truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội 23 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 67

 

Lý Hơi gặp Dương công chúa bên ngoài hoàng cung. Nàng vừa thỉnh an Hoàng Thượng xong đang muốn trở về, Lý Hơi là vì công vụ ở lễ bộ mà nhập cung, công việc cũng tương đối hoàn tất nên cáo lui hồi phủ. Hai người gặp nhau, Dương công chúa gọi hắn lại nói chuyện.

“Lý Hơi, ngày ấy Phò mã tham gia săn thú, ta nghe nói ngươi đã tặng con mồi cho Phò mã. Đa tạ ngươi”.

“Công chúa không cần khách khí, Phò mã là quan văn không thạo cưỡi ngựa bắn cung, ta bất quá chỉ giúp đỡ một chút thôi”.

“Lý Hơi, khó trách Phụ hoàng thích ngươi, ngươi có tài lại khiêm nhường, đây chính là phúc của quốc gia!”

Được nàng khen ngợi, Lý Hơi có chút ngượng ngùng. “Công chúa quá khen.”

“Được rồi, mới vừa nãy ta ở chỗ mẫu hậu, nghe người nói phụ hoàng đang vì ngươi tuyển thế tử phi, hiện đang tìm xem nhà ai có thiếu nữ phẩm mạo tương đối sẽ tứ hôn cho ngươi”, sắc mặt Dương công chúa có vài phần ấm áp khi nhắc đến hôn sự của Lý Hơi.

Chỉ là phản ứng của Lý Hơi không giống như suy nghĩ của nàng. Gương mặt hắn không đỏ lên mà bắt đầu chuyển sang tái nhợt, sắc mặt nghiêm túc hỏi, “Công chúa, chuyện này có thật không?”

“Sao vậy, ngươi không cao hứng?” Dương công chúa kinh ngạc, phút chốc liền nhận ra, “Ngươi không thích tứ hôn đúng không? Chỉ là…chuyện này hoàn toàn không tự chủ được, chỉ có thể chờ phụ hoàng định đoạt. Khó trách ngươi không vui.” Dương công chúa nói xong liền tràn đầy cảm xúc, trước mắt nàng xuất hiện một bóng người ôn nhuận như ngọc nhưng đạm mạc như nước. Mặc dù đã kết tóc phu thê, nhưng nàng biết mình không có được tình yêu của chàng. Hai người bọn họ, phảng phất như hai khách nhân sống cùng một mái nhà, đối với nhau tương kính như tân.

“Hoàng hậu nương nương đã chọn được người thích hợp chưa?”, Lý Hơi thấp thỏm bất an.

“Trước mắt thì chưa, mẫu hậu vẫn đang chọn”, Dương công chúa cẩn thận đáp, ánh mắt lưu ý đến vẻ mặt ưu sắc của Lý Hơi, trong lòng chợt hiểu ra, “Ngươi…có phải…đã có ý trung nhân rồi không?”

Lý Hơi ngẩn ra, cúi đầu không nói, im lặng chính là đồng ý. Dương công chúa thầm nghĩ, nữ nhân kia chắc không phải là thiên kim quý tộc rồi, không nằm trong phạm vi cưới hỏi nên hắn mới gặp khó khăn như thế. Một tiếng <môn đăng hộ đối> ngăn trở bao nhiêu mối lương duyên. Nàng không thể không thở dài một hơi, trấn an hắn, “Lý Hơi, phụ hoàng luôn luôn ưu ái ngươi, Người tuyển thế tử phi cho ngươi tự nhiên không phải là hàng <dong chi tục phấn>. Ý trung nhân của ngươi…mặc dù không thể làm chính thất nhưng cũng có thể làm trắc phi mà!”

Lý Hơi đột nhiên ngẩng đầu, không chút nghĩ ngợi liền bật thốt lên, ngữ khí kịch liệt, “Ta sẽ không để nàng làm trắc phi, ta muốn chính thức cưới nàng về, chỉ cần một mình nàng, những người khác ta không quan tâm”.

Không ngờ phản ứng của hắn lại kịch liệt như thế nên Dương công chúa nhất thời ngơ ngẩn. Lý Hơi nói xong mới cảm thấy mình khi xuất, vội vàng cúi đầu nói, “Thật xin lỗi, công chúa, thất lễ rồi!”

“Không có gì”, thần sắc công chúa từ ngưng trọng trở thành cảm xúc vô hạn nhìn hắn, “Lý Hơi, ngươi cũng là một người chí tình chí nghĩa”

Lý Hơi tâm tư bấn loạn, không muốn nói chuyện nữa, “Công chúa, ta còn có công vụ trong người phải trở về lễ bộ, cáo từ trước”.

“Cũng tốt, ta cũng phải trở về phủ Phò mã”

Hai người vì vậy liền chia nhau lên xe ngựa rời khỏi hoàng cung. Từ cung thành đi ra chỉ có một đại đạo, hai chiếc xe ngựa một trước một sau chạy đi. Nhưng đang lúc chạy trên đường thì “bang” một tiếng, trục xe ngựa của công chúa gãy đứt. Lý Hơi nghe được động tĩnh liền vội vàng xuống xem xét, “Xe này tạm thời không dùng được nữa, công chúa, người hãy lên xe của ta để ta tiễn ngươi hồi phủ”.

“Chỉ là, không phải ngươi muốn tới lễ bộ sao?”

“Ta tiễn công chúa hồi phủ rồi đến lễ bộ cũng không muộn”.

Vậy nên công chúa leo lên xe của Lý Hơi. Chiếc xe ngựa hướng thẳng phía nam hoàng thành chạy đi. Một lúc sau, tiểu cung nữ bên ngoài nhìn thấy một chiếc xe ngựa khác đang chạy đến…chính là xe của Phò mã, cung nữ vội vàng bẩm báo, “Công chúa nương nương, xe ngựa của Phò mã ở phía trước”.

Công chúa vốn đang băng khoăn để Lý Hơi đưa tiễn, dù sao hắn cũng có công vụ trong người, nghe cung nữ báo vậy liền nói với Lý Hơi, “Nếu gặp xe ngựa của Phò mã thì ta cũng không làm phiền ngươi nữa, không làm trễ nãi chuyện của ngươi. Ta chuyển sang xe của Phò mã cũng được”.

“Nếu vậy…để ta tiễn công chúa xuống xe”.

Tiểu cung nữ chạy nhanh tới gọi xe ngựa của Phò mã, thanh y tiểu đồng và giá phu vội vàng quỳ xuống hành lễ với công chúa. Lý Hơi bước xuống tiễn công chúa, tiểu cung nữ gõ cửa xe nói, “Phò mã gia, công chúa nương nương phượng giá quang lâm”

Nàng vừa dứt lời thì bên trong xe chợt vang lên thanh âm va chạm, tiếp theo một giọng nữ nhân thanh thúy vang lên, “Ai da!”. Sắc mặt công chúa cùng Lý Hơi đồng loạt biến đổi. Tiểu cung nữ kinh ngạc vội vàng mở cửa xe. Công chúa liếc mắt thấy trong xe là Nguyễn Nhược Nhược, mới đầu nàng ngẩn ra, rõ ràng là nghe được thanh âm nữ nhân, thế nào trước mắt lại chỉ có một tiểu thư sinh tuấn tú? Kịp thời nhìn lại, nàng phát hiện ra Nguyễn Nhược Nhược là nữ cải nam trang. Lại nhìn qua Ngọc Liên Thành, hắn mặc dù vẫn bình tĩnh như trước nhưng mi mắt có chút lay động, tâm tình vài phần rối loạn. Bọn họ cùng nhau nói chuyện trong xe ngựa…nhất định không phải là quen biết sơ sài. Trong lòng công chúa xáo động, trong bất chợt nàng nhận ra nguyên nhân Phò mã lạnh nhạt với mình.

Sắc mặt công chúa khó coi, sắc mặt Lý Hơi so với công chúa còn khó nhìn hơn. Nghe được một tiếng “Ai da”, hắn đã biết được người trong đó là Nguyễn Nhược Nhược. Nhưng hắn vẫn hy vọng rằng mình nghe nhầm. Kết quả, hắn chỉ cảm thấy như ai đó vừa gõ một gậy lên đầu mình, thân thể phút chốc cứng đờ ra. Từ sâu thẳm trong lòng có một chút nhói đau, cảm giác đau nhói ấy cứ lan ra từ từ, đau đến không nói nên lời.

Nguyễn Nhược Nhược trông thấy Lý Hơi bên ngoài xe liền cả kinh. Nàng đã nhìn thấy sắc mặt ảm đạm cùng đôi mắt u ám của hắn, trong lòng liền khẩn trương lên. Diêu Kế Tông đã từng nói: không nên biến Lý Hơi thành một bình giấm, nếu không ta chỉ sợ hắn sẽ bị chua chết. Nàng hiểu tình cảm Lý Hơi dành cho mình là độc chiếm, cho dù có nói cười với Diêu Kế Tông thì hắn cũng không vui, giờ đây bị hắn bắt gặp nàng và Ngọc Liên Thành hai người ngồi trong xe ngựa nói chuyện…Thảm thảm thảm, lần này hiểu lầm không nhỏ a!

Sau khi cửa xe mở ra, Ngọc Liên Thành nhìn thấy đầu tiên không phải là công chúa mà là Lý Hơi. Người kia ở bên ngoài, đấy là chuyện hắn không nghĩ đến. Thấy thân thể Lý Hơi đột nhiên cứng lên, hắn có thể hiểu được người đó đang có cảm nhận gì. Ngày đó trong chuyến đi săn, lúc hắn thấy hai người bọn họ ôm nhau, phản ứng của Ngọc Liên Thành chính là thế này đây. Kinh ngạc, chấn động, khó chịu, buồn bực, đau đớn…Tâm tư “bách chuyển thiên hồi”, rồi lại hoàn toàn nói không nên lời. Phản ứng của Lý Hơi, mặc dù không có chủ ý nhưng lại khiến trong lòng Ngọc Liên Thành sinh ra một loại khoái chí. Vô luận nói thế nào Ngọc Liên Thành cũng không phải người xấu, nhưng giờ khắc này, cảm nhận chân thật của hắn chính là vậy. Không còn cách nào khác, nhân tình vốn phức tạp như thế. Làm người thì không tránh khỏi có lúc tâm lý đen tối như vậy.

Trong lúc nhất thời, bốn người chẳng biết nói gì, không gian vô cùng yên lặng. Cuối cùng vẫn là Dương công chúa phục hồi tinh thần trước tiên, nàng kiềm chế “mây gió sấm chớp” trong lòng mà cười nói như chưa hề xảy ra chuyện gì, “Phò mã, thì ra ngươi có khách trên xe. Xe ngựa của ta giữa đường bị hỏng, đang định đi cùng ngươi trở về, không biết có làm phiền không?”

“Dĩ nhiên”, Ngọc Liên Thành cũng khôi phục thần sắc bình thường, theo thói quen mỉm cười chống đỡ, đứng dậy xuống xe. Nguyễn Nhược Nhược cũng nhanh chóng xuống xe, “Cũng không phải khách nhân gì, công chúa, vị này chính là biểu muội của ta, Nguyễn Nhược Nhược”.

Dương công chúa nhìn chăm chú Nguyễn Nhược Nhược, “Nguyên lai là nhi nữ của di nương”

“Thỉnh an công chúa nương nương”, Nguyễn Nhược Nhược theo quy củ hành lễ.

“Đều là người nhà, không cần câu lễ”, Dương công chúa vội vàng đỡ nàng lên, “Chúng là cũng xem như người một nhà, thân thích cũng không nhiều lắm vậy mà không giới thiệu là không nhận ra được. Sau này nếu ngươi có thời gian thì hãy đến phủ Phò mã chơi một chuyến”

“Tạ công chúa nương nương”, Nguyễn Nhược Nhược mặc dù mở miệng đáp ứng với công chúa nhưng ánh mắt lại không tự chủ hướng về phía Lý Hơi đang đứng một bên. Công chúa nhạy cảm nhận ra ánh mắt của nàng, lúc này mới phát hiện sắc mặt Lý Hơi khác thường. Trong lòng nàng đột nhiên chấn động, chẳng lẽ bọn họ biết nhau? Chẳng lẽ…vị biểu muội này chính là ý trung nhân của Lý Hơi?

Lý Hơi lảng tránh ánh mắt của Nguyễn Nhược Nhược, quay đầu nói với Dương công chúa, “Công chúa, ta cáo lui”

“Được rồi, đa tạ ngươi tiễn ta một đoạn đường, bây giờ ta không làm trễ nãi công vụ của ngươi, nhanh đến lễ bộ đi thôi”, Mặc dù công chúa đã nhìn ra vài phần “tình hình” nhưng trên mặt vẫn bất động thanh sắc nói chuyện với Lý Hơi.

Lý Hơi cũng không quay đầu lại, xoay người nhảy lên xe ngựa rời đi. Trong lòng Nguyễn Nhược Nhược bắt đầu khẩn trương. Hiểu lầm vẫn còn chưa giải thích rõ, để hắn đi như vậy thì phiền toái càng lớn a! Vì thế nên nàng vội vàng hướng về phía công chúa cáo từ, “Công chúa nương nương, ta rời phủ đã lâu, đã đến lúc phải trở về. Không quấy rầy người và biểu ca nữa, hẹn gặp lại”.

Lời nói xong, cũng không đợi đám người nhà phản ứng liền vội vàng chạy đi, nàng muốn đuổi theo Lý Hơi. Công chúa vẫn tinh tế đánh giá thần sắc của hai người bọn họ, nhìn người trước người sau vội vàng rời đi, xem ra không cần phải nghi ngờ nữa. Lại nhìn sang ánh mắt của Ngọc Liên Thành đang dõi theo Nguyễn Nhược Nhược, công chúa càng kinh ngạc hơn, đôi mi mắt trong suốt kia…trong khoảng khắc như mây khói mịt mờ…

Mặc dù xe ngựa của Lý Hơi chạy không xa, nhưng Nguyễn Nhược Nhược vì muốn tránh ánh mắt của công chúa nên rẽ vào một con hẻm nhỏ, đón đầu xe ngựa ở một ngã khác. Vừa thấy xe ngựa chạy đến, nàng vội vàng dang tay cản xe, “Ngừng ngừng ngừng”.

Tần Mại dừng xe, Nguyễn Nhược Nhược nhảy lên, mở cửa xe tiến vào. Gương mặt Lý Hơi chìm ngỉm, ánh mắt u ám, hai chân mày chau lại một chỗ, đến cả môi cũng mím chặt. Nhìn thấy nàng đi vào hắn cũng không nói gì, cứ buồn bực ngồi đó.

Nguyễn Nhược Nhược lên tiếng dụ dỗ, “Lý Hơi, ta bất quá chỉ cùng Ngọc Liên Thành thương thảo một chút chuyện, ngoài ra chẳng làm gì hết. Ngươi tại sao lại tức giận như vậy. Mau mau nguôi giận đi!”

Lý Hơi vẫn không chịu nói gì, Nguyễn Nhược Nhược lại tiếp tục, “Lý Hơi, ngươi đừng trẻ con như vậy, ta đến cùng chỉ nói chuyện với người khác. Chẳng lẽ từ nay về sau, trừ ngươi ra, ta không thể nói chuyện với bất kì nam nhân nào khác hay sao?”

Lý Hơi cảm thấy ức chế, không nhịn được nữa liền quát lên, “Đây không phải là trẻ con, mà là phản ứng bản năng của nam nhân. Ta biết ngươi trong sạch, nhưng nhìn thấy nữ nhân mình yêu thương cùng nam nhân khác ngồi cùng xe ngựa trò chuyện, hơn nữa, nam nhân kia lại là người có tình ý với ngươi, các ngươi ở chung một chỗ như vậy…giống như…chung đụng, ta nói có sai không? Trong lòng ta có thể thoải mái không?”

Ở chung một chỗ lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Lý Hơi lớn tiếng đối với Nguyễn Nhược Nhược. Hắn phát tác làm Nguyễn Nhược Nhược hơi giật mình, nhưng đồng thời cũng khiến nàng tức giận, “Lý Hơi, ngươi làm gì hung dữ như vậy? Ta còn chưa “hồng hạnh xuất tường” nha, bộ dáng ngươi vậy là thế nào! Chừng nào thấy ta làm sai thì ngươi mới có quyền nói, tự coi lại mình đi!”, nàng vừa nói xong liền xoay người mở cửa xe, nổi giận đùng đùng hét to một tiếng, “Tần Mại, ngừng xe”.

Thông qua lớp cửa xe, Tần Mại từ sớm đã nghe được âm thanh ầm ĩ bên trong. Đang trong lúc phân tâm thì bị Nguyễn Nhược Nhược quát to một tiếng, cương ngựa trong tay vô ý kéo mạnh, xe ngựa khựng lại. Xe còn chưa ngừng hẳn Nguyễn Nhược Nhược đã nhảy xuống, thân thể loạng choạng suýt ngã nhào. Lý Hơi nhanh chóng đạp cửa xe phóng ra, còn chưa kịp đỡ lấy thì nàng đã đứng vững vàng. Phía sau đầu của Nguyễn Nhược Nhược không có mắt nên không trông thấy động tác lo lắng của Lý Hơi, cứ một mạch chạy thẳng phía trước.

Lý Hơi buồn bực cực kỳ trở lại trong xe, thanh âm nặng nề, “Đi lễ bộ”. Tần Mại biết tâm tình Tiểu vương gia đang vô cùng tệ hại nên không dám nói gì, ở một bên giục xe chạy đi.

Tình yêu nếu có thể đả thương người, ấy là vì nó vô cùng nóng bỏng. Tình yêu  giống như ngọn lửa, nó có thể khiến lòng người cảm thấy ấm áp nhưng vô tình cũng có thể tạo nên thương tích.

 

 

Chương 68

 

Giờ hợi đêm đó, Nguyễn Nhược Nhược vẫn chưa chịu xuất phủ. Lý Hơi giận, nàng so với Lý Hơi còn giận hơn, bất quá thói quen đã hình thành, lúc này dù bản thân không chịu ra ngoài nhưng cũng không thể cản nổi tiếng gào thét trong đầu, “Hừ, còn muốn cho ngươi thông qua ba tháng tìm hiểu, nhìn biểu hiện của ngươi thế này, ta phải kéo dài thời gian tìm hiểu mới được”. Trong lòng nàng âm thầm nổi sóng.

Nói thế nào thì nói, Nguyễn Nhược Nhược trong phòng cũng đứng ngồi không yên, giống như họa mi bị nhốt trong lồng cứ nhảy tới nhảy lui không ngừng. Hạnh Nhi ở một bên cười nói, “Tiểu thư, người đi qua đi lại cả đêm rồi, ta nhìn người cũng bị hoa mắt a!”.

“Nhiều chuyện”, Nguyễn Nhược Nhược sân si nàng.

“Người tối nay không ngồi yên như vậy nguyên nhân nhất định là vì chưa xuất phủ. Tại sao tối nay tiểu thư không đi? Là Diêu công tử không thể đến sao?” Hạnh Nhi đúng là một nha đầu lắm chuyện.

Nguyễn Nhược Nhược không đáp, chỉ là…không biết Lý Hơi sẽ đứng bên ngoài chờ đến bao lâu. Đã cuối thu rồi, tiết trời se lạnh, trong gió đã cảm nhận được hàn khí, tiểu tử này…chờ không thấy nàng nhất định sẽ không chịu đi, không khéo lại ngã bệnh. Vừa nghĩ đến điều này, nàng bật dậy bước nhanh đến cửa sau Nguyễn phủ. Đẩy cửa nhìn ra, đúng là có một thân ảnh nép trong bóng tối ảm đạm đang chờ nàng. Cơn tức giận trong lòng Nguyễn Nhược Nhược nhất thời tan thành mây nói, “Ngốc tử, đợi bao lâu rồi?”, ngữ khí yêu kiều mềm mỏng.

Không ngờ người trả lời lại là Tần Mại, “Nguyễn tam tiểu thư, Tiểu vương gia nhà ta tối nay không đến được, cố ý phân phó ta đến đây báo với ngươi một tiếng”.

Cái gì? Cơn giận vừa mới tiêu tan trong lòng Nguyễn Nhược Nhược phút chốc bị thổi bừng lên, nguy hiểm là lần này còn hung hãn hơn gấp bội. Đây là ý gì chứ? Lúc trước ngày nào cũng tới, bây giờ lại bảo không tới được. Giỏi cho Lý Hơi, còn tưởng ngươi là người thuần khiết không biết chuyện, không ngờ nhanh như vậy đã học hư, biết “đấu tâm” nữa chứ! Nguyễn Nhược Nhược càng nghĩ càng giận, quay sang phát tác với Tần Mại, “Trở về nói với Tiểu vương gia các ngươi, nói hắn nếu không tới được thì sau này cũng không cần tới nữa”. Nàng nói xong không chờ hắn đáp lại, đùng đùng bỏ vào trong. Ầm một tiếng, cánh cửa nặng nề đóng lại.

Cả đêm Nguyễn Nhược Nhược ngủ không ngon giấc, trằn trọc trở mình không biết bao nhiêu lần, hận Lý Hơi đến nghiến răng ngiến lợi. Sáng ngày hôm sau, nàng rửa mặt qua loa một hồi rồi chạy thẳng tới Diêu phủ bắt Diêu Kế Tông phụng bồi nàng uống rượu. Bọn họ cố ý tìm một tửu lâu trang nhã, ngồi trên tầng hai, chén trước chén sau đối ẩm.

“Lại chuyện gì nữa? Bộ dáng của ngươi sao giống bại quân quá vậy?” Diêu Kế Tông nhìn khí sắc không tốt của Nguyễn Nhược Nhược mới lên tiếng hỏi.

Nguyễn Nhược Nhược tìm hắn chính là để kể khổ, vì vậy liền đem sự tình khắc khẩu ngày hôm qua thuật lại một lượt cho hắn nghe. Nói xong lời cuối cùng, nàng tức giận gầm gừ, “Ta và Ngọc Liên Thành bất quá là một mình ngồi trong xe nói chuyện thôi, căn bản không làm gì cả. Vậy mà trong mắt Lý Hơi xem như ta “hồng hạnh xuất tường”, ngươi nói hắn có phải nhỏ nhen hẹp hòi không?”

Sau khi Diêu Kế Tông chăm chú lắng nghe một hồi mới mở miệng lên tiếng, “Dĩ nhiên…không phải vậy. Ta hiểu hắn, phản ứng như vậy cũng rất bình thường”.

Cái gì? Nguyễn Nhược Nhược cơ hồ nhảy dựng lên, “Ngươi rốt cuộc là nói tốt cho bên kia? Ngươi giúp ai vậy?”

“Ta chỉ nói lý, ngươi và Ngọc Liên Thành ở chung một chỗ đúng là không làm ra sự tình gì, nhưng Lý Hơi phát hiện được chuyện này dĩ nhiên hắn sẽ không cảm thấy thoải mái. Thật ra…cô nam quả nữ ở cùng một nơi chính là dấu hiệu của tình yêu nha, hắn làm sao không nổi điên lên được? Đổi lại là ngươi, nếu ngươi phát hiện Lý Hơi cùng nữ nhân khác ngồi chung với nhau trong một chiếc xe ngựa, ngươi có thể thoải mái không? Mặc dù Lý Hơi không để tâm đến nàng ta, nhưng nàng ta có ý tứ với hắn. Ngươi nguyện ý để nàng ta có cớ hội đến gần Lý Hơi không?”

Nguyễn Nhược Nhược bị hắn hỏi như thế nhất thời trầm ngâm không nói gì, một lúc sau mới tỏ vẻ khoáng đạt nói, “Bọn họ chẳng qua là bằng hữu bình thường, ta không sao cả!”

“Không dễ như ngươi nói vậy đâu, chuyện phát sinh trên người kẻ khác ngươi có thể cảm thấy không sao, nhưng nếu nó phát sinh trên người ngươi thì chưa chắc à! Nói không chừng phản ứng của người còn khinh khủng hơn Lý Hơi nữa kìa!”

Nguyễn Nhược Nhược cúi đầu suy nghĩ một hồi rồi quả quyết, “Ta sẽ không mất phong độ như hắn, ta là phụ nữ thế kỉ hai mươi mốt có học thức, tính tình tu dưỡng, có nghề nghiệp đàng hoàng, đối với chuyện nam nữ gặp gỡ cũng rất cởi mở, ta sẽ không…”

“Phải vậy không?” Diêu Kế Tông nở nụ cười xấu xa, ánh mắt phóng qua lan can dán xuống con đường bên dưới, đúng lúc thấy một chiếc xe ngựa vừa ngừng lại ở ngã tư, “Vậy ngươi nhìn đi, người ngồi trong xe ngựa kia là ai?”

Nguyễn Nhược Nhược nghe hắn nói vậy liền quay đầu nhìn xuống ngã tư đường bên dưới. Dĩ nhiên là xe của Lý Hơi, hắn vừa mới xuống xe, lúc này trong xe còn có một nữ nhân đang bước xuống. Một thân lục y, mi mắt như họa, phảng phất như tiên tử…đích thị là Lô gia thiên kim Lô U Tố. Bọn họ tại sao lại ngồi cùng một xe ngựa? Nguyễn Nhược Nhược nhất thời ngạc nhiên vô cùng.

loading...

Sau khi Lý Hơi và Lô U Tố song song xuống xe, cả hai cùng nhau bước vào một gian hàng. Diêu Kế Tông vừa nhìn biển hiệu cửa tiệm vừa thì thầm, “Ngưng Hương Đường? Ra là vậy, đây chính là cửa hàng bán son phấn nổi tiếng nhất thành Trường An. Lý Hơi đưa nữ nhân này đến đây mua son phấn, quan hệ xem ra…không tệ a! Nguyễn Nhược Nhược nha Nguyễn Nhược Nhược, vì ngươi khinh thường nên để mất Kinh Châu rồi. Ngươi không nói rõ với Lý Hơi lại tạo cơ hội cho người khác thừa dịp lẻn vào, đem bảo bối của ngươi tóm chặt không buông a! Lại nói Trường Giang sóng sau đè sóng trước, ngươi đừng chết lãng nhách trên bờ cát nha!” Diêu Kế Tông lèm bèm bên tai nàng.

Trong lòng Nguyễn Nhược Nhược nổi sóng phong ba. Đến tận lúc này, nàng đã hình thành thói quen xem Lý Hơi là của riêng mình, giờ đây nhìn thấy hắn cùng nữ nhân khác cùng đến cùng đi, mặc dù cử chỉ của bọn họ không có gì khác thường nhưng trong lòng Nguyễn Nhược Nhược phảng phất như đang bị một tảng đá nặng kéo chìm xuống, buồn buồn bực bực. Giờ phút này nàng mới hiểu câu nói kia của Lý Hơi: các ngươi ở chung một chỗ như vậy, giống như…giống như chung đụng, ngươi nói ta có thể thoải mái không?

Quả thật không-thoải-mái, không thoải mái tới cực điểm. Đáng hận mới vừa rồi nàng còn mạnh miệng tuyên bố “không sao”, giờ phút này phải ôm một bụng buồn bực không chỗ phát tiết, chỉ có thể tức giận khoát tay, đem chén rượu đầy ắp một hơi uống cạn. Một chén không đủ xoa dịu nỗi lòng nặng chịch, nàng uống tiếp chén thứ hai, chén thứ ba…Giờ khắc này, Nguyễn Nhược Nhược đột nhiên hiểu ra nàng vốn quan tâm Lý Hơi như vậy, lo lắng có thể mất hắn. Mà tâm tình của Lý Hơi cùng nàng giống nhau như đúc.

Bởi vì yêu mà sinh ưu, bởi vì yêu mà sinh khổ. Chỉ khi xâm nhập vào giai đoạn yêu đương quá sâu nên mới phát sinh tư vị sợ hãi mất đi người yêu như thế này.

Diêu Kế Tông mắt lạnh nhìn nàng mượn rượu giải sầu, hắn cũng không khuyên nhủ, chẳng qua là cười nói, “Ngươi đây là đang uống rượu hay uống giấm vậy?”

Nguyễn Nhược Nhược đã uống khá nhiều rượu, uất ức trong lòng càng khó kiềm chế. Nhìn hồi lâu vẫn không thấy hai người kia bước ra, nàng nhất thời không tự chủ được, chén rượu trong tay ném thẳng vào chiếc xe ngựa bên dưới vỡ nát. Diêu Kế Tông tay mắt lanh lẹ ngăn trở nàng tiếp tục ném chén, cười nói, “Ngươi làm gì vậy? Chén rượu sao có thể ném loạn như thế? Vạn nhất đập vào đầu Tiểu Lý bằng hữu thì làm sao bây giờ? Cho dù không đập trúng đầu hắn thì cũng không nên tổn hại đến hoa cỏ nha!”

Từ cửa hàng bên dưới, lầu hai người kia cuối cùng cũng chịu bước ra, Lô U tố vừa đi vừa cầm hộp phấn trên tay đưa cho Lý Hơi nhìn, miệng nói gì đó, chỉ thấy Lý Hơi mỉm cười gật đầu. Một bụng rượu của Nguyễn Nhược Nhược trong phút chốc lên men thành giấm, lửa giận phừng phừng bốc lên.

Diêu Kế Tông còn giễu cợt nàng, “Ta thấy ngươi toàn thân đều bốc mùi chua, Lý Hơi còn chưa chua chết thì ngươi đã chết vì chua rồi!”

Lô U Tố quá mức chuyên chú vào Lý Hơi nên không để ý đến bậc thang ngoài cửa tiệm, nàng ta loạng choạng té xuống, Lý Hơi một bên nhanh tay đỡ lấy nàng. Trong chớp mắt, hai người sáp tới quá gần, thân thể nàng ta đều nằm gọn trong lòng Lý Hơi. Lô U Tố mặt đỏ ửng, nghiêng đầu một chút tựa vào má hắn, cánh tay nhất thời ôn nhu vịn chặt vai Lý Hơi. Bản thân Lý Hơi cũng nhất thời cứng đờ, mà Lô U Tố đỏ như tôm luộc bên này đang mở miệng hé ra nụ cười. (@#$#%Lô U Tố yêu tinh, dám ôm Lý ca ca của ta, buông ra buông ra!!!)

Nguyễn Nhược Nhược trên lầu vốn đã có vài phần men say, nhìn thấy một màn này liền nhảy dựng lên, cảm giác như bảo tàng nhà mình bị đạo tặc đến viếng. Lý Hơi là của nàng, người khác có thể chạm vào sao? Nàng không nói một tiếng, ôm bình rượu trên bàn hướng phía dưới chuẩn bị ném xuống, Diêu Kế Tông thấy tình thế không ổn liền mạnh mẽ ngăn cản, “Bình tĩnh bình tĩnh, ngươi là phụ nữ thế kỉ hai mươi mốt có học thức, tính tình tu dưỡng, có nghề nghiệp đàng hoàng, ngươi hẳn là có phong độ…”

“Giết chết cái phong độ đó đi!” Nguyễn Nhược Nhược muốn liều mạng, tình trường như chiến trường, còn nói cái quái gì phong độ với tu dưỡng, lúc này nàng chỉ nghĩ đến bát giấm. Một mặt gạt phắc Diêu Kế Tông đang án ngự trước mặt, một mặt đem bình rượu trong tay ném thẳng xuống trước mặt hai người bọn họ. “Xoảng!!” một tiếng giòn vang, người đi đường bị dọa nhanh chóng né ra xa.

Hai người bị chọn làm đối tượng công kích lại càng thất kinh, Lô U Tố hoảng sợ lui về phía sau, ngã nhào vào lòng Lý Hơi. Nhưng Lý Hơi vội vàng đẩy nàng ra, bởi vì hắn đã ngẩng đầu nhìn lên tầng hai của tửu quán phía đối diện, ở đó có một Nguyễn Nhược Nhược đang điên cuồng nhìn chằm chằm bọn họ.

Nguyễn Nhược Nhược ném vỡ bình rượu vẫn không làm dịu được cơn ghen trong lòng, một tay chống nạnh, một tay chỉ vào Lý Hơi nổi giận đùng đùng quát lớn, “Lý Hơi, ngươi mạnh khỏe a, ngươi lại…” Lời nói chỉ thốt lên được một nửa, nàng túm lấy Diêu Kế Tông đang đứng bên cạnh rồi hôn một cái thật kêu lên mặt hắn. Ngươi dám để nữ nhân khác hôn, ta đây hôn nam nhân khác.

Lý Hơi nổi lửa phừng phừng nhìn về phía Diêu Kế Tông, ánh mắt sắc bén phóng ra trăm tên vạn tiễn. Ngay cả Diêu Kế Tông đứng trên lầu cách xa mấy trượng cũng bị “loạn đao” của Lý Hơi chém chết, hắn vội vàng hô to gọi nhỏ vô cùng ủy khuất, “Lý Hơi, chuyện này không liên quan đến ta, ta nàng cưỡng hôn ta a…”

Lý Hơi cắn chặt môi dưới, thân thủ như chim ưng xông tới tửu lâu, rồi lại như gió lốc lao thẳng lên tầng hai. Hắn không thèm nhìn tới Diêu Kế Tông, một tay lôi kéo Nguyễn Nhược Nhược. Mà Nguyễn Nhược Nhược tức giận không chịu đi cùng hắn, liều mạng tránh xa hắn, “Ngươi buông buông buông”.

Lý Hơi ngửi thấy mùi rượu ngào ngạt trong hơi thở của nàng, vừa vội vừa tức vừa đau lòng, “Ngươi uống bao nhiêu rượu?”

Diêu Kế Tông đứng một bên chẳng biết sống chết mà cười nói, “Đều là ta không phải, để nàng uống nhiều rượu như vậy, lại còn uống thêm giấm…”

Ánh mắt Lý Hơi tàng ẩn Tiểu Lý phi đao băng lãnh hung hăng bắn về phía hắn, Diêu Kế Tông nhất thời cấm khẩu. Lý Hơi không để ý đến hắn nữa, mở miệng dụ dỗ Nguyễn Nhược Nhược, “Đừng làm loạn, mau đi cùng ta!”

Ma men Nguyễn Nhược Nhược đang trong lúc liều mạng, đời nào chịu nghe lời, ngoan cố cứng đầu như tiểu hài tử, “Không thèm đi với ngươi, không thèm đi với ngươi, ta không thèm ngươi, ngươi đi cùng nữ nhân kia kìa…”. Lý Hơi lôi kéo hồi lâu, cuối cùng không nhịn được liền cúi xuống ôm ngang người nàng nhấc bổng lên, hai cánh tay Nguyễn Nhược Nhược đánh đập vào lưng hắn loạn xạ. Lý Hơi “vác” nàng chạy xuống lầu. Hắn mặc kệ vô số ánh mắt tò mò xung quanh, chạy thẳng đến xe ngựa phía trước, đem nàng đặt vào trong xe, bản thân mình vút roi ngựa. Hắn cũng không quên quay đầu phân phó Tần Mại, “Ngươi tiễn Lô tiểu thư trở về”. Hắn vút roi, xe ngựa ào ào rời đi, bỏ rơi đám người xem náo nhiệt lại đằng sau cùng với sắc mặt tái nhợt lẫn ánh mắt đau đớn của Lô U Tố.

 

 

Chương 69

 

Lý Hơi đánh xe ngựa chạy ra ngoại thành. Nơi này vắng vẻ, xung quanh chỉ có cỏ khô, cây cối xa gần tàn úa điêu linh hơn phân nữa. Tiết trời cuối thu, trong gió đã cảm nhận được hàn khí.

Cho xe ngựa dừng lại, Lý Hơi vào trong xe liền phát hiện Nguyễn Nhược Nhược đã ngủ thiếp trên ghế đệm tự lúc nào. Nàng một phần vì say rượu, một phần vì xe ngựa chuyển động đều đều nên đã ngủ gục đi. Lý Hơi vội vàng cởi áo khoác ngoài đắp lên người nàng, cửa sổ cũng đóng lại sợ nàng cảm nhiễm phong hàn. Sau đó, hắn ngồi xuống bên cạnh lẳng lặng nhìn nàng, trong đôi mắt tràn đầy yêu thương.

Phủ phò mã.

Ngọc Liên Thành ngồi trước cửa sổ thư phòng, hoa cúc ngoài vườn đang vào độ khai nở. Một ngọn gió thu từ ngoài cửa sổ thổi vào mang theo giá lạnh cùng hương hoa, căn phòng trong phút chốc tràn ngập hương hoa. Hắn không nhận ra Dương công chúa đã nhẹ nhàng đi đến trước cửa. Cước bộ nàng chậm rãi, chần chừ một chút mới lên tiếng, “Phò mã”.

Tựa như từ trong mộng bừng tỉnh, Ngọc Liên Thành đứng dậy đáp, “Công chúa”.

“Đầu tháng mười là thọ thần của nhạc mẫu, ta đang chuẩn bị lễ vật nhưng không biết có thuận tâm ý của người hay không, ngươi có thể thay ta nhìn qua một chút?”

Ngọc Liên Thành ngây ngốc, “Công chúa có lòng như vậy mẫu thân chắc sẽ rất vui mừng, lễ vật không quan trọng như vậy”.

“Tuy nói như vậy nhưng đây là lần đầu tiên ta tham dự thọ thần của người kể từ khi bước qua cửa Ngọc phủ, ta dĩ nhiên phải lưu tâm một chút. Ta muốn dâng lễ vật có thể vừa ý lão nhân gia”

“Vậy…ta thay mẫu thân đa tạ nàng”

Công chúa cười một tiếng, “Lễ vật ở chỗ này, ngươi xem đi. Nếu có chỗ nào nhạc mẫu không thích thì cứ nói, ta sẽ gạt qua. Hoặc thứ nhạc mẫu thích không có ở đây thì cũng nói ta biết, ta sẽ cho người chuẩn bị”.

Ngọc Liên Thành tiếp nhận xấp lụa hồng trên tay công chúa, yên lặng xem xét một lượt. Chất lượng rất tốt, có thể thấy người lựa chọn đã phí tâm tư như thế nào, hắn mở miệng nói, “Rất tốt, làm phiền công chúa rồi”.

“Không có gì, ta dù sao cũng rất nhàn rỗi, kiếm việc gì đó để làm cũng tốt”, Dương công chúa vô tình nói ra nhưng lại khiến tâm tư của Ngọc Liên chùng xuống. Không phải hắn không thừa nhận, quả thật, hắn đối với vị công chúa này rất lạnh nhạt. Tuy nhiên, mặc dù hắn thờ ơ lãnh đạm thế nào, nàng cũng không tức giận hay tỏ thái độ. Ngày ấy bị nàng bắt gặp bản thân cùng Nguyễn Nhược Nhược ở cùng một chỗ, dù sắc mặt nàng có thay đổi nhưng rất nhanh trấn tĩnh lại, không những lúc ấy giải vây cho hắn mà sau khi hồi phủ cũng chưa từng nhắc lại, xem hết thảy mọi việc như chưa từng xảy ra. Đổi lại là một người khác ắt đã làm khó hắn. Đường đường là kim chi ngọc diệp của hoàng thất lại nhẫn nhịn với hắn như vậy…Ngọc Liên Thành thật cảm thấy có lỗi với nàng.

Con người đều là như thế sao? Trước mặt người mình yêu thì ôn nhu nhưng lại đối với người yêu mình lạnh lùng. Cũng đồng thời là một trái tim, nhưng hoàn toàn đặt vào tay kẻ khác.

***

Khi Nguyễn Nhược Nhược tỉnh lại, đầu óc vẫn còn choáng váng. Hai mắt mơ mơ màng màng mở lên liền trông thấy gương mặt của Lý Hơi gần trong gang tấc, hắn đang ngắm nhìn nàng. Nguyễn Nhược Nhược ngồi bật dậy, cơn tức giận trong lòng cũng theo đó bùng phát trở lại, nàng chỉ vào hắn cay cú nói, “Lý Hơi, người thật quá đáng mà…”

“Ta quá đáng sao, chính là ngươi, mới vừa rồi lại…lại hôn Diêu Kế Tông”, Lý Hơi dù không muốn giận nhưng cũng không nhịn được. Nguyễn Nhược Nhược ngẩn ra, nhớ lại mình lúc say rượu hình như đã thất thố, “Ta…lúc đó…uống rượu say, không tính”.

Lý Hơi cầm bàn tay nàng, ôn nhu dụ dỗ, “Được rồi được rồi, ta biết ngươi uống rượu say, đừng náo loạn nữa. Ngươi ngủ nãy giờ cũng lâu rồi, cũng nên tỉnh dậy đi!”

Nguyễn Nhược Nhược vẫn chưa chịu từ bỏ ý đồ, nghiến răng nói, “Hừ, ta và Ngọc Liên Thành bất quá ngồi cùng một chiếc xe ngựa, tay cũng không đụng một cái. Ngươi thì tốt rồi, dám cùng nữ nhân kia vừa ôm vừa hôn. Rõ ràng muốn chọc tức ta mà!”

“Tại sao ta lại muốn chọc tức ngươi, ta không biết ngươi ở trên tửu lâu đối diện nha! Hơn nữa, ta vừa ôm vừa hôn nàng ta khi nào chứ?”, Lý Hơi đỏ mặt biện hộ, “Nàng suýt ngã, ta đây chỉ thuận tay đỡ nàng mà thôi. Cái…kia…cái kia…là nàng không cẩn thận chạm vào mặt ta, không phải là ta hôn nàng a!”

Nguyễn Nhược Nhược chen ngang, “Ta mặc kệ, dù sao ngươi cũng để nàng ta chạm vào. Ta nhìn thấy trong lòng rất khó chịu, khó chịu tới cực điểm”, Dù sao gió cũng đã nổi lên, phong độ cũng đã đánh mất, nàng đem hai chữ “lý trí” ném đi đâu mất, hiện giờ chỉ muốn trách cứ Lý Hơi không chịu “thủ thân như ngọc”.

Lý Hơi hồi lâu cũng không nói gì, Nguyễn Nhược Nhược cảm thấy kỳ quái không thể không quay đầu nhìn lại, nàng phát hiện hắn đang mím môi cười trộm, “Ngươi cười cái gì? Ta tức giận mà ngươi vẫn còn cười được?”

Lý Hơi cười cười, kéo nàng vào lòng nói, “Đến tận lúc này toàn là ngươi nói ta hẹp hòi, hôm nay rốt cục cũng đến phiên ngươi hẹp hòi rồi. Bây giờ ngươi đã hiểu lúc ta nhìn thấy người cùng nam tử khác ở chung một chỗ liền cảm thấy không thoải mái đến chừng nào rồi, phải không?”

Nguyễn Nhược Nhược đâu chỉ hiểu thôi, quả thật là quá hiểu đi chứ, cái này chính là tự thân trải nghiệm a! Thì ra nam nữ khi yêu nhau sẽ không muốn để ngoài tiếp cận đối tượng của mình. Mặc dù biết họ không có quan hệ, nhưng cũng giống như cát bay vào mắt, đúng là khó chịu không cách nào đè nén được.

Nhưng nàng suy nghĩ một hồi cũng cảm thấy không cam lòng, “Trong lòng ngươi cảm thấy không thoải mái liền cố tình tới phá ta. Ngươi cố ý nửa đêm không đến, hôm nay còn cũng nữ nhân khác đi mua son phấn. Lý Hơi, đây là ngươi cố tình để ta nhìn thấy có đúng không?”

“Làm gì có! Tối hôm qua ta bị phụ thân gọi đến, bảo phải cùng người tiến cung diện thánh, thật sự không cách nào tới được. Hôm nay là mẫu thân ta nhờ Lô gia tiểu thư đến Ngưng Hương Đường mua phấn, nói là ở đó có tây dương phấn gì gì đó hiện đang rất được nữ giới quí tộc hoan nghênh. Hoàng hậu nương nương cũng muốn xem thử đó là cái gì, vậy nên mẫu thân nhờ Lô U Tố đi mua, ta phụng bồi nàng mua rồi thuận đường mang vào cung”, Lý Hơi nói tới đây liền vỗ vào đầu một cái, “Tiêu rồi, ta đã quên bén chuyện này”.

“Có sao không? Cấp trên có trách tội ngươi không?”, Nguyễn Nhược Nhược nghe được cũng khẩn trương, không lẽ mình đã làm liên lụy đến hắn?

“Cũng không sao, nếu hôm nay không mang đến thì ngày mai mẫu thân cũng vào cung, thuận tiện dâng Hoàng hậu nương nương luôn cũng được. Bất quá, hiện tại mẫu thân đã phát hiện ta thời gian qua không nghe theo lời người, vẫn cùng ngươi lui tới”.

“Biết thì cho biết luôn, dù sao cũng đã đến lúc để họ biết chuyện chúng ta. Thời gian tìm hiểu của ngươi đã kết thúc, ta đang tính sẽ chuyển sang giai đoạn tiếp theo”, Nguyễn Nhược Nhược nhìn hắn cười. Trải qua chuyện này nàng đã rõ ràng một chuyện, nàng chắc chắn không thể để mất Lý Hơi.

Lý Hơi mừng rỡ, “Có thể chuyển giai đoạn rồi sao, thật tốt quá! Nhược Nhược, mấy ngày nay ta vẫn gạt bọn họ, giấu giấu diếm diếm với ta thật cực khổ a. Ta đã sớm không muốn lén lén lút lút như thế này, ta muốn nói cho bọn họ biết ta muốn thành thân với ngươi. Ngoài ngươi ra, ai ta cũng không cần”.

Nguyễn Nhược Nhược đăm đăm nhìn hắn, đôi mắt tràn đầy vui sướng, chỉ là vẫn còn chút sầu lo, “Lý Hơi, ta chỉ sợ chuyện này không dễ dàng như vậy, xem ra chúng ta phải đánh một trận trường kỳ kháng chiến!”

“Vậy thì đánh đi, trận chiến này ta đã chuẩn bị rất lâu rồi, ta nhất định sẽ chiến thắng. Bởi vì nếu thua ta chắc chắn sẽ không sống nổi. Ngươi là nửa phần linh hồn mà các vị thần đã cắt ra từ ta, không có ngươi, cuộc sống của ta sẽ không trọn vẹn”, ánh mắt của Lý Hơi vô cùng ôn nhu kiên định.

Nguyễn Nhược Nhược nhìn hắn mỉm cười, “Lý Hơi, ta sẽ cùng ngươi sóng vai tác chiến”, Nàng vừa nói vừa tiến sát vào lồng ngực ấm áp của Lý Hơi. Hắn càng ôm chặt nàng vào lòng. Bên ngoài xe ngựa, gió thu rét lạnh tiêu điều, nhưng bên trong xe là tiết trời mùa xuân vô cùng ấm áp.

***

Lúc Lý Hơi trở lại vương phủ, vương phi sắc mặt ngưng lãnh ngồi ở Lưu Tiên Cư chờ đợi hắn.

“Hơi Nhi, ngươi thật khiến mẫu thân thất vọng. Đường đường tướng quốc thiên kim lại bị ngươi ném trên đường, ngang nhiên ôm Nguyễn gia cô nương kia lên xe chạy đi. Ngươi là Tĩnh An vương thế tử, hành vi lời nói phải có chuẩn mực, ngươi xem ngươi đã làm gì hả?”

Lý Hơi hạ thấp đầu nói, “Mẫu thân, thật xin lỗi, ta thật sự không còn cách nào khác”.

Vương phi cứng người, “Không còn cách nào khác? Ngươi cứ như vậy để Nguyễn gia cô nương kia mê hoặc sao? Ta còn tưởng sau khi khuyên nhủ ngươi thì cuối cùng ngươi đã bỏ đi phần tâm tư này, hóa ra vẫn âm thầm cùng nàng ta lui tới. Hơi Nhi, mẫu thân đã nói thế nào, nàng ta không thích hợp với ngươi. Gia cảnh, dung mạo, tính tình…có thứ gì có thể so sánh với thiên kim Thừa tướng phủ? Một nữ nhân không có khí chất lễ độ như vậy, ngươi lại sao cứ chấp mê không tỉnh?”

“Mẫu thân, người nói ta hồ đồ, nhưng ta lại hiểu mình rất rõ. Người chọn con dâu chỉ xem trọng gia cảnh ,dung mạo, tính tình. Nhưng bản thân ta chọn thê tử, ta không quan tâm đến những thứ này. Ta chỉ cần nữ nhân khiến mình động tâm. Trong mắt người, có lẽ nàng không tốt, nhưng trong mắt ta nàng tốt đẹp ngàn vạn lần, nữ nhân trên đời này không ai có thể so sánh với nàng”, Lý Hơi vô cùng nghiêm túc nói tiếp, “Mẫu thân, ta muốn thành thân với nàng”.

“Cái gì? Thành thân với nàng?”, Vương phi nổi giận, “Tuyệt đối không được, nàng không xứng với ngươi. Một nha đầu không lễ nghĩa làm thế nào có thể gả vào vương phủ làm thế tử phi? Nàng có đảm đương được trách nhiệm không? Hơi Nhi, ngươi đừng bao giờ nhắc lại lời này nữa”.

“Mẫu thân, người không nên nhắc đến hai chữ “trách nhiệm”. Ta đã bị hai chữ này trấn áp quá lâu rồi. Ta rước nàng qua cửa, tuyệt nhiên sẽ không trói buộc nàng bất cứ điều gì, tất cả trách nhiệm ta sẽ tự mình gánh vác, ta chỉ cần nàng ở lại bên cạnh để có thể nhìn thấy nàng bất cứ lúc nào, như vậy là đủ rồi”.

“Ngươi gánh vác?”, Vương phi không giận ngược lại còn cười, “Ngươi làm sao thay nàng gánh vác tất cả chuyện lớn nhỏ trong Lý vương phủ? Hơi Nhi, khẩu khí của ngươi dùng không đúng chỗ rồi!”

“Việc này không phải đã có mẫu thân trông nom đó sao?” Lý Hơi nói.

“Ta có thể thay các ngươi trông nom cả đời không? Sớm hay muộn cũng sẽ tới phiên thế tử phi của ngươi quán xuyến”.

“Cũng không cần thiết, phi tử của Trữ An vương gia đang bị bệnh nằm trên gường, chuyện lớn nhỏ trong phủ hết thảy đều cắt cử tâm phúc và quản gia làm thay, mà tất cả công việc đều được xử lý thõa đáng”.

Vương phi càng nghe càng kinh hãi, hắn có thể ứng đối lưu loát thế này hiển nhiên đã chuẩn bị từ trước. Xem ra ý niệm này không phải là nhất thời, nếu không nói từ sớm đã lên kế hoạch. Nàng không khỏi phát sinh tia giận, hài tử này mọi khi rất ngoan ngoãn nghe lời, làm việc rất có cân nhắc, chưa từng khiến nàng lo lắng bao giờ. Không nghĩ tới, hài tử càng làm cho người ta yên tâm bao nhiêu thì đến lúc sinh sự lại càng khó ứng phó bấy nhiêu. Vương phi đem tất cả tâm trạng không vui đổ lên đầu Nguyễn Nhược Nhược, thanh âm lạnh lùng, “Hơi Nhi, mẫu thân không nói nhiều, tóm lại chuyện này tuyệt đối không được. Thừa dịp vẫn còn sớm hay mau giết chết tâm tư này đi!”

“Mẫu thân…”, Lý Hơi còn muốn nói điều gì nhưng vương phi đã xoay người bỏ đi. Lý Hơi đuổi theo mấy bước, lại thấy thái độ của mẫu thân như vậy liền biết có nói nữa cũng không được gì. Vì vậy, hắn nhìn theo bóng lưng nàng rồi cất giọng hô, “Mẫu thân, tâm này tuyệt đối sẽ không chết, ta nhất định phải lấy Nguyễn Nhược Nhược làm thê tử”.

Cước bộ của vương phi dừng lại một chút rồi lại bước nhanh hơn, tâm ý có chút loạn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: