truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong – Chương 15-16 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...


Chương 15

Chu Tiểu Bạch bưng trà vào đặt trước mặt Mặc Duy Chính rồi “lên đường về nước”, ngồi một bên gõ phím gõ văn kiện gõ máy tính gõ luôn cả đầu… Sao còn chưa nói xong nhỉ! Cố tình liếc chừng Lã Vọng Thú đang mải nói, bạn quả thực rất nghi người này là thụ! 

Cuối cùng cũng tới giờ ăn, Tiểu Bạch tràn trề xúc động nghĩ bản thân tốt đến mức cả ông Trời cũng muốn giúp bạn rồi, đúng lúc bạn không có tiền lại để hai người kia bàn việc mà truyền thống tốt đẹp lâu đời của Trung Quốc chính là nói chuyện trên bàn rượu! Trăng say sưa chim cũng say sưa (1), đại gia say sưa bàn hợp đồng. Chờ bọn họ bàn chuyện trên bàn rượu, chẳng phải bạn cũng có thể ăn nhờ được mấy chén cơm sao!

Nhưng… Chu Tiểu Bạch đã quên, cái đó chỉ dành cho cơ quan chính phủ với doanh nghiệp, không phải hai doanh nghiệp tư nhân thế này.

Tỷ như, Lã Vọng Thú lên tiếng, “Chúng ta cùng đi ăn một bữa nhé.”

“Ừm…” Mặc Duy Chính đưa tay nhìn đồng hồ, “Cũng đến giờ ăn rồi, chúng ta sang nhà hàng Ý bên cạnh vậy.”

Gì? Lại ăn cơm Tây! Tiểu Bạch biến sắc, làm gì chứ! Ăn cơm Tây nói chuyện thế nào, quan trọng nhất là ——

“Vậy chúng ta đi thôi.” Mặc Duy Chính mở cửa ưu nhã nói.

Tuyệt đối sẽ không gọi bạn!

Nếu ăn cơm Tàu thì để khuấy động không khí, đừng nói là trợ lý sát sườn như Chu Tiểu Bạch, cả mấy quản lý chẳng liên quan gì cũng phải gọi tới, thừa dịp bọn họ nói chuyện bàn việc bạn có thể nhiệt tình ăn uống rồi. Đáng tiếc Mặc Duy Chính kia quả thực là kẻ sính ngoại đệ nhất, ăn cơm Tây sinh nghiện rồi! Tiểu Bạch thở dài, nghiêng người rút tiền trong ví, một ngày 10 tệ, trưa xuống canteen, tối canh suông.

“Chu tiểu thư thì sao?” Đột nhiên thanh âm của Lã Vọng Thú như tiếng rên của nam diễn viên GV chấn động cả cõi lòng Chu Tiểu Bạch.

“Cô ta?” Mặc Duy Chính nhíu mày lạ lùng hỏi. Hoàng sóng thần lại cũng nhìn bạn cái kiểu đáng chết y hệt, kể cả có này nọ gì với nhau rồi cũng đâu đến nông nỗi bày ra “phu thê tướng” (2) ngay chứ!

“Chu tiểu thư cũng đi cùng nhé?”

Nữ vương thụ đã có lời mời, ai lại cự tuyệt! Nhất là một hủ nữ khốn cùng như Tiểu Bạch, dù có nhớ câu “sĩ khả sát, bất khả nhục” (3), nhưng vật chất quyết định ý thức, sinh lý chiến thắng tâm lý, Tiểu Bạch lẩm bẩm, tiền ơi, “ăn không” ơi, cùng tới vũ nhục ta đi, bộ dáng nịnh nọt lại xấu hổ nói, “Được thật sao, sẽ không ảnh hưởng các vị chứ?”

“Sao lại thế được?” Lã Vọng Thú cười nói, “Chu tiểu thư rất thú vị mà.”

Thú vị? Tiểu Bạch trên mặt tươi cười, trong lòng tính loạn, bạn thế nhưng cũng coi như hủ nữ tiêu chuẩn rồi, nghĩ hủ nữ thú vị không phải cùng cánh hủ nữ thì là GAY! Gặp chị em ta rồi! Lẽ nào… Tiểu Bạch liếc nhìn Lã Vọng “Thụ”, là thụ thực sao? Nghĩ đến lúc hắn cùng Mặc Duy Chính, Tiểu Bạch càng tin chắc vào suy đoán của bản thân. Nữ vương thụ! Tôi tới đây!

Ngay cả khi ăn, ánh mắt Tiểu Bạch vẫn như compa vòng vòng quanh “tâm điểm” Lã Vọng Thú, tiểu thụ ăn mì, tiểu thụ uống rượu, tiểu thụ mỉm cười, tiểu thụ đứng dậy, tiểu thụ đi WC…

“Này!” Mặc Duy Chính xám mặt gọi tỉnh Tiểu Bạch đang dán mắt về phía WC nam giống hệt bị thôi miên, đường nhìn dính chắc như nam châm hút, “Cô… !”

“Hm?” Tiểu Bạch quay đầu, nhìn “tim” chậm rãi đi xa, thẫn thờ liếc thoáng qua Mặc Duy Chính, lấy đại đồ ăn trên bàn cho vào miệng, nữ vương thụ hoa lệ, dù là đi WC cũng sẽ rất hoa lệ nhỉ, cầm roi cười với chiếc gương xa hoa, “Gương kia ngự ở trên tường, thế gian đẹp nhất hỏi người là ai… Đương nhiên là bản nữ vương rồi! A ha ha…”

Trong lúc Tiểu Bạch vừa “tự kỷ” vừa ăn, Lã Vọng Thú đã quay lại, xoa xoa trán, “Thực là không may, tranh thủ soi gương một chút không ngờ đụng trúng người ta .”

“A…” Tiểu Bạch nheo mắt nghĩ, nhất định là tại mải mê thưởng thức phong phạm nữ vương của bản thân quá rồi!

Dùng bữa xong, không hiểu vì sao, bốn người quay về công ty chia thành hai hàng. Mặc Duy Chính cùng Hoàng sóng thần trao đổi, chính xác hơn là Hoàng sóng thần nói, Mặc Duy Chính nghe.

Tiểu Bạch cùng Lã Vọng Thú đi phía sau, Tiểu Bạch nghĩ lòng vòng hồi lâu mới mở miệng, “Lã quản lí này, anh khi nãy nói cái kia là có ý gì…”

Lã Vọng Thú ngạc nhiên, “Nói gì kia?”

“À… Là lúc tôi nói tổng công, anh nói gì đó…” Tiểu Bạch cúi đầu do dự đáp, “Lẽ nào anh biết cái gì là tổng công?” Tuy Tiểu Bạch mười phần chắc tám chín, nhưng lúc hỏi vẫn có chút chần chừ. Dù sao… Cảnh tiểu thụ với hủ nữ “nhận người nhà” luôn khiến người ta kích động thế này…

“A…” Lã Vọng Thú lấy lại tinh thần nở nụ cười, gương mặt tuấn tú trắng nõn khi cười lên cũng nhất nhất bộ dáng nhược thụ, mắt Tiểu Bạch như mờ đi trong thoáng chốc , Lã Vọng Thú khẽ cúi đầu ghé vào tai Tiểu Bạch nói, “Em gái tôi cũng giống cô, chung một sở thích, tôi nghe mãi cũng thành quen.”

“Hả?” Tiểu Bạch cả kinh, xa quê gặp bạn cố tri?

Lã Vọng Thú bất đắc dĩ mỉm cười, “Nó ấy, suốt ngày cười tên của tôi, nên gặp cô hai lần là tôi biết rồi.”

“Tên của anh…” Tiểu Bạch xấu hổ cười, “Xác thực có chút…” Thì ra Lã Vọng Thú không phải thụ, mà là có em gái hủ nữ kìa! Thảo nào vừa gặp đã thấy thân thiết…

“Cô hiểu chưa…” Lã Vọng Thú cười nói.

“Ừm…” Tiểu Bạch cúi đầu, “Thật đáng tiếc…” Cắn môi vặn tay, cực phẩm nữ vương thụ cứ thế thành không khí?

Lã Vọng Thú nghiêng đầu nhìn Tiểu Bạch đang cúi xuống, nhãn thần thê lương thảm thiết không gì sánh được, đột nhiên cảm thấy trong lòng rung động, “Cô…”

“Tôi rất thích tên của anh mà.” Chu Tiểu Bạch mím môi nói, tên hay như vậy cả đời chỉ gặp có một lần, “Nữ vương thụ đấy… Tiểu thụ đấy.”

“Khụ…” Lã Vọng Thú bỗng đỏ mặt, nhìn sang chỗ khác nói, “Cái kia… Nếu cô thích cứ gọi tôi Tiểu Thú được rồi.” Không rõ người này là không nghe hay chỉ nghe phân nửa, bỏ qua luôn hai chữ đầu trong ba chữ “tên của anh” của Tiểu Bạch.

“Hả?” Tiểu Bạch ngẩng đầu, “Thực sự có thể sao?”

“Ừm, lúc không có người ngoài…” Lã Vọng Thú nở nụ cười đáp.

“Thật tốt quá!” Tiểu Bạch chớp chớp đôi mắt tạm coi như thuần khiết của bạn, chờ Lã Vọng Thú lần thứ hai xấu hổ, tay len lén làm một dấu V! Quả nhiên thẳng nam đều thích nữ nhân tội nghiệp, vờ đáng thương ai chẳng biết, nhất là một hủ nữ sẵn sàng hiến thân vì sự nghiệp BL như bạn! Dụ dỗ tiểu thụ trước rồi móc xích cho hắn với tổng công, cọ qua cọ lại nhiều ai dám cam đoan hắn không thành cong?

Nhưng lúc Tiểu Bạch đắc ý luôn luôn bỏ qua một số thứ, tỷ như Mặc Duy Chính đằng trước âm lãnh quay lại nhìn bạn cười cười nói nói với Lã Vọng Thú.

Tiểu Bạch ăn no uống say, giờ nghỉ trưa lập tức lên MSN báo tin cho bạn bè.

Bạn Bạch: Ta làm nữ vương thụ động lòng thành công rồi!

Bạn Nhã: Làm sao? CP(4) rồi?

Bạn Bạch: Nhiệm vụ này rất gian nan, còn phải nỗ lực nhiều, ta sẽ tiếp tục cố gắng! Hắn đã có kiến thức cơ bản rồi, ta chỉ cần dẫn đường chút nữa…

Bạn Hề: Ngươi nếu có mà đứng trong ống khói gọi người ta vào con đường đen tối thì có…

Bạn Bạch: Ha ha ha…

___________________________________

Chú thích :
(1) Nguyên tác là “Nguyệt mông mông điểu mông mông”, xuất phát từ tác phẩm của Chu Tự Thanh “Nguyệt mông mông điểu mông mông, liêm quyển hải đường hồng”, Quỳnh Dao cũng có tác phẩm tên gọi “Nguyệt mông mông điểu mông mông”, trong đó có bài từ cùng tên đã được phổ nhạc. Ý tứ khá khó giải thích, mình chỉ dịch lấy ý.
(2) “phu thê tướng’ : ý chỉ bộ dạng ăn ý như vợ chồng
(3) “sĩ khả sát, bất khả nhục” : kẻ sĩ thà chết chứ không thể chịu nhục
(4) CP : ý chỉ một cặp 1 “chọi” 1 (ngược với NP là 1 cộng n ><), xuất phát từ chữ couple trong tiếng Anh.

loading...

 


Chương 16

Rốt cục cũng đợi được giờ tan sở, Chu Tiểu Bạch xách túi chuẩn bị tư thế chạy nước rút, không ngờ lại bị Lã Vọng Thú gọi lại, “Chu tiểu thư, chúng ta cùng đi ăn nhé.” 

“Hả?” Tiểu Bạch tuy rất có hứng thú với ăn miễn phí, nhưng chỉ là giới hạn trong giờ làm việc chứ không phải lúc hết giờ, “Tôi à… Tôi không làm phiền các vị đâu!” Nói xong định vỗ PP chạy biến, nhưng Mặc Duy Chính đột nhiên lên tiếng, “Cô cũng đi đi.”

“Tổng tài…” Tiểu Bạch hai mắt đẫm lệ nhìn Mặc Duy Chính đầu còn không thèm ngẩng lên lấy một lần, không phải chứ… Hôm nay hai vị đại thần tới cửa hại bạn cả trưa không được xem một phen nồng cháy mãnh liệt, giờ cả tối cũng không muốn cho bạn tự do sao?

“Cô đi gọi Chu quản lí và Lý quản lí nữa.” Mặc Duy Chính căn bản không thèm để ý màn tự kỷ của Tiểu Bạch.

Xong, nhiều người như vậy, nhất định là muốn trăng say sưa chim cũng say sưa rồi! Vốn đang ôm hi vọng xa vời với truyền thống khoái cơm Tây của Mặc Duy Chính, nghe xong Tiểu Bạch chỉ biết cúi đầu , tốt xấu gì cũng say sưa buổi trưa có được không!

Trên bàn tiệc, Tiểu Bạch cắm cúi ăn không biết trời trăng gì, người ta cạn chén bạn chỉ giơ lên làm màu rồi buông chén ăn tiếp, chờ đến no căng bụng thì lập tức lui quân. Nhưng mong muốn của Tiểu Bạch cũng đâu dễ thành sự thực đến thế,… chí ít Lã Vọng Thú bên cạnh còn không dưới ba lần hết cụng ly rồi tán gẫu với bạn.

“Ưm ô…” Tiểu Bạch chỉ phùng mang trợn má hàm hồ đáp lời Lã Vọng Thú.

Tiệc rượu cực kỳ náo nhiệt, cũng không biết đang nói đến đâu, chợt nghe Chu quản lí hướng về phía Hoàng sóng thần kính rượu, hết khen khí chất lại khen “mặt tiền”, Tiểu Bạch nghĩ bụng khen tới khen lui chẳng qua khen ngực. Lý quản lí vồn vã tiếp chuyện Mặc Duy Chính, nhất nhất bộ dạng anh hùng không đất dụng võ, cứ như thiên lý mã đương mỏi mắt trông chờ “Bá Nhạc” (1) Mặc Duy Chính ấy. Tuy nói là bạn với Lã Vọng Thú trò chuyện, nhưng nói không được mấy câu, hai mỹ nữ thư ký của Chu quản lí với Lý quản lí đã quấn lấy Lã Vọng Thú đòi cạn chén. Tiểu thụ vốn trắng nõn thanh tú, chờ nửa chai rượu thấm người, liền chuyển sắc hoa đào, sóng mắt đưa tình, Tiểu Bạch thấy mà nhiệt huyết sôi trào, đúng là cực phẩm yêu nghiệt thụ mà…

Lại nhìn sang phía Mặc Duy Chính, Lý quản lí mỗi lần cảm thán lại một lần kính Mặc Duy Chính một chén, coi rượu Mao Đài hệt như trà thông họng, nói ba câu lại uống một ngụm, nói đủ năm câu là tròn một chén, Lý quản lí mặt đỏ tía tai rồi, Mặc Duy Chính tửu lượng không tệ trên mặt cũng chỉ hơi ửng hồng. Hoàng sóng thần bị Chu quản lí khen đến thành trên trời mới có dưới đất không ai, rượu cũng từng chén từng chén vào bụng, mặt đỏ không nói, người cũng choáng váng lắc lư khiến cỡ F làm loạn theo, cuối cùng đã đạt đến cảnh giới trăng say sưa chim cũng say sưa rồi.

Không ngoài dự đoán, Chu quản lí lúc trước cũng tham gia kế hoạch hợp tác với Mặc Duy Chính bắt đầu bàn công sự, Tiểu Bạch nhìn Chu quản lí đỏ mặt còn có thể hào hùng diễn thuyết không khỏi kính ngưỡng vô cùng, uống say còn bàn việc được, Chu quản lí thật đúng là nam nhân trong nam nhân mà!

Tiểu Bạch tự thấy bản thân đã no nê, năng lượng nạp đủ đến tận bữa sáng mai cũng không cần ăn rồi, chuẩn bị rút lui, bèn rời chỗ tới gần Mặc Duy Chính, ghé tai nói, “Tổng tài… Tổng tài…” Không biết có phải Mặc Duy Chính uống nhiều ù tai hay đang bận công việc mà không nghe thấy, nói chung tiếng oanh thỏ thẻ của bạn Mặc Duy Chính không hề để ý chút xíu nào.

Tiểu Bạch đang định kéo áo hắn nhằm tô đậm sự tồn tại của bản thân, đột nhiên Chu quản lí bên cạnh nói, “Chu tiểu thư lẽ nào sợ tổng tài quá chén muốn uống thay sao?”

“Hả?” Tiểu Bạch từ sau lưng Mặc Duy Chính thò đầu ra, “Không không không…”

Lý quản lí cười nói, “Ha… Thì ra Mặc tổng tài lại tính cả rồi, Chu tiểu thư nãy giờ không uống, chờ tiếp sức cho anh đây… Không cho chúng tôi say bẹp không được sao?”

“Không không không…” Chu Tiểu Bạch phát hiện thực sự đã đến nông nỗi không thể giải thích, chỉ biết luôn mồm nói không.

“Chu tiểu thư đừng nên từ chối chứ…” Chu quản lí một dạng “Tôi còn không biết chắc” nhìn Tiểu Bạch, Lý quản lí đã nhét luôn một chén đầy tràn vào tay Tiểu Bạch, “Chu tiểu thư kính Lã quản lí trước đi.”

“A…” Tiểu Bạch quẫn bách cực kỳ nhận rượu mà vẫn liếc về phía Mặc Duy Chính xin giúp đỡ, “Tổng tài, tôi…”

“Cô không uống được rượu?” Mặc Duy Chính hỏi thẳng.

“Cũng không phải…” Chu Tiểu Bạch có chút do dự đáp, theo lý thuyết thì tửu lượng của bạn cũng không tệ, vấn đề uống xong rồi…

“Chu tiểu thư uống được mà còn không chịu uống sao coi được chứ!” Chu quản lí giục giã.

Chu Tiểu Bạch nhìn bộ dạng “Cô dám phá không khí tôi cắt thưởng” của Chu quản lí, dứt khoát hi sinh, dốc cạn, một chén đầy giờ chỉ còn trơ đáy, hai thư ký bên kia kêu lên một tiếng, Tiểu Bạch dũng cảm lau miệng, “Rồi! Thêm một chén!”

Mặc Duy Chính không hiểu sao bỗng thấy lạnh người, để người kia uống rượu… không xảy ra chuyện chứ?

“Ha ha… Uống mừng tiểu thụ ngàn chén thiếu!” Chu Tiểu Bạch quá chén thành khùng, chân đạp ghế tay cầm bình rượu tay chống hông, “Nào nào, để tôi hát một bài nào!”

Mặc Duy Chính sắc mặt hết xanh rồi tím, tối hậu thành trắng bệch, đưa tay tóm lấy Chu Tiểu Bạch, ai ngờ Tiểu Bạch rượu vào liền không ngại thi triển thần lực trời cho, thoáng đã gạt luôn tay Mặc Duy Chính, “Khụ… A! Giấc xuân nào biết sáng, làm H e gì sớm… Quan trường vô tình, hậu cung hữu tình, đêm đêm ta thành dâm phi… Cởi chiến bào đổi y áo, xuống chiến trường lên long sàng, quân lệnh như sơn, hoàng mệnh như thiên, ép ta tới eo lưng đều đau … (2)”

Lên cơn hát xong bài ca tuyệt thế tiểu thụ , bạn Bạch mới chịu nhảy xuống ghế, cầm nửa bình rượu lướt tới bên Lã Vọng Thú, nắm luôn lấy vai hắn, “Nào nào… Nữ vương thụ, tôi kính anh, chúc hoa cúc (3)phía sau anh bao dung vạn vật! A ha ha ha ha…”

Nói xong lại vèo một cái tới bên Mặc Duy Chính sắc mặt bình tĩnh, “Tổng công! Tôi chúc anh kim thương (4)không gãy! Y hi hi hi…”

Mặc Duy Chính chưa kịp tự tay bóp chết bạn, Tiểu Bạch đẩy một cái đã cho hắn bay ra xa, tiếp tục chạy về phía Hoàng sóng thần, “Hoàng… F! Chúc sự nghiệp bò sữa của cô phát triển không ngừng!”

Hoàng sóng thần còn sửng sốt, Tiểu Bạch đã lại nhảy sang Chu quản lí bên cạnh, không biết kẻ lôi kéo Tiểu Bạch uống rượu như hắn giờ có vạn phần hối hận hay không nữa, Tiểu Bạch chỉ cười nhìn Chu quản lí thần sắc khẩn trương, “Hả? Chu quản lí bị táo bón sao, mặt lại đỏ như thế!” Nói xong còn vỗ PP của Chu quản lí một cái, Chu quản lí giật thót mình biến sắc, “Ây?” Tiểu Bạch cười gian chỉ chỉ Chu quản lí chế nhạo, “Anh còn bị trĩ nữa à… Nào nào, cụng ly vì sự khỏe mạnh của hoa cúc của anh…” Nói hết bèn buông cái bình không xuống, “Nào nào, thêm một lọ!”

Nhưng cả bàn rượu chỉ có Tiểu Bạch là tươi cười hưng phấn bừng bừng, những người khác không phải tái xanh cũng là tái tía, Lý quản lí thừa dịp Tiểu Bạch còn chưa kịp tìm mình chúc rượu bèn đánh trống thu quân, “Tổng tài tôi còn chút việc phải về trước…” Nói xong liền ra hiệu cho thư ký, “Tiểu Hàn, chúng ta về trước thôi…”

Chu quản lí khi nãy vừa táo bón lại còn trĩ, lòng nghĩ ở lại không chừng còn ra vấn đề nặng hơn, cũng theo chân Lý quản lý mà rút êm.

Mặc Duy Chính đẩy Tiểu Bạch đang vừa uống vừa hò hát, xấu hổ nói với Lã Vọng Thú cùng Hoàng sóng thần, “Cái này… Các vị cũng về trước đi, chuyện hợp đồng ngày mai bàn tiếp vậy.” Hoàng sóng thần bị Tiểu Bạch nói nhảm một phen, sắc mặt đã cực xấu xí, đương nhiên muốn đi cho mau. Chỉ có Lã Vọng Thú hỏi một câu, “Còn Chu tiểu thư thì sao? Cô ấy…”

Mặc Duy Chính nghiêng đầu nhìn Tiểu Bạch đã choáng váng chẳng biết trăng sao gì, “Tôi đưa về.”

“Vậy…” Lã Vọng Thú dường như định nói gì, nhưng cuối cùng cũng không thốt ra lời, chỉ một tiếng hạ màn, “Được rồi, mai chúng ta bàn lại vậy.”

.

.

.

Chú thích :

(1)        Bá Nhạc : họ Tôn tên Dương, chuyên gia giám định ngựa thời nhà Chu, Trung Quốc, truyện kể có con thiên lý mã (ý chỉ ngựa hay) mà không được ai coi trọng, chỉ có Bá Nhạc mỡi nhận ra giá trị của nó. Ẩn ý ở đây là kẻ có tài mong chờ gặp người biết mình, hiểu mình.

(2)        Bạn Bạch ở đây hát một bài đại ý là có anh thụ xuất thân là tướng sa trường, được anh công Hoàng đế yêu chiều,hai anh cùng H… Thật tiếc cho câu “Xuân miên bất giác hiểu” (Giấc xuân nào biết sáng) đầy thi ý của Mạnh Hạo Nhiên lại bị Tiểu bạch dùng cho trường hợp này!

(3)        Hoa cúc : (e hèm) nói theo ngôn ngữ từ điển là chỉ bộ phận ở nửa thân dưới, nằm phía sau, có hình tròn, cả hai giới đều có…

(4)        Kim thương : *đỏ mặt* (lại theo ngôn ngữ từ điển) là bộ phận nằm ở nửa thân dưới, phía trước, giữa hai chân, hình trụ, chỉ riêng phái nam mới có…

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: