truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 41-42 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

       Chương 41

 

Nếu nói Tiểu Bạch là chú cá nhỏ, vậy công ty KL của Tiểu Thụ chính là biển rộng. 

 

Nếu nói Tiểu Bạch là chú ong nhỏ, vậy công ty KL của Tiểu Thụ chính là vườn hoa.

 

Đáng tiếc Tiểu Bạch là một hủ nữ, công ty KL của Tiểu Thụ lại chẳng phải chốn để gian tình đâm chồi nảy lộc.

 

“Bỏ đi, gậy xoa bóp thì gậy xoa bóp, chạy bằng điện so với người ổn định hơn…” Tiểu Bạch vừa lầm bầm vừa đọc truyện BL, không biết vì sao, thứ gì hễ là ăn tranh ăn vụng đều đặc biệt thơm ngon, GV xem lén tiếng vọng đặc biệt lớn, không ai quản Tiểu Bạch, đến truyện H cao độ cũng thấy trong veo như nước.

 

“Tiểu Bạch…” Chu Tiểu Bạch đang ngáp một cái thì thấy Lã Vọng Nguyệt đi tới, “Ngươi làm gì thế?”

 

Tiểu Bạch giơ giơ truyện trong tay, “Đọc truyện…”

 

“A…” Lã Vọng Nguyệt than thở, “Thì ra ngươi còn đang chán hơn ta.” Bạn gật đầu, “Lúc ăn trưa ta gọi nhé, chúng ta cùng đi…”

 

Tiểu Bạch lật lật thêm vài trang rồi gập lại cái póc, cầm di động mà chẳng thấy ai tìm, dò dò danh bạ xem có chị em nào tìm tán gẫu giết thời gian, vừa hay dải sáng dừng ở năm chữ “Ta là Mặc Duy Chính”, Tiểu Bạch nhìn mấy chữ ấy, đột nhiên nhớ tới bộ lễ phục GV, lòng bỗng thấy có cảm giác một ngày không gặp, như cách ba thu, nhưng nghĩ đến lễ phục lại gợi nhớ cỡ B có rồi lại mất, nhất thời giận dữ ấn phím xóa luôn số. Khoảnh khắc xác nhận “có-không” Tiểu Bạch lại nhớ tổng tài từng giúp bạn trả tiền, lòng mang cảm kích, song tiền ấy cũng trừ vào lương của bạn, lại muốn xóa, nhưng nghĩ tổng tài từng cho bạn ngủ nhờ một đêm trong khi say xỉn, lòng lại không nỡ, rồi nhớ tổng tài từng bỏ bạn giữa đường, kiên quyết định xóa, nhưng…

 

Đúng lúc Tiểu Bạch đang do dự “xóa hay không xóa, đó là vấn đề”, tay bấm ngay vào phím gọi.

 

Tiểu Bạch囧 rồi.

 

Vội ngắt điện thoại, tắt nguồn gấp rồi tống vào ngăn kéo, bạn lại tiếp tục lôi truyện ra đọc.

 

Mặc Duy Chính từ phòng họp đi ra ngang qua gian trà nước, bỗng thấy điện thoại rung lên, hắn lấy ra vừa nhìn, liền thấy “1 cuộc gọi nhỡ” , xe,m tiếp gặp ngay 5 chữ “Ta là Chu Tiểu Bạch”, Mặc Duy Chính khẽ bật cười một tiếng, bạn sửa lúc nào thế nhỉ, đột nhiên tiếng cười ngừng ngang, nhân viên xa lạ trong phòng trà nước thò đầu ra hỏi, “Tổng tài, anh muốn uống trà?”

 

Mặc Duy Chính thoáng ngây ra, hồi lâu mới đáp, “Mai đưa máy lọc nước vào phòng tôi, tôi tự lấy được rồi.”

 

Trở về phòng, Mặc Duy Chính nhìn di động, lẽ nào có việc? Nhưng sao chỉ kêu có một tiếng? Hắn do dự gọi lại, chỉ nghe giọng nữ uyển chuyển vang lên, “Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy…”

 

Có lẽ là bấm nhầm rồi, Mặc Duy Chính cười khổ một nụ, nhớ tới ngày đó Tiểu Bạch to tiếng với chị một trận xong liền xông ra ngoài, hắn đuổi theo lại bị Tiểu Bạch trỏ thẳng vào mặt, “Tôi ghét loại thẳng nam nhà anh! Cả nhà anh đều thẳng!”

 

Thì ra cảm giác bị người ta ghét là thế này đây, hắn bỏ di động lên bàn, uống cạn chén nước đã lạnh ngắt từ lâu, nghĩ phòng làm việc đặc biệt vắng vẻ.

 

Lúc ăn trưa, Tiểu Thụ hỏi Tiểu Bạch đã thích nghi này nọ chưa, Tiểu Bạch không đành lòng đả kích Tiểu Thụ là không ai mắng bạn không xem nổi GV, miễn cưỡng cười nói bạn đang sung sướng chưa từng thấy, càng nói càng chua xót, nghĩ bản thân quả thực đáng bị xem thường.

 

Bị xem thường bao giờ cũng là bản thân tự hạ mình mới bị người khinh, Tiểu Bạch rốt cục đã hiểu vì sao trước đây Mặc Duy Chính mắng bạn suốt ngày, truy đến cùng chính vì Tiểu Bạch bạn tự tìm khổ, bị mắng xem GV còn thấy đặc biệt hứng khởi, xem ra bản thân thực sự là một M (Masochist) thích bị ngược đãi.

 

“Nhưng…” Tiểu Thụ càng cho bạn tự tung tự tác, Tiểu Bạch càng thấy bất an, thiên hạ làm gì có cơm nào là miễn phí (1), Tiểu Bạch đột nhiên cảm thấy đi làm xem GV là chuyện bất ổn cỡ nào, nhất là sếp của bạn còn mỉm cười để bạn xem, loại cảm giác này so với lúc Mặc Duy Chính mắng mỏ còn khiến Tiểu Bạch thấy ớn lạnh hơn, “Tôi muốn làm gì đó…chứ cứ cả ngày cắm đầu vào vi tính hại người lắm .”

 

“Ừm…” Tiểu Thụ tán thành, “Cũng đúng, có điều đừng quá sức, con gái thoải mái chút thì tốt hơn, Tiểu Nguyệt bình thường cũng đâu làm gì mấy.”

 

Lã Vọng Nguyệt gật đầu, “Bằng không chiều nay đi dạo phố đi.”

 

Tiểu Bạch xấu hổ gật đầu, giương mắt nhìn Tiểu Thú đối diện đương mỉm cười, phảng phất thấy Tiểu Thú mọc ra chòm râu bạc trắng như cước, mỉm cười xoa xoa đầu bạn, “Lại đây nào, Tiểu Bạch, cho cháu ăn kẹo…”

 

Ông nội…

 

Tiểu Bạch rùng mình cắm đầu cắm cổ ăn, không dám liếc hắn thêm lần nào nữa.

 

Ở công ty KL gặp Tiểu Bạch, Hoàng sóng thần đương nhiên biết rõ ngọn nguồn lạch sông, con đường trước mặt không còn cản trở, lập tức kích động gọi cho hai vị phụ huynh nhà họ Mặc, một là ân cần thăm hỏi, hai là nhắc nhở về sự tồn tại của bản thân.

 

Ai ngờ đâu hai cụ vừa nghe Tiểu Bạch vỗ mông bỏ đi rồi, qua loa lấy lệ đáp lễ Hoàng sóng thần mấy câu rồi ngắt luôn, một cú điện thoại như đòi mạng liền phi thẳng tới chỗ ông con quý tử “tám có tám không”, “Con nói xem, Tiểu Bạch đi đâu rồi?”

 

Mặc Duy Chính có miệng mà khó đáp, chỉ đành nói, “Chính cô ấy muốn đi…”

 

“Tự đi?” Mặc lão đa hỏi, “Nhất định là con không chịu cải tạo, chọc giận Chu tiểu thư.”

 

Mặc Duy Chính tự ngẫm bản thân chỉ còn nước nhào vào lòng một nam nhân khác Tiểu Bạch mới hòng thoả mãn, nhớ tới những lời bạn nói, trừ phi mình thích nam nhân bạn mới thích mình, vậy thì xem ra bị ghét cũng không phải chuyện ngày một ngày hai hay bất ngờ gì cho cam.

 

“Con nói xem lý do thế nào!” Mặc lão nương ngồi bên xen vào ngang xương, đâu thể nào để con dâu dễ dạy khó lắm mới có được lại thoắt cái chạy mất được!

 

“Con không rõ lắm…” Mặc Duy Chính ngập ngừng đáp, hồi lâu mới tiếp, “Thực ra Tiểu Bạch với chị con có chút bất hòa…”

 

“Hoành Uyển?” Mặc lão đa nói, “Nó làm sao?”

 

Nói đến đây Mặc Duy Chính cũng chỉ đành nói trắng ra giữa sở thích của Tiểu Bạch cùng quan niệm của chị mình đối lập nhau như vực thẳm với trời cao, cứ ngỡ sau khi nói ra sở thích của Tiểu Bạch , cha mẹ cũng không còn ưa Tiểu Bạch nữa rồi, chuyện này cũng tốt, đằng nào bản thân cũng đã hết hi vọng, nào hay vừa nghe xong, phản ứng của Mặc lão nương thật ngoài dự đoán, “Thật á? Con bé thích xem nam nhân với nam nhân?”

 

“Vâng…” Mặc Duy Chính ỉu xìu đáp.

 

“Trời ạ!” Mặc lão nương cảm thán, “Thật quá tốt ! Con dâu như vậy nhất định sẽ không ngoại tình!”

 

Mặc lão đa cũng thêm một câu, “Không sai… Công ty gần đây cũng muốn mở rộng sang thị trường đồng tính, đúng là cần tham khảo một chút.”

 

Mặc Duy Chính há hốc miệng kinh ngạc, chỉ nghe hai vị bề trên ra chỉ thị, “Mặc kệ là chị con cũng thế, Tiểu Bạch không thích con cũng thế, tóm lại con nhất định phải chiếm được Tiểu Bạch về tay, thảo nào Tiểu Bạch nói con nhiều khuyết điểm, theo ba thấy con chả có chút nhiệt tình nào! Mất mặt quá!”

 

______________________________

 

Chú thích :

(1)        Gốc là “cầm của người tay ngắn, ăn của người miệng câm” , ý là cầm đồ của người ta cho sau này họ nhờ vả gì cũng không chạy được, ăn của người ta cho sau này người ta cần gì cũng không thể từ chối (chắc có chút tương tự “của biếu là của lo, của cho là của nợ” của Mai An Tiêm nhà ta)

 

 

 Chương 42

 

Mặc thẳng nam lòng phiền muộn nghĩ rằng, cuộc đời Tiểu Bạch hẳn là đã vào đến thiên đường, đáng tiếc thiên đường chẳng nuôi heo, Tiểu Bạch chính đang cầm hộ khẩu thiên đường sống tháng ngày địa ngục. 

 

Địa ngục của hoạ sĩ là không có mắt, địa ngục của nhà soạn nhạc là không có tai, địa ngục của hủ nữ là thấy nam nam không còn thấy tình cảm mãnh liệt dâng trào.

 

Tiểu Bạch không chịu nổi tịch mịch ở công ty KL nỗ lực làm việc, chăm chỉ công tác, đằng nào có về nhà cũng chỉ chơi dài, liền một tuần làm thêm đủ sáu ngày, phấn đấu trở thành nhân viên gương mẫu, “chiến sĩ thi đua”.

 

“Tiểu Bạch … Ngươi đâu cần lo anh ta sa thải chứ.” Lã Vọng Nguyệt nói, “Không cần phải … làm việc như phát cuồng thế đâu.”

 

Tiểu Bạch thò đầu khỏi chồng văn kiện, “Nhưng không làm việc thì làm gì?”

 

loading...

“Nói cũng phải…” Lã Vọng Nguyệt lẩm bẩm, “Ngươi chẳng qua mắc chứng mất hứng tạm thời, chờ vài ngày sẽ ổn thôi.”

 

“Ai…” Tiểu Bạch dài giọng than, tiếp tục cần mẫn “cày cuốc”. Cũng không biết có phải do bà “Ghét cong” ngự tỷ kia nguyền rủa, Tiểu Bạch đột nhiên không còn hứng thú với nam nam, dẫu không phải đảo 180o thành ghét , nhưng đã không còn cảm xúc mạnh mẽ như xưa.

 

Tối hôm nào đó, Tiểu Bạch vô tình nhớ lại chuyện tổng tài ngày ấy bắt gặp bạn cùng Tiểu Thụ, bóng lưng cô đơn của tổng tài khiến Tiểu Bạch bỗng run lên như tắm trong gió lạnh, Tiểu Bạch xoay người liền bị đụng vào cửa, trước mắt sao bay tới tấp, đầu ong một tiếng, Tiểu Bạch囧 rồi.

 

Tỉnh lại rồi không sưng không tấy, di chứng duy nhất là xem GV mà ngủ gà ngủ gật.

 

Lã Vọng Nguyệt nói, đó là do dây thần kinh nào đó trong đầu Tiểu Bạch bị dời chỗ, đòi Tiểu Bạch đập thêm lần nữa, Tiểu Bạch đụng tiếp đầu đầy xanh tím, từ heo lười bỗng thành ong mật cần lao.

 

Cố Nhã nghe xong tin này ở nhà cười đến nửa ngày, Tiểu Hòa càng kích động hỏi Tiểu Bạch va phải chỗ nào, muốn đem trạch nữ Cố Nhã đụng đầu một cái trở thành bình thường.

 

Thông tin Tiểu Bạch “mất trí” cứ thế mà truyền tới bên tai Mặc Duy Chính.

 

Mặc Hoành Uyển mỉa mai cười nói, “Ai… Xem ra cũng không phải thích GAY thật nhỉ. Ắt là ở công ty ta lấy lý do này ngụy trang cho cái sự lười, đi ăn máng khác là liều sống liều chết làm việc.”

 

Mặc Duy Chính nghe xong lòng bất mãn, nhưng nói cũng không nói nên lời.

 

Một buổi tối, trước lễ tình nhân trong truyền thuyết còn một tuần, BLOODY MARY đã bắt đầu sắp xếp ghế tình nhân, Cố Nhã chỉ biết ở nhà lăn qua lăn lại, chỉ đành dựa vào quân cứu viện Tiểu Bạch cần cù.

 

“A…” Tiểu Hòa nhìn Tiểu Bạch cảm thán thốt lên, há hốc miệng hồi lâu không cách nào khép vào được, Tiểu Bạch thừa hiểu ý của hắn, đại khái là “Heo cách ba ngày, đào mắt ra nhìn” (1) .

 

“Sẽ ổn, sau này sẽ ổn.” Tiểu Bạch nhìn bộ dạng của giật mình Tiểu Hòa, chỉ e hắn thực sự muốn đào mắt ra nhìn mình, vội vàng giải thích, “Chỉ là tạm thời thôi.”

 

“Có muốn tìm một đạo sĩ tới không?” Tiểu Hòa đánh giá Chu Tiểu Bạch nói, “Tôi nghi là trúng tà rồi?”

 

Tiểu Bạch sửng sốt, bỗng nhớ lại lần kia bị tổng tài vác tống ra ngoài phòng bạn cũng từng nói thế, đột nhiên nghĩ hình bóng tổng tài hệt như nam diễn viên trong GV đang dần khuất xa phía chân trời, “Không sao đâu… Không chừng mai ngày kia là ổn rồi.”

 

Tiểu Hòa kì thực mong muốn Tiểu Bạch càng duy trì càng tốt, phải biết quân cứu viện cần lao còn cóp sức khỏe như Tiểu Bạch đích thực hiếm thấy, huống hồ lại không đòi tiền.

 

Tiểu Bạch giúp bày biện bố trí lại hết đâu đấy xong xuôi đã sắp tới nửa đêm, quán bar cũng trở nên náo nhiệt, rất nhiều cặp tình nhân trẻ lục tục kéo tới, Tiểu Bạch nhìn một đôi nam nữ xứng hợp không hiểu sao càng xem càng thuận mắt, vừa vặn lại đi vào một đôi nam- nam trông dung tục dữ tợn, Tiểu Hòa hất đầu nói với Tiểu Bạch, “Kìa, sở thích của cô!”

 

Tiểu Bạch vốn cũng chỉ thấy hứng thú với trai đẹp, càng không nói giờ trước mắt xuất hiện là một đôi hại cả tầm nhìn, lòng đã thấy ghét, vừa xoay đầu liền gặp Mặc Duy Chính đang tiến vào.

 

Ánh mắt Mặc Duy Chính cũng lộ vẻ sửng sốt, nhưng chỉ gật đầu chào.

 

Tiểu Bạch bỗng có chút xấu hổ, cảm giác hệt như sau lưng chồng gặp người yêu cũ , cười gượng gật đầu đáp lại, “Chào tổng tài…”

 

Mặc Duy Chính nhìn Tiểu Bạch trong tay còn cầm khăn lau, nhìn bạn trong mắt quả thực không còn sức sống vốn có, không biết là vui mừng hay cô đơn, nhạt nhẽo nói một câu, “Ở công ty khác làm cho tốt nhé…”

 

Tiểu Bạch ngây ngốc gật đầu, đột nhiên nhớ tới lúc bạn còn bé khi cho chó nhà mình nuôi đi thường xoa đầu nó, nói, “Lông xù à, tới nhà khác phải nghe lời đấy…”

 

Tiểu Hòa thấy không khí khó xử, vội hỏi Mặc Duy Chính, “Này, hôm nay rảnh sao, vẫn như cũ?”

 

“Ừm.” Mặc Duy Chính lên tiếng, quay đầu hỏi Tiểu Bạch, “Đã quen chưa?”

 

“Tốt tốt…” Tiểu Bạch bắt đầu liệt kê những điều vui sướng ở công ty KL, “Đường truyền tốc độ cao, cho phép tôi down GV xem, trưa có thể ăn McDonald…”

 

Mặc Duy Chính nhấp một ngụm rượu, ngữ điệu chua cay như ly Bloody Mary trong tay, “Kỳ thực yêu cầu của cô cũng không cao…”

 

Nghe hắn nói vậy, Tiểu Bạch bĩu mổi, “Không phải chứ, cả chút yêu cầu nhỏ nhoi ấy tổng tài cũng đâu có cho!” Chỉ là giờ có người cho Tiểu Bạch lại không sao tiêu hóa nổi.

 

Mặc Duy Chính trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mở miệng, “Nếu giờ tôi cho phép?”

 

Tiểu Bạch từng ở trên giường trở lăn lộn mấy vòng, nhớ tới Ngô Tam Quế vì Trần Viên Viên bị đoạt mà nổi giận hàng Thanh, ngẫm nghĩ nếu trả Trần Viên Viên lại cho Ngô Tam Quế, hắn có lẽ không làm phản nữa? Không có đâu!

 

Trần Viên Viên của Ngô Tam Quế hắn biết đâu đã thành Trần Viên Viên của người khác mất rồi?

 

Đây là về phương diện tinh thần, Tiểu Bạch cũng như vậy, lòng tự trọng đã bị tổn thương, ngựa hay không ăn cỏ nhai lại, có thấy heo ăn cám hâm lại bao giờ?

 

Vì vậy Tiểu Bạch ở quán bar cương quyết đáp lời tổng tài, “Tổng tài, tôi giờ không thích nam nam nữa, cho tôi cũng chẳng cần.” Sau đó vỗ PP lủi mất.

 

Mặc Duy Chính ngày trước từng tưởng có thể dùng sức hấp dẫn của bản thân mê hoặc Tiểu Bạch, đáng tiếc Tiểu Bạch chỉ quan tâm BL.

 

Mặc Duy Chính hôm nay trông cậy vào sức hấp dẫn của BL mê hoặc Tiểu Bạch trở lại, đáng tiếc Tiểu Bạch đã đụng hỏng đầu.

 

Tiểu Hòa nhìn Mặc Duy Chính bị Tiểu Bạch để lại một câu rồi quăng ở quán bar, nói, “Sớm biết thế này xưa kia hà tất làm vậy.”

 

“Ngươi khỏi cần nói mát.” Mặc Duy Chính xem thường nói.

 

“Ta nghe Cố Nhã nói Tiểu Bạch bị bà chị BH (2) của ngươi chọc mà chạy?” Tiểu Hòa cười nói.

 

“Chắc là vậy.” Mặc Duy Chính cũng không biết nói ra sao.

 

“Con gái sợ nhất bị ăn khổ của mẹ chồng với bà cô.” Tiểu Hòa như rất có kinh nghiệm nói, “Ngươi xem Cố Nhã đâu có nói chuyện với mẹ ta nhiều, mà đã ở xa nhau thì chẳng có vấn đề gì, ngươi cũng đâu có sống chung với chị, cũng nên nói rõ với Tiểu Bạch chứ!”

 

“Nói cũng đúng, tính ra chị của ta cũng chẳng ảnh hưởng gì…”

 

“Vậy vấn đề là ngươi rồi.” Tiểu Hòa nói, “Cẩn thận để lâu, vốn là của mình cũng mọc cánh mà bay mất đấy!”

 

“Cô ấy làm gì có cánh!” Mặc Duy Chính bực bội nói. 

 

Tiểu Hòa cười không đáp, trong quán bar đương phát bài hát của Trương Thiều Hàm, giọng nữ xa xôi hát rằng, “Em biết, em vẫn có một đôi cánh vô hình, đưa em bay…”

 

“Khụ!” Mặc Duy Chính sặc lên, buông ly xoay người định đi, Tiểu Hòa gọi với theo, “Valentine ta để lại cho ngươi một bàn tình nhân nhé!”

 

_________________________

 

Chú thích :

(1)        Câu này nhại câu “Kẻ sĩ ba ngày không gặp, phải lau mắt mà nhìn”, ý nói thay đổi ghê gớm

(2)        BH : Viết tắt của Boy-Hate, ý ở đây chỉ ghét nam-nam

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: