truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt! – Chương 21 – 22 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Thường Hoằng thì thoải mái rồi, nhưng Chu
Tráng Tráng làm sao cũng không ngủ được —— một con gấu Koala to lớn nằm
úp sấp trên người, cũng sắp bị đè chết tới nơi rồi.

Chu Tráng Tráng không ngừng uốn éo cơ thể
làm cho mình thoải mái tí, nhưng Thường Hoằng lại thò tay vỗ mông nàng
cái “bốp”, nhẹ giọng cảnh cáo: “Đừng lộn xộn, ngủ.”

“Tay chân anh đè nặng tôi, tôi ngủ không được!” Chu Tráng Tráng thấp giọng kháng nghị.

“Em muốn tay chân anh đè nặng em, hay là muốn cả người anh đè nặng em?” Thường Hoằng cho Chu Tráng Tráng một cái lựa chọn tiến thoái lưỡng nan.

Trải qua quá trình lựa chọn gian nan, Chu Tráng Tráng lại khuất phục trước dâm uy.

“Chu Tráng Tráng, anh cảnh cáo em, lần sau đừng nghĩ đến việc trước mắt anh đào tẩu.” Thường Hoằng bắt đầu tính toán nợ cũ buổi chiều.

“Rốt cuộc anh làm sao tìm được nhà tôi?” Chu Tráng Tráng nghĩ mãi không ra.

“Biết người biết ta trăm trận trăm thắng.” Thường Hoằng dùng lời này trả lời  nàng.

Hoá ra là đem nàng đối đãi như quân địch, Chu Tráng Tráng lệ rơi, nàng là vô tội a.

Đang lúc nói chuyện với nhau, ngoài cửa
bỗng nhiên truyền đến một tiếng ho khan đầy ý nghĩa, nghe âm thanh kia
là của ba mẹ Tráng Tráng phát ra, Chu Tráng Tráng nhất thời giống nhìn
thấy giải phóng quân, kích động đến chân co giật.

Mẹ vĩ đại đến cứu nàng rồi!

Đang định há miệng kêu cứu, mẹ Tráng Tráng đã giành nói trước: “Tráng Tráng hai con đi ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải đi thăm họ hàng nha, cái kia, còn nhiều thời gian mà.”

Còn nhiều thời gian, còn nhiều thời gian, còn nhiều thời gian!

Chu Tráng Tráng cảm giác như trời lạnh
lại bị đổ thêm một thùng nước đá, hoàn toàn lĩnh hội, mẹ phương thức
giáo dục này của người cũng quá cởi mở a!

“Nghe thấy mẹ nói không, mau ngủ.” Thường Hoằng ôm Chu Tráng Tráng càng chặt, đem đầu đặt ở sau lưng nàng, cúi đầu cười một tiếng.

“Đó là mẹ tôi, không phải mẹ anh!”

“Đều giống nhau, mẹ em cũng là mẹ anh, mẹ anh cũng là mẹ em.”

“Đầu tôi hơi bị choáng.”

“Chỉ số thông minh thấp thì đều có loại bệnh thế này.”

Chu Tráng Tráng hoàn toàn đầu hàng, cùng với Thường Hoằng giao tranh, tinh thần luôn bị chiếm tiện nghi.

“Mau lên, mau ngủ, nói thêm câu nữa anh liền đem em ăn.” Thường Hoằng vừa nói vừa nhéo lưng Chu Tráng Tráng một cái.

Chu Tráng Tráng lúc này mới hiểu được,
cùng Thường Hoằng giao tranh không chỉ có tinh thần thượng bị chiếm tiện
nghi, thân thể càng bị chiếm tiện nghi.

Mang theo tâm tình không yên, Chu Tráng
Tráng trằn trọc ngủ qua một đêm, ngày hôm sau thức dậy, cổ đau như chặt
đứt —— Thường Hoằng cả đêm bắt nàng phải ngủ trên cánh tay hắn.

Thử hỏi cánh tay thường xuyên vận động
cứng như thế làm sao có thể so sánh với gối bông mềm mại? Chu Tráng
Tráng xoa cổ, trong lòng bừng bừng tức giận, không chỗ bộc phát.

Sau bữa ăn sáng, ba Tráng Tráng cùng mẹ Tráng Tráng liền lôi kéo Chu Tráng Tráng cùng Thường Hoằng đi thăm nhà bà ngoại.

Bà ngoại Tráng Tráng sinh được sáu người con, cả sáu đếu là nha đầu (con gái), mà
sáu cô con gái này lại sinh thêm sáu tiểu nha đầu, cho nên mỗi khi ngày
lễ ngày tết đến, nhà bà ngoại Chu Tráng Tráng rất náo nhiệt giống như
trẩy hội.

Số lượng chênh lệch quá lớn dẫn đến tình
trạng âm thịnh dương suy trong gia đình Chu Tráng Tráng, cho nên tình
cảnh khi Thường Hoằng xuất hiện chính là các nữ nhân nói chuyện phiếm
xem TV đánh bài trong phòng, mà sáu ông con rễ trầm mặc đứng ở ban công,
thả từng ngụm khói, thở dài một hơi, lệ rơi từng giọt.

Bởi vì Thường Hoằng thuộc loại gương mặt
mới, vừa vào cửa đã bị dì Cả, dì Hai, dì Ba, dì Tư, dì Năm cùng chị họ
Cả, chị Hai, chị Ba, chị Tư, chị Năm vây quanh hỏi han không ngừng, mà
Thường Hoằng vẫn đối đáp trôi chảy, tương đối được nữ nhân trong nhà
hoan nghênh.

Chu Tráng Tráng vừa ăn bánh trôi vừa âm
thầm tán dương, lúc trước có rất nhiều người theo đuổi mấy chị họ bị
tình cảnh này làm khiếp sợ, trong đó có người còn tè ra quần, nhưng
Thường Hoằng cư nhiên có thể trụ vững, đúng là con nhà binh.

Thoát khỏi đám người, Thường Hoằng liền
bước đi thong thả đến bên cạnh Chu Tráng Tráng, đoạt viên trôi nước nàng
đang định bỏ vào miệng, nhét vào trong miệng mình, nói: “Xem ra vẫn là người trong nhà em biết thưởng thức cao hơn em, đều thích anh.”

“Tôi thấy anh đừng nên đắc ý, như chị họ thứ hai tôi vừa nói, anh theo đuổi tôi hoàn toàn là vận mệnh cứt chó.” (nguyên văn của tác giả nhé)

Kỳ thật, chị họ thứ hai đang nhét năm cái
bánh trôi trong miệng, không có cơ hổi cải chính, Chu Tráng Tráng biết
nói dối là hành vi không tốt, nhưng vì đối phó Thường Hoằng, thủ đoạn gì
cũng có thể được tha thứ.

Thường Hoằng đang ngậm viên bánh trôi trong miệng, nói: “Đúng vậy, quả thật là mệnh cứt chó, Chu Tráng Tráng em chính là cục cứt chó tốt.” (haaaaaa, gậy ông đập lưng ông)

“Anh mới là cứt!” Chu Tráng Tráng đánh trả.

Kết quả giây tiếp theo đã bị mẹ Tráng Tráng từ trong nhà bếp đi ra dùng sống lưng con dao gõ vào đầu: “Con gái con đứa, đừng suốt ngày nói cứt với đái! Thường Hoằng a, mau lại đây, nếm thử thức ăn dì làm đi.”

Hiện tại ngay cả cha mẹ cũng giúp đỡ
Thường Hoằng khi dễ chính mình, Chu Tráng Tráng tức giận đến khó thở,
cuối cùng chạy vội ra ban công, chuẩn bị gọi điện tố khổ với Đồng Ý ——
Đại Kiều đã muốn làm phản, không thể lại tin tưởng.

Đang tìm số điện thoại Đồng Ý, bỗng nhiên có tin nhắn đến, mặt trên hiện tên làm cho Chu Tráng Tráng nheo mắt —— Hải Nhĩ.

Tin nhắn không vài chữ —— Tráng Tráng, không tìm thấy Thường biểu ca, xin hỏi em gần đây có liên hệ với anh ấy không?

Nguyên lai, Hải Nhĩ gửi tin nhắn đến cũng
là muốn hỏi thăm Thường Hoằng ở nơi nào, Chu Tráng Tráng thở dài, Hải
Nhĩ thật là, sao không thuận tiện ân cần thăm hỏi thăm nàng một chút
cũng tốt a.

Bất quá nghĩ lại, Thường Hoằng chẳng lẽ là trốn nhà đi?

Đang ngẩn người, di động bỗng nhiên bị
người cướp đi, Chu Tráng Tráng lắp bắp kinh hãi, quay đầu lại liền phát
hiện Thường Hoằng đang xem tin nhắn trên di động.

“Anh ấy chỉ là hỏi thăm anh ở đâu thôi, không có ý gì khác.” Chu Tráng Tráng càng nói thanh âm càng thấp.

Thường Hoằng nâng lên ánh mắt: “Anh cũng chưa nói cậu ấy có ý tứ gì khác.”

“Anh rốt cuộc là chuyện gì xảy
ra? Cãi nhau với cha mẹ nên trốn nhà đi? Khó trách anh đi theo tới nhà
tôi, hoá ra là không nhà để về .” Chu Tráng Tráng hiểu ra.

“Đúng vậy, khắp thiên hạ chỉ có nhà Chu Tráng Tráng em là có giường đi? Anh ngồi xe lửa mấy tiếng chỉ vì một chổ ngủ?” Thường Hoằng trừng mắt liếc nàng một cái.

Chu Tráng Tráng không hó hé, Thường Hoằng giờ phút này có chút nguy hiểm, vẫn nên tuyệt đối cẩn thận.

Thường Hoằng đưa điện thoại di động cho Chu Tráng Tráng, nói: “Gửi tin nhắn lại cho cậu ấy bảo anh ngày mốt sẽ trở về.”

Bị hàm răng kia uy hiếp, Chu Tráng Tráng chỉ có thể nghe lời theo.

Ai ngờ vừa gửi đi tin nhắn, Thường Hoằng liền đoạt di động của Chu Tráng Tráng, một mạch từ lầu 15 bay xuống.

Đương nhiên, di động oanh liệt hy sinh.

Không đợi Chu Tráng Tráng nổi giận, Thường Hoằng trực tiếp đem chi phiếu nhét vào trong tay nàng, nói: “Ngày mai cùng nhau đi mua cái mới, mật mã là tổ hợp ngày sinh của chúng ta.”

Chu Tráng Tráng đã hoàn toàn bị bức điên,
bất quá may mắn ngày mốt là có thể tống tiễn tên ôn thần Thường Hoằng
này, rất đáng ăn mừng.

Đang mừng thầm, Thường Hoằng bỗng nhiên lại lên tiếng: “Đúng rồi, nhớ kỹ ngày mốt dậy sớm một chút, theo anh ra sân bay.”

“Muốn tôi tiễn anh sao? Nhưng tôi không biết đường ra sân bay, nếu không để cho cha mẹ tôi tiễn anh đi.” Chu Tráng Tráng vội chối từ.

“Em cũng không cần tiễn anh.” Thường Hoằng nhếch miệng: “Chỉ cần cùng anh cùng nhau trở về.”

Giây phút này, Chu Tráng Tráng nghĩ nếu
như trên tay mình có cây búa thì tốt biết bao, nàng có thể đem hàm răng
Thường Hoằng từng cái từng cái đập gãy.

Nhìn thật chướng mắt a!

 

—————————————

loading...

chương 22

Chu Tráng Tráng vốn nghĩ dù sao đang ở
trong nhà mình, Thường Hoằng không dám thực hiện âm mưu —— làm gì có
chuyện mới đêm ba mươi Tết lại vội vàng đón máy bay đi nhà trai chư?

Hơn nữa, nàng cho tới bây giờ cũng chưa công nhận bản thân là bạn gái hắn, cứ đi như thế thì tính cái gì?

Đáng tiếc trên thực tế là, Thường Hoằng
đang đem ý tưởng muốn đưa Chu Tráng Tráng đi nói trước cả nhà, tiếp đó
cư nhiên là thanh âm một lòng tán thành hùa theo.

Mẹ Tráng Tráng: “Đúng đúng đúng là nên đi, Tráng Tráng con ráng biểu hiện để lưu lại ấn tượng tốt cho ba mẹ Thường Hoằng biết chưa.”

Chị họ thứ ba của Tráng Tráng: “Thường
Hoằng em mau dẫn nó đi đi, Tráng Tráng càng ngày ăn càng tốt, mấy năm
trước cơm tất niên món gà luộc đều bị nó một mình nuốt sạch, cặn bã cũng
không chừa.”

Chị họ thứ tư của Tráng Tráng: “Thường
Hoằng em nhớ kỹ phải đưa Tráng Tráng ra ngoài ăn trước rồi hãy quay trở
về nhà, miễn cho con bé này khi ăn cơm đem mọi người nhà em doạ.”

Anh rễ thứ ba của Tráng Tráng: “Bà xã nói rất phải”

Anh rễ thứ tư của Tráng Tráng: “Bà xã với chị ba đều nói đúng hết.”

Như thế nào lại gặp cảnh người nhà lại
giúp người ngoài đem bán mình đâu? Chu Tráng Tráng liền cảm thấy số mạng
mình sao còn đắng hơn thuốc Hoàng Liên.

Có người nhà trợ giúp, sáng sớm đêm Giao
thừa, Chu Tráng Tráng đã bị Thường Hoằng túm lấy, nhét vào xe taxi, đóng
gói mang lên máy bay.

“Chu Tráng Tráng, yên tâm, cứ việc buông bụng ra ăn, ở nhà anh không ai dám nói em ăn nhiều hết.” Thường Hoằng nhìn thấy Chu Tráng Tráng mặt mũi tang thương, an ủi.

“Tôi có thể không đi được không?” Chu tráng tráng nhỏ giọng hỏi.

“Có thể, vậy em bây giờ liền nhảy xuống đi.” Thường Hoằng trả lời.

Chu Tráng Tráng nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ mấy đám mây trắng, biết rõ đây là nhiệm vụ bất khả thi.

“Đến nhà anh mừng năm mới có rất nhiều ưu đãi nha, nhận tiền lì xì đến mỏi cả tay.” Thường Hoằng bắt đầu dùng tiền tài quyến rũ.

“Tôi phú quý không động lòng!” Chu Tráng Tráng ngẫn đầu cao quý.

“Có tiền là có thể mua rất nhiều đồ ăn, ví dụ như há cảo, vịt quay, hamburger, lẩu kem, cà ri cua . . . . . .” Thường Hoằng lại bắt đầu dùng mỹ thực dụ dỗ.

“Nói chuyện dễ nghe tí có phải sẽ càng có nhiều tiền hơn không?” Chu Tráng Tráng lập tức từ liệt sĩ cách mạng chuyển thành phản đồ.

“Muốn có nhiều tiền một chút, phải ngoan ngoãn nghe lời anh, đừng nói năng lộn xộn, hiểu chưa?” Thường Hoằng dặn.

Chu Tráng Tráng vội gật đầu, liên tục như giã tỏi, không biết còn tưởng máy bay gặp khí lưu.

Nói phương tiện giao thông có cánh đúng
là tiện lơi, không bao lâu sau, máy bay hạ cánh, Thường Hoằng lôi kéo
Chu Tráng Tráng một đường chạy như điên, đúng giờ cơm chiều về đến nhà.

Nhà Thường Hoằng ở trong khu biệt thự
lưng chừng núi, nhà lầu hai tầng, trước sân trồng đầy cây dây leo màu
xanh, cảnh sắc tĩnh mĩ. (vẻ đẹp yên tĩnh)

Chu Tráng Tráng ở trước cửa xoay tới xoay lui, chau mày, nửa ngày không nói.

“Lằng nhằng cái gì ah?” Thường Hoằng thúc giục.

Chu Tráng Tráng chậc lưỡi: “Thường Hoằng, nguyên lai anh chính là người giàu có đâm người có thể không cần đền mạng như trong truyền thuyết nha?”

“Anh không đâm người, anh chỉ đoạt dân nữ như em thôi.”
Thường Hoằng không muốn cùng Chu Tráng Tráng nhiều lời, duỗi tay ra,
trực tiếp đem nàng kẹp trong khuỷu tay, mạnh mẽ mang vào nhà.

Vừa vào cửa Chu Tráng Tráng mới phát hiện
bên trong có rất nhiều người, có điều không khí hoàn toàn bất đồng với
nhà nàng, im lặng mà nghiêm túc, làm sao cũng chẳng giống bữa cơm tất
niên gia đình, căn bản là giống ở hội nghị bảo vệ môi trường quốc tế gì
đó.

Trong đó có một quý bà xinh đẹp tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, khoác áo choàng lông dê đứng lên, nhìn Thường Hoằng, mày hơi nhíu lại: “Tiểu
Hoằng, con làm sao không nói tiếng nào đã rời nhà? Đi đâu cũng không
nói, di động cũng không mở, bây giờ càng lớn càng chẳng giống ai!”

“Mẹ, con chính là đi đón cô ấy, Chu Tráng Tráng, bạn gái con, mau chào mẹ anh đi.” Thường Hoằng vừa nói vừa bóp thắt lưng Chu Tráng Tráng.

Chu Tráng Tráng đau nhe răng nhếch miệng, biểu tình dữ tợn đối với mẹ Thường Hoằng thốt tiếng con chào dì

“Bạn gái? Như thế nào chưa nghe con nói qua?” Mẹ Thường Hoằng nhìn Chu Tráng Tráng, mày mặt càng nhăn nhó.

“Con cho mẹ bất ngờ mà.” Thường Hoằng kéo vai Chu Tráng Tráng ôm càng chặt.

Mẹ Thường Hoằng còn muốn nói gì đó nhưng lại bị ông bác có vẻ phúc hậu hiền lành bên cạnh Thường Hoằng ngăn lại: “Thằng bé mới đi đường về, chắc mệt rồi, mọi người ăn cơm trước, có chuyện gì ăn xong nói sau.”

Cứ thế, đoàn người tề tụ trước bàn cơm.

Gọi là đoàn người, là chỉ người nhà
Thường Hoằng, đương nhiên Mĩ Địch cùng Hải Nhĩ cũng ở trong này, chẳng
qua thần sắc hai người này hoàn toàn không sinh động như ngày thường,
giống như bị một loại sức ép, quá trầm mặc.

Kỳ thật Chu Tráng Tráng cũng cảm thấy một
bầu không khí áp lực dè nén trong căn phòng này. Tuy nói một bàn cơm
toàn bộ do đầu bếp đặc biệt chế biến, thức ăn tinh mỹ trân quý, hương vị
thượng thừa, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy dạ dày tự dưng lạnh
như băng.

“Tráng Tráng, đừng khách khí, con muốn ăn cái gì thì gắp đi nha.” Bác Thường Hoằng nhìn Chu Tráng Tráng cười tủm tỉm: “Đây vẫn là lần đầu tiên Thường Hoằng đưa bạn gái về nhà nha.”

“Đừng ngại, muốn ăn cứ ăn.” Thường Hoằng không ngừng giúp Chu Tráng Tráng gắp thức ăn.

Nhưng Chu Tráng Tráng lại cảm giác mẹ
Thường Hoằng đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt kia rất không thiện cảm,
cứ như vậy, ăn uống trở nên ít.

Rốt cục, mẹ Thường Hoằng sau khi ăn xong Bạch Quả (1), mở miệng: “Tiểu Hoằng, chuyện con đưa bạn gái về nhà vì sao lại báo cho mọi người biết trước?”

(1)   Bạch quả (tên khoa học: Ginkgo biloba, tức là ngân hạnh hay là bạch quả)

 

 

“Mẹ, mẹ không cần lo lắng chiêu đãi không chu đáo, Tráng Tráng rất dễ nuôi, cho cô ấy đầu gỗ cô ấy cũng có thể ăn.” Thường Hoằng nói.

Chu Tráng Tráng lệ rơi, Thường Hoằng cái tên này, anh mới ăn đầu gỗ, cả nhà anh đều ăn đầu gỗ!

“Mẹ không phải nói cái này!” Mẹ Thường Hoằng mẹ buông đũa, trực tiếp nói thẳng: “Chuyện
lớn như vậy, như thế nào chúng ta cũng phải bàn bạc. Ba con tuy lễ mừng
năm mới ở trong quân đội không thể về nhà, nhưng vẫn rất quan tâm
chuyện đại sự của con, đều đã nói chuyện với chú Từ con, mùng 2 Tết này
sẽ cho con gặp mặt con gái người ta. Giờ con lại dẫn đâu ra một bạn gái,
hỏi ba con làm sao ăn nói với người ta đây?”

“Ăn ngay nói thật cũng tốt, mọi người sắp đặt hôn nhân cũng có hỏi ý kiến của con sao, như thế nào biết con sẽ đi?” Thường Hoằng tiếp tục gắp thức ăn cho Chu Tráng Tráng.

“Vậy con không nói tiếng nào bỏ đi, đột nhiên mang về một cô gái bối cảnh không rõ ràng, để mọi người nghĩ như thế nào?” Mẹ Thường Hoằng có chút nỗi giận.

Chu Tráng Tráng gia tăng tốc độ ăn —— đợi lát nữa gia đình chiến tranh bùng nổ sẽ ăn không được nữa.

“Mẹ, Tráng Tráng là một sinh viên
ưu tú của học viện, gia thế trong sạch, xin mẹ không cần dùng từ bối
cảnh không rõ để hình dung cô ấy.” Thường Hoằng bắt đầu rút tươi cười trên mặt đi.

“Nếu cô ta hiểu chuyện, sẽ không nên dụ dỗ con trước lễ mừng năm mới chạy tới đón cô ta.” Mẹ Thường Hoằng cũng phát cáu.

Ngọn lửa chiến tranh bắt đầu thiêu đốt đến bản thân mình, Chu Tráng Tráng càng ăn nhanh hơn.

“Là con tự mình chạy tới đón cô ấy, cô ấy cũng là bị con ương bướng đưa đến đây.” Thường Hoằng bình tĩnh vì Chu Tráng Tráng giải thích.

“Thường Hoằng, em nhỏ bớt nói
chút đi, dì cũng đừng giận mà, lễ mừng năm mới khó khăn lắm mới tụ hội
một lần, đừng có cãi nhau. Chuyện năm cũ, để cho hai người họ giải quyết
đi, vả lại Tráng Tráng con cũng quen, quả thật là cô gái tốt. Được rồi,
mọi người tiếp tục ăn, đợi lát nữa lễ mừng giao thừa bắt đầu, chúng ta
cùng nhau xem Triệu Bản Sơn đi (2).” Thời khắc mấu chốt, vẫn là mĩ địch đứng ra đương  người hoà giải, đã khống chế thế cục.

(2) Giống như chương trình Gala cuối Năm của Việt Nam vậy đó.

Bữa cơm tất niên này hẳn là bữa ăn không
thoải mái nhất của Thường gia trong nhiều năm qua, bởi vì trên bàn khắc
khẩu, cả đoàn người cũng chưa động đũa, nhưng mà thức ăn cũng không thừa
lại.

Dù sao, nơi nào có Chu Tráng Tráng, sẽ không có thức ăn thừa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: