truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 37 – 38 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 37: Danh sách đen

Ngoài phòng bệnh, bà mối
khoanh tay trước ngực, nhìn anh hai Tô Cẩm Trình bằng nửa con mắt, khởi binh
vấn tội. Sau khi lấy được địa chỉ bệnh viện từ Jamie, bà mối vội vã chạy tới
bệnh viện. Đúng lúc thấy đồng chí Hạ Hà Tịch đang làm kiểm tra toàn diện, mà
bác sĩ Tô hôm nay trực ban cũng đang ở hiện trường.

Lẵng lặng kéo anh hai ra
ngoài phòng bệnh, bà mối thấy đầu đau như búa bổ. Chuyện cô cãi nhau với Hạ Hà
Tịch, anh hai là người biết. Tuy phần lớn lỗi đều thuộc về Hạ Hà Tịch, nhưng
việc anh bị tai nạn như thế, anh hai cũng biết mà không thông báo cho cô.
Chuyện này đúng là quá đáng lắm rồi.

Về hành động lần này, bà
mối chỉ có thể nghĩ ra hai nguyên nhân. Thứ nhất, Hạ Hà Tịch bị tai nạn không
quá nghiêm trọng, không nguy hiểm tới tính mạng, nên bác sĩ Tô cảm thấy có báo
cho gia đình hay không cũng không sao, dù sao bọn họ cũng thấy chướng mắt, khó
chịu. Hai là, bản tính xấu xa của anh hai càng ngày càng lợi hại, biết mà không
báo chắc chắn là cố ý. Có lẽ là muốn thỏa mãn ý đồ hóng hớt xem kịch của mình
chứ gì?

Tô Tiểu Mộc đưa tay xoa
xoa giữa hai chân mày, buồn bực nói: “Anh hai, lần này anh đùa hơi quá rồi đấy!
Anh ấy nằm viện mấy ngày mà anh không nói cho em biết. Hạ Hà Tịch sẽ nghĩ là em
biết anh ấy xảy ra chuyện mà cố ý không tới thăm! Anh… Tại anh mà vợ chồng em
bất hòa!”

Tô Cẩm Trình nghe vậy,
đầu tiên là giả vờ ngạc nhiên, lát sau mới lắc đầu thở dài: “Mẹ anh nói cấm có
sai, con gái gả đi rồi như bát nước hắt đi. Mới kết hôn nửa tháng mà cái gì
cũng bênh chồng chằm chặp. Ôi chao, trước đây em gái nhà anh nghe lời anh hai
lắm mà, giờ thì…”

Bà mối biết không đấu
lại được miệng lưỡi anh hai, bèn chắp tay xin tha: “Nhưng dù thế nào anh cũng
nên gọi cho em một cú điện thoại chứ, em…” Bà mối còn chưa nói hết lời, Tô Cẩm
Trình đã gõ vào đầu cô, ngắt lời: “Em nghĩ kỹ lại xem nào, ba ngày gần đây, anh
có gọi điện thoại cho em không?”

“…” Tô Tiểu Mộc nhìn lên
trời, lập tức đóng đinh tại chỗ, không nói nên lời.

Ngày Hạ Hà Tịch bị tai
nạn, Tô Cẩm Trình gọi điện cho bà mối, nội dung địa khái như sau:

Tô Cẩm Trình: “Nghe đồn
em cãi nhau với Hạ Hà Tịch?”

Tô Tiểu Mộc: “Nói chính
xác là anh ấy cãi em nghe. Từ trước tới nay em không biết anh Hạ còn có một
trái tim thủy tinh đấy!”

Tô Cẩm Trình: “Sau đó?”

Tô Tiểu Mộc: “Không có
sau đó.”

Tô Cẩm Trình: “Ờ… nhưng
bây giờ Hạ Hà Tịch…”

Tô Tiểu Mộc: “Anh hai,
nếu anh gọi tới để nói đỡ cho anh ta hay muốn nói bất cứ chuyện gì liên quan
tới anh ta thì thôi đi, em không muốn nghe! Tút tút…”

Ngắt máy, cuộc đối thoại
kết thúc.

Ngày thứ hai sau khi Hạ
Hà Tịch nhập viện, Tô Cẩm Trình lại gọi điện cho bà mối:

Tô Cẩm Trình: “Em gái,
anh thấy em nên tới thăm Hạ Hà Tịch đi.”

Tô Tiểu Mộc: “Em tới
thăm anh ta? Sao lại là em tới thăm anh ta?Anh ta có chân không biết tới tìm em
à?”

Tô Cẩm Trình: “Cậu ấy…”

Tô Tiểu Mộc: “Anh bảo
anh ấy có lời thì tự tới nói với em! Tút tút…”

Điện thoại lại bị ngắt,
cuộc đối thoại kết thúc.

Cuộc điện thoại cuối
cùng, là tối qua.

Tô Cẩm Trình: “Em gái
ơi, tâm trạng đã tốt hơn chưa?”

Tô Tiểu Mộc: “Không tốt!
Vô cùng không tốt!”

Tô Cẩm Trình: “Ờ, thế em
có muốn gọi điện cho Hạ Hà Tịch không?”

Tô Tiểu Mộc: “Anh bảo
anh ta đi chết đi!”

Từ từ tỉnh lại từ hồi
ức, bà mối đập đầu vào tường: “Anh không nói với em anh ấy bị tai nạn mà!”

Anh hai thấy vậy thì
thản nhiên, nhún vai đáp: “Em cũng không hỏi mà.” Nói xong, lại còn hùng hồn
đẩy mắt kính lên, nhếch môi nói: “Lần nào người ngắt điện thoại cũng là em cơ
mà. Thế nên, không phải anh chia rẽ tình cảm hai vợ chồng em, mà vì em là cô vợ
quá tuyệt tình.”

Tô Tiểu Mộc đang tính mở
miệng cãi lại, thì hai anh em nghe có tiếng động trong phòng bệnh.Trong chốc
lát, các bác sĩ, y tá lần lượt đi ra, cuộc kiểm tra đã xong.Tô Cẩm Trình thấy
thế thì nhướn mày, đẩy bà mối đi, đau dài không bằng đau ngắn, vào đi.”

—————————————–Tôi
là đường phân cách rất tổn
thương————————————————

Tô Tiểu Mộc mua một bát
cháo, mấy món ăn chay ở căng tin bệnh viện, lại ra ngoài mua canh rồi mới rón
rén vào phòng bệnh của Hạ Hà Tịch. Lúc đi vào, anh quay lưng lại phía cô, hình
như đang ngủ. Đặt đồ đạc xuống, thở phào một cái, bà mối đang đắn đo không biết
nên làm thế nào thì nghe Hạ Hà Tịch lạnh lùng nói: “Anh còn nghĩ cô Hạ đã quên
anh rồi cơ đấy!”

Tay bà
mối run rẩy, bát canh suýt nữa rơi xuống đất. Lúc ngẩng đầu lên, Hạ Hà Tịch đã
xoay người đối diện với cô, đôi mắt đen láy lên vẻ giận dỗi. Đương nhiên là anh
bực tức, giận dữ, thậm chí còn giận tới sắp phát điên, hận không thể nhào lên
bóp chết Tô Tiểu Mộc.

Ba ngày ngắn ngủi này,
cuối cùng Hạ Hà Tịch cũng biết thế nào là cảm giác một ngày dài như một năm.
Anh thấy ba ngày này dài hơn bất cứ lúc nào. Không ai có thể hiểu tâm trạng hết
lần này tới lần khác nhìn di động chờ cuộc gọi, cũng không ai có thể hiểu tâm
trạng chờ mong khi nghe thấy tiếng bước chân, nhưng nhìn người đang đứng ở cửa
không phải là người ấy.

Vốn dĩ một mình anh có
thể ứng phó với tất cả mọi chuyện. Độc thân cũng tốt, bệnh tật cũng xong, giống
như lần trước bị dị ứng phải nằm viện, anh một mình nằm trên giường bệnh, từ
chối tất cả những cuộc ghé thăm, hoặc là ngẩn người ra, hoặc là đọc tạp chí để
dời sự chú ý khỏi vết thương đau đớn… Nhưng vì có cô nhỏ Tô Tiểu Mộc này… khi
cô xông vào phòng bệnh, lấy lý do “chăm sóc khách sộp” cẩn thận săn sóc anh,
hâm canh cho anh uống, kể chuyện cười cho anh nghe… Thế nên Hạ Hà Tịch mới thản
nhiên cho rằng, sau này, mỗi khi nằm viện, cô sẽ luôn ở bên cạnh anh. Nhưng anh
đã nhầm, hoàn toàn nhầm rồi.

Mỗi lần nhìn cánh cửa
phòng bệnh mở ra, người đứng đó không phải bà mối, trong thâm tâm Hạ Hà Tịch
lại cảm thấy trống rỗng. Cô khuấy đảo cuộc sống của anh, khiến anh quen với
việc có cô bên cạnh, rồi đột nhiên cô biến mất…

Tất cả những yếu đuối,
đau khổ của một người bệnh trong phút chốc dâng tới cực điểm. Khi bà mối tới
anh cũng biết, lúc y tá kiểm tra nhiệt độ, anh thậm chí còn nghe được tiếng nói
chuyện của bà mối và Tô Cẩm Trình từ bên ngoài vọng vào, anh nghe Tô Cẩm Trình
nói với bà mối: “Đi vào đi.”

Thế là hốt hoảng nhắm
mắt lại, giả vờ không chú ý, đợi cô vào phòng. Anh muốn hỏi cô một câu, tại sao
anh bị tai nạn lâu như vậy mà bây giờ mới tới thăm anh? Hạ Hà Tịch cho rằng, ít
ra bà mối cũng có chút quan tâm tới anh, ít ra hai người là vợ chồng… Nhưng chờ
mãi, chờ mãi, vẫn chẳng thấy cô bước vào. Trong khoảnh khắc ấy, Hạ Hà Tịch
nghĩ, hay là cô lại đi rồi? Chỉ bước vào liếc nhìn mình một cái mà cô ấy cũng
không thèm.

Nghĩ tới đây, Hạ Hà Tịch
nhìn bà mối đang tỏ vẻ vô tội trước mặt mình, lòng bàn tay giấu trong chăn cũng
rịn mồ hôi. Chẳng lẽ đây là báo ứng? Như Jamie nói, vì anh làm tổn thương trái
tim các cô gái, thế nên Thượng Đế muốn đòi lại từng thứ một, cho anh nếm thử
mùi vị bị vứt bỏ, bị từ chối? Hạ Hà Tịch cười khổ, có phải điều đó nói lên
rằng, anh không thể thoát khỏi bàn tay Tiểu Mộc?

Bà mối thấy Hạ Hà Tịch
chỉ lặng lẽ nhìn mình mà không nói, trong thâm tâm cảm thấy có chút hoảng sợ.
Cô ho khan một tiếng lảng tránh chuyện đáng xấu hổ ấy, nói: “Anh hai nói vết
thương chính của anh là ở chân và trán. Vết thương trên trán đã lành hẳn rồi,
kiểm tra không thấy dấu hiệu chấn thương sọ não. Một thời gian nữa chân cũng…”

“Anh đang hỏi em đấy!”
Hạ Hà Tịch giận dữ ngắt lời Tô Tiểu Mộc, lạnh lùng nhìn cô, nói: “Tại sao lâu
thế rồi em mới xuất hiện?” Giọng nói nhẹ nhàng không thể hiện tâm trạng, nhưng
ngay cả Hạ Hà Tịch cũng thấy mình như một ông chồng hờn dỗi, tự nhếch môi chế
giễu mình. Hóa ra đụng phải bà mối, người luôn giả bộ bình tĩnh trước mặt người
khác như anh cũng không thể chịu nổi một đòn như thế!

Né tránh ánh mắt của Hạ
Hà Tịch, bà mối chớp mắt giải thích: “Em vừa mới biết anh bị tai nạn giao
thông…” Thấy Hạ Hà Tịch vẫn im lặng, bà mối tặc lưỡi, nguyền rủa ông anh hai
đền ngàn lần rồi mới tiếp tục nói: “Em nghĩ anh hai chỉ gọi điện để nói đỡ cho
anh, thế nên em…em vẫn…” Nói được một nửa, bà mối líu lưỡi. Đến cô cũng không
thể tin nổi cái cớ này, phải nói với Hạ Hà Tịch thế nào đây?

Bà mối ngừng lại, im
lặng nhìn Hạ Hà Tịch. Anh nheo mắt, hờ hững hỏi: “Tô Tiểu Mộc, nếu anh không
xảy ra tai nạn thì sao? Có phải cả đời này em sẽ không liên lạc với anh?”

Tô-Tiểu-Mộc, bà mối thầm
đọc ba chữ tên của mình. Hình như từ lúc quen Hạ Hà Tịch tới nay, chưa bao giờ
bà mối nghe thấy anh gọi tên mình xa lạ như thế, lạnh nhạt như thế! Nghĩ lại,
bà mối thấy thật buồn cười, đây có phải đóng phim truyền hình đâu, sao phải
diễn tình sầu đau khổ như thế chứ? Khẽ hừ một tiếng, nhìn vào ánh mắt làm tổn
thương người ta của Hạ Hà Tịch, bà mối cũng lạnh nhạt nói: “Được, dù em tới
muộn là có lỗi, nhưng chỗ anh bị thương là chân chứ không phải tay, em không
gọi điện cho anh thì anh cũng không gọi cho em được một lần à?”

Nói xong, Tô Tiểu Mộc nhìn
sắc mặt của Hà Hà Tịch đang từ từ chuyển sang vẻ giận dữ, giọng khàn khàn nói:
“Anh gọi điện thoại? Gọi điện thoại cho em?” Hạ Hà Tịch vừa nói vừa cười lạnh
lùng, giật chiếc điện thoại di động ra ném vào tường, anh gào lên giận dự: “Em
cho rằng anh không gọi mẹ gì à? Em cho anh vào danh sách đen cơ mà!”

loading...

Nghe xong, bà mối thoáng
giật mình, lại giật mình cái nữa, cuối cùng không nén nổi cười. Khi biết tại
sao đồng chí Hạ lại giận dỗi, bà mối nghĩ, có nên nói cho anh ấy biết, mình
hoàn toàn quên mất chuyện ấy? Nhưng với Hạ Hà Tịch, liệu chuyện đó có… càng làm
anh đau đớn hơn không?

Chương 38: Như những
ngày đầu

Từ nhỏ Hạ Hà Tịch đã
được bố mẹ dạy phải lễ phép, lịch sự, phải biết tôn sư trọng đạo, không mắng
chửi, ngay cả những từ mang nghĩa xấu như “đồ ngu”, “đồ ngốc” cũng không nên
nói… Sau này, vì gia đình xảy ra chuyện, Hạ Hà Tịch càng học được cách ăn nói
cẩn thận, vui buồn không thể hiện ra mặt, theo cách nói của thư ký An Địch thì:
“Tổng giám đốc Hạ có giận thế chứ giận nữa cũng có thể mắng cô té tát từ đầu
tới chân mà không cần nói bậy.”

Nhưng hôm nay, trước mặt
bà mối, Hạ Hà Tịch không kiểm soát được tâm trạng của mình nữa, mắng to “mẹ
nó”. Vừa thở hổn hển vừa nhìn Tô Tiểu Mộc, cuối cùng Hạ Hà Tịch mới hiểu tại
sao nhiều người thích chửi bậy thế, hóa ra chửi bậy có thể giải phóng những bí
bách trong lòng. Nếu… anh không làm thế, anh sợ mình sẽ lôi bà mối cùng chết
chung thật mất.

Đúng vậy, nguyên nhân
anh hoang mang, chán nản chính là Tô Tiểu Mộc cho số điện thoại của anh vào
danh sách đen. Sau khi bị tai nạn ngất đi, anh tỉnh lại trên xe cứu thương,
bình tĩnh nói với nhân viên y tế: “Xin báo cho vợ tôi, trong di động của tôi có
số điện thoại của cô ấy.”

Nhưng gọi hết lần này
tới lần khác, điện thoại vẫn không thể kết nối được. Lúc nhập viện kiểm tra, khâu
vết thương, bôi thuốc, Hạ Hà Tịch cũng không để tâm lắm. Chỉ tới khi một mình
nằm trên giường bệnh, gọi điện cho bà mối lần nữa, trái tim anh mới thắt lại.

Tô Cẩm Trình tới thăm
anh, Hạ Hà Tịch chỉ hờ hững nói có chút mâu thuẫn với bà mối. Người gian xảo
như Tô Cẩm Trình ngay lập tức ngửi được mùi vị khác thường liền giúp anh gọi
điện thoại cho Tô Tiểu Mộc. Quả nhiên lần này Tiểu Mộc bắt máy rất nhanh. Lúc
ấy, trái tim đang thắt lại của Hạ Hà Tịch đúng là có thể vắt ra nước.

Ngắt máy, Tô Cẩm Trình
nheo mắt giọng tiếc nuối: “Bạn Hạ nén đau thương đầu hàng số phận đi, xem ra cô
Hạ nhà bạn đã vứt bạn vào danh sách đen rồi. Ờ… nếu bạn đồng ý chơi bóng chuyền
với tôi một tháng, tôi sẽ giúp bạn gửi tin nhắn cho vợ bạn, báo tin buồn bạn
đang nằm ở đây.”

Lúc này Hạ Hà Tịch làm
gì còn tâm trạng để đùa giỡn với Tô Cẩm Trình nữa. Anh im lặng một lát rồi lạnh
nhạt nói: “Nếu cậu thích chơi bóng chuyền như thế thì đi xem mắt một lần đi.
Tìm một cô gái thích chơi bóng chuyền để cùng chơi với ông già cô đơn như cậu,
đừng suốt ngày quấn lấy đàn ông có vợ như tôi.”

Tô Cẩm Trình nhướn mày.
Được! Hai vợ chồng cãi nhau, em gái thì giận mình, gọi điện thoại thì ngắt máy
không thương tiếc, bạn cũ cũng coi mình là cái bồ để trút giận. Được! Được! Dù
sao giờ Hạ Hà Tịch cũng chưa chết được, hai vợ chồng nhà người ta không vội,
mình vội gì chứ? Không thông báo thì không thông báo!

Tô Cẩm Trình lắc đầu, ra
khỏi phòng bệnh. Thế là một ngày, hai ngày, ba ngày, Tô Cẩm Trình xấu xa không
báo cho em gái biết chuyện Hạ Hà Tịch bị tai nạn. Tô Tiểu Mộc còn độc ác, xấu
xa hơn, một cuộc điện thoại cũng không thèm gọi tới.

Trong tình cảm, lúc nào
cũng có một bên mạnh, một bên yếu, một bên cao, một bên ngẩng đầu nhìn theo
người kia mà cư xử. Đêm thứ hai trong bệnh viện, Hạ Hà Tịch đột nhiên lên cơn
sốt cao. Trong lúc mê man thì nhìn thấy bà mối ôm bình giữ nhiệt đứng trước
giường bệnh, nheo mắt cười, vươn tay ra nói: “Canh bí hầm giúp giải nhiệt nhà
họ Tô nấu đây, già trẻ đều thích, hai mươi tệ một bát!”

Hạ Hà Tịch giật mình,
nắm lấy tay cô không chịu buông, lẩm bẩm kêu: “Nhóc…” Kết quả là đối phương ho
khan một tiếng. Nhìn kỹ lại, cô nhóc nhà mình đã mọc râu, đeo kính lão, mặt mày
nghiêm túc nói với Tô Cẩm Trình đang đứng phía sau: “Vết thương không nhiễm
trùng, chắc là do bị lạnh. Cậu cũng nên báo cho người nhà bệnh nhân đi, cậu
cũng phải đi làm, không thể cứ chạy qua chạy lại giữa hai khoa được.”

Sau khi bác sĩ đi, Tô
Cẩm Trình lặng lẽ rút di động của mình ra, vỗ vỗ lên vai Hạ Hà Tịch, tỏ vẻ “tôi
không thấy gì đâu nhé” rồi ra ngoài. Khi cánh cửa đóng lại, Hạ Hà Tịch quyết
tâm lấy di động của mình ra, tay hơi run run bấm số điện thoại của bà mối. Anh
nghĩ, có giận dỗi thế nào đi chăng nữa thì chắc cũng hết rồi chứ? Tô Tiểu Mộc
không phải loại công chúa đỏng đảnh, cô ấy là người hiểu chuyện, hiểu lý lẽ, đã
ba ngày hai đêm rồi, có sao thì cũng… kéo mình ra khỏi danh sách đen rồi chứ
nhỉ?

Hoang mang, thấp thỏm
gọi điện thoại, đầu dây bên kia lại vang lên giọng nữ quen thuộc: “Xin lỗi, số
máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…” Hà Hạ Tịch không thể tin
nổi, cầm di động của Tô Cẩm Trình đang để cạnh gối lên, gọi đến số điện thoại
đã thuộc lòng, là tiếng chuông báo hiệu cuộc gọi đang được kết nối.

Hạ Hà Tịch: “…”

Thế nên khi Jamie được
Tô Cẩm Trình dẫn vào phòng, được chứng kiến một cảnh tượng làm rung động lòng
người, anh chàng đẹp trai, phong độ, lịch lãm Hạ Hà Tịch đang vò đầu bức tóc,
điên cuồng đập điện thoại lên thành giường. Hai người im lặng mất mấy giây, Tô
Cẩm Trình mở miệng trước: “Hạ Hà Tịch, cậu làm gì đấy?”

Jamie bĩu môi tỏ vẻ khinh
thường: “Anh ấy đang giận dỗi đập điện thoại, mắt anh mù à?”

Tô Cẩm Trình cười nhạt
với Jamie, đẩy kính lên, nói: “Nhưng cái cậu ấy đập là di động của tôi. Cám
ơn!”

Bà mối không biết tâm
trạng ba ngày nay của ai đó, nhưng vào giờ phút này vẫn không nhịn được cười.
Hạ Hà Tịch thấy vậy thì trợn mắt giận dữ, muốn hét mà không thể hét lên được.
Càng nghĩ càng ấm ức, càng nhịn càng đau khổ, cuối cùng, ông chồng đang ấm ức
nào đó quay mặt đi, không thèm nhìn bà mối nữa.

Bà mối bị cái tính trẻ
con bất thường của anh chọc cười, quay mặt anh lại, giơ tay đầu hàng: “Em giơ
cờ trắng rồi, em xin nhận lỗi với anh Hạ thân yêu có được không? Nhưng chuyện
di động này… em không cố ý, thật đấy!

Lúc ấy, hai người chiến
tranh lạnh. Bà mối vì chuyện vợ cũ của chồng mà bực bội với Hạ Hà Tịch. Hôm thứ
Tư thì bị chuyện “có thể có tin vui” dọa tới nỗi toát mồ hôi lạnh. Tâm trạng
xấu cứ tích lại, bèn đưa thẳng Hạ Hà Tịch vào danh sách đen. Đây vốn chỉ là xúc
động nhất thời, kéo anh ấy ra khỏi đó cũng là chuyện sớm muộn thôi. Nhưng hai
hôm sau, bà mối bận rộn quay cuồng để tổ chức Party độc thân, trưởng phòng Liêu
cũng sợ cô chưa đủ bận nên quăng thêm cho một đống việc. Chạy qua chạy lại, Tô
Tiểu Mộc quên bẵng mất chuyện này.

Nói đến đây, bà mối đột
nhiên nhớ ra một câu nói của đồng nghiệp: “Trí nhớ của người có bầu sẽ giảm
sút.” Gương mặt bỗng chốc trắng bệch, bà mối chân thành nhìn Hạ Hà Tịch, đang
định nói gì đó thì thấy sắc mặt đối phương còn trắng hơn mình gấp mấy lần, trên
trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Bà mối hoảng hốt kêu
lên: “Anh sao thế?”

Hạ Hà Tịch nghiến răng
nói: “Không sao…”

“Rốt cuộc là làm sao?”

Hạ Hà Tịch nhắm mắt:
“Hình như mới nãy đập di động quá sức, vết thương lại nứt ra rồi.”

Bà mối: “…” Lúc này mình
có thể nói gì sao?

————————-
Tôi là đường phân cách vết thương lành lại————————

May mắn trong xui xẻo
là, chỉ khâu vết thương của Hạ Hà Tịch không bị đứt, y tá xử lý đơn giản rồi
đi.

Xui xẻo trong may mắn
là, người tới cùng cô y tá khi ấy là ông anh hai Tô Cẩm Trình và… một tập hóa
đơn.

Tô Cẩm Trình khoanh tay
trước ngực nhìn đôi vợ chồng trẻ, đã đến lúc tính nợ rồi: “Hai vợ chồng đã làm
lành rồi hả? Làm lành rồi thì thanh toán hóa đơn đi chứ!”

Bà mối trân trối nhìn
tập hóa đơn anh hai vừa đưa, tặc lưỡi hỏi: “Đây là cái gì?”

“Tiền viện phí, thuốc
men của Hạ Hà Tịch đều do anh trả.” Tô Cẩm Trình nói, rồi rút chiếc di động đã
bị nứt màn hình ra nói tiếp: “Cùng với tiền viện phí, đền cho anh cái này nữa.”

Bà mối: “…”

Tiễn anh hai và y tá đi
rồi, hai vợ chồng mới có thời gian rảnh ngồi nói chuyện. Bà mối cầm chiếc di
động đã bị nứt màn hình và tập hóa đơn ngồi trước mặt Hạ Hà Tịch, vẻ mặt ngơ
ngác. Hạ Hà Tịch thấy vậy liền giải thích: “Di động của cậu ấy là do anh…”

Câu “là do anh không cẩn
thận làm rơi” còn chưa kịp nói ra, bà mối đã nhẹ nhàng “ừ” một tiếng: “Em biết
rồi, là anh đập, Jamie đã nói với em rồi.”

Nghe tới câu cuối cùng,
Hạ Hà Tịch nhìn bà mối với vẻ mặt “khó có thể tin được”. Anh đang định nói gì
đó thì bà mối thở dài, nói tiếp: “Jamie kể hết chuyện trước kia của hai người
cho em nghe rồi.”

Nói xong, một trận gió
thổi qua, đôi mắt Hạ Hà Tịch sáng lên, không nói gì nữa. Tô Tiểu Mộc cắn môi,
nhìn Hạ Hà Tịch, nói: “Trên đường đến đây em vẫn tưởng tượng Hạ Hà Tịch trong
câu chuyện của Jamie. Hình như nhân vật nam chính trong câu chuyện ấy không
phải là anh. Em nhớ lại quá trình anh đi xem mắt, lạnh nhạt, bình tĩnh, ít nói,
nho nhã, lễ độ, thận trọng, nghiêm túc… Nhưng trước mặt em, Hạ Hà Tịch lại là
một người hoàn toàn khác. Anh thích đấu khẩu với em, lúc chọc em giận thì cười
đắc ý, anh xảo trá, nhỏ nhen, âm mưu, tính toán, lại còn vì em không đủ quan
tâm tới anh mà hờn dỗi trẻ con, làm mình làm mẩy với em, thậm chí còn đập di
động..”

Nói đến đây, Tô Tiểu Mộc
lại bật cười. Cô nghiêng đầu nhìn Hạ Hà Tịch bằng đôi mắt trong veo, nói: “Sau
khi nghe Jamie kể những chuyện ấy, trong lòng em lại cảm thấy rất ấm áp, vì…
anh xem, Hạ Hà Tịch trước mặt em là người có máu thịt, là một cậu nhóc to đầu
thật sự. Còn Hạ Hà Tịch mà Jamie nhìn thấy lại là tên mặt người dạ thú. Thế nên
em quyết định thay mặt tất cả những cô gái bị anh làm tổn thương, phạt anh thật
nặng!”

Hạ Hạ Tịch vẫn im lặng
lắng nghe. Trái tim đang trống rỗng được những lời nói ngọt ngào từ từ lấp đầy.
Cô nói xong, bầu không khí chìm vào im lặng, khi ngẩng đầu nhìn thì đôi môi anh
đã nóng lên. Cô nhóc của anh mà lại chủ động hôn anh? Chỉ đáng tiếc, nụ hôn ấy
quá nhanh, ngắn tới nỗi Hạ Hà Tịch còn chưa kịp cảm nhận thì bà mối đã tách ra.

Thấy Tiểu Mộc đứng dậy
định đi, Hạ Hà Tịch nhanh tay kéo cô lại, ôm cô vào lòng, nheo mắt nói: “Cô Hạ,
đây là phần thưởng cho sự chung thủy của anh, hay là giúp những cô gái khác
phạt anh?”

Bà mối khẽ bật cười,
chẳng suy nghĩ gì mà thốt lên: “Anh Hạ, giờ em chính thức thông báo cho anh
biết, hình như em có thai rồi.” Nghe thấy vậy, bàn tay đang ôm bà mối bỗng run
lên, tâm trạng anh trở nên hỗn loạn. Trong phút chốc, anh không biết phải nói
gì.

Cô Hạ à, lần sau khi em
chuyển chủ đề có thể khéo léo một chút được không? Trái tim này của anh bị em
giày vò không chịu nổi đâu.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: