truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Kế hoạch hoàn hảo – Chương 01 – Phần 02 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Leslie bố trí cho Oliver xuất hiện trước đám đông trong mọi hoàn cảnh. Anh cắt băng khánh thành cho một bệnh viện nhỏ của trẻ em, cho một cây cầu mới, nói chuyện với các hội phụ nữ, hội người lao động, xuất hiện tại các hoạt động từ thiện, đến thăm nhà dưỡng lão … Dù vậy, kết quả cũng không được nâng lên là mấy. Bất cứ lúc nào Oliver không phải vận động tranh cử thì anh lại ở bên Leslie. Họ cùng cưỡi ngựa, lang thang qua chợ đồ cổ chiều thứ bảy, cùng ăn tối ở A` la Lucie. Oliver tặng hoa cho Leslie vào ngày lễ Groundhog và thậm chí cả lễ kỷ niệm Battle of Bull Run, anh nhắn rất nhiều thông điệp tình yêu vào băng ghi âm trong điện thoại của nàng.
“Em yêu, em ở đâu vậy ? Anh nhớ em, nhớ em, nhớ em.”
” Anh đang yêu phát điên lên vì câu trả lời trong máy của em. Em có biết nó nghe gợi tình thế nào không ?”
“Anh nghĩ niềm hạnh phúc này thật quá lớn. Anh yêu em”.
Leslie chẳng quan tâm tới việc Oliver đưa nàng đi đâu, chỉ cần được ở bên anh.
Một trong những việc thú vị nhất mà họ đã làm là đi bè trên sông Russell Fork vào ngày chủ nhật. Lúc đầu, bè trôi nhẹ nhàng, êm đềm cho tới khi con sống đổi tính trở nên hung dữ, cuộn những con sóng cao dần lên thành những khối nước khổng lồ chụp xuống đầu họ. Thật đáng sợ nhưng cũng thật kích thích biết bao. Chuyến đi kéo dài khoảng ba tiếng rưỡi. Khi Leslie và Oliver ra khỏi bè, cả người họ ướt sũng và tràn trề niềm sung sướng vì đã sống sót. Tay họ không lúc nào rời nhau. Họ làm tình với nhau trên ca bin xe tải, ở ghế sau của xe con, và trong rừng.
Vào một hôm, Oliver tự tay làm bữa tối tại nhà và mời Leslie đến. Căn nhà xinh xắn nằm ở Versaille, một thị trấn nhỏ ở gần Lexington. Anh làm món bít tết, có nước chấm chua ngọt, tỏi, rau thơm, ăn cùng với khoai tâu rán, salát và rượu vang đỏ.
“Anh là một đầu bếp cừ khôi đấy.” Leslie hôn lên trán anh. “Thực sự anh làm món gì cũng tuyệt vời cưng ạ”.
“Cảm ơn em”. Anh nhớ ra một việc. “Này anh có một bất ngờ nho nhỏ cho em, và anh muốn em thử nó.” Anh biến vào phòng ngủ rồi quay lại với một chiếc lọ nhỏ đựng thứ nước trong vắt.
“Nó đấy”. Anh nói
“Cái gì vậy ?”
“Em có nghe nói đến Ecstasy chưa ?”
“Nghe ư ? Em biết quá rõ ấy chứ.”
“Anh muốn nói là chất gây nghiện Ecstasy cơ. Đây là Ecstasy ở dạng chất lỏng. Người ta bảo nó là thần dược của tình yêu đấy.”
Leslie cau mày. “Anh yêu, em không cần đến nó. Chúng mình không cần nó. Nguy hiểm lắm”. Nàng ngập ngừng. “Anh thường xuyên dùng thứ này à ?”
Oliver cười vang. “Ô` không, nhìn mắt em kìa, một người bạn mới cho anh và bảo anh dùng thử. Đây là lần đầu tiên … “
“Sẽ không có lần đầu tiên này đâu. Anh hãy vứt nó đi.”
“Em nói đúng đấy. Anh vứt nó ngay đây.” Anh vào nhà tắm và giây lát sau Leslie nghe thấy tiếng giật nước. Oliver quay lại.
“Xong”, anh cười cười, “ai cần dùng đến Ecstasy em nhỉ”. Và anh ôm nàng vào lòng.
Leslie đã từng đọc những câu chuyện và nghe những bài hát về tình yêu, nhưng chưa bao giờ nghĩ một tình yêu thực sự sẽ đến với mình. Nàng thường nghĩ lãng mạn là một tình cảm rất ngớ ngẩn, là những giấc mơ không có thực. Nhưng giờ đây nàng đã tin. Thế giới xung quanh nàng bỗng chốc sáng lên, rạng rỡ một màu hồng. Tất cả những gì nàng chạm vào đều trở nên kì diệu và kì diệu nhất là Oliver Russell.
Một sáng chủ nhật, Oliver và Leslie đi dạo trong công viên Breaks Interstate, thích thú ngắm nhìn đám đông đang tò mò quanh họ.
“Trước đây em chưa từng biết đến cảm giác của một con người nổi tiếng.”
“Anh cho là rồi em sẽ thích.”
Họ tiến lại gần một tấm biển đặt bên lề lối đi. Leslie đứng khựng lại, trên tấm biển có dòng chữ viết tay rất rõ ràng : “Leslie , em sẽ lấy anh chứ ?”
Tim nàng đập rộn. Nàng quay nhìn Oliver, không nói được lời nào.
Anh dịu dàng ôm lấy nàng. “Em đồng ý không ?”
Sao mình lại may mắn thế nhỉ ? Leslie nhủ thầm. Nàng ôm chặt lấy anh và thì thào. “Vâng, anh yêu. Tất nhiên là em đồng ý.”
“Anh không dám hứa là em sẽ lấy một thống đốc nhưng chắc chắn em sẽ lấy một luật sư không tồi.”
Nàng hôn lên trán anh và thì thầm. “Thật là tuyệt vời anh ạ”.
Mấy ngày sau, khi Leslie đang chuẩn bị quần áo để đi ăn tối với Oliver, thì anh gọi đến.
“Em yêu, anh rất xin lỗi vì anh phải hoãn bữa ăn tối của chúng ta. Anh có một cuộc gặp rất quan trọng. Em tha thứ cho anh chứ ?”
Leslie mỉm cười nhẹ nhàng. “Vâng, em sẽ không giận đâu.”
Ngày hôm sau, Leslie giở tờ State Journal và đập vào mắt nàng là hàng tít “xác một cô gái được tìm thấy trên sông kentucky.” Bài báo viết : “Sáng sớm nay cảnh sát đã phát hiện xác của một cô gái trẻ khoảng 20 tuổi trên sông Kentucky, cách Lexington 10 dặm về phía đông. Người ta đang tiến hành khám nghiệm tử thi để tìm hiểu nguyên nhân cái chết … “
Leslie lặng người đi. Cô gái chết quá trẻ. Không biết cô đã có chồng hoặc người yêu chưa ? Ơn chúa, ta vẫn còn sống, và được yêu.
Có vẻ như cả Lexington đã biết họ sắp lấy nhau. Lexington là một thành phố nhỏ và Oliver Russell thì lại là một nhân vật nổi tiếng. Họ nói hai người thật đẹp đôi, đúng là trai tài gái sắc.
“Hi vọng anh ta biết mình may mắn đến thế nào”. Jim Bailey nói.
Leslie mỉm cười. “Không, cả hai chúng tôi chứ.”
“Thế cô có định bí mật trốn theo trai không đấy ?”
“Ô` không đâu, chúng tôi sẽ làm đầy đủ thủ tục tại nhà thờ Calvavy Chapel. Oliver muốn vậy mà.”
“Sự kiện hạnh phúc ấy sẽ diễn ra khi nào?”
“Sáu tuần nữa.”
Mấy ngày sau, trên trang đầu báo State Journal đăng mẩu tin về cô gái trẻ chết trên sông Kentucky.
“Khám nghiệm tử thi cho biết cô gái đã được xác định là Lisa Burnette, làm nghề thư ký, chết vì dùng quá liều một chất gây nghiện nguy hiểm bị cấm lưu hành là Ecstasy dạng lỏng … “
Ecstasy dạng lỏng. Leslie nhớ lại bữa tối ở nhà Oliver, nàng nghĩ : Ơn chúa, anh ấy đã vứt nó đi.
Những tuần sau đó, cả hai đều bận ngập đầu chuẩn bị cho đám cưới. Có bao nhiêu việc phải làm. Giấy mời gửi tới gần 200 người. Leslie chọn một bé gái để nâng váy cô dâu, rồi phải lo váy áo, giầy tất và găng tay cho nó nữa. Nàng mua cho mình một bộ váy cưới ở nhà may fayette Mall trên phố Nicholasvill, mũ choàng voan, chuỗi ngọc trai đeo cổ và một đôi găng tay dài.
Oliver cũng phải tự lo lắng quần áo cho mình. Phù rể của anh là một đồng nghiệp làm cùng công ty.
“Tất cả mọi thứ đã xong”. Oliver nói với nàng. “Anh đã nhận được thư trả lời của tất cả những người được mời. Hầu hết là họ sẽ đến.”
Leslie dịu dàng hôn lên mà anh. “Em không thể chờ lâu hơn nữa, anh yêu ạ.”
Vào buổi tối thứ năm, một tuần trước đám cưới, Oliver đến nhà nàng.
“Leslie, anh xin lỗi, anh phải bay đi ngay Paris vì một khách hàng của anh đang gặp rắc rối và người ta cần đến anh đến đó”.
“Paris ư ? Thế anh sẽ đi trong bao lâu ?”
“Chỉ khoảng hai hoặc ba ngày. Muộn nhất là bốn ngày, anh sẽ trở về ngay khi xong việc”.
“Anh hãy bảo phi công lái cho cẩn thận đấy.”
“Anh sẽ bảo”.
Khi Oliver đi rồi, Leslie với vội tờ báo trên bàn. Nàng hồi hộp xem phần chiêm tinh học của Zontaire.
“Dành cho những người theo mạng leo ( 23/7 đến 22/8 ) : Hôm nay không phải là ngày để thay đổi kế hoạch đã định. một sai lầm nhỏ có thể dẫn bạn đến những hậu quả nghiêm trọng.”
Leslie đọc đi đọc lại, bối rối kinh khủng. Mấy lần nàng định gọi điện cho Oliver để bảo anh đừng đi. Nhưng thế thì kì quá, dù sao cũng chỉ là một câu chiêm tinh ngỡ ngẩn.
Thứ hai, Leslie không nhận được tin gì của Oliver. Nàng gọi điện đến văn phòng anh, mọi người ở đó cũng đang sốt ruột như nàng. Thứ ba, anh vẫn biệt tăm tích. Leslie bắt đầu lo lắng. Bốn giờ sáng thứ tư, nàng bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Ôi ! Oliver ! Cảm ơn Chúa. Nàng định làm căng với anh vì đã không gọi điện sớm hơn, nhưng bây giờ điều đó không còn quan trọng nữa rồi.
Nàng nhấc điện thoại. “Oliver phải không ?”
Một giọng nam lạ. “Cô Leslie Stewart đấy ạ ?”
Leslie bỗng lạnh hét cả người. “Ai, ai đấy ?”
“Tôi là Al Touers, phóng viên tờ Associated Press. Chúng tôi mysn cô phát biểu một chút về chuyện này, cô Stewart.”
Chuyện gì đó khủng khiếp đã xảy ra. Oliver đã chết ?
“Cô Stewart ?”
“Vâng !” Giọng nàng như không còn chút sinh khí.
“Chúng tôi có thể xin cô cho biết ý kiến”.
“Về cái gì ?”
“Về đám cưới của ngài Oliver Russell với con gái nghị sĩ Todd Davis ở Paris”.
Trong khoảnh khắc, căn phòng như sụp xuống.
“Cô và ngài Russell đã đính hôn phải không ạ ? Liệu chúng tôi có thể biết ý kiến .. “
Người nàng như hoá đá.
“Cô Stewart … “
Nàng lấy lại giọng nói. “Vâng, tôi … tôi chúc họ hạnh phúc”, rồi đặt máy. Đúng là một cơn ác mộng. Nàng cố mở mắt thêm một chút nữa để hòng tin rằng đây chỉ là giấc mơ.
Nhưng đó là sự thực. Một lần nữa, nàng đã bị bỏ rơi. “Cha con sẽ không về nữa đâu.” Nàng vào nhà tắm và thấy khuôn xanh lét của mình trong gương. “Chúng tôi muốn biết ý kiến của cô về chuyện này”. Oliver đã lấy một khác làm vợ. Tại sao ? Ta đã làm gì sai ? Sao ta lại để mất anh ấy ? Nhưng sâu thẳm trong trái tim Leslie hiểu rằng Oliver đã bỏ nàng ra đi. Nàng sẽ đối mặt với tương lai như thế nào đây ?
Sáng hôm sau, khi Leslie đến công ty, tất cả mọi người đều tránh nhìn nàng. Nàng bước vào phòng làm việc của Jim Bailey.
Anh nhìn khuôn mặt xanh xao của nàng và nói “Hôm nay không cần phải đến đây, Leslie ạ. Về nhà nghỉ ngơi đi.”
Leslie hít một hơi thật sâu. “Không, cám ơn, tôi khoẻ.”
Các đài phát thanh, các kênh truyền hình, cấc ấn phẩm xuất bản buổi chiều đều ngập tràn thông tin chi tiết về đám cưới ở Paris. Không nghi ngờ gì nữa, nhân vật quan trọng nhất của Kentucky, nghị sĩ Todd Davis và câu chuyện về đám cưới của con gái ông ta cùng với chuyện chú rể phụ tình đã trở thành một cái tin nóng hổi, hấp dẫn nhất.
Điện thoại của Leslie reo liên hồi.
“Chúng tôi ở tờ báo Courrier Journal. Cô Stewart, làm ơn cho chúng tôi biết ý kiến về đám cưới này ?”
“Vâng, điều duy nhất mà tôi quan tâm là hạnh phúc ảu Oliver “
“Nhưng cô và ông ấy sắp .. “
“Sẽ là một sai lầm nếu chúng tôi lấy nhau. Anh ấy gặp con gái của Nghị sĩ Davis trướ. Hiển nhiên họ phải trở thành vợ chồng. Tôi cầu Chúa ban hạnh phúc cho cả hai.”
“Đây là báo State Journal ở Frankfort ..”
Và cứ thế.
Leslie cảm thấy phải đến một nửa Lexington đang thương hại nàng, một nửa kia đang phỏng đoán chuyện sẽ xảy ra tiếp theo. Bất cứ nơi nào Leslie đến, nàng cũng gặp những cái liếc trộm, những lời thì thào. Mọi người khâm phục sự bình tĩnh của nàng.
“Làm sao cô lại để ông ấy làm điều đó với … ?”
“Khi anh thực sự yêu ai đó,” Leslie trả lời giản dị, ” anh sẽ mong cho người ấy được hạnh phúc. Oliver Russell là người đàn ông tuyệt vời nhất tôi từng gặp. tôi chúc cho cả hai người hạnh phúc.”
Nàng viết thư xin lỗi và trả lại quà mừng cho những người được mời đến dự đám cưới.
Leslie nửa mong nửa ko mong điện thoại của Oliver. Nhưng khi chuông reo, nàng lại không hề chuẩn bị tinh thần để đón nó. Nàng giật bắn mình khi nghe giọng nói quen thuộc.
“Leslie … anh không biết nói gì.”
“Thật sao ?”
“Thật.”
“Thế có nghĩa là không có gì để nói cả.”
“Anh chỉ muốn giải thích với em về chuyện đã xảy ra. Trước khi gặp em, anh và Jan đã gần như sắp đính hôn. Và khi gặp lại cô ấy, anh … anh biết rằng mình vẫn còn yêu … “
“Tôi hiểu rồi. Oliver, tạm biệt.”
Năm phút sau, cô thư ký của nàng thông báo. “Có một cú điện thoại cho cô ở đường dây số một, cô Stewart.”
“Tôi không muốn nói chuyện với … “
“Đó là nghị sĩ Davis.”
Ông bố của cô dâu đây. Ông ấy muốn cái gì ở mình nhỉ ? Leslie băn khoăn, nàng nhấc máy.
Một giọng nói nằng nặng của vùng miền Nam. “Cô là Stewart ?”
“Vâng.”
“Tôi là Todd Davis. Tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện với nhau một chút.”
Nàng ngập ngừng. “Thưa ông, tôi không biết chúng ta có nên … “
“Tôi sẽ đến đón cô trong một giờ nữa.” Máy cắt ngay.
Đúng một giờ sau đó, một chiếc Limousine chầm chậm đỗ lại cổng công ty, nơi Leslie đang làm việc. Nghe báo, nàng đi ra. Người tài xế bước xuống mở cửa xe cho nàng. Nghị sĩ Davis ngồi ở ghế sau. Ông có vẻ rất gây ấn tượng với mái tóc trắng và hàng ria nhỏ, khuôn mặt của một người đáng kính. Mặc dù trời hơi mưa ông vẫn mặc bộ comlê trắng và đội chiếc mũ rơm kiểu cách. Nghị sĩ Davis mang dáng vẻ của một nhà quý tộc miền Nam ở thế kỷ trước.
Khi Leslie đã ngồi vào trong xe, ông ta nói “Cô là một phụ nữ trẻ và đẹp.”
“Cám ơn.” Nàng đáp nhỏ.
Chiếc xe lăn bánh.
“Tôi không chỉ nói về mặt hình thức đâu, cô Syewart. Tôi có nghe những lời bình luận của cô về đám cưới trên các phương tiện truyền thông. Cô có bản lĩnh thật đấy. Tôi chẳng dám tin khi nghe những lời cô nói.” Giọng ông ta bỗng trở nên giận dữ. “Cô đang nghĩ tôi là một kẻ đạo đức giả đúng không ? Thú thật với cô là tôi cùng Oliver đã lừa gạt cô một cách quá ư là đê tiện. Và tôi tức giận Jan vì nó đã cướp anh ta của cô. Nói cách khác tôi cảm thấy tội lỗi, ôửi vì nó là con gái tôi. Kể ra chúng nó cũng hợp nhau.” Giọng ông run run vì cảm động.
Họ ngồi im lặng một lúc, rồi Leslie cất tiếng. “Tôi biết Oliver, tôi chắc là anh ấy cũng không định làm tôi đau đớn. Điều gì xảy ra … đã xảy ra rồi. Tôi chỉ mong sự tốt lành nhất sẽ đến với anh ấy. Anh ấy đã lựa chọn như vậy. Tôi không thể làm việc gì để ngáng trở đường đi của anh ấy.”
“Cô thật rộng lượng”, ông ta ngừng lại, nhìn cô một lát, “cô thực sự là một cô gái tuyệt vời.”
Chiếc xe đỗ lại. Leslie nhìn qua cửa xe. Họ đã đến Paris Pike, trung tâm ngựa của Kentucky. Có khoảng hơn một trăm trại ngựa ở Lexington này, và lớn nhất là của nghị sĩ Davis.
Hai người ra khỏi xe, đi quanh khu quây ngựa. Họ dừng lại một lúc, ngắm nhìn những con vật đẹp đẽ đi lại. Nghị sĩ Davis quay về phía nàng. “Tôi là người rất đơn giản,” ông ta hạ giọng, “ồ, tôi biết điều này có vẻ khó nghe đối với cô, nhưng đó là sự thật. Tôi sinh ra ở đây và tôi sẽ ở lại đây nốt quãng đời còn lại của mình. Không một nơi nào trên thế giới giống đây cả. Hãy nhìn xem xung quanh, cô Stewart. Ơ’ đây gần chân trời đến nỗi ta có cảm giác sắp được lên thiên đàng. Mark Twain đã từng nói, nếu phải chết, ông muốn trút hơi thở cuối cùng tại Whasington và giờ đây tôi muốn thoát khỏi nó.”
“Thế tại sao ông còn tranh cử để làm Nghị sĩ Quốc hội ?”
“Bởi vì tôi phải có trách nhiệm. Người dân bầu tôi làm Nghị sĩ, và chừng nào họ còn tín nhiệm, tôi sẽ còn phải làm tốt nhất công việc của mình.” Bất chợt ông thay đổi đề tài. “Tôi muốn cô biết là tôi rất khâm phục cách xử sự của cô. Nếu có mệt mỏi vì điều đó, tôi biết nó cũng gây ra một vài lời bàn tán, thì … tôi xin được thể hiện sự quý mến của tôi …”
Leslie ngước nhìn ông ta.
“… Tôi nghĩ có lẽ cô nên đi xa một thời gian, một chuyến du lịch nước ngoài chẳng hạn. tất nhiên, tôi sẽ lo một khoản ..”
“Làm ơn đừng nói thế …”
“Tôi chỉ …”
“Tôi biết, tôi chưa gặp con gái ông, Nghị sĩ Davis ạ, nhưng nếu Oliver yêu cô ấy, chắc hẳn cô ấy phải rất đặc biệt. Tôi hi vọng họ sẽ hạnh phúc.”
Ông ta lúng túng nói. “Tôi nghĩ cô nên biết là chúng tôi sẽ quay lại đây để cưới lại. Ơ’ Paris mới chỉ là một bữa tiệc nhỏ thôi, có tính nội bộ. Jan muốn được làm lễ cưới ở nhà thờ tại đây.”
Một cú nhói trong tim nàng. “Tôi hiểu. Được thôi. Họ sẽ chẳng có gì phải lo lắng cả.”
“Cám ơn cô.”
Đám cưới diễn ra hai tuần sau đó, tại chính nhà thờ Calvary Chapel, nơi Leslie và Oliver đã định làm lễ cưới. Nhà thờ đông kín người. Oliver Russell, Jan và Nghị sĩ Todd Davis đứng trước vị cha xứ làm lễ. Jan Davis là một cô gái tóc nâu xinh đẹp, thân hình tha thướt và có một vẻ quý tộc nòi.
Vị cha xứ đang sắp kết thúc buổi lễ.
“Cầu Chúa ban phước cho người đàn bà này, hai con người sẽ gắn kết về mặt tâm hồn và thể xác, sẽ cùng nhau đi đến tận cuối đời … “
Cửa nhà thờ bật mở. Leslie Stewart bước vào. Nàng dừng bước, lắng nghe, rồi đi đến hàng ghế cuối cùng và đứng tại đó.
” … Nếu ai đó biết được vì lý do gì mà hai con người này không thể gắn kết lại với nhau về mặt tâm hồn và thể xác thì hãy nói ra hoặc …” Vị cha xứ liếc nhìn Leslie, ” .. háy giữ kín mãi mãi cho riêng mình.”
Thế là, không ai bảo ai, tất cả đều hướng về phía Leslie.
Tiếng thì thào nổi lên phá vỡ sự yên lặng đang ngự trị. Tất cả đều có cảm giác họ đang phải chứng kiến một tấn bi kịch. Phòng nguyện bỗng tràn ngập bầu không khí căng thẳng.
Vị cha xứ dừng lại một lúc, rồi hắng giọng, vẻ hồi hộp. “Và bây giờ, với quyền lực của Chúa ban cho, ta tuyên bố hai con là vợ chồng.” Ông nhìn vào Oliver, nói “Con hãy hôn cô dâu đi.”
Khi vị cha xứ ngước mắt lên. Leslie đã biến mất.
Trang cuối cùng trong nhật ký của Leslie viết :
Nhật ký thân mến : Lễ cưới thật sang trọng. Oliver là một chú rể rất đẹp trai. Cô dâu mặc bộ đồ cưới bằng satinh trắng muốt, trông thật diễm lệ. Chưa bao giờ ta nhìn Oliver đẹp như lúc ấy. Anh ta có vẻ rất hạnh phúc. Ta cũng hài lòng.
Bởi vì trước khi cắt đứt hẳn với Oliver, ta sẽ khiến anh ta ước gì mình chưa từng được sinh ra trên cõi đời này.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: