truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Khi biết yêu – Trần Thị Thanh Du – Tập 02 – part 07 Hết 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ngọc Mai kéo tay em :

- Nè ! Thế còn chuyện của Hoàng Trung thì sao ? Có xảy ra thật không ?

- Anh ấy ngủ say như chết làm sao có chuyện gì xảy ra . Vả lại , Bình Tiến cũng vừa gọi điện cho em , nói là ray rứt lương tâm nên đã tìm đến anh ấy .

- May mắn cho em là còn được một chút lương tâm đó . Nếu không , sự ân hận sau này sẽ đeo em nặng một bên “tim” .

Ngọc Liên nhìn mẹ :

- Mẹ ! Chúng ta sẽ tìm Mai Liên về đây . Chúng con sẽ cùng nhau quản lý nhà hàng , mẹ nhá .

- Ừ , con ngoan .

Ông Thiên Sơn không biết đã vào từ lúc nào , giọng của ông làm mọi người quay lại :

- Đúng đó . Cha cũng cảm thấy ân hận về những việc mình đã làm . Các con hãy giúp cha một tay nhé .

Mọi người nhìn nhau , một tình thương yêu trìu mến bao trùm lấy họ . Giờ , họ đã cảm nhận được cuộc sống ý nghĩa là như thế nào .

Đá chân chống xe , nhưng chẳng buồn rút chìa khóa , Hoàng Trung thơ thẩn đếm bước . Suốt mấy ngày qua , anh đã cố gắng rất nhiều . Anh muốn lục tung cả thành phố lên vậy . Khắp mọi ngõ ngách , hẻm hóc , anh đều tìm đến mà bóng dáng của người anh thương chẳng biết nơi đâu .

Ngày làm việc không lúc nào anh không nhớ đến Mai Liên . Mọi lúc , mọi nơi đâu đâu cũng ẩn hiện bóng hình cô . Và nơi đây , nơi bắt đầu tình yêu càng gây thêm nỗi nhớ thương sâu nặng trong lòng anh .

Hàng đêm , sau khi đã mệt mỏi vì bôn ba khắp nẻo đường , anh đều quay về nơi đây để tìm lại kỷ niệm và một niềm hy vọng mong manh .

Khẽ nhắm mắt để tìm lại một chút hình ảnh đẹp , Hoàng Trung như buông thả mình theo từng làn gió . Anh như nghe được cả tiếng con tim của mình đang thét gào kêu gọi người tình .

Mở mắt ra với tâm trạng hụt hẫng bâng quơ , anh đưa mắt nhìn ra nơi lan can cầu . Vẫn từng cơn gió lộng , vẫn những vì sao lung linh ngự trị bầu trời , vẫn những vầng sáng lập lòe lóng lánh theo sóng nước . . .

Và gì vậy nhỉ ? Hoàng Trung nhắm mắt lại , anh muốn giữ lại hình ảnh vừa trông thấy kia . Rất lâu và rất lâu sau , anh mới từ từ mở mắt . Anh không muốn mình bị ảo giác đánh lừa nữa .

Một dáng nhỏ bé quá cô đơn giữa khung cảnh mênh mông . Mai Liên đang ngồi đó , dáng co ro , mắt nhìn mông lung về phía xa nào đó .

Biết mình không bị đánh lừa , nhưng sao Hoàng Trung vẫn cảm thấy run . Anh sợ lắm . Từng bước , từng bước vững chãi , anh tiến về phía Mai Liên . Bàn tay anh thừa thãi quơ trong không khí . Hơi thở của anh đè nén khá mệt nhọc . Dừng lại cách cô khoảng hai bước chân , anh nhìn chăm chăm vào bờ vai đang run nhẹ . Lúc này , anh quyết định thật sự , dù sự thật có là giấc mơ . Bàn tay anh kéo khẽ bờ vai nhỏ nhắn kia .

Giật mình hốt hoảng , Mai Liên quay phắt lại , cô đưa tay chận ngực .

4 mắt giao nhau , lời nghẹn ngào không nói được . Trong ánh mắt hai người có một trời nhớ thương giăng đầy trong đấy .

Xô khẽ anh ra , cô đứng dậy . Hoàng Trung nắm lấy tay cô , giọng anh tha thiết :

- Mai Liên ! Em nỡ lòng nào rời xa anh chứ ?

Cố ngăn lại bao cảm xúc đang dâng tràn , Mai Liên mỉm cười :

- Xin lỗi , tôi và anh hôm nay như là người xa lạ .

- Người xa lạ ? Em nghĩ sao mà nói vậy ? Em có biết là anh đã tìm kiếm em mòn mỏi lắm không ?

- Thế ư ? Anh tìm tôi làm gì ? Chẳng phải anh đang vui sướng hạnh phúc bên người yêu mới hay sao ?

Kéo cô đối diện với mình , Hoàng Trung cứng giọng :

- Anh chỉ có một người con gái để yêu , và người đó mãi mãi là em không hề thay đổi .

Nhếch môi ra vẻ bất cần , Mai Liên nói :

- Tôi có nên tin anh hay không khi sự thật đã xảy ra trước mắt tôi ? Anh đừng giải thích vô ích .

- Mai Liên ! Sao em lại tự cho mình là đúng hả ? Khi yêu anh , em phải tin tưởng anh chứ . Anh chẳng phải là hạng người “tham đó bỏ đăng , thấy trăng quên đèn” .

- Sự thật lòng người khó ai mà hiểu hết . Cũng như tôi , luôn cố gắng dặn lòng tin tưởng vào anh . . . mà anh lại gây cho tôi một nỗi đau không nguôi .

Nước mắt Mai Liên tuôn rơi , cô nghẹn ngào .

- Tôi chỉ tủi cho thân phận của tôi , một kiếp sống nhờ ở đậu . Suốt ngày chỉ biết nhịn nhục cắn răng mà sống . Tôi không trách ai , chỉ trách cho số phận của mình sao quá khổ . Khi có anh , tôi tưởng mình sẽ được một nguồn vui để sống , để hạnh phúc với người ta , nhưng không ngờ niềm hy vọng nhỏ nhoi đó cũng không được . Ông trời thật quá bất công .

Nhìn thấy nước mắt người yêu của anh rơi mà lòng anh đau nhói . Mai Liên ơi ! Anh nào phải là người xấu xa như em nghĩ .

Ôm siết Mai Liên vào lòng , Hoàng Trung vùi mặt vào tóc cô anh nồng nàn đầm thắm .

- Hãy trách đi em ! Hãy trút bỏ hết tất cả những ấm ức trong lòng , rồi em sẽ thấy nhẹ nhõm hơn , sẽ hạnh phúc hơn khi hiểu rõ lòng anh vẫn luôn hướng về em với tất cả tình yêu nồng cháy .

Cựa quậy trong lòng anh , cô cố gắng thoát ra nhưng vòng tay anh rắn chắc quá và dù cô có cố gắng cách mấy đi nữa , thì con tim của cô vẫn muốn hơi ấm của vòng tay anh sưởi ấm kia mà .

- Em đừng trách cứ anh như vậy . Em trách oan cho anh rồi . Những điều anh sắp nói ra đây sẽ khiến cho em động lòng cho mà xem . Lúc đó , em sẽ yêu anh không hết , chứ đừng có nói là quên anh .

Mai Liên cứng giọng :

- Buông tôi ra ! Anh đừng có quá . . . lợi dụng như vậy .

- Anh không hề lợi dụng ai cả , kể cả em . Anh chỉ chứng tỏ tình yêu của anh đối với người anh yêu mà thôi .

- Nhưng giờ đây , tôi không phải là người yêu của anh nữa , tôi đã có người yêu khác rồi .

- Nhanh vậy sao ? Ai vậy ? Có phải anh chàng Đoan Hồ không ?

Muốn “lừa dối” anh , cô gật đầu :

- Ừ , rồi sao ?

Nhưng thật cô không ngờ mình đã lọt vào cái bầy của anh :

- Đâu có sao . Nhưng mà hơi lạ một điều là Đoan Hồ ra đi trước khi em hiểu lầm anh mà . Chẳng lẽ trong lúc yêu anh , em lại sang nửa con tim cho hắn ? Nếu thật sự như vậy thì em là người lừa dối anh rồi .

Mai Liên vẫn không hề biết nụ cười mỉm của anh , cô chống chế :

- Đừng vu oan cho tôi , tôi không phải là người phụ bạc như anh .

- Vậy thì chứng tỏ là em vẫn còn yêu anh rồi . Đừng chối nữa nhé , không thôi anh đánh đòn đấy .

Quê quá , cô làm mặt “nóng” :

- Buông tôi ra ! Nếu không tôi la lên đó .

Siết chặt vòng tay , Hoàng Trung gắt :

- Em đừng bướng có được không ? Hãy nghe anh nói nè .

Giọng của anh ấm áp lan nhẹ vào tim cô :

- Mai Liên ! Em có biết anh yêu em từ lúc nào không ? Cả anh cũng không biết nữa , anh chỉ biết từ lâu rồi , hình bóng em đã chiếm cả trái tim anh . Mọi cử chỉ , hành động của em , anh đều chú ý đến . Lúc em buồn , lúc em vui , anh đều có tâm trạng đồng cảm cả . Và rồi khi được tình yêu của em đáp trả , cộng với sự hiểu biết về quá khứ cuộc đời em , anh mới phát hiện là anh yêu em đến mức độ nào không hả ? Em là nửa cuộc đời anh rồi còn gì . Rồi đột nhiên em rời bỏ anh , em lìa xa anh , em có biết là anh như người vừa rớt xuống từ chín tầng mây không ? Anh điên cuồng tìm kiếm em khắp nơi . Ước gì anh có được phép mầu , anh sẽ biến mất những gì chướng ngại để tìm em . Những ngày không trông thấy em , anh chẳng còn tâm trí đâu làm việc . Anh như người đã chết rồi linh hồn , chỉ còn lại thể xác . Em thật nhẫn tâm khi chỉ nghĩ đến riêng mình .

Nghe những lời tâm sự của anh mà Mai Liên như đứt từng đoạn ruột . Anh sẽ chẳng gạt cô đâu nhỉ ? Lời anh buồn thảm và chân thật lắm .

- Hãy quay về bên anh đi Mai Liên . Anh cần có em bên cạnh , mọi người cũng vậy . Tất cả họ đều mong muốn em quay về .

- Anh nói thật dễ nghe . Tôi đâu phải là con nít lên ba đâu mà hòng dụ khị . một lần bị gạt phải rút kinh nghiệm cho lần sau chứ .

Hoàng Trung tha thiết :

- Em thật lòng nghĩ là mình bị gạt hay sao ? Em có hiểu cho anh không ? Anh làm sao nỡ bỏ quên em khi em là một cô gái hiền lành dễ mến ? Anh . . .

Cô cướp lời anh bằng giọng bắt bẻ :

- Hiền lành mới bị người ta gạt , dễ mến mới bị người ta thương . Để rồi khi nhàm chán , người ta chẳng còn chút vấn vương , quăng bỏ bên đường mặt tình sống chết .

Bật cười vì cái giọng trẻ con đó , anh rỉ vào tai cô :

- Cô bé à ! một lần thương là một ngàn lần nhớ . Anh thương cô bé một ngàn lận . Vậy anh nhớ làm sao xiết đây ? Điều đó đủ để chứng minh anh chẳng thể nào “quăng bỏ” cục cưng của anh .

- Nói gì thì nói , anh hãy buông tôi ra . Tôi phải về nhà , khuya lắm rồi .

Hoàng Trung nắm bắt cơ hội :

- Cho anh hỏi một câu nữa thôi . Tại sao em lại ở đây một mình cô độc ? Có phải em . . .

Cô chống chế một cách ỉu xìu :

- Ơ ! Tại tôi . . . đi ngang qua đây , vô tình thấy cảnh đẹp nán lại thôi . Chuyện tự nhiên thôi mà .

- Chuyện tự nhiên sao tất cả mọi người sao không ghé lại đây ngắm cảnh đẹp đi ? Anh quên nói cho em nghe một bí mật . . . Chỉ có người yêu của anh mới thấy được nơi đây là cảnh đẹp thôi , vì chỉ có con tim yêu mới cảm nhận được .

Chẳng còn cách nào để chối cãi nữa , Mai Liên bật khóc ngon lành . Cô vòng tay ôm lấy anh :

- Anh biết sao ? Đúng vậy , em nhớ anh . Em yêu những kỷ niệm của chúng ta . Em cần nó để xoa dịu nỗi đau trong lòng em , tim em đau lắm , anh có biết không hả ?

Thương quá người yêu của anh , sao em lại tự làm khổ mình thế chứ ? Anh cảm thấy mình thật có lỗi .

- Anh xin lỗi , anh xin lỗi . . . Anh cũng như em , nỗi đau ấy anh cảm nhận được cơ mà .

Đẩy anh ra , cô bước gần lại nơi lan can cầu :

- Hàng đêm , em đều ra đây để tìm lại hình bóng của anh , tìm lại mật ngọt của tình yêu đầu đời ngày nào . Em khờ lắm có phải không ? Em biết chứ , em biết rằng làm thế là khờ , nhưng em không cưỡng lại nỗi mình , em . . .

- Em yêu ! Đừng tự dằn vặt mình nữa . Hãy nghe anh giải thích , tất cả mọi chuyện chẳng phải như em nghĩ đâu .

- Anh và chị Liên đã có con với nhau , anh còn gì để giải thích ? Chẳng lẽ chị ấy lại vu oan cho anh ?

- Dĩ nhiên là Ngọc Liên đã mang thai , nhưng bố của đứa bé đó là ai , điều đó em cũng biết mà . Còn Ngọc Liên kéo anh vào cuộc , là vì cô ấy lo lắng về danh tiếng gia đình vì một đứa bé không cha , và vì ganh tỵ với hạnh phúc của em . Cô ấy cảm thấy mình thua sút em về tất cả .

Mai Liên thoáng buồn , cô cảm thấy xót xa cho một thân phận người con gái .

- Tội nghiệp chị ấy quá ! Chị ấy chịu quá nhiều đau khổ rồi .

- Sao em lại nghĩ vậy ?

- Từ lúc nhỏ , chị ấy đã không thích em . Mọi việc em làm , chị ấy đều ngăn cản . Anh biết một áp lực đè nén trong người sẽ làm cho con người cảm thấy đau khổ lắm không ? Em không muốn đâu . Chị ấy không nên so sánh với em , em chỉ là một người ăn nhờ ở đậu .

Mai Liên lại lọt thỏm vào vòng tay của Hoàng Trung , giọng anh yêu thương an ủi :

- Không phải , mà hoàn toàn ngược lại cơ . Em là một “nàng công chúa” bé nhỏ lạc loài giữa rừng hoang . Ý anh muốn nói là em có thể sánh ngang bằng vói các tiểu thư khác , hai bác Thiên Sơn có thể chứng minh .

Đôi mắt của cô to tròn long lanh giữa màn đêm .

- Em chẳng hiểu anh nói gì ?

- Hãy tin anh và hãy tin vào bản thân của mình . Em đáng được thưởng những hạnh phúc mà em đáng có .

Mai Liên chẳng hiểu gì cả , cô như mơ hồ giữa những lời nói của anh .

loading...

- Sự thật là chuyện gì , anh có thể cho em biết rõ hơn không ?

- Mai Liên ! Em có trách hai bác và Ngọc Liên không ?

- Sao anh lại hỏi em câu ấy ? Em không hề nghĩ là sẽ trách họ . hai bác có ơn nuôi và dưỡng dục , em sẽ ghi nhớ suốt đời . Còn Ngọc Liên , em chỉ cảm thấy thương cho chị ấy .

- Vậy thì tốt rồi . Người yêu của anh thật có lòng độ lượng và bao dung . Em hãy quay về với chuỗi ngày hạnh phúc trước đây nha . Mọi người đang trông em từng ngày đấy .

Thấy cô im lặng ra vẻ suy nghĩ , anh tiếp :

- Ngọc Liên đã nhận ra rằng mình quá ích kỷ , nên rất ân hận . Cô ấy muốn tìm em để nói lên câu xin lỗi .

Đôi mắt trong veo cô ngước nhìn anh . Giờ đây , cô đang ngập tràn trong hạnh phúc , mọi đắng cay khổ nhục đã qua rồi .

- Em nhớ tất cả mọi người , nhớ nhà hàng lắm .

- Dĩ nhiên rồi . Vì đó là nơi em không thể dứt bỏ để ra đi mà . Nơi đó có tình thương yêu có tình bè bạn , hơi ấm ruột thịt và sự hạnh phúc của tình yêu .

Cô im lặng để nghe anh nói và cũng để nghe con tim cô đang rạo rực . Cô tựa vào ngực anh để tìm hơi ấm . Vòng tay của anh giúp cô êm đềm trong suy nghĩ . Chẳng còn gì để cô dằn vặt anh nữa , cô chỉ biết rằng : có anh bên mình là đủ .

Dù lời anh nói thật khó hiểu , nhưng cô vẫn không muốn hỏi tiếp . Cô biết mọi chuyện khi có anh bên cạnh sẽ tốt đẹp biết bao .

“Em ru hồn em theo từng hơi thở

Theo ánh mắt dịu dàng nồng ấm của anh

Em ru hồn em đắm chìm trong hạnh phúc

Khi vòng tay anh khẽ khàng ôm trọn trái tim em . . .” 

Ngọc Liên tay ẵm một bé trai kháu khỉnh bước lên từng bậc thang dẫn vào nhà hàng . Đôi mắt cô sáng ngời hạnh phúc khi được làm mẹ . Tất nhiên cô đã nếm qua những đắng cay của cuộc đời , biết bao lời chê bai chỉ trích , nhưng cô vẫn kiên cường . Cô lấy đứa bé làm niềm tin cho cuộc sống . Cô quyết tâm đứng vững một mình , cô muốn mình nếm trải những khó khăn mà chẳng cần sự giúp đỡ .

Phi Yến đón sẵn bằng nụ cười nở trên môi :

- Ối , “chời ơi” ! Bé Đoan Trường hôm nay đẹp trai quá ta . Nè ! Cười với cô đi .

Đứa bé nhoẻn miệng cười làm Phi Yến vui sướng :

- Rồi , hôm nay quả là hên , chắc trúng số thôi .

Tuấn Ngọc chạy lên :

- Nhanh đi em ! Trễ giờ rồi đó .

- Vâng .

- Chào cô Ngọc Liên nhé . Chào bé Trường nha .

Trong nhà hàng bây giờ , Ngọc Liên đã thân quen với mọi người . Vì từ lúc Đoan Trường ẵm được , cô đã đưa nó đến đây , ngày nào cũng vậy .

Đặt đứa bé lên xe đẩy mà anh tài xế vừa mang lên , cô chu môi :

- Nè ! Hôm nay phải ngoan nha , mẹ phải làm việc đó .

Hoàng Trung lịch lãm trong bộ vest sang trọng bước đến :

- Ôi , chu choa ! Con trai của ba đây mà . Nè ! Có nhớ ba không ?

Ngọc Liên bật cười :

- Nó mà biết nói là ừ liền cho coi .

Đoan Trường dường như nhận ra được hơi của ba nuôi , nó nhoẻn miệng cười rất tươi khiến cho Hoàng Trung phải cúi xuống hôn vào mặt nó .

- Xin chào . hai người quả thật rất hạnh phúc .

Hoàng Trung và Ngọc Liên ngước lên . Quá bất ngờ vì người trước mặt , Ngọc Liên lùi một bước . Thấy cô mất đà , Hoàng Trung đưa tay đỡ . Cảnh tượng đó làm cho người đối diện thêm khó chịu :

- Nghe nói hai bạn rất hạnh phúc . . . Tai nghe không bằng mắt thấy .

Ngọc Liên ràn rụa nước mắt :

- Anh . . . Đoan Hồ ! Anh đã trở về .

- Vâng , tôi về đây thăm bạn , sẵn tiện tôi . . .

Hoàng Trung gật gù :

- Vậy thì tốt rồi .

Quay nhìn đứa bé , Đoan Hồ thở dài :

- Nó dễ thương lắm . Tôi xin lỗi vì không hay ngày cưới của hai người . Giờ tôi phải đi đây , tạm biệt .

Một chiếc tắc xi đậu xịch ngay trước cửa . Mai Liên bước xuống , mắt cô rướm lệ .

- Anh Trung . . . Anh Trung . . .

Ôm cô vào lòng , Hoàng Trung hỏi :

- Chuyện gì vậy em ? Nói cho anh nghe xem ?

- Con Mimi bị bắt mất tiêu rồi . Hu . . . hu . . . Mới tối này còn thấy nó mà .

Hoàng Trung bật cười :

- Tưởng chuyện gì . Con Mimi , chị Hai đã mượn về nhà bắt chuột rồi .

Lau nước mắt , cô véo anh :

- Vậy sao hổng nói cho người ta biết .

Nhận ra có người lạ , cô im bặt :

- Ủa ! Ai vậy anh ?

- Em nhìn kỹ lại xem .

Qua một phút ngỡ ngàng , cô bật thốt :

- Anh Đoan Hồ ! Có phải là anh không ?

- Anh đây . Mai Liên ! Trông em đẹp ra nhiều lắm .

Mai Liên liến thoắng :

- Đừng khen em mà hãy khen chị Ngọc Liên kìa . Chị ấy sanh rồi , trông sắc sảo hẳn ra – Cô nheo mắt nhìn Hoàng Trung – Anh mà khen em nữa , là “anh ấy” chẳng tha đâu .

Khẽ liếc về phía Hoàng Trung , Đoan Hồ hỏi :

- Em với anh ấy . . .

Cô chống nạnh :

- Bà tổng quản lý nhà hàng khách sạn Hoàn Cầu nè , oai chưa ?

Anh đưa mắt nhìn sang Ngọc Liên thì cô đã đẩy xe đi . Hoàng Trung đẩy vai anh :

- Chạy theo đi ! Cả con và vợ cũng chẳng thèm nhận hả ?

Một niềm vui khôn tả dâng lên trong người . Đoan Hồ chạy tới níu lấy xe đẩy :

- Để anh đẩy cho . Để ba đẩy nha , con nha .

- Buông ra ! Nó chẳng phải là con anh .

- Vậy đúng là con em rồi , nhưng ba nó lại là anh .

- Sao anh chai mặt vậy ?

- Kệ nó ! Anh không muốn mình mất vợ , mất con và mất cả tình yêu .

Kéo mạnh Ngọc Liên vào lòng , anh thủ thỉ :

- Thứ lỗi cho anh . Hãy để cho anh lo lắng cho em và con .

Ngọc Liên nhắm khẽ mắt , cô nghẹn ngào :

- Nó tên là Đoan Trường .

Hôn vào môi cô anh vui sướng :

- Cám ơn em . Anh cám ơn em .

Đoan Trường bỗng nhiên nhoẻn miệng cười . Hình như nó chúc mừng ngày đoàn viên của cha mẹ nó .

Hoàng Trung ngồi xuống , tay anh chống cằm :

- Tại sao lại hòa nhanh vậy ? Chẳng bằng lúc anh gặp em , giải thích muốn gãy cả lưỡi cũng chẳng chịu nghe .

- Ai biểu lúc đó anh chẳng có thành ý .

- Anh không hiểu .

Mai Liên đỏ mặt liếc khẽ về phía hai người kia .

Hoàng Trung là người thông minh mà , anh hiểu ngay sau đó .

Bật dậy , anh kéo cô vào lòng :

- Được thôi . Được hôn mà , ai ngu mới . . . không chịu .

“Khi biết yêu anh , em là người tình cuối .

Cũng là người tình đầu , người tình muôn thuở của anh .

Nụ hôn kia sẽ ngọt ngào và êm ái

Khi chúng ta sẽ thành . . . sẽ thành đôi .”

Hết

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: