truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt! – Chương 33 -34 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

“Cô ta không phải bạn gái Thường Hoằng sao? Như thế nào lại quấn quýt lấy Hải Nhĩ? Đây rốt cuộc là chuyện gì?” Kể từ đó, mẹ Thường Hoằng ấn tượng đối với Chu Tráng Tráng lại càng kém.

Chu Tráng Tráng cắn chặt môi dưới, để không phát ra tiếng nào.

“Tráng Tráng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Em sao lại ở cùng với Hải Nhĩ.” Mĩ Địch đi tới, kéo Chu Tráng Tráng  sang một bên hỏi.

Cho dù vị trí thay đổi, Chu Tráng Tráng vẫn như cũ là cái đích cho mọi người chỉ trích.

“Anh ấy hẹn nhóm bạn đi ngắm mưa
sao băng, nhưng theo quy định mỗi người phải đưa bạn gái theo, anh ấy
không có cách nào nên nhờ em giả làm bạn gái anh ấy.” Chu Tráng Tráng sợ hãi chậm chạp giải thích.

Nhưng bản thân cũng hiểu được lời giải thích này thực yếu ớt.

Nhiều người như vậy, vì cái gì cố tình lựa chọn nàng? Cố tình lựa chọn bạn gái của anh họ chứ?

“Ít nói nhảm đi, cô ta cả ngày
chỉ biết nói dối, quỷ kế đa đoan, giả vờ bộ dạng khờ ngốc đùa giỡn
Thường Hoằng cùng Hải Nhĩ, thực ghê tởm!” Phó Nguyệt Nguyệt lúc này phản bác: “Ngày
đó tôi hỏi cô có đi cùng với Hải Nhĩ hay không, kết quả cô thề son sắt
là không có, nếu là quang minh chính đại không thẹn với lương tâm, vì
sao lúc ấy không dám thừa nhận, tôi xem rõ ràng là trong lòng có quỷ, là
đại quỷ! Dì à, hai người đừng nghe cô ta nói sạo, cô ta chính là người
gian xảo ah ^!”

Trong nhận thức từ trước tới nay, Phó Dương Dương bản chất luôn trầm ổn lúc này cũng đã mở miệng: “Cũng
khó trách, gần đây anh Thường Hoằng rất bận rộn cho chuyện tốt nghiệp,
không rảnh phân thân đi chăm sóc bạn gái, có đôi khi cô đơn, muốn có
người cùng đi ra ngoài shopping, người khác cũng không sao . . . . . .
Nhưng không nên là Hải Nhĩ, dù sao cũng đều là người một nhà a.”

Nàng nói chuyện chậm rì, bộ dáng không
tranh đua, nhưng trong từng câu, từng chữ lại làm cho người ta không
khỏi hoài nghi dụng tâm hiểm ác của Chu Tráng Tráng.

Nếu Chu Tráng Tráng lúc này có thể ngẩng
đầu cẩn thận quan sát nàng, sẽ phát hiện tuy rằng Phó Dương Dương ngũ
quan, bộ dáng cùng Phó Nguyệt Nguyệt không khác nhau mấy, nhưng lại
không có chút vội vàng xao động, cả người đều là trầm tĩnh, mà cái loại
trầm tĩnh này, có thể làm cho kẻ địch phải sợ hãi. (hàm ý của tác giả đó)

Chu Tráng Tráng không có ngẩng đầu, bởi
vì nàng đã không còn khí lực mà đi chú ý cái khác, nàng đứng ở nơi đó,
đợi mọi người phán xét.

Nàng sai rồi, quả thật đã làm sai rồi,
nói cái gì vì đem cảm tình hai người làm cho rõ ràng, nói cái gì là vì
đối với Thường Hoằng phụ trách tốt sau này, nhưng thực tế thì sao, ở sâu
trong nội tâm nàng, cũng bất quá là vì ao ước một lần có thể cùng Hải
Nhĩ một chổ, vì chứng minh hắn cùng nàng cũng từng có cảm tình, vì làm
cho chính mình thấy một khả năng khác trong đời  — cho dù sau cũng không
thể làm cái gì, một chút nhớ lại cũng tốt.

Chính là nàng ích kỷ như vậy, hoàn toàn
không nghĩ đến tâm tình người khác, hoàn toàn không nghĩ đến . . . . . .
tâm tình Thường Hoằng.

Mà giờ phút này, Thường Hoằng đang tựa
vào vách tường, lạnh lùng nhìn quanh mình, tuy rằng từ đầu đến cuối
không có nhìn về phía nàng, nhưng đôi mắt kia, vẫn là rét buốt, đâm vào
Chu Tráng Tráng mình đầy thương tích.

“Thường Hoằng, con cũng đã thấy rồi đó, đâu có an hem nào lại rối rắm như vậy, muốn mất mặt lắm sao?” Mẹ Thường Hoằng rốt cục nhịn không được: “Loại con gái như vậy, còn muốn làm cái gì, nhanh chóng cùng cô ta cắt đứt mới là đúng đắn!”

Chu Tráng Tráng cúi đầu, trong lòng trong
mắt đều tràn ngập suy nghĩ về ánh mắt kia của Thường Hoằng, ánh mắt
chưa bao giờ lạnh lẽo như vậy.

Ngay khi sắp biến thành cho vạn người công kích, một cô y tá bước nhanh đi tới, hỏi: “Ai là người nhà của Hải Nhĩ?”

“Tôi là mẹ nó.” Mẹ Hải Nhĩ vẫn trầm mặc nãy giờ đứng dậy.

“Người bệnh luôn gọi Tráng Tráng, trong mọi người đây ai tên Tráng Tráng, đi vào xem một chút.” Lời này của y tá làm cho ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Chu Tráng Tráng.

Chu Tráng Tráng ngẩng đầu, trong ánh mắt
tràn ngập mờ mịt, vừa định nhấc chân đi vào phòng bệnh, nhưng Phó Nguyệt
Nguyệt lại một tay đẩy nàng ra: “Cô còn mặt mũi nào đi vào, tôi
không cho phép cô lại đi gặp Hải Nhĩ, cô là yêu tinh hại người, nếu cô
còn cảm thấy một chút hổ thẹn, mau đi khỏi đây giùm, nơi này không ai
muốn nhìn thấy cô hết!”

Mẹ Thường Hoằng cũng hát đệm: “Đúng vậy, nhà chúng tôi không chào đón một cô gái như cô đâu, mời cô trở về đi.”

Chu Tráng Tráng đứng ở tại chỗ, chân tay
luống cuống, giống như đứng ở trên sân khấu, trong bóng đêm chung quanh
tất cả đều là đùa cợt cùng thù hằn, cả thế giới, chỉ có một mình nàng.

Đúng lúc này, Thường Hoằng bên cạnh bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng: “Đừng náo loạn!”

Bốn phía bỗng nhiên im lặng xuống dưới,
giờ phút này Thường Hoằng tựa như trưởng giả trong gia tộc, lời nói ra
làm cho người ta không khỏi thần phục: “Hải Nhĩ hiện tại đang bị thương, muốn gặp nàng, ai cũng đừng ngăn lại.”

Nói xong, hắn hai ba bước đi đến bên người Chu Tráng Tráng, túm cánh tay của nàng, trực tiếp lôi kéo nàng đi vào phòng bệnh.

Trong phòng bệnh, Hải Nhĩ hai mắt nhắm
chặt nằm trên giường, sắc mặt so với lúc trước càng thêm tái nhợt, yếu
ớt như một khắc chạm vào sẽ vỡ. Cái trán, cần cổ, ngực, tay, chân hầu
như đều quấn băng vải — thương thế thập phần nghiêm trọng.

Thấy Hải Nhĩ, Chu Tráng Tráng lại nhớ tới
mỉm cưởi của hắn khi rơi xuống vách núi tối tăm kia, mỉm cười khắc
khoải vẫn xoay quanh trong đầu óc nàng.

Còn có mưa sao băng đầy trời, cái nắm tay
kia, cái ban đêm kia, tất cả đều đan xen cùng một chỗ, làm cho nàng
không thể suy nghĩ.

Mà giờ phút này, Hải Nhĩ trong hôn mê lại bắt đầu khẽ kêu: “Tráng Tráng …  Tráng …”

Thanh âm kia suy yếu như thế lại vẫn kiên trì, làm cho Chu Tráng Tráng thân run nhè nhẹ.

“Xem ra, nó thật sự thích em.” Thường Hoằng vẫn đứng ở cạnh cửa bỗng nhiên mở miệng.

“Xem ra, nó thật sự thích em.” Thường Hoằng vẫn đứng ở cạnh cửa bỗng nhiên mở miệng.

Chu Tráng Tráng che miệng lại, cái gì cũng không nói nên lời.

“Em thì sao, cũng thích nó phải không?” Thường Hoằng tiếp tục hỏi, thanh âm kia căn bản không phải tiếng nói của hắn.

Chu Tráng Tráng nghĩ, giọng Thường Hoằng hẳn phải là trêu tức, mang theo ý cười, tuyệt đối không phải loại xa cách như thế này.

“Tôi vốn không nên hỏi vấn đề
này, em sao lại có thể không thích nó chứ? Hai người sau lưng tôi hẹn
nhau lên núi ngắm mưa sao băng, hết sức lãng mạn đi? Nếu không có chuyện
ngoài ý muốn xảy ra, sẽ phát sinh cái gì? Để tôi nghĩ xem, hai người sẽ
lừa gạt tôi tiếp tục hẹn hò, sẽ bởi vì cảm giác tội lỗi trong nội tâm
vô cùng mới mè mà càng không thể quên cuối cùng kìm lòng không đậu, hoặc
là bị tôi phát hiện, hoặc là lén lút cùng một chỗ, là như thế này đi,
Chu Tráng Tráng.” Giọng Thường Hoằng thực bình tĩnh nhưng từ nơi nào đó Chu Tráng Tráng cảm nhận được tình cảm đè ép mạnh mẻ.

“Thật xin lỗi.” Chu Tráng Tráng rốt cục rơi lệ: “Thường Hoằng thật sự xin lỗi, tôi cũng không có nghĩ đến sẽ như vậy, tôi cũng không nghĩ sự tình sẽ biến thành như vậy.”

“Em không nghĩ, tôi không nghĩ, Hải Nhĩ cũng không nghĩ, chính là sự tình đã muốn biến thành như vậy rồi.” Thường Hoằng chậm nói: “Có
lẽ ở trong lòng hai người, tôi mới là kẻ thứ ba phải không? Là tôi đối
với em quấn quýt càn quấy phiền hà em chết đi được, khiến em mất đi cơ
hội cùng Hải Nhĩ một chỗ, trong lòng em là nghĩ như thế này đi, Chu
Tráng Tráng.”

“Bắt đầu có lẽ là đúng như thế, nhưng sau đó, sau đó suy nghĩ của tôi đã muốn thay đổi.” Chu Tráng Tráng giải thích.

“Thay đổi?” Thường Hoằng cười, nụ cười lần này cũng mỏng manh như vậy: “Chu Tráng Tráng, tôi chỉ hỏi em một câu, em rốt cuộc có từng xem tôi trở thành bạn trai em chưa?”

Chu Tráng Tráng như là bị xương cá đâm nghẹt, muốn nói cũng đau đớn vô cùng.

“Chúng ta cùng một chỗ lâu như vậy, có hay không trong phút chốc em đem tôi trở thành bạn trai em?” Thường Hoằng hỏi.

Chu Tráng Tráng rốt cục mở miệng, dù khó khăn, nàng vẫn là đã mở miệng: “Có, đương nhiên là có.”

Đây là lời nói dối, nàng đối với tình cảm
của Thường Hoằng luôn luôn không hiểu rõ lắm. Chính là nàng phải nói
chuyện, bởi vì lo sợ, không phải vì sợ Thường Hoằng bạo lực, mà là sợ
hãi hắn sẽ rời đi.

Thường Hoằng vẫn mỉm cười: “Tráng Tráng, em không giỏi che dấu, em rất đơn thuần, đơn thuần đến ngay cả nói dối cũng không đạt.”

Thoáng chốc này, Chu Tráng Tráng tựa hồ ý thức được cái gì, chính là cảm giác kia quá nhanh, nhanh đến nàng không thể bắt lấy.

Nàng bắt lấy tay Thường Hoằng, muốn nói cái gì nhưng suy nghĩ hỗn loạn, cái gì cũng không nói nên lời.

Mà lúc này đây, Hải Nhĩ trên giường bệnh
có dấu hiệu tỉnh, lại bắt đầu thì thào gọi tên nàng. Chu Tráng Tráng
không thể bỏ mặc, liền đi qua xem tình trạng Hải Nhĩ, cũng ấn nút báo
động đầu giường.

Lúc quay đầu lại tìm Thường Hoằng, phát hiện hắn không biết đã rời đi từ khi nào.

Lần này Thường Hoằng thật sự rất tức
giận, Chu Tráng Tráng biết, đồng thời cũng biết, hắn tức giận là đương
nhiên, vì những việc nàng gây ra thật là quá phận.

Nàng muốn gửi tin nhắn hay gọi điện cho
Thường Hoằng, nhưng mỗi lần cầm điện thoại lên lại không biết nên nói gì
đây, có lẽ bất cứ lời gì đều quá tẻ nhạt.

Dù sao Hải Nhĩ khi bị thương là ở cùng
với mình, Chu Tráng Tráng vẫn kiên trì mỗi ngày đều đi bệnh viện, nhưng
vì tránh tạo thành cục diện không thoải mái cho mọi người, nàng mỗi lần
đến đều là thừa dịp không có ai, trộm liếc mắt nhìn một cái.

Mấy ngày trước đều thành công, nhưng
người tính không bằng trời tính, lúc nàng thăm Hải Nhĩ xong, chuẩn bị
rời đi thì bị mẹ Hải Nhĩ ngăn lại.

Trên người mẹ Hải Nhĩ có một loại phong thái mạnh mẽ, bất luận kẻ nào đứng trước mặt bà cũng sẽ kinh sợ.

“Chu-tiểu-thư, ta muốn nói chuyện với cháu một chút.” Giọng nói mẹ Hải Nhĩ khiến người ta không thể cự tuyệt.

Cái gì nên tới cũng tới, lần này đào
thoát còn có lần sau, huống chi chính mình gây hoạ thì chính mình phải
gánh chịu. Chu Tráng Tráng đáp ứng, đi theo mẹ Hải Nhĩ đến một quán trà
yên tĩnh bên cạnh bệnh viện.

Mẹ Hải Nhĩ gọi một bình trà Bích Loa Xuân, nước trà trong vắt, vào miệng hương thơm ngát.

“Những người trẻ tuổi các cháu chắc cũng không thích đến nơi thế này, ngại loại địa phương này, chê tiết tấu quá chậm.” Mẹ Hải Nhĩ cách nửa ngày mới lấy những lời này mở màn.

Chu Tráng Tráng chỉ có thể mỉm cười, nàng hiểu được mẹ Hải Nhĩ muốn nói không phải chỉ thế này.

loading...

Lại mất thêm thời gian nửa chén trà, mẹ Hải Nhĩ rốt cục bắt đầu nói đến chính sự: “Chu-tiểu-thư, cháu có biết cha Hải Nhĩ làm sao mà qua đời không?”

Chu Tráng Tráng lắc đầu, nàng thậm chí ngay cả chuyện cha Hải Nhĩ đã qua đời cũng không biết được.

Không ai nói qua, nàng cũng chưa bao giờ hỏi tới.

“Ông ấy bị bệnh tim bẩm sinh, khi
29 tuổi đã qua đời, loại bệnh này là bệnh di truyền gia tộc, đàn ông
trong gia đình họ không có ai sống quá 30 tuổi.” Giọng mẹ Hải Nhĩ thực bình tĩnh, một loại bình tĩnh do trải qua tang thương một đời: “Nói cách khác, Hải Nhĩ cũng thế, nó cũng sống không quá 30 tuổi.”

Những lời này như một búa lớn hung hăng
giáng xuống đầu Chu Tráng Tráng, nàng nhất thời đầu óc choáng váng, trái
tim đau không thể tả.

Hải Nhĩ, một người yếu ớt như vậy, một
người hiền lành như vậy, một người thông minh như vậy, nhưng sinh mệnh
chỉ ngắn ngủi có như thế thôi.

Ông trời an bài vĩnh viễn đều tàn khốc thế sao.

Chu Tráng Tráng nàng không có gì tác dụng, từ nhỏ đến lớn lại một lần bệnh nặng cũng không có, thật nực cười.

“Hải Nhĩ cũng không biết chuyện
này, ta cũng không hy vọng nó biết, nó còn sống chừng nào nên có cuộc
sống như một người bình thường chừng đó.” Ánh mắt mẹ Hải Nhĩ kiên nghị: “Nhưng đôi khi, ta cũng hy vọng cuộc đời nó mỗi một phút đều được vui vẻ, ta nguyện ý trả giá tất cả.”

“Ý của dì rốt cuộc là cái gì?” Vì tin dữ này, Chu Tráng Tráng sắc mặt có điểm tái nhợt.

“Ta nhìn ra được là con ta thích
cháu, mà cháu đối với nó cũng không phải không có cảm tình, ta hy vọng
cháu có thể cùng nó một chỗ, khiến cho nó vui vẻ, đây là lời thỉnh cầu
của một người mẹ.” Mẹ Hải Nhĩ chậm chậm nói: “Chu *****, xin cháu chia tay Thường Hoằng đi, cùng Hải Nhĩ cùng một chỗ.”

chương 34

Chu Tráng Tráng hoàn toàn sửng sốt, nàng
lúc trước từng nghĩ tới mẹ Hải Nhĩ sẽ nói gì với nàng. Bà hẳn là sẽ kêu
mình rời xa Hải Nhĩ cùng Thường Hoằng, hẳn là sẽ không được quấn quýt
lấy Hải Nhĩ, hẳn là sẽ mạnh mẽ mắng chửi mình gian xảo, nhưng làm sao
cũng không nghĩ đến bà lại yêu cầu mình hãy bên cạnh Hải Nhĩ.

“Cháu muốn điều kiện gì, đều có thể nói.” Mẹ Hải Nhĩ nói: “Chu
tiểu thư, xin cháu đừng hiểu lầm, ta cũng không cho rằng cháu là loại
con gái yêu tiền tài phú quý, ý của ta chính là cho cháu thấy rõ suy
nghĩ của ta, chỉ cần cháu có thể cùng với Hải Nhĩ, ta đều nguyện ý trả
giá cho tất cả.”

“Nhưng nếu Hải Nhĩ biết chuyện này, anh ấy sẽ rất không vui, anh ấy sẽ không cần một phần tình cảm mà mẹ mình cầu xin mới có.” Chu Tráng Tráng lắc đầu: “Hơn
nữa, cháu cùng Hải Nhĩ … cho tới bây giờ anh ấy đều không có ý muốn
cùng cháu một chỗ, cháu thậm chí từng thổ lộ với anh ấy, nhưng anh ấy
cũng không có phản ứng gì, cho nên cháu nghĩ anh ấy đối với tình cảm của
cháu hẳn là không phải như dì tưởng tượng đâu.”

Chu Tráng Tráng cũng muốn hồ đồ, Hải Nhĩ
đối với tình cảm của nàng rốt cuộc là như thế nào, nàng không thể hiểu
hết, nàng đã từng không ngừng cho hắn thấy tâm tư của mình, thậm chí nói
nguyện ý cùng Thường Hoằng tách ra để cùng hắn một chỗ, nhưng Hải Nhĩ
ngoài mặt cũng chẳng phản ứng gì, nàng vẫn nghĩ tình cảm của hắn đối với
nàng chỉ là bình thường thôi.

Nhưng hôm ở trên núi, cái nắm tay khi
ngắm mưa sao băng, còn cái mỉm cười với nàng trước khi rơi xuống vách
núi, đều có thâm ý khác.

Chu Tráng Tráng thật sự hồ đồ .

Cuối cùng mẹ Hải Nhĩ phải nói ra chân tướng: “Hải
Nhĩ từ nhỏ nhiều bệnh, lúc trước hay bị những đứa trẻ khác khi dễ, mỗi
lần như vậy Thường Hoằng đều đích thân ra tay bảo vệ nó. Thường Hoằng là
người anh tốt, có cá gì ăn ngon uống khoẻ sẽ đều nhường cho Hải Nhĩ,
cho nên Hải Nhĩ từ tận đáy lòng xem Thường Hoằng không chỉ là một người
anh mà là một vị thần thánh. Hải Nhĩ thích cháu, ta là mẹ nó ta đương
nhiên biết, gối trong phòng nó vẫn luôn đặt phiếu đăng ký tham gia nhóm
của cháu, cháu cũng không biết, phải không. Nó là đứa nhỏ như thế đó,
thân thiện vui vẻ nhưng lại không biết cách biểu đạt. Mà chờ khi nó
nguyện ý biểu đạt, lại phát hiện cháu là cô gái Thường Hoằng thích. Hải
Nhĩ không có khả năng đi đoạt người yêu của người anh trai thần tượng
này, cho nên nó chỉ có thể để đoạn ình cảm kia chôn sâu trong lòng. Quan
trọng hơn là, Chu tiểu thư, ta biết cháu cũng thích nó, cháu có tình
cảm với Hải Nhĩ, đây cũng là lý do vì sao ta dám tìm cháu, tình yêu của
cháu với Hải Nhĩ cũng không phải bố thí, hai người đều có tình cảm với
nhau thì hẳn là phải bên nhau chứ.”

Đầu Chu Tráng Tráng hỗn loạn, như là bị nhét vào rất nhiều thứ gì đó, nàng để ý không rõ, chỉ có thể lắc đầu, liều mạng lắc đầu:
“Không, cháu đã là bạn gái Thường Hoằng, cháu không thể … đối với
Thường Hoằng như vậy … không được, cảm tình của cháu cũng không thể
nhận.”

“Thường Hoằng bên kia ta sẽ đi
nói, ta biết làm như vậy thực có lỗi với thằng bé, nhưng. . . . . . Hải
Nhĩ nó, còn có bao nhiêu ngày nữa đâu? Ta bất quá muốn cho nó vui vẻ một
chút.” Phải tới giờ phút này, mẹ Hải Nhĩ mới lộ ra tình thương của mẹ đau xót: “Chu
*****, cháu là lo lắng bệnh của nó phải không? Ta hiểu được, đây đối
với cháu rất không công bằng, đặt tình yêu trên người một nam nhân có
thể rời khỏi thế giới này bất cứ lúc nào, vả lại cháu còn quá trẻ. Nhưng
Chu tiểu thư, ta có thể cam đoan với cháu, cho dù sau này Hải Nhĩ . . .
. . . đi rồi, ta cũng sẽ toàn bộ chiếu cố quãng đời còn lại của cháu,
cháu vĩnh viễn là vợ Hải Nhĩ, ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi cháu.”

“Không không không, không phải
bởi vì chuyện này, dì à, tình cảm cháu cùng Hải Nhĩ lúc ấy rất phức tạp,
không phải nói bên nhau là có thể bên nhau, chuyện này chờ sau khi anh
ấy bình phục cháu sẽ chậm rãi nói chuyện với anh ấy. Mà điều quan trọng
hơn là, cháu không biết Thường Hoằng sẽ bởi vì … bệnh tình Hải Nhĩ mà
chia tay, nếu là như vậy, lúc trước anh ấy tại sao lại cùng cháu một
chỗ?” Chu Tráng Tráng vẫn lắc đầu, những lời giờ phút này không giống giải thích, mà giống như trấn an chính bản thân mình.

“Lòng tự trọng của Thường Hoằng
quá mạnh mẻ, cháu cảm thấy cảm thấy sau sự việc phát sinh cùng Hải Nhĩ,
trong lòng nó còn có thể cùng cháu trở lại sao? Còn có, ta rất hiểu chị
và anh rễ ta, đứa con dâu họ cần hoàn toàn khác cháu, cháu bên cạnh
Thường Hoằng chắc chắn sẽ bị phản đối, cho dù được gả vào, với tính cách
của họ với của cháu, tháng ngày sau này sẽ không quá thoải mái, nếu cứ
như vậy, còn có thể khiến quan hệ giữa Thường Hoằng và cha mẹ trở nên
không hài hòa.” Mẹ Hải Nhĩ khuyên nhủ: “Chu tiểu thư, ta là vì cháu với Thường Hoằng mà suy nghĩ, các cháu tốt hơn không nên bên cạnh nhan.”

Nhìn Chu Tráng Tráng cắn môi dưới không nói lời nào, mẹ Hải Nhĩ lại bổ thêm câu nữa: “Kỳ
thật ta biết Thường Hoằng gần đây cũng thực rối rắm, ba mẹ nó coi trọng
Phó Dương Dương, vẫn luôn ghép đôi con bé với Thường Hoằng (bản gốc ghi là muốn ghép đôi với Hải Nhĩ, ta đọc thấy kỳ nên mạn phép tác giả sửa lại Thường Hoằng),
Phó Dương Dương đứa nhỏ này tuy hơi lạnh nhạt, nhưng lại rất thích hợp
bước vào gia đình họ. Thường Hoằng cùng con bé cũng là chuyện tốt đi.
Chu *****, cháu cảm thấy thế nào?”

Chu Tráng Tráng không trả lời cái gì,
chính là cảm giác cả người như là bị rút đi  xương sống, mềm nhũn ngồi
phịch dựa vào lưng ghế.

Vài ngày ngắn ngủi mà đã xảy ra nhiều
biến cố như vậy, Chu Tráng Tráng chỉ cảm thấy thần trí mơ màng, cái gì
cũng nghĩ không ra, sau khi từ trà quán quay về ký túc xá liền cảm giác
trên người không thoải mái, đem đó bị sốt cao, cũng may có Đại Kiều,
Đồng Ý chăm sóc, chật vật đến hừng đông mới chậm rãi hạ bớt.

Kết quả trưa hôm đó, Thường Hoằng gọi điện thoại tới nói muốn gặp nàng.

Chu Tráng Tráng gắng gượng xuống giường,
nhìn chính mình trong gương, mới một đêm mà đã gầy đi thế này, thật là
đáng tiếc cho số bánh bao kia.

Lúc xuống lầu, Chu Tráng Tráng liếc mắt
một cái liền thấy Thường Hoằng trước ký túc xá, hắn dường như cả đêm
không ngủ, hai mắt đỏ bừng, khóe mép lúng phúng râu. Một đêm vậy thôi,
hai người lại gặp dày vò lớn như thế.

“Lên xe đi.” Thường Hoằng mở cửa xe Wrangler của mình ra, Chu Tráng Tráng gật gật đầu, nghe lời đi lên ngồi.

Trong ấn tượng, hai người bọn họ chưa
từng có thời khắc hoà thuận như thế — hắn chưa bao giờ ôn nhu như vậy,
nàng cũng không nghe lời như thế, đã từng ao ước có được khoảnh khắc như
thế nhưng lại xuất hiện lúc này, thật sự là châm chọc.

Thường Hoằng một đường đem nàng đưa đến
một khu nhà ở trung tâm thành phố, trực tiếp lên lầu 29, vào một gian
phòng mới đang trang hoàng.

Phòng không lớn, một phòng ngủ, một phòng
làm việc, một ban công, dùng gỗ để bày trí, màu sắc chủ đạo là vàng
nhạt, nhìn qua thật ấm áp thoải mái, thực thích hợp cho đôi vợ chồng
son.

“Em thích căn phòng này không?” Thường Hoằng đột nhiên hỏi một câu như vậy.

“Thích.” Chu Tráng Tráng không rõ cho nên chỉ có thể dựa vào trực giác trả lời.

“Căn phòng này, vốn là tôi mua để làm nhà mới cho chúng ta.” Thường Hoằng lặp lại nói: “Vốn định là như vậy.”

Chu Tráng Tráng giật mình, cho … nàng
them hai cái đầu nữa nàng cũng không nghĩ đến Thường Hoằng cư nhiên đã
muốn chuẩn bị tốt cho tương lai bọn họ.

Phong cách bày trí trong này từng chút từng chút đều là hắn nghĩ ra.

Mỗi một cây đinh, mỗi một con ốc, mỗi một viên gạch đều à hắn tự mình chạy đi bên ngoài mua về.

Nơi này trang hoàng cũng không xa hoa,
nhưng nhìn chung khiến người ta cảm thấy rất thoải mái, tất cả đều là
công lao vất vả của hắn.

Chu Tráng Tráng rốt cục hiểu được vì sao
hắn gần đây luôn không có thời gian gặp nàng, nguyên lai hắn ngoài bận
việc học còn phải tới nơi này trông coi, vì tối ngày chuẩn bị cho phòng ở
của hắn cùng nàng.

Mà nàng thì sao? Lại cùng Hải Nhĩ đi lên núi, ngắm mưa sao băng.

Chu Tráng Tráng cảm thấy được chính mình
là cái tội nhân, vô luận nhiều ít nước mắt cũng rửa sạch không được trên
người nàng đích tội nghiệt.

“Tôi từng vô số lần tưởng tượng
lúc đưa em xem nơi này, cảnh tượng đem chìa khóa giao cho em, nhưng
người tính không bằng trời tính, vô luận như thế nào cũng không nghĩ
tới, chúng ta lại ở chỗ này chia tay.” Thường Hoằng bước tới góc tường, nơi đó có mấy thùng sơn.

“Chia tay”. Hai chữ làm cho Chu Tráng Tráng cả người run lên.

Nàng nháy mắt hiểu được mục đích Thường Hoằng hôm nay đưa mình tới nơi này, hắn là muốn hủy đi nơi này, cùng nàng kết thúc.

Ý thức được điểm ấy, tim Chu Tráng Tráng
lập tức siết chặt lại, nàng nâng lên mắt, nhìn thấy Thường Hoằng mở nắp
thùng sơn ra, đem toàn bộ sơn hách lên trên vách tường, nhanh chóng phá
huỷ mọi thành quả trước đó, căn nhà đã bị hủy, từ tốt đẹp hủy diệt thành
xấu xí không chịu nổi.

“Từ bỏ, cái gì cũng không cần, phòng ở tôi từ bỏ, cảm tình cũng không cần, Chu Tráng Tráng . . . . . . em, tôi cũng không cần.” Thường Hoằng có một ngang ngược, buộc tình cảm của mình đối với Chu Tráng Tráng chỉ giống như say rượu.

Chu Tráng Tráng rốt cuộc nhịn không được, nhào tiến lên, vòng tay ôm chặt thắt lưng hắn, khóc: “Thường
Hoằng không cần như vậy, là em sai lầm rồi, nhưng sự tình cũng không
phải như anh tưởng tượng đâu, xin anh tin em, nếu anh đồng ý, sau này em
nhất định sẽ ngoan ngoãn, em sẽ không lại chọc giận anh nữa, em sẽ làm
một bạn gái tốt, được không?”

Thường Hoằng dừng động tác, lỗ tai Chu
Tráng Tráng áp trên lưng hắn, nàng nghe thấy giọng hắn theo cơ thể
truyền ra, coi như lây dính huyết khí: “Không phải tưởng tượng
đâu? Đây là chính miệng những người trên núi nói cho tôi biết hai người
ngồi bên đống lửa kể lại quá trình quen biết thật lãng mạn, hai người
nắm tay ngắm mưa sao băng. Chu Tráng Tráng, chẳng lẽ em muốn nói cho
tôi, toàn bộ đều là bọn họ nói dối sao?”

Hắn dùng một lực tránh, Chu Tráng Tráng
bị đẩy ngã trên mặt đất, quần áo cũng dính vào sơn, chật vật mà dơ bẩn,
giống như tâm tình nàng giờ phút này đây.

Chu Tráng Tráng ngẩng đầu, bóng dáng Thường Hoằng ở trong nước mắt nàng  nhèo nhoẹt, vặn vẹo: “Chu Tráng Tráng, bọn họ nói đúng, em hẳn là nên bên cạnh Hải Nhĩ, đây mới là kết quả tốt nhất.”

“Anh là muốn chia tay với em sao?” Chu Tráng Tráng nhẹ giọng hỏi: “Thường Hoằng, phải không?”

“Tôi lập tức sẽ vào bộ đội tại
thành phố D, hàng năm cũng chỉ có một hai ngày nghỉ, phỏng chừng rất ít
thời gian sẽ trở về, thời gian sau này, như vậy cũng tốt. Chúng ta cũng
sẽ quên nhau thôi.” Thường Hoằng nhắm mắt lại: “Cứ như vậy đi, Chu Tráng Tráng, chúng ta đến đây thôi.”

Chu Tráng Tráng hoàn toàn hiểu được,
Thường Hoằng không phải là người lạt mềm buộc chặt, hắn nói chấm dứt,
nhất định là chấm dứt.

Đã không thể vãn hồi, hơn nữa, Chu Tráng
Tráng nghĩ, Thường Hoằng rời bỏ nàng chắc cũng là một chuyện tốt — hắn
nên có những gì tốt hơn bây giờ.

Chu Tráng Tráng đứng lên, chậm rãi bước một dọc theo đường đi, đi ra ngoài.

Theo mỗi bước đi, nhớ tới khoảng thời
gian mình cùng Thường Hoàng lúc trước, thì ra chờ khi mất đi mới có thể
biết cái gì là rân quý.

Ra khỏi toà nhà, Chu Tráng Tráng quay đầu
lại, nhìn lên cửa sổ lầu 29 kia, nơi đó dường như có một bóng dáng mơ
hồ, nàng nhìn thân ảnh kia nhẹ nhàng nói: “Huấn luyện viên. . . . . . Tạm biệt.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: