào còn
nhỏ, cô không có tư cách cướp đi quyền được cha mẹ yêu thương cho nên mỗi lần
Mộ Nam đưa Đào Đào về Thành phố S dù biết nó sẽ đi gặp anh nhưng cô vẫn mắt
nhắm mắt mở coi như không biết.

Buổi tối Lục Đào lần đầu tiên cùng bố đi ngủ. Chẳng những vậy sau
khi nghe Lục Nhược kể một chuyện cổ tích chán như nước ốc cậu lại cảm thán vẫn
là chuyện của mẹ nghe hay hơn.

Dỗ cậu bé ngủ xong, Lục Nhược kéo Mộ Tây vào phòng khách đòi nói
chuyện: “Nhị Tây chúng ta cùng nhau nói chuyện được không?”
Lục mẹ cũng đã biết chuyện của Lục Nhược và Lục Hi. Ngày đó trước mặt Lục mẹ Mộ
Tây đánh Lục Nhược một cái tát, Lục mẹ rất là phẫn nộ, trước mặt Mộ cha Mộ mẹ
oán giân Mộ Tây không hiểu chuyện. Dù sao cũng là người làm mẹ nhìn con mình bị
bắt nạt cũng khó có thể chấp nhận được.

Lục Hi biết Mộ Tây phải rời bỏ Lục Nhược, áy náy nên đem tất cả
chuyện tình kể lại cho Mộ cha mẹ cùng Lục mẹ nghe. Lục mẹ chịu đả kích rất lớn,
Mộ Trung cùng Mộ mẹ đau lòng, nhưng vẫn còn giữ được chút lí trí nói hai người
bọn họ trước tách nhau ra một đoạn thời gian.

“Khi nào thì về nhà?” Lục Nhược hỏi.

“Không biết.” Mộ Tây không chịu nhìn anh. Đến bây giờ cô nhìn anh
vẫn thấy đau, thật vất vả mới có thể thích ứng với cuộc sống mới, cô thật sự
không muốn lại tim đập chân run mỗi lần nhìn thấy anh nữa. Dù tách nhau ra họ
vẫn có thể sống tốt.

Lục Nhược hận nghiến răng nói: “Em muốn ồn ào đến khi nào?” Anh
đối với cô yêu đến thâm tình, toàn tâm toàn ý đặt trái tim tại nơi cô, lại bị
cô một cước đá văng ra. “Con mẹ nó, em biết chuyện đó xong liền không tin anh
nữa! Cho dù anh có nhiều con gái theo đổi đi chăng nữa cùng chỉ có mình em
thôi. Anh phải làm sao bậy giờ?”

“Anh mắng em?” Mộ Tây tức giận chỉ tay ra bên ngoài: “Anh đi đi!
Tính tình hư đốn, lạm tình, biến thái. Em mắt mù mới gả cho anh!”

Nói đến kết hôn, Lục Nhược lại tức giân, miết lên bàn tay phải của
cô: “Chúng ta còn chưa li hôn , nhẫn của em đâu?” Anh đá đôi dép lê kiểu nam
xuống: “Em phạm tội trùng hôn!”

Mộ Tây không nói một lời nào, nhìn thấy bộ dạng đố kị của anh
trong lòng cô lại âm thầm thích thú: “Nhẫn đổi thành sữa bột nuôi Đào Đào rồi.
Còn nữa, ai quy định kết hôn xong không cho phép làm vậy?”

Lục Nhược tà ác nhìn cô, nói cái gì tiểu biệt thắn tân hôn, nói
cái gì tách ra xong thì tình cảm hai người sẽ tốt hơn, đều là gạt người cả mà!
Anh không nên để cô có cơ hội ra đi để bậy giờ ngược lại không kéo về được.

Anh hít một hơi thật sâu: “Từ nay về sau ba người chúng ta ở cùng
một chỗ, ba năm cũng là đủ cho em rồi!”

“Không đủ!” Xa nhau như vậy cũng không đủ, cô nhìn thấy anh vẫn
cảm thấy đau lòng. Cô nghĩ cô có thể tách ra yên lặng sống một cuộc sống bình
yên với con của anh nhưng là vết thương ấy dường như càng theo thời gian lại
càng sâu. Anh cùng cô ngày đó, những kỉ niệm của hai vẫn còn tồn tại bên cô, nói
như vậy nhưng chẳng qua là chính cô ích kỉ không thể tha thứ cho thứ tình yêu
không trọn vẹn.

“Mộ Tây, em có phải muốn tức chết anh không vậy?”

Mộ Tây đem anh ném ra khỏi cửa: “Phanh” một tiếng đóng cửa lại.
Dựa lưng vào cửa ngồi xuống, qua một lát cô bắt đầu khóc thút thít. Cô đáng lẽ
không yêu anh như vậy, anh sao lại có thể anh hưởng tới cảm xúc của cô như vậy,
ở cạnh anh liền cảm thấy không thể chịu đựng được.

Ba năm đã trôi qua, công việc bận rộn, ngày kéo theo đêm dần dần
trôi qua.

Cô không biết chính mình là đang giận hay còn là cái gì khác, cô
biết rõ anh không làm sai cái gì, biết rõ nguyên nhân tại sao nhưng lại không
thể quay lại, biết rõ như vậy làm hao phí thời gian của cả hai người, làm liên
lụy đến con cái nhưng cô vẫn không thể quay lại. Có lẽ tại cô cố chấp song bản
chất anh không hề sai.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: