truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Khe hở hạnh phúc – Chương 1.2 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Nói xong, cánh tay heo mập mạp của Tồn
Ngải túm lấy tay anh, chỉ thoáng sau đã nhảy vào màn mưa dày đặc, vừa ca
hát vừa cười, thanh âm ngọt ngào trong veo.

Năm phút sau khi cả hai về đến nhà, cả
người đã ướt sũng. Mẹ Lã đẩy hai đứa vào phòng tắm, sau khi tắm rửa nước
ấm sạch sẽ thơm ngát, Tồn Ngải mặc quần áo của Mặc Ân đi vào phòng
khách.

Quần áo anh mặc trên người cô bé hơi
chật, cái bụng tròn ngấn mỡ  nhét không vừa vào chiếc áo, khiến hai anh
lớn nhà họ Lã cười lộn ruột một phen. Mẹ Lã tức giận đến mức lấy cây đập
ruồi quất hai thằng con không biết lịch sự gì hết kia.

Mẹ Lã rất tốt, luôn yêu thương Tồn Ngải
bé bỏng tròn vo kia, bế xốc cô nhóc lên đùi ngồi: “Tồn Ngải rất là xinh
đẹp, mẹ Lã không có con gái, Tồn Ngải làm con gái của mẹ được không?”

Ánh mắt Tồn Ngải nhìn thức ăn đầy ắp trên
bàn cơm, trong lòng lại thương nhớ đến bánh quy thơm ngọt, nếu có thể
làm con gái của cô Lã thì…Trong đầu hiện lên cảnh tượng một tay mình cầm
chân gà, một tay cầm khoai tây cười ha ha, cắn từng miếng lớn…

Vì thế, một Tồn Ngải vì kẹo mút gọi Mặc
Ân là “anh trai”, đương nhiên cũng sẽ vì đồ ngon cùng bánh quy gọi người
ta là “mẹ” đó. Tồn Ngải không hề nghĩ gì nhiều, vòng tay ôm cổ mẹ Lã,
cười ngọt ngào gọi một tiếng mẹ nuôi, sau đó cũng không ngượng ngùng gì
gọi hai thằng con trai mới cười nhạo mình lúc nãy là ‘anh cả’, ‘anh
hai’…trong mũi, trong óc Tồn Ngải tràn ngập mùi hương thức ăn.

Bắt đầu từ ngày hôm đó, Tồn Ngải ra ra vào vào nhà họ Lã, coi nhà họ Lã như là nhà của chính mình.

Mặc Ân tắt vòi nước ấm, dùng khăn tắm lau đi nước trên người, thay quần áo sạch sẽ.

Rót một cốc nước sôi, đi đến bàn làm việc
mở máy tính ra. Thường theo thói quen, anh luôn dùng e-mail viết thư
cho Tồn Ngải, bởi vì biết cô rất vội, nhất định không thể chờ được thư
ký gửi hàng không của anh.

Word còn chưa mở ra, nụ cười đã tràn trên
gương mặt anh. Chỉ cần trong lòng nghĩ tới Tồn Ngải, anh sẽ không nhịn
được mà mỉm cười.

Em gái, anh rất vui, bởi vì em vui.

Có vài chuyện anh phải nói cho em để khỏi quên.

Thứ nhất, anh rất thích em vội viết
thư cho anh khi vừa đến nhà. “Vội” là một chuyện rất tốt, cho nên anh
quyết định mở lòng thương trích một ‘khoảng lớn’ đến tài khoản của em.

Thứ hai, không phải anh đã nói rất
nhiều lần sao. Em đi nước ngoài thấy cái gì, thích cái nào thì mua cái
đó, cho dù đó là một cái đồng hồ còn đắt tiền hơn cả xe, cũng không cần
phải dọa người đến như vậy. Nhớ kỹ điều này, em cũng có tiền để dành của
riêng mình, và vì anh trai của em có thể ‘đài thọ’ được chuyện này.

Thứ ba, em ngốc à, đừng gọi anh là Thánh mẫu Maria. Bà là nữ, mà anh là đàn ông con trai, cũng không có dự tính chuyển giới.

Thứ tư, lúc mất ngủ thì hãy nhớ đến
anh đi, nhớ những lúc hai đứa mình chơi đùa với nhau, nhớ những lúc chơi
đánh trận trên giường, nghĩ thì tim sẽ cảm thấy ngọt ngào, đầu óc mê
muội, rất dễ ngủ. Anh đã làm như thế, vô cùng hiệu quả.

Công việc gần đây vẫn bận rộn như trước, hết phiên này tới phiên khác, số lần ra vào tòa án còn nhiều hơn số lần ra vào nhà.

Mấy ngày hôm trước anh thụ lý một vụ án miễn phí, là cha mẹ giành quyền giám hộ con cái.

Người bố ngoại tình, sau khi ly hôn đã
từ bỏ quyền giám hộ con mình, sau này ông ta cưới người mình ngoại tình
kia, lại phát hiện cô ta không thể sinh được. Chuyện này khiến cho nhà
bên nội rất bất mãn với con dâu, vì thế người đàn ông quyết định giành
con với vợ trước của mình.

Đối với người vợ trước mà nói, con
mình một tay mang nặng đẻ đau, chưa từng rời khỏi bên người. Tình cảm
hai mẹ con bền vững, và bà ấy rất đau lòng, nói đã thối lui, tặng chồng
cho người phụ nữ kia, cớ sao giờ đây ngay cả con cũng muốn lấy đi.

Bà mẹ kia anh có quen biết khi mua
thức ăn sáng. Bà không có bản lĩnh gì, chỉ có sự kiên cường cùng mềm dẻo
tôi luyện của một người phụ nữ gia đình. Ly hôn xong mới dùng số tiền
riêng không được bao nhiêu của mình mở một quán ăn sáng. Gần đây Đài
Loan có một luồng gió mới, nương theo đó mở quán, làm ăn cũng  cũng
không tệ lắm.

Vì giúp bà ấy, anh bỏ ra rất nhiều
công sức thu thập tìm kiếm những chuyện đàn ông ngoại tình khắp nơi.
Thật may mắn, anh phát hiện một điều, ba năm trước đây người đàn ông đó
đã đánh vợ con  mình vì bà không chịu ly hôn, còn có giấy chứng nhận
thương tích. Điều này có thể chứng minh khuynh hướng bạo lực của ông ta,
và anh cũng nắm chắc phần thắng trước quan tòa.

Anh đã rất quyết tâm, chẳng những muốn thắng quyền giám hộ con mà còn muốn giúp mẹ con họ có tiền cấp dưỡng nhiều hơn.

Nhưng khi bà mẹ ấy nghe được suy nghĩ
của anh xong, im lặng rất lâu, cái gì cũng không nói, giúp anh chuẩn bị
một phần ăn sáng rồi vòng ra sau quầy. Anh không hiểu ý của bà, mãi cho
đến khi dùng xong bữa sáng, trước khi anh phải đi làm, bà mới ngồi xuống
đối diện anh, nói cho anh biết, bà chỉ cần quyền giám hộ nuôi con, còn
những cái khác, cái gì cũng không cần nữa, còn cầu xin anh đừng khiến
chồng trước của bà lâm vào thế khó. Người đàn ông đó, dù sao cũng là bố
của con bà.

Anh bỗng nhiên phát hiện một điều,
người đàn ông kia đã cạn tình, nhưng bà, vẫn yêu say đắm người đã từng
phản bội mình như thế.

Khi tới văn phòng anh đã nghĩ, một
chuyện tình bắt đầu, nếu hai người không cùng quyết định dừng lại, thì
như vậy thực sự là một chuyện tàn nhẫn. Điều này khiến cho người được
yêu muốn tất cả mọi thứ không biết điểm dừng, lại vô tình làm đau khổ
người yêu mình say đắm.

Tồn Ngải, nếu tình cảm giữa hai chúng
ta không dừng lại ở cùng một thời điểm, như vậy có phải thực đáng thương
hay không? Nếu có một ngày chuyện đó thực sự đến, em phải nhớ kỹ một
điều, hãy quay lưng trước, hãy ngừng yêu anh trước, bởi vì, anh không
thể nhìn em khổ sở.

Trời Đài Loan đã bước vào những ngày
mưa dầm. Trời mưa khiến tâm trạng người ta buồn biết bao, hết nỗi nhớ
này đến nỗi nhớ khác. Đừng có lúc nào vừa nhìn thấy mưa là lao vào đấy
vui quên trời đất một hồi, cho dù thân thể của em có mạnh khỏe đến đâu
thì cũng đừng nhiều chuyện để virus có cơ hội phát huy sức mạnh trên
người mình, biết không? Không được chê anh nhiều chuyện, đó là thói quen
hư đốn của em, rất dễ đánh đòn.

Có nhớ lúc em lên Trung học không, có
một lần anh về nhà, rõ ràng thấy xe đạp của em ở ngoài, đi vào nhà tìm
khắp nơi lại không thấy bóng dáng em đâu. Vừa nhìn thấy mưa bụi bên
ngoài càng lúc càng lớn, anh lại sực nhớ tới thói quen hư hỏng kia của
em, lao ra bên ngoài gọi to, “Trữ Tồn Ngải, em lập tức bò ra đây cho
anh, nếu quần áo ướt hết thì sẽ đánh nát mông em.”

Sau đó anh nghe tiếng sàn sạt trên cây nhãn. Em đó, vì sợ bị đánh mà luống cuống trèo lên cây.

Anh lại hét to: “Xuống ngay lập tức.”

Biểu cảm của em khi đấy rất khó xử.
Quả đúng là sáng suốt, vừa thấy liền biết chỉ cần em xuống dưới thì
không biết giấu mặt vào đâu, cứ mạnh miệng nói: “Em không xuống, phong
cảnh trên này rất đẹp.”

Thật sự là chuyện ma quỷ! Có đứa ngốc
nào ngay lúc trời đổ mưa lại trèo cây ngắm cảnh không? Anh lại nảy sinh
tâm tính ác độc bảo, “Đếm tới ba, nếu không xuống anh sẽ vào nhà, không
bao giờ để ý tới em nữa.”

“Nhưng mà không khí trên đây rất tươi
mát đó.” Em nói vọng xuống, cười rất vui, cứ cần bao nhiêu gàn dở là có
bấy nhiêu. Mắt vừa mỏi lòng lại bực, vẫn cố gắng không nhúc nhích đứng
dưới tàng cây nhìn em cứng đầu, không cười nữa, từ từ đếm ngược, muốn
xem em làm sao bây giờ?

Thế mà anh thực sự không nghĩ tới, em lại trưng ra một phương án giải quyết không hề chí khí – khóc to.

Em ngồi trên cây khóc òa một hồi, vừa
khóc vừa mắng, “Tất cả là do cây nhãn này hết trơn, không có việc gì sao
lại cao như thế? Tất cả là do anh hư hỏng, thét lớn như vậy làm gì
khiến em sợ không xuống nổi…”

Tiếng gào khóc của em khiến anh cả anh
hai đều tới, thấy em vừa khóc vừa mắng chửi người ta như thế, đáng yêu
đến mức không ai muốn lấy thang ra cứu em xuống, vô cùng chân thành hy
vọng em có thể tiếp tục biểu diễn.

Nói nghiêm túc, không được tắm mưa
nữa, cho dù em là con gái riêng của thần biển Poseidon đi chăng nữa cũng
không cho phép em coi mưa là trò chơi.

Trước như vậy, anh còn tài liệu phải
đọc. Nhớ, viết thư cho anh, nhưng là đừng có dùng phong bì màu hồng như
vậy, thoạt nhìn thực
×××

Anh Mặc Ân.

Mặc Ân gửi thư đi, tưởng tượng đến lúc Tồn Ngải đọc thư, dáng vẻ cười đến ngọt ngào vui sướng.

Rõ ràng Lã Mặc Ân là người bận rộn hơn,
nhưng người thường xuyên viết thư lại chính là anh, còn cô nhóc chỉ muốn
viết thư tay kia, hai ba tháng mới có thể xuất ra một ‘kiệt tác.’

Ai bảo tốc độ gõ chữ của Tồn Ngải lại
chậm đến mức khiến người ta tức điên. Không dưới một lần Mặc Ân bảo,
trên đời này có một loại chat webcam rất tiện lợi, nhưng cũng chẳng biết
cô nhóc khăng khăng điều gì, đánh chết cũng không cần.

Mở kẹp hồ sơ ra, tối nay Lã Mặc Ân làm
việc, nhưng phong thư màu hồng ghê tởm bên cạnh bàn vẫn khiến anh không
khống chế nổi tâm trạng, tim đập nhanh và loạn nhịp, cứ ngồi ngẩn ngơ.

Sau khi lên Trung học, nội tiết tố trong
cơ thể bắt đầu phát huy tác dụng, cũng không biết Tồn Ngải giảm cân như
thế nào, chỉ đơn giản là cô ốm xuống, còn cao hơn mười cm.

Những cái ốm xuống không chỉ có đôi mắt,
còn có miệng, ngũ quan bắt đầu phân ra từng đường nét rõ ràng, khuôn mặt
bánh nướng lại thành mặt trái xoan, hai chân trắng mịn thon dài ở dưới
lớp quần sooc, vô cùng thu hút ánh mắt của mấy cậu trai trong trường.

Lúc Mặc Ân về nhà, Tồn Ngải đang nói
chuyện phiếm với anh hai Mặc Vũ trong phòng khách, mà nội dung nói
chuyện lại khiến cho người ta phát điên.

“Tồn Ngải, em có bạn trai không?” Mặc Vũ hỏi.

Cô cuốn một lọn tóc, nghĩ nghĩ mới nói: “Coi như là…không có đi.”

“Em lừa anh hai à, anh nghe nói hôm lễ tình nhân em nhận được một đống socola.”

“Là bạn học tặng đó.”

“Em bị ngốc à, không muốn theo đuổi em
thì mắc gì bỏ tiền ra mua socola?” Mặc Vũ dùng sách tham khảo gõ mấy cái
lên trán cô, chưa bao giờ thấy qua cô gái nào vẫn chậm hiểu như vậy.

“Nhưng mà em chưa đến mười tám tuổi.” Tồn
Ngải xoa xoa trán. Anh hai rất thích động tay động chân, nếu bị anh gõ
cho ngu người ra, bài kiểm tra tháng này nhất định sẽ te tua, và anh
trai nổi điên lên cho coi.

“Ai nói cho em qua mười tám tuổi mới có bạn trai? Mẹ em cấm à?”

“Mẹ em bận lắm, không có thời gian quản em đâu.”

Mẹ vì nuôi cô, làm việc vô cùng vất vả,
mẹ thường nói: “Mẹ muốn kiếm thật nhiều tiếng, Tồn Ngải nhà chúng ta lại
rất giỏi tiếng Anh, nếu có thể đi du học thì không còn gì tuyệt hơn.”
Cô là niềm hy vọng của mẹ, thế nên Tồn Ngải thề mình sẽ là một người con
có hiếu.

“Không phải không được, quen bạn trai
cũng chẳng mất đi miếng thịt nào. Bằng không…anh hai đây làm bạn trai
của em, em cảm thấy thế nào?” Nói xong, cậu chàng ôm lấy bả vai Tồn
Ngải.

Tồn Ngải cười khanh khách hai tiếng, hỏi
như thế này thì biết trả lời làm sao, đành phải đỏ mặt cười bảo: “Anh
hai, anh đừng có quậy em.”

Giọng nói kia vừa nghe qua chẳng giống từ chối, còn có vẻ lạt mềm buộc chặt. Mặc Ân đứng ở cửa nghe vào bốc hỏa ngùn ngụt.

“Không phải đùa, anh hai thực sự muốn kết
giao với em.” Nói xong Mặc Vũ nhìn thoáng qua thằng em trai đứng cạnh
cửa, cậu chàng đã phát hiện Mặc Ân đứng đó từ lâu.

“Anh là anh hai em, anh trai là anh trai, không thể làm bạn trai được.” Tồn Ngải đẩy Mặc Vũ ra.

“Thế à? Vậy thì Mặc Ân cũng không thể làm bạn trai của Tồn Ngải nha.” Mặc Vũ quăng cho Mặc Ân một cái liếc.

Mặc Ân không để ý ông anh mình trêu chọc, đi vào phòng, không nói tiếng nào lên lầu.

“Anh đã về rồi!”

Tồn Ngải phát hiện, nhảy khỏi sô pha, chạy đến bên người Mặc Ân, hoàn toàn quẳng Mặc Vũ ra sau đầu.

Mặc Ân không để ý tới cô tiếp tục bước
lên cầu thang. Tồn Ngải đi theo sau anh, luôn miệng gọi, mà anh cũng
không thèm nghe, bởi vì đang giận dỗi.

Vào phòng, rầm, Mặc Ân đóng sầm cửa, Tồn Ngải cũng không hỏi cũng không gõ, trực tiếp mở ra đi vào.

“Anh, anh đang giận gì à?”

loading...

Thực tủi thân nha, hôm nay là sinh nhật
của cô, cô còn nghĩ anh trai sẽ mang mình đi ăn đâu đó, không nghĩ tới
hôm nay có miếng bánh ngọt cũng không có, còn lại phát giận nữa.

Mặc Ân làm bộ không nghe cô nói gì, buông
cặp sách ra, lấy sách tham khảo trong cặp, sắp xếp chỉnh tề lên bàn,
lại rút ra một cuốn đang muốn ôn tập. Mặc Ân là một học sinh luôn có kế
hoạch rõ ràng.

Nhìn động tác của anh, Tồn Ngải cũng lấy
sách tham khảo trong túi, cứ theo cách của anh sắp xếp theo, nịnh nọt:
“Anh, mấy bài anh giao em đều viết xong hết rồi.”

Vẫn là không để ý tới. Mặc Ân đến trước tủ quần áo, lấy một bộ sạch sẽ.

“Anh, em có đối chiếu đáp án đó, hình như
đúng nhiều lắm. Bài kiểm tra tháng này không chừng sẽ loại khá đó.” Cô
luôn theo phía sau anh, giọng nịnh nọt vô biên.

Mặc Ân cũng không nói lời nào, rút ra một cái khăn lông, chuẩn bị vào phòng tắm.

Trước khi vào phòng tắm, Tồn Ngải túm lấy
góc áo của anh, không cho anh đi. “Anh, anh không thể cứ vô duyên vô cớ
mà tức giận như vậy nha, em đâu có làm sai gì đâu.”

Ngu ngốc, ngay cả vì sao anh giận cũng không biết. Mặc Ân trừng mắt nhìn: “Em nhận socola của bạn nam?”

“Không thể nhận sao? Socola ăn rất ngon.”

“Anh mua cho em còn chưa đủ hay sao?”
Kiếp trước của con bé này nhất định là hà mã, ngoại trừ thủy tinh đinh
sắt, cái gì cũng có thể nuốt vào.

“Nhưng mà em đang tích trữ thực phẩm, lúc đói bụng thì lấy ra ăn đó.”

“Em không sợ béo đến chết, không sợ gan nhiễm mỡ à.”

“Em đâu có mập đâu, em đã cố gắng giảm cân mà.” Tồn Ngải tủi phận.

“Có? Sao anh lại không phát hiện.” Mũi bắt đầu dài ra, trợn mắt nói dối.

“Không phải anh thích mấy người mỏng te như giấy à.”

Mắt Mặc Ân lạnh te nhìn Tồn Ngải. Làm sao
anh có thể cho cô loại yêu cầu trình độ cao như thế nào, nhưng mà lại
cố ý soi mói cô, hất cằm lên nói: “Đúng, anh rất thích mấy người mảnh
khảnh.”

Khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp chở trở nên ảm đảm. “Được rồi, nếu anh thích thì…”

Khuôn mặt Tồn Ngải nhăn nhó vô cùng,
khiến trái tim cứng rắn đến mấy của Mặc Ân cũng không nỡ khiến cô khó xử
nữa, vì thế thở dài một hơi. Lần này coi như xong!

“Nói thật xem, có rất nhiều người theo đuổi em?”

“Đưa thư tình có tính không?”

“Cái gì gọi là ‘đưa thư tình có tính không?’”

“Nếu không tính đưa thư tình chỉ có bảy
thôi. Hai người tặng hoa, ba người tặng búp bê, hai người khác đến nhà
em, mấy người kia đều nói họ là bạn trai em.” Nhưng mà đâu có phải.

Mấy lời này vừa nói ra khiến mày Mặc Ân nhíu lại rất chặt, giống y hai con sâu lông. “Vậy nếu tính những người viết thư tình.”

Cô giơ tay đếm một hồi. “Ôi…Rất nhiều đó, em tính không hết.”

Nhiều đến mức không thể tính được.

Mặc Ân quét mắt nhìn Tồn Ngải từ trên
xuống dưới. Cũng không phải xinh đẹp gì, chẳng qua chỉ có khuôn mặt còn
nhìn được, chẳng qua hai chân cũng có thể tính là đường được, mấy đứa
con trai kia đói lâu vớ quàng sao.

“Sao em không nói với họ, sao mấy đứa kia lại tự nhận là bạn trai em?”

“Cũng chưa nói cái gì hết thì các bạn ấy
đã hỏi em, ‘Tồn Ngải, cậu có bạn trai không?’, em thành thật trả lời,
‘Không có’, sau đó mấy bản nói: ‘Từ giờ trở đi mình chính là bạn trai
cậu.’ Nhưng mà anh…em thật sự chưa đi đâu với họ hết.”

Cứ thấy cô nàng dùng cách gì từ chối anh hai mà suy ra, cũng chẳng khó mà lý giải phản ứng của người khác.

“Lần sau nếu có đứa con trai nào còn hỏi
em như vậy, em lớn tiếng trả lời, ‘Trước khi thi Đại học không muốn có
bạn trai.’ Giọng nói phải kiên định, thái độ phải rõ ràng, không thể mơ
mơ hồ hồ như vậy được.”

“Ừm, biết rồi.” Tồn Ngải gật mạnh đầu, trong lòng thuật lại một lần, giọng nói phải kiên định, thái độ phải rõ ràng.

Lúc thiếu niên, Mặc Ân đối xử với Tồn Ngải khá tệ, chỉ cần có việc gì liền đe dọa, ‘chỉnh’ cô lại.

Rất nhiều năm về sau khi nhớ đến những
ngày tháng đó, Lã Mặc Ân lại nghĩ, có phải những năm kia anh đối xử với
cô quá tệ, ông trời trừng phạt, thế nên mấy năm sau không thể ngừng yêu
cô, không thể ngừng nhớ cô, không thể ngừng khắc khoải với cô.

“Anh…” Tồn Ngải vặn góc áo Mặc Ân thành
đinh ốc, nhìn quần áo ở nhà trên tay anh, nên chần chờ một chút…Vậy là
hai người không ra ngoài à, cho nên…Anh quên sinh nhật của cô rồi nha,
chon nên anh, anh…Chu miệng lên, cô rất đáng thương.

Anh giật áo mình về. “Em cũng lấy quần áo đi, anh tắm xong rồi em tắm.” Cô mặc quần áo anh mãi cũng thành quen rồi.

“Không phải, ý em nói hôm nay chúng mình
không ra ngoài ăn à?” Tồn Ngải cúi đầu, thân thể như đồng hồ quả lắc,
lắc tới lắc lui, lắc không ngừng.

“Mẹ nấu cơm rồi, sao phải ra ngoài ăn?”

Mặc Ân biết cô nhóc đang nghĩ cái gì.
Bánh kem đã đặt trong tủ lạnh từ lâu. Tuần trước mẹ đã đặt bánh kem, đợi
đến tối bố trở về sẽ cùng chúc mừng. Bố mẹ Mặc Ân đã đối xử với cô bé
giống như người trong nhà bao năm qua.

“Ừm.” Tồn Ngải vô cùng thất vọng, hai vai buông xuống.

Mặc Ân bật cười. “Đi mở ngăn kéo nhỏ nhất bên trái của bàn học.”

Nói xong anh liền vào phòng tắm, nhanh
chóng khóa cửa lại. Mặc Ân rất sợ cô phấn khích quá mà bất chấp tất cả
lao vào phòng tắm. Thân thể trần trụi của anh rất mắc tiền, không thể
chỉ cung cấp để làm tham khảo.

“Ừm.”

Chắc lại là sách tham khảo nữa rồi. Có
vài môn Tồn Ngải học không chắc, Mặc Ân lo sách ở trường không nuốt vào
được, lại sợ cô đi xa nhà để mua, thế nên cứ mua hết quyển này đến quyển
khác cho Tồn Ngải, viết bài nhiều đến mức tay muốn rớt.

Tồn Ngải mở ngăn kéo ra, đôi mắt tròn xoe chợt mở lớn. “Là quà! Không phải sách tham khảo!” Cô bé phấn khích vô cùng, hét lớn.

Yes, yes, yes. Anh chưa từng quên sinh nhật của cô nha. Tồn Ngải vọt tới cửa phòng tắm định mở cửa ra. Khóa rồi, tiếc quá.

Gõ cửa thật mạnh, nói với vào bên trong. “Anh, cảm ơn nhiều nha, cảm ơn anh nhớ sinh nhật của em, cảm ơn quà của anh!”

Nói cho hết lời, cô vọt tới bên giường,
mở gói giấy ra. Đó là một con búp bê được làm bằng tay, có khuôn mặt
trái xoan bé xinh của cô, có đôi mắt to, có mái tóc thắt bím hai bên,
còn có đồng phục học sinh cùng đôi giày da anh mang cô đi mua.

Đáng yêu chết được! Tồn Ngải ôm chặt bé búp bê vào trong ngực, cười đến háo sắc, nhưng mà…ai để ý đâu.

Nhịn ba giây, lần thứ hai Tồn Ngải vọt
đến cạnh phòng tắm, gọi lớn cho người bên trong nghe, “Anh, búp bê gọi
là Tiểu Ngải Ngải được không?”

Mặc Ân không trả lời.

Cô chỉ nghe tiếng nước chảy.

“Anh, Tiểu Ân Ân cùng Tiểu Ngải Ngải làm người yêu được không?”

Người trong phòng tắm vẫn không để ý đến cô, hơn nữa còn cố tình hát hò gì đó.

“Anh, vậy…anh cũng làm bạn trai em được không?”

Tiếng hát tạm dừng trong năm giây, sau đó tiếp tục.

“Anh, anh làm bạn trai em, sau này có
người hỏi thì em sẽ lớn tiếng trả lời là mình có bạn trai rồi, từ chối
người ta luôn.” Mặt đỏ hồng, đúng là tỏ tình thật khiến nữ sinh lúng
túng nha.

Lần này tiếng hát hoàn toàn im lặng. Mặc dù Mặc Ân trong phòng tắm không nói chuyện, nhưng miệng đã toe toét đến tận ót.

“Anh, anh nói được không?”

“Anh, anh nói được không?”

“Anh, anh nói được không?”

Cùng một câu, Tồn Ngải hỏi liên tục mười
lần, muốn biết câu trả lời của anh. Cạch một tiếng, Mặc Ân mở cửa, vẫn
còn chưa mặc quần áo vào, trên hông chỉ quấn cái khăn tắm.

Ầy ầy, ngượng ngùng ngượng ngùng…rất ngượng ngùng đó…Tồn Ngải thực sự rất xấu hổ, nhưng là nụ cười bên môi lại như kẻ trộm.

Anh nhìn cô, không hề chớp mắt.

“Anh, anh nói được không?”

Giọng nói Tồn Ngải nhỏ hơn một nữa, nhưng
nụ cười lại không giảm đi. Mặc Ân không nói với cô được hay không, chỉ
nhẹ nhàng mắng, “Ngu ngốc”, sau đó, một nụ hôn nong nóng phủ lên môi Tồn
Ngải.

Năm đó, Lã Mặc Ân cao nhị, Tồn Ngải năm ba cấp Hai, hai người chính thức trở thành người yêu.

Mặc Ân biết rõ, Tồn Ngải rất ngốc, anh
càng rõ chính mình yêu con nhóc này lại càng ngốc hơn. Bởi vì cả nhà đều
biết anh thích cô, biết cô ngay từ lúc hoạch định cuộc đời mình. Thế
nhưng cô bé con ấy còn hỏi mãi bên tai: “Anh, anh nói được không?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: