truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 49 – 50 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 49: Chuyện bí mật

Sau khi Hạ Hà Tịch về
nhà thì nhanh chóng thu dọn hành lý, chuẩn bị quay về thành phố A.

Khi nộp đơn xin từ chức
lên công ty mẹ, anh đã từng nghĩ, Mục Chính Uy có lẽ sẽ kinh ngạc, sẽ phẫn nộ,
thậm chí mắng chửi anh là đồ vong ân bội nghĩa… nhưng trong tất cả dự đoán của
anh đều không có bệnh ung thư. Quả Quả nói đúng, dù nhà họ Mục có ngàn vạn lần
sai đi chăng nữa, nhưng ở nhà họ Mục gần mười năm, Mục Chính Uy đối đãi với anh
đúng là không hề bạc bẽo. Dù năm ấy anh kết hôn chớp nhoáng với Jamie ở Đức,
làm tổn thương trái tim của con gái ông, Mục Chính Uy cũng không hề giận dữ,
trái lại, còn tặng cho anh một món quà mừng rất lớn…

Đang ngẩn người suy
nghĩ, Hạ Hà Tịch nhìn thấy đôi dép lê màu hồng. Bà mối mặc bộ đồ ngủ, lúng túng
đứng trước mặt anh, tóc vừa gội vẫn còn ướt, vẻ mặt rất đáng thương. Bà mối cắn
môi, xoắn tay vào chiếc khăn bông, hạ giọng hỏi: “Hạ Hà Tịch, có phải anh giận
em không?”

Con cáo họ Hạ nhìn bà
mối chằm chằm, vỗ vỗ lên giường. Tô Tiểu Mộc thấy vậy bèn loạt soạt lê bước
ngồi xuống cạnh anh, hạ giọng xin tha: “Em… em thừa nhận em cố ý khuyên anh đi
gặp Mục Quả, rồi sau đó xuất hiện. Nhưng em thực sự không biết chuyện sau đó sẽ
trở nên như thế…” Nói tới đây, bà mối cau mày lắc đầu, lúc này mới cẩn thận
nhìn Hạ Hà Tịch, nghiêng đầu hỏi: “Anh giận phải không?”

Hạ Hà Tịch thở dài,
không trả lời câu hỏi của bà mối, anh cầm lấy chiếc khăn bông trên tay cô, dịu
dàng giúp cô lau khô tóc, vừa lau vừa nói như dỗ trẻ con: “Gội đầu xong thì lau
khô rồi hãy đi ra, không thì cảm lạnh mất.” Ngừng lại một lát, anh mới tiếp tục
nói: “Nhóc, hôm nay em làm như thế là khiến anh… rất tổn thương. Anh có cảm
giác em không còn tin tưởng anh.”

Tô Tiểu Mộc không còn gì
để nói: “Xin lỗi, lần sau em…” Còn chưa nói xong, môi Hạ Hà Tịch đã ép xuống,
nhưng chỉ lướt qua rồi dừng lại, anh khẽ lắc đầu: “Giờ anh nhìn thấy em, hình
như không giận nổi nữa. Nhóc này, anh phải về thành phố A mấy ngày.”

Nghe vậy, bà mối khẽ
nhếch môi. Khi ở quán cà phê, thấy Mục Quả phát khùng lên trách cứ Hạ Hà Tịch,
bà mối đã biết, chắc chắn Hạ Hà Tịch sẽ quay về. Chỉ là… trực giác của phụ nữ
nói với cô rằng, chuyến đi này sẽ chẳng hề vui vẻ.

Hạ Hà Tịch vỗ vỗ đầu cô:
“Vẫn chưa thể tin tưởng anh phải không?”

Tô Tiểu Mộc nhắm mắt,
lắc đầu. Cô muốn xua tan đi những dự cảm không hay ấy, nhưng vẫn không thể bỏ
qua sự lo lắng trong lòng: “Anh là con nuôi của ông ấy, về tình về lý, quay lại
tiễn ông ấy đi nốt đoạn đường cuối cùng là chuyện nên làm. Chỉ là…” Bà mối do
dự, nói tới câu cuối rồi lại không biết nên nói gì. Hạ Hà Tịch thấy vậy bèn ôm
cô vào lòng, dịu dàng nói: “Ở nhà đợi anh, anh sẽ về nhanh thôi.”

Trong đầu bà mối lóe lên
một tia sáng, cô giãy khỏi cái ôm của Hạ Hà Tịch, nghiêm túc nói: “Không, em
không đợi anh về, chúng ta sẽ cùng nhau tới thành phố A.”

Hạ Hà Tịch sững lại
trong giây lát, rồi đưa mắt nhìn vợ, nói: “Em chắc chứ?” Anh không ngại đưa cô
nhóc đi cùng, chỉ là, thành phố A, nhà họ Mục… anh tin rằng với bà mối, đó
không phải là những hồi ức tốt đẹp.

“Em chắc chắn.” Bà mối
thản nhiên gật đầu, dù có xảy ra chuyện gì cô cũng muốn ở bên cạnh con cáo họ
Hạ. Hơn nữa, cô còn có vài thứ muốn trả lại cho Mục Chính Thuần

——————————Tôi
là đường phân cách sắp tới cao trào————————-

Hôm sau, hai vợ chồng
khởi hành quay lại thành phố A. Hạ Hà Tịch lái xe tới thẳng nhà họ Mục nhưng
không ngờ, ở nhà chỉ có Trình Tinh Hải, mẹ của Mục Quả. Năm nay, Trình Tinh Hải
đã tròn năm mươi, nhưng vì được sống trong sung sướng, lại biết chăm sóc bản
thân nên trông bà ta chẳng khác nào phụ nữ tuổi bốn mươi tuổi.

Bà mối ngồi trên sofa
cùng Hạ Hà Tịch, nhìn Trình Tinh Hải đang mệt mỏi ở trước mặt, cô cảm thấy hơi
lúng túng. Nếu như… năm ấy, Mục Chính Thuần nhận mẹ con cô, liệu mẹ cô cũng có
vẻ sang trọng, quý phái như thế không? Lịch sự nhưng mang theo chút khinh
thường, trong khách sáo lại giấu chút xa lạ, ngay cả việc chồng mình mắc bện
ung thư từ miệng bà ấy nói ra cũng có vẻ lạnh lùng.

Trình Tinh Hải bảo người
giúp việc chuẩn bị trà cho hai người, sau đó thản nhiên nói: “Quả Quả vào bệnh
viện chăm bố nó rồi, tình hình không khả quan cho lắm, có lẽ ông ấy đi chỉ là
chuyện trong nay mai thôi.”

Bà mối hoang mang nhìn
Trình Tinh Hải. Khi nói những câu ấy, đôi mắt bà ta thản nhiên, không hề sợ
hãi, giống như đang kể lại một câu chuyện chẳng liên quan gì tới mình. Cô nhìn
Trình Tinh Hải, bà ta cũng nhìn về phía cô, rồi như phát hiện ra điều gì đó,
liền nhếch môi, gật đầu nói: “Cô là con gái của Tô Dung phải không? Tôi đã từng
gặp cô ta một lần, cô và cô ta rất giống nhau.”

Nghe vậy, bà mối giật
mình, trong chốc lát không biết nên trả lời thế nào. Mẹ cô theo Mục Chính Thuần
bao nhiêu năm, gặp người nhà của ông ta cũng là chuyện bình thường. Nhưng giờ
Trình Tinh hải đột nhiên nhắc tới chuyện này, có phải đang ám chỉ tới mối quan
hệ giữa cô và Hạ Hà Tịch, còn cả mối quan hệ với Mục Chính Thuần không?

Tô Tiểu Mộc đang suy
nghĩ vẩn vơ, bỗng có cảm giác bàn tay đang nắm tay mình khẽ siết lại. Cô lặng
lẽ ngẩng lên thì thấy ánh mắt kiên định của Hạ Hà Tịch, hiểu anh đang muốn giúp
mình bình tĩnh lại. Từ đáy lòng, cô cảm thấy ấm áp. Còn Hạ Hà Tịch hình như đã
quen với sự lạnh lùng của Trình Tinh Hải, cười cười trả lời: “Con nhóc này còn trẻ,
cô đừng để tâm. Nếu chú và Quả Quả đều ở bệnh viện, cô có thể nói cho cháu biết
là bệnh viện nào không? Cháu tới đấy thăm chú.”

Trình Tinh Hải im lặng
uống trà, dường như không nghe thấy Hạ Hà Tịch nói. Thật lâu sau, bà ta mới khẽ
liếc nhìn Hạ Hà Tịch, nói: “Trước khi hai đứa tới bệnh viện… cô muốn nói chuyện
riêng với cháu một lát.”

Đây là muốn đuổi cô đi
sao? Bà mối đảo mắt, đột nhiên cảm thấy ghét căn phòng xa hoa, tráng lệ này.
Đúng là cô không chịu được vẻ phép tắc của tất cả những kẻ có tiền. nghĩ đến
đây, bà mối cười lạnh lùng, đứng dậy định đi nhưng lại bị Hạ Hà Tịch kéo giật
lại, ấn cô ngồi xuống sofa.

“Cô có gì cứ nói thẳng,
cô nhóc này là vợ cháu, cháu không có chuyện gì muốn giấu cô ấy cả.” Nói xong,
Hạ Hà Tịch nhìn sang bà mối bằng ánh mắt ngập tràn ý cười, bà mối nghe vậy thì
trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, nhưng vẫn đáp trả anh bằng ánh mắt đáng ghét.

Trình Tinh Hải nhìn hai
vợ chồng nào đó đang liếc mắt đưa tình nhưng vẫn ngồi im, khóe miệng nhếch lên
thành nụ cười chế giễu nhàn nhạt: “Hà Tịch, tốt nhất cháu hãy suy nghĩ cho kĩ,
có lẽ lát nữa cháu và vợ cháu không còn nghĩ như thế nữa đâu.”

Bà mối nhướn mày: “Cô
Mục lo lắng quá rồi.” Hạ Hà Tịch cũng gật đầu đồng ý. Trình Tinh Hải thấy vậy,
gọi điện thoại nói với đầu dây bên kia: “Cô Hà, cô mang Đồng Đồng đến đây.”

Một lát sau, “Đồng Đồng”
mà Trình Tinh Hải nói được một người phụ nữ trung niên dẫn tới. Trông dáng vẻ
của Đồng Đồng, có lẽ cậu bé chỉ bốn năm tuổi. Cậu mặc chiếc áo khoác kiểu Anh,
trong tay còn ôm một chú gấu bông, đôi mắt to, sáng lấp lánh… trông rất xinh
xắn, đáng yêu. Nhưng chuyện khiến bà mối và Hạ Hà Tịch phải ngẩn người ra là,
khuôn mặt của Đồng Đồng và Hạ Hà Tịch như được đúc từ một khuôn.

Cặp mày anh tuấn, sống
mũi cao thẳng, đôi môi mỏng lạnh lùng, và cả cặp mắt cong lên thì giống y như
đúc. Đồng Đồng vừa xuất hiện, bầu không khí trong phòng đã trầm xuống. Bà mối
nhìn cậu bé ấy chằm chằm với vẻ mặt không thể nào tin nổi. Ngoái đầu lại nhìn
Hạ Hà Tịch, cô không kìm nói mà hít một hơi thật sâu, thật sự, đứa trẻ này quá
giống con cáo họ Hạ kia…

Chuyện này, là sao đây?

Cô Hà đưa Đồng Đồng tới
ngồi bên cạnh Trình Tinh Hải. Có lẽ vì thấy người lạ nên cậu bé có chút sợ hãi,
nép vào sau cô Hà không chịu buông tay. Đôi mắt đen sợ sệt nhìn Hạ Hà Tịch, có
lẽ chính cậu nhóc cũng phát hiện ra ông chú này rất giống mình.

Bên này, Hạ Hà Tịch cũng
hoang mang nhìn Đồng Đồng, rồi bối rối nhìn Trình Tinh Hải, nói: “Cô có ý gì?
Cậu bé này là ai?”

Trình Tinh Hải thản
nhiên chỉnh lại áo choàng, không thèm nhìn Hạ Hà Tịch, đáp: “Cô cũng rất muốn
hỏi cháu, đửa trẻ này là ai?” Nói xong, bà ta nhìn lên gương mặt Hạ Hà Tịch như
đang suy ngẫm, rồi nói tiếp: “Sau khi cháu kết hôn ở Đức, Quả Quả mang đứa bé
này về, lấy thân phận là mẹ con, không hề nhắc tới bố đứa bé này. Đồng Đồng
ngày một lớn… ha, nhưng cô và Mục Chính Uy không nhắc tới nhưng cũng có thể
đoán được ai là cha của đứa bé này. Cô Tô, cô có thấy thế không?”

Cuộc nói chuyện khiến bà
mối toàn thân khẽ run rẩy, cô đứng dậy nói: “Rốt cuộc bà muốn nói gì…”

“Thế còn chưa đủ rõ ràng
sao?” Trình Tinh Hải khẽ đáp. “Hà Tịch, Đồng Đồng bị câm điếc bẩm sinh, tính
cách lại kỳ lạ, từ nhỏ chỉ có một bà mẹ đơn thân… Hạ Hà Tịch, cháu làm bố nó mà
không cảm thấy xấu hổ sao?”

Hạ Hà Tịch cau mày: “Cô
đang nói vớ vẩn gì thế?”

Trình Tinh Hải không để
ý tới Hạ Hà Tịch, tiếp tục nói: “Trước đây, Quả Quả không để cô nói chuyện này
cho cháu biết, cô tôn trọng nó. Nhưng bây giờ, cháu lại vì con gái của Mục
Chính Thuần mà phản bội tập đoàn Chính Uy, phản bội lại người cha đã coi cháu
như con ruột, lương tâm cháu không thấy khó xử sao? Cháu nhìn Đồng Đồng đi,
lương tâm cháu vẫn chịu đựng được sao?”

Nói xong, Trình Tinh Hải
ra hiệu cho cô Hà ôm Đồng Đồng tới cạnh mình. Bà ta vỗ lên đầu cậu bé, Đồng
Đồng như được cổ vũ mà nhìn về phía Hạ Hà Tịch và bà mối, nở nụ cười ngây thơ,
trong sáng nhất. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, nụ cười ngây thơ của cậu bé lại
đâm sâu vào trái tim Tiểu Mộc. Chân mềm nhũn, cô ngồi phịch xuống sofa.

Tô Tiểu Mộc đột nhiên
nhớ tới cuộc nói chuyện của hai người tối qua. Hạ Hà Tịch nói, anh bị tổn
thương vì mình không tin tưởng anh. Lúc ấy bà mối xấu hổ vì tính tùy tiện và
hay nghi ngờ của mình tới nỗi không dám ngẩng lên. Cô thầm hứa trong lòng, sau
này sẽ tin tưởng người ở trước mặt mình, vì anh là chồng cô, là người sẽ ở bên
cô suốt cuộc đời. Nhưng bây giờ, cô phải tin tưởng Hạ Hà Tịch sao đây?

Trình Tinh Hải hờ hững
nhìn Tô Tiểu Mộc, mỉa mai: “Cô Hạ, tôi đã nói rồi, có lẽ cô sẽ hối hận vì ở lại
mà.”

Nghe vậy, bà mối bật
cười. Đây không phải là kết cục mà bà muốn hay sao?

 

loading...

Chương 50: Cái tát

Trong phòng khách, Tô
Tiểu Mộc ôm tách cà phê nóng, run lẩy bẩy. Cả người cô ướt đẫm, nước trên tóc
vẫn còn nhỏ giọt. Hà Kiến Vũ và người giúp việc lấy khăn bông quấn cô lại,
nhưng cô vẫn thấy lạnh, lạnh tới nỗi bàn tay đang cầm cốc cũng run rẩy. Nhưng
từ đầu tới cuối, ánh mắt trống rỗng của cô vẫn nhìn về phía trước, không nói
một câu.

Cô đã quên mình tới nhà
Mục Chính Thuần như thế nào, dù khi hơn mười tuổi cô đã tới đây một lần. Cô chỉ
nhớ, sau khi mình và Hạ Hà Tịch ra khỏi nhà Mục Chính Uy, hai người không tới
bệnh viện, mà cãi nhau kịch liệt ngay trên đường. Có lẽ nên nói, cũng không
phải cãi nhau, từ đầu chí cuối hai người không hề hét lên một câu, bà mối chỉ…
giẫy mạnh khỏi bàn tay của Hạ Hà Tịch ngay trước khi lên xe.

Bàn tay của Hạ Hà Tịch
cứng đờ, anh chậm rãi quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt bà mối, trong đôi mắt
anh là sự lạnh lẽo mà cô chưa bao giờ nhìn thấy, anh hờ hững hỏi: “Em có ý gì?”

Bà mối bật cười thành
tiếng: “Ý gì? Anh thấy em có thể có ý gì chứ? Gương mặt Đồng Đồng chính là ý
của tất cả mọi người. Hạ Hà Tịch, chẳng lẽ anh muốn nói cho em biết, đứa trẻ đó
không phải là con anh sao? Nhưng nó có gương mặt giống anh như tạc, trùng hợp
thế sao?”

Hạ Hà Tịch nhíu mày đau
khổ: “Tại sao em không chịu tin anh? Anh đã nói với em từ rất lâu rồi, anh chỉ
coi Quả Quả là em gái, sao anh có thể…”

Bà mối ngắt lời Hạ Hà
Tịch, rõ ràng hết lần này tới lần khác tự nhắc nhở mình bình tĩnh, bình tĩnh,
đừng lọt vào cái thòng lọng của Trình Tinh Hải, nhưng giọng nói thì không thể
nào bình tĩnh được. Cô thờ ơ nhìn Hạ Hà Tịch, nhẹ giọng hỏi: “Coi là em gái
cũng không ảnh hưởng tới chuyện hai người lên giường, phải không?”

“Tô Tiểu Mộc, đủ rồi!”
Hạ Hà Tịch hét lên: “Tại sao em lại nghi ngờ anh? Hết lần này tới lần khác… anh
nói là không có, anh chưa từng gặp đứa trẻ ấy, anh không biết nó có quan hệ thế
nào với Quả Quả, nhưng anh có thể thề với trời, nó và anh không hề có quan hệ
gì cả!”

Nghe tới đây, bà mối
nheo mắt cười đau khổ, trái tim đã bị rách ra từng mảnh nhưng ngoài miệng vẫn
không buông tha, cô ngẩng đầu, lạnh lùng hỏi: “Hạ Hà Tịch, có phải đêm nào đó
anh uống say rồi lên giường với ai mà cũng không biết không?”

Hạ Hà Tịch: “…”

Im lặng. Dường như ở cái
bãi đậu xe này chỉ có hai người là bà mối và Hạ Hà Tịch. Trời bỗng đổ cơn mưa
phùn, từng hạt, từng hạt rơi lất phất. Nhưng không biết tại sao, Tô Tiểu Mộc
vẫn nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào.

Bốp.

Tiếng bạt tai vang lên
trong mưa, bà mối quay mặt đi, cảm nhận cái đau bỏng rát. Nỗi đau này đâm thẳng
vào nơi sâu nhất trong trái tim cô, như có một con dao đang cứa vào da thịt, từng
chút, từng chút một. Cô không kìm nổi nữa, nước mắt chảy xuống hai gò má. Hạ Hà
Tịch đánh cô… đánh cô bằng bàn tay đeo chiếc nhẫn cưới cô mua cho anh… Trước đó
không lâu, Mục Quả cũng đánh Hạ Hà Tịch trước mặt mình, còn bây giờ, Hạ Hà Tịch
đánh cô… Giống như giúp Mục Quả chuyển tất cả ấm ức và thù hận lên người cô.

Gió vẫn đang thổi, mưa
càng lúc càng nặng hạt, rơi lên người mang theo cảm giác lạnh lẽo. Nhưng Hạ Hà
Tịch vẫn không ngoảnh lại, anh khởi động xe không liếc nhìn cô thêm lần nữa…
rồi đi mất. Đã có lần, bà mối đứng trên sân thượng với Hạ Hà Tịch, cô chống
nạnh ra oai nói với anh: “Hạ Hà Tịch, yêu đương chỉ là dối trá, có bản lĩnh thì
chúng ta kết hôn đi!”

Khi ấy, cô thấy yêu
đương quá phiền phức, cô muốn bỏ hết quá trình phiền phức ấy, để ít ra, cô
không phải dẫm vào vết xe đổ trong mối tình với Ninh Nhiên nữa. Cô chỉ muốn có
một cuộc hôn nhân an bình, một người đàn ông chin chắn để dựa vào. Bản thân có
tình cảm với Hạ Hà Tịch, anh cũng có ý với cô, mà điều kiện kinh tế của anh
cũng không tồi, gia đình không phức tạp, vậy là đủ rồi. Thế nên, khi ấy, cô mới
có thể thản nhiên nói ra câu đó.

Nhưng giờ phút này, nhìn
chiếc xe đã chạy xa, bà mối mới kinh ngạc hỏi chính mình, nếu có một ngày, Hạ
Hà Tịch thật sự không ngoảnh đầu lại nữa, mình nên làm sao đây? Trong chớp mắt,
đầu óc cô trống rỗng, ngoài sợ hãi, cô chỉ còn sợ hãi.

Trước khi ý thức quay
trở lại, bàn chân cô đã bất giác cử động. Cô muốn đuổi theo chiếc xe ấy, đuổi
theo anh. Dù biết là đã muộn, nhưng tới lúc này bà mối mởi hiểu rằng, hóa ra ghen
tuông, khó chịu, đau lòng, tất cả của tất cả, đều không phải vì thân phận là vợ
của Hạ Hà Tịch, mà là vì mình thực sự yêu Hạ Hà Tịch, thực sự rất yêu anh…

Hạ Hà Tịch, có lẽ em yêu
anh sớm hơn anh yêu em nhiều đấy!

Nhưng tình hình đã trở
nên như thế này, liệu có phải đã muộn thật rồi không? Hơi chần chứ, bà mối vấp
chân, cả người ngã xoài trên mặt đất ẩm ướt, mà xe, đã không thể đuổi kịp nữa
rồi…

“Tiểu Mộc, quần áo em
ướt hết rồi, có cần lên lầu thay bộ khác không?” Câu nói của Hà Kiến Vũ kéo bà
mối trở về với thực tại. Bà mối đặt cốc xuống, hít một hơi thật sâu, lắc đầu:
“Tôi muốn gặp Mục Chính Thuần.” Gặp Hà Kiến Vũ ở nhà họ Mục, Tiểu Mộc không hề
bất ngờ. Mục Chính Uy sắp chết, như lời Mục Quả nói, giờ là thời điểm quan
trọng nhất để chiếm đoạt quyền lợi từ công ty mẹ, đương nhiên Mục Chính Thuần
phải kéo cô tình nhân quay trở về. Mà bà mối tin rằng, giờ Mục Chính Thuần đang
ở nhà.

Hà Kiến Vũ nói: “Đã bảo
người đi gọi anh ấy rồi, em đợi một lát. Thế nhưng, em tới tìm anh ấy, có phải
đổi ý, bằng lòng làm xét nghiệm thân nhân không?” Vừa nói xong, Mục Chính Thuần
đã xuất hiện ở phòng khách, bà mối ngồi nghiêm chỉnh trên sofa, lặng lẽ nhìn
người đàn ông trung niên đã có phần phát tướng.

Thực ra, ấn tượng của bà
mối về người đàn ông này không hề sâu đậm. Trong ký ức của cô chỉ còn những từ
như “hận” và “đáng sợ” với ông ta. Thế nên hôm nay gặp mặt, cô chỉ cảm thấy vô
cùng xa lạ. Mục Chính Thuần nhìn Tiểu Mộc, không hề thấy khó chịu, nói: “Tiểu
Vũ đã nói cho ta biết rồi, con… đã kết hôn với Hạ Hà Tịch? Ừ… nếu con bằng lòng
làm xét nghiệm nhân thân, có thể chứng minh con là con gái ruột của ta, sau
này…”

Không để Mục Chính Thuần
nói hết, bà mối đã đứng dậy, đi tới trước mặt ông, giơ tay đưa một quyển sổ cũ
ra. Hà Kiến Vũ cảm thấy hơi khó hiểu, nói: “Tiểu Mộc?”

Bà mối lắc mái tóc còn
đang nhỏ giọt, nhẹ nhàng nói: “Tôi không tới đây để làm xét nghiệm nhân thân,
cũng không có hứng thú với việc tranh quyền đoạt vị của nhà họ Mục các ông, tôi
chỉ tới đưa ông thứ này.”

Nghe xong, Mục Chính
Thuần nghi ngờ nhận lấy cuốn sổ. Lật qua trang bìa đã rách, vừa nhìn thấy trang
đầu tiên, bàn tay ông đã run lên. Trên trang đầu có viết hai chữ “Tô Dung”.

“Trước đây, khi dọn dẹp
mấy thứ đồ cũ thì phát hiện ra quyển sổ này. Bao nhiêu năm rồi, tôi vẫn hận bà
ấy. Hận bà ấy ham hư vinh, hận bà ấy không biết liêm sỉ mà làm tình nhân của kẻ
khác, hận bà ấy thủ đoạn độc ác, tới con gái ruột cũng muốn giết… Nhưng có một
việc bà ấy không sai, ít nhất là không sai với ông… Con người nào phải cây cỏ
mà vô tình, theo Chính Thuần bao nhiêu năm trời, sao có thể không có tình cảm.
Thế nên mình thà bị người đời phỉ nhổ, bị người ta khinh thường, cũng muốn sinh
đứa con này… Đây là những dòng bà ấy viết cho ông, thế nên tôi nghĩ, dù muốn
đốt cũng nên để ông tự tay đốt cho bà ấy thì tốt hơn.”

Nói xong, bà mối quay
người bước đi, Hà Kiến Vũ thấy vậy cũng từ từ đứng dậy, trong khoảnh khắc không
biết nên tiễn hay nên bảo cô ở lại. Tới khi Tô Tiểu Mộc đã đi tới cửa lớn mới
nghe tiếng quát của Mục Chính Thuần: “Đứng lại!” Bà mối nghe thấy, nhưng bước
chân vẫn tiến về phía trước. Mãi sau mới nghe giọng ông khàn khàn vang lên:
“Nếu như… nếu như con thật sự là con gái ta… con là giọt máu duy nhất của Mục
Chính Thuần ta, ta sẽ không bạc đãi con, nếu con chịu đi làm xét nghiệm nhân
thân, với Tô Dung cũng coi như…”

Nghe tới câu ấy, cuối
cùng bà mối cũng quay người lại, hít một hơi thật sau, khẽ cười với Mục Chính
Thuần: “Tôi không đi làm xét nghiệm nhân thân, vì dù kết quả có ra sao với tôi
cũng không quan trọng. Bà ấy nói đúng, con người nào phải cây cỏ mà vô tình,
sinh tôi ra không phải vì tiền, tôi cũng không cần tiền bạc và cái họ của ông.
Cả đời này, ông chỉ có thể ôm người phụ nữ khác sống trong áy náy mà thôi.”

Mục Chính Thuần chết
lặng.

Khi ra khỏi nhà họ Mục,
bà mối gặp Hạ Hà Tịch đang lo lắng xông vào, người giúp việc nhà họ Mục cũng
bất đắc dĩ chạy theo sau: “Anh Hạ, giờ ông Mục thực sự không tiện gặp khách,
xin anh…”

Nói tới đây, bà mối đã
đụng phải Hạ Hà Tịch. Một người đi ra, một người xông vào, vội vội vàng vàng
gặp nhau như thế thì sững lại hồi lâu. Hạ Hà Tịch nhào tới, kéo bà mối vào
lòng, còn chưa nói mà giọng đã mang theo chút nghẹn ngào.

Hai tiếng đồng hồ tìm
kiếm, ân hận, lo lắng đã bức anh tới phát điên. Tính kiên nhẫn vốn có lúc này
cũng không giúp anh kìm chế được cơn điên đang bùng phát. Giờ phút này, Hạ Hà
Tịch ôm siết lấy bà mối, không nói một câu, chỉ hận không thẻ hòa với cô làm
một.

Sau khi bỏ bà mối lại,
thực ra chưa được mười phút Hạ Hà Tịch đã hối hận rồi, lúc quay lại thì cô
không còn ở đó nữa. Di động ngoài vùng phủ sóng, gần đó lại không một bóng
người. Thành phố A rộng lớn như thế, cô lại không có bạn bè, cô sẽ đi đâu đây?
Hạ Hà Tịch tìm kiếm khắp nơi, vẻ ung dung, thản nhiên ngày xưa đã biến đi đâu
mất, anh thực sự sợ hãi. Đến lúc này anh mới biết, hóa ra, vẻ thản nhiên trước
khi chẳng qua là vì không quan tâm, để ý, tới khi thực sự gặp được người mà anh
yêu, anh cũng biết phát điên, phát dại.

“Nhóc, nhóc…” Hạ Hà Tịch
ôm bà mối nghẹn ngào, chỉ lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại mấy từ như thế. “Xin lỗi,
thật sự xin lỗi.”

“Em tin anh đi, hãy tin
anh đi mà. Đừng buông anh ra… xin em…” Được Hạ Hà Tịch ôm vào lòng, bà mối vẫn
không cảm thấy có chút ấm áp nào. Đẩy anh ra, Tô Tiểu Mộc hít một hơi thật sau
rồi nói ra quyết định của mình: “Sáng mai em về thành phố C.”

Hạ Hà Tịch im lặng nhìn
bà mối. Bà mối cắn môi, khó khăn lắm mới nói được một câu: “Em về thành phố A
là muốn đưa vài thứ cho Mục Chính Thuần, giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, em muốn
trở về…” Cúi đầu, cô nói tiếp: “Hạ Hà Tịch, dù ngày mai có đi cùng với em hay
không, em cũng sẽ trở về.” Chuyến đi này, cô đã sai thật rồi. Nếu thời gian có
thể quay ngược lại, cô thà rằng mình vẫn là cô Hạ ở thành phố C chờ chồng trở
về.

Hạ Hà Tịch không trả
lời. Hai người cứ đứng im như thế, bà mối vẫn không dám ngẩng lên. Cô nghĩ rằng
hai người sẽ như thế mãi, nhưng Hà Kiến Vũ đi ra khỏi biệt thự…

Thấy bà mối đang đứng
cạnh Hạ Hà Tịch, Hà Kiến Vũ sững lại một chút rồi mới hổn hển chạy lại, nói:
“Mục Chính Uy không xong rồi. Bên bệnh viện gọi điện tới bảo chúng tôi mau tới
đó.” Bà mối khẽ nhếch môi, màn kịch phải hạ rồi, nhanh như thế sao?

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: