truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 27 – 28 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 27: Có bản lĩnh
thì chúng ta kết hôn đi!

Khi đám người kia đang
diễn kịch, thì bà mối lên sân thượng hóng gió với An Địch.

An Địch vừa chắp tay vừa
nhắm mắt cầu xin: “Tiểu Mộc ơi, cô tha cho tôi đi, tôi thật sự không biết gì
hết. Tôi còn không quay lại, Tổng giám đốc Hạ không tìm thấy thì tiền thưởng
tháng này trôi đi sạch mất.” Từ lúc bà mối quen biết với Hạ Hà Tịch, thỉnh
thoảng cũng chạm mặt cô thư ký An Địch của anh, hai người cũng dần dần quen
biết.

Lúc này, bà mối đang moi
tin tức từ An Địch, nhưng An Địch theo con cáo họ Hạ kia càng lâu thì đầu óc
cũng càng linh hoạt. Khoanh tay nhìn An Địch, bà mối gật đầu: “Được, cô không
nói thì thôi. Tôi đi tìm con cáo họ Hạ, nói cho anh ta biết địa chỉ nhà anh ta
là cô đưa cho tôi.”

“Đừng, đừng mà”, An Địch
thấy Tô Tiểu Mộc sắp đi thật, bèn vội vàng giữ cô lại. “Chuyện cô nói tôi không
rõ thật mà, Tổng giám đốc Hạ cũng chưa từng nhắc tới, nhưng có một chuyện…” Nói
tới đây, An Địch chớp chớp mắt, rồi lén lút nói: “Mấy hôm trước Tổng giám đốc
Hạ hỏi tôi một câu rất huyền bí, sâu xa.”

“Câu gì?”

“Anh ấy hỏi tôi, có cách
nào khiến con gái không thể từ chối không?”

Tô Tiểu Mộc im lặng, đột
nhiên có dự cảm không lành, một lát sau mới hỏi: “Cô trả lời thế nào?”

An Địch khoe hàm răng
trắng muốt, cười ngọt lịm: “Tôi bảo với anh ấy là, đàn ông tốt thì phải: đùa
kiểu ngây thơ, trêu kiểu lưu manh; vờ như shota[1], giả được ông chú; ví tiền
luôn rộng mở, thẻ tín dụng quét luôn; mặt phải đỏ được, diễn luôn cả tình yêu.
Cô ấy mặt lạnh thì ta phải cười, cô ấy mặt cười thì ta phải liếm mặt, cô ấy là
nữ vương thì ta là con chó trung thành, cô ấy là loli thì ta là ông chủ. Tóm
lại là dễ thương vô đối! Như thế thì không cô gái nào có thể từ chối!”

[1] Shota: một từ có
nguốn gốc tiếng Nhật, chỉ vẻ mặt đáng yêu, dễ thương của một bé trai.

Nghe An Địch tuôn tràng
gian đại hải một hồi, bà mối đen cả mặt, đưa tay đỡ trán. Chẳng trách hôm ấy Hạ
Hà Tịch dám giả vờ đáng thương ở cổng công viên, chẳng trách trong mắt anh ta
hôm ấy tự nhiên lóe lên thứ như “ngây thơ”, hóa ra… anh ta đang giả vờ dễ
thương thật…

An Địch, cô dạy anh ta
mấy thứ lung tung rồi!

An Địch đọc xong bài vè,
đang lắc đầu đắc ý, nhưng vừa quay đầu lại thì thấy sắc mặt bà mối khó coi tới
cực điểm. Lúc này mới ý thức được có lẽ mình đã nói sai gì rồi. An Địch chọc
chọc ngón tay vào nhau, cẩn thận hỏi: “Có phải tôi… không nên dạy anh ấy như
thế không?” Nói xong, Tô Tiểu Mộc còn chưa kịp trả lời, hai người đã nghe thấy
tiếng ho khan khe khẽ ở phía sau.

An Địch vừa ngoảnh đầu
lại đã đóng băng tại chỗ, hoảng hốt nói: “Phó tổng giám đốc Hà bảo tôi lấy cho
chị ấy li champagne mà sao tôi lại quên mất nhỉ? Tiểu Mộc, cô cứ chơi từ từ
nhé!” Nói xong, cô lại quay đầu cười híp mắt với người vừa tới, nói: “Tổng giám
đốc Hạ, em đi đây.”

Nhưng Hạ Hà Tịch không
đáp lời, chỉ “ừ” một tiếng rồi nghiêng người cho qua. An Địch thầm thở phào,
đang suy nghĩ sao hôm nay chỉ nói qua loa như thế mà Tổng giám đốc Hạ đã cho
thoát thân rồi. Đi được một đoạn mới nghe thấy một câu nhẹ nhàng bay tới từ
phía sau: “Tiền thưởng tháng này trừ một nửa.”

“Đừng mà!” An Địch quay
đầu lại, nhưng thấy Hạ Hà Tịch đang rất nghiêm túc, lại thủng thẳng bỏ thêm một
câu: “Còn không đi thì trừ hết!”

“…” Cuối cùng, An Địch
làm vật hy sinh, ủ rũ chạy mất.

Khi An Địch đã đi khỏi,
Hạ Hà Tịch mới đưa ly rượu trong tay tới trước mặt bà mối: “Pink Lady, thứ em
thích nhất.”

Bà mối im lặng nhận ly
rượu, khẽ lắc lắc, nhìn màu hồng đẹp đẽ đang sóng sánh trong đó, mãi sau mới
chậm rãi hỏi: “Giờ tình hình ngoài kia thế nào rồi?”

Con cáo họ Hạ cười:
“Tình huống em mong đợi là gì?”

Tô Tiểu Mộc nhún vai,
khẽ nhấp một ngụm Pink Lady, chỉ lát sau đã cảm nhận được mùi hương quyến rũ
trong miệng. “Sai lầm nhất của Lộ Lộ là tự cho mình là đúng.” Mấy hôm trước, Lộ
Lộ hẹn gặp riêng bà mối, cụ thể là nói nhũng gì thì bà mối không còn nhớ nữa,
đại ý là: “Chị không đấu lại được tôi đâu, Hạ Hà Tịch sớm muộn gì cũng nằm
trong lòng bàn tay tôi, chị đừng mơ tưởng nữa.”

Bà mối hừ một tiếng: “Từ
trước tới nay, không ai chọc bản cô nương ta thì ta cũng không chọc lại người,
nếu cô ta thích chơi thì chơi to một chút. Chỉ là, có một chuyện em vẫn chưa
hiểu.”

“Chuyện gì?”

Bà mối sờ cằm, trông bộ
dạng như đang suy tư: “Tuy Dư Giai Kỳ thấp hơn anh một chút, không đẹp trai như
anh, dáng người không bằng anh, nhưng gia cảnh của người ta cũng tốt mà! Lộ Lộ
muốn sau này làm việc ở cơ quan nhà nước thì đúng là cá gặp nước, cưới Dư Giai
Kỳ chắc chắn không phải chịu thiệt, sao phải sống chết quấn lấy anh cơ chứ?”

Bà mối vừa nói vừa liếc
mắt nhìn Hạ Hà Tịch. Ngay lúc chạm phải ánh mắt của Hạ Hà Tịch thì cả người tự
dưng nổi da gà, đang thầm gào lên “không được rồi” thì bà mối đã nheo mắt cười
gian: “Ha ha, em biết rồi, với bản tính háo sắc của Lộ Lộ… nhất định sẽ không
có chuyện lấy Dư Giai Kỳ. Ừm, hai người các anh thử rồi hả? Anh có thỏa mãn cô
ta không?”

Con cáo họ Hạ đỡ trán,
lảng sang chuyện khác: “Hóa ra bà mối cũng có một kho thủ đoạn, chỉ là không
thèm dùng thôi hả? Nếu anh đoán không nhầm thì sắp tới Lộ Lộ khổ rồi.”

Tô Tiểu Mộc “ừ” một
tiếng, cũng không đùa với con cáo kia nữa: “Dư Giai Kỳ nói với em, thực ra hai
người họ chưa được coi là chia tay hẳn, chỉ đang chiến tranh lạnh. Hạ Hà Tịch,
anh lợi dụng Lộ Lộ, thực ra Lộ Lộ cũng đang lợi dụng anh. Anh chẳng qua chỉ là
một trong hai con thuyền cô ta đạp chân lên thôi.”

Nghe vậy, Hạ Hà Tịch
không giận mà còn vui vẻ, ánh mắt lấp lánh nhìn Tô Tiểu Mộc, lát sau mới nói
khẽ: “Này nhóc, anh không quan tâm quá trình như thế nào, đúng là em đã đánh
rớt đối tượng xem mắt thứ mười chín của anh rồi, đúng không…?”

Thấy người con cáo họ Hạ
từ từ nghiêng tới, Tô Tiểu Mộc bước giật lùi: “Anh làm gì thế?”

Hạ Hà Tịch nhướng mày:
“Em thấy sao?”

Bà mối nghe vậy thì lặng
đi một lát, mãi sau mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: “Hạ Hà Tịch, em đã nghĩ
kỹ rồi. Phải, em thừa nhận mình có cảm giác với anh, em thích anh, nhưng tình
cảm này không đủ sâu nặng để em hoàn toàn tin tưởng anh, dựa vào anh. Anh là
người làm kinh doanh, lại là người thông minh, anh có thể tiếp cận Lộ Lộ để tìm
hiểu thông tin, vậy thì sẽ có một ngày anh tiếp cận người phụ nữ khác vì những
lợi ích khác.

Từ sau khi Ninh Nhiên ra
nước ngoài, em không còn yêu đương gì nữa. Không phải vì em không tin vào tình
yêu, mà là thấy nó thực sự quá phiền phức. Nó có thể khiến người ta mừng như
phát điên, cũng có thể khiến người ta mất hồn mất vía, em không muốn ôm lấy sự
đau khổ như thế lần nữa, thế nên…”

Tô Tiểu Mộc nói tới câu
cuối thì chầm chậm cúi đầu, đôi bàn tay nhỏ bé mân mê vạt áo. Thật lâu sau, lâu
tới nỗi Hạ Hà Tịch gần như đã mất hết ý chí, anh cho rằng mình lại bị đạp vào
địa ngục lần nữa, thì bà mối đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt ngấn nước ánh lên sự
kiên định xưa nay chưa từng có.

“Thế nên, nếu anh thực
sự yêu em, thì phải làm theo cách của em.”

“Hả?” Giọng nói của con
cáo họ Hạ hơi cao, ngẩng đầu nhìn bà mối thì thấy cô đang chống nạnh, cong môi
nói: “Yêu đương chỉ là dối trá, có bản lĩnh thì chúng ta kết hôn đi!”

Cả thế giới chìm trong
im lặng. Bà mối tròn mắt nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt. Mỗi lần hít
thở đều thấy tim mình sắp bật ra ngoài. Đây đâu phải là cô ra phán quyết với Hạ
Hà Tịch, rõ ràng là anh đang phán quyết cô!

Chỉ mình cô biết, nếu
như, cô nói là nếu như, con cáo họ Hạ kia không thể trả lời cô một cách chính
xác, có lẽ kiếp này hai người chỉ có thể là hai đường thẳng song song, mãi mãi
không có điểm giao cắt. Ánh mắt Hạ Hà Tịch lóe lên tia sáng rực rỡ: “Em nói
thật chứ?”

“Thật.”

“Em đừng hối hận đấy.”

Tô Tiểu Mộc nhìn bộ dạng
của Hạ Hà Tịch, đột nhiên phá lên cười, đấm mạnh vào anh một cái, xẵng giọng:
“Câu này phải do bản cô nương nói, anh không được cướp lời thoại!”

Con cáo họ Hạ giữ tay cô
lại, nhìn một người đã thuộc về mình: “Vậy khi nào đi đăng ký, ngày mai à?”

Bà mối lườm mắt khinh
thường: “Mai là thứ Bảy, người ta không đi làm!”

Hạ Hà Tịch nói như đang
suy nghĩ: “Thế anh đưa em đến chỗ này trước.”

loading...

Chương 28: Phụ nữ càng
muốn làm khó nhau hơn

Thứ bảy, Hạ Hà Tịch đến
đón bà mối từ sáng sớm. Tuy không hiểu rốt cuộc con cáo họ Hạ muốn làm gì,
nhưng Tô Tiểu Mộc vẫn ngoan ngoãn lên xe. Mãi tới khi thấy ô tô từ từ chạy ra
khỏi thành phố C cô mới thấy có chút kỳ lạ, cuối cùng mở miệng hỏi: “Rốt cuộc
là chúng ta đi đâu?”

Hạ Hà Tịch vẫn nhìn thẳng
về phía trước, chăm chú lái xe: “Về thành phố A.”

Bà mối nghe vậy thì ngẩn
người một lát, không biết nên phản ứng thế nào. Chuyện của con cáo này cô nghe
được một ít từ chỗ anh hai. Hạ Hà Tịch là người thành phố A, bố mẹ, họ hàng
cũng ở thành phố A. Vì học cấp ba nên anh ta mới chuyển tới thành phố C, cũng
vì thế mới quen được ông anh hai Tô Cẩm Trình của cô. Nhưng tai nạn bất ngờ ập
tới, trong nhà xảy ra chuyện, suýt nữa phải nghỉ học.

Sau đó, anh được họ hàng
ở thành phố A đón về nuôi, đi du học nước ngoài, về nước lại vào tập đoàn Chính
Uy thực tập, rồi lại ra nước ngoài, cuối cùng mới tới thành phố C làm tổng giám
đốc chi nhánh của tập đoàn Chính Uy ở đây. Tô Tiểu Mộc quen Hạ Hà Tịch lâu như
thế, nhưng chưa bao giờ nghe anh nhắc tới họ hàng thân thích hay bạn bè ở thành
phố A. Vậy mà giờ đạp sóng đạp gió quay về, lại chọn đúng lúc trước khi hai
người kết hôn… liệu có ý gì không?

Nghĩ tới đây, bà mối
nhìn chằm chằm Hạ Hà Tịch, đúng lúc đối phương cũng khẽ nghiêng mặt nhìn qua
chỗ cô. Trong khoảng khắc, khóe miệng anh khẽ cười, dịu dàng nói: “Đưa em về
gặp bố mẹ.”

Mặt Tô Tiểu Mộc thoáng
cái đã nóng bừng, cúi đầu đáp: “Còn chưa chính thức cưới xin, anh đừng gọi vớ
vẩn!”

Thành phố A cách thành
phố C không xa lắm, sau hai tiếng rưỡi đi xe đã tới núi Hoa Ần của công viên
Đào Ần. Tô Tiểu Mộc vừa nghe thấy cái tên này liền nghĩ, Hoa với chả Đào, cứ
nghĩ đây là kiểu du lịch ở nông trại nào đó, nhưng thật ra chỗ này là nghĩa
trang.

Trong suy nghĩ của bà
mối, nghĩa trang lúc nào cũng là nơi âm u, sương mù bao phủ, không khí đầy vẻ
chết chóc. Những tấm bia mộ được dựng chỉnh tề, ngay ngắn. Ấn đường của nhân
viên trong nghĩa trang cũng phải đen tối, ánh mắt đờ đẫn… Nhưng tất cả những
thứ trước mắt hoàn toàn phá vỡ quan niệm của cô.

Cảnh sắc tươi đẹp, mây
trắng như bông. Ngẩng đầu nhìn núi non trùng điệp phía xa, cây cối dày đặc từng
lớp, từng lớp. Thỉnh thoảng có nhân viên nghĩa trang đi qua cắt tỉa cây cối hay
lau bia mộ cũng tươi cười đón tiếp, vẻ mặt không hề u ám. Theo lời nhân viên
trong nghĩa trang, công viên Đào Ần tới tháng Ba mới là lúc đẹp nhất. Hoa đào
đua nở, cảnh vật ngập tràn trong sắc xuân. Những ngôi mộ đều được xây dưới tán
đào. Khi du khách tới đây thăm viếng, thắp hương, người không biết còn nghĩ mọi
người đang du xuân. Dù người nhân viên đó có nói quá lời, nhưng bà mối vẫn bị
cảnh tượng nơi đây hấp dẫn.

Lúc cô còn đang ngẩn ngơ
thì Hạ Hà Tịch đi mua nến thơm và tiền giấy. Anh vừa đi thì di động của bà mối
vang lên. Liếc nhìn màn hình điện thoại một lát, bà mối nhấn nút nghe, chỉ khẽ
“ừ” một tiếng. Đầu dây bên kia vang lên tiếng con gái: “Tiểu Mộc, cô thông minh
thật. Tôi đã điều tra anh cả nhà cô rồi. Đúng như cô đoán, Tổng giám đốc Hạ
liên kết với ba anh em nhà ấy… Mà tôi cũng tra nhật ký cuộc trò chuyện gần đây
của Tổng giám đốc Hạ rồi, đúng là trước hôm ăn cơm bọn họ có liên lạc với
nhau…”

Tô Tiểu Mộc nghe xong
thì thở hắt ra một hơi, nhìn chăm chăm vào cây liễu cạnh cây cầu đá, mãi sau
mới hạ giọng đáp: “Biết rồi.” Ngắt máy, bà mối chán nản ngồi xuống chiếc ghế gỗ
ở đài phun nước chờ Hạ Hà Tịch. Khi người ấy tới cạnh mình, cô mới đứng dậy,
phủi quần áo: “Mang cái này vào hả?”

Hạ Hà Tịch ôm một đống
nến thơm và tiền giấy, gật đầu: “Ừ.” Nói rồi rất tự nhiên giơ tay kia ra nắm
tay vị hôn thê, nhưng tiếc là vị hôn thê kia chẳng thèm nể nang, lắc bàn tay trắng
nõn, mềm mại ra rồi đút vào trong túi áo khoác. Con cáo họ Hạ thấy vậy thì
khựng lại một chút, đưa mắt nhìn bà mối, mỉm cười.

Tô Tiểu Mộc chẳng thèm
để tâm, lại đặt mông ngồi xuống, nói: “Đồng chí Hạ Hà Tịch, có phải trước khi
gặp bố mẹ anh thì nên nói rõ ràng mấy chuyện đi chứ nhỉ?”

Hạ Hà Tịch là người
thông minh, tình huống này đương nhiên phải đoán ra tới bảy, tám phần. Anh lẳng
lặng ngồi cạnh Tô Tiểu Mộc, không nói tiếng nào. Tô Tiểu Mộc hừ hừ: “Chơi trò
địch không động ta cũng không động với em à?”

Con cáo họ Hạ sờ mũi
cười gượng: “Anh chờ phu nhân chỉ dạy.”

Bà mối nghiến răng:
“Đừng làm em buồn nôn, cả xưng hô mà cũng sửa nhanh thế à? Chữ “phu nhân” này
cũng không phải là thủ đoạn ngầm của anh, nội – ứng – ngoại – hợp mà có à?” Bà
mối cố ý nhấn mạnh bốn chữ “nội ứng ngoại hợp”, ánh mắt nhìn chằm chằm con cáo
họ Hạ đã bốc lửa hừng hực rồi.

Lúc đó bà mối mới đi
công tác về, ba ông anh trai nắm chắc được “gian tình” của Hạ Hà Tịch và Lộ Lộ
với tốc độ như thần, còn đưa mình tới đó “tham quan” một chuyến. Chuyện này bà
mối nghĩ sao cũng vẫn thấy khuất tất, liền nhờ An Địch điều tra thì ra ngay vấn
đề.

Hạ Hà Tịch không chỉ móc
ngoặc với ba ông anh kia diễn trò, thậm chí còn cố ý kích động Lộ Lộ, dẫn tới
vụ án đẫm máu này. Hóa ra, Tô Tiểu Mộc chỉ đoán được phần đầu, nhưng không liệu
được phần kết. Cô chỉ đoán được phần con cáo kia thông đồng với ba ông anh diễn
vở kịch bắt gian, nhưng không ngờ trong lúc An Địch điều tra còn phát hiện anh
hai đã từng gặp Lộ Lộ. Theo khai báo của anh cả Tô Khiêm Trình, mục đích chính
của lần gặp ấy là nói cho Lộ Lộ biết quan hệ của Tô Tiểu Mộc và Hạ Hà Tịch, còn
tính tới chuyện bỏ quên tấm ảnh hai nguời chụp ở núi Bất Thanh ở nhà Lộ Lộ.

Thế nên Lộ Lộ mới tức
giận, cố ý tìm bà mối để gây hấn. Suy cho cùng, trong chuyện này, Lộ Lộ là
người vô tội, còn người có lòng dạ độc ác lại là ông anh hai Tô Cẩm Trình…

Hạ Hà Tịch giơ tay lên,
thành thật nói: “Anh thừa nhận chuyện nội ứng ngoại hợp là tính toán của anh,
nhưng chuyện gặp Lộ Lộ thì anh không biết thật. Tối qua nói chuyện điện thoại
với Tô Cẩm Trình anh cũng mới biết, cậu ấy chỉ giải thích với anh là…”

Hạ Hà Tịch ngừng lại một
lát, chờ bà mối nhìn mình, rồi mới chậm rãi nói: “Cậu ấy nói, con gái cứ thích
làm khó nhau, chỉ “khuyến khích” lẫn nhau như thế mới có thể dẫn tới ghen
tuông.”

Tô Tiểu Mộc nghẹn cả một
họng máu: “Hạ Hà Tịch, có phải anh không chơi trò mưu ma chước quỷ thì không
vui đúng không? Chuyện ở núi Bất Thanh, chuyện Lộ Lộ, còn lần sau thì sao? Có
phải chuyện kết hôn chớp nhoáng lần này cũng thế?”

Hà Hà Tịch chống má, nói
như có suy tư: “Chớp nhoáng à? Chúng ta quen nhau gần một năm rồi.”

Bà mối nghe vậy bèn áp
sát lại gần anh, nheo mắt, nói bằng giọng kỳ quái: “Anh đang lảng tránh vấn
đề!”

“…”

“Anh đang chột dạ!”

Hạ Hà Tịch nghe vậy thì
thở dài, gật đầu nói: “Ừ, gặp bố mẹ trước rồi nói sau.”

———————–Tôi
là đường phân cách kết hôn chớp nhoáng—————————–

Xuyên qua trăm cây ngàn
hoa với Hạ Hà Tịch, tới lưng chừng núi mới đến trước mộ của bố mẹ Hạ Hà Tịch.
Nhưng điều khiến Tô Tiểu Mộc bất ngờ lại là, bên cạnh mộ của họ còn có hai
người khác, người lập bia là cũng khắc tên Hạ Hà Tịch. Hạ Hà Tịch chia bó hoa
tươi trên tay mình ra làm bốn phần, đặt trước bốn ngôi mộ rồi mới cúi người, nói:

“Ông, bà, bố, mẹ, con
đưa Tiểu Mộc tới gặp mọi người đây.”

Bà mối nhìn chằm chằm
vào bốn ngôi mộ, phát hiện ra thời gian trên bia mộ của bố mẹ và bà của Hạ Hà
Tịch cùng một năm, nói như thế thì…

Hạ Hà Tịch thấy cô
thoáng ngẩn ra thì cười cười, bảo cô dâng hương, xong xuôi rồi mới kể lại
chuyện năm đó: “Ông anh mất sớm. Lúc nhỏ, anh sống cùng bà và bố mẹ. Sau này,
để anh được học ở một trường đại học tốt nên bố mẹ anh vay tiền cho anh vào học
ở trường tư thục ngoại ngữ ở thành phố C. Ngoài học phí ra thì còn tiền ăn ở.
Bố mẹ anh vừa phải trả nợ, vừa phải chăm sóc cho bà bị bệnh. Để tiết kiệm ít
tiền mà buổi tối tan làm mẹ anh không bắt xe buýt, ngày nào bố anh cũng đạp xe
đi đón mẹ, nhưng….”

Hạ Hà Tịch nói đến đây
thì dừng lại, nhìn ra ngọn núi xa xa để ổn định lại tâm trạng rồi mới tiếp tục
nói: “Hồi ấy anh rất giận bố mẹ. Cả hai đều là người làm công ăn lương, bệnh
của bà cũng phải tốn rất nhiều tiền, thế mà bố mẹ còn bắt anh tới học ở trường
tư thục. Những người trong trường đó không giàu cũng sang, anh không thích môi
trường như thế chút nào. Có lúc anh cảm thấy, họ không phải vì muốn tốt cho
anh, mà chỉ là để đạt được mơ ước của chính họ. Nhưng anh không ngờ, họ bị tai
nạn giao thông.”

Bà mối thấy Hạ Hà Tịch
cúi đầu, bèn nắm lấy tay anh. Lát sau mới thấy anh ngẩng đầu lên, đôi mắt trong
veo như nhìn thấy đáy. Lắc lắc đầu, Hạ Hà Tịch mỉm cười với bà mối: “Đúng đấy.
Lúc bố đi đón mẹ thì xảy ra chuyện. Có lúc anh nghĩ, nếu không phải vì anh, nhà
họ Hạ sẽ không xảy ra chuyện như thế.” Anh nuốt khan, mắt không kiềm chế được
mà đỏ lên. “Hai người mất chưa được bao lâu thì bà anh cũng theo. Trong nhà
chẳng còn lại gì, chỉ còn lại món nợ. Bạn bè thân thích thấy anh nhỏ dại bơ vơ,
cũng không tới nhà đòi nợ ngay, chỉ là… không ai chịu ra tay giúp đỡ nữa. Nhóc
này, lúc đó anh bắt đầu hiểu, thực ra tình người còn bạc bẽo hơn bất cứ thứ gì.
Giây trước họ có thể là anh em kề vai sát cánh, nhưng khi đề cập tới lợi ích,
ha ha…”

Lần này, Hạ Hà Tịch cúi
đầu mãi mà không chịu ngẩng lên, bà mối siết chặt tay anh, tựa đầu vào vai anh,
nói: “Thực ra anh không cần ép mình nhớ lại khoảng thời gian đó nữa. Em không
quan tâm anh trước đây anh thế nào, em chỉ quan tâm tới chúng ta sau này.”

Con cáo họ Hạ khụt khịt,
lắc đầu, nhếch môi: “Nhưng anh để ý. Dù anh nhìn thấy quá nhiều cảnh tình người
ấm lạnh vì cảnh sa sút của nhà họ Hạ, nhưng bao nhiêu năm qua anh chưa từng vứt
bỏ tình yêu. Nhóc, anh tin vào tình cảm, cũng tin vào tình yêu. Em nhìn xem,
một viên ngọc lạnh lùng như em không phải cũng bị anh ôm cho ấm rồi sao? Mỗi
lần không chịu đựng được, anh đều tự nói với bản thân, chỉ cần cố gắng thì nhất
định sẽ đạt được thứ mình muốn, dù có phải dùng tới thủ đoạn.”

Tô Tiểu Mộc cau mày:
“Đây là lời giải thích cho mấy âm mưu của anh à?”

Hạ Hà Tịch, lâu lắm rồi
anh chưa được yêu đúng không? Thế nên anh mới nghĩ rằng, trên đời này không có
thứ tình yêu vô duyên vô cớ, chỉ có thứ tình cảm không cố gắng để giành lấy?
Tới giờ phút này, bà mối rất muốn nói với Hạ Hà Tịch rằng, anh nhầm rồi, nó
cũng như tình yêu bố mẹ dành cho anh, mãi mãi là thứ đặc biệt không hề thay đổi
mà không cần bất cứ lý do nào. Chỉ là anh đã mất đi từ lâu lắm rồi, đã tự trách
lâu lắm rồi, nên mới tưởng rằng mình chưa dốc hết sức.

Tô Tiểu Mộc chăm chú
nhìn con cáo họ Hạ, nhưng chẳng thấy bất cứ biểu hiện gì trong mắt anh. Anh lắc
đầu, nhìn tay mình rồi nói một bí mật lớn nhất: “Nhóc, anh đã từng kết hôn.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: