truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 17-18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


Chương 17

Chờ Mặc Duy Chính tống được Chu Tiểu Bạch hát chán rồi ngủ vào trong xe, đang tính mở máy bỗng ngây ra, người kia phải đem đi đâu đây? Phải rồi. . . Gọi điện thoại hỏi! Mặc Duy Chính giật lấy cái túi  Chu Tiểu Bạch vẫn ôm khư khư, lục lọi khắp cả “sào huyệt”, đổ ra một đống đồ tạp nhạp, hai cái đĩa dán nhãn  ”SHO” với “TAIKI”, một xấp dày thẻ giảm giá McDonald, một cái ví – không biết bên trong có manh mối gì không, như là hóa đơn điện nước chẳng hạn. . . Mặc Duy Chính mở ví chỉ thấy rống không, độc có một tờ hồng (1) và hai đồng xu. 

Bỏ qua vậy, gọi luôn điện thoại. Mặc Duy Chính lấy di động của Tiểu Bạch mò danh bạ, trên đầu là một ít tên có lẽ là bạn bè gì đó, nhưng Mặc Duy Chính cũng đâu thể nhấn bừa gọi bừa, chỉ tiếp tục dò, đường nhìn đột nhiên dán lại ở hai chữ “Tổng công”, Mặc Duy Chính ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm nút gọi, kết quả nghe tiếng chuông máy mình vang lên , móc ra liền thấy màn hình hiện hai chữ “Ngu ngốc”.

Người kia. . . Mặc Duy Chính ngắt máy, cầm điện thoại của Tiểu Bạch hí hoáy tự sửa tên.

Mặc Duy Chính thoả mãn nhìn tên sửa xong, bỗng nghe Tiểu Bạch bên cạnh ngáy lên một tiếng, a. . . tìm tiếp, nửa chừng ánh mắt Mặc Duy Chính dừng lại trên hai cái tên, “Mẹ” cùng “Cố Nhã”, hỏi mẹ bạn vốn là lựa chọn tốt nhất, nhưng. . . nghĩ đi nghĩ lại hắn bèn gọi cho Cố Nhã.

“Alô. . .” Đầu dây bên kia truyền đến thanh âm của Cố Nhã.

“. . .” Mặc Duy Chính tuy rất thân với Tiểu Hòa, nhưng trò chuyện với Cố Nhã cũng chỉ vài lần, đều là lúc tới quán bar thì thăm hỏi xã giao, đột ngột thế này cũng không biết nói gì cho phải.

Nhưng Cố Nhã bên kia lại không lề mề như hắn, “Heo Bạch chết tiệt, nói gì đi chứ!”

Nghe một tiếng rống, Mặc Duy Chính càng không biết nói gì cho phải, Cố Nhã đã lại lẩm bẩm nói tiếp, “Chắc chắn là chuẩn bị xem GV mông ngồi trúng vào phím gọi rồi. . .” Sau đó bên tai Mặc Duy Chính liền chỉ còn tiếng cô nàng ngắt máy….

Mặc Duy Chính quẫn bách ngó màn hình mấy giây, hạ quyết tâm gọi tới chỗ mẹ Tiểu Bạch.

“A lô. . .” Trong điện thoại lập tức truyền tới tiếng của một phụ nữ.

“Tôi. . .” Mặc Duy Chính rốt cục lấy hết dũng khí nói một tiếng, thanh âm nhỏ nhẹ yếu ớt không gì sánh được.

“Ta đương nhiên biết là ngươi rồi!” Người bên kia không nhịn được nói, “Không phải con heo ngươi thì còn ai vào đây? !”

“. . .” Mặc Duy Chính sửng sốt đến ngây người, lẽ nào Chu Tiểu Bạch với mọi người ngày thường cứ thế nói chuyện?

“Có phải lại hết tiền rồi không? “ Người kia cũng không buồn để ý việc hắn một mực im lặng, “Ta còn không biết ngươi, mượn cái kiểu gọi điện không nói câu nào vờ thương cảm là muốn xin tiền. . .”

Mặc Duy Chính hít sâu một hơi quyết định khôi phục hình tượng uy nghiêm sắc bén thường ngày, dùng giọng nam trầm đầy uy lực nói, “Con gái bác ở trên xe tôi.”

“. . .” Bên kia một mảnh tĩnh mịch, lát sau truyền ra một thanh âm run rẩy, “Anh. . . anh muốn gì?”

“Tôi muốn xin địa chỉ nhà cô ấy.” Mặc Duy Chính nói gọn.

“Anh. . .” Thanh âm bên kia càng thêm yếu ớt, “Vậy…anh… rốt cuộc muốn gì?”

“Đưa cô ta về nhà.” Mặc Duy Chính tâm sáng lòng trong đáp.

“Đưa nó về nhà làm gì chứ. . .” Thanh âm bên kia giờ không chỉ yếu ớt mà còn đầy sợ hãi.

“. . .” Mặc Duy Chính kinh ngạc, bản thân vốn chỉ muốn đưa Chu Tiểu Bạch về nhà, còn chuyện đưa Chu Tiểu Bạch về nhà làm gì cũng chưa từng nghĩ qua, nghẹn lời lúc lâu mới đáp, “Bác là mẹ cô ấy lẽ nào lại không rõ?” Nói xong chỉ nghe bên kia đã lặng ngắt như tờ, còn lại mỗi tiếng báo treo máy, Mặc Duy Chính càng nghĩ càng chẳng hiểu ra sao cả.

Trong xe Tiểu Bạch vừa ngáy khò khò vừa chảy dãi ra nệm xe trắng như tuyết, Mặc Duy Chính ghê muốn chết lòng đã tính tống Tiểu Bạch ra ngoài thì bỗng di động của Tiểu Bạch kêu vang, không ngờ là Cố Nhã ngắt máy khi trước, Mặc Duy Chính không nghĩ ngợi tiếp luôn.

“A lô. . .” Người ta bảo có cố gắng ắt được đền đáp, Mặc Duy Chính một hồi cố gắng ăn cần thăm hỏi cuối cùng nhận lại là ăn mắng cả một tràng dài dằng dặc——

“Thằng lưu manh trời đánh thánh đâm! Mày có mắt hay không vậy! Bắt cóc ai không bắt, lại bắt quỷ ngèo kiết xác như Chu Tiểu Bạch! Cướp tiền không tiền cướp sắc không sắc!”

Giữa tràng chửi như súng liên thanh Mặc Duy Chính mãi mới nói được một câu, “Tôi. . . là Mặc Duy Chính.”

Phải đến lúc Mặc Duy Chính đưa Tiểu Bạch về đến cửa nhà mình, từ đống hỗn loạn mà rút tỉa dần dần, suy đi tính lại mới hay mẹ Chu Tiểu Bạch cho hắn là cướp, nhờ Cố Nhã kêu gọi “kẻ bắt cóc” tìm lại lý trí mà thả Tiểu Bạch. Không ngờ Mặc Duy Chính mãi mới có thể hỏi địa chỉ nhà Tiểu Bạch lại nhận được đáp án cực kỳ ngoài dự đoán, chỉ nghe thanh âm của Cố Nhã không gì sánh được ngây thơ, “Gì kia? Địa chỉ. . . Nó bình thường vô công rồi nghề thì tới ngủ nhờ, nhưng cụ thể ở đâu thì tôi cũng không biết .”

“Vậy nhà bố mẹ cô ấy?” Mặc Duy Chính trực tiếp hỏi.

“A. . .” Cố Nhã đáp, “Ở thành phố T.”

Thành phố T. . . Mặc Duy Chính khóe miệng khẽ giật, tuy từ đây tới đó không có gì trở ngại, nhưng giờ đã gần nửa đêm, lái xe qua cũng phải mất hơn hai giờ, Mặc Duy Chính dứt khoát nói, “Tôi đưa cô ta tới chỗ cô.”

“Không được!” Cố Nhã kiên quyết đáp, “Hôm nay là ngày đặc biệt của tôi và Tiểu Hòa, tên kia không thể tới quấy rối.”

Vừa nghe xong, Mặc Duy Chính đỏ ửng mặt, ho khan một tiếng, “Ưm. . .”

“Không thì anh cứ đưa nó ra khách sạn cũng được.”

Mặc Duy Chính đang nghĩ cách này không tệ , nhưng chưa kịp nói gì, Cố Nhã đã tiếp tục, “Chỉ là Mặc tổng tài anh nửa đêm đưa một cô gái đang say vào khách sạn e gây ảnh hưởng không tốt thôi. . . Chuyện khác không thành vấn đề. . .”

Mặc Duy Chính biến sắc, “Ở nhà tôi được rồi.”

Cố Nhã bên kia treo máy xong, Tiểu Hòa nằm bên cạnh hỏi, “Em nói ngày đặc biệt gì vậy. . .” Miệng nói tay đã trườn đến quấn quanh eo Cố Nhã, ai dè bị bạn Nhã gạt luôn không thương tiếc, “Cút sang bên! Đừng cho tôi không biết anh với Tiểu Lý thu tiền hôm nay mắt đưa mày liếc!”

“Hiểu lầm mà. . . Đâu liên quan đến anh. . .” Tiểu Hòa vẻ mặt đau khổ cố sức thanh minh.

Mặc Duy Chính mở cửa xe, kéo Tiểu Bạch đang ngáy ngủ xuống rồi tra chìa mở cửa, vứt bạn lên sofa phòng khách, cởi áo ngoài móc lên giá, rót một ly nước uống một hơi cạn sạch, thở hổn hển ngồi đối diện với Tiểu Bạch còn mải chảy dãi, “Ngu ngốc. . .” Nói xong quăng một tám thảm lên người Tiểu Bạch, xoay người vào phòng tắm, vừa ra lập tức trở về phòng.

Đóng cửa phòng, Mặc Duy Chính bấm khóa, lên giường ngủ một hồi không hiểu sao lại trở dậy mở khóa rồi mới về giường ngủ tiếp.

_______________________________________

Chú thích :

(1)        Tờ hồng : ở đây tương tự như ta nói “tờ xanh”, dùng màu sắc chỉ thay cho mệnh giá tiền, tiếc là ta chưa có tìm hiểu được rốt cuộc là tờ giá trị bao nhiêu, chờ ta hỏi được sẽ bổ sung thông tin sau vậy.

 

Chương 18

Uống quá chén kết quả chỉ có ba, một mê man, hai đau đầu, ba… mắc tiểu.

Vốn nói người sống không thể nghẹn nước tiểu mà chết, nhưng nghẹn đến tỉnh thì có, Chu Tiểu Bạch đương ngủ trên sofa lăn một vòng xuống đất… Muốn đi vệ sinh quá đi! Với kẻ đại lười như Tiểu Bạch, ngủ nằm trong vòng mục tiêu cuộc đời, dù là đi WC cũng không thể mở mắt phá hư giấc ngủ. Bạn lơ mơ bò dậy, dựa vào phản xạ lâu ngày luyện thành, đứng dậy, đi thẳng, quẹo phải, mở cửa, tìm bồn cầu…

 

“A…” Đầu gối Chu Tiểu Bạch va phải gì đó ngã khuỵu xuống,  trong một thoáng Tiểu Bạch như bị nước lạnh dội trúng đầu mà tỉnh —— Xong! Sắp ngã vào bồn cầu rồi! Ai ngờ lúc Tiểu Bạch tiếp đất lại chẳng thấy chút cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo nào, mà lại rất mềm mại, lẽ nào… Bạn khi nào lại trang bị đệm ngồi bàn cầu nhỉ?

Mặc Duy Chính đương say giấc nồng đột nhiên gần nửa đêm như bị cả ngọn Thái Sơn ập xuống người, thoáng cái đã tỉnh, trợn mắt trong bóng tối chỉ thấy một bóng đen đang cựa quậy trên người , còn nơi nơi sờ loạn, “Ngươi ngươi ngươi… muốn gì chứ!”

“Bồn cầu… còn biết nói?” Tiểu Bạch so với Mặc Duy Chính còn khiếp sợ hơn, này đúng là chuyện kinh khủng nhất thiên hạ rồi, nửa đêm dậy đi vệ sinh, bồn cầu lại hỏi ngươi muốn làm gì? Tiểu Bạch cười ngơ ngẩn, “Một cái bồn cầu như ngưoi còn dùng vào việc gì, chẳng phải để giải quyết…”

“Giải quyết cái đầu cô!” Mặc Duy Chính nhìn ra là Chu Tiểu Bạch, lật người tống Tiểu Bạch bám dính lấy mình qua một bên, với tay mở đèn.

Tiểu Bạch bị đèn chiếu phải, thanh tỉnh không ít, he hé mắt nhìn Mặc Duy Chính trước mặt, “Tổng tài?”

loading...

“Phải.” Mặc Duy Chính cau có đáp, vậy là tỉnh rồi đấy!

“Anh… Sao lại ở trong toilet nhà tôi?” Tiểu Bạch mở to hai mắt nghiêm túc hỏi.

Hỏi xong mới nhận ra …  đừng nói là toilet, ngay cả nhà mình cũng chẳng phải! Hỏng bét!

“Tôi cũng đâu phải cái gì thánh nhân, sao tránh được sai lầm!” Tiểu Bạch cúi đầu khua môi múa mép, tự bồi thêm một câu danh ngôn tăng cường dũng khí.

“Là ‘nhân phi thánh hiền, thục năng vô quá’ (1).” Mặc Duy Chính nhìn bạn đầy vẻ khinh thường.

“Tôi sợ tổng tài anh nghe không hiểu, giúp anh phiên dịch một chút.” Tiểu Bạch tiếp tục mặt dày.

“Vậy thì thật cảm ơn cô quá…” Mặc Duy Chính nghiến răng nghiến lợi nói, lúc đó sợ Tiểu Bạch nửa đêm tỉnh giấc xảy ra chuyện mới không khóa cửa, không ngờ nhẹ dạ một lần kết quả lại… Hắn đột nhiên nghĩ tới Đông Quách tiên sinh với sói (2).

Tiểu Bạch đảo mắt một vòng ngó nghiêng nhà cửa của Mặc Duy Chính, “Tổng tài… Anh ở đây sao, tôi còn tưởng anh ở lâu đài hoành tráng lắm cơ đấy.” Tuy với một người mà nói ở nhà to cỡ này cũng quá xa xỉ rồi , nhưng so với Tiểu Bạch tưởng tượng thì còn cách xa lắm lắm.

“Ở đây tiện hơn.” Mặc Duy Chính thờ ơ đáp, “Tương đối gần công ty.”

Tiểu Bạch đứng dậy đi lòng vòng “thăm quan” mỗi phòng một chút, “Tổng tài anh cần nhiều phòng vậy làm gì?” ‘Chu môn cẩu nhục xú, lộ hữu đống tử cốt’ (Cửa son thịt chó để ôi, có thằng đói lả phơi thây ngoài đường) (3) mà! Chu Tiểu Bạch bạn quẫn bách đến có tiền nhà thì hết tiền cơm, tổng tài lại một mình một cõi xa hoa dâm dật!

“Phòng ở quá nhỏ cảm giác đè nén lắm.” Mặc Duy Chính bị Chu Tiểu Bạch dày vò đã hết cả muốn ngủ, dứt khoát tự rót cho mình một ly nước, thêm một ly cho Tiểu Bạch, “Uống nước giải rượu.”

Cảm giác đè nén… Tiểu Bạch quay đầu nheo mắt nhìn Mặc Duy Chính, tổng tài cả sống xa xỉ mà cũng viện lí do, Tiểu Bạch thật quá phẫn nộ! Giật lấy ly nước uống cạn sạch, nhìn Mặc Duy Chính không khác gì Dương Bạch Lao nhìn Hoàng Thế Nhân (4), “Ngủ thôi!”

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Bạch tá túc trong nhà Mặc Duy Chính từ sofa bò lên, “Đúng là thời điểm làm người ta nhiệt huyết sôi trào mà.”

Nói chưa dứt lời một cái đệm đã bay tới trúng đầu Tiểu Bạch, “Sôi trào thì rời giường, gọi heo dậy còn dễ hơn gọi cô.”

Tiểu Bạch cào cào tóc, chùi chùi nước miếng xuống sofa, theo thanh âm của Mặc Duy Chính tới phòng vệ sinh, nhìn tổng tài đang ưu nhã đánh răng, Chu Tiểu Bạch ngây ngẩn cả người, “Tôi… không có bàn chải.”

Mặc Duy Chính liếc sơ bạn một cái, “Lát xuống hàng tạp hóa mua nước súc miệng.”

“Tôi không có khăn mặt.” Tiểu Bạch lại nói.

Mặc Duy Chính nhìn một lượt phòng vệ sinh ngăn nắp sạch sẽ nhà mình, tống tiễn hết bọt kem trong miệng mới đáp, “Lấy tay rửa.”

Tiểu Bạch giật giật tóc, “Tôi không có lược.”

Mặc Duy Chính súc miệng xong lại liếc bạn, “Cô chải đàu hay không cũng như nhau.” Nói xong định bước ra, Tiểu Bạch nhanh miệng gọi lại, “Nhưng… Tổng tài, tôi không có quần áo thay.”

“…” Mặc Duy Chính trầm mặc hồi lâu, “Tôi đưa cô về nhà là được, hôm nay.. cho cô nghỉ.”

Được nghỉ ơi được nghỉ… Vừa nghe được hai chữ như thuốc tăng lực, Tiểu Bạch lập tức tinh thần tỉnh táo, cả đầu say rượu cũng không còn thấy không đau nữa! Giường của bạn, các tiểu thụ của bạn, cởi sạch quang ngoan ngoãn nằm xuống chờ bạn về nào!

Mặc Duy Chính lúc chờ đèn đỏ liếc sang Tiểu Bạch ngồi bên tóc rối tung, quần áo nhăn nhúm còn hoa chân múa tay hưng phấn tột độ, lập tức hối hận đã quyết định cho bạn nghỉ.

Tiểu Bạch tâm tình đặc biệt tốt bèn hạ kính xe ngó ra ngoài, ngay bên cạnh cũng có một chiếc xe dừng đợi đèn đỏ, đúng là tâm tình tốt nhìn cái gì cũng tốt, ánh dương quang lấp lánh, xe cũng đẹp, cả gương mặt tài xế cũng như vậy quen mắt. Quen mắt? Rất quen mắt! Tiểu Bạch lập tức ngây người.

Lã Vọng Thú bên kia cũng rất kinh ngạc hạ kính xe, “Chu tiểu thư?”

Ba tiếng dịu dàng cất lên làm hai người trong xe hết hồn, “Cái gì?” Mặc Duy Chính biến sắc nhìn qua, đường nhìn hai người chạm nhau đúng chỗ Tiểu Bạch còn nguyên bộ dạng mắt nhập nhèm đầu tóc rối tung…

Kết quả cuối cùng là… Mặc Duy Chính đi làm, dù sao hắn sáng nay còn một cuộc họp, Lã Vọng Thú thì đưa Tiểu Bạch qua công ty KM, gặp phải kết quả như vậy chính là vì muốn chứng minh tổng tài với Tiểu Bạch thực sự không có gì, cách tốt nhất là quăng Tiểu Bạch “bỏ chợ”. Tổng tài ngạo mạn nói, “Mang theo cô ta thật sự rất phiền, qua giao lộ này tôi sẽ để cô ta tự đi.”

Lã Vọng Thú lập tức nói, “Như vậy sao được, Chu tiểu thư như bây giờ… thôi, để tôi đưa cô ấy vậy.”

Ngồi cạnh tiểu thụ, Tiểu Bạch liền như cá gặp nước, “Cảm ơn anh, Tiểu Thú!”

Lã Vọng Thú nhẹ nhàng mỉm cười, “Chu tiểu thư đừng khách khí.”

“Gọi Chu tiểu thư gì chứ.” Tiểu Bạch dũng cảm vỗ vai tiểu thụ, nhân tiện “chấm mút”, vai tiểu thụ quả nhiên rất gợi cảm mà, “Gọi Tiểu Bạch được rồi.”

“Tôi còn tưởng Mặc tiên sinh đưa cô về nhà kia…” Ngữ khí của hắn có chút trách cứ, nhìn ánh mắt ngơ ngơ của Tiểu Bạch nói thêm, “Ý tôi là đêm qua.”

“A…” Tiểu Bạch hồi tỉnh lại, “Chuyện kia đâu có gì.” Nói xong bạn bỗng hỏi gấp, “Hôm qua tôi say không nói lung tung gì chứ…” Bạn tự biết bệnh mình rượu vào lời ra, hết hát hò lại chúc rượu.

Lã Vọng Thú mỉm cười, nhớ lại bộ dáng của Tiểu Bạch khi đó, “Không nói gì…”

“Vậy là tốt rồi.” Tiểu Bạch lúc này mới an tâm, cứ nhắc đến chuyện uống rượu hôm qua, mặt tổng tài liền đen như nhọ nồi, Tiểu Bạch căn bản không dám hỏi, ai ngờ cũng chẳng có gì, tổng tài đúng là thích dọa bạn.

.

.

.

Chú thích :

(1)        Nhân phi thánh hiền, thục năng vô quá : trích từ sách của đạo Nho, ý nói “người chẳng thánh hiền, ai không lỗi?”, bạn Bạch không nhớ cả câu, chỉ biết diễn ý nên mới nói thành “cái gì thánh nhân”

(2)        Đông Quách tiên sinh với sói :

Xưa có truyện kể Đông Quách tiên sinh (thực ra đây không cụ thể là tên người mà chỉ vị tiên sinh ở ngoài thành phía Đông) gặp sói như sau :

Dãy Thái Hằng Sơn bây giờ ở tại Hà Bắc Bình Sơn, vào thời xuân thu chiến quốc được gọi là nước Trung Sơn. Có một thời, Triệu Giản Tử của nước Tấn đến săn bắn tại Trung Sơn, bắn trúng một con sói, sói bị thương phóng chạy thì gặp Đông Quách tiên sinh. Đông Quách tiên sinh nhìn thấy con sói thật tội nghiệp bèn ra tay cứu nó.

Không ngờ, con sói sau khi thoát hiểm thì muốn ăn thịt ông ta, Đông Quách tiên sinh cơ trí nói với con sói, nếu hỏi ba vị tiền bối mà cả ba vị đều nói ông ta đáng bị ăn thịt, thì ông ta sẽ ngoan ngoãn để sói ăn. Kết quả, lão thụ, lão ngưu đều nói ông ta đáng bị ăn thịt, cho đến khi gặp một cụ già nói không nên, cuối cùng thì ông ta cũng nhặt lại được mạng sống suýt mất tiêu của mình.

Từ đó về sau, người ta thường dùng “Đông Quách tiên sinh” để hình dung những người không phân biệt thiện ác.

(3)        Kì thực câu này là “Chu môn tửu nhục xú, lộ hữu đống tử cốt” (Cửa son rượu thịt để ôi, có thằng đói lả thây phơi ngoài đường ) – trích từ bài thơ Tự kinh phó Phụng Tiên huyện vịnh hoài ngũ bách tự của Đỗ Phủ, ý tứ là”nhà giàu rượu thịt ê hề không ai đụng, ngoài đường kẻ ngèo chết đói chết rét”, tương tự câu “Kẻ ăn không hết người lần không ra”

Bạn Bạch nhà ta do trí nhớ tồi tàn, nhớ sai một chữ từ “tửu nhục” thành “cẩu nhục” (thịt chó)

(4)        Dương Bạch Lao, Hoàng Thế Nhân là hai nhân vật trong bộ phim “Bạch Mao Nữ” của Trung Quốc, theo ta biết thì đại khái là Hoàng Thế Nhân ỷ thế giàu có ức hiếp Dương Bạch Lao, cưỡng bức con gái ông ta là Hỉ Nhi, còn ép chết ông ta.

Ánh nhìn của Dương Bạch Lao với Hoàng Thế Nhân ra sao, đương nhiên không nói cũng biết!

Bộ phim này thời cách đây mấy chục năm khá có tiếng, bạn nào thử hỏi bậc ông bà chú bác lớn lớn tuổi chút chắc rõ hơn ^^

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: