truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 51 – 52 end 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 51: Hạ màn

Bà mối không tới bệnh
viện mà ở khách sạn thức trắng đêm, chờ đến khi trời tảng sáng Hạ Hà Tịch mới
quay về. Ôm lấy bà mối qua lớp chăn, dường như anh vô cùng mệt mỏi, mãi sau mới
khẽ lên tiếng: “Chú đi rồi.”

Nghe thấy thế, bà mối
cũng không biết nên an ủi con cáo họ Hạ kia như thế nào, đành im lặng một lát
rồi ôm lấy anh bằng cả hai tay, vỗ nhẹ lên đầu anh như bình thường anh vẫn an
ủi mình, nói: “Ngủ đi, anh cũng mệt rồi.”

Hạ Hà Tịch nằm áp vào
ngực bà mối, như đã ngủ. Mãi sau, anh mới nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, nói xong,
trong căn phòng lại từ từ im lặng.

Hôm sau, theo kế hoạch
ban đầu, Hạ Hà Tịch và bà mối quay về thành phố C. Dọc đường đi, hai người
không hề nói chuyện. Tới khi bà mối phát hiện Hạ Hà Tịch đang rẽ vào bến xe,
mới liếc nhìn anh một cái, giả vờ ngây ngô cười hỏi: “Anh khát hả? Vào đây mua
nước hả? Nhân tiện em đi vệ sinh một lát.”

Nói rồi, bà mối mở cửa
định xuống xe thì cánh tay đột nhiên bị Hạ Hà Tịch giữ lại. Cuối cùng anh cũng
phải nói câu mà từ sáng nay vẫn chưa thể nói được. Hạ Hà Tịch cúi xuống, không
dám nhìn thẳng vào Tô Tiểu Mộc, nói rất khó khăn: “Nhóc, anh chỉ có thể tiễn em
tới đây, em đi đường cẩn thận.”

Bàn tay bị giữ của bà
mối khẽ run rẩy, nước mắt đã tràn đầy mi: “Hạ Hà Tịch, anh có ý gì?”

Hạ Hà Tịch cau mày, đôi
mắt hơi đỏ, anh nhẹ nhàng lắc đầu: “Nhóc, dù sao nhà họ Mục đã chăm sóc anh bao
nhiêu năm qua, giờ Quả Quả đang vô cùng đau khổ, tính cô ấy lại thờ ơ không
thích quan tâm tới chuyện gì, anh thực sự không từ bỏ được…”

Nói tới câu cuối cùng,
Hạ Hà Tịch dần dần im lặng, bởi, cô vợ nhỏ của anh đã rơi nước mắt trước mặt
anh. Lần đầu tiên thấy bà mối khóc trong mưa, anh đã tự nói với mình, phải bảo
vệ cô nhóc này cả cuộc đời, để những ngày tháng sau này của cô không còn nước
mắt. Nhưng thật mỉa mai, giờ cô ấy lại khóc không ra tiếng vì mình.

Thực ra, không phải anh
không hiểu ý câu nói hôm qua của bà mối. Cô nói muốn quay về thành phố C, đâu
phải vì nhớ nhà thật sự, mà là… Trước mặt quân địch tưởng tượng Quả Quả, cô
muốn chồng mình lựa chọn một trong hai người. Dù biết sẽ bị hiểu nhầm, nhưng
vào giờ phút này, Hạ Hà Tịch vẫn không thể hiểu thế nào không lo cho nhà họ
Mục.

Bà mối nước mắt nhạt
nhòa, nhưng trên gương mặt vẫn cố nở nụ cười. Cô nghiến răng nhìn Hạ Hà Tịch,
hỏi: “Cho nên, anh đã chọn xong rồi chứ? Giữa em và nhà họ Mục, anh chọn vế
sau?”

Hạ Hà Tịch lắc đầu: “Anh
biết giờ anh nói gì em cũng không tin. Em chờ anh… chờ anh lo hậu sự cho chú
xong xuôi rồi sẽ quay lại từ từ giải thích với em. Anh không thể không giữ lời
hứa…”

Đêm qua, khi Hạ Hà Tịch
vội vàng tới bênh viện, Mục Chính Uy đã hấp hối. Quả Quả đưa Đồng Đồng tới bên
giường khóc lóc thê thảm, Trình Tinh Hải chưa từng để tâm tới chồng cũng vội
tới, chết lặng nhìn người đàn ông đã chung sống với mình quá nửa đời người. Mục
Chính Uy, người từng là kỳ tài trong lĩnh vực kinh doanh, oai hùng, quyết đoán…
vậy mà trong mắt Hạ Hà Tịch lúc này, ông lại trở thành một cái xác vô hồn, bị
bệnh tật, đau đớn dằn vặt.

Thấy Hạ Hà Tịch tới, Quả
Quả vừa kinh ngạc vừa khó chịu, che miệng khóc không thành tiếng, ra hiệu bảo
anh tới gặp Mục Chính Uy lần cuối. Hạ Hà Tịch hít một hơi thật sâu, tới bên
giường bệnh, còn chưa kịp mở lời thì hình như ông cụ cảm nhận được, đột nhiên
nắm lấy tay anh.

Hành động đó khiến những
người đang sụt sùi trong căn phòng đều kinh ngạc. Người bình tĩnh nhất chính là
bác sĩ chữa trị cho Mục Chính Uy, bác sĩ Tần gỡ kính ra, nói: “Hồi quang phản
chiếu, ông Mục không còn giữ được lâu nữa, anh Hạ có gì thì muốn nói thì xin
hãy nhanh lên.”

Hạ Hà Tịch nuốt khan,
anh không phải là người giàu cảm xúc, lại thêm mối quan hệ phức tạp với nhà họ
Mục, thực ra, Mục Chính Uy chết, anh không nên khó chịu, ít ra là không phải
xúc động. Lúc tính toán rời khỏi tập đoàn Chính Uy, không phải anh đã hạ quyết
tâm hoàn toàn chấm dứt mối quan hệ với nhà họ Mục sao? Thế nhưng… tới nước này
rồi, Hạ Hà Tịch phát hiện mình không thể làm được.

Cắn chặt răng, Hạ Hà
Tịch cố gắng để giọng nói của mình nhẹ nhàng một chút, anh nói: “Chú, cháu tới
rồi. Cảm ơn chú… cảm ơn chú đã chăm sóc cháu bao năm qua… Cháu… cháu không hận
nhà họ Mục, cũng không hận Quả Quả. Chú an tâm nhắm mắt đi.”

“Bố…” Nghe thấy thế, Quả
Quả quỳ xuống trước giường bệnh, khóc nức nở. Đồng Đồng được cô Hà ôm, nhìn mẹ
khóc thảm thương, không biết là bị dọa hay làm sao, cũng khóc to lên. Trình
Tinh Hải thấy thế, ra hiệu cho cô Hà đưa cậu bé ra ngoài trước. Bên này, Hạ Hà
Tịch vẫn giữ nguyên tư thế khom người, tay Mục Chính Uy vẫn giữ chặt tay anh
không chịu buông. Hạ Hà Tịch chưa từng nghĩ người sắp chết lại có sức mạnh như
thế, khiến người ta không thể giãy được.

Trình Tinh Hải cũng tới
trước giường bệnh, giọng run run nói: “Chính Uy, ông vẫn còn gì chưa từ bỏ được
sao?”

Hạ Hà Tịch có cảm giác
bàn tay nắm cổ tay mình đã mạnh hơn trước mấy lần. Đây là tất cả sức lực của
người sắp chết. Ông vẫn cố níu kéo bằng chút sức lực cuối cùng, vì… ông vẫn
chưa cam lòng, vẫn có người, có chuyện chưa buông được.

Liếc mắt nhìn Trình Tinh
Hải, Hạ Hà Tịch không kìm được mà nhắm mắt lại, lát sao mới mở mắt ra, vỗ vỗ
lên bàn tay gầy guộc, nhẹ nhàng nói: “Cháu đồng ý với chú, sẽ chăm sóc tốt cho
Quả Quả và cô, cũng sẽ chăm sóc tốt cho con của Quả Quả… Chú cũng đừng lo lắng
cho công ty, cháu sẽ giúp Quả Quả, để Chính Uy khôi phục lại nề nếp. Chú, chú
an tâm nhắm mắt đi.”

Nói xong, bàn tay mới
nãy còn siết chặt bèn thả ra như mất đi tất cả sức lực, Mục Chính Uy trút hơi
thở cuối cùng. Trong lúc hoảng hốt, dường như anh nhìn thấy nụ cười an lòng
trên gương mặt ông…

Hạ Hà Tịch không muốn
nhớ lại đoạn ký ức ấy, anh đau khổ ôm đầu, nói: “Nhóc, xin lỗi.”

Bà mối lau nước mắt trên
gương mặt. Giờ phút này chẳng còn gì gọi là lý trí nữa, cô nhìn thẳng vào mắt
Hạ Hà Tịch, hỏi: “Nếu em nói giờ anh không quay về thành phố C với em, em sẽ
mãi mãi không đợi anh thì sao? Anh có đi với em không?”

Mắt Hạ Hà Tịch sáng lên,
anh vươn tay chạm lên gương mặt bà mối, dỗ dành: “Ngày nào anh cũng sẽ liên lạc
với em, em ở nhà phải ngoan ngoãn…” Không để Hạ Hà Tịch nói xong, bà mối đã đẩy
anh ra, lao xuống xe. Hạ Hà Tịch thấy thế thì vội vàng đuổi theo, nhưng khi kéo
cô lại thì bị một cái tát nặng nề trên mặt.

Tô Tiểu Mộc gần như sụp
đổ, cô hạ giọng nói: “Anh đi đi!”

“…”

Như hôm qua, Hạ Hà Tịch
không bước tới ôm cô, anh lái xe đi. Ở cổng bến xe, người tới kẻ đi, bao nhiêu
vui buồn tan hợp, nhưng vở kịch này vẫn khiên người ta dừng lại xem. Bà mối
nhìn chiếc xe đã đi xa, đột nhiên phá lên cười. Cô biết, lần này Hạ Hà Tịch sẽ
không ngoảnh đầu lại nữa. Cô càng biết, thứ Hạ Hà Tịch không thể từ bỏ ngoài
đám tang của Mục Chính Uy, còn có mẹ con Mục Quả.

Giữa bao nhiêu người
đang ồn ào nhốn nháo, bà mối đột nhiên không tìm thấy phương hướng. Xin lỗi, Hạ
Hà Tịch, em vẫn đánh mất anh, dù trước đó không lâu, em mới biết mình… yêu anh
đến thế!

Hạ Hà Tịch, cái tát này
trả cho anh. Từ nay, anh không còn nợ em gì nữa…

Ở cổng bến xe, Tô Tiểu
Mộc đang cười như hoa đào tháng Ba cuối cùng cũng khóc nức nở.

Chương 52: Kết thúc

Tháng ba mùa xuân, hoa
lá đâm chồi nảy lộc. Ở thành phố C, quán trà trong công viên đã dần đông khách
trở lại. Bà mối và Jamie ngồi bên hồ vừa uống trà vừa ngắm cảnh. Jamie vô cùng
kinh ngạc về quá trình pha chế trà Phong Hoa Tuyết Nguyệt, trông cô vừa ngạc
nhiên vừa thích thú khiến những khách uống trà xung quanh đều tới xem, bà mối
bực mình tới nỗi muốn giả vờ không quen cô.

Trà đã pha xong, Jamie
vẫn còn tấm tắc: “Hay lắm, hay lắm! Trà này hay thật, lần sau tôi lại bảo anh
ba cô đưa tôi tới uống.”

loading...

Bà mối khịt mũi giễu
cợt: “Là rất hay. Giờ chuyện gì cũng nghĩ tới cậu ba tôi đầu tiên, xem ra dạo
này sức phòng thủ của ai đó giảm sút rồi.”

Jamie cứng miệng, nhưng
chân mày đã nhướn cao tới tận trời: “Là tôi sợ cô uống hết sạch trà Phong Hoa
Tuyết Nguyệt của con cáo họ Hạ nhà cô, anh ta quay về lại tìm tôi tính sổ
thôi.”

Nhắc tới con cáo họ Hạ,
bà mối lại ngẩn ra một lát. Mấy tháng này, mỗi ngày Hạ Hà Tịch đều kiên trì gửi
tin nhắn cho bà mối, báo cáo hành tung mỗi ngày, nhưng bà mối không nhắn lại
nửa tin cho anh. Hình như Hạ Hà Tịch cũng biết tâm tư bà mối, cũng hiểu ý nên
không hề gọi điện cho cô, nhưng đêm nào, vào đúng giờ đó, di động của cô đều
nhận được tin nhắn, mãi tới… tuần trước mới ngừng.

Bắt đầu từ tuần trước,
Hạ Hà Tịch không còn gửi tin nhắn cho cô nữa. Bà mối nghĩ, có lẽ anh cũng từ bỏ
rồi. Jamie thấy bộ dạng như mất hồn của bà mối, cũng đoán đại khái cô đang nghĩ
gì, liền nói: “Tháng trước tôi gặp Mục Quả ở hội chợ thương mại… Chính cô ta
nói cho tôi biết, khi tôi kết hôn với Sum, cô ta đã nhận nuôi Đồng Đồng ở trại
trẻ mồ côi. Khi ấy cô ta đang bị tổn thương vì thất tình, lại thấy dáng vẻ
thằng bé giống Sum như đúc, bèn bất chấp tất cả đưa nó về. Cô ta không nói lai
lịch của Đồng Đồng, người trong nhà đương nhiên sẽ hiểu nhầm… Cô ta nói cô ta
cũng không ngờ Trình Tinh Hải lại tự tiện đưa Đồng Đồng đi gặp hai người. Ừm…
Tôi không quen biết cô ta đâu, tôi đoán cô ta cố ý muốn tôi chuyển những lời
này tới cô.”

Bà mối im lặng, uống một
ngụm cạn chén trà, rồi mới trợn mắt nói: “Sao uống nhiều trà thế mà cái miệng
của chị không ngừng được một lát nhỉ?”

Jamie lè lưỡi, không nói
gì nữa.

Sau khi uống trà, Jamie
được Tô Nhạc Trình đón đi. Bà mối không muốn làm kì đà cản mũi bèn tìm đại một
cái cớ để từ chối, ma xui quỷ khiến thế nào lại đi tới hành lang kết duyên.
Giây phút bước đi trên hành lang, cảm giác quen thuộc ập đến, hình ảnh ngày ấy
cùng nắm tay Hạ Hà Tịch đi qua con đường nhỏ rợp bóng cây lại hiện lên trong
đầu. Còn chưa tới nửa năm, hành lang kết duyên vẫn náo nhiệt như xưa. Bà mối
lững thững dạo qua hành lang, vừa đi vừa giả vờ nhìn ngó lung tung đọc thông
tin, nhưng hồn vía thì đã bay xa ngàn dặm. Đột nhiên trước mắt xuất hiện một
đôi giày da nam. Nhìn lên, Tô Tiểu Mộc hoảng hốt khi nhìn thấy gương mặt quen
thuộc ấy.

Lúc bà mối còn đang ngẩn
người, người kia đã chìa bàn tay giấu sau lưng ra, đưa một bó hồng lớn tới
trước mặt bà mối nói: “Tên cô là gì? Cô làm bạn gái tôi nhé?”

Vừa nói xong, những
người xung quanh đã nhốn nháo tới xem. Các ông bố bà mẹ tới tìm đối tượng cho
con cái đều kín đáo nhìn về phía này, lại còn thầm thì bàn tán.

“Thằng nhóc này to gan
thật.”

“Ôi chao, nếu tôi trẻ
lại mười tuổi, tôi cũng sẽ đi tìm một ông lão để tỏ tình như thế.”

“Hì hì, đi đi, bà mới
thủ tiết được mấy năm hả? Con trai chưa cưới mà bà đã muốn cưới trước hả?”

“Bà đoán xem, cô bé kia
có đồng ý không?”

……

Tô Tiểu Mộc liếc nhìn
người đàn ông một cái, vòng qua định bỏ đi. Nhưng mình vòng qua trái anh ta
cũng mặt dày qua trái, mình vòng qua phải anh ta cũng qua phải. Cứ giằng cô qua
lại hai ba lượt, cuối cùng bà mối cũng bực bội: “Hạ Hà Tịch, anh rỗi hơi hả?”

“Rỗi hơi hồi nào? Anh tỏ
tình rất chân thành mà.” Nhìn bó hoa hồng trên tay, Hạ Hà Tịch cong đôi mắt
cáo, vẫn nho nhã, lịch sự như trước: “Nhóc, anh vẫn nghĩ, tại sao em luôn nghi
ngờ tình cảm của chúng ta? Sau này anh mới hiểu ra, chắc chắn chúng ta đã đi
nhầm đường. Em xem, lúc nào cũng là em chủ động tìm anh, theo đuổi anh, thậm
chí chuyện cầu hôn cũng là em làm. Thế nên anh nghĩ… chắc chắn là vì anh không
chủ động nên em mới khẳng định anh sẽ chọn người khác. Thế nên… giờ chúng ta
bắt đầu lại từ cái nhìn đầu tiên được không?”

Hạ Hà Tịch vừa nói vừa
đưa bó hồng tới trước mặt bà mối. Thấy bó hoa tươi đẹp, bà mối khẽ rung động,
nhưng vẫn cứng miệng: “Hạ Hà Tịch, anh coi tôi là gì? Bắt đầu lại từ đầu, tình
yêu sét đánh, tặng bó hoa nát là được à? Anh còn nhớ ở bến xe tôi đã nói gì với
anh không? Tôi đã nói sẽ không đợi anh, tôi không thích anh.”

“Được.” Hạ Hà Tịch nhướn
mày, vươn tay ra trước mặt bà mối: “Nếu em không thích anh, giờ đưa di động của
em ra đây, anh muốn kiểm tra xem, em có xóa những tin nhắn của anh mấy tháng
nay không?”

Nghe thế, bà mối trợn
mắt. Vô sỉ! Hóa ra con cáo họ Hạ ngày nào cũng gửi tin nhắn là cố ý đặt bẫy,
rồi chờ cô từ từ bước vào? Hôm nay anh ta đột nhiên xuất hiện như thế có khi
nào đã bàn bạc trước với Jamie không? Thấy Tô Tiểu Mộc kinh ngạc bước lùi về
sau, Hạ Hà Tịch nheo mắt: “Còn không thừa nhận à? Còn nói không chờ anh? Không
thích anh? Thế tại sao lại giữ tin nhắn anh gửi cho em suốt mấy tháng qua, tại
sao…?”

“Anh im đi!” Không để
con cáo họ Hạ nói xong, bà mối đã ngắt lời anh: “Anh dựa vào cái gì mà ra vẻ
hiểu tôi? Sao anh biết trong lòng tôi nghĩ gì? Có phải trong mắt Hạ Hà Tịch
anh, hành động của tôi ở thành phố A rất ấu trĩ, rất tùy tiện, là cố ý gây sự?
Thế anh có biết, có lẽ bẩm sinh tôi đã thế, vì từ bé đã mất đi quá nhiều, thế
nên mới lo được lo mất. Vì chưa bao giờ nắm giữ được thứ gì đáng quý, thế nên
mới không dám nắm giữ, tự nguyện buông ra trước…

“Anh nói tôi không tin
tưởng anh, làm tổn thương trái tim anh, thế anh đã từng nghĩ, hôm ấy anh tự vứt
bỏ trở lại nhà họ Mục cũng là làm tổn thương tôi chưa…?” Nói xong, trong mắt bà
mối đã phủ một lớp nước mỏng, nhớ tới ngày đó ở bến xe, bà mối lại mím môi. Hạ Hà
Tịch thấy thế bèn lắc đầu nói: “Đồ ngốc”, rồi kéo bà mối vào lòng.

“Nhóc, em nghĩ rằng anh
chọn em là nhất thời hứng lên, nhưng em có nghĩ, bao nhiêu năm qua, bao nhiêu
người như thế, những người con gái bên cạnh anh không chỉ có mình em, ngoài
cuộc hôn nhân với Jamie, tại sao anh không đồng ý với ai, mà chỉ đồng ý với em,
ở bên em, kết hôn với em chứ? Chẳng lẽ anh ngần này tuổi rồi còn phải sến súa
nói yêu em, thích em thì em mới tin đây là tình yêu sao? Quan tâm, lo lắng cho
em không phải yêu? Đưa em đi gặp cha mẹ đã mất của anh không phải yêu? Đưa tất
cả cho em không phải tình yêu?… Vậy anh hỏi em, cô Hạ, rốt cuộc cái gì mới là
yêu? Em nói cho anh biết đi, rốt cuộc anh phải làm thế nào em mới tin anh sẽ
toàn tâm toàn ý ở bên em cả cuộc đời này?”

Xung quanh, các ông bố
bà mẹ nghe câu được câu mất, không thể hiểu được bao nhiêu nhưng cũng chỉ trỏ,
nói: “Trời ơi, thế mà cũng thành đôi rồi hả? Cái này là cái lũ trẻ gọi là… kết
hôn chớp nhoáng? Yêu chớp nhoáng?”

“Haizzz, sao thằng con
ngốc nghếch nhà tôi không biết dùng chiêu này nhỉ? Thấy chưa, bạn gái dễ tìm
lắm!”

Bà mối bật cười khúc
khích, chọc vào ngực Hạ Hà Tịch, nói: “Chuẩn bị lời thoại lâu lắm hả? Có thể
nói thật chút được không?”

“Nói thật hả?” Hạ Hà
Tịch đưa tay lau nước mắt trên mặt bà mối, rồi nắm tay cô, trầm ngâm: “Sự thật
là như thế! Đi thôi, anh lái xe bốn tiếng quay về đây, còn chưa ăn cơm, đói
muốn chết rồi.”

Bà mối nghe anh oán
than, liền nói: “Ôi, về nhà em làm cá kho cho anh nhé? Món này em mới học
được.”

“Ừ, hy vọng sẽ không
biến thành món cá ngâm dấm.”

Ở cuối hành lang kết
duyên, một đôi tình nhân trẻ nắm tay nhau rời khỏi đó.

Cuộc đời này, không cần
xin quá nhiều, chỉ cầu xin có một người như thế! Bạn liếc mắt nhìn anh một cái
thôi, anh đã biết bạn muốn gì. Khi bạn vui, anh cười cũng bạn. Khi bạn gặp khó
khăn, anh sẽ bảo vệ bạn, nắm tay bạn cùng đi về phía trước. Rất may mắn, tôi đã
tìm được người ấy rồi.

À, cuối cùng quên không
nói, anh ấy có một cái tên kỳ lạ: Hạ – Hà – Tịch

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: