truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – ngoại truyện 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Ngoại truyện 1: Chuyện
cưới xin của anh cả

Sở dĩ Tô Tiểu Mộc có thể
trở thành bà mối, cũng là có nguồn gốc.

Từ nhỏ, Tô Tiểu Mộc đã
rất có duyên với vận làm mối. Số cặp tình nhân được bà mối vô ý se chỉ hồng
thật sự là không đếm xuể. Hồi học tiểu học, bà mối bị cậu nhóc lớp bên bắt nạt,
cô bạn cùng bàn kiêm bạn thân là Chu Tiểu Ngọc tức không chịu nổi, mang một
đống đồng bọn đi tìm thằng nhóc kia báo thù. Thằng nhóc kia bị đánh cho tím bầm
mặt mũi, hôm sai lại đưa ông anh trai học trên một lớp tới tìm Chu Tiểu Ngọc
báo thù. Cứ báo qua báo lại, hai người quấn tới quấn lui, từ chửi mắng, đấu đá
nha rồi lại cùng nhau làm trực nhật, tan học cùng về nhà… Khi Tô Tiểu Mộc cảm
thấy đôi oan gian này có gì là lạ, Chu Tiểu Ngọc đã thành thật bày tỏ tấm lòng
với cô. Cô bé bẽn lẽn, ngượng ngịu đưa bà mối một tờ giấy nhỏ, nói cho cô biết
một bí mật trọng đại:

Mình với anh trai của
thằng đầu heo kia mến nhau, sao này bọn mình vẫn có thể làm bạn tốt, cùng đi vệ
sinh không?

Bà mối ngất xỉu.

Cấp hai, thành tích học
tập của bà mối lẹt đẹt, dưới sự truy sát của mợ hai, cô không thể không tới nhà
giáo viên chủ nhiệm học phụ đạo. Cùng học phụ đạo với cô còn có anh bạn cùng
lớp rất nam tính tên A Lai. Nhà giáo viên chủ nhiệm có một cô con gái, chỉ lớn
hơn bà mối và A Lai khoảng một, hai tuổi nhưng rất kiêu ngạo, lúc nào cũng
thích nhìn người bằng nửa con mắt. Bà mối rất không ưa con nhỏ đó, lúc nào cũng
cằn nhằn trước mặt A Lai, thỉnh thoảng còn mắng chữi vài câu. Những lúc như
thế, A Lai cũng đần mặt ra nhìn bà mối, liên tục gật đầu nói “phải”.

Kết quả là năm tốt
nghiệp cấp hai, cả lớp đi ăn liên hoan, A Lai uống say kéo bà mối lại thổ lộ
tiếng lòng: “Cậu không biết là lúc nào cậu cũng nói tới nói lui trước mặt tớ,
tớ cũng không biết tại sao lại thích con gái của giáo viên chủ nhiệm mất rồi.”

Chuyện ấy vẫn luôn được
coi là chuyện cười. A Lai ngốc nghếch, thích ai không thích, sao thích đúng đứa
con gái lúc nào cũng kiêu ngạo kia chứ? Chuyện buồn cười hơn là, cô ta còn là
con gái của chủ nhiệm lớp, cậu ta không sợ bà phù thủy kia sẽ đánh gãy chân à?
Sau đó, chuyện này truyền tới tai con bé ấy, cô ta chẳng nói năng gì, thẳng
thừng từ chối A Lai. Nhưng chuyện thần kỳ đã diễn ra vào năm ngoái, bà mối nhận
được thiệp cưới từ xa, trên dòng ghi tên cô dâu, chú rể lại là tên của A Lai và
cô bé đó. Người gửi thiệp chính là giáo viên chủ nhiệm của Tô Tiểu Mộc ngày
nào.

Chuyện tuyệt với nhất là
hồi cấp ba. Tô Tiểu Mộc vốn không thích học hành, không những không thích học
mà còn mê game online. Game online hồi ấy không được phong phú như bây giờ,
mười người chơi game thì chín người chơi trò Truyền kỳ.

Bà mối quen một anh
chàng đăng ký tài khoản của nhân vật nữ trong trò chơi tên là Tiểu Lạt Tiêu.
Hai người quen nhau, thỉnh thoảng rảnh rỗi thì ra ngoài cùng ăn cơm, uống rượu,
sau này anh chàng đó dũng cảm tỏ tình với bà mối. Hồi ấy bà mối vẫn còn nhỏ, bị
dọa tới nỗi không dám gặp người ta, cũng không dám đăng nhập vào trò chơi. Vừa
lúc thằng nhóc nhà bên muốn chơi game online, bà mối bèn cho cậu ta mượn tài
khoản của mình.

Mấy tháng sau, sau khi
bà mối thi đại học, rảnh rỗi không có việc gì làm bèn đăng nhập vào tài khoản
của mình xem thử. Vừa online, Tiểu Lạt Tiêu đã gửi tin nhắn qua: “Ông xã, anh
lên rồi…”

Lúc ấy, Tô Tiểu Mộc trợn
mắt lên nhìn. Sau khi chắc chắn mình không bị hoa mắt, bèn run rẩy đánh một
hàng chữ: “Không phải người chơi…”

Bà mối giật mình: “Hai
người đã gặp nhau rồi à? Thế bạn có biết nó là nam chơi tài khoản nữ không?
Biết là nam chơi tài khoản nữ mà bạn vẫn gọi nó là “ông xã” à?”

Tiểu Lạt Tiêu im lặng
một lát, chậm rãi gửi qua hàng chữ: “Ừ, chúng tôi yêu nhau.”

Bà mối: “…”

Tóm đi tóm lại, từ nhỏ
Tô Tiểu Mộc đã có số làm bà mối, đám con gái vẫn thích tụ tập với cô. Tới tận
bây giờ, ở thành phố C vẫn lưu truyền một truyền thuyết bí ẩn: “Thân thiết với
Tô Tiểu Mộc, hoa đào chắc chắn nở!”

Đúng là danh bất hư
truyền, từ nhỏ tới lớn, đám bạn gái thân thiết quanh Tô Tiểu Mộc, người cưới
thì đã cưới, người sinh con thì đã sinh con, người tồi tệ nhất thì cũng có vệ
tinh theo đuổi… thật sự là muốn độc thân cũng khó. Khi tất cả mọi người đều
kinh ngạc trước khí thế của bà mối, thì lại có một chuyện khiến người ta không
thể hiểu nổi…

Đó là, ba bảo bối nhà họ
Tô.

Ba ông anh trai của Tô
Tiểu Mộc, đẹp trai thì đẹp trai đấy, cao thì cao đấy, cái gì cũng có. Nhưng bao
nhiêu năm qua, dù được cái mệnh làm mai của bà mối chiếu sáng, thế mà chẳng
thèm nở lấy một bông hoa đào. Nếu là Tô Cẩm Trình và Tô Nhạc Trình thì còn có
ít nhiều những nhân tố kháng cự không chịu lấy vợ, nhưng còn ông anh cả Tô
Khiêm Trình lúc nào cũng rất phối hợp với các buổi xem mắt của bà mối thì… có
phần hơi bi kịch.

Thông qua kinh nghiệm
dày dặn được tích lũy trong thời gian dài, bà mối phong tặng cho anh trai danh
hiệu “người đàn ông xem mắt bị kịch nhất trong lịch sử”.

Năm ba mươi tuổi, anh cả
Tô Khiêm Trình lần đầu tham dự buổi xem mắt do bà mối sắp xếp, hồi hộp tới líu
cả lưỡi. Bà mối trấn an: “Anh, anh đừng căng thẳng, đừng sợ. anh thử nghĩ xem,
bình thường đi bắt kẻ gian anh có sợ đâu, giờ sợ cô ấy làm gì? Thả lỏng một
chút đi!”

Anh cả gật đầu: “Đúng,
anh không căng thẳng, không sợ hãi, kẻ gian anh còn không sợ thì sao lại sợ cô
ấy?”

Thế là, Tô Khiên Trình
dọa cô gái ấy chạy mất. Tô Tiểu Mộc nghe vậy thì hốt hoảng, vừa hóng hớt được
toàn bộ quá trình xem mắt của hai người thì giận tới nỗi suýt nôn ra máu.

Từ lúc con gái nhà người
ta ngồi xuống, Tô Khiêm Trình đã nhìn người ta bằng ánh mắt hỏi cung tội phậm.
Cuộc hỏi cung chính thức bắt đầu:

“Em tên là gì?”

“Dạ… Đỗ Dĩnh ạ.”

“Người ở đâu? Làm gì?”

Khóe miệng cô gái giật
giật, vẫn ngoan ngoãn trả lời: “Ở thành phố A, giáo viên trung học ạ…”

“Thành phố A? Thành phố
A phát triển hơn ở đây nhiều, một cô gái như em không ngoan ngoãn ở nhà, lại
chạy tới đây làm gì? Em đừng tưởng anh không biết, em rõ ràng là người thành
phố A, học đại học ở thành phố A, sao phải vượt ngàn dặm tới đây? Rốt cuộc em
có âm mưu gì? Nói!”

Cô gái bị anh quát như
thế, cũng hơi tức giận, đang muốn mắng là “đồ thần kinh” thì Tô Khiêm Trình đã
đập bàn đứng dậy, trợn trừng mắt: “Tại sao anh hỏi em mà em không đáp? Có phải
em chột dạ không? Đưa chứng minh thư ra đây…”

Bà mối giận tới nỗi suýt
ngã ngửa. Lần thứ hai thông minh hơn, từ từ dạy bảo anh cả: “Anh không thể áp
dụng nghề nghiệp vào xem mắt được, anh phải học cách mỉm cười, mỉm cười, hiểu
chưa? Lát nữa người ta hỏi anh cái gì, anh cứ cười đi, người ta vẫn nói giơ tay
không đánh kẻ mặt cười mà, anh hiểu không?”

Tô Khiêm Trình đầy ắp
lòng tin, siết chặt tay: “Được!” Kết quả là lại dọa người ta chạy mất. Lần này
Tô Tiểu Mộc không giận, nghe xong thì rớt nước mắt khóc không thành tiếng luôn.

Cô gái hỏi: “Điều kiện
của anh tốt lắm, sao tới giờ vẫn còn độc thân?”

Anh cả: “Trước đây anh
có bạn gái, nhưng đã chia tay rồi.” Nói xong, Tô Khiêm Trình nhớ tới lời dặn dò
của bà mối, toét miệng cười một cách khó hiểu: “Ha ha ha…”

Cô gái lại hỏi: “Sau khi
chia tay không tìm người mới sao?”

Anh cả: “Anh không có
thời gian, công việc của một cảnh sát bận quá. Ha ha ha…”, lại them một tràng
cười đến mất hồn.

Cô gái đổ mồ hôi: “Thế
bình thường ngoài lúc đi làm, anh làm gì?”

Anh cả: “Ăn cơm, ngủ,
cho mèo ăn, ha ha ha…”

Đối tượng xem mắt sắp
không trụ nổi, nhưng vẫn nể mặt tiếp tục nói: “Anh cho mèo ăn à? Loại mèo gì
thế?”

“Là loại mèo lông vằn
đồng ruộng của Trung Quốc, ha ha ha…”

“Hả? Là ý gì?”

“Là loại mèo mướp đó, ha
ha ha…”

Cuối cùng, đối tượng xem
mắt không chịu nổi vẻ mặt cười như rút gân của anh cả, trước khi xách túi chạy
mất còn mắng một câu: “Anh sống với con mèo mướp của anh cả đời đi!”

Bà mối đỡ trán. Anh cả,
anh có thể cố gắng hơn một chút được không?

Lần cuối cùng, Tô Tiểu
Mộc đích thân ra trận. Cô lại khuyên bảo lần nữa: “Cứ bình thường là được, càng
tự nhiên càng tốt.” Nhưng không ngờ, lần này vẫn hỏng.

Lần xem mắt này mới bắt
đầu vẫn được coi là bình thường. Bà mối ngồi giữa đặt câu hỏi, hai người trả
lời. Nói qua nói lại được vài câu, cô gái vẫn ngại ngùng lén liếc nhìn Tô Khiêm
Trình. Với kinh nghiệm bao nhiêu năm của Tô Tiểu Mộc, cô này rất hài lòng ông
anh cả nhà mình rồi. Lát sau, cô nghe cô gái thẹn thùng đáp: “Từ nhỏ, em… đã vô
cùng thích nghế cảnh sát. Ngoài việc trừ gian diệt ác, bảo vệ nhân dân, em còn
thấy họ rất tốt… Lần trước em xem tivi, thấy anh cảnh sát hạ gục bọn cướp, cứu
được cậu bé hai tuổi và bà mẹ, em rất cảm động…”

Tô Khiêm Trình nghe vậy
thì mắt sáng lên, dường như cũng tìm được chủ đề, kích động nói: “A, lần đó à?
Cậu nhóc đó là Tiểu Liêu của đội chúng tôi. Nói ra cậu ta cũng được lắm, mười
tám tuổi chuyển ngành, hai mươi tuổi đã giúp phá năm vụ trọng án, còn là tay
thiện xạ của đội chúng tôi…”

“Thật thế ạ?” Cô gái
nghe tới đó thì mặt đỏ bừng, khẽ lắc vai đáp: “Không ngờ anh ấy trẻ thế, lại
còn đẹp trai nữa…”

Tô Tiểu Mộc là ai, nghe
đã thấy có vấn đề rồi, đang định mở miệng để chuyển chủ đề khác, nhưng anh cả
bắt đầu tuôn như suối: “Ha ha, rất trẻ, cậu nhóc đó cũng to gan lắm. Lần trước,
chúng tôi cùng làm nhiệm vụ bắt bọn buôn bán ma túy. Ôi mẹ ơi, thân thủ cậu ta
linh hoạt lắm, tội phạm chem. một đao vào cánh tay, cậu ta không kêu tiếng nào,
cắn răng giữ chuôi dao mà xông lên…”

Bà mối ngồi bên, trợn
mắt nhìn cái miệng ông anh cả cứ mở ra rồi khép lại mà chẳng nghe được gì. Anh
cả, hôm nay anh đã phát huy quá mức bình thường rồi, rất tốt, nói chuyện rất tự
nhiên, rất thoải mái. Thế nhưng, anh có biết không? Giờ anh không đi xem mắt,
mà là làm mai!!!

Quả nhiên, một năm sau,
anh cả nhận được thiệp mời đám cưới của Tiểu Liêu và cô gái kia mà nước mắt đầm
đìa.

“Thêm một cô em gái
tốt.” Tô Khiêm Trình nói.

Bà mối ngoảnh mặt làm
ngơ: “Có tốt nữa anh cũng không tóm được. Sau này em còn giới thiệu cô nào cho
anh thì em không phải họ Tô! Em không muốn bồi dưỡng một ông mối cướp cơm với
em đâu!”

Thế là, chuyện hôn nhân
của anh cả mắc lại tại đó, thế mà đã ba năm rồi. Ông anh cảnh sát đáng thương,
mùa xuân thứ hai của anh rốt cuộc khi nào mới tới đây?

 

Ngoại truyện 2: Đêm nay
là đêm nào đây, mà gặp được người, chàng ơi!

(Thượng)

Tôi là Hạ Hà Tịch, Hạ
trong mùa hạ, Hà Tịch trong “kim tịch hà tịch”.

Lúc còn nhỏ, cậu nhóc
hàng xóm vẫn luôn hỏi tôi, tên cậu có nghĩa là gì thế? Lúc ấy, tôi không giải
thích được. Sau này lớn hơn một chút, đi học, tôi mới biết tên của mình lấy từ
Kinh Thi- Đường Phong.

Kim tịch hà tịch

Kiến thử lương nhân

Tử hề tử hề

Như thử lượng nhân hà 1

[1] Đêm nay là đêm nào
đây?

Mà gặp được chàng, chàng
ơi

Chàng ơi, ơi hỡi chàng
ơi

Gặp chàng thiếp phải làm
sao bây giờ?

Tôi lật xem chú giải,
lại liên hệ với chuyện của bố mẹ mới coi như hiểu ý nghĩa câu ấy tới bảy, tám
phần. Tên tôi là do mẹ đặt. Bà là giáo viên dạy ngữ văn ở trường tiểu học. Nghe
bà nói, bà yêu bố tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, không có từ ngữ nào, không có
lý giải nào, chỉ một cái liếc mắt đã quyết định đây là một nửa của mình.

Mãi tới khi họ qua đời,
tôi vẫn không thể lý giải được thứ tình cảm ấy. Phải liếc mắt như thế nào mới
biết được cô ấy có phải là một nửa của mình hay không? Mãi tới hôm nay, khi tôi
nắm tay vợ mình, thì thầm bên tai cô ấy, gọi hai tiếng “cô Hạ”, tôi mới thấy,
cuối cùng mình cũng có thể hiểu được ý nghĩa của tên mình.

Vợ tôi họ Tô, tên Tiểu
Mộc, mọi người gọi cô ấy là “bà mối Tô”, nhưng tôi gọi cô ấy là “nhóc”. Cô ấy
nghĩ rằng tôi gọi cô ấy như thế vì khinh bỉ cô ấy ít tuổi. Thực ra cô ấy đã
quên mất, cách đây rất lâu, tôi cũng đã từng gọi cô ấy như thế. Khi ấy tôi vẫn
nói…

“Em vẫn còn là cô nhóc.”

“Nhóc, sao em tinh quái
thế?”

“Nhóc, em chơi xấu!”

Nhóc…

Khi đó, cô ấy mới mười
hai tuổi, còn tôi đã vào cấp ba. Chuyện đã qua hơn mười năm, cuối cùng, tôi và
cô ấy cũng nắm tay nhau thành vợ chồng thật. Cô nheo đôi mắt đen huyền, sáng
lấp lánh, mỉm cười với tôi. Chỉ một cái liếc mắt, tôi đột nhiên nhớ tới năm ấy
mẹ ôm tôi, khẽ khàng giải thích cái tên của tôi trong niềm hạnh phúc.

“Đêm nay là đêm nào đây,
mà gặp được chàng, chàng ơi? Rốt cuộc hôm nay là ngày nào, mà em có thể gặp
được chàng?”

Tôi nghĩ, Tô Tiểu Mộc
chính là người kiếp này tôi muốn tìm. Nếu như trước đây biết cô chính là
“người” trong “đêm nay là đêm nào” ấy, có lẽ tôi sẽ rời đi chậm hơn một chút.
Nhưng đáng tiếc, thời gian không thể quay về, may mà tôi vẫn tìm thấy cô ấy.

Tôi tủm tỉm cười, ôm cô
ấy vào lòng, nói: “Nhóc, sau này không cho em gọi anh là “anh Hạ” nữa, gọi anh
là “chàng” đi.”

Cô gập cả người: “Chàng?
Ấm đầu quá! Dạo này anh xem phim truyền hình nhiều quá hả?”

Tôi cười, không trả lời.
Tôi không nói cho cô ấy biết, thực ra, cách đây lâu lắm rồi, em đã gọi anh là
“chàng”. Chỉ là, khi ấy anh không biết nhiều năm sau mình lại yêu em, không thì
anh đã trở về sớm một chút. Ừm… Đúng thế, thật ra cách đây lâu lắm rồi, chúng
ta đã từng gặp nhau…

(Trung)

Lần đầu tiên tô gặp cô
nhóc ấy là sau khi tới thành phố C được nửa năm.

Khi ấy, cuộc sống của
tôi cũng không tốt lắm. Rời xa quê hương, ném hết những đồng tiền mồ hôi nước
mắt của bố mẹ vào ngôi trường quý tộc, tôi thấy chỗ nào cũng áp lực khiến người
ta không thể thở nổi. Đám bạn học không tốt cũng chẳng xấu, lạnh lùng, hờ hững,
khách sáo, những lúc nói chuyện luôn có vẻ xa cách…

Khi ấy, tôi quen Tô Cẩm
Trình. Cậu ta không giống những bạn học khác. Trong ngôi trường quý tộc này,
hình như ai cũng đeo một chiếc mặt nạ. Bọn họ mỉm cười với bất cứ ai, nhưng tôi
biết đằng sau chiếc mặt nạ ấy là những gương mặt lạnh lùng. Chỉ có… Tô Cẩm
Trình là khác.

Khi ấy, cậu ta đã có
tiếng là ăn nói độc địa. Lần đầu tiên tôi ngồi cạnh cậu ta, cậu ta lạnh lùng
liếc một cái, rồi hừ giọng: “Sao cậu vừa lùn vừa xấu thế?”

Tôi không biết lấy đâu
ra dũng khí, đáp trả lại: “Cậu chỉ cao hơn tôi chưa tới nửa cái đầu mà.”

Nhiều năm sau đó, tôi
vẫn nói đùa với Tô Cẩm Trình, sự gian xảo, ăn nói độc địa, thâm hiểm của tôi
đều học từ cậu ấy mà ra. Cũng từ khi ấy, cuối tuần tôi đều tới nhà Cẩm Trình
chơi, rồi gặp được cô nhóc nghịch ngợm kia.

Giờ nghĩ lại, lần đầu
tiên gặp Tô Tiểu Mộc, cô ấy như thế nào, mặc váy kiểu gì… tôi đều không nhớ rõ.
Chỉ nhớ một điều duy nhất là cặp mắt gian xảo mà tinh anh ấy. Bởi vì lúc đó,
cặp mắt ấy thực sự làm tôi hốt hoảng.

Lần đầu tiên tôi tới nhà
Tô Cẩm Trình thì cảm thấy rất gò bó. Tôi ngồi trên sofa ăn kẹo bác gái chuẩn
bị, còn Cẩm Trình ở trong phòng ngủ tìm sách học thêm tôi cần. Khi tôi đang
nhàn rỗi ăn kẹo thì thấy bên cạnh có tiếng loạt soạt, hoảng tới nỗi suýt thì
nhảy dựng lên…

Ở đầu kia sofa, cái đầu
bé nhỏ cột hai cái nơ đang dựa trên tay vịn, gương mặt đen thui như bị phủ một
lớp bụi tro nhưng đôi mắt sáng trong veo nhìn tới đáy. Chúng đảo tròn, lộ vẻ
tinh quái. Tôi nhìn cô bé đang nhe hàm răng trắng bóc với mình, đặt ngón trỏ bụ
bẫm lên môi “suỵt” một tiếng: “Đừng – lên – tiếng.”

Nhưng không để tôi mở
miệng, Cẩm Trình đã từ phòng ngủ ra, thấy cô bé đang trốn trong góc thì ồ lên:
“Em gái, em làm gì đấy?”

“A, a!” Cô nhóc nghe anh
trai gọi mình, hét lên rồi bịt miệng lại. Cùng lúc đó, trong phòng bếp cũng
vang lên bác gái mắng: “Cái gì? Hóa ra Tô Tiểu Mộc vẫn trốn trong nhà à? Được
lắm, con bé chết tiệt này…”

“A, a, cứu em với!” Cô
nhóc vừa hét vừa chạy ra khỏi phòng khách, bác gái cũng cầm chày cán bột đuổi
theo. Đó là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy, tôi còn nhớ tên cô bé nghịch ngợm ấy
là: Tô Tiểu Mộc. Cẩm Trình nói, em họ gần như sống ở nhà cậu ấy, nhưng vì quá
nghịch ngợm nên vẫn hay bị mẹ đánh.

Lúc ấy tôi nghĩ, đúng là
một cô nhóc hoạt bát, nếu tôi cũng có một cô em gái, như thế thì tốt biết bao?

Nhưng suy nghĩ ấy chẳng
tồn tại được bao lâu thì tôi đã hối hận rồi. Vì hồi ấy đã xảy ra một chuyện
khiến tôi không thể chịu nổi. theo lời cô nhóc nói bây giờ thì chính là: vô
cùng 囧 囧

Khi ấy, vì cuộc sống ở
thành phố C rất cô đơn, tính tôi vốn kỳ quặc nên chỉ có Cẩm Trình là bạn thân,
vì vậy cuối tuần tôi hay chạy tới nhà cậu ấy. Lâu dần, cũng coi như là nửa lạ
nửa quen với Tiểu Mộc. Khi ấy, cô bé thường chắp tay sau lưng, lắc lư cái đầu
hỏi tôi:

“Hạ Hạ Hi1, nhà anh sinh
anh ra là để diễn giống như trong phim truyền hình, để xung hỉ hả?”

Tôi nhẫn nại lấy bút
viết tên mình ra giấy, như khi ấy mẹ tôi giảng giải cho tôi. Tôi nói: “Anh tên
Hạ Hà Tịch, Hà Tịch trong câu Kim tịch hà tịch, kiến thử lương nhân ấy.”

[1] Trong tiếng Trung,
phát âm chữ Hạ Hà Tịch là “Xia he xi”, phát âm chữ Hạ Hạ Hi cũng là “Xia he
xi”, chỉ khác nhau về thanh điệu. Vì vậy, nhân vật Tiểu Mộc đã đọc tên Hạ Hà
Tịch thành Hạ Hạ Hi.

Cô nhóc bĩu môi lắc đầu,
ra vẻ người lớn phê bình: “Vớ vẩn, quá vớ vẩn. Nếu anh thích câu thơ như thế,
sao không gọi chàng ơi, chàng ơi chàng ơi chàng ơi, anh Chàng ơi.”

Từ đó về sau, Tô Tiểu
Mộc gọi tôi là “anh chàng ơi”, Cẩm Trình nghi ngờ, tôi xấu hổ giải thích: “Em
gái cậu thấy tớ mặc ít áo, không sợ lạnh, nên mới gọi như thế…”

Tôi vẫn làm “anh chàng
ơi” tới học kỳ hai năm lớp mười, sau đó tôi cũng ít tới nhà Cẩm Trình hơn. Vì
tôi có một nhược điểm nhỏ bị cô nhóc nắm trong tay. Hôm ấy ở nhà Cẩm Trình,
ngoài việc cùng học, thỉnh thoảng chúng tôi cũng xem những đĩa phim mới ra.

Một lần đang chuẩn bị
xem phim, Cẩm Trình nhận được điện thoại của bác gái, phải đưa đồ tới cơ quan
bác, vì vậy tôi phải xem phim với cô nhóc đó. Chỉ là tôi không thể ngờ được,
đĩa phim ấy… rất có vấn đề.

Cho tới bây giờ, tôi vẫn
nhớ được nội dung của bộ phim, đại khái là một đại ca xã hội đen yêu một cô học
sinh ngoan ngoãn, anh ta làm rất nhiều việc để theo đuổi cô bé ấy… Đây là một
câu chuyện rất bình thường, thậm chí còn nhàm chán. Bản thân câu chuyện không
có vấn đề, vấn đề là ở cô bé ngoan ngoãn ấy…

Khi đó, tôi cùng xem
phim với cô nhóc đó, đang tới cảnh nữ chính tắm. Ban đầu là vị trí từ vai trở
lên rất bình thường, nhưng khi ống kính quay xuống dưới, trên màn hình lại hiện
ra cả thân thể cô diễn viên đó… trần như nhộng…

Gia đình tôi rất nghiêm
khắc, tuy thỉnh thoảng cũng nghe thấy đám bạn trai nói chuyện về những đĩa phim
kiểu này nhưng chưa bao giờ tôi được xem. Vừa nhìn một cái đã giật cả mình,
không dám mở to mắt mà nhìn nữa. Nhưng chuyện khiến tôi không thể chịu được là…
cô nhóc kia vẫn ngồi cạnh tôi. Mà khi ấy, trên màn hình, nam chính cũng vào
phòng tắm…

Nội dung bộ phim sau đó
là chuyện cả thế giới này đều biết…

Tôi đoán cô nhóc lúc đó
cũng có chút kinh ngạc, hai người chúng tôi ngoảnh mặt nhìn nhau mất mấy giây,
cô lên tiếng giễu cợt trước: “Giả vờ ngạc nhiên cái gì? Anh đừng cho rằng em
chưa từng xem.”

Tôi nghe câu ấy mà mắt
chữ O mồm chữ A, cằm rơi thẳng xuống sofa, ngơ ngẩn tới độ quên cả tắt tivi.
Thế mà Tô Tiểu Mộc còn ra oai, chống nạnh nói: “Thế mới nói đàn ông chẳng phải
thứ tốt đẹp gì! Rõ ràng anh với anh hai đã xem bao nhiêu kiểu phim này rồi mà
vẫn còn giả vờ ngây thơ trước mặt em. Em coi thường anh!”

Nghe xong, gương mặt
đang đỏ bừng kia chạy mất. nhiều năm sau đó, mỗi lần thấy những giả thuyết kiểu
như “nếu có thể quay trở lại quá khứ”, tôi vẫn nghĩ: “Nếu mình có thể quay lại
ngày ấy, mình nhất định sẽ tóm bà chủ cửa hàng cho thuê băng đĩa kia, đánh –
cho bà – ta – một – trận – tơi – bời!”

Mà cũng bởi thế, tới tận
bây giờ tôi cũng không… xem nhiều kiểu phim ấy lắm, khụ… Vì mỗi lần xem mấy
cảnh quay kiểu đó, tôi lại nhớ tới gương mặt ngây thơ, trong sáng kia, cô bé
không chịu thua kém hét lên với tôi: “Đừng cho rằng em chưa từng xem…”

Nhưng sự thật là, gương
mặt đỏ tới tận mang tai đã bán đứng cô từ lâu rồi. Lúc ấy, chúng tôi đều không
ngờ rằng, sau này lại xảy ra nhiều chuyện như vậy…

(Hạ)

Mùa hè năm tôi học lớp
mười một, hai nhà Tô – Hạ cùng xảy ra chuyện.

Lúc đầu, tôi chỉ loáng
thoáng nghe Cẩm Trình nói trong nhà có chuyện. Sau này tôi mới biết mẹ cô nhóc
đã mất rồi, còn cô bé cả ngày nghịch ngợm, yêu đời ấy cũng gặp tai nạn. Cẩm
Trình nói, vụ tai nạn rất nghiêm trọng, giờ Tiểu Mộc đang nằm trong bệnh viện,
nếu khớp xương bị hoại tử, phải cưa chân.

Tôi nhớ đôi mắt sáng
xinh đẹp của cô nhóc, không cách nào có thể liên tưởng tới cụm từ “cưa chân”
đáng sợ kia. Nhưng chưa kịp tới chăm sóc cô nhóc, tôi lại nhận được điện thoại
của gia đình, bố mẹ tôi… Khi ấy, mọi thứ xung quanh tôi gần như sụp đổ, cuộc
sống bắt tôi phải đối diện với hàng loạt những vấn đề mà tôi không mong muốn.
Mà khi ấy tôi mới mười bảy tuổi, không biết phải xử lý mọi chuyện ra sao.

Không lâu sau, bà cũng
qua đời. Tôi không thể trụ nổi ở thành phố C nữa. Trước khi đi, tôi không nói
với Cẩm Trình mà lặng lẽ tới bệnh viện. Cô bé vẫn ngủ say trong phòng bệnh. Tôi
không dám hỏi thăm y tá về bệnh tình của cô, càng không có cách nào để hỏi liệu
cái chân kia có giữ lại được không? Tôi chỉ có thể lặng lẽ nhìn cô, lặng lẽ cầu
nguyện.

Tôi nghĩ rằng, mình
không thể nói lời tạm biệt với cô, nhưng cô đã tỉnh dậy trước khi tôi đi. Trong
bóng đêm, đôi mắt kia sáng tới lạ thường. Tôi hỏi: “Em có đau không?”

Cô đáp: “Đau.”

loading...

“Đau thì khóc đi.”

“Không! Vì em khóc thì
anh cả, anh hai, anh ba, và các cậu, các mợ cũng sẽ khóc. Nếu em cười, họ cũng
cười cùng với em. Em muốn cười cho tất cả những người muốn bảo vệ em xem…”

Thời gian trôi qua thật
nhanh, khi tôi gặp lại cô, cô chỉ gọi tôi là “anh Hạ”. Trong đôi mắt ấy đã mất
đi vẻ ngây thơ, nhưng may mà nó vẫn còn trong veo. Cẩm Trình muốn nói cho cô ấy
biết tôi là “anh Chàng ơi” của thuở nhỏ, nhưng tôi ngăn lại.

Thời niên thiếu, trông
tôi không như ngày hôm nay. Khi ấy, tôi nhỏ, gầy, đeo kính, nói năng nhỏ như
muỗi kêu, đầu tóc rối bù, lẫn vào trong đám đông thì tôi là người kém bắt mắt
nhất. Nhưng khi ấy, cô nhóc gọi tôi là “anh Chàng ơi”, còn bây giờ, cô lại gọi
tôi là “ngài Hạ”, “tổng giám đốc Hạ”…

Tinh quái như bà mối,
nhiều mưu mẹo như bà mối, ai biết được em thật sự không nhớ ra tôi hay không
muốn nhớ lại “anh Chàng ơi” ngày nào đã rời bỏ em chứ?

Qua bao nhiêu thời gian,
bao nhiêu người, có nhiều người khi nhận ra tôi, họ ngạc nhiên thốt lên: “Cậu
là Hạ Hà Tịch, Hạ Hà Tịch vừa lùn vừa không thích nói chuyện hả?” Mỗi lần như
thế tôi chỉ cười, nhưng đối diện với câu “anh Hạ” của cô nhóc ấy, tôi muốn và chỉ
hy vọng cô ấy nhận ra tôi, nhưng tôi lại bị cô ấy lờ đi. Vì năm đó, tôi đã quá
dứt khoát bỏ cô ấy đi. Thậm chí, bao nhiêu năm sau tôi cũng không có dũng khí
gọi điện thoại hỏi thăm cô nhóc hoạt bát ngày nào có giữ được chân không?

Mỗi lần nhớ tới đoạn ký
ức ấy, tôi vẫn thấy đau khổ nhiều hơn ngọt ngào. Đến tận hôm nay, cô nhóc ấy
vẫn chưa từng nhắc đến chuyện của bố mẹ với tôi, cũng không hề nhắc tới vụ tai
nạn giao thông năm ấy. Khi tôi thấy cô khóc dưới ngọn đèn đường trong làn mưa,
cuối cùng tôi cũng hiểu những suy nghĩ của mình. Tôi nói với cô ấy, muốn bảo vệ
cô ấy cả cuộc đời này, nhưng cô ấy đẩy tôi ra.

Tôi biết, từ đầu tới
cuối, cô ấy không hề tin tưởng tôi, không tin tưởng bất cứ người nào. Cô ấy vẫn
cho rằng, tôi đồng ý kết hôn với cô ấy vì có mục đích. Ha, chuyện đó thì có
liên quan gì chứ? Ít ra, giờ em là cô Hạ, là vợ anh. Một ngày nào đó em sẽ
hiểu, trên thế giới này, có một người hoàn toàn thuộc về em. Dù đã từng đau
đớn, đã từng đấu tranh, cũng như cái chân em đã giữ lại kia, người đó sẽ hoàn
toàn thuộc về em, ủng hộ em, để em có thể an tâm dựa vào.

Củi này đã bó chặt tay,
ngẩng lên đã thấy ba sao giữa trời

Đêm nay là đêm gì đây,
mà gặp được chàng, chàng ơi

Chàng ơi, ơi hỡi chàng
ơi, gặp chàng thiếp phải làm sao bây giờ?

Củi này đã bó chặt tay,
ngẩng lên đã thấy ba sao giữa trời

Đêm nay là đêm gì đây,
mà gặp được duyên hỡi người

Chàng ơi, ơi hỡi chàng
ơi, gặp duyên thiếp phải làm sao bây giờ?

Củi này đã bó chặt tay,
ngẩng lên đã thấy ba sao giữa trời

Đêm nay là đêm gì đây,
mà gặp người mãi tương tư

Chàng ơi, ơi hỡi chàng
ơi, gặp chàng thiếp phải làm sao bây giờ?

Nhóc! Cũng rất vui vì
cùng em chơi trò xem mắt trong thời gian dài như thế.

Cô Hạ! Rồi có một ngày,
em sẽ hiểu, anh vẫn là “anh Chàng ơi” của em, chưa bao giờ thay đổi.

Anh sẽ mãi mãi yêu em,
bảo vệ em. Lần này, anh sẽ không rời xa em nữa.

 

Ngoại truyện 3: Ngọt
ngào

(Món quà)

Sau khi kết hôn được hai
năm, trước lễ Giáng sinh, anh Hạ đột nhiên nảy ra ý định trao đổi quà tặng với
vợ mình.

Để thể hiện thành ý, bà
mối nghĩ từ đồng hồ đeo tay tới găng tay, từ ghim cài áo tới thắt lưng da… Cuối
cùng, dưới sự gợi ý của chị Thạch đồng nghiệp, bà mối quyết định tự tay đan một
chiếc khăn len ấm áp tặng chồng. Tô Tiểu Mộc có cái miệng khéo léo, ăn nói trơn
tru, nhưng lại không có đôi bàn tay khéo léo. Chị Thạch hết lòng dạy dỗ ba ngày
mới coi như học được cách đan thẳng, đan lên xuống tàm tạm. Nhưng bà mối đan
khăn quàng lại càng trắc trở, khó khăn, lúc thì bỏ mũi, lúc lại chiết nhầm…

Điều khiến bà mối cảm
thấy đau khổ không nói thành lời chính là, để đồng chí Hạ bất ngờ, cô chỉ có
thể lén đan khăn trong giờ làm việc, về nhà thì không thể để anh ấy phát hiện.
Sau nửa tháng, chiếc khăn đã được đan xong, còn bà mối thì mệt tới ngắc ngoải.

Đồng chí Hạ Hà Tịch thì
ngược lại, lúc nào cũng ung dung, thoải mái, dường như đã quên chuyện tặng quà
ngày Giáng sinh từ lâu rồi. Bà mối đoán già đoán non anh chuẩn bị gì tặng cho
mình. Cuối cùng, vào lễ Giáng sinh, bà mối nhận được một cái ví nữ đẹp tuyệt
vời.

Chiếc ví được làm thủ
công tỉ mỉ, kiểu dáng mới lạ, còn là màu hồng đào bà mối thích nhất, nhìn nhãn
hiệu của chiếc ví cũng đoán được giá của nó không hề thấp. Chỉ là… món quà như
thế này rõ ràng đã vượt qua chiếc khăn len ấm áp của bà mối, khiến bà mối có
chút thất vọng.

Vì nể mặt ông xã, bà mối
vẫn vui vẻ đổi sang dùng chiếc ví mới, nhưng vấn đề tiếp theo đó là…

Chưa được bao ngày, Tô
Tiểu Mộc phát hiện ra chiếc ví cũ mình dùng bao năm nay biến mất, cả những thứ
trong đó cũng biến mất… Đương nhiên là có tiền trong ví và… tấm ảnh cô chụp
chung với Ninh Nhiên n năm trước. Cuối cùng bà mối cũng hiểu được ý định của
anh Hạ. Hóa ra, ví tiền không quan trọng, quà Giáng sinh cũng không quan trọng,
quan trọng là, đồng chí Hạ Hà Tịch muốn đổi tấm ảnh trong ví tiền của bà mối …

Thực ra, với tính lơ
đễnh của bà mối, chuyện sau khi kết hôn vẫn để ảnh của bạn trai cũ trong ví… cô
thật sự đã quẳng nó lên tới chín tầng mây, quên mất tiêu. Chỉ khổ cho anh Hạ,
phải vòng vèo qua lại “nhắc nhở” như thế. Ôi! Con cáo họ Hạ cũng thật là… Anh
muốn tấm ảnh của Ninh Nhiên thì nói đi, trong album của cô có nhiều lắm. Sao
anh có tâm sự mà không nói hẳn ra, phải dùng âm mưu thủ đoạn làm gì chứ? Còn
làm hỏng tấm chân tình bà mối thành tâm thành ý chuẩn bị quà Giáng sinh cho
anh…

Thế là, bà mối vô cùng
bất bình, quyết định tìm cơ hội dạy dỗ ông xã mình cẩn thận. Mà cơ hội này xuất
hiện đúng hôm hai vợ chồng mời khách. Nghe nói hôm ấy thời tiết đẹp, bà mối bèn
mời Thanh Thanh và đám bạn thân thiết hồi cấp ba tới nhà mới chơi, tiện thể
giới thiệu anh Hạ cho các chị em làm quen, không khí đương nhiên là vô cùng nào
nhiệt. Thứ anh Hạ giỏi nhất chính là công phu giả vờ, quan tâm, chăm sóc khách
khứa nhiệt tình. Mấy người vừa uống trà vừa nói chuyện, Thanh Thanh và bà mối
kẻ tung người hứng, vừa hát vừa bắt đầu diễn kịch…

Thanh Thanh làm như
không để ý cầm ví tiền bà mối “vô tình” để trên sofa, kinh ngạc thốt lên: “Ấy?
Đây là vì tiền của Đại Kiều hả? Đây không phải là mẫu mới của nhãn hiệu mà giới
nhà giàu hay dùng à?”

Chị em ngồi bên cạnh
cũng hùa theo: “Đúng là ghen ăn tức ở, Thanh Thanh, rõ ràng cậu ghen ăn tức ở
nhé! Cậu không mua nổi mấy thứ hàng hiệu như mấy đứa nhà giàu đúng không?”

Bà mối cười đen tối: “Có
giàu thì cũng chẳng phải tớ giàu, là con cáo họ Hạ kia mua cho tớ đấy!”

Đám chị em nghe thấy thế
thì phá lên cười. Tên nhà giàu mới nổi Hạ Hà Tịch đang ngồi cạnh bà mối thản
nhiên nhếch môi, không hề bận tâm tới việc bị mọi người châm chọc. Thanh Thanh
mở ví tiền, đột nhiên thấy bên trong để một tấm ảnh chụp riêng ai đây, lắc đầu
bình phẩm: “Chậc chậc, hai vợ chồng nhà cậu cũng ghê gớm lắm rồi đấy. Có để ảnh
thì cũng phải để ảnh chụp chung của hai người chứ, để ảnh riêng làm gì? Nếu tớ
không biết còn tưởng đây là đối tượng yêu thầm của cậu đấy!”

Hạ Hà Tịch từ nãy vẫn im
lặng không nói gì, giờ thấy vậy cũng không nén nổi tò mò, nghiêng đầu nhìn tấm
ảnh một cái rồi túm tay vợ, khẽ hỏi: “Để lúc nào thế, sao anh không biết, hả?”
Khóe mắt anh hơi nhếch lên, đôi mắt sáng như đang cười, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
Đáng tiếc, Hạ Hà Tịch vui sớm thì buồn nhanh…

Mấy chị em ngồi trên
sofa cũng lần lượt nghiêng đầu qua xem, đang ồn ào trêu chọc hai vợ chồng thì
nghe Thanh Thanh thở dài, nói vu vơ: “Nói ra thì… tớ nhớ trước giờ cậu vẫn để
ảnh Ninh Nhiên trong này mà.”

Vừa nói xong, cả căn
phòng im lặng.

Khách khứa tới đây hôm
nay ít nhiều đều biết chuyện tan vỡ giữa bà mối và Ninh Nhiên, nhưng Thanh
Thanh lại nhắc chuyện người cũ trước mặt người mời, rõ ràng là đã muốn giấu còn
cứ khơi lên! Ai dè bà mối vẫn thản nhiên cầm lấy ví lên, gật đầu: “Đúng! Trước
đây tớ đã nói rồi, ảnh trong ví tiền của tớ chỉ có một ý nghĩa, đó là kẻ này đã
đắc tội với tớ, tớ phải ghi nhớ hình dạng của kẻ đó, để nếu gặp lại thì sẽ đánh
cho tơi bời! Món nợ của Ninh Nhiên tớ bỏ qua rồi, giờ là món nợ mới, hừ hừ…”

Bà mối vừa nói vừa cố ý
lắc lắc ví tiền trước mặt Hạ Hà Tịch: “Anh Hạ, anh biết anh đắc tội với em
chuyện gì không, hả?”

Hạ Hà Tịch: “…”

Vợ đúng là không nể nang
mình gì cả, trước mặt mọi người vẫn “dìm hàng” chồng không thương tiếc! Buổi
họp mặt của các chị em ngay lập tức trở thành đại hội chuyện cười, đồng chí Hạ
Hà Tịch ôm mặt muốn khóc, hận không thể đứng dậy đập đầu vào tường.

Từ đó, ảnh chồng (bạn
trai) trong ví đã trở thành một loại ám hiệu của các cô gái. Nếu phát hiện
trong ví của ai có tấm ảnh chụp riêng chồng hay bạn trai thì chứng tỏ dạo này
đồng chí “osin nam” của các cô gái ấy đã đắc tội khiến nữ hoàng tức giận. Nếu
trong ví là ảnh chụp chung của hai người, có nghĩa là đôi này đang vô cùng ngọt
ngào, ân ái mặn nồng.

Mà anh Hạ của “cách dạy
bảo” mới đầy sáng tạo này lại trở thành trò cười cho mọi người. Nghe đồn tấm
ảnh chụp riêng của anh trong ví vợ mãi vẫn chưa thể gỡ xuống được….

(Nam phụ nữ phụ)

Bà mối không ngừng oán
hận, tác giả truyện này đúng là dì ghẻ. Các nhân vật nữ chính khác thì được đàn
ông vây quanh, mỗi người một vẻ, quờ tay cũng chọn được một người nam chính lãng
mạn, đáng yêu, nam phụ dịu dàng, sâu sắc… Nhưng tới chuyện của cô, trừ bia đỡ
đạn Ninh Nhiên thì chẳng có lấy một nam phụ xuất sắc, còn nữ phụ thì cứ hết
người này tới người khác.

Từ Châu tài nữ tới Lộ
Lộ, rồi từ Jamie tới Ớt Nhỏ, lại thêm oanh oanh yến yến bình thường hay gặp…,
bà mối vô cùng oán hận. Mỗi lần phu nhân giận tới đỉnh điểm, Hạ Hà Tịch lại
ngon ngọt dỗ dành: “Nữ phụ nhiều chứng tỏ cô Hạ có mắt nhìn, tìm được ông chồng
ai gặp cũng yêu, hoa thấy là nở. Hơn nữa, điều quan trọng nhất là, cô Hạ lấy
một địch mười, một mình chiến đấu với bao nhiêu nữ phụ mà vẫn ung dung giành
chiến thắng, chứng tỏ cô Hạ rất có thực lực, rất lợi hại.”

Dù biết kiểu lý do lý
trấu này là sản phẩm của cái miệng rất biết ăn nói của Hạ Hà Tịch, nhưng lần
nào bà mối cũng cho là thật, chỉ có thể cố gắng kìm nén. Tình huống “lấy một
địch mười” thế này kéo dài tới tận nửa năm sau khi hai người kết hôn, cuối cùng
cũng xảy ra sự thay đổi vô cùng ác liệt.

Sau khi cưới, không biết
vì Hạ Hà Tịch nuôi quá tốt, hay tâm trạng thoải quá mái mà bà mối bắt đầu tỏa
ra thứ ánh sáng và sức hút từ trong ra ngoài. Mỗi ánh mắt, nụ cười đều tràn đầy
sự quyến rũ, yêu kiều của phụ nữ, cộng thêm việc càng ngày càng biết trang
điểm, chẳng mấy chốc, sau lưng đã có thêm một đàn ruồi không đầu.

Thế nên, nam phụ dịu
dàng mà bà mối mong đợi mọc lên như nấm sau mưa.

Bà mối không hề giấu
giếm chuyện mình đã kết hôn, nhưng không phải vì thế mà ai cũng biết, thế nên,
thỉnh thoảng vẫn có nhưng đồng nghiệp nam ở bộ phận khác vượt qua muôn ngàn núi
sông, chạy tới chạy lui đến trước mặt bà mối tỏ tình.

Lợi hại nhất trong đám
người theo đuổi Tô Tiểu Mộc lúc đó thuộc về một anh chàng ở bộ phận kỹ thuật –
Tất Thần Văn. Năm nay anh ta vừa tốt nghiệp, nhỏ hơn bà mối tận hai, ba tuổi,
bị bà mối từ chối mà vẫn không nề hà, vững tin vào chân lý “đẹp trai không bằng
chai mặt”. Thứ bảy, chủ nhật nào anh ta cũng tặng hoa, socola, rồi không ngừng
gọi điện thoại xin hẹn hò, chỉ thiếu mỗi nước là tới trước cửa nhà chặn bà mối
lại.

Cuối cùng, những hành
động của anh ta đã chọc giận con cáo họ Hạ.

Hôm ấy, Hạ Hà Tịch về
nhà, đúng lúc thấy bà mối đang thử hết cái váy này đến cái váy khác, anh liền
tựa người vào cửa, bực bội: “Tiệc công ty có cần phải hao tâm tổn trí thế
không?”

Bà mối cũng không định
phí công chọn đi chọn lại như vậy, chỉ là dạo này, ừm… bị con cáo nuôi tốt tới
nỗi eo phình ra, mặc cái quần này sợ béo, mặc cái váy kia nhìn cánh tay nhỏ…
liền quyết định thử từng cái một, không hề sợ hao tổn tâm trí.

Nhưng vừa nghe đồng chí
Hạ nói như thế, bà mối lại cười gian, nói đùa: “Tối nay các đồng nghiệp ở bộ
phận khác cũng tới, đương nhiên phải ăn mặc chỉnh tề một chút rồi. Ôi, anh thấy
em mặc cái quần xanh này thế nào?”

Hạ Hà Tịch nhìn cô vợ
đang chớp mắt với mình, nói giọng chua như dấm: “Bộ phận khác? Có bộ phận kỹ
thuật không? Anh chàng Tất Thần Văn kia cũng đi à?”

Đây là kết quả bà mối
mong muốn, nghe xong thì đắc ý lắc đầu, nghiêm chỉnh nói: “Anh Hạ, anh có thể
đừng ghen không? Chúng ta đã nói rồi, phải tin tưởng lẫn nhau. Mà tuần trước,
đồng chí vợ cũ xinh đẹp, duyên dáng của anh gọi điện thoại cho anh, em không
hỏi câu nào đúng không? Còn tuần trước trước nữa, Lộ Lộ nhờ anh mua hai vé xem
ca nhạc, em cũng không nói gì đúng không? Giờ, ừm… anh biết phải làm sao rồi
đấy.”

Hạ Hà Tịch đỡ trán, dở
khóc dở cười. Chắc chắn là cô Hạ cố ý, vì nữ phụ quá nhiều, thế nên cô cũng
muốn tìn mấy nam phụ tới làm mình tức chết mới cam lòng đúng không? “Nhóc,
chuyện anh và Jamie là chuyện công, còn vé xem ca nhạc, vì anh quen người phụ
trách của đơn vị tổ chức, tiện thì giúp thôi mà…”

Bà mối chống nạnh, lắc
đầu: “Đúng, tối nay em đu dự tiệc cũng là chuyện công, cũng là tiện thôi mà…”

Hạ Hà Tịch nhìn bộ mặt
“muốn để anh thử đối mặt với nam phụ” của bà mối, lẳng lặng giơ tay lên nhìn
đồng hồ: “Ăn tiệc lúc mấy giờ?”

“Sáu giờ, sao thế? A…”
Còn chưa nói xong, bà mối đã bị cái bóng cao lớn phủ lên, muốn chạy nhưng không
thể chạy nổi. Chưa kịp giãy giụa, cô đã nghe giọng nói lành lạnh của con cáo
vang lên: “Thế còn kịp làm mấy ký hiệu…”

Kết quả là, bữa tiệc hôm
đó bà mối ngồi bên nồi lẩu nóng hầm hập, quàng khăn lụa, vừa ăn lẩu vừa lau mồ
hôi. Đồng nghiệp đều thấy lạ, nóng như thế mà cô còn quàng khăn làm gì? Chỉ bà
mối mới biết nỗi khổ không nói nên lời, khăn lụa chỉ dùng để che ký hiệu chuyên
dùng của ông Hạ thôi. /(ToT)/~

Trước khi đi, ông Hạ còn
khuyến mãi thêm một câu ác liệt, nếu làm rõ như thế mà Tất Thần Văn còn không
biết thì lần sau sẽ làm ký hiệu trên cổ bà mối !

Sau đấy, quả nhiên Tất
Thần Văn rút lui. Nhưng tình hình thay đổi bất thường, chưa tới một tháng sau
hoa tươi lại xuất hiện ở cửa nhà họ Hạ. Dù có tốt tính, dịu dàng đi chăng nữa,
Hạ Hà Tịch cũng muốn phát hỏa trước sự kiện lần này. Sau lưng Tô Tiểu Mộc, Hạ
Hà Tịch chọn cách trực tiếp nhất – hẹn Tất Thần Văn ra ngoài nói chuyện. Ai
ngờ, cuộc đấu của hai người đàn ông lần này còn chưa bắt đầu thì đã tuyên bố
chấm dứt…

Trong quán cà phê, Tất
Thần Văn ấm ức kể cho Hạ Hà Tịch nghe, một tháng trước, sau khi bị bà mối từ
chối thẳng thừng, anh ta rất biết điều nên không tặng hoa và socola nữa. Điện
thoại thì đúng là có gọi mấy lần, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức độ cho phép,
tới “nảy sinh tình cảm” cũng không dám. Ở bữa tiệc, hai người cũng ngồi cách
nhau hai, ba bàn, đừng nói là nói chuyện, tới liếc nhìn một cái cũng khó khăn.

Lúc này, ông Hạ đột
nhiên hiểu ra, cô vợ của mình, lại giở trò rồi. Ánh nắng ấm áp xuyên qua lớp
kính hờ hững chiếu vào quán cà phê, thoáng rơi trên mái tóc Hạ Hà Tịch, trên
môi anh nở một nụ cười.

Thì ra cô Hạ rất thích
nhìn bộ dạng ghen tuông của chồng? Nghĩ tới đây, Hạ Hà Tịch đột nhiên nhớ ra bà
mối vẫn hay phê bình anh trước mặt người khác làm anh cụt hứng, bà mối thích
thấy bộ dạng trẻ con hờn dỗi của anh. Hóa ra… là như thế…

Chỉ khi ở trước mặt cô,
mình mới thật sự là mình. Trên thế giới này, có mấy người có thể khiến anh giãi
bày tâm trạng mà không cần lo lắng tới hậu quả đây? Hạ Hà Tịch nghĩ, nhóc nuôi
mấy tính xấu này của anh, chẳng qua là muốn để anh có máu có thịt thôi. Tối ấy,
khi Hạ Hà Tịch đi qua cửa hàng hoa, đích thân ôm một bó hoa hồng đỏ về, trên
tấm thiệp là dòng chữ như rồng bay phượng múa được viết bằng chiếc bút mực anh
hay mang theo:

To: (không phải một
trong những) Tình yêu của anh

Tuần sau muốn mua hoa
gì?

From: Anh Hạ ghen tuông.

(Ngủ nướng)

Sau khi kết hôn, Hạ Hà
Tịch phát hiện vợ mình có nhiều tật xấu, ví dụ như quên trước quên sau, ví dụ
như ghét rửa bát, ví dụ như đêm ngủ thích đá chân… Hạ Hà Tịch cũng chỉ có thể
bó tay trước những tật xấu và tính tình trẻ con của vợ mà thôi. Duy nhất có một
chuyện khiến anh không thể chịu nổi.

Đó chính là, cô nhóc này
thích ngủ nướng.

Cuối tuần, bà mối mà
không ngủ tới trưa thì nhất định không chịu rời khỏi giường. Có thứ Bảy Hạ Hà
Tịch đi làm từ sáng sớm, trước khi đi còn dặn cô dậy sớm một chút, trong tủ
lạnh có cơm, có thức ăn, nhưng tới khi anh về nhà là hai giờ chiều, mở cửa ra
vẫn thấy bà mối nằm thẳng đơ trên giường, anh giận tới nỗi bốc khói trên đỉnh
đầu.

Sau mỗi lần giảng giải
cho bà mối những điểm xấu của ngủ nướng, Hạ Hà Tịch phát hiện ra rằng nó hoàn
toàn không có tác dụng. Cô vợ của anh nghe tai trái, ra tai phải. Sau này, nghe
mãi thấy phiền phức quá, bà mối ngáp luôn một cái, nói: “Anh yêu, em hiểu anh
mà.”

“Hả?”

Tô Tiểu Mộc vỗ vỗ lên
vai anh, gậy đầu tỏ vẻ ta đây rất đau lòng: “Người già mà, lải nhải một chút em
có thể chịu được, ai bảo anh là chồng em chứ? Thế nhưng, anh cũng không thể vì
sáng không được ngủ mà kéo em dậy sớm chạy bộ cùng anh chứ?”

Hạ Hà Tịch: “…”

Không khuyên nổi bà mối
nhanh mồm nhanh miệng, con cáo họ Hạ quyết định dùng hành động thực tế giúp vợ
mình bỏ thói quen ngủ nướng…

Cách thứ nhất: Sự quyến
rũ của thức ăn ngon.

Ngoài cháo thịt trứng
muối, sữa đậu nành, bánh trứng, óc đậu còn có thêm ba món khác. Cuối tuần ấy,
anh Hạ cố ý dậy từ sáng sớm làm thức ăn ngon lành, nóng hổi cho vợ, sau đó mới
kéo bà mối dậy. Lúc đầu bà mối còn không đồng ý, nhưng bị chồng ôm tới trước
bàn, ánh mắt ban nãy còn đấu tranh không chịu mở ra cuối cùng cũng sáng lên.

Nhìn bữa ăn sáng vô cùng
phong phú trên bàn, Tô Tiểu Mộc nghiêng đầu: “Đây là… phần thưởng cho tối qua
à?” Cứ cuối tuần, hai vợ chồng rảnh rỗi, đồng chí Hạ Hà Tịch lại thay đổi
phương pháp “bắt nạt” bà mối, khụ khụ, đây cũng là một trong những nguyên nhân
khiến cô nàng càng ngày càng thích ngủ nướng.

Hạ Hà Tịch khoanh tay
trước ngực: “Cứ coi là thế đi.”

“Nếu anh thấy thật sự hổ
thẹn với em thì để em quay lại ngủ đi!”

Hạ Hà Tịch nheo mắt lại,
tỏ vẻ nguy hiểm, tới lúc này mà còn ngủ với nghỉ, bà mối, rốt cuộc trong bụng
em có con sâu ngủ phải không? “Ăn xong thì cho em quay về ngủ.”

Được chồng cho phép, bà
mối bán tín bán nghi liếc nhìn anh: “Thật chứ?”

“Thật.” Ông Hạ gật đầu,
anh không tin ăn no rồi mà bà mối vẫn không tỉnh. Nhưng đúng là… anh đã đánh
giá thấp năng lực ngủ của cô Hạ. Sau khi ăn bữa sáng, bà mối quệt miệng một
cái, quay về phòng lên giường ngủ tiếp. Thấy thế, Hạ Hà Tịch nghiến răng ken
két: “Nhóc, ăn nhiều thế mà em không thấy chướng bụng sao?”

“Có.”

“Thế em vẫn ngủ được à?”

“Vâng.”

“Em dậy đi cho anh!”

“…”

Không ai trả lời, cô Hạ
đã thành công tiến vào miền đất mơ màng lần nữa. Kế hoạch thức ăn ngon hoàn
toàn phá sản.

Cách thứ hai: Kế hoạch
làm ồn.

Mềm không được thì rắn.
Hôm sau, anh Hạ thay đổi kế hoạch tác chiến. Sau khi chạy bộ buổi sáng, về nhà
tắm nước lạnh, ăn sáng, ngồi trong phòng khách vừa uống cà phê vừa đọc tạp chí.
Quả nhiên, chưa được bao lâu, trong phòng ngủ đã vang lên tiếng động, lát sai
thì thấy bà mối đầu bù tóc rối lao ra, nghiến răng nói: “Hạ – Hà – Tịch!”

Con cáo họ Hạ cầm ly cà
phê, liếc nhìn vợ, nheo mắt giả vờ vô tội: “Hả?”

“Anh tắt nhạc đi cho
em!!!” Đúng thế, kẻ đầu sỏ làm ảnh hưởng tới giấc ngủ nướng của bà mối chính là
giọng nam cao vang lên trong bài hát, âm nào âm nấy cao vút. Đừng nói là bà
mối, có lẽ con mèo nhà hàng xóm cũng bị dọa cho tỉnh dậy.

Con cáo họ Hạ nắm được
thóp của bà mối, cười đắc ý: “Nhóc, không phải tối qua em nói, chỉ cần anh
không mắng em ngủ nướng, anh có phóng hỏa em cũng không quan tâm à?”

Tô Tiểu Mộc nghe thế thì
nghẹn họng. Tối qua… dưới sự áp bức của con cáo họ Hạ, hình như cô đã nói câu
đó. Lúc đuối lý, bà mối vẫn hay dùng một nguyên tắc là, cô Hạ tôi là to nhất,
cô Hạ tôi nói cái gì thì là cái ấy. Thế nên, bất chấp tất cả, bà mối xông tới
trước loa rút phích cắm điện, trợn mắt giận dữ: “Bản phu nhân đổi ý rồi, anh có
thể phóng hỏa nhưng không được hát!”

Nói xong, bà mối lại oai
phong, khí khách quay lại tổ ngủ. Thế nhưng, sau mười phút, bà mối lại bị tiếng
động ồn ã bên ngoài căn nhà đánh thức. Ông Hạ lợi hại thật, người ta không cho
ông hát thì ông đi cắt cỏ trong vườn hoa. Lúc này, máy cắt cỏ đang phát ra
những tiếng ầm ầm…

Bà mối ôm gối áp chặt
vào tai, cuối cùng hét lên: “Hạ Hà Tịch, em liều mạng với anh!”

Cứ lặp đi lặp lại như
thế, trong một tiếng, anh Hạ lần lượt bật nhạc, cắt cỏ, dùng cưa điện “làm đẹp”
cho căn nhà. Cuối cùng, thấy cô Hạ sau khi ngăn cản mình vẫn đường hoàng quay
về phòng ngủ, không thèm liếc nhìn anh lấy một cái, anh Hạ ghen, chán, đau
lòng…

Sau khi ghen, chán, đau
lòng, anh Hạ lại lén vào phòng ngủ quấy rối. Lúc này, bà mối đang nằm sấp trên
giường, uể oải liếc nhìn Hạ Hà Tịch một cái, rồi nói như sắp khóc: “Hạ Hà Tịch,
nếu anh còn làm ồn nữa, em cùng chết với anh…”

Nghe phu nhân nói có ước
muốn được giết chồng, con cáo họ Hạ lại không hề hoang mang, lôi máy sấy tóc
ra: “Nhóc, em đã từng nghe nói có một cách chữa bệnh nhức đầu chưa? Chính là
sấy khô tóc trong nửa tiếng. Ừm… giờ anh quyết định thử xem sao.”

“Anh… đồ khốn…” Bà mối
lè lưỡi trên giường, còn chưa nói xong đã ngừng, bởi vì, tiếng máy sấy tóc rì
rì đã vang lên, hoàn toàn át đi câu nói của bà mối. Hạ Hà Tịch cũng không muốn
phải sấy tóc lâu như thế, với kế hoạch của anh, chưa tới mười phút, cô Hạ sẽ
giơ cờ trắng đầu hàng. Nhưng cái gọi là “kế hoạch” vẫn không thắng nổi cái gọi
là “biến hóa”, “kế hoạch gây ồn” sắp thành công lại bị phá sản. Mười phút sau,
Hạ Hà Tịch tắt máy sấy tóc, nhưng không phải vì ai đó nhảy lên ngăn cản, mà là…
bà mối mặc kệ tiếng máy sấy đều đều, vẫn ngoan cố ngủ mất…

Cách thứ hai, vẫn phá
sản.

Với sự khiêu khích và
khinh thường của quân địch, con cáo họ Hạ không thể nhịn được nữa, cuối cùng
lôi tuyệt chiêu ra…

Cởi áo khoác, Hạ Hà Tịch
xốc tấm chăn ấm áp lên chui vào trong ổ, ôm người đẹp vào lòng. Có khi… thỉnh
thoảng lười biếng một chút, không chạy bộ buổi sáng, ngủ nướng làm chút việc
khác cũng không tồi đâu nhỉ? Tô Tiểu Mộc đột nhiên bị sức nặng của ai đó đè
xuống thì choàng mở mắt, tỉnh ngủ hẳn.

Yếu ớt đánh mấy ngón tay
đang lang thang trước ngực mình, bà mối vô cùng ngượng ngùng: “Sao anh… không
phải tối qua mới… A, bỏ tay ra! Sáng sớm ra anh làm gì đó…”

“Này, em ngủ tiếp đi.”

Bà mối nghe xong thì
nghiến răng ken két, lúc này sao cô có thể ngủ được chứ! “Hạ Hà Tịch, đồ háo
sắc… ưm!” Câu sau, nửa từ cũng không nói ra được. Trong quấn quýt môi hôn, con
cáo họ hạ khẽ nheo mắt lại. Thế mới nói, dù bà mối có lợi hại cỡ nào, cuối cùng
vẫn không thoát khỏi bàn tay anh. Thích ngủ nướng thì ngủ nướng, anh vẫn còn
một cách để đánh thức cô…

Thế nhưng, lúc này, anh
lại rất vui vẻ hưởng thụ cảm giác muốn ngủ nướng hiếm có này…

Kế hoạch ngủ nướng, cuối
cùng cũng lẫm liệt kéo bức màn lên.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: