truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt! – Chương 59 – 60 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chu Tráng Tráng vẫn không ngừng gọi điện thoại cho Thường Hoằng, nhưng lần nào cũng chỉ nghe thấy giọng nữ lạnh lùng phát ra –”Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Chu Tráng Tráng trở nên cố chấp bướng bỉnh, vẫn không ngừng bấm số gọi cho đến khi di động hoàn toàn hết pin lúc này mới chịu buông tha.

Nhấc đôi mắt chua xót lên mới phát hiện thời gian lặng lẽ trôi qua mau, mặt trời bên ngoài đã ngã về tây từ lúc nào.

Chu Tráng Tráng chống tay định đứng dậy, nhưng vì đã ngồi quá lâu, chân vừa động đậy giống như có vô số kim châm đâm vào, chống đỡ không nổi sức nặng của cơ thể, một tiếng “phịch” ngã xuống đất.

Sàn nhà lạnh như băng thấm tận vào tim phổi, đau muốn chết, ngay lúc nàng kêu trời trời không đáp, kêu đất đất không nghe, một bóng người vọt tiến vào, lo lắng ân cần nâng nàng dậy.

Trải qua một trận vừa rồi, Chu Tráng Tráng đầu váng mắt hoa, nhìn không rõ người tới, chỉ bằng nổi khát vọng trong tim vội vàng túm chặt cánh tay người tới: “Thường Hoằng!”

Nhưng người nọ cũng không có trả lời, đợi đến lúc bóng đen nhập nhoè trước mắt biến mất, Chu Tráng Tráng mới nhìn rõ người trước mặt này không phải là Thường Hoằng, mà là Hải Nhĩ.

Hải Nhĩ khuôn mặt tái nhợt, thân thể vốn đã suy nhược lại thêm lặn lội đường xa. Nhưng từ trong đôi mắt Hải Nhĩ, nàng lại nhìn thấy vẻ hoảng sợ lẫn đau lòng, chẳng lẽ nàng giờ phút này còn khiến người khác lo âu hơn so với tình trạng của hắn sao?

Được Hải Nhĩ dìu ngồi xuống ghế, Chu Tráng Tráng khẽ liếm giọt nước vẫn chưa kịp khô trên môi, thật lâu sau mới nói: “Sao anh lại đến đây?”

“Là anh họ bảo anh tới.” Hải Nhĩ rót một ly nước, đưa tới trước mặt Chu Tráng Tráng.

Nhưng cánh tay hắn bỗng nhiên bị Chu Tráng Tráng chộp lấy, nước sóng sánh tràn ra chảy trên bàn thành một vũng, từ từ chảy về phía mép bàn.

“Anh ấy bảo anh đến đón em sao? Nhất định là Phó Dương Dương uy hiếp anh ấy, anh ấy đành phải tạm thời thỏa hiệp đúng không?” Chu Tráng Tráng chặt chẽ bắt lấy tay Hải Nhĩ, giống như đó là khúc gỗ trôi dạt cuối cùng còn sót lại trên thế giới này.

Nhưng việc Hải Nhĩ trầm mặc lại khiến trái tim nàng vốn đang ôm một tia hy vọng dần dần trầm xuống.

“Tráng Tráng, anh thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng anh họ đã bảo anh đến đón em trở về trường học.” Hải Nhĩ nhìn Chu Tráng Tráng, mặt mày trĩu nặng ưu sầu.

“Vậy anh ấy có nói sẽ đến trường học tìm em không?” Chu Tráng Tráng cắn môi dưới cho đến khi cánh môi trắng bệch.

“Đi về trước đã.” Hải Nhĩ tránh ánh mắt của nàng.

Nước trên bàn men theo mép chảy nhỏ giọt xuống sàn nhà, âm hưởng thâm thúy có tiết tấu vang lên.

Trong sự im lặng quỷ dị, Chu Tráng Tráng tựa hồ hiểu được gì đó.

Chu Tráng Tráng cũng không có cứng đầu cứng cổ, Thường Hoằng nhờ Hải Nhĩ đón nàng, nàng liền thu xếp đồ đạc suốt đêm để trở về. Lúc xe lửa về tới thành phố A, đã là ba giờ sáng. Bầu trời đêm đen như bị nhuốm màu mực.

Rất ít người xuống trạm, chỉ có ít ỏi mười mấy người, trên sân ga rạng sáng sao lộ ra vẻ buồn quạnh quẽ thế.

Lúc Chu Tráng Tráng bước khỏi xe lửa, ngẩng đầu liền nhìn thấy hình bóng thân thuộc đang đứng tại bến chờ — áo khoác đen, giầy đen, tóc đen, màu mắt đen.

Chu Tráng Tráng chần chờ hai giây, rốt cục không thể kiềm chế, vội chạy đến, thật mạnh nhào vào lòng hắn, ôm chắc thắt lưng, khóc nức nở: “Em đã biết đây không phải sự thật mà, Thường Hoằng anh làm em sợ muốn chết, về sau đừng lấy chuyện này ra đùa em nữa nha!”

Nhưng mà, Thường Hoằng cũng không có ôm lấy nàng, ghì chặt vào lòng như trước.

Anh chỉ nhẹ giọng nói: “Tráng Tráng, em đừng hiểu lầm, anh tới đây là muốn đem quan hệ của chúng ta nói cho rõ ràng.”

Tiết lạnh mùa xuân, gió đêm gào thét, Chu Tráng Tráng đông lạnh cả người run rẩy, nàng càng kéo Thường Hoằng ôm chặt lấy: “Anh đừng làm em sợ được không, đừng làm em sợ mà!”

“Tráng Tráng, chúng ta chia tay đi, như vậy đối với cả hai đều tốt hơn.” Giọng nói Thường Hoằng như bọc rét mướt, lạnh thấu xương, trực tiếp chui vào màng tai Chu Tráng Tráng.

“Không không không, em biết anh có nổi khổ khó nói, là cô ta bức anh phải không?” Chu Tráng Tráng thấy áo gió Thường Hoằng có vết ẩm ướt lờ mờ, đó là nước mắt của nàng, toàn bộ đều được chiếc áo hút khô.

“Chẳng có kẻ nào bức anh cả, bức bách anh chính là xã hội.” Thường Hoằng rốt cục cũng chạm vào Chu Tráng Tráng, nhưng chỉ là cầm hai vai nàng đẩy tách ra khỏi mình: “Tráng Tráng, anh thật xin lỗi, em muốn anh bồi thường thiệt hại vật chất gì anh đều có thể đáp ứng, nhưng mà… chúng ta thật sự không thể ở bên nhau nữa rồi.”

Chu Tráng Tráng vô thức lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt như những hạt châu đứt lìa, từng hạt rớt rơi:“Anh nói dối, anh không phải đã nói, hai năm rưỡi nữa chúng ta sẽ kết hôn sao? Anh không phải đã trang hoàng phòng mới xong xuôi hết rồi sao? Anh không phải thề trước mộ ông bà nội rằng nếu phụ em sẽ bị báo ứng sao?”

“Đúng vậy, đó đều là lời anh thề. Nhưng mà Tráng Tráng, lời thề càng tốt đẹp thì sự thật càng tàn nhẫn. Anh vốn nghĩ có thể dựa vào nhiệt huyết của mình gây dựng nên sự nghiệp cho mình, tình cảm cho mình, gia đình cho mình, nhưng kết quả lại phát hiện thì ra anh đã quá ngây thơ rồi. Em hiện tại còn nhỏ, bước ra xã hội em sẽ hiểu, muốn tồn tại, em bắt buộc phải học cách thỏa hiệp.”Ánh mắt Thường Hoằng thật mềm dịu, như là tơ lụa màu đen: “Tráng Tráng, bước đầu tiên anh thoả hiệp với xã hội này chính là buông em ra, buông tha cho tình cảm của chúng ta.”

“Em nghe không hiểu! Cái gì thỏa hiệp, vì cái gì phải thỏa hiệp?” Tâm tình Chu Tráng Tráng đang chìm sâu trong đau thương bỗng loé lên tia chớp: “Có quan hệ với việc em được thả ra phải không? Có phải Phó Dương Dương cô ta đã cứu em, điều kiện chính là anh phải chọn cô ta? Có phải vậy không?”

Thường Hoằng nhìn thấy Chu Tráng Tráng, gật đầu.

Chu Tráng Tráng thân thể bủn rủn, đang muốn mở miệng, lại bị Thường Hoằng giành trước: “Quả thật, em có thể được thả tự do là nhờ cô ấy giúp không ít. Nhưng cô ấy cũng không có đem chuyện này làm điều kiện ép buộc anh, chọn cô ấy là quyết định của riêng anh.”

“Em không hiểu.” Chu Tráng Tráng ánh mắt mê loạn: “Em không hiểu anh rốt cuộc đang nói cái gì, anh căn bản không yêu Phó Dương Dương, sao lại có thể muốn bên cô ta chứ?”

“Vậy thì sao nào? Ba anh cũng đâu có yêu mẹ anh, thì cũng tạo thành một gia đình đó thôi!”Thường Hoằng hít sâu, chậm rãi thốt: “Hơn nữa, Tráng Tráng, cái mà ba anh lúc trước coi trọng là bối cảnh gia đình mẹ anh. Anh cũng vậy thôi, anh không có hứng thú với Phó Dương Dương nhưng đối với gia thế nhà cô ấy thì lại rất có hứng thú.”

Gió lạnh từng đợt thổi tới, xâm nhập tận xương tủy, Chu Tráng Tráng đã một ngày chưa có ăn uống gì, giờ phút này đứng đón gió, lại nghe những lời này từ Thường Hoằng, trước mắt tức thì tối xầm lại: “Không phải đâu, anh không phải là người như vậy, đây căn bản là không phải Thường Hoằng mà em quen biết.”

“Tráng Tráng, anh trước kia quả thật không phải là người như thế, nhưng trải qua sự kiện kia, anh rốt cục hiểu được, đâu chỉ có một mình anh, thành công hay thất bại của cá nhân anh sẽ cùng hưng suy với cả gia tộc.” Thường Hoằng đứng ở trước mặt Chu Tráng Tráng, khoảng cách từ đầu cũng chưa thay đổi, nhưng Chu Tráng Tráng lại cảm thấy giọng nói anh càng ngày càng xa, xa đến nổi có chút lạ lẫm: “Em không biết, ngày tháng em bị nhốt, anh cũng một mực điều tra. Gia đình anh mấy năm nay tuy phồn thịnh mạnh mẽ, nhưng bị đố kỵ, mích lòng không biết bao nhiêu người, tất cả đều từ một nơi bí mật gần đó chờ, chờ người nào đó trong bọn anh phạm sai lầm, dù nhỏ bằng ngón tay cũng giải quyết tận gốc, đem cả gia tộc đuổi cùng giết tận. Lần này may mà có gia đình Phó Dương Dương ra mặt, đưa ra chứng cứ, chứng minh anh trong sạch, nếu chậm chút nữa sẽ có người lấy anh làm cái cớ quyết định tiến hành điều tra toàn bộ gia đình anh, đến lúc đó cái gì cũng muộn rồi. Thời điểm anh bị giam, không có lúc nào an tĩnh, rốt cục suy nghĩ cẩn thận, anh không thể ích kỷ như vậy, thầm muốn bên cạnh em, nhưng trên vai anh còn có cha mẹ, còn có cả gia tộc, anh không thể phụ bọn họ.”

“Cho nên, anh liền hy sinh em?” Chu Tráng Tráng cảm giác trái tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, giống như đang vắt khăn lông, lôi kéo, vắt ra nước là máu của nàng: “Thường Hoằng, em không tin anh không nhận ra – chuyện kia căn bản là Phó Dương Dương bọn họ bày kế, cô ta muốn hãm hại em, cô ta muốn cướp anh đi!”

“Chuyện kia rốt cuộc do ai làm, đối với anh mà nói đã không còn quan trọng nữa, anh sẽ chỉ coi nó là một sự thất bại, một sự thất bại khiến bản thân nhìn rõ sự đời.” Thường Hoằng quay đầu đi, phía xa xa đường sắt xuất hiện ánh đèn chiếu, lại một chuyến xe lửa nữa đến: “Tráng Tráng, thật sự xin lỗi, anh thật sự rất yêu em. Đáng tiếc anh chỉ có thể lựa chọn một cô gái thích hợp có thể hổ trợ anh mà thôi.”

Chu Tráng Tráng cố gắng nhủ lòng mình không cần phải khóc, không thể cứ một chút là lộ vẻ yếu đuối, nàng hẳn nên nhún nhún vai, bày ra một bộ mặt thờ ơ dửng dưng rời đi.

Nhưng Chu Tráng Tráng làm không được, nếu có thể giữ hắn lại, nàng thậm chí nguyện ý quỳ xuống.

Cho nên nàng chỉ có thể lôi kéo góc áo Thường Hoằng, khóc đến không thể ức chế: “Thường Hoằng, em biết mình có rất nhiều khuyết điểm, chỉ cần anh nói, em nhất định sẽ sửa đổi, anh đừng bỏ rơi em. Đây là một giấc mộng đúng không, em thật sự rất sợ, anh nói cho em biết đây chỉ là một giấc mơ đi, anh lay tỉnh em đi có được không? !”

Thường Hoằng kéo tay Chu Tráng Tráng đang nắm góc áo mình ra, ánh mắt cũng đỏ: “Tráng Tráng, anh biết mình đốn mạt, thực xin lỗi em. Nhưng thế sự không thể lường trước được, tựa như đoàn tàu sắp đến, chúng ta nhìn người đứng trên ga vĩnh viễn cũng không đoán ra nó cuối cùng là đi ngang qua hay dừng lại ở chỗ này. Tráng Tráng, anh vốn nghĩ mình sẽ cả đời đứng ở trạm của em, nhưng mà hiện tại, anh chỉ có thể tiếp tục bước về phía trước, nếu không đoàn tàu sau sẽ nghiền nát anh. Tráng Tráng, anh không thể vì em mà hy sinh cả gia tộc, hy sinh… bản thân mình.”

“Nếu anh đã có quyết định sau cùng rồi thì vì cái gì còn đưa em tới chỗ ông nội, vì cái gì còn muốn ôm em, vì cái gì còn muốn em thề nói rời xa anh vĩnh viễn cũng không có hạnh phúc!” Nước mắt làm sao cũng không ngừng rơi, Chu Tráng Tráng cảm giác cả khuôn mặt đều đã khóc đến tê dại.

“Anh chỉ là muốn cho cả hai lưu lại ký ức vui vẻ cuối cùng.” Màu đen trong mắt Thường Hoằng biến thành một cái lưới, bao trùm lên Chu Tráng Tráng.

“Ký ức?” Chu Tráng Tráng rốt cục bật cười, nhưng tươi cười lại rất cay đắng: “Chẳng lẽ anh không biết, ký ức như vậy rất tàn nhẫn sao?”

“Thực xin lỗi.” Đây tựa như lời cuối cùng mà Thường Hoằng có thể nói.

Còn có thể nói gì đây?

Nàng không thể đem Thường Hoằng cưỡng chế giữ bên người, cũng giống như nàng không cách nào biến bản thân mình trở thành cô gái mà anh hiện cần.

Kết thúc rồi, nhìn anh lần nữa, nàng biết lúc này có khóc đến chết cũng vậy thôi.

“Anh đi đi.” Chu Tráng Tráng xoay người, gió đêm nhào vào gương mặt vì khóc mà bỏng rát, lại có một loại cảm giác vừa đau đớn vừa dễ chịu.

Ở trong trí nhớ của nàng, Thường Hoằng đứng rất lâu mới rời đi.

Lâu đến nổi nàng nắm chặt lòng bàn tay khiến máu chảy ra, lâu đến nổi nàng đem quá khứ hai người từ đầu tới cuối nhớ lại một lượt, lâu đến nổi nàng đau đớn vô tận, khổ lụy không lời diển tả.

Nhưng trên thực tế, khoảnh khắc ấy rất ngắn – đoàn tàu xa xa gào thét đến.

Tàu cũng không có dừng lại trạm này, mà chỉ nổi còi hòa cùng tiếng va chạm vào thanh ray, nhanh chóng đi xa.

Cái người từng thề cả đời bên nàng, cũng đã đi xa.

Chu Tráng Tráng ngồi xổm tại sân ga, hai tay che mặt, lặng lẽ khóc.

chuơng 60

Những ngày sau đó, đều là Hải Nhĩ làm bạn cùng Chu Tráng Tráng vượt qua.

Trước đó, hắn đã chuẩn bị kỹ tâm lý, muốn dùng tất cả những lời an ủi tốt nhất với Chu Tráng Tráng nhưng đều hoàn toàn vô dụng.

Nàng cũng không lập tức quay lại trường học, mà tiếp tục ở lại căn hộ Thường Hoằng mua làm “Tân phòng” của hai người, cả ngày ngồi yên lặng.

Hải Nhĩ biết nàng đang đợi Thường Hoằng, bởi vì mỗi khi cửa phát ra một ít động tĩnh nho nhỏ, đôi mắt Chu Tráng Tráng đang ảm đạm sẽ bỗng nhiên lóe ra ánh sáng, giống như là thú cưng đợi chủ nhân về nhà, cái lổ tai như muốn dựng thẳng lên.

Nhưng mỗi một lần, mỗi một lần, đều là thất vọng, trong mắt mới vừa dấy lên chút ánh sáng, cũng liền nhanh chóng ảm đạm lại ngay như vậy.

Chu Tráng Tráng đang rơi vào tình trạng thất tình thống khổ nhất, cả ngày hoài niệm quá khứ, trong lúc này, nàng không dậy khỏi giường, không nói lời nào, không rửa mặt, cả ngày làm tổ ở  trong chăn, như là con chó nhỏ hấp hối, cho dù Hải Nhĩ mua về toàn những món ăn nàng yêu thích nhất, nàng cũng chỉ âm thầm nuốt xuống, hoàn toàn không thấy vẻ vui sướng như ngày xưa.

Hải Nhĩ chỉ có thể cấp tốc gọi Mĩ Địch đến — Mĩ Địch mặc dù có một trái tim khô cằn, nhưng dù sao cũng vẫn là một người có dì cả ghé thăm hàng tháng (í bảo dù sao chị MĐ vẫn là phụ nữ), hẳn là có thể khuyên bảo Chu Tráng Tráng.

Mĩ Địch coi như là mạnh mẽ vang dội, nghe thấy giang hồ phát tin cấp cứu, liền phi người tới, cũng không nhiều lời, trực tiếp xốc chăn lên, túm lấy cổ áo Chu Tráng Tráng, kéo nàng ra ngoài cửa.

Hải Nhĩ không biết hai người đã đi đâu và xảy ra chuyện gì, chỉ biết rõ ràng Chu Tráng Tráng đã sống lại.

Xác thực mà nói, là lừng lẫy sống lại, mặc dù không đến mức phượng hoàng phục sinh, nhưng cũng được cho là con gà con sống lại, khuôn mặt đôi mắt tất cả đều ánh lên vẻ quật cường bình tĩnh.

Nàng dùng tốc độ nhanh nhất vọt vào phòng tắm, đem bản thân tắm rửa sạch sẽ, sau đó thu dọn đồ đạc, hồi phục sinh lực rồi trở về ký túc xá.

Đem “Tân phòng” khóa trái lại, Chu Tráng Tráng liền vất chìa khóa vào thùng rác. (Cái phòng ở tội nghiệp, suốt ngày bị vứt bỏ)

Hải Nhĩ không hiểu Chu Tráng Tráng vì sao trong một ngày lại có thể thay đổi thành hai người hoàn toàn khác nhau, nội tình bên trong Mĩ Địch lại không hiểu gì.

Nàng lôi Chu Tráng Tráng tới sân bay, nấp tại một chỗ, nhìn Thường Hoằng đứng cùng Phó Dương Dương.

loading...

Thường Hoằng chuẩn bị quay về doanh trại, Phó Dương Dương đến tiễn đưa.

Xa xa nhìn lại, hai người thật là một cặp trời sinh, nam mắt sáng mày rậm, nữ thanh tú xinh đẹp.

Bọn họ dù không đến mức quá thân mật, nhưng ai cũng có thể nhìn ra hai người có quan hệ yêu đương.

Chu Tráng Tráng bỗng nhiên nhớ lại quá khứ vô số lần mình cùng Thường Hoằng ở sân bay đưa tiễn, khi đó hắn đối với nàng quan tâm cỡ nào, cho dù mắng nàng, trong miệng trong mắt cũng đều là vô vạn sủng nịch.

Nhưng mà mới mấy ngày, người bên cạnh hắn đã thay đổi, Chu Tráng Tráng cứ thế nhẹ nhàng tan biến đi, tựa như một chữ viết sai, bị bôi xoá đi, cho dù còn sót lại một chút dấu vết cũng bị chữ mới đè lên che khuất, ai có thể nhớ rõ nàng từng tồn tại.

Sợ rằng, chỉ có một mình nàng nhớ thôi.

Cho tới bây giờ chỉ thấy người mới cười, đã ai từng gặp qua người xưa khóc? Chu Tráng Tráng không đủ năng lực thừa nhận cảnh tượng trước mắt, liền muốn quay đầu chạy lấy người.

Ngay tại lúc nàng đang định quay đi, Phó Dương Dương bỗng nhiên kiễng mũi chân, hôn lên miệng Thường Hoằng. (Bí:  con yêu tinh này cố ý đúng ko nàng? Quạ: Còn gì nữa, ả ta chắc nhìn thấy TT rùi, yêu tinh mà)

Đôi bờ môi mỏng và đẹp kia, rất là mềm mại, Chu Tráng Tráng đã bao lần chạm qua.

Ký ức như nước tuôn trào, nàng không tài nào kiềm hãm lại được —

Mây mưa một hồi xong, nàng đôi khi cũng ghé vào trong ngực hắn, lấy tay vẽ  thành hình những cánh môi, nhẹ giọng nói: “Đây là của em, không được phép dùng nó chạm vào những cô gái khác, nếu không em thấy lần nào giết lần đó.”

Khi đó Thường Hoằng bỡn cợt cười: “Như vậy, nếu chạm mặt đàn ông khác thì có thể sao?”

Chu Tráng Tráng cũng bỡn cợt cười: “Nếu người đàn ông đó là Hải Nhĩ thì em cho phép.”

Thường Hoằng tưởng tượng ra hình ảnh huynh đệ ooxx, mặt bắt đầu tái đi.

Vì vậy, để trừng phạt Chu Tráng Tráng, hắn bay thân đến, lại đem nàng ăn một lần nữa.

Trí nhớ cứ như thế sáng rõ, như là mới xảy ra hôm qua vậy, rõ ràng làm cho nàng hít thở không thông.

Chu Tráng Tráng muốn nhắm mắt, nhưng lại không thể, chỉ có thể tiếp tục nhìn  đôi trai tài gái sắc kia ngọt ngào.

Thường Hoằng cũng không có tránh né hành động của cô ta, ngược lại còn mỉm cười nghiêng người bên tai Phó Dương Dương vô cùng thân thiết nói gì đó. (Quạ: Ta cá anh Hoằng đang nói “ghê tởm”)

Cách xa như vậy, Chu Tráng Tráng nghe không thấy, nhưng mà nàng rõ ràng, đó là lời tâm tình ngọt ngào bởi vì Phó Dương Dương đang yêu kiều nở nụ cười.

Tươi cười kia Chu Tráng Tráng cũng rất quen thuộc, trước đây nàng cũng đã từng  tươi cười như vậy, không kiêng dè gì khi ở cạnh Thường Hoằng cả.

Vốn nghĩ nụ cười kia vĩnh viễn chỉ thuộc về một mình nàng, vậy mà mới chớp mắt, mọi chuyện đã đổi thay.

Lục phủ ngũ tạng Chu Tráng Tráng đều giống như bị a- xít sun-phu-rit bào mòn, nhăn nhúm thành một cục, nàng xoay người, rất nhanh chạy ra ngoài, bụng sôi lên “òng ộc òng ộc” rốt cuộc nhịn không được ngồi xổm ngoài cửa sân bay ói một trận.

Như có vật gì đó chèn vào cổ họng, đến mức nghẹt thở, dường như đó là một loại độc mạnh nhất, khiến cho nàng khó chịu đến mức thầm nghĩ cứ như vậy mà chết đi.

Cho đến khi nôn ra toàn là nước, Chu Tráng Tráng mới từ từ đứng lên.

 Tràng nôn mửa kia chính tuôn ra nội tâm yếu đuối đầy quyến luyến của nàng, nôn ra rồi cũng chính là đã sẵn sàng buông tay những tình cảm trong quá khứ.

Nhìn lên bầu trời xanh trên sân bay, Chu Tráng Tráng cảm giác đầu óc từng đợt đảo lộn.

Nhưng không quan trọng, chỉ cần vẫn có thể đứng lên bằng đôi chân mình, mọi việc cũng  không phải quá xấu.

Chu Tráng Tráng cứ như vậy tỉnh lại, nàng đem tất cả ký ức ngọt ngào của mình cùng Thường Hoằng vĩnh viễn khóa tại căn phòng mới kia.

Đồng thời cũng khóa tình yêu say đắm của chính mình lại, để nó chậm rãi lắng xuống, phủ kín bụi bậm.

Khai giảng đã gần một tháng, bài tập về nhà chồng chất, Chu Tráng Tráng bắt đầu cả ngày lên thư viên, xem sách chuyên ngành, làm đề thi tiếng Anh cấp sáu, mỗi ngày đem thời gian sắp xếp dày đặc.

Nàng chỉ có liều mạng sử dụng não bộ, mới không làm cho nỗi nhớ bất chợt tấn công.

Trong phòng các cô bạn ít nhiều cũng biết sơ qua chuyện tình, cũng biết trong lòng nàng chịu khổ sở. Nhưng sợ trực tiếp an ủi Chu Tráng Tráng lại khiến nàng lại nhớ tới chuyện tình dĩ vãng, chỉ có thể bí mật đối với nàng thật tốt.

 Khoảng thời gian này, Chu Tráng Tráng cơm có người lấy giúp, đồ ăn vặt có người mua hộ, ngay cả mới vừa tạo một tài khoản game cũng có người thức đêm hỗ trợ thăng cấp, quả thực so với thần tiên còn sướng hơn. (Quạ: đúng là hoạn nạn mới thấy được chân tình)

“Em hẳn là cứ nên tiếp tục thất tình, để cho bọn họ tiếp tục đối tốt với em.” Chu Tráng Tráng nói với Hải Nhĩ đang chuyên chú nghiên cứu.

Tuy chia tay với Thường Hoằng, nhưng Chu Tráng Tráng cùng Hải Nhĩ không có bất hòa.

Bằng hữu tốt như vậy, từ bỏ rất đáng tiếc. Mà quan trọng hơn là, Hải Nhĩ thực hiểu biết, cái gì nên, cái gì không nên nói. Hai người vẫn là giống như trước, khi Chu Tráng Tráng rảnh rỗi liền chạy đến phòng thí nghiệm cùng hắn huyên thuyên.

Phòng thí nghiệm là kiến trúc kiểu xưa, ngoài tường bao đầy dây thường xuân, thanh u cổ tĩnh. Chu Tráng Tráng mỗi lần đến đây, đều không khỏi ngẩn người.

Nhịn không được, lại  nhớ tới một người, cái người kia đã từng là trạm dừng vững chải của nàng.

Đang lúc bị chìm vào nỗi nhớ, Hải Nhĩ lên tiếng: “Đúng rồi, tối thứ bảy cuối tuần này có chiếu một bộ phim hay, chúng ta cùng đi xem đi.”

“Xem phim? Anh muốn theo đuổi em sao?” Chu Tráng Tráng đong đưa nháy mắt.

Dù sao cũng nhàn rỗi, không bằng đùa giỡn chút cho vui.

“Tạm thời không có quyết định này.” Hải Nhĩ tiếp tục chú ý nhìn hiển vi.

“Vì cái gì?” Chu Tráng Tráng hỏi.

“Bởi vì. . . . . . Anh không xứng với em.” Hải Nhĩ đưa ra cái đáp án muôn thuở.

“Đừng nghĩ như vậy. . . . . .” Chu Tráng Tráng vỗ vỗ hắn cánh tay: “Tuy rằng sự thật quả đúng như thế.”

Hải Nhĩ ngẩng đầu lên: “Anh nói câu kia, chỉ là khiêm tốn một chút mà thôi.”

Có thể vui đùa được như thể này, chứng tỏ hai người hiện tại đã không có khả năng đó nữa.

Mà đây chính là điều Chu Tráng Tráng cần, dù sao bằng hữu là cả đời, mà người yêu lại . . . . . . tùy thời điểm đều có thể ra đi.

“Rốt cuộc có đi hay không đây?” Hải Nhĩ đưa ra hai tấm vé.

“Em đi không được, anh quên à, tối thứ bảy cuối tuần có chương trình biểu diễn từ thiện để lấy tiền cứu trợ, em dù gì cũng là một trong những người tổ chức, làm sao có thể vắng mặt?” Chu Tráng Tráng nghĩ một lúc, cười hì hì nói: “Nếu không, anh tìm Phó Nguyệt Nguyệt đi.”

Sở dĩ nàng nghĩ đến Phó Nguyệt Nguyệt, là bởi vì trước đó không lâu nhìn thấy cô ta trong trường học.

Hiện giờ Chu Tráng Tráng đã có thể dễ dàng phân biệt được hai chị em song sinh này – trên người Phó Dương Dương đầy hàn khí mà Phó Nguyệt Nguyệt thì không có.

Lúc ấy Chu Tráng Tráng cùng Hải Nhĩ tán gẫu xong, đang từ phòng thí nghiệm đi ra, oan gia ngõ hẹp cứ thế gặp nhau.

Phó Nguyệt Nguyệt nổi trận lôi đình, chỉ trích Chu Tráng Tráng lẵng lơ: “Cô mới vừa bị anh Thường Hoằng bỏ rơi liền quay sang câu dẫn Hải Nhĩ, cô có biết xấu hổ hay không!”

Trải qua nhiều chuyện như vậy, Chu Tráng Tráng dĩ nhiên tu luyện đắc đạo, nghe thấy lời này, không giận mà cười: “Đúng vậy đúng vậy, tôi chính là không biết xấu hổ. Chị cô cướp bạn trai của tôi, tôi cướp lại bạn trai cô, thế thì sao nào, không phục cô cắn mông tôi nha.”

Những lời này khiến Phó Nguyệt Nguyệt tức giận phát hoả, ngày hôm sau trên cằm xuất hiện vài cái mụn trứng cá cực to.

Nghĩ đến mấy cái trứng cá kia, Chu Tráng Tráng lại nhịn không được bật cười: “Hải Nhĩ, em thấy Phó Nguyệt Nguyệt đối với anh quả thật không tồi, nếu không anh chấp nhận người ta đi.”

“Cô ấy thực rất tốt, nhưng anh đối với cô ấy không có cảm giác, hơn nữa. . . . . . cũng không thể hại người khác.” Câu nói sau hai chữ “hơn nữa” thanh âm rất thấp, như là tự nói với bản thân mình vậy.

“Như thế nào là hại người khác đâu?” Chu Tráng Tráng cảnh giác: “Anh lại nghĩ lung tung gì rồi?”

“Không, ý của anh là, nếu không thích cô ấy, thì không nên thân cận quá lại khiến cô ấy hy vọng.”Hải Nhĩ giải thích.

Chu Tráng Tráng lúc này mới an tâm hơn, nàng sợ hãi nhất là việc Hải Nhĩ đã biết được bệnh tình của mình.

Hai vé xem phim kia đành bỏ phí, thời điểm phim chiếu, Chu Tráng Tráng đang ở giữa sân thể dục vô cùng bận rộn.

Vì muốn bản thân bận rộn công việc lu bù để khỏi suy nghĩ nhiều, Chu Tráng Tráng tham gia hội sinh viên, còn trở thành cán bộ phụ trách văn nghệ. Nhiệm vụ đầu tiên của nàng chính là tổ chức một show biểu diễn gây quỹ ủng hộ một sinh viên bị bệnh nặng.

Sự kiện này được đồng tổ chức cùng một số trường đại học thành phố, quy mô lớn, Chu Tráng Tráng bận rộn, đôi chân mệt mỏi đã tê rần.

Tuy là lần đầu tiên làm việc, nhưng năng lực Chu Tráng Tráng cũng không tệ lắm, lại tận tâm nhiệt tình, phối hợp tốt, được lãnh đạo — bộ trưởng Bộ Văn hóa khen thưởng.

Nhưng mà  thành tích tốt vẫn có xảy ra sai sót.

Điểm nổi bật của chương trình là mời được một ban nhạc toàn đại soái ca khá là nổi tiếng. Nhờ thế mà hoạt động lần này người xem chật ních, công của bọn họ quả là không nhỏ.

Nhưng họ cũng thật là kiêu ngạo, hai lần tập luyện trước cũng không trình diện, còn tuyên bố rằng bọn họ lên sân khấu biểu diễn xuất nhất định không có chút tỳ vết nào, thực sự không cần tập luyện.Picture1

Chu Tráng Tráng cái gì cũng không lo lắng, chỉ lo lắng ban nhạc hôm nay xảy ra sự cố gì, đến lúc đó, người chịu trách nhiệm liên hệ với diễn viên như nàng khó thoát khỏi liên lụy.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: