truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khí Người Cũ, Đón Người Mới _ Chương 29 – 30 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin-top:0cm;
mso-para-margin-right:0cm;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0cm;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;}

Chương 29

Thật cẩn thận lựa chọn nhân duyên hay thật nhanh chọn lấy một
người rồi kết hôn, nhưng khi nhân duyên đi rồi vẫn luôn tự hỏi mình nên lựa
chọn như thế nào mới là tốt đây?

Từ phòng ngủ đi ra kinh ngạc ngồi trên bàn ăn nhìn Mộ Tây: “Anh
tỉnh rồi sao?” Nhìn ánh mắt mê ly Lục Nhược nhìn cô, giọng Mộ Tây lại có phần
bình tĩnh. Có lẽ bởi vì đã có quyết định, trong lòng không còn chao đảo, cũng
không lo được lo mất, nhưng trái tim như lại thiếu đi một phần không thể nào bù
đắp.

Lục Nhược đứng trước mặt cô nhưng cô không nhìn anh mà lặng lẽ đẩy
bát cơm đến trước mặt anh: “Đói bụng chưa? Ăn cơm đi”

Ba món mặn một món canh đều là món ăn anh thích.

“Nhị Tây…” Trên cổ trắng như tuyết của cô hiện lên vệt tím trông
đến ghê người, Lục Nhược trần chờ gọi cô, đêm qua anh có làm chuyện gì không
tốt hay không? Cô cúi đầu, tóc mai che mất đôi mắt của cô. Anh có chút nóng vội
vươn tay muốn ôm cô vào lòng nhưng cô nghiêng người, tay anh rơi vào khoảng
không.

Mộ Tây chạy trốn đến một nơi thật xa anh: “Ăn cơm trước đi.”

Lục Nhược rửa mặt đi tới, ngồi bên bàn ăn, lại nửa điểm thèm ăn
đều không có. Say rượu có một hậu quả xấu đó là đau đầu, một loạt những mảnh
hỗn loạn của buổi tối ngày hôm qua xuyên qua tâm trí anh. “Ba” một tiếng, anh
ném đũa đi, hai tay chống mặt bàn đứng lên, kích động hỏi: “Nhị Tây, em, em có
phải hay không…, cái kia…” Anh khẩn trương đứng lên, ánh mắt sáng quắc nhìn sắc
mặt cô nhợt nhạt, lại dần dần nhìn xuống cái bụng của cô.

Mộ Tây lắc đầu: “Em không sao, là em thiếu cẩn thận không đề phòng
người lạ. Đã làm mất mặt nhà anh rồi!” Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Lục Nhược, chúng
ta ly hôn đi.”

“Anh không đồng ý!” Lục Nhược cự tuyệt nói: “Hôm qua anh uống
rượu, nếu làm em bị thương, anh xin lỗi. Anh đã cử người đi xử lí rồi. Anh rất
tức giận, em đối với anh, em thích anh lâu như vậy, lại đã biết chuyện của anh
cùng Lục Hi…” Anh lại một lần nữa yếu đuối cùng sợ hãi, sợ hãi bị vứt bỏ, loại
cảm giác này vô lực biểu hiện ra bên ngoài sẽ rất khủng khiếp.

“Lục Nhược nếu em với anh ta còn có một chút tình cảm nào, em sẽ
không lấy anh. Trước đây, trong đêm tân hôn em đã nói vơi anh rồi, lại trải qua
một quãng thời gian dài như vậy, đến tận bây giờ trong lòng anh vẫn chưa tin
tưởng em. Em không để ý chuyện người ta lấy chuyện này ra làm đề tài buôn
chuyện vì nó cũng như gió thổi qua, mau tới rồi cũng mau đi. Nhưng bây giờ, anh
say rượu làm đau em, em không chắc liệu lần sau có nghiêm trọng hơn lần này
không. Em không biết còn có thể chống đỡ được hay không…. ”

Mộ Tây lau nước mắt không biết từ lúc nào trào ra, nức nở nói:
“Anh thực sự làm người khác rất đau lòng!” Cúi đầu nhìn xuống bàn tay đang nắm
chặt một vạt áo, anh ấy lại hỏi cô đứa nhỏ là của ai, một người đàn ông như
vậy, làm sao cô có thể yên tâm mà dựa vào? Cô không nghĩ mình sẽ khóc, cô muốn
trước khi chia tay giữ lại một chút thể diện. Cô muốn lưu lại đoạn kí ức tốt
đẹp khi cô chủ động xây dựng một gia đình ấm áp và cũng chủ động rời xa nó.

Thái độ Lục Nhược vẫn còn rất mơ hồ, cô thầm nghĩ cô dựa vào tình
yêu bất chợt với anh để rồi kết hôn, thật là vội vàng, nếu đêm qua đổi lại là
Lục Hi liệu anh có đối xử với cô thô lỗ như vậy hay không? Tự đặt ra giả thiết
này còn khiến Mộ Tây thêm đau lòng.

“Trước hết em sẽ về nhà em trước.” Mộ Tây không nghĩ mình lại trở
về nhà trong tình huống như vậy, cô cầm túi xách đặt bên cạnh ghế lên, đi ra
cửa.

Lục Nhược đứng chặn trước mặt cô, Mộ Tây nhìn thân hình cao lớn
của anh lộ vẻ sợ hãi. Một bờ vai rộng lớn, khi ân ái cô an tâm dựa vào, khi
lạnh lùng thì lại là vũ khí đả thương người sâu sắc. Cô cứ như vậy bày ra một
bộ mặt sợ hãi phòng bị làm lòng Lục Nhược vô cùng đau đớn: “Nhị Tây đừng như
vậy, anh sai rồi….” Anh bất đắc dĩ tránh ra “Để anh đưa em về!”

“Không cần!” Mộ Tây chạy xẹt qua người anh chạy ra khỏi cửa.

Lục Nhược vỗ vỗ cái trán, ngồi lại trên ghế, muốn đập phá cái gì
đó lại nghĩ tới ánh mắt đề phòng của Mộ Tây, trong lòng bỗng lo lắng. Bưng lên
bát cháo lên uống một hơi hết sạch, cháo ngon ân ẩn trên đầu lưỡi, lại thêm mấy
quả mơ dùng để thanh nhiệt giải độc.

Trong bát có vật gì đó sáng lên, Lục Nhược nhấc nó ra khỏi bát
cháo. Ánh sáng thứ đó làm cho lòng anh bỗng giật mình, là chiếc nhẫn Mộ bà nội
đã cho anh.

“Lục Nhược anh đã bao giờ xem qua chuyện cổ tích. Một vị hoàng tử
để tìm ra người yêu của mình vốn là một người nghèo khổ đã tổ chức một cuộc thi
nấu canh, trong bát canh cô gái nọ đã để vào trong đó chiếc nhẫn của chàng
hoàng tử giúp chàng tìm ra cô.”

Lúc ấy bọn họ còn đang ở trên bờ cát dài đầy nắng của Địa Trung
hải, Mộ Tây nằm úp sấp trên lưng anh nói xong, đùa nghịch chiếc nhẫn của Mộ bà.
Trong hôn lễ, cô đeo cho anh tới hai chiếc nhẫn, Mộ Bà nội nói làm như vậy mộ
gia sẽ phù hộ cho hai người bọn họ.

Anh khinh thường vạch ra những điều ngớ ngẩn của câu truyện, cái
gì mà nghèo túng, vậy nàng lấy đâu ra quần áo đẹp đẽ trang sức để tham gia vũ
hội.

“Sắc lang để đó xem!” Đột nhiên cô lấy ô chắn ngang tầm mắt của
anh không cho anh ngắm mấy cô gái mặc đồ thiếu vải trên bãi tắm: “Ngày nào đó
khi em muốn rời bỏ anh, em sẽ thả chiếc nhẫn này bát canh của anh cho anh nghẹn
chết đi. Rồi hằng ngày khi nhìn thấy nó anh sẽ đau lòng cho tới chết.”

Nhìn thấy Mộ Tây đi ra, chờ Mộ Bắc một hồi lâu ở dưới lầu: “Nhị
Tây ở đây!” Mộ Bắc cho hạ cửa kính xe xuống.

Ngồi ở chỗ lái xe Mộ Đông cũng dần xuất hiện: “Chị Hai đến đây
đi!”

“Mọi người đến đây từ khi nào?”

Mộ Bắc xuống xe kéo tay Mộ Tây đi vào bên trong xe, bảo Mộ Đông:
“Đi!”, chiếc xe nghênh ngang mà đi, Lục Nhược chạy xuống dưới nhà, cảm thấy
theo mỗi bước chân thứ quý giá nhất của mình cũng rời xa mình dần…

“Chị sao mẹ lại bảo chị bị đuổi việc rồi!”

Mộ Bắc đập mạnh xuống ghế xe: “Dựa vào cái gì chứ, tên tổng biên
tập kia dám đuổi việc tao, tao xem lão ta như đồ bỏ!”

Đang lái xe Mộ Đông chun chun cái mũi: “Chị cả, chị làm như vậy
không đuổi việc chị thì sẽ khiến nhiều người bất bình nha!”

Mộ Bắc đạp anh một cước: “Lái xe đi! Nhị Tây, chị cũng là vì mày
cả thôi. Nhìn mày xem làm vợ ngu ngốc, tối hôm qua chắc là chịu thiệt rồi đi!
Chị cả đã dạy cho tòa soạn báo đăng tin màyi cùng Hứa Diệc Hàng một bài học,
mày yên tâm đi, dám làm khó người nhà chúng ta, kẻ đó ăn gan hùm rồi chắc! Cái
đứa con gái phá rối tên Phiên Phiên tao cũng đã cho xử lý gọn gàng rồi. Chồng
mày bên đó cũng không tồi, Vu thị cũng là công ty lớn, kéo cổ phiếu bên kia một
phát đổ luôn, chậc chậc, vô cùng thê thảm!”

Mộ Bắc vô cùng đắc ý báo cáo lại thành tích chiến đấu, đem tất cả
những kẻ bắt nạt em gái cô ra trừng trị một mẻ. Cô tự nói một lúc không thấy Mộ
Tây đáp lại, chỉ tiếc không rèn sắt khi còn nóng: “Bị người ta bắt nạt đến bỏ
về nhà, chính mày thương tâm cũng làm cho người khác cảm thấy không dễ chịu.
Nhưng cứ như vậy chịu đựng như cái bánh bao cũng thật không giống mày cho lắm!”

“Chị, em cũng không muốn cùng anh ta qua lại nữa, em sẽ li hôn.”
Mộ Tây thấp giọng nói.

“Sao lại nghiêm trọng đến mức đó? Không phải vẫn còn có cơ hội cứu
vãn sao?” Mộ Bắc nói rất công minh: “Thật vất vả mới tìm được người mình thích,
đừng bởi mấy chuyện bên ngoài đánh mất đi cái mình thật sự trân trọng khiến cho
chính mình cũng không được thoải mái…” Mộ Bắc ngây cả người khi Mộ Tây nhào vào
lòng cô khóc lớn: “Anh ấy không tin em, trong lòng anh ấy có người khác, em
thật khó chịu, thật sự rất khó chịu, khó chịu đến chết thôi!”

Mộ Tây không về nhà mà bị Mộ Bắc đem đến nhà cô ở thành phố M.

Mộ Bắc chỉ đạo Mộ Đông đem hành lí của Mộ Tây vào trong nhà:
“Trong khoảng thời gian này em cứ ở nhà chị trước, dù sao anh nhà chị cũng đi
công tác phải một năm rưỡi nữa mới về, mày ở với chị cho vui. Trước mắt đừng về
nhà, tối hôm qua, mẹ gọi điện cho tao nói bố rất tức giận. Hứa Diệc Hàng tạm
thời bị cách chức chờ xem xét, thằng đó còn đến nhà, tên tiểu tử kia cũng thật
không vừa nói nếu Lục Nhược bỏ mày nó sẽ lấy mày. Nó chung thủy như vậy cũng
không uổng công mày thích nó từng ấy năm!”

“Bố cũng không tin em sao?” Tâm tình Mộ Tây càng đi xuống.

Mộ Bắc nhìn cô nghiêm túc nói: “Bố giận mày thua kém người ta, lớn
như vậy vẫn bị người ta lợi dụng. Cũng do thiếu sự từng trải trong giao tiếp.
Sao khi tao bị lão già kia đuổi việc, thấy không bằng tự mình đi làm, đến lúc
đó tranh hết thị phần của lão ta cho cho lão ta chết đi. Mày, theo chị làm
việc!”

Đối với sự nhanh nhẹn quyết đoán của Mộ Bắc, Mộ Tây vẫn không thể
nào quen được: “Chị, bây giờ em không nghĩ tới chuyện này. Em đang mang thai,
nhưng hiện tại em muốn li hôn, em muốn chị giúp em.” Là ai gây chuyện cô không
còn quan tâm nữa, thương tổn này đối với cô quá lớn.

Mộ Bắc há to miệng: “Ai?”

Mộ Tây đôi mắt đỏ hoe.

“Nhị Tây, chị sai rồi. Ý của chị là, Lục Nhược có biết không, nó
hẳn là không biết?”

Mộ Tây rầu rĩ nói cho Mộ Bắc nghe chuyện tình ngày hôm qua: “Shit!
Không của nó thì còn của ai vào đây nữa.” Mộ Bắc không thèm giữ thể diện chửi
to.

“Tiểu Đông, nếu Lục Nhược trở về tìm chị Hai mày, mày nói nó ở chỗ
tao, ở thành phố S nó có năng lực hơn người, nhưng đây là địa bàn của tao, nó
muốn giương oai còn phải xem tao có đồng ý hay không. Nhị Tây của chúng ta, nếu
còn muốn nó thì không sao, còn không, bắt nạt Nhị Tây của chúng ta, lương tâm
nhà ta để cho chó ăn hay à?

Mộ Đông vội vàng đem xe chạy một mạch về nhà tránh tuyên ngôn đầy
mùi thuốc súng của Mộ Bắc.

Trong lòng Lục nhược cũng có chút khó hiểu, cho người đi điều tra
hết thảy mọi việc, biết được Mộ Tây mang thai. Trong tay anh cầm bản báo cáo,
cả người như pho tượng hoa cương ngồi trên bàn làm việc. Trong lòng “Bùm bùm”
súng ở đâu nổ loạn chàng. (bạn vui!)

“Uống rượu làm hỏng việc, cậu còn cố ý uống thật say mới chạy về
nhà.” Cố Lãng đập tập tài liệu lên đầu anh: “Tiểu Tam bị vứt bỏ, tư vị thế
nào?”

loading...

Lục Nhược tâm tình phức tạp hướng anh chém ra một quyền: “Con mẹ
nó, anh là anh em kiểu gì vậy? Em còn muốn làm bố!”

Né được một quyền, Cố Lãng như âm hồn không siêu thoát nhắc nhở:
“Đừng quên vợ chú là do chú một tay chú dọa chạy. Chú về nhà còn phải đối mặt
với nhạc phụ nhạc mẫu, lại còn cha mẹ chỉ trích. Tiểu Mạn nhà chúng ta có nói,
chỉ có thằng đàn ông không ra gì mới uống rượu xong về bắt nạt vợ.”

Chương 30

Theo thời gian thân thể dần trưởng thành tâm lí cũng dần thay đổi.
Khi chúng ta đối mặt với những điều không như ý trong cuộc sống, không thể như
trẻ con muốn khóc liền khóc, sẽ tự nhiên nhận ra thì ra ta đã trưởng thành.

Đầu tháng 3, Mộ Tây liền đem bản đánh giá của bản thân về bạn bè
ra đánh giá, lấy phương pháp tổng hợp số lượng làm tiêu chuẩn xem ai được yêu
thích nhất.

Mộ Tây cũng không phải ngoại lệ, bị kích động đến mức phải đem bản
đánh giá của mình ra cho bạn bè coi, ai ngờ không biết thấy chủ nhiệm từ đâu
chạy tới. Bởi vì chuyện đánh giá “hạnh kiểm” ngoài luồng lần này mà trường học
ồn ào hẳn lên, Mộ Tây đang viết đánh giá thầy chủ nhiệm bắt được.

Ngô Mỹ Mỹ rỉ vào tai cô nói bạn gái kia nói bản đánh giá đó là của
cô.

“Không thể như vậy được, chúng ta đâu có ghi tên ai vào đó đâu!”
Tuy nói là như vậy nhưng trong lòng Mộ Tây cũng có chút lo lắng, hơn nữa cô bé
đó cùng chủ nhiệm nói chuyện lâu như vậy.

Tan học xong Mộ Tây chạy đi tìm nữ sinh kia, nữ sinh kía ấp úng
nói cho thấy chủ nhiệm đó là của cô, Mộ Tây tức giận: “Sao cậu lại có thể nói
như vậy? Nói thật hay đó nha?”

“Nhưng nếu mình không nói chủ nhiệm sẽ phạt mình mất!”

Sau Ngô Mỹ Mỹ an ủi Mộ Tây, nói nữ sinh kia thật không có nghĩa
khí. Mộ Tây trong lòng uất ức một khoảng thời gian, theo miệng ai đó cam đoạn
thật không bằng tin tưởng chính bản thân mình.

Từ đó cô dần hiểu được cái gì gọi là tâm dạ thế gian: “Nơi nào có
người nơi đó có thị phi” Đây lời Mộ mẹ thường nói. Mộ Bắc thường cãi lại: chỉ
cần ta không phạm tội thì chẳng có gì để nói rồi. Mộ Tây nhìn chị kiên quyết
tuy không nói gì nhưng đôi khi cô vẫn thấy lời mẹ nói thật là đúng.

Ở bênh viện đi tản bộ trong hoa viện, Mộ Tây nhìn thấy Phiên Phiên
đang hùng hổ tiến lại gần bèn kéo Mộ Nam đi: “Tiểu Nam chúng ta đi!”

“Chờ một chút!” Phiên Phiên đứng canh trước mặt hai người.

“Làm sao? Muốn đánh nhau hay sao vậy?” Mộ Nam cảnh cáo lại giơ một
bên tay lên. Làm tiến sĩ y học mới tốt nghiệp mà Mộ Nam chịu sự phân công công
tác của gia đình chịu đến thành phố M tiến sĩ thực tập, nói thực tập không bằng
là bác sĩ tư của Mộ Tây. Bạn bè Mộ Nam rất nhiều lại có thân thể khỏe mạnh, là
một cô gái có tài, kết quả như vậy thì đương nhiên là một người vô cùng khó bắt
nạt.

Làm Vu Phiên Phiên bị tức giận mà chết: “Mộ tiểu thư tôi sai rồi.
Cầu cô bảo Lục Nhược dừng tay đi, còn làm nữa, tâm huyết cả đời của bố tôi coi
như hết!” Vu thị coi như là lão công ty, có gốc rễ không đủ mạnh, bị làn sóng
các công ty mới lấn lướt lại bị Lăng Hiên chèn ép thêm quan hệ của Lục gia. Bởi
vì bị Phiên Phiên phá rối không ít chuyện, Lục Nhược vô cùng căm tức, chuyện
chỉnh cho Vu thị đi xuống chỉ là chuyện không sớm thì muộn mà thôi.

Từ nhỏ Phiên Phiên đã được gọi là đứa trẻ khéo léo, được hoan
nghênh là chuyện đương nhiên, những thứ cô ta muốn nhất định phải lấy được,
không lấy được thì tức giận phá cho bằng hỏng thì thôi. Chính cô cũng không
nghĩ tới là Mộ Tây không phải cô bé Lọ lem, cô đắc tội lần này là công chúa
hàng thật giá thật, là người Lục Nhược yêu thương trân trọng trong tim.

Từ nhỏ cùng Lục Nhược lớn lên, Phiên Phiên không phải không hiểu
tính cách Lục Nhược nhưng chẳng qua cũng chỉ là nhìn trời mà đoán gió mà thôi.

Nói cho cùng, Phiên Phiên không có lỗi chẳng qua đó chỉ là chất
xúc tác cho những vấn đề của Lục Nhược và Mộ Tây lúc trước nhanh chóng phát ra
mà thôi. Cô ta lợi dụng tổng biên tập tòa soạn báo Hồ Lục có hảo cảm với mình
mà lợi dụng làm Mộ Tây thật vô cùng kinh tởm. Người như cô ta trên đời này có
bao nhiêu vậy, dẫm đạp lên người khác mà sống.

Mộ Tây chưa bao giờ tự nhận là thánh nhân, bất quá cô cũng chỉ là
một người có lương tri mà thôi: “Cái đó tôi không có quan hệ, chẳng qua là cô
tự làm tự chịu mà thôi.”

Mang thai bốn tháng, bụng của cô đã bắt đầu to lên, cô cẩn thận
vòng qua Phiên Phiên quay trở về phòng bệnh. Thấy Phiên Phiên vẫn không cam
lòng còn muốn kéo tay Mộ Tây lại, Mộ Nam túm lấy tay cô ta đẩy ngã sang một
bên: “Làm việc xấu sao không nghĩ tới hậu quả đi, chú ý câu nói của cô một chút
đi cái gì Mộ tiểu thư, chị Hai của tôi đã cùng Lục Nhược ly hôn đâu. Đồ sao
chổi!” Mộ Nam lén nhìn lại phía sau, không để ý những người khác vỗ vỗ mông
nói: “Là muốn bị trĩ sao?”

“Chị mệt, muốn đi ngủ.” Mộ Tây ngáp một cái, khóe mắt chớp chớp,
đã muốn nhắm nghiền. Thời tiết mùa thu mát mẻ thoải mái, lại ở trong nới tĩnh
dưỡng cho những phu nhân tôn quý có thai, Mộ Tây ngủ ngày càng nhiều.

“Chị Hai bên kia có hoa cúc nở rất đẹp, chúng ta đi xem đi!” Mộ
Nam tích cực đề nghị.

“Tiểu Nam lại đây” Mộ Tây ngoắc ngoắc cô lại, không biết vì sao
nên Mộ Nam thực vui vẻ chạy lại.

Mộ Tây kéo mặt cô lại nói: “Rốt cuộc là mày muốn gặp anh ta? Mày
có phải là em gái chị nữa không?”

“Nhẹ thôi đau quá, chị Hai, bình tĩnh. Tức giận đối với phụ nữ có
thai là không tốt, cũng sẽ ảnh hưởng tới cảm xúc của thai nhi, trực tiếp liên
quan đến tính cách sau này của đứa nhỏ.” Mộ Nam vất vả thoát khỏi ma trảo của
Mộ Tây, xoa xoa hai gò má đỏ hồng của mình: “Chị Hai, đã hai tháng rồi, em
không nhịn được nữa đâu. Chị cũng đã đáp ứng bố mẹ không cùng anh rể li hôn
nhưng lại cứ trốn tránh anh ấy, chị cũng không thể nói nổi đi!”

Hôn nhân không chỉ là chuyện của hai người, bây giờ Mộ Tây thấu
hiểu sâu sắc chuyện này. Mộ gia cha mẹ không tán thành chuyện con gái muốn li
hôn, hơn nữa trong khi cô còn đang mang thai như vậy. Mộ mẹ nói đây chẳng qua
chỉ là thời kì khủng hoảng sau hôn nhân không có gì quan trọng. Mà xét theo góc
độ một người phụ nữ ly hôn thêm một đứa con thì gánh nặng thật sự quá lớn. Nhất
là bà lại thấy Lục Nhược vô cùng thương yêu con gái bà.

Mà hơn thế biểu hiện của Lục gia cha mẹ cũng khiến cô không thể cư
xử ngỗ nghịch. Hai vị trưởng bối tự mình tới khuyên cô. Mộ Bắc kêu gào không
thể cứ như vậy bỏ qua, đây là Lục gia muốn dùng nhu để ép Mộ Tây đây mà, đạt
tới mục đích ức hiếp cô.

Hôn nhân có thể tạm thời không bỏ nhưng chính là Mộ Tây không muốn
gặp mặt Lục Nhược. Đêm đó cô bị tổn thương rất lớn, tạm thời cô không tự thuyết
phục được bản thân mình. Mộ mẹ lo lắng tính tình của Mộ Bắc ảnh hưởng tới Mộ
Tây nên đã sớm an bài cho cô vào bệnh viện. Mỗi ngày Lục Nhược đều đứng một bên
nhìn cô.

Mỗi lần Mộ Tây nhìn thấy thân ảnh của anh trong lòng liền phiền chán
bất an, anh định đem mình thành người đàn ông nhất kiến si tình sao?

Trở lại phòng bệnh, Mộ Tây đần độn ngủ đến gần trưa, mở mắt ra thì
đã thấy ngoài trời tối đen, tiếng gió gào thét bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi
không ngừng ngoài cửa kính.

“Đã 8 giờ rồi sao?” Mộ Tây nhìn vào đồng hồ trên tường không tin
được.

Mộ Nam từ trên giường của cô nhảy xuống: “Chị Hai đói chưa ăn cơm
thôi.”

Chỉ ăn một miếng Mộ Tây liền biết là ai đưa tới, Mộ Nam đứng ở bên
thúc giục: “Ăn nhiều một chút tiểu bảo cũng sẽ lớn mau hơn.” Cô đánh bạo sờ vào
bụng Mộ Tây: “ Con mau ra đây dì dạy cho con một chút công phu.”

“Còn không mau đi đi, em có định ăn cơm không?” Mộ Tây đuổi Mộ Nam
đi.

“Đã ăn từ sớm rồi!” Mộ Nam ngồi trở lại máy tính của mình, ngồi
tiếp tục gõ. “Các chỉ số của chị cùng bảo bối bình thường cả, ngoại trừ chị bị
sốt nhẹ, cũng không tệ lắm. Trăm ngàn đừng uống thuốc.”

“Biết rồi, lải nhải mãi.” Mộ Tây quấy quấy bát cháo hải sản. Mùi
vị ở Nghê Thường tựa hồ còn mang theo hơi thở của anh. Vừa rồi Mộ Nam sờ vào
bụng làm cô có chút chua sót nghĩ có phải hay không con cũng muốn bố kiểm tra
như vậy?

Không, không đúng, Mộ Tây lắc đầu. Cô phải bị anh quay cho như
chong chóng còn anh ngồi đó cười lạnh lùng mới đúng.

Cô tìm lại trong ngăn kéo một bức ảnh chụp bị cô ác độc xé mất nửa
người.

Động tác chậm chạp cô ngồi quay trở lại trên giường đem ảnh chụp
đưa xuống bụng, “Cục cưng xem cho kĩ vào, đây không phải cha con đâu, về sau
gọi hắn ta là bác cho anh ta tức mà chết đi!”

Qua nửa đêm, gió ngày càng lớn, Mộ Tây lăn lộn mãi không ngủ được,
cô luôn sợ tiếng mưa quá lớn, muốn cùng Mộ Nam nói chuyện nhưng lại thấy Mộ Nam
đang ngủ say miệng chẹp chẹp trông vô cùng vui vẻ. Cô dậy tiến lại gần cửa sổ
trong phòng, bên ngoài tối om trông thật âm u.

Dưới lầu có một thân ảnh trông thật quen mắt, trong lòng Mộ Tây
bỗng nổ một tiếng lớn, lập tức nằm xuống trùm chăn kín đầu.

…. Cố gắng mấy phút đồng hồ sau…

Mộ Tây sốc chăn, với tay lấy áo khoác phủ thêm lên người lại cầm
theo ô, nổi giận đùng đùng đi ra ngoài. Anh muốn ngược đãi cơ thể mình để cô
đau lòng có phải không, anh muốn lấy lòng cô theo cách này sao? Không sai anh
có thể làm như vậy, đợi lát nữa gặp cô xem, cô nhất định sẽ lấy ô này đập lên
mặt anh cho anh xem.

Một đôi chân dài đứng ngay tại cửa, Mộ Tây chỉ lo nhìn phía trước
“A” một tiếng.

Người nào đó nhẹ nhàng đỡ lấy cô ôm chặt. Thật lâu rồi không chạm
vào cô, hương thơm dịu dàng trên người cô ngào ngạt trong cánh mũi của anh, anh
tham lam hít vào nơi cổ cô, thơm quá, có hương sữa. Cô đã đẫy đà lên không ít,
ôm càng mềm mại. Anh híp híp mắt, môi thực tự nhiên dừng trên trán cô, nhẹ
nhàng dao động.

Thân hình ngọt ngào của cô âm thầm mời gọi anh, anh lại lấy tay
chặn lại đôi bàn tay đang chống lại của cô, môi tự nguyện bao trùm đôi môi mềm
mại hồng hồng của cô. Uhm, thật là mềm mại, thật thơm.

Cô mặc một chiếc váy rộng thùng thình, do mang thai nên không cần
thắt lưng. Vẫn là mặc váy là đẹp nhất rất giống với lúc cô mặc đồng phục nơi
công sở có hương vị của phụ nữ. Một bàn tay của anh vén váy cô lên, đem tay
chạm vào đùi ngọc của cô, hướng lên trên bao trùm da thịt ở bụng cô hở ra. Cảm
xúc của anh ngày càng mạnh mẽ, trên thực tế anh đã có chút mê loạn, chạm vào
cô, không ngừng hướng lên trên.

Bàn tay to cố chấp không chịu rời đi, trong bụng mẹ đứa trẻ cảm
thấy mẹ không được thoải mái liền trở mình một cái.

Anh kinh hoàng rời đi cánh môi của cô thất thần nói: “Nó động!”

Mộ Tây hít thở không khí một cách khẩn trương, hổn hển thở một lúc
lâu, mới ném ô trong tay xuống: “Buông ra! Anh ở trong này làm gì?”

Lục Nhược tránh không kịp, ô đánh trúng vào anh có chút đau, anh
tự nhiên lui lại: “Bên ngoài gió lớn quá!”

Quả nhiên… Mộ Tây không nói gì nhìn anh, anh vẫn là dùng cách tự
hành hạ bản thân để làm cô đau lòng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: