truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khí Người Cũ, Đón Người Mới _ Chương 27 – 28 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:”";
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin-top:0cm;
mso-para-margin-right:0cm;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0cm;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;}

Chương 27

“Trà, điểm tâm, đồ ngọt, anh còn yêu cầu gì nữa không?” Mộ Tây đem
tất cả yêu cầu của Hứa Diệc Hàng đem dặt ở trước mặt anh, ánh mắt cổ quái nhìn
nhìn: “Anh còn có yêu cầu gì nữa không?”

Từ ngày vô tình gặp anh ở quán cà phê của Lâm Sinh, Hứa Diệc Hàng
mỗi ngày đều đến, mà không chỉ vậy mỗi lần đến anh đều gọi mấy thứ đồ linh tinh
bày đầy trên bàn sau đó ngồi lại đến mấy giờ.

Hứa Diệc Hàng chỉ mỉm cười nhìn Mộ Tây: “A Tây ngồi xuống nói
chuyện với anh một lát đi!”

Mộ Tây nhìn về nơi khác: “Thực xin lỗi bổn tiệm không có cung cấp
loại dịch vụ này, nếu anh cần có thể đi ra cửa và rẽ trái” Cô thật sự không
biết anh muốn gì ở cô, không phải anh cũng có bạn gái mới rồi, sao mỗi ngày còn
đi tới đây. Mỗi lúc làm việc cô vẫn có thể cảm nhận tầm mắt của anh vẫn luôn
đặt trên người mình, ngẫu nhiên cô ngẩng đầu lên nhìn anh, anh không hề e ngại
nhìn thẳng vào mắt cô cười đây ý nhị.

“Cái kia,” giọng nhỏ nhỏ như còn nuốt trong họng, nhân lúc cửa
hàng vắng khách, cô bèn đem một chiếc ghế ngồi đối diện với anh: “Em đã kết hôn
hơn nữa anh cũng đã có bạn gái mới rồi, nếu anh muốn cùng em nối lại tình xưa e
không được hợp lí cho lắm… ” Tuy rằng nói như vậy có vẻ hơi quá nhưng bẳng
chính trực giác của mình Mộ Tây biết Hứa Diệc Hàng đang muốn dụ dỗ cô…

“A Tây, bây giờ em rất hạnh phúc sao?”

Mộ Tây ngẩn ra lập tức nhìn anh cảnh cáo: “Anh hỏi cái này làm gì?
Em hiện tại… rất tốt mà” nói đến đoạn này, Mô Tây không khỏi lo lắng. Chuyện
của Lục Nhược cùng Lục Hi vẫn canh cánh trong lòng cô, khiến cô khó chịu không
thôi. Cô cúi đầu nhìn mũi chân của mình, anh ấy cũng thích mình nhưng mà trong
lòng vẫn chưa quên được Lục Hi. Có ai không muốn có được toàn bộ trái tim của
chồng mình nên cũng không thể trách cô quá hẹp hòi.

Bỗng nhiên Hứa Diệc Hàng nắm chặt bàn tay đặt trên mặt bàn của cô,
Mô Tây run rẩy muốn rút tay lại nhưng lại phát hiện anh nắm rất chặt: “Buông
ra!” Cô rất tức giận chẳng lẽ anh ta muốn phá hỏng nhưng hồi ức đẹp của cô về
anh ta.

“A Tây, anh biết chuyện của Lục Hi và Lục Nhược” Hứa Diệc Hàng ném
một quả bom về phía cô.

Mộ Tây choáng váng mơ hồ nhìn anh: “Anh làm sao mà biết? Anh điều
tra anh ấy?” Cô bỗng nhớ ra cô gái đi cùng anh hồi trước: “Anh biết Phiên
Phiên?”

Hứa Diệc Hàng không hề lảng tránh: “Đúng vậy, cô ấy là đối tượng
xem mắt do bố anh giới thiệu. A Tây, trước đây anh từng tham gia nhiều vụ án,
trong đó, nhiều người trong gia đình do nhiều nguyên nhân mà dẫn đến loạn luân.
Tuy rằng phần lớn bọn họ đều có cuộc sống bình thường những vẫn không thể quên
những thương tổn do chuyện đó mang đến. Em cũng biết cái không thể có được mới
làm người ta mãi không thể quên, nếu như tình cảm của em và anh ta chưa đến mức
sâu thì hãy nhanh chóng rút ra khi còn có cơ hội…”

“Anh im đi!” Mộ Tây tức giận nhìn anh: “Đây là chuyện của tôi và
anh ấy anh không có quyền xen vào, Hứa Diệc Hàng, anh đừng để tôi có ấn tượng
xấu về anh!”

Hứa Diệc Hàng nghe những lời trách móc của Mộ Tây ban đầu rất kinh
ngạc nhưng rất nhanh lấy lại được khuôn mặt thản nhiên như không có chuyện gì:
“Em ghét anh cũng được nhưng anh không muốn em bị tổn thương sâu sắc. Em rất
lương thiện, căn bản anh ta không yêu em. Huống chi bên cạnh em và anh ta còn
có Phiên Phiên. Em đừng tưởng rằng có thể trở thành vợ chính thức của anh ta là
đã xong. A Tây, em không biết cái gì là thủ đoạn lợi dụng con người!”

“Cạch” một tiếng, đồ ở trong khay rơi xuống đất: “Anh câm miệng
lại cho tôi, anh có tư cách gì quản chuyện của tôi! Anh lấy tư cách gì đến để
nói những chuyện này cho tôi nghe! Lấy lại lòng thương cảm rẻ tiền của anh đi!”

“Có chuyện gì vậy?” Lâm Sinh vội vàng đi tới.

Mộ Tây chạy vào bên trong toilet.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?” Lâm Sinh quỳ rạp xuống đất để
nhặt mảnh vỡ: “Hứa Diệc Hàng không phải tôi đả kích cậu nhưng chuyện của cậu và
Mộ Tây giờ đã là chuyện không thể rồi. Trước kia, trước khi chúng ta cùng ở
nước ngoài, cậu bỏ cô ấy, quyết tâm ra nước ngoài chẳng qua cũng chỉ vì cậu coi
cô ấy như trò chơi mà thôi. Không cần mang danh nghĩa sứ giả tình yêu đến làm
tổn thương cô ấy nữa, đừng tôi..” Lâm Sinh nói âm thanh trong cổ họng có chút
phát nhanh: “đừng như tôi… đừng giống nhau.”

Mộ Tây ngồi ngây ngốc trong phòng vệ sinh nửa ngày, lấy di động ra
gọi cho Lục Nhược: “Lục Nhược…”

“Nhị Tây, em không sao chứ?”Lục Nhược trả lời, âm thanh ở đầu dây
bên kia hỗn loạn, ồn ào.

“Một ngày nào đó, anh có thể hoàn toàn quên Lục Hi trong tim anh
sẽ chỉ có mình em thôi có được không?” Nói xong Mộ Tây liền cúp điện thoại. Cô
thà làm con rùa rụt đầu chứ không muốn nghe câu trả lời của Lục Nhược, chỉ cần
do dự trong một chút thôi cô sợ mình không kìm được mà bỏ đi mất.

Khi Mộ Tây đi ra khỏi nhà vệ sinh, Hứa Diệc Hàng đã bỏ đi. Lâm
Sinh nhìn cô nói: “ Mộ Tây để anh đưa em về.”

“Không cần.” Mộ Tây đến gần cửa sổ ngồi xuống, day day thái dương
nói: “Lâm Sinh, em muốn uống chút rượu.”

Khi Lâm Sinh đang thu dọn các thứ chuẩn bị đóng cửa thì Mộ Tây
đang ngủ gục, trên bàn còn lại hai chai rượu rỗng. Anh thở dài đang muốn dang
tay đỡ cô lên lại bị một bàn tay khác từ đâu giành lấy, vững vàng ôm Mộ Tây
lên.

Lâm Sinh đuổi theo Hứa Diêc Hàng tới cửa: “Cậu muốn đem cô ấy đi
đâu? Hứa Diệc Hàng tôi không cho phép cậu như vậy. Lục Nhược là loại người như
thế nào, anh ta sẽ để yên cho cậu chạm vào vợ anh ta hay sao?”

“Lâm Sinh tôi chỉ muốn ôm cô ấy, tin tưởng tôi đi!”

Lâm Sinh thấy trong mắt người đàn ông này có một tia cầu khẩn cùng
hèn mọn. Anh nhớ lại đoạn thời gian trước kia, anh ở cùng anh một kẻ điên cuồng
suốt ngày đem sách vở ra cắn loạn nhưng cuối cùng lại rước một cái kết thúc đau
khổ nhất cho mình. Gia cảnh hậu đãi nhưng anh không hiểu vì sao anh ta lại chọn
cho mình kết quả bi thảm như vậy. Anh ta vẫn có thói quen đem tấm ảnh kia ra
vuốt ve, “Vì muốn có đủ tư cách thích cô ấy thôi.”

“Đinh linh linh” sau mấy tiếng vang Lâm Sinh nhìn bóng Hứa Diệc
Hàng ôm Mộ Tây đi xa không nói gì. Không một ai luôn đứng một chỗ chờ ai đó,
đây cũng là cái giá đáng phải trả trong cuộc sống, cô ấy đã có cuộc sống riêng
của mình. Trái tim cô ấy với cậu đã sớm lạnh ngắt, trái tim ấy lại đang hướng
về một nơi khác cùng cậu đã chẳng còn cơ hội rồi

Mộ Tây sửng sốt hồi lâu mới nhận ra nới mình đang ở, cô chạm vào
ga giường sau tiến lại gần cửa sổ có dây trường xuân, đây rõ ràng là nhà trọ mà
cô ở cùng Ngô Mỹ Mỹ ở trước đây.

“Hôm qua em uống rượu nên anh đưa em trở về đây.” Hứa Diệc Hàng
bỗng nhiên lên tiếng làm cô nhảy dựng lên, hóa ra anh vẫn ngồi cạnh giường cô.

Mộ Tây cảm thấy mu bàn tay vẫn còn vương lại hơi ấm: “Sao anh vẫn
còn ở nơi này?” Theo lí thường anh đã vào Hứa gia thì phải ở trong ngôi nhà xa
hoa của cha anh mới đúng.

Hứa Diệc Hàng nắm bàn tay trống trơn, chống tay lên giường khẽ
đứng lên: “Đói chưa, đi ăn cái gì nhé!”

“Rốt cuộc anh muốn cái gì?” Mộ Tây nhìn anh gắt: “Có cái gì thì
nói ra là được. Nói anh không thích Hứa gia, nói anh nhớ mẹ anh, nói anh rất
khó chịu, muốn thì hãy nói ra, sao lại tự làm khó mình như vậy? Vì sao anh luôn
miễn cưỡng làm những việc mình không muốn!”

“A Tây có thể hiểu em đang quan tâm anh không?”

Mộ Tây cảm thây vô cùng mệt mỏi : “Hứa Diệc Hàng đây hoàn toàn
không có ý gì khác!”

Khi lần thứ ba phải chạy vào trong toilet cô hiểu mình phải đi tới
bệnh viện.

Ngoài một chút bất an cùng kích động, cô đi vào trong bệnh viện,
lấy kết quả kiểm tra xong trông cô ngơ ngác nhìn hai chữ: “Dương tính”. Không
hiểu lắm cô nhìn bác sĩ hỏi: “Dương tính có phải là không có gì phải không ạ?”

Bác sĩ viết kết quả vào sổ cho cô xong, nhìn cô đánh giá phát hiện
không có người đi cùng, qua nhiều năm kinh nghiệm, lạnh như băng hỏi: “Nếu muốn
bỏ? Ra bên ngoài lấy chữ kí người thân xong vào trong kia thu phí.”

Mộ Tây há to miệng: “Bác sĩ nói tôi mang thai?”

Bác sĩ gật đầu chỉ chỉ ra: “Không phải trên đây viết rõ rồi sao,
đã hơn hai tháng, cần chú ý nghỉ ngơi cùng ăn uống. Là lần đầu tiên sao? Sao
không có chồng di cùng?” Xem gương măt mừng rỡ của Mộ Tây khi sắp được làm mẹ,
bác sĩ phát hiện mình đoán sai thầm trách cũng không nên trách cứ là tốt hơn.

Bác sĩ muốn chữa lại nên đem vẻ mặt ôn hòa nói với cô một vài việc
cần chú ý, Mộ Tây rất kịch động bèn đem giấy nhớ ra đưa cho bác sĩ, còn lấy sổ
ra chép lại.

“Chú ý thức ăn bổ dưỡng, thời gian nghỉ ngơi, đảm bảo tâm trạng,…”
Mộ Tây thúc giục bác sĩ: “Còn gì nữa không ạ?”

Con mắt bảo thủ của bác sĩ nhìn chằm chằm vào miếng giấy nhớ của
Mộ Tây, khóe mắt run rẩy xong cũng không kìm được hỏi lại một phen: “Phu nhân
cô ghi gì lại trên đó …”

“A bác sĩ nói cái này?” Mộ Tây giơ tờ giấy nhớ hình bra lên: “Đây
là do tôi cố ý dùng, rất đặc biệt phải không? Bác sĩ nói nhiều quá, còn chuyện
gì nữa không ạ?”

Trên tờ giấy ghi chép màu hồng nhạt thoạt nhìn chi chít chữ, “một
chén cháo vào giữa buổi” đi qua một nơi màu đỏ rất khả nghi, Mộ Tây nhanh chóng
lướt ngòi bút qua.

Bác sĩ run run đẩy gọng kính, đây là họa tiết a a a! Ai tới cứu
lại một chút nữ tính bí mật được không?

Dọc đường trở về nhà, Mộ Tây không ngừng lấy tay vuốt dọc bụng của
mình, ngây ngô cười. Hoàng hôn mùa hè luôn thật đẹp, ánh nắng chói chang ban
ngày rút đi, dưới chân, có đợt gió nhẹ thổi qua làm người ta cảm thấy ấm áp từ
trong ra ngoài.

Không biết Lục Nhược biết tin này sẽ phản ứng ra sao, cô mặc sức
tưởng tượng, có thể giống trên ti vi không, đầu tiên là ngây ngốc sau đó ôm cô
quay vài vòng hô: “Tôi muốn làm bố!” Cô che miệng đằng hắng.

Mộ Tây sờ vào tóc của mình nhớ sau khi ý loạn tình mê xong anh hỏi
nàng tại sao nàng không đi làm tóc cô thật sự rất hợp với tóc xoăn lọn to. Cô
thở hổn hển trong lòng anh một hồi lâu mới nói nhỏ chờ sinh xong đứa nhỏ đã.
Chờ cục cưng ra đời, cô muốn anh đưa cô đi làm tóc.

Cô nhất điện thoại gọi cho anh: “Lục Nhược bao giờ thì anh về?”

“Đêm nay, sau khi tham dự tiệc khai trương xong mai có thể về rồi!
Bảo bối nhớ anh không?” Lục Nhươc chưa nói được hai câu bên kia có người gọi
anh: “Lục tổng…”

Lục Nhược bên kia : “Ba” một tiếng: “Nhị Tây chờ anh về, trước cứ
thế đã.”

Hiện tại cho dù chỉ là tiếng “tút, tút” vô cảm cũng làm Mộ Tây
thật sung sướng. Mà cả Lục Nhược cùng Mộ Tây đều không biết ở thành phố S, một
quả bom thật lớn đã nổ.

loading...

Chương 28

Thời gian chờ đợi thật là dài, từ sau khi Mộ Tây ở bệnh viện về
liền ở luôn trong nhà không ra ngoài, chỉ sợ gặp được người khác nhất thời kích
động mà nói ra.

Trước hết, cô quét dọn lại nhà cửa hết một lần, giống như vợ chờ
chồng trở về thay bình hoa mới. Cô vuốt vuốt cái bụng bằng phẳng của mình,
khẳng định là cục cưng biết cô cùng Lục Nhược cãi nhau nên mới tới.

Lo lắng trong lòng cô bỗng chốc tiêu tan bởi ý nghĩ có đứa nhỏ.
Thời gian trôi đi, về sau ở cạnh anh là cô, bằng sức hút của mình, khẳng định
anh định sẽ chỉ yêu một mình cô mà thôi.

Buổi tối, trong phòng bếp sực nức mùi thức ăn, Mộ Tây chạy qua
chạy lại không biết bao nhiều lần.

Tại cửa hàng cháo, bác bán cháo nhiệt tình đón cô: “Phu nhân hôm
nay có phải vẫn giống mọi khi hai phần cháo đặc thêm rau thơm cùng gia vị.”

Quán ăn nhỏ ở gần nhà Mộ Tây có chút tiếng tăm, Mộ Tây thích quán
ăn này vì có hương vị cổ kính lại thêm thức ăn có mùi thơm đặc biệt. Phát hiện
được chỗ này xong cô thường xuyên kéo Lục Nhược tới, ông chủ nhớ hai người có
khẩu vị rất đặc biệt nên chỉ nhìn thấy bóng đã gọi vào.

Ông chủ thích bọn họ cũng là có nguyên nhân, khi hai người tới
thường trùng thời điểm trong quán có mấy cô nữ sinh, thấy Lục Nhược thường dừng
lại chầm chậm ngó vào trông rất băn khoăn, ông chủ thấy có lợi nên thường ưu
đãi cho họ.

Mộ Tây tới gần cửa hàng nhưng mùi thức ăn lại làm cô cảm thấy
không khỏe: “Ông chủ đồ rán cùng đồ hấp tách ra cháu đem về nhà ăn.”

“Được” Ông chủ hớn hở đóng gói không quên nhắn lại một câu: “Lần
sau tới ăn, nhớ tới ăn lúc còn nóng là ngon nhất!”

“Cảm ơn ông chủ!” Mộ Tây nhanh chóng thanh toán tiền, xách đồ
nhanh chóng đi ra. Lục Nhược rất kén ăn, hiếm khi thích đồ ăn vặt ven đường,
đêm nay anh về nhất định sẽ rất vui.

Trong văn phòng tại Lăng Hiên, Cố Lãng nghe được tin từ bên Paris,
buổi trình diễn thời trang diễn ra bình thường lại thêm buổi khánh thành diễn
ra viên mãn mới thở phào một cái nhẹ nhàng thư giãn.

Mở laptop trước mắt ra, thấy một loạt hình ảnh giải trí hiện trên
màn hình, thời trang và báo chí là hai vấn để gần nhau nhất. Anh day day thái
dương, lần này thì xảy ra họa lớn rồi.

Bên cạnh có người thông báo với anh: “Nhị đương gia, tòa soạn báo
đó đã bị đóng cửa. Giống như có người sớm hơn chúng ta ra tay vậy, ngoại trừ
những thứ đã rơi ra ngoài chợ đen không thể thu hồi, những số báo còn lại cũng
đã bị thu hồi lại, ảnh chụp bài viết trên mạng cũng đã bị gỡ xuống. Còn có Tam
đương gia đã đổi vé máy bay muốn nhanh chóng trở về.”

Cố Lẵng gập laptop lại: “Là ai làm?”

“Là thành phố M – là tổng biên tập, muốn mua lại toàn bộ báo Hồ
Lục. Tối hôm qua đã chuyển giao lại mọi thứ cho bên kia sáng nay Hồ Lục đã
tuyên bố phá sản. Hơn nữa…” Người đó đem ra môt tờ báo mua ở chợ: “Đây là bản
báo do người ở tòa soạn báo Hồ Lục chiều cùng ngày phát hành, trên mạng cũng
có.”

Tại thành phố M, cả tòa soạn báo nơm nớp lo sợ nhìn Mộ Bắc bị gọi
vào phòng tổng biên tập, bên trong thình thoảng truyền ra tiếng đập bàn cùng
tiếng quát tháo tức giận nhưng kì quái là không nghe thấy tiếng Mộ Bắc như mọi
khi đã lưu loát cãi lại một tiếng rên phản kích.

Nhân viên A thì thầm vào tai nhân viên B: “Tổng biên đại nhân nhà
mình không biết phạm phải lỗi gì?”

B nhún vai: “Vượt quyền làm việc tư, lấy việc công báo thù riêng.”

“Sao anh trở về sớm như vậy?” Mộ Tây nhìn đồng hồ treo tường chưa
đến 8 giờ. Không phải anh ấy bảo buổi tối 9 giờ mới bay sao? “Em còn chưa làm
cơm đâu.”

Hai tháng không gặp, Mộ Tây thấy Lục Nhược đứng trong bóng tối
nhưng sao trông anh thật gầy.

Lục Nhược từ ngoài cửa bước sải chân về phía cô để lại trên sàn
sạch bóng đầy vết dấu chân.

“Anh đổi dép đi, em mất bao nhiêu công mới lau được đó!” Mộ Tây
bất mãn chạy theo anh nhưng lại phát hiện trên người anh có mùi rượu rất nồng,
cô đang phân vân liền bị Lục Nhược kéo vào trong lòng. Anh có chút thô bạo kéo
cắm cô lên hôn xuống.

Nói là hôn nhưng không bằng nói cắn còn hơn, tay anh miết ở eo cô
như muốn bẻ gãy đôi người cô ra vậy. Trong miệng anh nồng nặc mùi rượu khiến
cho cô vô cùng khó thở. Đầu lưỡi anh vươn thẳng vào trong miệng cô làm cô bỗng
dậy lên sự ghê tởm. Lần đầu tiên cô biết hôn môi có thể làm người ta khó chịu
đến như vậy.

“Anh buông ra, a… Khó chịu!” Mộ Tây lấy tay đánh anh, không biết
anh uống bao nhiêu rượu rồi lại chạy về nhà phát điên nữa!

“Không được!” Lục Nhược truy đuổi đôi môi trốn tránh của cô. Mộ
Tây thật sự khó chịu, liền nhấc chân đá ống đồng của anh. Lục Nhược lảo đảo một
cái liền ôm cô ngã trên sô pha.

“Anh đi lâu như vậy, em có nhớ anh không?” Lục Nhược đè nặng trên
người cô như vậy, cởi bỏ tạp dề trên người Mộ Tây, hướng lên trên cởi váy của
cô vuốt ve đôi chân dài.

Mộ Tây đem tay đẩy anh đi: “Muốn phát tình cũng phải tùy lúc chứ.
Đi tắm trước cái đã. Hôm nay em không được!”

“Tại sao không được?” Lục Nhược cúi đầu, ngón tay đặt trên quần
lót màu trắng của cô: “Như thế nào lại không được!”

Động tác của anh thuần thục làm Mộ Tây khó nhịn kêu lên một tiếng.

Lục Nhược choáng váng kéo khóa quần xuống, không để ý phản kháng
của cô lại mạnh mẽ tiến lên, sau lại thấy Mộ Tây vẫn không chịu nghe lời. Trong
lòng anh vốn có chuyện đã không thoải mái lại thấy cô giương nanh múa vuốt,
liền rút dây lưng quần ra quấn chặt hai tay cô đặt lên trên đỉnh đầu.

Mộ Tây bị anh đối xử thô lỗ, đá chân anh muốn đi xuống: “Anh làm
sao vậy? Không muốn, không nghe thấy sao?…. Em có thai, Anh đừng như vậy!” Tuy
không giống với tưởng tượng của cô nhưng rốt cuộc cô cũng đỏ mặt nói ra, mang
theo niềm vui sướng ngượng ngùng, cô rút cánh tay trong dây lưng ra: “Là thật
đó, nên trong thời gian này anh nhẫn nại một chút!”

Quả nhiên Lục Nhược dừng lại, cúi đầu lẳng lặng nhìn cô một hồi
lâu, thân thể bao trùm lên người cô, bạc môi lại phun ra một câu làm cô không
thể tha thứ: “Ai?”

Mộ Tây nhìn anh không thể tin được, mở to hai mắt thoáng chốc nước
mắt lấp đầy hai khóe mi: “Anh nói cái gì?”

Lục Nhược trên môi rặn ra một nụ cười châm chọc, nhẹ nâng bàn tay
vuốt ve mặt cô, cọ nhẹ lên khóe mắt đọng nước của cô: “Chuyện này không có gì…
Chúng ta đều là người lớn cả rồi, ngủ cùng ai,… đều giống nhau cả.” Anh thở ra
một hơi đầy rượu phả trên mặt Mộ Tây, hơi thở đi vào tận tâm can cô lạnh thấu
xương.

“Khóc cái gì?” Lục Nhược một tay phát giận đánh một quyền thật
mạnh lên đệm cạnh đầu cô: “Không phải em lại tiếp tục ghen tị đấy chứ!” Anh
nhắm mắt lại một loạt những bức ảnh lại hiện lên khiến đầu óc anh quay cuồng.
Anh bỏ đi nhưng lại tạo cơ hội cho kẻ khác. Cô uống say khuớt lại bị người đàn
ông khác ôm đi, sau đó lại một thân chật vật, làm cho anh phải suy nghĩ như thế
nào đây? Thật đáng giận tại sao đến ngày hôm nay anh mới được biết?

Mộ Tây lấy bàn tay vừa rồi rút ra dồn hết sức cho anh một cái tát,
tay kia theo động tác của cô đem theo dây lưng giãy dụa “Ba” một tiếng đánh vào
cổ Lục Nhược, nơi đó lập tức hiện lên một vết roi đỏ thẫm.

“Anh lăng nhăng, anh tưởng ai cũng như anh, tùy tiện ai cũng có
thể ngủ cùng sao?” Mộ Tây theo chính trên người anh đổ xuống sàn “Anh phát điên
vì cái gì cơ chứ? Ngay cả câu giải thích cũng không có…” Cô vứt dây lưng trên
tay xuống sô pha: “Anh uống say rồi, ngày mai tỉnh rượu nói sau!”

Mộ Tây vòng qua Lục Nhược lấy áo khoác định đi ra ngoài ngủ một
đêm. Đi qua phòng bếp có mùi cháy khét, cô đi vào phát hiện nồi cháo đã cháy
cạn tới đáy, một khối màu đen chạm vào đáy nồi. Ngắt điện, cô vứt nồi cháo vào
chậu rửa nghe cạch một tiếng.

Nhưng Mộ Tây đã quên bản tính người nào là cỡ nào tà ác, cỡ nào
càn rỡ. Cô bị anh giữ lại ở phòng bếp.

“Anh muốn làm gì ?” Mộ Tây nhìn ánh mắt đỏ rực của Lục Nhược có
chút sợ hãi.

Lục Nhược dồn Mộ Tây liên tục lùi lại phía sau, túm lấy, ôm cô
lấy, đi xuyên qua phòng khách, ném vào giường lớn của bọn họ. Anh từ phía sau
đè nặng cô, ôm lấy thắt lưng cô hướng lên trên, rõ ràng còn nguyên quần áo lại
tiến vào: “Em là của anh!” Anh phảng phất tuyên bố, tay nắm chặt lấy tay cô,
một lần, lại một lần tiến sâu vào…

Cưỡng ép trong hôn nhân.

Hôn nhân khi phát sinh mâu thuẫn, người phụ nữ thường bị thương
tổn nhiều hơn, không chỉ là thể chất mà còn cả tâm lí cùng tình cảm.

Mộ Tây xoa xoa cánh tay đau, đẩy người nằm trên mình ra, quấn chăn
quanh người đi xuống giường đem chăn quấn quanh người đi xuống giường, lảo đảo
di đến nơi cách xa anh nhất, hai tay vòng trụ, ôm chặt chính mình.

Loại chuyện này cô vẫn thường hay thấy ở trên tivi nhưng không
nghĩ lại phát sinh chính trên người mình. Lục Nhược như vậy, không quan tâm ý
nguyện của cô, làm cô đau đớn, khuất nhục, lại càng không thể tha thứ.

Di động trên bàn trà điên cuông rung, Mộ Tây bình tĩnh đi tới, màn
hình hiện lên hai giờ sáng, mẹ.

“Me?” Mộ Tây phát hiện thanh âm của chính mình không ngừng run
rẩy.

“A Tây, Tiểu Lục về nhà sao?” Thanh âm Mộ mẹ vội vàng “Các con
không có chuyện gì chứ? Nó không bắt nạt con chứ?”

Mộ Tây phóng mắt vào phòng ngủ, nức nở nói: “Không có việc gì, ầm
ĩ hai câu. Anh ấy uống chút rượu nên đã đi ngủ rồi!”

Mộ nẹ nghe vậy nhẹ nhàng thở ra: “Nó còn ngủ được là rất giỏi rồi.
A Tây không phải mẹ nói con, con đã làm vợ người ta rồi, hành động cử chỉ đều
nên chú ý một chút. Hiện tại xảy ra ba cái chuyện này không thể trách Lục Nhược
gây chuyện. Bố con tức giận đến bây giờ vẫn chưa ngủ đâu. Tiểu Bắc đem cái tòa
soạn báo Hồ Lục kia chỉnh cho suy sụp, bị người ta đuổi việc rồi. Mẹ lo lắng
gần chết!”

“Mẹ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Mộ Tây không rõ liền như
vậy ở trong nhà hai ngày lại có thể gây ra chuyện gì được cơ chứ.

Mộ mẹ sửng sốt: “A Tây con còn hỏi ngược lại, chuyện này con phải
là người biết rõ nhất chứ!”

“…” Biết, nàng mang thai xong cũng không hề xem ti vi nghĩ phóng
xạ không tốt.

“A Tây” Mộ mẹ thở dài: “Nhà ta không giống những nhà khác, mỗi
hành động cử chỉ đều có người để ý tới. Đều do hằng ngày mẹ quá dung túng các
con. Con cùng cái tên kia Hứa Diệc Hàng đi cùng nhau bị người chụp được, con
cũng thật hồ đồ, đều đã có gia đình cả rồi sao còn có thể đi cùng người đàn ông
khác đến qua đêm, con định để mặt mũi Lục Nhược ở đâu?” Mộ mẹ sót con, nghe
tiếng khóc của Mộ Tây, dịu dàng dỗ: “Tốt rồi, con đừng nghĩ nhiều làm gì. Chắc
bên nhà chồng con cũng biết rồi, sáng mai nói Lục Nhược đưa con qua bên đó nói
lời xin lỗi, bố mẹ sẽ là chỗ dựa cho hai đứa, thôi nghỉ ngơi sơm đi. Vừa rồi
gọi điện thoại không nhận, mẹ sợ con chịu thiệt!”

Mộ Tây ngồi trong chăn hồi lâu trên mặt đất, thẳng đến khi ngoài
cửa sổ trắng bệch, cô lau mặt mới phát hiện trong tay vốn toàn là nước. Hơi đau
bụng, lúc này hẳn tiểu bảo bối biết mẹ đau lòng nên cũng chỉ náo loạn một hồi
lại thôi.

Cô mặc lại quần áo, đi vào phòng ngủ mở cửa sổ cho mùi rượu bay
bớt ra ngoài.

Lục Nhược còn đang ngủ, hai mày nhíu chặt lại.

Mộ Tây đi đến đầu giường lấy ra một chai rượu thuốc đem khối bông
thấm ra, nhẹ nhàng chấm lên cổ anh, vết thương hồng hồng sưng rất to “Lục
Nhược,” cô xem anh im lặng nhẹ giọng nói tiếp “Nếu ngay cả loại chuyện này cũng
có thể để cho anh hoài nghi em thì hôn nhân của chúng mình… còn có thể tồn tại
sao?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: