truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt! – Chương 37 -38 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Sau ngày đó, mỗi lần Chu Tráng Tráng đến
dạy Tả Cửu Cửu sẽ nhìn thấy Tả Nhất, người này vốn vẫn thường có bộ dạng
ngạo mạn, tựa hồ nhìn ai cũng không vừa mắt, nhưng nay không có việc gì
lại thích chạy vào phòng Tả Cửu Cửu quấy rầy Chu Tráng Tráng dạy học.

Theo Tả Cửu Cửu nói, anh nó cũng đang học đại học tại thành phố A, hàng năm nghỉ hè mới trở về nhà.

“Nhưng mấy năm trước anh ở có hai ba ngày liền rời đi, năm nay lại ở lâu như vậy.” Tả Cửu Cửu cũng thấy có điểm kỳ quái.

“Thế có em hy vọng anh ấy ở lâu thêm một chút không? Hay là lập tức rời đi?” Chu Tráng Tráng hỏi.

“Em . . . . . .” Tả Cửu Cửu cúi đầu: “Kỳ thật em rất thích chơi cùng anh trai, nhưng anh ấy cho tới bây giờ cũng không để ý em.”

“Làm gì có, chị thấy anh ấy rất quan tâm đến em đó chứ, mỗi buổi học đều phải vào phòng xem tình hình em học thế nào.” Chu Tráng Tráng nói.

“Mới không phải đâu, chỉ có giờ học
tiếng Anh của cô Chu dạy, anh trai mới vào xem em học, chứ Cô Đặng dạy
ngữ văn cùng cô Đỗ dạy Toán, ngay cả mặt anh ấy cũng không thèm nhìn.” Tả Cửu Cửu trong lúc vô ý chỉ ra một điểm dị thường khác biệt.

Chu Tráng Tráng nghe xong cũng không suy nghĩ nhiều.

Hôm nay khi xong buổi học, đang định rời đi thì lại bị Tả Nhất gọi lại: “Chu Tráng Tráng, ngày mai có rảnh không?”

“Tôi ngày mai không có việc gì nên đã hứa với Cửu Cửu sẽ đến dạy bù cho em.” Chu Tráng Tráng nói.

“Ai quản em có dạy hay không, anh là nói nếu em có rảnh, ngày mai anh đưa em đi ra ngoài chơi.” Tả Nhất nói.

Chu Tráng Tráng suy nghĩ: “Cửu Cửu có đi không?”

“Nó con nít con noi, đi làm cái gì?” Tả Nhất lại có chút không kiên nhẫn .

“Nó đã không đi, tôi đi để làm chi?” Chu Tráng Tráng trực tiếp cự tuyệt, xoay thân chạy lấy người.

Chu Tráng Tráng cũng không ngốc đến nổi
không biết đây là một loại lời mời hẹn hò, bất quá nàng thật lòng không
muốn đi. Một mặt là vì nàng không thích Tả Nhất, cảm thấy tính cách hắn
lực sát thương quá lớn. Mặt khác, Tả Nhất bộ dáng hơi giống Thừong
Hoằng, nhìn thấy hắn nàng không tự giác liền nhớ đến Thường Hoằng.

Chu Tráng Tráng mỗi lần nhớ tới Thường Hoằng, sẽ cảm thấy áy náy cùng một loại đau lòng không nói nên lời.

Sau ngày chia tay đó, Thường Hoằng đã đổi
số điện thoại, QQ, cái gì đó liên quan đến đều cắt bỏ, như là phải hoàn
toàn chặt đứt liên hệ với nàng.

Một người đã từng xuất hiện ghi dấu sâu
sắc trong cuộc đời nàng, bỗng nhiên biến mất, giống như một bộ phim rầm
rộ, vô cùng HOT tự dưng chấm dứt, làm cho người ta cảm thấy như có một
khối u trong cuống họng, không thể nói ra là có tư vị gì.

Lúc mới bắt đầu nghỉ hè, Chu Tráng Tráng
nửa đêm nhận được một cuộc điện thoại, alô hết nửa ngày, bên kia thế nào
cũng không mở miệng, nàng bỗng nhiên nghĩ tới Thường Hoằng, cũng không
nói gì nữa, cứ như vậy cầm điện thoại, nghe bên kia có tiếng thở dài như
có như không, giống như tơ nhện trong đêm tối từ từ cuốn lấy nội tâm
nàng. Không biết qua bao lâu, bên kia mới cắt đứt điện thoại.

Đây cũng là vết tích ghi dấu sâu sắc duy nhất còn lại.

Chu Tráng Tráng cố không nghĩ đến việc này nữa, bởi vì càng nghĩ sẽ càng rối rắm.

Vốn nghĩ Tả Nhất sau khi bị nàng cự tuyệt
sẽ cho qua chuyện này, ai ngờ hôm sau Chu Tráng Tráng dạy bù cho Tả Cửu
Cửu xong, Tả Nhất ngăn nàng lại: “Đi thôi.”

“Tôi ngày hôm qua không phải đã nói là không đi rồi sao?” Chu Tráng Tráng nhíu mày.

“Tên tiểu quỷ này cũng đi.” Tả Nhất nhấc Tả Cửu Cửu khiêng lên: “Cho nên, em phải đi.”

Do Tả Cửu Cửu bên cạnh khẩn cầu, Chu
Tráng Tráng cũng chỉ có thể đáp ứng. Kết quả là, hai người lớn đưa đứa
con nít đến tiệm thức ăn nhanh, Tả Cửu Cửu hết sức phấn khởi muốn chọn
một phần ăn trẻ con bởi vì sẽ được tặng một món đồ chơi.

“Bao nhiêu tuổi rồi, còn muốn loại đồ chơi này.” Tả Nhất khinh bỉ.

Nhìn thấy Tả Cửu Cửu chậm rãi cúi đầu, Chu Tráng Tráng liền bênh vực kẻ yếu: “Con nít thích đồ chơi vốn rất bình thường a, anh cho là ai cũng giống anh sao, giống y ông già.”

“Anh đây gọi là thành thục, có hiểu không.” Tả Nhất nhìn nàng liếc mắt một cái.

Cùng dùng bữa tối, đồ ăn không ăn bao nhiêu, trò chơi lại thắng không ít, thấy vậy Tả Cửu Cửu rất sung sướng.

Ăn xong, hai người lại đưa Tả Cửu Cửu đi xem phim, phim hoạt hình trinh thám Conan.

Tả Nhất vốn cho rằng Chu Tráng Tráng đề
nghị xem phim hoạt hình là vì thỏa mãn Tả Cửu Cửu, nhưng sau đó lại thấy
bộ dáng Chu Tráng Tráng tập trung tinh thần hai tròng mắt cũng không
chớp, chung quy bản thân đã nghĩ quá nhiều rồi.

Kỳ thật Chu Tráng Tráng là cố ý chăm chú
xem phim vì chỉ lơ là một tí sẽ nhớ tới những cảnh tượng mình đã từng
cùng Thường Hoằng ở trong rạp chiếu phim.

“Trước mặt bạn trai hiện tại
nhớ nhung lại mối tình đầu mắt kính nhỏ, cũng may em không đi gặp hắn,
nếu không túi bỏng còn lại cũng không cho em.” — không biết vì sao, những lời nói này đặc biệt nhớ rất rõ ràng.

Lại bắt đầu nhớ lại từng chút chuyện không nên nhớ, Chu Tráng Tráng lắc mạnh đầu, cố gắng đem hồi ức này quăng ra khỏi đầu.

Đang lắc đầu, bỗng nhiên bên người truyền đến tiếng Tả Nhất: “Ây, làm bạn gái anh đi.”

“Hiện tại là mùa xuân sao?” Chu Tráng Tráng hỏi lại.

“Không phải.”

“Vậy anh phát xuân cái gì?”

“. . . . . . Em làm bạn gái anh thì mất mặt lắm sao?”

“Không mất mặt, tôi sợ lão nhân gia nhà ngài mất mặt.”

“Anh mất mặt quen rồi, không sợ, được không, được rồi từ giờ khắc này trở đi chúng ta là một đôi.” (Anh này tự biên tự diễn giỏi ghê, *gừm*)

“Không được.”

“Vì cái gì, em có bạn trai rồi?”

“Không, tôi muốn chăm chỉ học hành, đó là mục tiêu phấn đấu mỗi ngày.”

“Theo em nói như vậy, các nữ tiến sĩ chắc cũng không dám yêu đương?”

“Được rồi, nguyên nhân thật sự là tôi
cảm thấy anh có âm mưu gì đó, hai chúng ta mới quen biết bao lâu đâu,
anh đã muốn kết giao cùng tôi, là anh tuỳ tiện hay là anh xem tôi là
người rất tùy tiện? Tôi hỏi anh, anh vì sao nhất định muốn tôi làm bạn
gái?”

“Bởi vì em khiến anh có cảm giác rất quen thuộc.”

Chu Tráng Tráng đang định phản bác, bỗng nhiên mấy học sinh tiểu học ngồi phía trước bắt đầu kháng nghị: “Cô chú ơi, hai người muốn nói chuyện thì mời ra ngoài, nói chuyện quá lớn ảnh hưởng chúng con xem phim nha.”

Đắc, chính mình cũng thành vi a di bộ tộc , Chu Tráng Tráng thở dài, cúi đầu bắt đầu ăn bỏng.

Xem phim xong, Tả Cửu Cửu cũng nên về nhà
ngủ, Chu Tráng Tráng vốn tính tự mình về nhà, nhưng Tả Nhất như thế nào
cũng không đáp ứng. Trước đem Tả Cửu Cửu đưa về tới nhà, sau Tả Nhất
lại cùng Chu Tráng Tráng về nhà.

Đưa Chu Tráng Tráng đến dưới lầu, nàng liền kiên quyết không cho Tả Nhất đi lên.

Tả Nhất cũng không miễn cưỡng, chỉ nói: “Như vậy đi, Chu Tráng Tráng, cho em thời gian ba ngày suy nghĩ, nói em nghe, làm bạn gái anh có trăm ngàn lợi ích.”

“Oh? Có lợi cái gì?” Chu Tráng Tráng hỏi lại.

Câu hỏi vốn mang ý đùa giỡn, ai ngờ Tả Nhất bỗng nhiên kéo nàng vào trong lòng ngực, hạ xuống một nụ hôn nóng bỏng.

(Quạ: Ta chém ngươi, *chém chém chém*, dám cắm sừng anh Hoằng nhà ta)

 

Câu hỏi vốn mang ý đùa giỡn, ai ngờ Tả Nhất bỗng nhiên kéo nàng vào trong lòng ngực, hạ xuống một nụ hôn nóng bỏng.

Khi Chu Tráng Tráng đang định giơ lên cái
tát, Tả Nhất đúng lúc buông nàng ra, như là mèo thành công vồ được cá
rán, một bước lui xa ba mét, chạy xa xa phất tay với Chu Tráng Tráng: “Chu Tráng Tráng, đây là ưu đãi, hẹn gặp lại.”

Chu Tráng Tráng nhìn bóng dáng hắn bay nhanh biến mất, cảm thấy bản thân xui xẻo quá .

Đáng mừng duy nhất chính là cũng may đây không phải nụ hôn đầu tiên.

Ánh mắt Chu Tráng Tráng đang tràn ngập
phẫn nộ “Ta phải thiến ngươi!” nhìn bóng dáng xa xa kia thì bỗng nghe
thấy âm thanh lạ ”răng rắc” bên trong đám cây cối truyền đến.

Không phải chứ, kẻ hôn trộm mới vừa đi,
không phải giờ lại xuất hiện thêm tên cướp đi? Chu Tráng Tráng hơi sợ,
rút chân chuẩn bị chạy vào nhà.

Ai ngờ lại có tiếng gọi lại: “Tráng Tráng.”

Giọng nói này rất quen thuộc, căn bản là  . . . . . Hải Nhĩ.

Quay đầu vừa thấy, đứng trong bụi cây
đúng là Hải Nhĩ đang chống nạng. Chu Tráng Tráng dùng sức dụi dụi mắt,
kết quả phát hiện chính mình không phải hoa mắt, thật sự là Hải Nhĩ.

“Anh . . . . . . Sao anh lại tới đây? Anh vẫn còn chống nạng sao?” Chu Tráng Tráng kinh ngạc.

Nhưng Hải Nhĩ lại cúi đầu, lên tiếng vẫn cúi đầu: “Vừa rồi người kia, là . . . . . . bạn trai mới của em sao?”

“Đương nhiên không phải!” Chuyện liên quan đến danh dự, Chu Tráng Tráng vội giải thích: “Là tên côn đồ bại hoại xã hội.”

“Anh nhìn thấy hắn . . . . . .” Hải Nhĩ vẫn không bỏ qua nói.

“Về việc này sẽ giải thích với anh sau, anh trước nói cho em biết anh đến nơi này để làm chi?” Chu Tráng Tráng hỏi.

“Anh đến thăm em.” Hải Nhĩ liền như vậy một câu.

Trong lòng Chu Tráng Tráng rất nặng nề,
Hải Nhĩ nói nghe rất đơn giản nhẹ nhàng, nhưng hắn một mình một người,
trên chân lại bị thương, không quen biết ai, muốn tìm được đến nơi đây,
không biết trên đường phải gặp bao nhiêu vất vả.

“Vào nhà em trước đi.” Chu Tráng Tráng giúp Hải Nhĩ xách túi hành lý, đỡ hắn đi lên lầu.

Ba mẹ Chu Tráng Tráng đang theo dõi phim
Hàn tập mấy trăm trong nhà, thấy Chu Tráng Tráng lôi kéo một mĩ nam tàn
tật tới cửa, lúc này liền giật mình.

Tráng tráng mẹ người thứ nhất phản ứng là: “Tráng Tráng, con sao lại đánh người ta thành thế này vậy?”

“Mẹ, anh ấy là vì cứu người mà bị
thương, bị mẹ nói thành ra thế này, ý nghĩa thương tích này nháy mắt từ
cao thượng trở nên thấp kém .” Chu Tráng Tráng vội vàng biện giải.

“Cháu chào cô chú, cháu là bạn của Tráng Tráng.” Hải Nhĩ mở túi xách ra, cung kính cầm lấy lễ vật biếu ba mẹ Tráng Tráng.

Ba mẹ Tráng Tráng là ai a, lập tức liền hiểu được, lúc này đứng dậy khuôn mặt tươi cười đón khách.

Ở trong mắt ba mẹ Chu Tráng Tráng, Hải
Nhĩ là người thứ hai sau Thường Hoằng có thể chấp nhận khả năng ăn uống
như ánh sáng ban mai chói rọi của Chu Tráng Tráng, phải bắt bằng được!

Mẹ Tráng Tráng vội thay Hải Nhĩ dọn dẹp
lại phòng khách, ba Tráng Tráng vội vì Hải Nhĩ nấu đồ ăn khuya, quá
nhiệt tình như thế, ngược lại khiến Hải Nhĩ thấy ngại, nhỏ giọng nói với
Tráng Tráng: “Tráng Tráng, anh lại thêm phiền toái cho mọi người thế này, thật ngại quá.”

“Không có việc gì, anh đây là họ hy vọng.” Không ai hiểu ba bằng con gái, Chu Tráng Tráng rất thấu hiểu.

“Cái gì hy vọng?”

“Hy vọng có thể thay họ nuôi dưỡng em.”

“Ah?”

“Không có việc gì không có việc gì, anh trước đi ngủ đi, ngày mai chúng ta cùng nói chuyện sau.”

Chu Tráng Tráng đưa Hải Nhĩ vào khách phòng.

Hải Nhĩ không phải Thường Hoằng, đương nhiên sẽ không có chuyện nửa
đêm lẻn vào phòng con gái nhà người ta, một đêm này, Chu Tráng Tráng ngủ
đặc biệt an ổn.

Sáng sớm hôm sau đã bị mẹ Tráng Tráng đánh thức: “Mau đi xuống lầu mua bữa sáng.”

“Vì cái gì muốn con đi a?” Chu Tráng Tráng bất mãn, ngày thường nàng đều là ngủ thẳng cẳng đến thức dậy đồ ăn sáng đã sẵn sàng rồi mà.

“Hiện tại Hải Nhĩ đang ở đây, con
đương nhiên phải ra dáng hiền lành đảm đang chút mà lừa nó, lần trước
Thường Hoằng không chừng chính là thấy bộ dáng con hết ăn lại nằm mới bỏ
con, lần này thật vất vả mới có thêm một cơ hội nữa, còn không mau nắm
bắt!” Mẹ Tráng Tráng thấp giọng nói.

Vì không muốn tiếp tục nghe lải nhải, Chu Tráng Tráng chỉ có thể rời giường, đi xuống lầu mua sữa đậu nành, bánh quẩy.

Lúc lên lầu, lại nghe thấy dì Vương nhà bên cạnh cùng dì Từ dưới lầu đang nhỏ giọng nghị luận chính mình.

“Nghe nói con gái ông Chu lại mang về một thằng siêu đẹp trai, bộ dạng so với thằng nhóc lần trước còn hoàn hảo hơn đó.”

“Khó trách hai ông bà hôm nay đặc biệt
vui vẻ, sáng sớm đã chạy đến công ty lữ hành xem lộ trình du lịch rồi,
bà nghĩ thử đi a, không nuôi đứa con gái đó, một năm dư được biết bao
nhiêu tiền a.”

“Bất quá bà nói coi con bé kia thế nào
mà khiến anh chàng đẹp trai kia thích đây, chẳng lẽ vì mê con bé ăn
nhiều, ân, tôi trở về phải bắt con gái tôi ăn nhiều một chút.”

“Tôi cũng vậy.”

Cuộc đối thoại này trực tiếp tạo thành
cục diện gia đình nào có con gái đều bị mẹ mình mỗi bữa cơm phải ăn thêm
một chén, quầy tạp hoá dưới lầu trà giảm béo cung không đủ cầu.

chương 38

Chu Tráng Tráng mang theo một viên tâm linh chịu đủ thương tổn. Về đến nhà, lại phát hiện Hải Nhĩ đã thức dậy.

“Sao không ngủ thêm chút nữa.” Chu
Tráng Tráng bội phục định lực của Hải Nhĩ, nếu bản thân nàng ngày hôm
qua bôn tẩu một đêm, hôm sau nhất định là ngủ thẳng đến ông mặt trời sờ
tới mông mới chịu dậy.

“Anh nghe thấy em rời giường .” Đây là lý do của Hải Nhĩ, không đầy đủ, nhưng cũng đủ.

“Đến ăn điểm tâm trước đi.” Chu Tráng Tráng dọn ra chén đũa, sau đó bắt đầu từng ngụm từng ngụm ăn cháo gặm bánh quẩy.

“Tráng Tráng, anh tới không phải đã quấy rầy đến em?” Hải Nhĩ đột nhiên hỏi.

“Làm sao có thể?” Chu Tráng Tráng kinh ngạc.

“Người kia. . . . . .” Hải Nhĩ đối với Nhất ấn tượng khắc sâu.

“Kia chỉ là một người qua đường.” Chu Tráng Tráng giải thích.

Bất quá xem vẻ mặt Hải Nhĩ, kia hoàn toàn
là bán tín bán nghi, Chu Tráng Tráng thở dài sờ sờ mặt mình — không có
nhan sắc hại nước hại dân, nhưng lại có số mệnh hại người hại mình a.

Buổi chiều, Hải Nhĩ nhất định đưa Chu
Tráng Tráng đến nhà Tả Cửu Cửu, nàng vào nhà dạy học, hắn ngồi ở quán
nước giải khát bên cạnh chờ nàng.

Chu Tráng Tráng khuyên sao cũng không
được, nghĩ Hải Nhĩ chống nạng từ xa ngàn dặm đến thăm mình, cũng không
biết nói lời gì, cuối cùng chỉ có thể thuận theo

Việc Hải Nhĩ đột nhiên đến thăm cùng với
chuyện xảy ra tối hôm qua, Chu Tráng Tráng cũng đã có quyết định, sau
khi dạy học xong, liền nói với Tả Cửu Cửu: “Cửu Cửu, gia đình cô có
việc, về sau không đến dạy em được nữa, bất quá trung tâm gia sư sẽ cử
một giáo viên tốt khác đến dạy em.”

Ánh mắt Tả Cửu Cửu lúc này đỏ nhưng không dám khóc, chỉ là nghẹn ngào nói: “Cô Chu, có phải em rất ngu ngốc nên cô không muốn dạy em nữa.”

Chu Tráng Tráng vừa định giải thích, bên cạnh truyền đến tiếng Tả Nhất rét lạnh: “Đúng vậy, cô ta chính là ghét bỏ mày.”

“Làm gì có chứ.” Chu Tráng Tráng hung hăng trừng mắt liếc Tả Nhất không biết tới từ lúc nào, vội an ủi Tả Cửu Cửu: “Cửu Cửu, thật sự trong nhà cô có việc riêng, không lien quan gì đến em, ai bảo em ngu ngốc, cô Chu là người đầu tiên giết hắn!”

Ở bên cạnh mấy tên con trai hỗn đản lâu
ngày, Chu Tráng Tráng cũng nhiễm không ít hơi thở thổ phỉ, lời nói ra
cũng đặc biệt có hương vị.

Hứa với thằng bé hè năm sau nhất định lại
đến dạy tiếp, Tả Cửu Cửu cảm xúc mới tốt lên chút ít, Chu Tráng Tráng
cũng chuẩn bị cáo từ, nhưng Tả Nhất lại cứ theo sát.

“Không cần tiễn.” Chu Tráng Tráng nói.

“Ai nói anh tiễn em? Anh xuống lầu mua chút đồ vật này nọ không được a?” Tả Nhất chút tinh nghịch.

loading...

“Vâng vâng vâng, mua đồ vật, mua đồ vật là tốt rồi.” Chu Tráng Tráng thưa dạ.

Hai người vào thang máy, bên trong không
có ai khác, không khí có hơi áp lực. Chu Tráng Tráng bản năng trực giác
gắng sức lùi vào trong góc.

“Sợ anh sao?” Tả Nhất hỏi.

“Sao lại sợ?” Chu Tráng Tráng không có ý định đối đầu với hắn.

“Chẳng lẽ không đúng sao? Tối hôm qua anh mới vừa hôn em, hôm nay em đã từ chức, còn không phải sợ anh?” Tả Nhất cũng không có ấn nút thang máy, thế là nó tùy ý đứng yên bất động lơ lửng trên tầng cao.

“Vậy cứ cho là tôi sợ anh đi.” Giờ
phút này Chu Tráng Tráng thầm nghĩ phải mau chóng chạy lấy người, lướt
qua Tả Nhất muốn ấn thang máy, nhưng tay mới duỗi ra lại bị bắt lấy.

“Em là. . . . . . Lạt mềm buộc chặt sao?” Tả Nhất chặt chẽ bắt lấy tay Chu Tráng Tráng, ngón tay ở của nàng trong lòng bàn tay họa xuất ám muội đích đường cong: “Muốn khơi mào thêm hứng thú của anh phải không?”

“Anh quá thông minh, quả nhiên cái gì đều không dấu được anh.” Chu Tráng Tráng giờ phút này không muốn cùng hắn đấu võ mồm, thầm nghĩ rút tay lại: “Nếu không ngại xin hãy buông tay tôi ra đồng thời nhấn dùm nút tầng 1 đi.”

Tả Nhất lại giống như không có nghe gì,
tiếp tục dùng cặp mắt kia chăm chăm nhìn nàng. Hàm xúc mang theo ý tứ
tìm tòi nghiên cứu.

Chu Tráng Tráng luôn luôn có chứng sợ hãi
thang máy, luôn cảm thấy cái này tuỳ thời đều có thể rơi xuống lập tức,
đem chính mình đè bẹp thành cái bánh ngô thích ăn nhất. Giây phút treo ở
trong không trung lâu thế này đã sắp cận kề giới hạn nhẫn nại của Chu
Tráng Tráng, nàng cũng không nói thêm gì nữa, nhấc chân đạp Tả Nhất,
thừa dịp hắn bị đau buông tay lập tức ấn nút thang máy mở cửa, rất nhanh
chạy ra ngoài, chạy thẳng lối cầu thang.

Cũng may là đi xuống, cũng không mất bao
nhiêu sức lực, nếu là leo lên, nàng phỏng chừng mệt đến dì cả cũng xuất
hiện, Chu Tráng Tráng thở phào nhẹ nhỏm.

Nhưng còn chưa thở được bao nhiêu, phía
sau đã truyền đến tiếng bước chân nguy hiểm, ngay sau đó nàng cả người
đã bị đặt tại vách tường lối cầu thang.

Tả Nhất dùng thân thể ngăn chặn Chu Tráng
Tráng, ở trong bóng tối cầu thang, đôi mắt hắn mang theo ánh sáng sắc
bén, cố định chân tay nàng, khiến nàng không thể nhúc nhích.

“Anh muốn làm gì?” Chu Tráng Tráng  có điểm sợ hãi.

“Đáp ứng làm bạn gái anh.” Tả Nhất đưa ra mệnh lệnh ngắn gọn.

“Không thể.” Chu Tráng Tráng cũng trực tiếp cự tuyệt.

Tả Nhất mỉm cười, bỗng nhiên cúi đầu, nặng nề mà hôn nàng, Chu Tráng Tráng  há miệng muốn cắn, lại bị hắn tránh thoát.

“Đáp ứng làm bạn gái anh.” Tả Nhất tiếp tục mệnh lệnh.

“Tôi nói không thể!” Chu Tráng Tráng đã có chút nổi nóng.

Tả Nhất ấn mạnh sức, lại cúi đầu hôn nàng, cũng khéo léo né tránh hàm răng sắc bén của Chu Tráng Tráng.

“Đáp ứng làm bạn gái anh.” Tả Nhất lặp lại mệnh lệnh lần thứ ba.

Lần này Chu Tráng Tráng cắn chặt môi, không nói.

“Em không nói lời nào, anh coi như em đồng ý, anh tuyên bố, từ bây giờ trở đi em chính là bạn gái anh.” Tả Nhất thanh âm bá đạo mà cường thế.

Chu Tráng Tráng bỗng nhiên giật mình, ở chỗ sâu trong trí nhớ, cũng từng có một người nói như vậy với nàng.

“Được rồi, em đã nhất định là anh
phải phụ trách, anh đây đại trượng phu không tranh giành cùng tiểu nữ
nhân, vậy từ thời khắc này trở đi, em chính là bạn gái anh, miễn là em
không bại não chạy đi ngoại tình thì anh tuyệt đối sẽ không bỏ em.”

Hình dáng Tả Nhất trong ánh sáng lờ mờ
lối cầu thang. Trong phút chốc, Chu Tráng Tráng đem hắn cùng người trong
trí nhớ kia lũ lượt kéo về, trái tim nhất thời bủn rủn, cuối cùng nhịn
không được rơi lệ.

Tuy Tả Nhất là người như vậy, gặp được chuyện xảy ra thế này cũng trầm mặc, thật lâu sau mới nói: “Tuy rằng trở thành bạn gái anh là sự kiện đáng được ăn mừng, nhưng em cũng không cần cảm động như thế đi.”

Chu Tráng Tráng cố gắng lắc đầu, nhanh lau đi nước mắt, bình phục cảm xúc: “Không liên quan gì tới anh.”

Tả Nhất yên lặng nhìn nàng, ánh mắt đen tối không rõ: “Anh … khiến em nhớ tới một người sao? Là như thế này sao?”

Chu Tráng Tráng gật đầu.

“Tên đó làm tổn thương em sao?” Tả Nhất đoán.

Chu Tráng Tráng lắc đầu: “Là tôi làm tổn thương anh ấy.”

Tả Nhất không tin: “Con người luôn luôn ích kỷ. Em chỉ nhớ rõ một người khi tổn thương em thôi.”

“Có lẽ đi.” Chu Tráng Tráng hít hít cái mũi, gượng dậy tinh thần: “Tả
Nhất, anh có rất nhiều điểm giống anh ấy, cho nên tôi không thể quen
anh, bởi vì như vậy tôi sẽ không biết rõ chính mình rốt cuộc là thích
anh, hay là hoài niệm anh ấy. Tôi nghĩ, anh tuyệt đối sẽ không muốn bản
thân mình trở thành thế thân đâu.”

Nói xong, Chu Tráng Tráng đẩy Tả Nhất đang giật mình đứng ngây ra, bước từng bước xuống thang lầu, phía sau là yên lặng vô tận. (Quạ: anh này chết đứng vì … tương ngộ đó mà)

Ngay lúc nàng chuyển khúc quẹo, khi tầm mắt không thể nào chạm đến Tả Nhất, hắn từ trong yên lặng lên tiếng: “Hoài niệm có tội sao?”

Như là tự nói với bản thân mình.

Chu Tráng Tráng không có hứng thú trả lời, trấn định đi xuống lầu.

Bên ngoài, ánh nắng tươi rực rỡ chói mắt,
Chu Tráng Tráng híp con ngươi lại, nhìn về phía mặt trời, trong lòng
nhưng lại một mảng ẩm ướt, không thể ra hoa.

Sau khi rời bỏ công việc, Chu Tráng Tráng
vốn định đưa Hải Nhĩ đi đây đó du ngoạn, nhưng chân Hải Nhĩ vẫn chưa
lành nên phần lớn thời gian cũng chỉ có thể ở trong nhà.

Ba mẹ Tráng Tráng vì tiết kiệm tiền du
lịch nước ngoài từ trong miệng Chu Tráng Tráng ra, đối dãi Hải Nhĩ –
“con rễ tương lai” thật sự ân cần, ngoài ăn uống vui chơi, còn bắt Chu
Tráng Tráng mỗi ngày ở nhà giặt quần áo nấu cơm — để cho “con rễ tương
lai” hoàn toàn biết sự “cần cù đức hạnh” của nàng.

Chu Tráng Tráng nổi giận, thật vất vả mới có một kỳ nghỉ hè, vốn nghĩ về nhà để hưởng phúc, ai ngờ cư nhiên lưu lạc thành osin.

Vốn định kêu Hải Nhĩ trở về, nhưng mỗi
lần nghĩ đến đứa nhỏ này bệnh tật còn thâm tình từ ngàn dặm xa xôi chạy
tới liền nói không nên lời. Nhưng cứ bị động tiếp tục trở thành ”cần cù
đức hạnh” thì không có biện pháp – tay cũng sắp bị chai sần hết rồi còn
gì.

Càng nghĩ, Chu Tráng Tráng chỉ có thể đưa
ra một quyết định gian nan — còn nửa tháng nữa kỳ nghỉ hè mới chấm dứt
nhưng nàng sẽ cùng Hải Nhĩ quay về thành phố A.

Ba mẹ Tráng Tráng hoàn toàn
không-có-gì-là-không-đồng-ý — con bé này ít ăn ở nhà một chút có thể
tiết kiệm được không ít tiền nha.

Hải Nhĩ cũng không ý kiến dù sao thì cũng là đi cùng với nàng mà.

Nói là làm liền, Chu Tráng Tráng lập tức
thu dọn ổn thoả quay về thành phố A, trở thành thành viên đầu tiên vào
phòng 202. Hải Nhĩ cũng giống nàng, cũng ở trong ký túc xá trường học.
Khi không có việc gì, Chu Tráng Tráng liền cầm sách đến phòng thí nghiệm
cùng Hải Nhĩ làm thí nghiệm, đọc sách xem mệt mỏi liền đi ra ngoài mua
gì đó ăn thuận tiện mang về cho hắn một phần. Thời gian cứ thế trôi qua,
tiếng ve gọi hè kêu râm ran ầm ĩ cũng kết thúc.

Tuy rằng ngày ngày đều bên cạnh nhau,
nhưng quan hệ của hai người so với cậu ruồi giấm cùng bé ruồi giấm vừa
mới nở vẫn rất thuần khiết.

Kỳ thật Chu Tráng Tráng cảm thấy chuyện
này khá kỳ quái, trước kỳ nghỉ hè, Hải Nhĩ từng nói qua sẽ một lần nữa
theo đuổi nàng, cũng làm ra hành động ngàn dặm đuổi tới nhà nàng. Vốn
nghĩ rằng hắn sẽ cố gắng biến quan hệ hai người gần gũi hơn, nhưng bọn
họ trong khoảng thời gian này luôn bên cạnh nhau, Hải Nhĩ hoàn toàn
không có ý tứ sẽ đem quan hệ hai người tiến triển thành tình yêu, giống
như đơn giản chỉ là muốn bên cạnh nàng thôi.

Nhưng công nhận là cách làm này khiến nàng thở phào nhẹ nhõm.

Trải qua những ngày này, nàng từng chút
nhìn rõ tình cảm chính mình. Đã từng tồn tại trong lòng nàng, Hải Nhĩ
quả thật là một dạng tồn tại đặc thù, nàng có cảm tình với hắn. Đáng
tiếc ngay lúc hảo cảm này mới bắt đầu thì đã bị Thường Hoằng mạnh mẽ
ngăn chặn. Nàng không phục. Tuổi trẻ tính tình bồng bột lại bướng bỉnh,
trăm phương nghìn kế muốn tìm tòi cảm tình này đến tột cùng là cái dạng
gì, đến tột cùng có thể phát triển đến đâu. Cứ tìm tòi như vậy, khiến
Thường Hoằng thương tổn thấu tim cuối cùng rời đi. Đã không có Thường
Hoằng, hảo cảm không còn trở ngại, hoàn toàn phơi bày trước mắt nàng.
Phải tới lúc này, Chu Tráng Tráng mới thấu hiểu rằng cảm tình này rất
đẹp, nhưng không phải tình yêu.

Có lẽ, làm bạn bè cùng với Hải Nhĩ mới là quan hệ tốt đẹp nhất.

Chu Tráng Tráng từng đem đoạn tình cảm này sơ lược rõ ràng nói cho Đồng Ý nghe, Đồng Ý cũng tiến hành an ủi: “Chúng
ta đâu phải thần tiên, có đôi khi ngay cả lý tưởng một đời người còn mê
mang, huống chi là cảm tình. Ngẫu nhiên cảm tình mê hoặc. Cũng là bình
thường thôi. Chính là lần này gặp nhiều đau khổ như vậy, sau này nhất
định phải nhớ rõ bài học này, không nên lại bỏ lỡ.”

Đúng vậy, Chu Tráng Tráng nghĩ, bỏ lỡ rồi là chuyện tàn nhẫn biết bao.

Tuy nói nàng cùng Hải Nhĩ trong lúc đó
cũng không có gì mờ ám, không rõ rang, nhưng tin tức hai người kết giao
cũng đã phiêu tán trên giang hồ.

Cái này cũng khó trách, Hải Nhĩ dựa vào
bên ngoài trở thành cực cưng của trường, mà Chu Tráng Tráng dựa vào
lượng cơm ăn cũng là một … danh nhân không nhỏ trong trường học. Hai
người đi cùng một chỗ, tự nhiên phải nhận được không ít chú ý.

Tuy rằng còn trong kỳ nghỉ hè, nhưng Đại
Kiều, Tiểu Thuý còn đang ở xa nghìn dặm cũng đã thông qua các loại
phương tiện biết được tin tức, đều gọi điện thoại tới, đối với Chu Tráng
Tráng tiến hành quan tâm trên danh nghĩa, thực chất là tám chuyện bát
quái.

Chu Tráng Tráng nhịn.

Ngày hôm sau, tại sân trường rộng thênh
thang Chu Tráng Tráng lại ngẫu nhiên gặp một giảng viên, tại đây ông
tuông ra một tràng dạy bảo toàn những lời nói thấm đối với Chu Tráng
Tráng. Đại ý chính là thầy đã biết em cùng Hải Nhĩ kết giao, nhưng nam
nữ kết giao cũng là phải có giới hạn, thầy tin tưởng em có thể hiểu rõ
chuẩn mực này. Đúng rồi, PS một chút, nghe nói bạn trai cũ của em là anh
họ bạn trai hiện tại hả?

Chu Tráng Tráng nhịn nữa.

Lại ngày sau nữa, trước ký túc xá, a dì quản ký túc xá từng muốn cải trang thành chị Giang (1) bỗng nhiên kéo Chu Tráng Tráng ngăn lại, hỏi: “Con
gái, dì thấy mấy con bé xinh đẹp trong ký túc xá này không ít đâu nha,
làm sao hết lần tới lần khác con lại có thể quen được một người như
thần, một người đẹp như Phan An đây? Đúng rồi, nghe nói hai đứa con quen
là họ hàng của nhau, thời điểm gặp mặt như lễ mừng năm mới chẳng hạn có
cảm thấy xấu hổ không?”

(1)   Chị Giang (Giang tỷ): liệt sĩ nổi tiếng Giang Trúc Quân của Trung Quốc

Chu Tráng Tráng vẫn nhịn.

Lại vài ngày sau, Chu Tráng Tráng không thể nhịn tiếp một Nguyệt Nguyệt đến đây.

“Cô lớn lên giống hồ ly tinh đừng đắc
ý, hiện tại Hải Nhĩ là bị cô mê hoặc, không lâu anh ấy sẽ nhận ra khuôn
mặt thật của cô, đến lúc đó cô sẽ giống thức ăn cho heo đã qua một đêm,
anh ấy sẽ đi ngang qua cô mà che mũi nhăn mặt, ngay cả liếc mắt một cái
cũng sợ bẩn.” Phó Nguyệt Nguyệt nói chuyện từ trước đến nay đều gọn gàng dứt khoát, điểm ấy so ra tốt hơn chị cô ta.

“Cô ngồi xe hai tiếng đồng hồ chỉ vì chạy tới mắng tôi là hồ ly tinh sao?” Chu Tráng Tráng mặt lại muốn đỏ ửng lên.

Phó Nguyệt Nguyệt vội nói: “Là kêu cô lớn lên giống hồ ly tinh, Please không cần tỉnh lược tính từ phía trước!”

“Dù sao tính từ gì gì đó cũng không quan trọng.” Chu Tráng Tráng nhún nhún vai.

Phó Nguyệt Nguyệt lại xuất hiện tình huống bị tức muốn xỉu.

“Không có gì quan trọng cần nói, tôi đi trước, còn phải qua bên kia xếp hàng mua cổ vịt nữa.”
Chu Tráng Tráng vốn muốn giải thích mình cùng Hải Nhĩ không có gì hết.
Nhưng suy nghĩ một chút dù sao mình cũng đã bị mắng nhiều như vậy, lười
chẳng thèm giải thích với cô ta.

Vừa định đi, Phó Nguyệt Nguyệt đem nàng gọi lại, nói: “Nói cho cô biết, Thường Hoằng cùng chị tôi đang quen nhau.”

Chu Tráng Tráng dưới chân vừa trợt, thiếu
chút nữa té ngã, ở thời khắc mấu chốt ổn định lại thân mình, cố gắng
tạo ra tươi cười: “Là chuyện tốt a.”

“Quả thật là chuyện tốt, tôi cảnh cáo
cô, cô cũng đừng nghĩ lại đi quyến rũ Thường Hoằng, chị tôi cũng không
nói chuyện đàng hoàng như tôi đâu, đến lúc đó xem chị tôi thế nào đối
phó cô!” Phó Nguyệt Nguyệt uy hiếp.

“Nói cách khác, cô nói cho tôi biết . . . .” Chu Tráng Tráng do dự: “Là vì muốn tôi chết tâm với Thường Hoằng, chuyên tâm cùng Hải Nhĩ cùng một chỗ sao?”

Phó Nguyệt Nguyệt: “. . . . . . lối suy nghĩ của cô không quá kỳ lạ sao không?”

Mang theo một trái tim bị thương, Phó Nguyệt Nguyệt lại ngồi xe mất hai giờ về nhà.

Chu Tráng Tráng hít sâu, đi mua cổ vịt, vừa ăn vừa đi trở về phòng thí nghiệm.

“Sao lại đi lâu như vậy?” Hải Nhĩ vừa dùng kính hiển vi quan sát mẫu thử, vừa hỏi.

“Có rất nhiều người xếp hàng.”

“Cổ vịt ăn ngon không?” Hải Nhĩ ngẩng đầu.

“Ăn ngon.”

“Kia, sao mắt em lại hồng như vậy?” Hải Nhĩ lẳng lặng hỏi.

“Cổ vịt rất cay.” Chu Tráng Tráng lẳng lặng đáp.

Chu Tráng Tráng không phải không nghĩ tới
Thường Hoằng sẽ có tình yêu mới, nàng không nghĩ tới chính là, chuyện
mà nàng đã rõ rang này khiến nàng bị đả kích hay là chuyện quá bất ngờ
nàng chưa kịp phòng bị.

Phó Dương Dương là con dâu cha mẹ Thường
Hoằng vừa ý, cuối cùng bọn họ đã bên nhau, Chu Tráng Tráng suy nghĩ, ít
ra Phó Dương Dương sẽ không làm cho hắn thương tâm, sẽ không làm cho hắn
cãi nhau với cha mẹ.

Thế là đủ rồi.

Đối với nàng mà nói, thế cũng đủ rồi.

Chu Tráng Tráng bắt đầu biến đau thương thành ăn uống, cố gắng ăn, cố gắng quên đi người kia, chuyện kia.

Ngay sắp khai giảng vào cuối tuần, Hải
Nhĩ mời Chu Tráng Tráng đi tham gia một hôn lễ. Chú rễ là bạn chơi từ bé
với hắn, cùng bạn gái yêu đương mười năm, rốt cục tu thành chính quả.

Chu Tráng Tráng đáp ứng rồi, bởi vì theo
lời Hải Nhĩ nói rất hấp dẫn, gia đình chú rễ đang kinh doanh ngành ăn
uống, thức ăn trong hôn lễ nhất định là tuyệt thế mỹ vị.

Đều đã nói như vậy, còn không đi thì không phải Chu Tráng Tráng .

Chú rễ đẹp trai, cô dâu xinh gái, quang
cảnh hôn lễ bố trí xa hoa, hết thảy đều hoàn mỹ, nhưng Chu Tráng Tráng
càng quan tâm chính là có thể sớm khai tiệc.

Chu Tráng Tráng nhìn chằm chằm món ngon tinh mỹ trên bàn, vội nuốt nước miếng. Bỗng nhiên, tiếng Mĩ Địch truyền đến: “Đã lâu không gặp, Tráng Tráng em tham ăn vẫn không thay đổi a.”

Chị Mĩ Địch cũng đến đây? Chu Tráng Tráng
ngẩng đầu, khuôn mặt tươi cười đón chào, nhưng mỉm cười kia trong
khoảnh khắc cứng lại khi nhìn phía sau Mĩ Địch. (Mùa xuân ta về rồi, ui anh Hoằng kìa, lâu rùi mới gặp lại anh, mấy chương vắng anh, dịch ko nổi luôn đó)

Cũng gần nửa năm không gặp mặt, da hắn
đen hơn, rám nắng khỏe mạnh, đường nét phân minh như trước, đôi mắt đen
nhánh, nhanh nhẹn, cả người toát ra một loại trầm tĩnh.

Thường Hoằng, đúng là Thường Hoằng. (Tình yêu ơi tình yêu *là lá la*, tự dưng nhớ câu TT hỏi Tả Nhất “ngươi phát xuân cái gì?”, hehe)

Đi theo bên cạnh hắn là Phó Dương Dương,
hắn không nhìn Chu Tráng Tráng, hắn lập tức ngồi ở đối diện nàng, nhưng
vẫn là không nhìn nàng.

Liếc mắt một cái cũng không có.

Mĩ Địch, Tần Trung, Phó Dương Dương, Thường Hoằng, Hải Nhĩ cùng Chu Tráng Tráng ngồi xuống bàn này.

Chu Tráng Tráng cúi đầu, cảm thấy rất là xấu hổ, nhỏ giọng hỏi Hải Nhĩ: “Bọn họ sao cũng tới nữa?”

Hải Nhĩ lại bình tĩnh: “Cô dâu là chị em tốt của chị Mĩ Địch, chú rễ cũng là bạn bè của anh Thường Hoằng.”

“Nhưng anh ấy không phải đi bộ đội sao, như thế nào sẽ trở về?” Chu Tráng Tráng hoàn toàn không có tâm lý chuẩn bị.

“Anh họ công tác nghiêm chỉnh, ngẫu nhiên xin một lần, hôm sau lại bay trở về, lãnh đạo vẫn là chấp thuận.” Hải Nhĩ giải thích.

“Nói cách khác, anh từ trước đã biết bọn họ sẽ đến?” Chu Tráng Tráng nháy mắt có loại cảm giác trúng chiêu.

“Chung quy muốn gặp mặt đi.” Hải Nhĩ nói.

Chu Tráng Tráng hoàn toàn không nói gì,
nguyên lai cả nhà họ không có ai hiền lành gì a, ngay cả Hải Nhĩ loại
Tiểu Bác Mĩ này cũng sẽ ám toán người.

Ngồi xuống, Phó Dương Dương trước công kích, nhìn Hải Nhĩ cùng Chu Tráng Tráng nói: “Hai
người tình cảm tốt thật, xem ra, không vài năm nữa chúng ta cũng có thể
uống rượu mừng của hai người đi, nghe nói mẹ Hải Nhĩ đối với Tráng
Tráng đặc biệt vừa lòng nha, thật sự là chúc mừng.”

Phó Dương Dương thảo luận chuyện này như
bình thường, bất quá là muốn ngồi trước mặt Thường Hoằng chứng thực mối
quan hệ của Hải Nhĩ với nàng. Chu Tráng Tráng hiểu được điểm ấy.

Chính là không có phản bác, dù sao Thường
Hoằng đã cùng Phó Dương Dương bên nhau, như vậy cứ khiến cho hắn nghĩ
mình cùng Hải Nhĩ cùng một chỗ tốt lắm.

Chu Tráng Tráng thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt bọn họ, bản thân cũng tự biết mình quá hèn nhát mà.

“Dương Dương em chê cười rồi, anh với Chu Tráng Tráng chỉ là bạn bè thôi.” Hải Nhĩ lại thản nhiên giải thích.

“Nga? Sao em nghe Nguyệt Nguyệt nói, anh nghỉ hè đi đến nhà Tráng Tráng, còn ở không ít ngày?” Phó Dương Dương bắt đầu phóng ra đại chiêu.

“Anh chỉ là nhàm chán, thăm cô ấy sẵn
tiện du ngoạn luôn, hơn nữa, Dương Dương em lúc đó chẳng phải cuối tuần
nào cũng không sợ vất vả ngàn dặm xa xôi thường xuyên chạy tới khách sạn
bên cạnh quân khu anh họ đợi sao? Nhưng không thể vì vậy mà trở thành
bạn gái anh họ đúng không?” Hải Nhĩ tiến hành phản kích.

Phó Dương Dương dù sao cũng là đại boss,
tuy rằng bị thương không ít máu, nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ gì,
vẫn thản nhiên cười như cũ.

Hải Nhĩ hôm nay cũng không biết làm sao như vậy, không buông tha vấn đề, tiếp tục hỏi Thường Hoằng: “Anh họ, anh nói đi?”

 

Quạ: Anh
em quả thật giống nhau. Thường Hoằng buông tay TT ko vì bệnh Hải Nhĩ mà
vì anh cho rằng hai người họ yêu nhau. Anh là người phá đám. Bây giờ Hải
Nhĩ tác hợp lại cũng vì người TT yêu không phải là anh. Và còn một
nguyên nhân nữa, chcắ ai cũng biết rồi còn gì … ôi, Hải Nhĩ, ta thương
anh này lắm.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: