truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch mai mối – chương 14 – Khương Thái Công câu cá 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 14

Khương Thái Công câu cá

 

Khu Tây thành phố C có một công
viên. Giữa công viên có một cái hồ rộng, cứ cuối tuần lại rất đông người đến
đây chơi. Mọi người hoặc là ngồi ven hồ uống trà, nói chuyện, hoặc là câu cá,
ngắm cảnh.

Lúc này, bà mối đang ngồi trong
hàng hiên một quán trà ven hồ, vừa thưởng thức cảnh hồ, vừa xem mắt người ta.
Không thể không nói, tuy bà Liêu ăn nói vô duyên, nhưng hiệu suất làm việc lại
rất cao. Từ lúc Tô Tiểu Mộc đồng ý xem mắt, đây đã là đối tượng xem mắt thứ 4
trong tháng này…

Tiết Đại Vũ, nam, 29 tuổi, luật sư,
người thành phố C.

Nghiêm túc mà nói, luật sư Tiết
cũng được coi là mặt mày sáng sủa, đẹp trai, tài giỏi. nhưng tới tận ngày này,
tháng này vẫn chưa lấy được vợ, theo lời giải thích của bà Liêu là yêu cầu hơi
cao.

Nhưng chỉ trong một tiếng đồng hồ
ngắn ngủi nói chuyện với anh ta, bà mối đã ngội ra một cách sâu sắc nguyên nhân
thật sự của việc luật sư Tiết không lấy được vợ. Chắc chắn không phải vì yêu cầu
của anh ta quá hà khắc, mà là… anh ta nhất định là Đường Tăng chuyển thế! Tên
anh ta không phải là “thím Tường Lâm” thật sự là rất đáng tiếc!

Nhìn cái miệng cứ mở ra khép lại
không ngừng của luật sư Tiết, bà mối thở dài lần thứ n. đúng là luật sư có
khác, quá chuyên nghiệp, quá giỏi ăn nói. Cô vừa than thở vừa lén ngáp một cái.

Bên này, anh Tường Lâm vẫn tiếp tục
kể lể về chuyện tình ngọt ngào, đẹp đẽ mà đau đớn, cảm động của anh ta: “Anh
quen cô ấy mười sáu năm, yêu nhau mười năm, thật đấy… Anh không quan tâm bằng
cấp của cô ấy cao thấp thế nào, thế nhưng, em vẫn phải ra ngoài làm việc mà. Phải,
em ở nhà anh có thể nuôi được em, nhưng cả ngày em cứ chúi đầu vào game online,
cơm không nấu, việc nhà không làm, ai đi làm về nhà thấy thế mà thoải mái được?
Mẹ anh thấy em như thế, có thể thích em được chắc? Anh thật sự… ầy, anh thực
sự không hiểu, tại sao mối tình này chỉ có anh cố gắng, còn cô ấy có thể không
làm mà chỉ hưởng như thế chứ?”

“Được, hồi đó cô ấy nói muốn chia
tay, bảo anh cút, anh cút. Giờ lại bảo anh quay trờ lại, xin lỗi, anh cút xa lắm
rồi! Nực cười! Anh thực sự không hiểu, rốt cuộc con gái giờ nghĩ gì? Đương
nhiên, anh không nói em đâu, em Tô, anh biết em là cô gái tốt mà…”

Bà mối: =.= Người ta muốn ngủ lắm rồi
đấy, ai tới cứu tôi đây?

Bà mối dụi dụi mắt, lại sám hối từ
tận đáy lòng lần nữa. lúc nãy không nên hỏi tình sử của anh ta, thật sự là
không nên. Nhưng có thể nhai đi nhau lại, lật qua lật lại một cái đề tài như thế,
nói tới hơn một tiếng đồng hồ, đủ biết bản lĩnh nghề nghiệp của luật sự Tiết
thâm hậu thế nào.

Uống một ngụm trà, bà mối quay sang
ngắm cảnh mặt hồ. Ánh nắng thật đẹp, chan hòa chiếu trên mặt hồ, phản chiếu những
sắc màu rực rỡ. Những tốp năm tốp ba người câu cá ven hồ, vô cùng dễ chịu, thoải
mái. Không thể để luật sự Tiết nói thêm nữa, không thì trời tối mất. nghĩ tới
đây, bà mối đập bàn đứng dậy, ngắt màn độc thoại của luật sư Tiết, chủ động ra
tay: “Đáng giận lắm! Thật sự khiến người ta bực mình! Luật sư Tiết, anh nói
đúng, bạn gái cũ của anh sao có thể ở nhà để anh nuôi, ngồi mát ăn bát vàng thế
chứ? Bạn gái anh không những không làm việc, đến việc nhà cũng không làm, suốt
ngày chỉ đắm chìm trong game online, đã không làm được việc gì còn không chăm
sóc anh, không quan tâm anh, chỉ coi anh là cái máy rút tiền…” bà mối nói liền
một mạch không ngắt, nghỉ, chấm câu xong, hít một hơi thật sâu rồi lại ra vẻ
căm giận: “Đáng xấu hổ! Đúng là con sâu làm rầu nồi các chị em! Da mặt dày
trong lũ da mặt dày!”

Luật sư Tiết chớp chớp mắt, có lẽ
trong năm mười phút không thể phản ứng nổi, vừa mở miệng nói một chữ “anh” lại
bị bà mối chặn họng.

“Anh Tiết, anh không cần nói gì hết,
em hiểu! Đàn ông lăn lộn vất vả ở ngoài, không phải đều vì gia đình sao? Anh và
bạn gái anh chia tay là đúng rồi! Em cho anh tràng pháo tay! Em cũng rất cảm động
vì sự hiếu thuận của anh, em biết, thực ra anh bị mẹ ép tới đây xem mắt mà.

Người đàn ông tốt như anh đáng được
người phụ nữ tốt trân trọng. Phụ nữ mà, phải biết lên phòng khách, xuống phòng
bếp, hiếu thuận với cha mẹ, chăm sóc chồng con. Anh nói có đúng không, anh Tiết?”

Nghe bài diễn thuyết hùng hồn của
bà mối, luật sư Tiết ngớ ra. ngoài việc giữ lấy cái cằm sắp bị rơi lên bàn rồi
khẽ gật đầu ra thì không còn phản ứng gì nữa.

Bà mối chống nạnh, gật đầu, không để
ý tới những ánh mắt kỳ lạ của đám người bên cạnh, vung tay lên một cái, lại tiếp
tục nói: “Nói tới chuyện lên phòng khách, xuống phòng bếp, em đột nhiên nhớ ra
cô bạn Hoa Hoa của em. Cô ấy đúng là rất giỏi giang, dịu dàng nhé. Ngày thì đi
làm ở công ty thiết kế, tối còn tới mấy nơi trang điểm giúp người mẫu. Nấu ăn,
giặt giũ, thêu thùa, cái gì cũng giỏi. lợi hại nhất là, cô ấy có thể đi một
vòng trong cửa hàng, lúc về có thể đan được một chiếc áo len giống y hệt chiếc
áo bán ở đó. Lúc rảnh rỗi còn làm bánh quy, bánh tart trứng cho bọn em, rồi nấu
canh, rán cá nữa… tóm lại, cô ấy rất lợi hại…”

Tiết Đại Vũ nghe bà mối nói như gõ
nhịp, không khỏi líu lưỡi: “Thật sự có cô gái toàn năng như thế sao?”

“Có chứ!” bà mối thấy cá đã mắc
câu, vội vàng nhe răng, cười ngọt ngào: “Hơn nữa còn rất đẹp nhé, không tin thì
em cho anh xem ảnh.” Bà mối nói xong bèn lấy di động ra, mở mấy tấm ảnh bình
thường của Hoa Hoa cho luật sư Tiết xem.

Nhân lúc luật sư Tiêt xem ảnh, Tô Tiểu
Mộc lắc đầu thở dài: “Ôi, Hoa Hoa tài giỏi, xinh đẹp như thế, tiếc là giờ vẫn
còn độc thân. Có mấy anh chàng tán tỉnh mà cô ấy chẳng thích ai cả. Cô ấy muốn
tìm một người chín chắn, chững chạc, sự nghiệp vững vàng.” Nói tới đây, bà mối
lại kêu lên: “Ôi trời! Đúng rồi, anh Tiết, anh muốn tìm người như thế nào?”

“À…” luật sư Tiết đang xem ảnh,
ngẩng đầu lên, lúc này mới ngượng ngập nói: “Anh, anh muốn tìm một cô gái hiểu
biết, biết chăm sóc, quan tâm đến người khác, đừng giống cô bạn gái cũ của
anh…”

“Khoảng bao nhiêu tuổi?” Bà mối sợ
anh ta quay lại chuyện cũ, vội vàng lái sang chuyện khác.

Luật sư Tiết càng ngượng ngùng hơn:
“ Chỉ cần đừng hơn tuổi anh là được.”

Tiểu Mộc nghe vậy thì hất hàm, điều
kiện thế cũng hợp rồi. “Quê quán? Nghề nghiệp?”

“Cái đó không quan trọng. Anh thấy
chỉ cần yêu nhau, người ở đâu, làm gì, đều không quan trọng.”

“Ừm, chiều cao thế nào?”

“…” Luật sư Tiết im lặng mất hai
giây, cuối cùng thấy có chút là lạ. Sao cảm giác này… không giống mình đang
xem mắt, mà giống lúc bàn chuyện với người mai mối? Tiết Đại Vũ ngạc nhiên nhìn
bà mối. Bà mối ho khan hai tiếng, lại tươi cười hớn hở, bắt đầu vòng vo: “Nói tới
chiều cao ấy à, Hoa Hoa nhà em cái gì cũng tốt, chỉ hơi lùn một chút, nhưng nhỏ
nhắn, lanh lợi, đáng yêu lắm, tính tình cởi mở, giao thiệp tốt…, nhưng có lúc
hơi ngốc.”

Luật sư Tiết bị Tiểu Mộc tung hỏa
mù, rất hứng thú với chuyện này: “Sao lại nói là ngốc?”

loading...

Bà mối đảo tròn mắt, cười ha ha:
“Ví dụ thế này, tuần trước, em với cô ấy cùng đi xe bus. Cô ấy thấy một cô gái
lên xe, bắt anh chàng đang ngồi bên cạnh phải nhường chỗ cho cô gái kia, luôn
miệng nói: “Cậu không thấy phụ nữ có thai ở đây à?” Anh đoán kết quả thử xem?”

“Anh chàng đó không nhường?”

“Không phải! Cô gái đó vốn không
mang thai. Con gái nhà người ta chỉ hơi béo thôi! Kết quả là, cô mập ấy khóc tức
tưởi chạy xuống xe.”

“Ha ha ha.” Tiết Đại Vũ cười lớn,
hoàn toàn mắc câu: “Bạn em ngốc nghếch vui thật đấy.”

“Phải đấy.” Bà mối cong môi, quay về
chuyện ban đầu: “Thế, anh Tiết có ngại mấy cô thấp thấp không?”

Luật sư Tiết ngẩn ra, ngu ngơ bất lực.

Bà mối thấy vậy bèn nheo mắt cười
gian xảo, kết quả mong muốn chính là thế này. Ra chiêu khác lạ, mục tiêu của bản
cô nương hôm nay chính là – làm cho anh choáng váng thì thôi!

“Không ngại mà, không phải nãy em
cũng nói rồi sao, con gái thấp một chút nhưng lanh lợi, đáng yêu. Còn quan trọng
nhất là tính cách, cuộc sống hôn nhân mới là hiện thực mà.”

Bà mối đáp: “Nói hay lắm.” Dĩ
nhiên, luật sư Tiết không chống cự nổi đợt tấn công của bà mối, tự đẩy mình vào
trước. Ôm má nhìn ra đám người câu cá ở ven hồ, bà mối thở dài, cuối cùng nói
ra câu quan trọng nhất ngày hôm nay: “Ôi, nói mới nhớ hôm nay  Hoa Hoa phải làm thêm, hóa trang chụp ảnh cô
dâu cho người ta ở công viên. Anh Tiết, hay là chúng ta đi tìm cô ấy đi?”

“Được!” luật sư Tiết vui mừng, đồng
ý ngay. Nghe bà mối kể chuyện như thế, cũng thật sự muốn gặp thử cô gái ngốc
nghếch ấy. Chỉ là… sao vẫn thấy có chút là lạ?

 

————————–Tôi
là đường phân cách xoay vòng vòng—————————————–

 

Bà mối dẫn luật sư Tiết đi tìm Hoa
Hoa. Sau khi giới thiệu hai người làm quen với nhau xong thì biết điều rút lui.
Thế nhưng, bà mối dù đã thoát thân thành công nhưng vẫn chưa rời khỏi công viên
ngay. Cô nhàn nhã chắp tay sau lưng, đi một vòng quannh hồ, cuối cùng đứng lại
bên cạnh ai đso đang câu cá, gào lên: “Ôi cha, cá mắc câu rồi.”

Chàng trai đang câu cá ngẩng lên, mắt
nhấp nháy nhìn bà mối, không hề chột dạ vì bị bắt quả tang, tủm tỉm cười hỏi:
“Nhóc con, vẫn giận anh à?”

Bà mối hừ hừ, ai rảnh mà giận con
cáo họ Hạ nhà anh chứ? Chỉ là gần đây vật lộn với đám đối tượng xem mặt bận túi
bụi không có thời gian rảnh mà để ý tới anh thôi. Cứ nghĩ sau khi Hà Hà Tịch xuất
viện cũng sẽ bận rộn xử lý công việc, ai biết được anh ta nhàn rỗi thế chứ…
nhàn tới mức tới đây ngắm cô xem mắt!

Nghĩ tới đây, Tiểu Mộc đá đá vào xô
cá bên cạnh con cáo họ Hạ, lảng sang chuyện khác: “Không tồi đâu, Tổng giám đốc
Hạ câu cá lợi hại thật.”

Hà Hà Tịch lại nhìn ra phía hồ, cười
nhạt: “Con cá này không béo như của em. Thế nào, lại gạt anh chàng vừa rồi cho
vị khách nào đó của em hả?”

Hóa ra, bà Liêu liên tục giới thiệu
mấy anh chàng tốt cho Tiểu Mộc. Nhưng chuyện kỳ lạ là, mỗi buổi xem mắt kết
thúc chẳng được bao lâu, các đối tượng xem mắt nhất định sẽ trở mặt, không phải
ưng bạn học của bà mối, thì là thích bạn bè của bà mối.

Thế nên bà Liêu mới đau đầu, suy đi
nghĩ lại mới vất vả tìm tới “ông anh ruột” Hà Hà Tịch, xin anh trấn thủ giúp buổi
xem mắt của cô em gái. Bà Liêu còn nhấn mạnh, bảo Tiểu Mộc đừng đưa bạn đi cùng
nữa. đáng tiếc, chuyện không được như ý… tới lúc này, anh chàng thứ 4 – luật
sư họ Tiết cũng đã gặp phải tình yêu sét đánh với “bạn của Tiểu Mộc” rồi.

Hà Hà Tịch chậm rãi nói: “Bà Liêu
giới thiệu đối tượng cho em, em thu tiền cảm ơn làm mai mối. bà mối, chuyện làm
ăn của em cũng được đấy chứ!”

Bà mối chắp tay vái, lắc đầu nghĩ rằng
chuyện không có gì sỉ nhục mà còn vinh quang: “Cái này bản cô nương gọi là
Khương Thái Công câu cá – người nguyện mắc câu.”

Hà Hà Tịch nghe xong thì bật cười,
khẽ nói: “Ừ, anh cũng là Khương Thái Công câu cá.”

Tô Tiểu Mộc á khẩu, nói thế không
phải là biến thành mắng mình sao? Nói như thế, anh ta cố ý để mình phát hiện
sao? “Nói đi, theo dõi em làm gì?”

Con cáo họ Hạ xòe bàn tay, tỏ vẻ vô
tội, nói: “Anh tới đây còn sớm hơn hai ngườ, sao lại cho là anh theo dõi?”

“À.” Bà mối gật đầu, dịu dàng mỉm
cười: “Thế là tình cờ gặp được Tổng giám đốc Hạ hả?”

Hà Hà Tịch bỏ qua giọng điệu kỳ
quái của bà mối, thản nhiên đáp lại: “Cũng không phải.” vừa nói xong, phao câu
động đậy, anh lại câu được một con cá to. Con cáo họ Hạ thu cần, uể oải nói:
“Người em muốn anh điều tra giúp, đã điều tra được rồi.”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: