truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 37-38 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


Chương 37

 

“5 năm mới phát hiện chồng là GAY?” Tiểu Bạch nhắc lại, “Cho tôi 5 giây tôi liền biết nam nhân là thẳng hay cong rồi?” 

 

Mặc Duy Chính không ngẩng lên, nói, “Đó là cô, huống chi anh rể với chị tình cảm tốt, chỉ có một ít bạn thân, ai lại nghi ngờ!”

 

“Thì ra là một BI à.” Tiểu Bạch trả lời, “Đổi lại là tôi còn vui muốn chết ấy chứ!”

 

“Hm?” Mặc Duy Chính ngẩng đầu, “Cô muốn tìm một song tính?”

 

“Không thể nào!” Tiểu Bạch đáp, “Tổng tài anh vừa hiểu được tiêu chuẩn chọn bạn đời của tôi rồi đấy!”

 

Mặc Duy Chính nghe tiếng bàn tính trong đầu bắt đầu gảy, bình thường Tiểu Bạch chỉ muốn đẩy hắn vào tay nam nhân, thì ra cũng không phải muốn tìm một GAY, mà là một BI! Mặc Duy Chính có chút đắc ý nói, “Thì ra là vậy, vậy cô cũng không nên tìm GAY vội, mà phải tìm một nam nhân tốt với cô, về lâu về dài mới có thể đem nam nhân kia đi …cải tạo theo yêu cầu!”

 

Hắn thấy Tiểu Bạch nghe rất chăm chú, nói tiếp, “Cô nghĩ xem, giờ cô cứ chăm chăm đi tìm GAY, người ta sao lại thích cô cho được!”

 

“Tổng tài anh thật lợi hại !” Tiểu Bạch nghe mà kích động, mắt hiện ánh sao nhìn Mặc Duy Chính, “Ngưỡng mộ quá đi. . .”

 

Mặc Duy Chính thấy công hiệu, bèn tiếp tục tẩy não Tiểu Bạch, “Cô trước hết tìm một nam nhân bình thường bồi dưỡng tình cảm mới là có lý nhất!” Câu tiếp theo chỉ hận không thể kêu to, tìm tôi này tìm tôi này!

 

Tiểu Bạch đảo mắt qua tổng tài, nghiêm túc gật đầu, chăm chú nhìn Mặc Duy Chính, nhìn bạn Mặc đang cảm xúc dâng trào, Tiểu Bạch cầm di động bấm liền, “Tiểu thụ à … Tôi muốn hẹn anh tối nay đi ăn.”

 

Tiểu Bạch cười ngắt điện thoại, Mặc Duy Chính sắc mặt xám xịt đứng dậy, “Cô cô cô… tìm hắn làm cái gì?!” Sau lần đánh nhau trước, Mặc Duy Chính đặc biệt cảnh giác với nữ vương thụ, nếu Mặc Duy Chính trước đây là tàng ngao (1) hiếm hoi cao quý, còn hắn bây giờ chính là cún trông cửa khắp nơi đều thấy, thấy người ngoài xâm nhập lập tức sủa nhặng lên.

 

“Chẳng phải tổng tài anh muốn tôi tìm nam nhân tốt bồi dưỡng tình cảm sao?” Tiểu Bạch trả lời.

 

“Tôi đây còn chưa nói tìm hắn!” Mặc Duy Chính nói, “Tìm người khác cũng được mà. . .”

 

“Giờ mới bắt đầu tìm, sao bằng tận dụng người quen.” Tiểu Bạch nói, “Hơn nữa Lã quản lí người cũng tốt. . .”

 

“Người quen đâu chỉ có mỗi mình hắn.” Mặc Duy Chính vòng vo bóng gió nhắc nhở Tiểu Bạch, Tiểu Bạch lại không có khả năng lĩnh ngộ tốt như vậy, “Vậy còn có ai nữa. . .”

 

Mặc Duy Chính cố tình ngồi dấn lên trước một chút, ra sức tô đậm cảm giác tồn tại của bản thân, lòng hét thầm, là tôi này là tôi này.

 

Tiểu Bạch liếc nhìn Mặc Duy Chính, “Tổng tài. . . Anh?”

 

“Ưm…Cũng không phải không được.” Mặc Duy Chính dù trong lòng tiểu nhân, mặt ngoài phải ra vẻ quân tử, bày dạng cao quý mới được.

 

Tiểu Bạch im thin thít không nói một lời, xoay người lau lau bàn.

 

Mặc Duy Chính kiên nhẫn hồi lâu rốt cuộc không nhịn nổi, “Sao cô không nói gì?”

 

Tiểu Bạch dọn dẹp ly tách đáp, “Tôi nói gì được bây giờ?”

 

“Nói gì cũng được.” Mặc Duy Chính dù sốt ruột nóng lòng cũng cố kiềm chế kích động.

 

“Tổng tài. . . Tôi phát hiện anh cũng không phải nhàm chán bình thường đâu.” Tiểu Bạch lấy di động ra, chỉ chỉ ra dấu, “Đầu tiên là đổi tên đã rất ấu trĩ, bây giờ còn nói vậy? Anh cho kết hôn là chuyện hai người, anh anh em em cả đời chắc. Còn phải xem gia đình nữa!”

 

Mặc Duy Chính ngây ngẩn cả người, Tiểu Bạch đã lại nói, “Trước hết là mẹ chồng mong bế cháu, còn mẹ anh… ghê gớm lắm, không hợp. Thứ hai, tôi cũng không thích đụng “bà cô bên chồng”, bà chị “ghét cong” của anh, gặp tôi đã muốn xiên cho ba nhát, làm sao so được với quan hệ tốt giữa tôi với Tiểu Nguyệt chứ! Tôi cũng không phải đồ ngu. . . Ngự tỷ (2) với hủ nữ chọn ai là biết ngay! Quan trọng nhất là, tổng tài, hủ nữ bọn tôi cũng là có đạo nghĩa!” Bạn sao có thể tranh với Tiểu Nguyệt cho được cơ chứ!

 

Mặc thẳng nam lần thứ nhất bày tỏ trực tiếp vì “người ta” không thích nam nhân mà sinh non .

 

Hôm nay lần thứ hai kín đáo tỏ tình thì lại vì “đạo nghĩa” giữa hủ nữ mà lại sinh non .

 

Người ta nói sinh non nhiều… sau này… muốn sinh cũng khó.

 

Trên đời này nam nhân thường phải nổi điên vì một loại cảm giác, cảm giác bị đè nén giữa hai chiến tuyến.

 

29 năm sống trên đời Mặc Duy Chính lần đầu mới hiểu cảm giác ấy là thế nào, truy cứu nguyên nhân, chỉ có một là bản thân hắn bị khinh thường.

 

Tiểu Bạch buổi tối hẹn tiểu thụ đi ăn, Mặc thẳng nam đòi đi theo ý đồ chống phá, Tiểu Bạch gọi luôn Tiểu Nguyệt , lại quên luôn sự tồn tại của Mặc Hoành Uyển , cuối cùng cuộc hẹn bốn người trở thành tổ hợp 2 nam 3 nữ đầy quái dị.

 

2 hủ nữ với 2 thẳng nam, cộng thêm một vị “ghét cong”.

 

Cơm ăn phân nửa mâu thuẫn đã dậy sóng, đầu tiên là Tiểu Bạch cùng Tiểu Nguyệt tán gẫu, Mặc Hoành Uyển nói, “Chu tiểu thư với Lã tiểu thư quan hệ tốt nhỉ. . .”

 

“Vì chúng tôi cùng thích nam nam mà!” Lã Vọng Nguyệt chả hề hay biết gì thốt lên.

 

“Cái gì?” Mặc Hoành Uyển bật hỏi.

 

Mặc Duy Chính muốn ngăn cũng đã không kịp rồi, Lã Vọng Nguyệt đã tận tình giải thích, “Là GAY đấy!” Bạn tin tưởng trên thế giới không có nữ nhân không thích BL, chỉ có nữ nhân không phát hiện bản thân thích BL.

 

Sắc mặt Mặc Hoành Uyển thoắt cái trắng bệch, Lã Vọng Thú biết tình huống vội nói lảng sang chuyện khác, “Học tỷ, kể chuyện nước Mỹ cho em nghe với.” Lã Vọng Thú với Mặc Hoành Uyển là học tỷ học đệ tốt nghiệp cùng một trường, quan hệ tự nhiên không tệ.

 

Ánh mắt Mặc Hoành Uyển đảo qua hai nữ nhân bất bình thường,  quay sang cười ưu nhã với Lã Vọng Thú, “Ở đó cũng chẳng có chuyện gì. . .”

 

Ngay lúc Mặc Hoành Uyển tản ra thứ mị lực thành thục ưu nhã tiếp chuyện tiểu thụ, đột nhiên Tiểu Nguyệt bên kia lại kéo anh một cái, “Xem này. . . Ta đã nói bọn họ có tướng CP (3) mà! Mũi anh tôi với tổng công giống nhau không!”

 

“Ừm ừm. . .” Tiểu Bạch đáp, Lã Vọng Nguyệt không hiểu tình huống, bình thường  bốn người bọn họ đùa giỡn cùng lắm là Mặc Duy Chính mặt nhăn mày nhíu, cũng chẳng thành vấn đề to tát gì, bèn nói, “Ngự tỷ, chị nghĩ sao?”

 

Mặc Hoành Uyển hung hăng trừng mắt nhìn Mặc Duy Chính, tỏ vẻ không hài lòng, Mặc Duy Chính vội giảng hòa, “Đừng nói chuyện này nữa. . .”

 

“Sao lại không nói!” Lã Vọng Nguyệt không biết trời cao đất dày, “Nói một chút đi. . .”

 

Mặc Hoành Uyển hít sâu một hơi, “GAY là thứ đáng ghét nhất đời!”

 

Tiểu Bạch với Tiểu Nguyệt sửng sốt 3s, lập tức bùng nổ, “Chị chị chị. . . Chị nói cái gì!” Tiểu Nguyệt kêu lên trước tiên.

 

Tiểu Bạch dù có lúc không có cốt khí, nhưng cơm có thể không ăn, tinh thần không thể khinh nhờn!”Chị còn dám nói như vậy! Chị không biết thưởng thức! Nam nhân phải ở chung với chị mới đáng ghét nhất!”

 

Sắc mặt Mặc Duy Chính giờ không còn là vấn đề đen hay xám nữa, chỉ vội quát Tiểu Bạch, “Đừng nói nữa!”

 

Tiểu Bạch khinh thường liếc Mặc Duy Chính, chán ghét ra mặt, “Hừ!”

 

Nữ vương thụ cũng vội xông lên can ngăn Tiểu Nguyệt, “Em. . .”

 

Mặc Hoành Uyển bị tức đến nói không thành lời, chỉ vào Tiểu Bạch bảo, “Người thế này để ở công ty làm sao được! Mai tống cô ta đi!”

 

Mặc Duy Chính bị cả hai bên khinh lập tức lên tiếng, “Sở thích cá nhân với công việc không liên quan đến nhau.”

loading...

 

Mặc Hoành Uyển bên trái không sao tin nổi căm giận trừng hắn, Chu Tiểu Bạch bên phải xem thường liếc hắn, Mặc Duy Chính cảm thấy lạnh buốt không gì sánh được, xông tới tận trời.

 

_______________________________

 

Chú thích :

(1)        Tàng ngao : loại chó đặc biệt tinh khôn, hung dữ , lì lợm và trung thành, một loại chó hiếm và đắt.

(2)        Ngự tỷ : ý như đại tỷ xã hội đen

(3)        Tướng Cp : ý như phu thê tướng, có nghãi là vợ chồng thường có nét tương tự nhau về ngoại hình

 


Chương 38

 

Có lẽ là tháng ngày tươi đẹp của Tiểu Bạch đã cạn, hoặc có thể cả thượng đế sáng tạo ra hủ nữ cũng thấy Tiểu Bạch YY quá lắm rồi, đêm qua lại còn dám nằm mơ thượng đế với (thánh) Peter chơi SM, thế nên đoạn đời khốn khổ của bạn bắt đầu rồi. 

 

Đầu tiên, Mặc Hoành Uyển cho rằng công việc của Tiểu Bạch quá nhẹ nhàng, để tiết kiệm nhân lực, Tiểu Bạch từ giờ phải pha trà rót nước cho nhân viên cả tầng, từ nhân viên trà nước chuyên trách của Mặc Duy thành nhân viên trà nước đại chúng

 

Tiểu Bạch căm giận muốn từ chức đến cuồng cả người, chẳng lẽ tiểu thụ lại không nhận bạn chắc? Lần lần đã qua quá giữa tháng, Tiểu Bạch đành vì lương mà nín nhịn, nhưng lòng thầm hạ quyết tâm, tháng sau bất kể bà “ghét cong” còn đây hay không, Tiểu Bạch kiên quyết ra đi!

 

Tiểu Bạch vốn cũng không phải chưa làm nhân viên trà nước đại chúng bao giờ, huống chi chửng qua lấy tách mở vòi thì đáng kể gì, vấn đề là “Ghét cong” nói để bảo đảm vệ sinh, mỗi nhân viên phải tự mang tách riêng đi uống, chính là phiền phức cực kỳ, một tầng lầu gần 50 nhân viên đồng nghĩa với không biết bao nhiêu loại chén bày ra trước mắt Tiểu Bạch, bạn thật muốn ngất luôn cho rồi!

 

Vị trí của Tiểu Bạch cũng từ phòng của Mặc Duy Chính chạy ra phòng trà nước ngày ngày đối diện thùng nước tổ chảng cùng một trời ly tách, chỉ nghe bên ngoài gọi một tiếng, “Tiểu Bạch, nước!”

 

Tiểu Bạch liếc xem là ai, mở miệng hỏi, “Là cái nào? Màu đỏ? Không phải à, xanh ư? Cũng không phải… Đen vậy?”

 

Vì vậy Tiểu Bạch rót một ly nước mà cứ như hát sơn ca vùng núi Bulgari , Mặc Hoành Uyển nghe thấy lại làm khó dễ Tiểu Bạch, ép bạn một ngày thuộc cho bằng hết ai uống tách nào, còn bồi thêm một câu “Nhân viên trà nước có thế cũng không làm được thì cuốn gói cho rồi.”

 

Tiểu Bạch từ bụng mẹ chui ra hơn 25 năm, vẫn nỗ lực đúng đầu trong đám ngốc ngếch, VIP trong hội ngây ngô, chuyện hao tâm tổn trí như vậy thật khiến bạn hết sức phiền muộn.

 

Tiểu Bạch chỉ đành cầm sổ ghi nhớ , “Tiểu Trương, màu đen, Tiểu Lý, màu xanh có chó, Tiểu Vương, đỏ không quai…”

 

Tiếp theo, ngự tỷ Mặc Hoành Uyển lại ban lệnh tối cao, xén bớt luôn thời gian nghỉ trưa của nhân viên , thế là Tiểu Bạch muốn ăn McDonald cũng chẳng xong, chỉ còn nước lê xác xuống canteen.

 

Thừa dịp không ai muốn uống nước, Tiểu Bạch vội gọi ngay cho Tiểu Nguyệt, “Tiểu Nguyệt à… Sống khổ quá đi!”

 

Lã Vọng Nguyệt nói, “Ta hỏi anh rồi, mụ ghét cong kia lúc còn đi học là một mụ không bình thường, mong cho ngươi đừng bị mụ sờ gáy.”

 

“Ta không thành vấn dề, ít ngày nữa là rút quân rồi, nhưng còn Tiểu Nguyệt muốn chung sống với tổng công, chẳng phải còn thảm hơn sao?” Dù bản thân có khổ, Tiểu Bạch cũng muốn nói ít “Đạo nghĩa giang hồ”.

 

“Ai…” Lã Vọng Nguyệt than thở, “Hay ngươi giúp ta lấy lòng mụ đi vậy? Đôi ta hai người như một, mụ tốt với ngươi lẽ nào lại quăng ta xuống bùn.”

 

“E không được đâu…” Tiểu Bạch không cố ý từ chối nhưng cũng biết chuyện này thách thức lớn lao quá.

 

“Tiểu Bạch, ‘nhất cự ly’ giờ chỉ có ngươi, ngươi giúp ta đi.” Tiểu Nguyệt cầu van bạn.

 

“Ừm…để ta thử xem vậy.” Tiểu Bạch hàm hồ đáp, đột nhiên thấy sau lưng lạnh buốt, quay đầu như cái máy liền thấy ngay Mặc Hoành Uyển đương liếc xéo Tiểu Bạch, “Tôi với tổng tài bàn việc, bưng nước vào đấy.”

 

Tiểu Bạch sợ đến gật đầu cái rụp, mau mau chóng chóng đi rót nước, người ta gần quan được ban lộc, Tiểu Bạch gần quan chỉ ăn mắng.

 

Bưng nước đi vào, bạn nhớ tới Tiểu Nguyệt đã xin viện trợ, bèn hít sâu một hơi, được hay không không phải vấn đề, vấn đề là giúp hay không giúp mà thôi.

 

Vào cửa, Tiểu Bạch liền ân cần mỉm cười đưa nước, “Mặc quản lí, mời uống nước, mời uống nước…”

 

Mặc Hoành Uyển liếc bạn một cái, “Để đó được rồi.”

 

“Cái này…” Tiểu Bạch dù đầu đụng vách cũng phải cố húc thêm vào cái, “Uống nhiều nước rất tốt cho sức khỏe đấy.”

 

“Tôi biết rồi.” Xem ra  Tiểu Bạch có húc cỡ nào, tường đồng vách sắt của Mặc Hoành Uyển cũng không xuy suyển.

 

Mặc Duy Chính thấy cảnh này kích động vô cùng, chị đã làm khó Tiểu Bạch đến thế mà Tiểu Bạch vẫn bám trụ công ty, hôm nay còn ra sức lấy lòng, vẫn ngỡ Tiểu Bạch với hắn vô tình, không ngờ lại chịu nỗ lực cải thiện quan hệ với bà chị , phá tan rào cản gia đình cùng hắn nắm tay hướng tới tương lai tươi sáng, nhất thời ngập lòng cảm xúc, thâm tình nhìn Tiểu Bạch, tựa như có thiên ngôn vạn ngữ muốn trao gửi mà lại bị “ghét cong” chắn đường, Mặc Duy Chính đột nhiên nghĩ hắn cùng Tiểu Bạch giống hệt như Ngưu Lang Chức Nữ, ngăn cách “đôi trẻ” chính là “Ghét cong” nương nương. Nghĩ tới đó, lòng bỗng đầy căm hận trừng mắt lên nhìn bà chị.

 

“Em nhìn chị làm gì?” Mặc Hoành Uyển lấy làm lạ hỏi.

 

“À… Không có gì.” Mặc Duy Chính mất tự nhiên vội chuyển ngay ánh mắt sang chỗ khác.

 

Tiểu Bạch ân cần tận tình đã vô hiệu, không làm sao được đành ra ngoài, thình lình có Lã Vọng Thú gọi tới hẹn bạn đi ăn, lập tức lòng vui phơi phới, reo hò nhảy nhót. Mặc Hoành Uyển nghe được tiếng cười của Tiểu Bạch, lạnh lùng thốt, “Điên điên khùng khùng…”

 

Vừa thấy Tiểu Thụ, sức lực Tiểu Bạch lập tức tăng vọt, ăn xong liền buông lời oán giận vị “ngự tỷ” kia, “Chắc chắn là tiền mãn kinh (1) rồi!”

 

Tiểu thụ chỉ cười cười, “Không muốn ở nữa thì cứ đi, tới công ty tôi là được.”

 

“Tôi sao lại không muốn!” Tiểu Bạch nói, “Làm nốt mấy ngày hết tháng lấy xong lương, bà cô đây vỗ mông bỏ đi ngay, van lạy gì cũng không thèm về!”

 

Lã Vọng Thú thấy Tiểu bạch uống cạn một ly rượu vang, biết bạn dính hơi men, cũng không để tâm mấy lời thô tục bạn vừa phun ra, “Tôi chờ cô đấy.”

 

Tiểu Bạch có chút say nhìn Tiểu Thụ ngồi dưới ánh đèn, càng thêm dụ hoặc, bèn sáp lại gần, “Tiểu thụ ơi tiểu thụ, anh thích tôi không? Tôi rất thích bộ dạng tiểu thụ của anh… Tiểu thụ thật tốt, tổng công đã là cái gì! 1 xu không đáng!”

 

Lã Vọng Thú hỏi ngược lại, “Vậy cô nghĩ tôi có thích cô không?”

 

“A…” Tiểu Bạch dài giọng, ngón tay khẽ chọc vào vai tiểu thụ, “Anh xấu quá, không chịu nói… Đươccj! Để tôi đoán! Tôi đoán anh thích tôi!”

 

Lã Vọng Thú cười khẽ một tiếng, “Làm sao cô biết?”

 

Tiểu Bạch gãi gãi đầu, “Vì lần trước ngực tôi nổ anh cũng không nói gì…”

 

Lã Vọng Thú không ngờ bạn lại lấy dẫn chứng kiểu này, nhưng chỉ biết gật đầu, “Cũng có lý nhỉ.”

 

Tiểu Bạch tay phác ra cỡ F của “sóng thần”, “Bọn họ nói thẳng nam đều thích cái này, nhưng tôi thấy không tốt tí nào, to quá thế nào cũng ung thư, lại còn rủ xuống…” Nói đến đây Tiểu Bạch căm hờn tiếp, “Tổng tài thật quá đáng, chê tôi ‘ sân bay’ mất mặt mới muốn tôi dùng ngực độn, tiểu thụ đâu có thế.”

 

Lã Vọng Thú gật đầu, “Phải rồi, mấy thứ đó đẻ ý làm gì.”

 

“Hay!” Tiểu Bạch lên giọng cao vút, “Biệt hiệu của tôi là bồn địa Tứ Xuyên, anh đã thấy bồn địa đồi núi nhấp nhô bao giờ chưa?”

 

“Ha ha…” Tiểu thụ bị Tiểu Bạch chọc cho bật cười thành tiếng, “Cô không cần lưu tâm làm gì, sau đó sẽ lớn mà…”

 

“Thật ư?” Tiểu Bạch cúi đầu liếc xuống, thần bí ghé sát vào tiểu thụ nói, “Tôi nghe nói làm H xong sẽ lớn đấy…”

 

______________________________________

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: