truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt! – Chương 55 – 56 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Chu Tráng Tráng gần đây rất hạnh phúc, dễ dàng nhìn ra cô nàng bất luận là ăn cơm, đi ngủ hay tắm rửa thì hai mươi bốn giờ trong ngày khoé miệng đều nhếch lên.

Ngay cả Đại Kiều cũng chẳng thể làm ngơ, quan sát biểu hiện, bắt đầu đoán già đoán non: “Chu Tráng Tráng, tên trộm ranh như cậu có phải lại vượt tường hay không?”

“Mình cũng đâu phải dây leo thường xuân chứ!” Chu Tráng Tráng phản bác, nhưng mà ngay cả lúc phản bác khóe miệng cũng giương lên: “Hơn nữa, mình hiện tại chính là toàn tâm toàn ý nghĩ đến TV Thường Hoằng nhà mình nha, làm sao còn tâm tư mà trèo tường vượt sân nữa chứ?”

(Q: như đã giải thích ở chap đầu tiên về tên của anh Hoằng – Thường Hoằng /Chang Hong/ cùng phiên âm với nhãn hiệu TV Chang Hong của TQ, nên TT chơi chữ ý mà)

“Ê, nhanh như vậy đã trở thành của nhà cậu nha?” Đại Kiều cười giảo hoạt.

“Anh ấy sống là người nhà mình, chết cũng là ma của nhà mình rồi.” Chu Tráng Tráng nắm tay thành nắm đấm, trong ánh mắt bao hàm sát ý: “Nếu dám đi nhà khác, lập tức rút gân, róc xương, tạt axít sunfuric đậm đặc huỷ dung nhan!!!”

Đồng Ý từ ngoài ban công thò đầu vào hỏi Đại Kiều: “Tráng Tráng làm sao vậy?”

Đại Kiều xoè xoè cánh tay: “Nói chuyện yêu đương đến mức não co giật.”

Đối mặt với lũ bạn cùng phòng luôn bảo đầu óc nàng bị co giật, Chu Tráng Tráng không thèm để ý, vẫn ôm ấp một loại hoài niệm mà mọi người đều hiểu – tiếp tục nhoẻn khóe miệng.

(Q: tưởng tượng miệng Chu Tráng suốt ngày cười, ta cũng thấy ngọt ngào nữa)

***

Thời gian êm đềm cứ thế trôi qua, nháy mắt lại đến kỳ nghỉ đông. Chu Tráng Tráng thầm tính toán, quyết định về nhà thăm ba mẹ trước, sau đó lại đến quân doanh.

Nhưng lúc đang khiêng một bao lớn quà vặt chuẩn bị về nhà, Phó Dương Dương kia đúng là âm hồn bất tán lại xuất hiện.

Phản ứng đầu tiên của Chu Tráng Tráng là ôm chặt cái túi đầy ắp đậu hủ thối nổi tiếng của dì Trần ngay cổng trường học, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại Phó Dương Dương hẳn là sẽ không có trình độ thưởng thức mỹ thực thế này, nên bèn buông tay ra, tằng hắng cho thanh giọng, làm ra vẻ trấn định rồi hỏi: “Chị là tiện đường đi ngang qua hay là muốn tới để chặn đường tôi? 

“Có vài lời muốn nói với cô.” Phó Dương Dương gọn gàng dứt khoát, cái mũi xinh đẹp trên gương mặt trắng nõn kia nhíu chặt khi ngửi được mùi vị đậu hủ thối trên người Chu Tráng Tráng, bộ dáng rất chán ghét.

“Tôi có thể không nghe chứ?” Chu Tráng Tráng biết những lời Phó Dương Dương định nói chẳng phải hay ho gì.

Phó Dương Dương chả thèm để ý nàng, nói thẳng: “Chu Tráng Tráng, đây là lần cuối cùng tôi nhắc nhở cô – mau chia tay với Thường Hoằng.” (Q: có kẻ ghanh tỵ rùi kìa, mà kẻ này lại thủ đoạn nữa, thật đáng lo)

Chu Tráng Tráng hít sâu, nhại y theo khuôn mẫu: “Phó Dương Dương, đây cũng là lần cuối tôi trả lời chị — vĩnh viễn không có khả năng.”

Phó Dương Dương cười lạnh: “Cô đúng là cứng đầu cứng cổ!”

“Xin đem câu thành ngữ này áp dụng cho chị đi, cám ơn!” Chu Tráng Tráng nhìn khuôn mặt Phó Dương Dương trắng như sứ, còn có ngũ quan xinh xắn, đối với cáo trạng của kẻ xấu như Phó Dương Dương nàng cũng không nói gì, song cũng có chút khó hiểu: “Tôi hỏi chị vì cái gì không buông tha cho Thường Hoằng đi? Anh ấy cho tới bây giờ cũng chưa từng thề non hẹn biển với chị, chị làm như vậy không thấy chẳng những uổng công mà còn khiến anh ấy chán ghét hay sao?”

“Không tới phiên cô giáo huấn tôi!” Phó Dương Dương nhanh chóng chặn lời Chu Tráng Tráng nói, ánh mắt giống như một khối băng, trực tiếp cắm vào cổ họng Chu Tráng Tráng, cực kỳ khó chịu.

“Nếu đã như vậy, chúng ta cũng chẳng có gì để nói nữa.” Phó Dương Dương nhìn Chu Tráng Tráng, hai bên khóe miệng từ từ nâng lên, độ cong kia giống như một sợi dây cung cứng nhắc bị kéo căng dần, hàn ý giá rét lan tràn: “Chu Tráng Tráng, đó là tự cô tìm lấy.”

Phó Dương Dương vẫn như cũ nói xong là rời đi, nhưng mãi cho tới khi cô ta đã đi rất xa, cổ Chu Tráng Tráng vẫn còn cảm thấy như bị cái gì đó ghìm thật chặt.

Thật vất vả mới về tới nhà mình, vốn chuẩn bị nghỉ ngơi thật tốt nhưng Thường Hoằng liên tục gọi điện thoại tới, thúc giục nàng mau tới thăm anh. Càng tức giận hơn là, ba mẹ Chu Tráng Tráng vừa thấy điệu bộ này, lập tức cảm thấy lại có một tên đầu đất có thể thay bọn họ nuôi con gái ăn no, tận dụng cơ hội hiếm có này, vội vàng đuổi Tráng Tráng ra cửa, còn ép buộc nàng mang theo một túi đặc sản lớn, mệnh lệnh nàng phải đem bồi bổ thân thể cho Thường Hoằng.

Chu Tráng Tráng buồn bực – rõ ràng người bị đặt ở phía dưới chính là nàng, nên bồi bổ cơ thể phải là nàng mới đúng chứ!

Oán giận trách móc, Chu Tráng Tráng vẫn khiêng bao lớn bao nhỏ đặc sản ra sân bay, lên phi cơ, bay đến quân doanh, dọc đường đi, trong đầu không ngừng vang lên tiếng gọi khởi nghĩa phục thù.

Không biết vì sao, cảm thấy bản thân sao rất giống với đồng chí Hoa Mộc Lan nha.

Xuống máy bay, lại khiêng bao lớn bao nhỏ tới khách sạn ngoài quân khu, nghênh đón nàng cư nhiên là đồng chí Tiểu Lưu đôn hậu. Đương nhiên, đồng chí ấy chất phát thật thà thế nào thì miệng lưỡi vẫn ngon ngọt trước sau như một: “Chị dâu rốt cuộc cũng đã đến, phó đội trưởng đang bàn chuyện với cấp trên, không sao dứt ra được, gấp gáp đến nóng nảy, vội kêu em tới đón chị, bảo nhất định phải chăm lo cho chị thỏa đáng, không thể để chị chịu bất cứ thiệt thòi nào hết đó!”

Nói xong, Tiểu Lưu không nói tiếng nào liền đoạt lấy toàn bộ hành lý của Chu Tráng Tráng, đích thân hộ tống nàng vào phòng, còn kể cho nàng nghe vô số câu đại loại như Thường Hoằng nhớ nhung nàng như thế nào, xong mới chịu rời đi.

Chu Tráng Tráng quá mệt mỏi, ăn mấy bao khô bò rồi tiến vào phòng tắm rửa, trời mùa đông ngâm mình bằng nước ấm, từ đầu đến chân nàng biến thành con tôm hấp, thoải mái căng tràn.

Nhưng lúc đang nhắm mắt tận hưởng, bỗng nhiên một bàn tay từ sau che miệng nàng lại, Chu Tráng Tráng sợ tới mức tê liệt, trong lúc cấp bách vội vàng quay đầu lại – cho tên cường đạo thấy rõ bộ dáng nàng đoán chừng sẽ không có hứng thú gì gì đó nữa. (Q: sao tự đánh giá thấp bản thân mình như thế =.=, đánh giá thế này thì coi Thường Hoằng nhà chúng ta là cái gì đây???)

Ai ngờ đập vào mắt nàng – cũng là một đôi mắt đen bóng rất đỗi quen thuộc, giờ phút này bị hơi nóng phả lên, khóe mắt như phiếm hồng.

“Sao anh lại vào được? Em đang tắm mà!” Tuy rằng hai người đã này nọ kia gì đó rồi, nhưng Chu Tráng Tráng mỗi lần không mặc quần áo trước mặt hắn vẫn thấy rất thẹn thùng.

Phản hồi của Thường Hoằng lại là, dùng miệng ngăn chặn tiếng thét chói tai của nàng.

Cánh môi mềm mại chèn ép lẫn nhau, hai chiếc lưỡi một linh hoạt truy đuổi một ngượng ngùng tránh né, khí huyết cả người hắn giống như đều dốc chảy hết vào trong cơ thể nàng, hai người tựa hồ hòa hợp máu thịt vào nhau.

Mặc kệ nước nóng vẫn cứ lao đầu vào, toàn bộ quân phục Thường Hoằng ướt đẫm, dính sát vào cơ thể giống như một tầng da thịt thứ hai, cơ bắp cường ngạnh hiện rõ, hormone giống đực theo mạch máu cổ động tuôn trào ra, từng chút từng chút một bịt kín miệng mũi Chu Tráng Tráng, giờ phút này nàng thật sự khó thở, trước mắt chỉ còn thấy khóe mắt lông mày màu hồng nhạt kia.

Môi như cánh hoa đào hạ xuống trên khuôn mặt nàng, còn có lỗ tai, cần cổ, trước ngực, bụng . . . . . . rồi sau đó xuống phía dưới.

Chu Tráng Tráng bỗng nhiên nhớ tới một đoạn văn của Trương Ái Linh có viết:

“Tóc anh đang lướt nhẹ trên đùi cô, không biết lông tóc bờm xờm kia là đầu của con dã thú gì. Con thú đang men theo con đường hoàng tuyền trong hang động u tối, dùng đầu lưỡi cuồn cuộn cuốn xoắn lấy. Cô như con dơi treo ngược trong hang động, lưu lạc ẩn náu trong bóng đêm, bị chiếm giữ, bị khám phá, không được giúp đỡ, không thể van xin, chỉ có con thú kia đang dùng cái miệng nhỏ nhấm nháp nơi thầm kín của cô. Nỗi khiếp sợ hỗn tạp phơi bày trong nguyện vọng bức thiết: cần anh quay lại, lập tức quay lại – trở lại trong vòng tay ôm ấp của cô, trở lại tầm mắt cô.”

Q: đoạn văn này được trích từ tiểu thuyết trước khi mất của nhà văn Trương Ái Linh tên “Tiều Đoàn Viên – Little Reunion”- là tác phẩm bán tự truyện của Trương Ái Linh – tác giả truyện ngắn được chuyển thể thành bộ phim Sắc giới của đạo diễn Lý An. Trước khi tạo nên cơn sốt ở Trung Quốc, Little Reunion từng làm mưa làm gió ở Đài Loan và Hong Kong.

Dường như lúc này đây, Thường Hoằng cũng đang làm thế đối với nàng.

Những ngón tay Chu Tráng Tráng thật sâu chôn vùi trong mái tóc Thường Hoằng, tóc đen, giống như cỏ cây tươi tốt nhất, tràn ngập sức sống vô tận, nàng tình nguyện vùi xương cốt trong đó, vĩnh viễn không hối hận.Picture1

Ngoài phòng tuyết rơi bay tán loạn, mà trong phòng cảnh xuân lại nóng bỏng, hai  khối cơ thể quấn quýt bên nhau, thế nào cũng chẳng thể chia lìa.

 

 

chuong 56

Chu Tráng Tráng làm sao mà chịu nổi, chỉ có thể mỗi ngày cầu nguyện trời xanh cầu cho vị thân thích kia của mình đến sớm chừng nào hay chừng đó, tốt nhất cả tháng đều làm khách ghé thăm.

Có điều là đối mặt với Thường Hoằng, ngay cả đại thần thân thích cũng không dám chống đối hắn, Chu Tráng Tráng chỉ có thể thầm cầu phúc, những đặc sản mang theo trên cơ bản đều là tự bồi bổ cho bản thân mình.

Tới gần tết âm lịch, nhiệt độ không khí càng lạnh, tuyết lớn phủ đầy trời, điều này làm cho người đầu tiên nhìn thấy tuyết như Chu Tráng Tráng cảm thấy thực mới mẻ, liền mở tất cả cửa sổ, chạy ra ngoài ngắm tuyết rơi. Mỗi khi Chu Tráng Tráng chơi đùa hứng khởi đến bàn tay đông cứng thành đá. Lúc đó may mắn là có cái lò sưởi thiên nhiên, Chu Tráng Tráng mỗi lần đều đưa tay với vào trong quần áo Thường Hoằng hấp thu ấm áp.

Song vào những ngày đại hàn, cơ thể đang ở trong phòng ấm áp, đột nhiên bị một đôi tay lạnh cóng dán áp vào, dù là ai cũng không chịu nổi, Thường Hoằng vừa cắn quai hàm chịu đựng vừa nói với giọng bi thương: “Mỗi khi em làm vậy với anh, anh thực sự nghĩ, lúc trước anh đồng ý làm bạn trai em có phải sai lầm rồi hay không.”

loading...

Chu Tráng Tráng riết thành quen với việc Thường Hoằng bóp méo sự thật lúc đầu ai đã theo đuổi ai, vừa sưởi ấm tay, vừa nhàn nhã cười nói: “Hối  đi, hối hận cũng đã muộn rồi.”

Thường Hoằng không làm sao được, chỉ có thể nằm ở trên giường, tự động thăng cấp thành loại lò sưởi chạy không hề phát ra tiếng động.

Quả là ủ tay rất ấm, Chu Tráng Tráng thuận thế ngã lên người Thường Hoằng, kết quả là, lò sưởi tự động thăng cấp thành tấm đệm thịt.

Tấm đệm thịt này tuy không mềm mại, nhưng cơ bắp lại đàn hồi rất tốt, Chu Tráng Tráng nằm rất thoải mái, đang mơ mơ màng màng, bỗng nhiên nghe thấy Thường Hoằng nhẹ giọng nói: “Còn hai năm rưỡi nữa.”

“Hửm?” Chu Tráng Tráng lười mở mắt, mũi hừ ra một từ hỏi.

Thật ra vốn cũng chỉ là hỏi cho có lệ, ai ngờ Thường Hoằng kế tiếp bình tĩnh nói một câu lại làm cho nàng mở choàng mắt.

“Anh nói, còn hai năm rưỡi nữa là chúng ta có thể kết hôn.”

Chu Tráng Tráng tuy không soi gương, nhưng lại rất rõ ràng, giờ phút này khóe miệng của nàng nhất định đã kéo tới tận mang tai.

Còn chuyện gì có thể hạnh phúc bằng người yêu mình luôn tâm niệm muốn kết hôn với mình đâu?

Giờ phút này Chu Tráng Tráng bỗng nhiên cảm thấy ông trời đối với nàng thực không tệ, lần đầu tiên yêu đương đã có thể đạt mỹ mãn, đúng là vận mệnh tốt. Đương nhiên, càng không bạc đãi chính là có thể gặp gỡ Thường Hoằng, một cực phẩm thế này với nàng mà nói làm sao có thể tìm được người bạn trai nào tốt hơn. 

Những lời này dù thế nào cũng không thể nói với Thường Hoằng, nếu không đuôi hắn lập tức vểnh lên trời ngay.

Vì thế, Chu Tráng Tráng thực thông minh vòng vo chuyển đề tài: “Đúng rồi, em thấy gần đây bộ đội đã nghỉ lễ hết rồi, sau hai ngày nữa chính là Tết âm lịch, hay anh cũng xin phép, chúng ta về nhà của em đi.”

“Sao lại muốn về nhà?” Thường Hoằng hỏi.

“Bởi vì em muốn mau chóng đem mối quan hệ của chúng ta thông báo với gia đình càng sớm càng tốt nha.” Chu Tráng Tráng nói lời này mà mặt không đổi sắc.

Hai mắt Thường Hoằng nhíu lại: “Thực ra là em thèm thịt bằm ngó sen chiên (*) do mẹ em làm đi?”

 

56 thịt bam ngo sen chien

 

Chu Tráng Tráng nuốt nuốt nước miếng, sai, là em thèm món thịt kho tàu ah.

Nhưng mặc kệ là thịt bằm ngó sen chiên hay là thịt kho tàu, Thường Hoằng đều đã khắc sâu bản chất Chu Tráng Tráng vào trong tiềm thức.

Nhưng vẫn không thể đáp ứng được.

“Danh sách bộ đội xin nghỉ Tết cũng rất hạn chế, anh mới nghỉ phép trở về, không thể lại xin nghỉ tiếp, chỉ có thể ủy khuất em ở lại đây với anh, sang năm nhất định anh sẽ theo em về nhà. Ngoan, đừng buồn, ngày mai anh bảo người làm cho em thật nhiều thịt kho tàu, thích ăn bao nhiêu đều được.”

Chỉ cần một câu đã đánh trúng điểm G của Chu Tráng Tráng, đương nhiên là nàng vui vẻ đồng ý.

Thường Hoằng không nói dối, giữa trưa hôm sau liền phái Tiểu Lưu trực tiếp hầm chân giò trong nhà bếp phòng tiếp khách. Chu Tráng Tráng không có việc gì, cũng chạy tới ngó quanh. Một mặt là vì muốn tiếp xúc gần gũi với mỹ thực, mặt khác là muốn nghe ngóng từ miệng của Tiểu Lưu xem Phó Dương Dương có lại đến câu dẫn Thường Hoằng hay không.

Hỏi tới hỏi lui, tiểu Lưu trả lời làm cho nàng nửa buồn nửa vui.

Buồn chính là, Phó Dương Dương có một người anh trai cũng ở trong quân đội với Thường Hoằng mà cậu hắn còn là cấp trên của Thường Hoằng.

Vui chính là, tiểu Lưu cũng chẳng thấy Phó Dương Dương xuất hiện trong doanh trại nữa.

Điều này cho thấy rằng hai người không hề gặp mặt.

Tuy là có được đáp án sáng tỏ nhưng Chu Tráng Tráng vẫn không thật sự thấy thoải mái, mỗi khi nhớ tới ả Phó Dương Dương kia từng hai lần ra mặt cảnh cáo, nàng không kìm được sẽ rùng mình.

Tình hình càng yên tĩnh thì càng khả nghi.

Nhưng dù có là chuyện động trời tới đâu cũng không thể sánh bằng sức hấp dẫn của mỹ thực, khi ngửi được mùi thơm mê người của thịt kho tàu béo ngậy, ngay cả Phó Dương Dương là ai Chu Tráng Tráng cũng đều quên hết.

Mắt thấy nồi thịt sắp được bê lên bàn, Chu Tráng Tráng vội chạy lên lầu lấy thuốc hổ trợ tiêu hoá — trước khi đánh boss phải tăng cường thêm sức chiến đấu đã.

Ngay lối cầu thang lên lầu, có một người đàn ông cũng phóng từ trên lầu xuống, đụng trúng Chu Tráng Tráng. Ôm bả vai đau điếng, Chu Tráng Tráng đang định thốt lên vài câu bực tức, nhưng tên kia vừa đưa mắt liếc nàng một cái bỗng như bị tạt nước nóng vội vàng phóng đi mất.

Chu Tráng Tráng sờ sờ lên mặt, trái tim tan nát — xem ra dung mạo nàng không phải xấu bình thường nha!

Còn có thể khiến cho người ta giật mình sợ hãi!

Thuốc hổ trợ tiêu hoá để ở trên bàn, vốn cầm có thể đi nhưng khi Chu Tráng Tráng tiến vào phòng liền cảm thấy có cái gì đó không đúng, giác quan thứ sáu mách bảo khiến cho nàng có một nỗi bất an chậm rãi dâng lên trong lòng. Khi cẩn thận xem xét lại mọi thứ, không phát hiện ra điều gì khác thường, mà Tiểu Lưu dưới lầu đang réo rắt hối thúc nàng xuống lầu đánh chén thịt kho tàu, Chu Tráng Tráng cũng không kịp nghĩ nhiều, cầm viên thuốc chạy xuống lầu.

Thịt kho tàu tiểu Lưu làm quả nhiên là mỹ vị, độ mềm vừa phải, béo mà không ngậy, Chu Tráng Tráng sung sướng ăn, thiếu chút nữa nhai nuốt luôn cái lưỡi. Bộ dạng ăn kia ngay cả Tiểu Lưu bên cạnh cũng không nhìn nổi, nhanh chóng tìm cớ rời đi.

Ăn uống no nê, Chu Tráng Tráng bê bụng lên lầu, nằm trên giường nghỉ ngơi rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Đang trong mộng tiếp tục ăn ngấu nghiến thịt kho tàu, bỗng nhiên có tiếng đập cửa ầm ầm làm nàng bừng tỉnh. Chu Tráng Tráng mở mắt ra, phát hiện trời đã tối om, mà chung quanh thực là yên ắng, quả là có chút không bình thường.

Còn chưa kịp phản ứng, cửa phòng đã bị đá văng ra, một đám người lạ mặc quân phục xông vào, không thèm để ý sự có mặt của nàng, bắt đầu lục tung đồ đạc, như là đang tìm vật gì đó.

Chu Tráng Tráng bị tình hình trước mắt dọa hoảng sợ, mặt mũi trở nên trắng bệch. May mắn ngay lúc này, Thường Hoằng vọt tiến vào, lạnh lùng liếc nhìn những người rồi đi đến bên Chu Tráng Tráng, cầm bàn tay lạnh như băng của nàng, nhẹ giọng an ủi nói: “Không có việc gì cả, chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Bọn họ muốn làm cái gì?” Chu Tráng Tráng nép sát thân mình vào người Thường Hoằng hỏi.

“Có một dữ liệu bị trộm, họ cần phải lục soát mọi nơi trong ngoài để tìm ra bằng được.” Thường Hoằng ra sức kể lại sự việc với vẻ bình tĩnh.

Nhưng Chu Tráng Tráng biết, nếu sự tình không nghiêm trọng, cũng sẽ không xuất động nhiều binh lực như vậy để tìm kiếm.

Lúc này, dẫn đầu nhóm người là một quân nhân trẻ tuổi lôi từ dưới gầm giường ra một cái túi nhựa được bọc cẩn thận, trên gương mặt trắng như sứ kia là đôi môi mỏng đang khẻ nhếch lên, cười mỉa mai với Thường Hoằng: “Thường Hoằng ah, xem ra, đây cũng không phải là hiểu lầm.” (Cái nước da trắng như sứ này khỏi nói mọi người chắc cũng đoán ra có liên quan tới ai rùi nhỉ?)

Thường Hoằng vẫn nắm tay Chu Tráng Tráng nhưng lúc này đây, tay hắn cũng thật lạnh, vô luận thế nào cũng không thể sưởi ấm được cho nàng.

Nhìn thấy quanh mình vô số người mặc đồng phục xanh biếc, Chu Tráng Tráng bỗng nhiên cảm giác chính mình đang rơi vào một cái bẫy.Picture1

Một cái bẫy thâm sâu không thấy đáy.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: