truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hương Hàn – Chương 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chương 6

Sáng hôm sau, lúc dùng điểm tâm, cô thấy Dung Hải Chính sắc mặt mệt mỏi liền hỏi: “Sao vậy? Hôm qua ngủ không ngon à?”

“Mất ngủ, bệnh cũ thôi.” Anh hời hợt nói, cầm lấy thìa múc cháo, rồi như chợt nhớ ra điều gì, “Tôi đang muốn hỏi cô đây, bữa sáng ngày hôm qua cô ăn miễn cưỡng như vậy, chắc là không quen, sao cô lại không nói ra? Đây là nhà mình, không phải khách sạn, muốn ăn gì sao không nói cho nhà bếp?”

Lạc Mỹ giật thót, trong lòng như có cảm xúc gì đó, mỉm cười bảo: “Tôi định nói nhưng lại quên khuấy đi mất, hơn nữa sáng nay lại được ăn cháo trắng.”

“Vậy cô phải cảm ơn tôi rồi.” Dung Hải Chính nói: “Nếu hôm qua tôi không bảo với nhà bếp, hôm nay cô sẽ không có cháo trắng để ăn như vậy đâu” Anh vốn có ý đùa cợt, ai ngờ Lạc Mỹ tưởng thật, bỏ khăn ăn xuống bước qua bảo: “Cảm ơn” Rồi không đợi cho anh kịp phản ứng, cô cúi người hôn anh.

Anh chầm chậm ôm lấy cô, thắm thiết trao nụ hôn, hai người trước đây tuy đã từng hôn môi nhau, nhưng cũng chỉ là phơn phớt thoảng qua, cho đến lúc này cũng chưa từng quấn quýt triền miên như vậy. Lạc Mỹ gần như nghẹt thở, anh ôm siết cô chặt đến mức thở không ra hơi.

Thật lâu sau, trên hàng lang vọng đến tiếng bước chân, Dung Hải Chính mới hạ giọng hỏi: “Cô có việc muốn nhờ tôi đúng không?”

Lạc Mỹ vẫn còn chút váng vất nghẹt thở, chỉ hỏi: “Sao chứ?”

“Không có gì?”

Lạc Mỹ vẫn còn lơ mơ: “Là sao?”

“Không có gì, tôi chỉ cảm thấy lo lắng khi được cô quan tâm như vậy thôi.” Anh thản nhiên nói, “Vô duyên vô cớ, cô sẽ không có dáng vẻ như thế.”

Lạc Mỹ phát lạnh trong lòng, trên mặt lại thấp thoáng nét cười: “Chúng ta là đồng minh, anh nói như vậy là không tin tưởng tôi?”

Anh cũng mỉm cười: “Tôi đương nhiên là tin cô.”

Lạc Mỹ chỉ cảm thấy chút hơi ấm vừa nảy sinh trong lòng đang dần dần tan đi, dần dần trở về vị trí ban đầu của chính nó. Cô điềm nhiên ăn hết bát cháo như chưa có chuyện gì xảy ra, còn Dung Hải Chính cũng không nói thêm gì nữa.

Vào đến văn phòng đương nhiên tiếp tục tất bật. Giờ cơm trưa, tuy ăn cùng một chỗ với nhau nhưng hai người chỉ bàn công việc. Buổi tối, Dung Hải Chính có buổi tiệc phải đi tiếp một vị khách hàng người Nhật, Lạc Mỹ ở công ty làm thêm đến chín giờ mới trở về nhà, nhà bếp tuy đã chuẩn bị vài món ngon nhưng ăn cơm một mình thật vô vị, thức ăn nhai trong miệng nhạt như nước ốc, cô chỉ ăn qua loa cho xong chuyện.

Ăn cơm xong cô liền xem đống công văn vừa mang về nhà đến tận mười hai giờ đêm, Dung Hải Chính vẫn chưa trở về, cô cũng chẳng quan tâm, tiện tay đóng cửa phòng đi ngủ.

Dung Hải Chính mãi đến hai giờ sáng hôm sau mới về đến nhà, trên người có chút men rượu. Đám người làm đều đã đi ngủ, anh tự mình bước lên lầu nhưng lại không mở được cửa phòng, gọi hai tiếng “Lạc Mỹ” cũng không nghe ai đáp lời. Bên ngoài phòng ngủ là phòng khách, nơi ấy có một chiếc ghế mây, anh vừa khó chịu vừa mỏi mệt. Men rượu trong người lại dâng lên, anh thở dài một hơi ngồi xuống ghế, vừa gục đầu vài cái thì đã thiếp đi lúc nào không hay.

Lạc Mỹ sáng sớm thức dậy, nhớ ra Dung Hải Chính cả đêm không về, trong lòng rốt cuộc cũng có chút lo lắng. Nào ngờ cô vừa mở cửa phòng ra, ngoài phòng khách có người đang lăn kềnh ra ngủ, hại cô một phen giật mình, nhìn kỹ lại là Dung Hải Chính. Anh say rượu chưa tỉnh, trên cằm đã lún phún mọc râu. Hiếm khi nào anh lại có bộ dạng như thế, thường ngày anh vô cùng chăm chút cho vẻ ngoài, khó mà thấy được bộ mặt này của anh, nhưng như thế ngược lại có cảm giác anh đã trẻ đi rất nhiều. Lạc Mỹ lay tỉnh anh, gọi: “Anh về phòng ngủ đi” Anh đã tỉnh lại ít nhiều, nhướng mắt lên nhìn cô: “Sao vậy, cô không tức giận à?”

Lạc Mỹ không nói lời nào. Anh thở dài trách: “Tôi biết rồi, hôm đó cô gặp lại Ngôn Thiếu Tử nên hối hận vì đã kết hôn với tôi.”

Lạc Mỹ sắc mặt thoáng thay đổi, bảo: “Anh nói lời này là ý gì? Chúng ta vì sao mà kết hôn? Cái chết của cha và em gái tôi còn chưa tra rõ chân tướng, anh cho rằng tôi và Ngôn Thiếu Tử còn có thể có điều gì ư?”

Dung Hải Chính trở người sang hướng khác, nói: “Tôi không muốn tranh cãi với cô.”

Lạc Mỹ bước thẳng ra ngoài, ngồi lên chiếc ghế mây nơi phòng khách. Trong phòng yên tĩnh trở lại, một lúc lâu sau cũng vẫn im phăng phắc. Chị Tư lên hỏi cô, bảo tài xế đang đợi, điểm tâm cũng đã sắp nguội. Cô nhìn thời gian biểu, xem ra mình sắp trễ đến nơi, vì vậy không ăn sáng mà lên xe đi luôn.

Bận rộn trong văn phòng đến mười giờ, cô mới nhận được điện thoại nội bộ của Tôn Bách Chiêu: “Ông Dung đang ở văn phòng đợi chị.”

Cô liền đi qua văn phòng của anh, Tôn Bách Chiêu cũng đang ở đây, vì thế cô ngồi xuống không nói gì. Đợi khi Tôn Bách Chiêu vừa đi khỏi, văn phòng chỉ còn lại hai người bọn họ. Trong không gian khoáng đãng như thế, văn phòng của anh lại được thiết kế vừa rộng rãi vừa trong suốt, xung quanh đều là kính và cửa sổ, mênh mang ngời sáng, Lạc Mỹ có cảm giác thở không ra hơi.

Dung Hải Chính hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, mãi cho đến khi cô ngộp phải bật ho anh mới dập tắt thuốc, đẩy một chiếc hộp giấy đến trước mặt cô: “Chị Tư nói cô không ăn sáng, tôi tiện thể mang tới cho cô đây.”

Lạc Mỹ nói: “Tôi không đói.”

Anh “ừm” một tiếng, lại đốt lên một điếu thuốc khác. Lạc Mỹ liền bảo: “Nếu không có việc gì thì tôi đi đây.” Nói rồi đứng dậy, nhưng anh cũng nhanh chóng bật dậy, bất chợt nắm lấy tay cô: “Lạc Mỹ!”

Cô nhìn về phía bàn tay đang nắm lấy cánh tay mình, anh cuối cùng cũng chầm chậm buông ra.

Trong giờ cơm trưa, hai người đều không ai nói với ai câu nào. Đến tối trở về nhà, lúc ăn cơm trong đại sảnh, ngay cả chị Tư cũng nhận ra bầu không khí khác thường, làm việc càng dè dặt thận trọng hơn.

Lạc Mỹ trong lòng cảm thấy bực bội, Dung Hải Chính mở máy tính xách tay ra xem tình hình cổ phiếu ở New York. Anh một khi làm việc thì không ngừng hút thuốc, hút đến mức cô ho sặc sụa. Anh nhận ra liền đóng máy tính lại, đứng dậy đi đến phòng đọc sách. Lạc Mỹ tuy đã lên giường nhưng một mình nằm đó cũng phải trằn trọc hồi lâu mới ngủ được.

Trong cơn mơ màng, cô dường như đã trở lại ngôi nhà cũ, chỉ có mình cô ở nhà, ánh hoàng hôn rọi vào, phủ lên đồ vật trong nhà một màu vàng nhạt. Cô một mình tất bật trong bếp, làm thật nhiều món ăn, vừa nấu xong nồi canh, trong lòng chỉ ngẫm nghĩ sao cha còn chưa trở về? Khó khăn lắm mới nghe tiếng chuông cửa vang lên, cô vội vàng bước ra mở cửa, nhưng bên ngoài lại chẳng có ai. Đang lúc lấy làm lạ thì bỗng nhiên có người từ phía sau siết chặt lấy cổ cô. Cô cố sức giãy dụa, cố sức vùng vẫy, cuối cùng cũng quay đầu lại được, phía sau lại là Lạc Y. Trên mặt cô ta toàn là máu, hai hốc mắt trống rỗng, từng giọt máu bên trong ấy rỉ rả rơi xuống, chỉ kêu lên hai tiếng: “Chị hai!” Rồi lại vươn tay bóp lấy cổ cô, “Chị hai, sao chị lại đối xử với em như vậy?” Cô bị dọa đến mức liều mạng la thét, vừa kêu vừa khóc mếu máu.

“Lạc Mỹ!” Cô cuối cùng cũng thoát khỏi cơn ác mộng, khuôn ngực ấm áp ấy khiến cho cô cảm nhận được một sự thanh thản kỳ lạ. Cô vẫn còn đang thút thít, anh vỗ về trên lưng cô: “Không sao mà, không sao mà.”

Cô dần nhận ra mình lại vừa mơ thấy ác mộng, sụt sịt vài tiếng rồi từ từ trấn tĩnh lại. Anh ân cần hít vào một hơi, ôm cô chầm chậm ngồi lên giường. Lạc Mỹ nghe anh thở hổn hển liền cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện ra nơi mắt cá chân của anh vừa mọc lên một vết sưng to tướng đang ri rỉ máu, không nhịn được phải hỏi: “Sao anh lại bị thương đến như vậy?”

“Vừa rồi trong phòng tắm tôi lỡ sẩy chân chút thôi.” Anh mỉm cười, “Đừng lo mà.” Lạc Mỹ đến lúc này mới nhận ra tuy anh mặc đồ tắm nhưng trên cánh tay vẫn còn đầm đìa nước, hẳn là khi nghe cô khóc liền lập tức chạy sang đây. Cô bất giác cảm thấy có lỗi liền bước xuống giường đi tìm hộp y tế. May mà bên trong có thuốc, cô dùng bông gạc thấm chút bột kháng viêm đắp lên vết thương cho anh, bảo: “Sao anh lại bất cẩn như thế chứ?”

“Tôi nghe tiếng cô la thét, sợ cô gặp chuyện không hay.” Anh nhìn cô băng bó một cách không thuần thục, “Đừng phá phách nữa, ngày mai hãy nói đi, vết thương nhỏ không đáng kể đâu mà.”

Lạc Mỹ chỉ lo cúi đầu băng thật kỹ vết thương, hồi sau mới nói: “Tuy là vết thương nhỏ nhưng lỡ nhiễm trùng thì phiền phức to, anh nên để ý đến nó một chút mới được.” Cô vốn đang ngồi kiễng chân ở nơi ấy, cẩn thận dán xong miếng băng sau cùng, dùng ngón tay miết nhẹ cho bằng phẳng rồi hỏi: “Có đau không?”

Anh mỉm cười: “Lúc trước tôi sống một mình ở khu ổ chuột, đã chịu đựng biết bao nhiêu vết thương, chưa một ai từng hỏi tôi có đau không cả.” Cô bất giác khẽ ngẩng mặt lên, anh dường như có vẻ lưỡng lự, cuối cùng cũng chậm rãi vươn tay ra, vuốt lên khuôn mặt của cô. Ngón tay anh có chút lạnh lẽo, thoáng giây sau, anh rốt cuộc cũng cúi đầu xuống hôn cô. Nụ hôn của anh rất nhẹ nhàng, hệt như sợ quấy rầy đến điều gì đó. Lạc Mỹ cảm giác như có một khối băng cứng đang từ từ tan chảy, thân thể cô mềm nhũn, không tự chủ được bị anh ghì trong lòng.

“Lạc Mỹ…” Anh dùng một loại giọng điệu ngập ngừng, không dứt khoát thủ thỉ bên tai cô, “Chúng ta sinh một đứa con có được không?”

Hệt như một dòng nước lạnh buốt tưới lên lưng, cô lập tức xô anh ra: “Trong thỏa thuận không có điều khoản này, anh không có quyền yêu cầu tôi sinh con cho anh.”

Thân thể anh như đông cứng lại tại chỗ, lời thốt ra khỏi miệng rồi cô mới cảm thấy hối hận, ngữ điệu của mình quả thật là không được hay cho lắm. Anh đã nheo mắt lại, khóe miệng như nở nụ cười lạnh: “Quan Lạc Mỹ, tôi biết thỏa thuận là gì, cô an tâm đi, tôi sẽ tuân thủ giao ước.” Rồi không đợi cô nói thêm gì, anh đứng dậy xô cửa đi thẳng.

Sáng sớm hôm sau, sắc trời đã mang một vẻ âm u, mờ mịt. Đài khí tượng lại phát cảnh báo bão, dự đoán cơn bão có tên hiệu Paulo đêm nay sẽ quét qua Nam Loan. Đang trên xe đến công ty, Lạc Mỹ cũng chỉ đành lật qua lại tờ báo sáng để xem vì không biết phải nói thế nào với Dung Hải Chính.

Dung Hải Chính ho khan bảo: “Ba ngày nữa chính là đại hội cổ đông giữa năm.”

Lạc Mỹ nghe anh nói chuyện công việc liền đặt tờ báo xuống, “ừm” một tiếng.

“Tôi đã hẹn luật sư, chuẩn bị ký tên nhượng quyền sở hữu cổ phiếu, đều thuộc cổ phần B.” Dung Hải Chính nói, “Tôi muốn đại hội cổ đông lần này có thể bầu thêm cô vào hội đồng quản trị.”

Lạc Mỹ hỏi: “Khoảng bao nhiêu?”

“Chừng hai mươi triệu cổ phiếu.” Anh nói, “Chiếm khoảng 30% tổng số cổ phần B.”

Lạc Mỹ hỏi: “Lúc Ngôn Chính Kiệt chết, anh đã thu mua à?”

Dung Hải Chính đáp: “Giá cả lúc ấy là thấp nhất.”

Lạc Mỹ nói: “Vậy anh là đại cổ đông lớn nhất nhì của xí nghiệp quan hệ Thường Hân rồi, anh không sợ bị phá sản hay sao?”

Dung Hải Chính bật cười: “Cô Dung à, thật ra tôi có nhiều tiền hơn cô tưởng đấy, nên cho dù lúc này Thường Hân có đóng cửa tôi cũng không bị phá sản đâu.”

Cô biết anh giàu có, nhưng cụ thể giàu đến mức độ nào thì thật sự cô cũng không rõ, vì đó là chuyện cô chẳng quan tâm. Dung Hải Chính cũng sợ gây hứng thú cho cô về việc này, anh đã từng nói rằng cô không có lòng tham, mà thật sự chỉ là cô không để ý đến những thứ không phải là của mình. Cô lại giở báo ra xem còn Dung Hải Chính thì quay mặt sang nhìn phố thị trôi vùn vụt bên ngoài cửa sổ, trong xe chỉ còn sót lại tiếng xì xì khe khẽ của hơi lạnh phát ra.

Đến giữa trưa, trời bắt đầu đổ mưa. Cơn mưa không lớn không nhỏ, không nhanh cũng không chậm phất lên song cửa sổ, làm vang lên những tiếng lộp độp như giai điệu. Lạc Mỹ đang vùi đầu vào công việc, ngẫu nhiên liếc mắt ra ngoài cửa sổ, xuyên qua màn mưa mông lung mờ đục, trên quảng trường Ngưỡng Chỉ có lác đác vài chiếc ô, tòa nhà Ngưỡng Chỉ cao ngút cũng nhạt nhòa đi trong làn hơi nước trắng xóa mờ đục, mang vẻ gì đó thật bí ẩn.

Lạc Mỹ chợt nhớ lại, chính mình lúc đầu cũng ở trong tòa văn phòng của cao ốc Ngưỡng Chỉ kia, cửa sổ khi ấy là một tấm kính thủy tinh hướng chếch xuống đất, đến lúc mưa đổ trông hệt như bức màn nước tại tiệm cà phê Thúy Thúy, chỉ thiếu đi chút ánh sáng sặc sỡ của đèn neon thôi. Vậy mà từ đó đến nay, cô chưa từng để tâm đến.

Tiểu Tiên bước vào, đưa cho cô một chồng trình đơn lớn, lại bảo với cô: “Giữa trưa hôm nay, ông Ngôn muốn mời chị dùng cơm.”

Lạc Mỹ hỏi: “Là ông Ngôn nào vậy?”

“Ông Ngôn Thiếu Lệ.” Tiểu Tiên hỏi: “Chị có muốn từ chối khéo hay không?”

Lạc Mỹ ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: “Không cần đâu.”

Tiểu Tiên đáp lời rồi trở ra ngoài. Giờ cơm trưa, Lạc Mỹ đến gặp theo hẹn, Ngôn Thiếu Lệ đang ở tại phòng ăn riêng của mình mở tiệc mời cô.

Ban đầu, hai bên chủ khách nói vài lời xã giao với nhau. Ngôn Thiếu Lệ bảo: “Hôm nay hoàn toàn là tiệc riêng, Quan tiểu thư không cần câu nệ làm gì.”

Quan Lạc Mỹ khẽ mỉm cười. Ngôn Thiếu Lệ nâng ly nói: “Xin đừng khách sáo.”

Lạc Mỹ cũng nâng ly cho có lệ. Ngôn Thiếu Lệ giới thiệu qua mấy món ăn, lại bảo: “Nghe nói Quan tiểu thư rất thích thức ăn ngọt, cho nên hôm nay đầu bếp có chuẩn bị những món ngọt đặc biệt. Quan tiểu thư, sắp tới cô chính là cổ đông lớn nhất bên cổ phần B của công ty phải không?”

Lạc Mỹ biết rõ Ngôn Thiếu Lệ lợi hại, nên vừa tiến vào nhà hàng cô đã vô cùng cẩn trọng, cân nhắc từng lời. Lúc này nghe gã thuận miệng nói ra một câu như vậy, cũng không quên mỉm cười nhắc: “Ông Ngôn à, ông có thể gọi tôi là cô Dung.”

“Ừm.” Ngôn Thiếu Lệ thờ ơ đáp, “Tôi thật sự chưa thể đổi cách gọi ngay được. Cô Dung à, hội nghị giữa năm sắp sửa khai mạc, không biết cô Dung có tính toán gì không?”

“Cả Ngôn Thị gia tộc sở hữu đến hơn 60% cổ phần A, lại thêm khoảng 30% cổ phần B.” Cô đánh trống lảng bằng một câu có phần châm biếm: “Ngôn tiên sinh đối với số cổ phần Thường Hân trong tay đã vững như Thái Sơn, còn chuyện gì phải lo lắng chứ?”

“Nhưng chúng tôi rất sẵn lòng mua lại cổ phần B do cô Dung đứng tên. Vì di huấn của cha chúng tôi, không thể mang tổ nghiệp rơi vào tay người ngoài.” Ngôn Thiếu Lệ nói, “Nếu cô Dung đây thuận ý bằng lòng, chúng tôi sẽ cảm kích vô cùng.”

Khóe miệng Lạc Mỹ cong lên, lộ ra một nụ cười nhạt: “Ông Ngôn à, cổ phần trong tay tôi đều được thu mua lại từ những cổ phần rải rác với giá trị tương đương, giá cao hơn thì sở hữu, ông Ngôn à, đó là quy luật thị trường.”

Ngôn Thiếu Lệ biết Lạc Mỹ hiểu biết không ít về Thường Hân, rất khó đối phó . Bây giờ từng câu từng chữ đều bị lập luận chặt chẽ của cô rào đón, gã đành mỉm cười bảo: “Lạc Mỹ, cô cũng biết tính tôi mà, chúng ta người ngay không nói lời mờ ám, hiện giờ cô có 30% cổ phần B, còn Dung Hải Chính đang có 30% cổ phần A, căn cứ theo nguyên tắc nội bộ của xí nghiệp Thường Hân, ai nắm giữ hơn phân nửa cổ phần A và B thì có thể nắm quyền quyết định những quyết sách trọng đại của xí nghiệp. Gia tộc chúng tôi tuy nắm giữ 60% cổ phần A, hơn 30% cổ phần B nhưng trước mắt gia tộc tôi đang trong lúc phân chia. Dòng con trưởng sở hữu 28% cổ phần A, 16% cổ phần B, hơn nữa tôi đang thu mua những cổ phần rải rác khác. Lạc Mỹ, tôi có thể nói một câu rằng, tuy nhà tôi phân chia, nhưng tôi vẫn là trưởng tộc, hơn nữa lại là người nắm giữ cổ phần lớn nhất, tôi không muốn xung đột ý kiến với cô ở hội nghị cuối năm, gây ra trò cười cho đám cổ đông nhỏ kia xem.”

Lạc Mỹ “ừm” một tiếng đáp: “Ý kiến của tôi và Hải Chính là như nhau, không bằng ông trực tiếp thương lượng với anh ấy thì hơn?”

Ngôn Thiếu Lệ mỉm cười nói: “Nếu có thể thương lượng cùng ông Dung thì tôi đã không phiền đến cô rồi.”

Lạc Mỹ cố tình tạo ra dáng vẻ đột nhiên hiểu chuyện: “Hóa ra ông muốn tôi đi thuyết phục Hải Chính à?”

Ngôn Thiếu Lệ trong lòng biết rõ cô đang giả bộ hồ đồ nhưng không thể làm gì được, đành ho khan một tiếng bảo: “Cô Dung à, như vầy đi, cô và giám đốc tư quản của chúng tôi trò chuyện nhé.”

Không đợi cho cô phản đối, bóng dáng cao lớn của Ngôn Thiếu Tử đã xuất hiện nơi cửa nhà hàng.

“Hai người cứ từ từ nói chuyện.” Ngôn Thiếu Lệ nói lời chuyển giao rồi rời khỏi buổi tiệc.

“Lạc Mỹ.” Ngôn Thiếu Tử ngồi xuống, nhã nhặn nói: “Cô trước giờ luôn hiểu rõ lý lẽ, nếu như Dung tiên sinh cùng chúng tôi xảy ra hiềm khích, đối với Thường Hân, đối với chúng ta, đối với vợ chồng cô đều không có lợi.”

Lạc Mỹ điềm nhiên nhìn cậu: “Chồng tôi sẽ không dễ dàng đổi ý đâu.”

Ngôn Thiếu Tử cười khổ: “Đương nhiên, vì anh ta có thù hận sâu sắc, mặc dù tôi không rõ vì sao anh ra lại hận người nhà tôi như vậy, dựa trên huyết thống mà nói, anh ta dù sao cũng là một thành viên trong gia tộc, cha tôi năm đó đối với anh ta xem như cũng là tận nghĩa tận tình, không ngờ anh ta lại máu lạnh đến như vậy. Lạc Mỹ, cô không cần phải vướng vào chuyện này, tôi không muốn thấy cảnh tượng lưỡng bại câu thương, càng không muốn cô bị cuốn vào trong cuộc.”

Lạc Mỹ không nhịn được cười: “Cảm ơn đã quan tâm! Anh Ngôn, có cần tôi nhắc anh hay không, là ai đã khiến cho tôi nhà tan cửa nát?”

Đối với lời châm chọc cay nghiệt như thế, cậu không chối bỏ, cũng không cãi lại, chỉ chăm chú nhìn cô. Thần sắc mơ màng của cậu khiến cô muốn quay mặt đi nơi khác nhưng cô đã không làm được.

Cuối cùng, anh cụp mắt xuống, bảo: “Cô đã phán xét tội danh của tôi rồi ư?”

Lạc Mỹ vẫn đeo nụ cười nhạt trên mặt. Ngôn Thiếu Tử biết, cô mà phô ra vẻ mặt này thì không thể đả động tới bất cứ chuyện gì nữa, vì vậy cậu chán nản nói: “Được rồi, dù sao cũng không còn chuyện gì để nói nữa, cô thì cũng đã sớm định tội cho tôi, tôi có trăm cái miệng cũng không thể chối cãi, nhưng tôi có thể mang tất cả những thứ quý giá nhất của mình ra mà thề, tôi không hề làm chuyện đó, tôi không giết Lạc Y, tôi không hề.”

Gương mặt Lạc Mỹ nở ra một nụ cười: “Anh Ngôn à, khua môi múa mép không có tác dụng đâu, những thứ quý giá nhất của anh ư? Thứ quý giá nhất của anh là gì, tôi làm sao biết được?”

Thiếu Tử nhìn cô, trong mắt chỉ còn lại nỗi bi ai. Cô trước nay chưa từng thấy dáng vẻ của cậu như thế. Cuộc đời cậu luôn được nâng niu chiều chuộng, xuất thân danh giá, lại là con cưng của Ngôn Chính Kiệt. Hơn hai mươi năm qua, cậu luôn sống trong hiên ngang ngạo nghễ, cô theo cậu đã nhiều năm nhưng chưa bao giờ trông thấy ánh mắt của cậu như vậy.

Giọng nói của cậu rất khẽ, cuối cùng cũng bật ra thành tiếng: “Là cô.”

Cô thoáng giật mình.

“Mặc kệ cô có tin hay không….” Giọng nói của cậu nhỏ đến mức hầu như không nghe thấy, “Cô là người tôi yêu quý nhất. Trước đây tôi không biết, về sau khi tôi hay được thì đã muộn, cũng không còn cơ hội nữa. Bất kể cô đối với tôi thế nào, bất kể cô nghĩ về tôi ra sao, bất kể cô có tin hay không, tôi không gạt cô, thật sự chính là cô.”

Lạc Mỹ nhất thời không thốt nên lời, còn cậu thì chỉ đứng đó nhìn cô. Cô quay mặt đi như không muốn tin, chỉ nói: “Anh Ngôn à, tôi không chịu nổi đâu, những lời này anh giữ lại mà dọa người khác đi.”

Cậu có vẻ đã bình tĩnh trở lại, trên nét mặt thoáng phảng phất một sự thanh thản và ung dung lạ thường: “Lạc Mỹ, hôm nay nếu đã như vậy, tôi sẽ nói hết những lời trong lòng ra. Cho dù cô có tin hay không, tôi nguyện mang tất cả mọi thứ để đánh đổi, đổi lại như trước đây, đổi lại như khi chưa xảy ra chuyện gì… Nếu như thật sự có thể, tôi thà rằng cho đến bây giờ cô cũng chưa từng làm việc ở Thường Hân, thà rằng tôi chưa bao giờ quen biết cô. Tôi hy vọng cô bình an vui vẻ sống trên đời này, dù tôi cả đời không quen cô, dù tôi cả đời không có cơ hội gặp cô, cũng mong cô được yên ổn hạnh phúc. Có rất nhiều người bỏ cả đời cũng không tìm ra nửa kia của chính mình; riêng tôi thì đã tìm được, nhưng tôi thà rằng chưa hề tìm thấy cô còn hơn.”

Lạc Mỹ trên mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc, nhưng cậu vẫn mỉm cười: “Tôi biết cô sẽ không tin, cô hận tôi – được thôi, tôi chưa từng hy vọng xa vời rằng cô sẽ yêu tôi. Hôm nay cô hận tôi, như vậy cũng tốt.” Mặt cậu tuy cười nhưng giọng nói lại lộ ra vẻ bi thương sâu sắc, cậu chầm chậm lập lại câu nói cuối cùng khi nãy một lần nữa: “Như vậy cũng tốt.”

Lạc Mỹ trở lại văn phòng của mình, Dung Hải Chính đang ở đó đợi cô. Đương nhiên anh biết cô đi đâu, nhưng anh không mở miệng hỏi, Lạc Mỹ đã kể với anh: “Ngôn Thiếu Lệ muốn mua lại cổ phần, hoặc thuyết phục chúng ta ngừng đối chọi trong hội nghị cuối năm.”

Dung Hải Chính không hỏi gì, chỉ phán: “Vậy bọn họ nhất định rất thất vọng!”

Lạc Mỹ chợt cảm thấy mệt mỏi lạ thường, liền “ừm” một tiếng rồi bước đến ngồi lên ghế xoay. Dung Hải Chính thấy dáng vẻ cô như vậy, biết cô không muốn nói thêm, vì vậy cũng trở về văn phòng của mình.

 

Tối đến, cả hai người đều có tiệc tùng riêng, Lạc Mỹ về đến nhà thì đã gần nửa đêm, Dung Hải Chính lại càng về trễ hơn. Lạc Mỹ nghe tiếng chuông đồng hồ cổ trong phòng khách đổ hơn ba tiếng mới nghe thấy tiếng chân rón rén của Dung Hải Chính lên lầu – Anh nghĩ rằng cô đã ngủ sớm, nào ngờ cô còn dựa trên thành giường xem máy vi tính, vẻ mặt anh lúc ấy thoáng chút xấu hổ: “Cô còn chưa ngủ à?”

Lạc Mỹ nghe gió ngoài cửa sổ thổi rít từng hồi, bão đã đến mang theo mưa xối xả. Trong cơn mưa gió, căn phòng lại tĩnh lặng lạ thường. Tấm chắn sáng trên trần nhà lần đầu tiên được sử dụng cho nên Lạc Mỹ cảm giác mọi thứ trong phòng đều yên ắng hơn so với ngày thường, cô tắt laptop đi: “Tôi đang đợi anh, trời giông bão như vậy, tài xế lại nói không biết anh đi đâu.”

Anh không lên tiếng, Lạc Mỹ ngửi thấy trên người anh bốc ra hơi rượu nồng nặc, không nhịn được liền hỏi: “Anh đã uống rượu ư? Thế sao còn tự mình lái xe làm gì? Đáng lẽ phải gọi điện về để tôi bảo tài xế đi đón chứ.”

“Tôi cùng vài người bạn đến câu lạc bộ chơi bài, uống chút Champagne.” Dung Hải Chính đứng dậy cầm lấy đồ tắm, “Tôi đi tắm đây.”

Anh không khép tủ đồ lại, Lạc Mỹ thấy anh vất áo quần lung tung dưới đất liền bước đến nhặt lên, đang định chất vào giỏ áo quần, chợt trông thấy trên cổ áo của anh hằn lên một vệt đỏ ửng. Là san hô đỏ số 15, son môi của cô từ trước đến nay chưa từng có màu sắc này, dưới ánh đèn quan sát, trông nó vô cùng rực rỡ. Cô sững người một thoáng, tiện tay mang bộ áo quần ấy bỏ vào trong giỏ.

loading...

Tiếng gió bên ngoài mỗi lúc một lớn thêm, lắng nghe mưa từng cơn từng cơn phất lên song cửa, cô không sao ngủ được, lại thao thức trở người. Dung Hải Chính nằm quay lưng về phía cô, hơi thở dài và ổn định, có lẽ anh đã ngủ say rồi. Mái tóc sau gáy anh được cắt gọn gàng, nhìn anh lúc này hệt như một đứa trẻ. Cô chợt vươn tay ra chạm nhẹ lên lọn tóc ấy, thân thể anh thoáng cứng đờ, thế nên tay cô cũng khựng lại. Anh nằm im ở đó không cử động, qua hồi lâu buông giọng nói nhuốm vẻ mệt mỏi: “Xin lỗi.”

Anh chưa từng có lỗi với cô. Anh vực cô dậy khỏi tuyệt vọng, đưa cô đi Paris, cùng cô kết hôn, trao cho cô vốn liếng để báo thù, anh chưa bao giờ có lỗi với cô cả, chỉ có cô là có lỗi với anh mà thôi.

Từ phía sau, cô chầm chậm vươn tay ra ôm lấy anh. Thân thể anh tuy vẫn cứng đờ nhưng sau cùng cũng xoay người lại, nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, ánh mắt trong bóng đêm lấp lánh vô chừng, anh nói: “Lạc Mỹ, đừng cho tôi thêm hy vọng.”

Cô không hiểu. Anh nhanh chóng bật cười: “Xin lỗi, tôi trước nay chưa bao giờ thật sự có được điều gì – mọi thứ trên thế gian mà tôi hy vọng sở hữu cuối cùng rồi cũng sẽ mất đi, cho nên xin cô đừng cho tôi thêm hy vọng, như vậy quá tàn nhẫn, tôi chịu không nổi – cô có hiểu không?”

Lời của anh như một lưỡi dao sắc bén, nhẹ nhàng xuyên vào tim cô, khiến cho cô hốt hoảng nhìn anh, nửa như sáng tỏ, nửa lại mờ mịt, còn anh thì đã quay mặt đi, một lần nữa đưa lưng về phía cô, vẻ như đã mệt mỏi.

Cuối tháng 12, hội nghị cuối năm cử hành đúng như lịch định. Sự thay đổi nhân sự của hội đồng quản trị khiến cho toàn bộ gia tộc Ngôn Thị cảm thấy lúng túng, nhưng lại không cách nào giải quyết được. Trong công việc, sự hợp tác của Lạc Mỹ và Dung Hải Chính đã đến mức hoàn hảo, gia tộc Ngôn Thị đã dần dần ý thức được mối nguy cơ đang tiến sát gần.

Sang tháng 2, vì sai lầm trong quyết sách, tập đoàn công trình Khoan Công – thành viên chủ chốt của xí nghiệp quan hệ Thường Hân công bố số nợ lên đến 340.000.000, lập tức làm dấy lên làn sóng chỉ trích và tạo ra khủng hoảng cho toàn bộ cổ đông. Hạ tuần tháng 2, một trụ cột khác của xí nghiệp quan hệ Thường Hân là công ty tín dụng Phi Đạt nổ ra vụ bê bối về tài chính, liên quan đến bốn mươi hai xí nghiệp, trong đó còn đề cập đến ba ngân hàng chủ chốt. Tổng giám đốc quản trị của công ty tín dụng Phi Đạt là Ngôn Thiếu Tử tự động từ chức, hội đồng quản trị không thể không điều chỉnh lại phương án nhân sự, phá vỡ thế độc chiếm quyền hành của gia tộc Ngôn Thị, bổ nhiệm Dung Hải Chính làm tổng giám đốc của công ty tín dụng Phi Đạt, quản lý công tác tư quản.

Thượng tuần tháng 3, Quan Lạc Mỹ được hội đồng quản trị bổ nhiệm, phụ trách điều tra việc kinh doanh của công ty công trình Khoan Công.

Những hành động liên tiếp xảy đến này nhanh chóng giáng một đòn mạnh khiến cho gia tộc Ngôn Thị choáng váng, không kịp ứng phó.

Dung Hải Chính nói: “Việc này giống như chơi bài ngửa, vượt ngoài dự liệu của bọn họ, bài của tôi so với bọn họ thì lớn điểm hơn nhiều.”

Lạc Mỹ biết, anh đã ngầm thu mua rất nhiều cổ phiếu rải rác trong tay các thành viên không quan trọng trong gia tộc Ngôn Thị. Giá cả mà anh đưa ra khiến cho mọi người đều không do dự.

Lạc Mỹ từng lo rằng, dùng giá cả cao gấp nhiều lần giá thị trường để mua những cổ phiếu này cũng không sáng suốt, nhưng Dung Hải Chính vốn không quan tâm.

Cô nói với anh: “Anh quá phô trương rồi đấy, lại còn không thèm tính toán giá cả nữa chứ.”

Anh chỉ ngắt yêu lên mặt cô, vuốt nhẹ lấy xấp cổ phiếu trên ngón tay, tập phiếu ấy lần lượt xòe ra hệt như cánh bướm: “Lạc Mỹ…” Anh thích gọi cô như vậy, phảng phất như cô vẫn còn là một cô bé, “Chúng ta sẽ cho bọn họ một điều ngạc nhiên thú vị.”

Chỉ ba ngày sau, Lạc Mỹ đã biết “điều ngạc nhiên thú vị” mà anh ám chỉ là gì. Trong lúc vô tình, cô phát hiện ra một xấp ảnh chụp trên bàn sách của anh.

Toàn bộ đều là những tấm hình đặc biệt chụp Ngôn Chính Minh và một người phụ nữ khác, cô lật xem một lượt. Dung Hải Chính vừa lúc bước vào, trông thấy cô đang xem ảnh liền hỏi: “Chụp cũng không tệ lắm nhỉ.”

Cô cười nhạt, hỏi: “Sao anh có được vậy?”

“Đương nhiên là bỏ tiền mua rồi.” Anh đáp, “Câu châm ngôn của tôi là, có tiền mua tiên cũng được.”

Cô bật cười. Qua mấy ngày sau liền nghe nói mối quan hệ thông gia giữa nhà họ Ngôn và nhà họ Hạ xảy ra chuyện, đại tiểu thư nhà họ Hạ tính nóng như lửa, kiên quyết không thỏa hiệp, quậy phá một trận ầm ĩ.

Dung Hải Chính nói: “Đến lúc đối mặt kẻ thù rồi.”

Lạc Mỹ thầm cho là đúng. Phải, bọn họ đã bắt đầu đối diện trực tiếp với những nhân vật nòng cốt rồi.

Đúng vào lúc này, vì công tác quan trọng đột xuất, Dung Hải Chính không thể không trở về nước Mỹ một chuyến.

Anh đi vô cùng vội vã, ngay sau ngày anh đi chính là hội nghị thường kỳ của hội đồng quản trị. Cô một mình đi dự họp, trong cuộc họp không nói gì nhưng trái lại sau khi tan họp, Ngôn Thiếu Lệ bỗng ra mặt, mời cô đến phòng chủ tịch “uống cà phê”.

Lạc Mỹ bước vào phòng tiếp khách có khí thế bất phàm ấy của Ngôn Thiếu Lệ, chủ khách ngồi xuống sô pha rồi, cô liền thở dài bảo: “Vô dụng thôi.”

Ngôn Thiếu Lệ chăm chú nhìn cô, trong ánh mắt hàm chứa vẻ hoài nghi.

Cô nói: “Ông muốn đơn độc thuyết phục tôi, đã từng thử qua một lần, ông biết không có tác dụng mà.”

Trong mắt gã ánh lên vẻ tán thưởng, gã nói: “Cô đoán không sai, nhưng tôi vẫn muốn thử thuyết phục cô, vì tôi không muốn xem cô là kẻ thù. Có một người rất muốn được gặp cô một lần.” Nói xong gã giơ tay lên, vỗ xuống hai cái.

Cánh cửa bên hông bật mở, một người phụ nữ với thân hình cao gầy bước đến. Cô ta có một mái tóc dài màu vàng cùng đôi mắt lam mê người, đó là nét đẹp điển hình của phương tây. Có điều, người da trắng vốn mau già hơn người phương đông, bước sang tuổi ba mươi thì nhan sắc phai tàn nhanh chóng, những vết sạm, tàn nhang trên da không thể che đậy, thoạt nhìn cô ta vô cùng tiều tụy.

Lạc Mỹ ngây người không hiểu, quay lại nhìn Ngôn Thiếu Lệ. Trên gương mặt lạnh tanh của gã không biểu lộ nét gì để cô dựa vào đó đoán biết được.

Cô gái phương tây xinh đẹp ấy mở miệng, chẳng ngờ lại phát ra từng câu tiếng Trung lưu loát: “Cô Dung, chào cô.”

Lạc Mỹ mỉm cười: “Chào cô.”

Cô ta lại hít sâu một hơi, bảo: “Tôi thật không ngờ có ngày tôi còn phải gọi người khác là ‘cô Dung’ đấy.”

Sắc mặt Lạc Mỹ khẽ thay đổi, cô đã lờ mờ đoán được những vướng mắc bên trong câu chuyện nhưng vẫn mỉm cười gật đầu, đáp: “Thế sự vốn khó lường, không biết nên xưng hô với cô thế nào?”

“Tên tôi là Daisy Baker, cô có thể gọi tên tiếng Trung của tôi là Đại Tây.” Trong mắt cô ta có một nỗi khổ vô cùng vô tận, “Người năm đó đặt cái tên này cho tôi, haizz…”

Lạc Mỹ lặng im không nói gì, nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm lớn. Vị đắng nguyên chất khiến cho cô tỉnh táo lại. Cô biết rõ mình sắp phải trải qua một trận chiến ác liệt.

Quả không ngoài dự đoán, ngay sau đó Đại Tây liền nói: “Cô Dung à, thật không dám giấu, tôi là người vợ trước của Dung Hải Chính. Tôi và anh ta ly hôn đã năm năm rồi. Năm năm ấy, tôi mỗi ngày đều bị dày vò trong nỗi hối hận và thống khổ. Tôi vì sự ngu xuẩn của mình đã phải trả một giá rất đắt, tôi không muốn nhìn thấy có thêm người bị hại giống như tôi nữa.”

Lạc Mỹ điềm tĩnh mỉm cười, hỏi: “Cô cho rằng tôi là người bị hại đó à?”

Trên mặt Đại Tây hiện lên một vẻ kích động mãnh liệt, thanh âm của cô ta cũng vì kích thích mà trở nên the thé: “Tôi biết cô sẽ không tin, bảy năm trước tôi cũng không tin. Anh ta là một con quỷ, một con quỷ chính hiệu, anh ta sẽ khiến cô ngay cả xương cốt cũng không còn đâu!”

Lạc Mỹ lắc đầu, trên mặt vẫn giữ nụ cười nhạt: ” Đại Tây à, cô quá cố chấp rồi.”

Đôi mắt xanh biếc của Đại Tây lóe lên một tia oán hận, cô nói: “Cô chờ xem, tôi biết anh ta luôn có cách khiến cho người ta phải yêu thương mình. Năm đó tôi như một chú cá vô tri, miệng nuốt trọn mồi câu của anh ta. Tôi yêu anh ta như vậy, bất chấp mọi thứ để yêu anh ta, vì anh ta mà không tiếc phản bội cha mình, vì anh ta mà học tiếng Trung. Ôi! Tôi là kẻ ngốc nghếch nhất trên thế gian này. Nhưng cô, cô còn xuẩn ngốc hơn cả tôi, tôi chính là ví dụ điển hình nhất ở trước mắt cô lúc này, vậy mà cô lại không tin tưởng!”

Lạc Mỹ mỉm cười, xoay lại hỏi Ngôn Thiếu Lệ: “Ông Ngôn à, tôi còn công việc, có thể đi trước hay không?”

Không đợi cho Ngôn Thiếu Lệ kịp trả lời, Đại Tây chợt hét lên rồi lao đến chụp lấy tay Lạc Mỹ: “Cô là đồ ngu ngốc! Để tôi nói cho cô biết anh ta đã làm gì với tôi, anh ta dùng lời ngon tiếng ngọt cùng cái gọi là ‘quan tâm chăm sóc’ để lừa tôi kết hôn, anh ta lợi dụng tôi rồi từng bước chiếm đoạt tất cả sản nghiệp gia tộc. Sau đó, anh ta vứt tôi đi như thể một chiếc giày hỏng không còn giá trị sử dụng. Cô cho rằng anh ta yêu cô hay sao? Cô cho rằng anh ta đối xử với cô thật tình hay sao? Cô cứ chờ đi, đến khi cô không có giá trị lợi dụng nữa, hãy chống mắt lên xem anh ta sẽ đối xử thế nào với cô nhé!” Cô ta cuồng loạn xông đến bên Lạc Mỹ la hét, móng tay sắc nhọn bấu vào phần da để lộ ra trên cánh tay cô.

Lạc Mỹ đau đớn nhíu mày, nói với cô ta: “Xin lỗi, tôi thật sự còn có việc phải đi trước.”

Nhưng cô ta lại giữ chặt lấy cô như phát cuồng: “Cô không tin à? Cô dám không tin à? Cô đúng là một con heo ngu xuẩn mà!”

Lạc Mỹ cuối cùng cũng vùng thoát khỏi sự níu kéo của cô ta, khuỷu tay đã bị chiếc móng dài của cô ta cào rách một vết thật dài. Cô đứng lên: “Ngôn tiên sinh, đủ rồi. Vở kịch này nên khép lại đi!” Sau đó cô xoay người đi về phía cửa mà không hề ngoảnh lại.

Giọng nói the thé của Đại Tây còn văng vẳng trong phòng: “Cô là kẻ xuẩn ngốc, cô nhất định sẽ hối hận!”

Lạc Mỹ một mạch quay trở về văn phòng riêng, thanh âm ấy dường như vẫn không ngừng hồi vọng bên tai cô, khiến cho cô thấp thỏm âu lo.

Hơn nữa, ngày hôm nay dường như chuyện gì cũng không suôn sẻ. Báo cáo thống kê của phòng tài vụ tính toán sai, còn máy tính xách tay của cô cũng đột nhiên bị khóa, mật mã gợi ý thường ngày không phù hợp, cô chẳng còn cách nào khác đành nhờ người của bộ phận kỹ thuật lên xem xét, ngay cả ấn chuông gọi Tiểu Tiên cũng không ai đáp lời.

“Chết tiệt!” Cô lẩm bẩm nguyền rủa, đành phải tự mình đi pha cà phê, vừa đặt bình cà phê lên bếp thì điện thoại lại réo vang. Tâm trạng cô đã xuống đến mức thấp nhất, vừa bắt lấy ống nghe, hóa ra là Dung Hải Chính.

“Lạc Mỹ.” Giọng nói của anh lộ ra vẻ uể oải nhưng vui vẻ, “Cảm giác được ngủ thẳng giấc mới tuyệt làm sao, đáng lẽ tôi nên dẫn cô cùng trở về nhà, cô nhất định sẽ thích mọi thứ ở nơi đây – Cô đang làm gì đó?”

Lạc Mỹ lặng im không nói gì, anh ngạc nhiên: “Sao vậy?”

“Không có gì.” Lạc Mỹ theo thói quen dùng tay quấn lấy dây điện thoại, một vòng, hai vòng… “Tôi vừa gặp vợ cũ của anh, sau đó tiếp nhận bản báo cáo sai lệch toàn bộ, làm mất mật khẩu của laptop, còn nữa, không thấy thư ký của tôi đâu cả.”

Anh ở đầu dây bên kia im lặng vài giây, tiếp đó bật cười khùng khục, giọng nói cũng mang theo vẻ châm chọc: “Ôi! Cô Dung đáng thương.”

Lạc Mỹ bảo: “Tôi không có hơi sức và lòng dạ đùa bỡn với anh. Dung tiên sinh, chờ anh quay về chúng ta sẽ ngồi lại nói chuyện cho rõ.”

Anh lại nói: “Không, tôi sẽ không để cho lòng cô chất chứa nghi ngờ mà đợi tôi trở về đâu, Đại Tây tìm được cô rồi phải không? Đừng quan tâm tới cô ấy, cô ấy mắc phải chứng thần kinh phân liệt. Sau khi chúng tôi ly hôn, cô ấy luôn rêu rao khắp nơi, bảo tôi lợi dụng cô ấy ra sao, âm mưu chiếm đoạt tài sản của cô ấy thế nào.”

Lạc Mỹ hỏi: “Vậy anh có hay không?”

Nhưng anh lại hỏi vặn ngược cô: “Thông minh như cô, sao không tự mình suy nghĩ chứ?”

Lạc Mỹ buông từng vòng dây điện thoại quấn trên tay mình ra, đáp: “Cho đến bây giờ anh cũng chưa từng nói với tôi rằng anh đã có một đời vợ, nếu không, tôi cũng sẽ không bị người ta làm cho không kịp trở tay.”

Tiếng cười của anh từ bên kia bờ đại dương truyền đến: “Tôi nghĩ rằng việc đó không quan trọng. Đúng vậy, tôi từng vì một khoản tiền lớn mà cưới một người điên về làm vợ, nhưng tôi đã sớm thoát khỏi cô ấy rồi.”

Cô “ừm” một tiếng. Anh bảo: “Cô hẳn biết chồng của cô khởi nghiệp như thế nào mà, là dựa vào một cuộc hôn nhân hết sức buồn cười. Cô gái điên ấy yêu tôi, cha cô ta cho tôi một số tiền với điều kiện, tôi phải cưới cô gái điên ấy. Tôi đồng ý, và phải mất đến hai năm tôi mới thoát khỏi cô ấy được.”

Lạc Mỹ hỏi: “Vậy chẳng phải anh đã phủi lời hứa kia hay sao?”

Anh trả lời: “Ông ta chỉ yêu cầu tôi cưới con gái ông ta chứ không bảo tôi phải yêu cô ấy, cũng không quy định là không được phép ly hôn.”

Cô dùng giọng điệu lạnh nhạt nói: “Ngôn Thiếu Lệ đã tìm ra cô ấy, đương nhiên sẽ moi được nhiều chuyện bất lợi hơn cho anh, anh cần phải cẩn thận đề phòng.”

Anh hỏi: “Sao thế? Cô giận à?”

Lạc Mỹ nói: “Tôi giận anh làm gì! Chỉ vì là đồng minh của anh nên tôi mới nhắc anh một câu thôi.”

Dung Hải Chính biết, lúc cô lạnh lùng dửng dưng như thế, anh có nói gì cũng vô dụng, vì vậy bèn thở dài bảo: “Đợi tôi về rồi nói, ngày mốt tôi sẽ trở lại.”

Hai ngày sau, Dung Hải Chính quả nhiên đã người nhuốm phong sương quay trở về. Lạc Mỹ gặp anh rồi lại không đề cập đến chuyện của Đại Tây, chỉ lo sắp xếp lại mớ hành lý mà anh mang về. Cho đến sáng hôm sau, lúc hai người ở trên xe, cô mới vờ ra vẻ như thuận miệng hỏi: “Anh vì bao nhiêu tiền mới chịu kết hôn cùng Đại Tây?”

Dung Hải Chính cười: ” Cuối cùng cô cũng chịu mở miệng hỏi, tôi còn tưởng cô sẽ nhịn thêm một ngày nữa chứ.”

Lạc Mỹ dửng dưng: “Không muốn cho tôi biết thì thôi.”

Dung Hải Chính mỉm cười và quả thật không đề cập đến chuyện ấy nữa. Trong lòng Lạc Mỹ ngờ vực nhưng lại không tiện nói gì thêm.

Nào ngờ đêm đó, có người tự xưng là mẹ của Đại Tây gọi điện đến cho Lạc Mỹ và Dung Hải Chính. Bà ta cuống quýt xin lỗi, nói vì trông nom con gái không chu đáo, để cho cô ta tự mình rời khỏi nước Mỹ, chắc hẳn rằng sẽ làm phiền đến vợ chồng bọn họ v.v…

Cú điện thoại này đến quá trùng hợp, lòng cô bất giác nảy sinh một thoáng nghi ngờ. Dù sao đối với Dung Hải Chính, cô gần như là không biết gì, quá khứ của anh với cô mà nói là một lỗ hổng đáng sợ. Còn thế sự thì lại thay đổi đột ngột, cô lờ mờ cảm giác được có chỗ nào đó không ổn, phảng phất như giác quan thứ sáu mách bảo, nhưng cô lại không nhận ra là không ổn chỗ nào.

Công việc tiến triển hết sức thuận lợi, gia tộc Ngôn Thị cuối cùng cũng tạm thời im ắng. Cô không biết phía sau sự im ắng ấy biểu hiện cho điều gì, riêng cô thì lại thấp thỏm không yên, dường như có chuyện gì đó sắp sửa xảy ra mà cô không thể đoán biết.

Vì quan hệ trong công việc, Dung Hải Chính đã đi Hương Cảng, còn Lạc Mỹ thì một mình đến tham dự buổi hội nghị hành chính ở cao ốc Ngưỡng Chỉ.

Lúc này, cô hay đi bộ từ văn phòng ở cao ốc Vũ Thiên xuyên qua quảng trường để đến cao ốc Ngưỡng Chỉ. Những lúc đi trên quãng đường như vậy, cô có thể tận dụng đầu óc thảnh thơi của mình mà bình tĩnh cân nhắc cử chỉ lời nói sau khi bước vào cao ốc Ngưỡng Chỉ. Trước đây khi còn ở nơi đó, cô là Quan Lạc Mỹ có thể hô mưa gọi gió, là hình mẫu phấn đấu của tất cả nhân viên công chức, họ đối với cô rất mực kính nể. Còn hôm nay, ngay cả những nhân viên cấp thấp cũng ngầm hiểu rõ sự bất thường trong bộ máy lãnh đạo cấp cao. Vì vậy, trong sự kính nể mà bọn họ đối với cô còn có thêm một nỗi sợ hãi mơ hồ không giải thích được. Họ đã bắt đầu nhận ra, cô chính là hiểm họa khôn lường của xí nghiệp quan hệ Thường Hân, sự tồn tại của cô là một sự uy hiếp với cả cao ốc Ngưỡng Chỉ – Mà cũng không phải uy hiếp, dùng từ uy hiếp để hình dung cô là quá nhẹ rồi. Thành tích mà cô đạt được ở cao ốc này trong quá khứ đã chứng tỏ được lực sát thương vốn có của cô ngày nay.

Cho nên Lạc Mỹ hết sức lưu ý đến từng hành động của mình ở Ngưỡng Chỉ.

Có điều, hôm nay cô lại không để tâm đến việc đó. Chẳng hiểu vì sao, suy nghĩ của cô có chút rối loạn, thêm vào những hạt mưa rơi chênh chếch khiến cho suy nghĩ của cô càng trôi đi xa hơn, cho đến khi cô bước vào đại sảnh của Ngưỡng Chỉ, trong lòng cô chỉ nghĩ: “Mùa xuân năm nay mới nhiều mưa làm sao!”

Thang máy đã hạ xuống, cô bước vào, bên trong không có ai khác. Không cần phải suy nghĩ, cô ấn vào một tầng lầu. Thang máy cao tốc chỉ mất vài giây đã đưa cô đến nơi cần đến, tiếng chuông êm tai vang lên, hai cánh cửa lặng lẽ tách ra, hàng chữ đỏ rực đập vào mắt cô: “Tầng mười bảy: Tư quản”, năm dòng chữ lớn quen thuộc ấy khiến cho cô có chút cảm giác giật mình. Cô ngẩn người, phòng hội nghị ở tầng trên cùng, cô đến tầng mười bảy để làm gì cơ chứ?

Một thứ tình cảm không sao hiểu được loáng thoáng trôi vào trong lòng cô, lầu mười bảy, phòng tư quản, trưởng phòng… Chuyện đã xa xôi đến như vậy. Tuy thật sự chỉ là chuyện của bốn năm tháng trước nhưng cô luôn cảm giác khoảng thời gian ấy xa xôi hệt như đã xảy ra từ kiếp trước vậy, còn kiếp này – chỉ có mỗi mình cô đứng trong thang máy trống trơn, tựa như một kẻ tứ cố vô thân, chẳng biết nương tựa vào ai.

Cô một lần nữa khép cửa thang máy lại để lên tầng trên cùng, theo hành lang rẽ vào bên trong, viên thư ký đứng trước cửa giúp cô mở cánh cửa bằng gỗ sồi nặng nề ra. Cô bước vào phòng họp, mọi người đều đã đến đông đủ, vì vậy cô lên tiếng nhận lỗi: “Xin lỗi, tôi muộn mất một phút.”

“Không sao.” Ánh mắt Ngôn Thiếu Lệ lướt qua, vẫn không mang theo chút biểu cảm nào, “Chúng ta bắt đầu bây giờ đi.”

Lần đầu tiên trong một cuộc họp cô lại mất tập trung. Cô căn bản không hề nghe người khác nói gì, chỉ ngơ ngẩn nhìn tập tư liệu trong tay.

Nhưng cô cũng không lơ đễnh lâu, vào lúc Ngôn Thiếu Lệ nói tới vấn đề thứ hai, cô đã thành công trong việc hướng sự chú ý đang chu du tận chín tầng mây của mình quay trở về thực tế, tuy có chút chán ngán. Chán ngán ư? Phải, cô đã sớm chán ngán tất cả mọi thứ, nhưng cô không thể không trở lại, không thể không tiếp tục chìm đắm trong trường danh lợi này.

Hội nghị kéo dài đến năm giờ sau thì chấm dứt, những nhân viên tham dự cùng nhau ăn uống trong phòng tiệc. Trời đã hoàn toàn tối đen, mưa vẫn cứ rả rích rơi, cô bước ra khỏi cao ốc Ngưỡng Chỉ, ánh đèn đường trên quảng trường nhuộm lên những hạt mưa trông như sợi thủy tinh một màu trắng ngà lóng lánh. Không khí thoảng mùi lạnh lẽo, bộ trang phục Chanel của cô lại mỏng manh, một cơn gió thoảng qua khiến cho cô khẽ rùng mình.

Điện thoại reo vang, là tài xế ở nhà gọi đến. Anh ta rụt rè báo với cô rằng xe bỗng nhiên gặp trục trặc.

Trục trặc?

Vậy là cô phải ngồi xe taxi trở về khu Tân Hải xa xôi ấy ư?

Vừa dở khóc dở cười, vừa chẳng biết nên làm thế nào, cô xếp điện thoại lại, buộc mái tóc ngắn của mình lên, định băng mình vào màn mưa. Có lẽ cô thật sự phải tìm ra một chiếc taxi để trở về rồi.

Chiếc Mercedes quen thuộc chầm chậm đỗ lại trước mặt cô, kính xe dần hạ xuống, gã hỏi: “Sao vậy? Xe cô còn chưa đến à?”

“Hỏng mất rồi.”

Đôi mày của gã lơ đễnh nhướng lên: “Cô ở Tân Hải đúng không? Ban đêm không an toàn đâu. Lên xe đi.”

Ba câu với ba loại giọng điệu, ba chữ cuối cùng còn mang theo vẻ ra lệnh. Người đàn ông này đúng là một ông trời con điển hình đã quá quen với việc ra lệnh, không cho bất cứ người nào từ chối.

Cửa xe đã mở ra rồi.

Lên xe? Hay là không lên?

Ánh mắt của Ngôn Thiếu Lệ vô cùng khác lạ, gã nói: “Nếu cô cảm thấy bất tiện, tôi có thể bảo tài xế đưa cô trở về trước rồi quay lại đón tôi.”

“Không cần đâu.” Cô rốt cuộc cũng lên xe, “Đã đủ phiền cho ông rồi.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: