truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khi đại thần gặp đại thần – Chương 27-28 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


Chương 27: Chịu đựng

Dọc theo đường đi, Diệp Hân Mạch tiểu thư phi thường an tĩnh. Bình thường khi Lục Thuỷ Hàn lái xe, Hân Mạch ngồi bên cạnh sẽ chăm chú nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, tuy rằng không lên tiếng nhưng thỉnh thoảnh sẽ hất tóc hay lắc lắc đầu. Thế nhưng bây giờ đôi mắt trong veo kia lại đang nhìn chằm chằm vào người lái xe.

Tựa như một đứa trẻ nhìn thấy món đồ chơi mà nó yêu thích.

Lục Thủy Hàn bị nhìn chòng chọc thì run hết cả người, cô nàng này nhìn chăm chú như vậy, chẳng lẽ là sợ mình gây tai nạn sao? Tinh thần bất an cứ chốc chốc lại liếc sang một lần, Lục Thuỷ Hàn trong lòng lo lắng, chẳng lẽ, tên tiểu tử LụcTriển Bằng lại đem chuyện của mình với Lily thêm mắm thêm muối vào, cho nên cô nàng này mới đang suy nghĩ xem hiện tại có nên khoan hồng với mình hay không? Hay là, tại mình cứ mải đi theo dì nhỏ không ở bên cạnh nên cô nàng khó chịu. Hay là…

Ai đó ở bên cạnh lái xe với tâm trạng vô cùng bất an.

Không dễ dàng về đến nhà, Hân Mạch không đợi Lục Thủy Hàn chạy sang đỡ mà rất trấn định mở cửa ra. Chẳng qua, vừa ra khỏi xe đã bước hụt, lảo đảo suýt ngã. May mắn là ai đó thân thủ nhanh nhẹn chạy vội qua, mới tránh khỏi một phen tiếp xúc thân mật với mặt đất. Diệp Hân Mạch nghiêng đầu, giương mắt nhìn anh toét miệng cười: “Cám ơn.”

Lần này, Lục Thủy Hàn cảm giác người bước hụt phải là mình mới đúng.

Trước giờ lãnh đạm hờ hững, Hân Mạch chưa từng cười toe toét, lộ cả hai chiếc răng cửa như vậy. Hơn nữa gò má ửng đỏ, hoà cùng da thịt trắng nõn, thực, thực, thực……

Bộ dạng này cũng chưa khiến Lục Thủy Hàn lo lắng cho lắm. Nhưng cô nàng lại vừa thốt ra hai chữ cám ơn, đây mới là điều khiến anh không thể không đổ mồ hôi lạnh…Quả nhiên, cô nàng này say thật rồi. Thực sự say rồi…

Lục Triển Bằng đáng chết …

Lục Thủy Hàn ra sức nguyền rủa ông anh họ nhà mình, vừa mắng vừa ôm Hân Mạch cả người mềm nhũn lôi lên nhà. Cũng phải nói, Hân Mạch tuy rằng thoạt nhìn đi lại không ổn, nhưng biểu tình lại rất chi là bình thường, hơn nữa hành động cũng không chậm chạp. Tỷ như, vừa vào cửa cô liền cứ thế thay dép đi trong nhà, từng bước vừa lần vừa mò đi vào phòng ngủ.

Ai đó cúi người, một tay tháo giày một tay chống lên tường, trợn mắt há mồm nhìn theo bóng dáng cô nàng đi vào phòng.

Tận đến khi Hân Mạch an toàn biến mất sau cánh cửa phòng ngủ, Lục Thủy Hàn mới nhanh chóng hoàn hồn, nhanh chóng thay giày, vọt ngay vào phòng ngủ —— Hân Mạch đang nằm ở trên giường, ngủ từ lúc nào rồi …

“Ách…” Lục Thủy Hàn thở dài một tiếng, nhẹ chân nhẹ tay đi qua, cởi dép ra khỏi chân, đem chăn đắp lên người cô.

Đột nhiên cô nàng ngồi bật dậy.

“Em muốn đi tắm.”

Ngữ khí thanh lãnh mà lại cố chấp.

“Ngày mai tắm cũng được mà, ngủ một giấc trước đã”. Lục Thủy Hàn thiện ý khuyên một câu, muốn đẩy cô nằm xuống.

Hăn Mạch không những không thèm nghe lời mà còn vung tay vung chân loạn xạ. “Tắm xong rồi ngủ tiếp.”

“Chính là…” Nhưng cái bộ dáng này, có thể tắm sao? Lục Thủy Hàn cảm thấy đầu như muốn nổ tung, đang muốn khuyên nữa thì hai chân cô nàng ở mép giường ra sức đạp loạn, hai tay cũng vùng vẫy lung tung, khiến anh hết nói nổi luôn.

“Em muốn đi tắm!!”

“…”. Cô nàng này tính làm nũng sao?

Lục Thủy Hàn nhìn từ trên xuống dưới, thử mở miệng: “Hân Mạch…”

“Tắm, tắm”. Tuy rằng trước đây Hân Mạch chưa từng như vậy, nhưng một khi đã uống say thì không có gì là không thể hết.

“Được, được. Đi tắm, đi tắm nào”. Lục Thủy Hàn không còn cách nào khác đành phải hùa theo.

Được cho phép, cô nàng rất vui vẻ, lại cười ngọt ngào lộ ra hai chiếc răng cửa, sau đó, đến bên tủ treo quần áo lấy ra áo ngủ của mình, thuận tiện lôi thêm cả đống quần áo nữa, thế nhưng cô nàng lại làm như không thấy gì hết — hồn nhiên đi ra…

Lục Thủy Hàn một tay vỗ vỗ sau gáy, nhẫn nại đi đến trước tủ quần áo, sắp xếp lại cho tử tế. Đột nhiên— “A!!”

“Sao vậy?!”. Ai đó lập tức lao ra. Mới chạy đến chỗ bồn rửa mặt, đầu óc đột nhiên trống rỗng, hai lỗ mũi chảy máu ròng ròng.

Trong màn hơi nước lượn lờ, thân thể xích lõa mềm mại, bất nhã ngã ngồi trên mặt đất, một chân cong lên, một chân duỗi thẳng, hai tay đỡ hông, không ngừng xoa nắn. Nước từ vòi hoa sen chậm rãi phun xuống, lướt qua cổ, vai, lưng, rồi đến bắp đùi….. Khuôn mặt luôn lãnh đạm, như ẩn như hiện trong hơi nước. Đôi môi khẽ mím yêu kiều, khiến trái tim ai đó xốn xang.

“Đáng chết!”. Lục Thủy Hàn lập tức xoay người, mở vòi nước, đem cái mũi rửa sạch, rốt cuộc không dám nhìn thẳng hình ảnh tươi đẹp kia. “Em… Không sao chứ?”

“Đau quá”. Cô nàng khẽ hừ một tiếng. Nhưng bỗng nhiên, không hiểu sao lại thét chói tai lần nữa: “A, a…”

“Gì vậy, em thế nào rồi?!!”. LụcThủy Hàn bị hù cho nhảy dựng, bất chấp vấn đề, xoay người cất bước, muốn bước vào phòng tắm.

“Ra ngoài!!”. Diệp Hân Mạch thanh âm còn ướt át, nhưng bên trong có lẫn một chút hoảng hốt. Cô nàng trừng lớn mắt, luống cuống tay chân muốn đem cửa phòng tắm đóng lại, nhưng vừa vươn người lên lại bị trượt, thuận thế ngã xuống lần nữa.

“…” Lục Thủy Hàn nhìn qua khe cửa lộ ra làn da trắng tuyết, vô lực rên rỉ. Cơ hồ như là phản xạ, lập tức đưa tay lên che mũi, tốt, lần này không có chảy máu… Chỉ là, dưới thân thể lại có phản ứng….

“Em không sao chứ?”. Sau nửa ngày, Lục Thủy Hàn mới cẩn thận dè dặt nuốt nước miếng hỏi.

“Không sao, anh ra ngoài trước đi”. Hân Mạch tựa hồ đã lấy lại bình tĩnh, ngữ khí trầm ổn.

“Được, em nhớ cẩn thận đó.”Lục Thủy Hàn cóchút chật vật rời khỏi, nhẹ nhàng khép cửa lại. Vội vàng đi rót ly nước lạnh,một hơi uống sạch —— đáng tiếc, cơ thể không nghe theo lí trí, vẫn duy trì tình trạng …..

Bị dục vọng dưới bụng như bài sơn đảo hải đánh úp lại. LụcThủy Hàn giống như bị nhốt trong phòng ngủ đi tới đi lui, cực lực áp chế tư tưởng không thuần khiết trong đầu .

“Anh sao thế hả?”. Thanh lãnh thanh âm hơi nghi ngờ vang lên từ phía sau.

Quay đầu thì thấy Hân Mạch đang nghiêng đầu nhìn anh. Tựa hồ là đem hết buồn bực thu vào đáy mắt, đột nhiên, cô nàng cười như liên hoa.”Hì hì, anh có phản ứng rồi sao?”. Bàn tay trắng nõn nhỏ bé, chỉ vào vị trí anh vẫn cực lực kìm chế lúc.

Ngỏng đầu cao thế này, quả nhiên là không thể xem nhẹ.

Lục Thủy Hàn mặt đỏ tai hồng, không tự nhiên nhìn xương quai xanh lộ ra ngoài áo ngủ của cô nàng, vô cùng gian nan mới có thể dời ánh mắt. Ho nhẹ một tiếng, ác thanh ác khí mà nói: “Được, ngủ đi!”

“Ngủ thì ngủ thôi! Làm gì mà hung dữ vậy?”. Mỗnữ quyệt miệng, lung la lung lay cùng hắn sát vai mà qua, maugần giường, nhãntình khẽ đóng, oanh một tiếng ngã xuống giường.

Lục Thủy Hàn nhìn trần nhà bằng ánh mắt bất lực, nhăn nhó đi lên trước, thay cô nàng cởi dép, cực lực khắc chế chính mình, đem chăn đắp lên người Hân Mạch sau đó thì như thể gặp thú dữ, liên tiếp lui về phía sau. Lục tiểu nhị tiếp tục kiên cường đứng sừng sững, như thể phát tín hiệu cho thân chủ — mau ăn người ta thôi, ăn thôi, ăn thôi…

Bị dục vọng kích thích, cả người như thiêu như đốt, ai đó chỉ cảm thấy bốn phía đều là liệt hỏa, không ngừng thiêu đốt. Lục Thủy Hàn giờ phút này chỉ có thể hít thở sâu, không ngừng nhắc nhở bản thân. Không thể, không thể, không thể…

“Uhm, đi ngủ thôi!” Trên giường Hân Mạch chuyển người lại, tay sờ lung tung, tựa hồ không thấy gối ôm như thường ngày bèn đưa mắt nhìn đến bóng lưng Lục Thủy Hàn, ánh mắt mông lung mời gọi.

Ngủ đi ngủ đi!

Giường mềm mại, thân thể mềm mại, tựa hồ như cũng đang mời gọi.

Lục Thủy Hàn kỳ thật vẫn rất bội phục sức kiềm chế của mình, cùng giường chung gối đã hơn một tháng, vẫn cương quyết không xuống tay. Một là bởi vì đáp ứng điều kiện của cô, hai là bởi vì anh thật sự trân trọng người con gái này. Chỉ là hôm nay, quyết tâm bị đè bẹp sau một màn mỹ nhân tắm vừa nãy.

Ai đó hiện tại nhẫn nhịn thật sự rất khổ cực, mồ hôi trên trán vã ra như tắm.

“Anh đi tắm đã, đợi chút”.Lục đại thần chật vật bỏ lại câu này sau đó tông cửa xông ra.

Trên giường, Hân Mạch an tâm tiếp tục nhắm ngủ. Đang lúc mơ màng, chăn mền bên bị xốc lên, đệm giường bị ép xuống. Bàn tay nhỏ bé lập tức bò lên, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo ý cười, quyết định phải ôm cho đã thì bỗng nhiên bị cánh tay lạnh toát của Lục Thủy Hàn làm cho rùng mình một cái.

“A! Lạnh!”. Thân thể nho nhỏ nhất thời rụt trở về.

Lục Thủy Hàn không trả lời, với tay tắt đèn, cũng không giống thường ngày ôm lấy cô nàng. Bởi vì, anh vừa mới tắm nước lạnh, sợ làm cô nàng đông lạnh mất.

Vốn hai người là như vậy, một người sợ lạnh, một người sợ người ta lạnh, bình an vô sự vượt qua một đêm, cũng theo như quy luật trước đây, vừa nhắm mắt, lại phải mở trừng trừng. Một đêm này, sẽ giống các đêm trước với điều kiện tiên quyết là Hân Mạch của chúng ta không phải đang trong trạng thái say rượu thế này.

“Ôm… Ôm…”. Thanh âm nũng nịu trong bóng đêm phá tan sự yên lặng, cánh tay cũng giống như rắn bò lên ngực Lục Thủy Hàn khiến anh nhất thời, trống ngực đập thình thình.

“Hân… Hân Mạch…” Lục Thủy Hàn nuốt nước miếng, máu lại bắt đầu chạy lung tung. Dục vọng không dễ dàng dùng nước lạnh khống chế nháy mắt lại bị đốt lên. Lục tiểu nhị phi thường hưng phấn đứng lên, trướng phát đau.

“Uhm…”. Đại khái là bởi vì thân thể Lục Thủy Hàn rất ấm áp khiến Diệp Hân Mạch phi thường hài lòng, đem hơn phân nửa thân thể áp sát người anh, mái tóc mềm xoã tán loạn.

Cái gì là băng hỏa lưỡng trọng thiên? Cái gì mà vừa nóng lại lạnh lại vô hại?

Lục Thủy Hàn rốt cục cũng được thể thể nghiệm khoái cảm trong truyền thuyết, toàn thân cứng ngắc, không dám nhúc nhích, sợ khống chế không nổi.

Chỉ là, chỉ là nửa thân thể áp trên người người ta còn chưa đủ, Hân Mạch cả chân cũng đè lên, một bên áp lên một bên cọ cọ, một lần không cẩn thận, liền đụng phải cái chỗ đang ngóc đầu lên, liền hưng phấn chạm chạm Lục tiểu nhị. “Đứng lên rồi này…”. Vừa chạm vừa lẩm bẩm

Lục Thủy Hàn vẻ mặt đau khổ. Đại tỷ của tôi ơi, tất nhiên là anh biết nó đứng lên, nhưng mà em đâu cần phải huỵch toẹt ra thế chứ.

“Ý…”. Hân Mạch dùng chân đè ép, phát hiện Lục tiểu nhị kiên trinh bất khuất, thế nào cũng không chịu ngoan ngoãn phục tùng. Vì thế lòng hiếu kỳ liền lớn lên, từ từ di chuyển, đẩy thân thể nằm bò trên người anh, dùng chính bàn tay mình đi trêu trọc Lục tiểu nhị. “Áp cũng không xuống a!”

“…” Lời thừa, càng động đậy lại càng áp sát. Xin em đó, đừng có đùa nữa, anh sắp bị em bức chết rồi!!

Ai đó hắc tuyến đầy mặt, cắn chặt môi một tay nắm chặt, một tay gắt gao bắt lấy phần dưới thân thể. Chịu đựng, chịu đựng, Lục Thủy Hàn, ngàn vạn lần phải chịu đựng, a!


Chương 28: Yêu

“Khó chịu lắm phải không?”. Ước chừng là phát hiện ai đó hô hấp không thông, giọng nữ tại bóng đêm dường như kéo dài miên man.

Lục Thủy Hàn trong bóng tối ra sức trợn mắt, không phải lời thừa sao?

“Thực sự rất khó chịu sao?”. Khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ chăn mền, sau đó trên hai gò má ai đó đụng tới đụng lui, cảm giác cả người người ta đã cứng ngắc, mới đột nhiên cười hi hi . “Hi, có muốn em giúp anh không?” “…”

Muốn em giúp cái quỷ ấy, nhanh đi ngủ đi cho anh nhờ!

Thấy người ta vẫn không nói chuyện, đồng chí Diệp Hân Mạch bỗng nhiên cúi đầu xuống, ở trên cổ Lục Thủy Hàn cắn một nhát. “Hư hỏng, dám không để ý đến em…” Tựa hồ như làm nũng, lại tựa hồ như giận dữ.

Lục Thủy Hàn khóc không ra nước mắt, anh không dám nói chuyện là bởi vì ai hả?

“Ngoan, ngủ một giấc đi”. Bàn tay nhỏ bé đang xấu xa sờ tới sờ lui kia không nhanh thu về thì mình sớm muộn gì cũng hết kiềm chế nổi. Không thể nề hà mãi được, nên Lục Thủy Hàn vội lên tiếng.

Chính là, vừa mới dứt lời, phần bụng dưới bỗng nhiên được buông lỏng, ngay sau đó, một bàn tay lạnh buốt chen vào, cùng Lục tiểu nhị thân mật tiếp xúc.

Lục Thủy Hàn không nhịn được rùng mình một cái, trong cổ họng tràn ra tiếng rên rỉ bất lực. Ngón tay nhỏ bé cơ hồ là vô thức trượt theo Lục tiểu nhị, cảm giác thỏa mãn bỗng nhiên tràn ngập lồng ngực, khiến Lục Thủy Hàn lơ đãng bắt đầu phát ra âm thanh hưởng thụ sự “giúp đỡ” kia.

Không hiểu là do tư thế không đúng lắm hay là do không có kinh nghiệm, tay Hân Mạch trượt qua trượt lại, nhưng vẫn chưa nắm được mấu chốt, làm ai đó vài lần định mở miệng chỉ đạo một chút, nhưng lại sợ cô nàng tự ái không giúp đỡ nữa thì xong đời, vì thế trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng, lại phải chịu để mèo gãi ngứa, vừa ngứa vừa nóng, không cách nào phát tiết nổi.

loading...

“Sao mà cứng như vậy a!”. Hân Mạch oán trách một câu, sau đó đang hảo tâm giúp người, bỗng nhiên rụt tay lại, xoay người ngáp một cái: “Uhm, đáng ghét… Đi ngủ vậy…” “…”

Lục Thủy Hàn tay nắm quần, một bên thở hổn hển một bên trừng to mắt, tốn hơi thừa lời.

Đáng ghét !!!

Bị lửa giận hòa với dục hỏa công kích, ai đó sức kiềm chế rốt cục đã tới cực hạn, liền bạo phát! Trong đầu một mảnh trống không, thuần thục lột hết quần áo trên người mình, rốt cuộc không kiểm soát nổi hành động chỉ biết ăn, ăn, ăn…..

Lục Thủy Hàn đem cô nàng cẩn thận dè dặt đặt dưới thân, bàn tay từ dưới nách chui lên, ôm siết lấy bầu ngực đầy đặn, nhẹ nhàng nhào nặn… Lục tiểu nhị để giữa cặp đùi mềm mại, từ trên xuống dưới từ tốn vuốt ve.

“Uhm…yên nào, đừng nháo…”. Hân Mạch buồn ngủ mông lung mơ hồ đẩy tay Lục Thủy Hàn, lại chợt phát hiện, áo ngủ theo cử động nâng tay nháy mắt bị cởi xuống.

“Ngoan, quay qua đây”. Tiếng nói trầm thấp, hàm chứa dụ hoặc nồng đậm. Phảng phất là bị mê hoặc, Hân Mạch theo lời bị kéo nằm thẳng lại, trong nháy mắt, thân thể nóng cháy đè ép lên. Làn da tiếp nhận xúc cảm, khiến ai đó thở dài thoả mãn.

“Ách…”. Vừa kêu lên một tiếng đau đớn, lập tức miệng bị ngăn chặn, dấy lên một trận mưa rền gió dữ. Hai tay anh ta, giống có ma thuật, trên thân thể cô như châm hoa lửa, một điểm một điểm, đem cô cắn nuốt. Môi, lưỡi, không ngừng liếm mút, nhay cắn… Giống như muốn đem người dưới thân cắn nuốt vào bụng.

Mê muội.

Trong phòng ngủ nho nhỏ, trừ bỏ tiếng Hân Mạch vô lực rên rỉ cũng chỉ còn tiếng thở gấp.

“Hân Mạch… Cho anh…”. Thanh âm khàn khàm ám chỉ kiên nhẫn đã đến cực hạn. Giữa lúc mơ hồ, mới nghe như vậy đạo, ai kia không đợi cô tập trung tế bào não, tất cả quần áo trên người đã biến mất trong bóng đêm mê muội…

Lục Thủy Hàn cẩn thận dè dặt, thăm dò thân thể Hân Mạch, từng chút một xâm lấn, từng chút một thâm nhập, sợ rằng chỉ một giây không cẩn thận, liền đem Hân Mạch xé rách thành nhiều mảnh nhỏ…

“Uhm…”. Lúc này thanh âm cô chỉ hàm chứa ý loạn tình mê cùng bất lực, không hề có dấu hiệu của sự phản kháng.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn mơ hồ, sau khi đau đớn qua đi, thì dục vọng như bài sơn đảo hải lại dấy lên không gì dập tắt nổi. Khát vọng được ôm ấp, được yêu thương, mỗi khi môi chạm môi hết thảy bất an đều như tan biến…

“Hân Mạch, nói yêu anh…” Va chạm mãnh liệt khiến toàn thân Hân Mạch run rẩy. Trong bóng tối, cô đành bất lực, chỉ có thể gắt gao bám chặt người phía trên, mặc cho mưa rền gió dữ tập kích, như chiếc thuyền lá nhỏ, giữa biển rộng cô đơn tả hữu phiêu diêu.

“Em… Ah….. yêu …”. Bị bức đến chẳng còn chỗ thối lui, trong tiềm thức, thuận theo yêu cầu của anh. “Anh…”

“Hân Mạch, anh yêu em.” …

Sáng sớm mùa đông, tại qua khe hở bên rèm cửa, một cảnh xuân sắc mông lung. Trên giường một nam một nữ, gắt gao ôm nhau. Bỗng nhiên, cánh tay nhỏ nhắn động đậy.

Nam nhân nhanh chóng mở mắt ra, vừa lúc gặp phải đôi con ngươi thanh lãnh.

“Này…” Lục Thủy Hàn chột dạ cắn môi, đưa mắt nhìn sang hướng khác, lại không tự chủ được siết chặt hai cánh tay.

Gương mặt lạnh lùng, đôi mày khẽ nhíu. Hạ thân truyền tới cảm giác đau nhức, tự nhiên rất rõ ràng nói cho cô biết đêm qua đã phát sinh chuyện gì.”Buông ra.”

“Hân Mạch…”, Lục Thủy Hàn nhất quyết không buông, đưa cánh tay lại thu chặt hơn một chút.

“Đau.” Diệp Hân Mạch bị ép thật sự rất đau, lông mày nhíu lại đến dính vào nhau luôn. “Buông em ra.”

Lục Thủy Hàn vội vàng lỏng sức, nhưng cánh tay vẫn ôm chặt, không dám buông ra. “Không muốn. Tối hôm qua, là em khiêu khích anh…”

“Em biết rồi.”

Biết rồi sao em còn cáu với anh?

Ý, biết rồi? Cô ấy nói là biết rồi á? Ai đó trừng to mắt nhìn lại.

“Em muốn đi tắm, buông ra”. Thấy cái vẻ mặt ngơ ngác kia, Diệp Hân Mạch không kiên nhẫn nổi nữa, trợn mắt, vỗ vỗ cánh tay.

“Này, em không giận anh sao?”. Lục Thủy Hàn toét miệng cười, nhất định muốn được nghe đáp án mới chịu buông tay. Hân Mạch nhíu mày. Nhưng vẫn gật đầu.

“Vậy … Không được đuổi anh đi nha!” Có trời mới biết, ai đó sợ nhất, chính là chuyện này. Cái điều kiện chết tiệt kia hại anh cái gì cũng không dám làm.

“Có yên hay không?”. Hân Mạch cau có nhíu mày, hạ thân ẩm ướt đã phi thường khó chịu.

“Không để yên, em không đáp ứng anh sẽ cứ thế này dính chặt lấy em!”

Diệp Hân Mạch hết cả kiên nhẫn, đành phải nói: “Biết rồi, không đuổi anh đi. Có thể buông ra được chưa?”

“Hắc hắc… Này, em nói phải giữ lời đó!”

“Uh.”

Được tự do, bóng lưng mảng khảnh hướng về phía phòng tắm, cánh tay bận rộn che cảnh xuân quang trước ngực, đem áo ngủ mò lên. Bóng dáng yêu kiều, khiến Lục tiểu nhị trong nháy mắt lại khôi phục ý chí chiến đấu.

“Hắc hắc, nè để anh giúp em nha…”

“Không khiến anh lắm chuyện”. Mới cự tuyệt xong, vừa lảo đảo bước xuống bên giường, Hân Mạch đã choáng váng ngã phịch xuống giường.

Lục Thủy Hàn nhanh chóng đứng lên ôm lấy cô nàng, vẻ mặt nôn nóng: “Em không sao chứ?”

Hân Mạch tránh né, xoa xoa huyệt Thái Dương, ngẩng đầu định cùng nói chuyện, lại gặp Lục Thủy Hàn cả người không mảnh vải, mắt đảo qua nơi nào đó, gương mặt tái nhợt bất giác lại đỏ lên. “Anh tự mình giải quyết đi, em chịu không nổi.”

Nói xong liền nhặt quần áo sạch, lảo đảo đi ra cửa. Bỏ lại Lục Thủy Hàn ngơ ngẩn.

Cô ấy vừa mới nói gì? Bảo anh tự mình giải quyết? Cô chịu không nổi sao? Ý tứ là thân thể cô ấy tạm thời không thể kịch liệt vận động, cho nên cần anh tự mình giải quyết à?

Lục Thủy Hàn nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một lý do này là ổn nhất, nửa ngày sau mới đứng tại chỗ ngây ngô cười, chỉ tội Lục tiểu nhị bị bắt đứng trong gió lạnh, thực là mệnh khổ a!

Bên này, Lục Thủy Hàn hưng phấn phát cuồng. Bên kia, Hân Mạch thân thể đau nhức đau đầu vỗ trán, cô thực rất muốn quên hết đêm qua đả phát sinh cái gì!

Nhưng mà rượu kia làm sao không biết, say đến thế nhưng cô vẫn nhớ rõ tất cả sự tình.

Nhớ rõ Lục Triển Bằng bức uống rượu, nhớ rõ anh đã bực tức với anh ta, nhớ cả sự khiêu khích của mình và anh đã ẩn nhẫn ra sao, rồi cả chuyện mình bị câu dẫn nói yêu anh cũng nhớ luôn, và còn nhớ cả lời nói yêu của anh nữa…

Đáng chết, toàn bộ đều nhớ rõ. Ngay cả việc anh sau khi kích tình qua đi đã giúp mình chà lau thân thể, cũng nhớ rõ đến từng chi tiết.

Thật không biết có nên đâm đầu chết quách đi cho rồi, hay là chuyển sang phương án giết người diệt khẩu.

Ngón tay nhỏ nhắn giũ giũ mái tóc, ngửa đầu mặc cho bọt nước trong suốt, vẩy khắp toàn thân. Thở dài liền mấy hơi.

Cứ làm như đó là một giấc mộng. Nếu như anh ta chỉ bởi vì đã có được thân thể mình mà sau đó từ bỏ.

Nếu như, anh ta muốn tìm người khác…

Nếu như, anh ta muốn ly khai…

Như vậy, thì cứ như anh ta muốn đi.

“Hân Mạch, em tắm một giờ rồi đó … Không phải hôn mê rồi đấy chứ?”. Bên ngoài truyền tới tiếng đập cửa.

Hân Mạch lúc này mới lau mặt, đáp lại: “Không có.”

Thanh âm ngoài cửa biến mất. Đến khi mở cửa ra, mùi đồ ăn xộc vào mũi. Cầm quần áo ôm đến máy giặt, mới phát hiện ra quần áo ngày hôm qua cũng đã được giặt sạch.

Hân Mạch mấp máy miệng, đem quầnáo buông xuống, quay người lại. Trong con ngươi, phảng phất hàm chứa thâm tình nồng đậm, ngọt ngào tận tâm can.

“Hân Mạch, làm bạn gái anh đi, được không?”. Lục Thủy Hàn đi tới, đem Hân Mạch ôm vào trong lòng, cằm để trên đỉnh đầu, thỉnh cầu nói.

“Được.”

Thanh lãnh thanh âm truyền tới, khiến ai đó còn cho rằng mình đang nghe nhầm.

Gấp gáp giữ lấy hai vai, dán mắt vào mắt cô, mừng rỡ như điên mà nói: “Thật sao? Em nguyện ý làm bạn gái anh sao?”

“Uh”. Hân Mạch quay mặt sang một bên, gạt tay anh ra, lưu lại một cái bóng lưng rồi biến mất khỏi tầm mắt.

Trở lại phòng ngủ, Diệp Hân Mạch thở dài một hơi. Như thường ngày, mở máy tính. Máy tính khởi động xong, mới phát hiện trong đầu mình đã hỗn loạn.

Theo thói quen mở game, online.

[tư liệu] Luyến Thiên Thiên Vũ: thực xin lỗi, ngày hôm qua anh đã thất lễ rồi.

Mới một ngày mà thôi a! Diệp Hân Mạch thất thần, mới một ngày mà cô đã đi từ thế giới này đến thế giới kia rồi cơ đấy.

[tư liệu] Luyến Thiên Thiên Vũ: Mạch, em lên rồi a.

[tư liệu] Sinh Hoat 0322: ?

[tư liệu] Luyến Thiên Thiên Vũ: không có gì, chỉ là, ngày hôm qua kích động, khiến em chê cười.

[tư liệu] Sinh Hoat 0322: uh.

[tư liệu] Luyến Thiên Thiên Vũ: cứ quên hết những lời anh nói hôm qua đi! Người đàn ông đó. Chỉ cần em thích, là ổn rồi…

[tư liệu] Sinh Hoat 0322: uh.

[tư liệu] Luyến Thiên Thiên Vũ: Uhm, cũng không có gì, chỉ là, nếu như em có thời gian, chúng ta gặp mặt đi, anh nghĩ nên đem một số thứ trả lại cho em.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: