truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt! – Chương 19 – 20 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

“Mình đương nhiên thích Hải Nhĩ, ghét Thường Hoằng rồi.” Chu Tráng Tráng nói.

“Không nhìn tận mắt cả núi Lư Sơn, chỉ vì bản thân đang ở giữa núi này.” Đồng Ý thở dài.

“Ý cậu nói mình trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường? Vậy những người ngoài đứng xem như cậu thì nhìn thấy rõ cái gì?” Chu Tráng Tráng hỏi.

“Mình thật ra hiểu không ít
chuyện đâu đó, đáng tiếc nói ra đối với cậu mà nói cũng không có giúp
được gì, ngược lại sẽ càng làm hư. Tráng Tráng, tình cảm của chính mình
chỉ có bản thân cậu mới có thể hiểu được.” Đồng Ý nhìn nàng, đôi mắt rất nghiêm túc.

“Đừng nói mình, cậu cùng bạn trai đẹp như Phan An của cậu phát triển tới đâu rồi?” Chu Tráng Tráng gần đây luôn tuân theo nguyên tắc một mình bát quái (ngồi lê đôi mách) không bằng cùng nhiều người bát quái.

Đồng Ý đứa nhỏ này luôn luôn rụt rè, nhập
học sắp nửa năm rồi mới bị người ta phát hiện nàng là thanh mai trúc mã
với một tên soái ca, Đại Kiều không biết ở đâu có được tấm ảnh của anh
ta, quả thật là mi thanh mục tú đẹp trai tựa Phan An.

“Như cậu thấy đó.” Đồng Ý quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, thở dài.

Nhìn tình trạng này, Chu Tráng Tráng liền nín thinh, không dám lên tiếng, không dám hỏi nữa.

Xem ra, mỗi người đều có nỗi khổ riêng.

Sau khi cùng Đồng Ý nói chuyện xong, Chu
Tráng Tráng nghĩ thoáng hơn chút, tiếp tục đem tinh lực dồn vào học tập,
7 môn thi trong vòng 10 ngày, học đến nỗi tóc trên đầu muốn cháy xém,
thật vất vả, rốt cục đã chấm dứt.

Học viện thong báo thành tích, Chu Tráng Tráng các môn tên đều đứng đầu danh sách, xem ra học bổng này nhất định nắm chắc rồi.

Thu thập hết đồ vật này nọ, Chu Tráng Tráng chào tạm biệt các chị em cùng phòng, xách 3 túi hành lý ra nhà ga trở về nhà mình.

Nhà Chu Tráng Tráng cách trường học
khoảng 7 giờ ngồi xe, kỳ nghỉ này đúng dịp nghỉ tết nên đặc biệt đông
nghẹt, người đến người đi, lũ lượt nối gót nhau, khoang xe chi chít chật
ních người, chổ ngồi sắp đầy hết. Chu Tráng Tráng kéo hành lý, miệng
lẩm nhẩm số ghế trên vé, như thế nào cũng không xê dịch đến chỗ ngồi
phía trước được, quá nhiều người chắn đường, căn bản là không thể di
chuyển.

Chu Tráng Tráng vừa vội lại vừa mệt, ngày
mùa đông nhưng lại toát ra một thân mồ hôi, thật chật vật. Giây phút
này, Chu Tráng Tráng đặc biệt hy vọng có thể xuất hiện một superman
(siêu nhân) đến giúp mình dẹp đám người này sang một bên.

Ông trời nghe thấy lời khẩn cầu của Chu
Tráng Tráng, nghĩ thầm, ta không cho ngươi siêu nhân, cho ngươi một tiểu
quái thú vậy  —— Chu Tráng Tráng đang buồn bực, một người ở đâu lấy đi
hành lý của nàng, vác lên vai khiêng, tiếp theo cường hãn nhẹ nhàng đẩy
đám người kia ra, che chở Chu Tráng Tráng đi về phía trước tới chổ ngồi,
ấn bả vai nàng ngồi xuống ghế.

Chu Tráng Tráng ngẩng đầu nhìn thấy, tiểu quái thú không phải ai khác mà chính là Thường Hoằng đã lâu chưa gặp mặt kia. (Xin chào Huấn Luyện Viên)

Khuôn mặt hắn gầy chút, làn da vẫn đen
như vậy, ánh mắt vẫn sáng như cũ, đương nhiên nhếch miệng cười lộ ra hàm
răng trắng tựa như những bông tuyết vừa rơi hôm nay: “Hey, Chu Tráng Tráng, lại gặp mặt rồi.”

Biểu tình của Thường Hoằng nhìn qua thực
bình thường, giống như hắn cùng Chu Tráng Tráng chưa từng có trải qua
chuyện chia tay trước đó, giống như bọn họ hôm qua mới vừa gặp mặt nhau.

Chu Tráng Tráng có chút chẳng hiểu gì, sững sốt hồi lâu mới có phản ứng, nuốt nước miếng, nói: “Nhà anh không phải ở nơi này sao, vì cái gì phải đón xe lửa?”

“Cùng em về nhà thôi.” Thường Hoằng vừa nói vừa đổi số ghế của người ngồi bên cạnh Chu Tráng Tráng, thành công kề sát bên nàng.

Chu Tráng Tráng đầu óc mù mờ: “Là lời nói của anh có vấn đề, hay cách hiểu của tôi có vấn đề?”

“Cũng không có vấn đề gì.” Thường Hoằng mở ba lô của Chu Tráng Tráng ra, móc ra khoai tây chiên ăn. (hiểu nàng ghê, biết có đủ đồ ăn luôn)

“Anh theo tôi về nhà làm cái gì?”
Chu Tráng Tráng muốn phát điên, một nửa bởi vì câu nói Thường Hoằng,
một nửa bởi vì khoai tây chiên khoái khẩu nhất chớp mắt đã bị ăn hơn
phân nửa.

“Lễ mừng năm mới a.” Hàm ý trong mắt Thường Hoằng là —— vấn đề đơn giản như thế mà cũng phải hỏi.

“Anh đi lễ mừng năm mới nhà tôi?”

“Phải”

“Anh dựa vào cái gì đón Tết ở nhà tôi?”

“Anh là bạn trai em mà.”

“Anh khi nào lại biến thành bạn trai tôi? !”

“Anh vẫn luôn là bạn trai em đó thôi.”

“Lần trước anh rõ ràng nói, chúng
ta coi như cái gì cũng chưa phát sinh qua, anh nếu còn tới tìm tôi, ra
cửa sẽ bị xe tải đụng, tiếp theo còn bị xe lu cán thành bánh thịt! Anh
rõ ràng phát ra lời thề độc như thế mà!”

“Sống trên đời này, khó tránh khỏi nói mấy lời thề độc vẩn vơ thế này, đừng để ý.”

Một phen đối thoại, Chu Tráng Tráng không có hơi để tức giận, liên tục tức giận như vậy, hơi cũng không còn.

“Muốn ăn mì ăn liền không?” Thường Hoằng hỏi.

“Muốn.” Chu Tráng Tráng miễn cưỡng gật đầu, hiện tại trong mắt nàng, chỉ có ăn cái gì đó mới có thể giúp nàng khôi phục tâm tình.

“Được, vậy anh cũng ăn nữa.” Thường Hoằng lôi cái ba lô của Chu Tráng Tráng mà vừa móc khoai tây chiên lấy ra thêm hai hộp mì.

Chu Tráng Tráng trong lòng như đang trên
vùng hoang tàn, vô số con ngựa lao nhanh giẫm nát bãi cỏ, thần sắc khuôn
mặt nàng trở nên vặn vẹo dữ tợn.

“Đúng rồi, lại thêm một cây xúc xích, cắt nhỏ nó ra, đi châm nước sôi thôi.” Thường Hoằng lại từ cái ba lô đã lấy khoai tây chiên với 2 gói mì của Chu Tráng Tráng lôi ra thêm 2 cây xúc xích nửa.

Chu Tráng Tráng hít sâu, ngẩng đầu cao
ngạo nhìn Thường Hoằng, nhìn hồi lâu, cuối cùng … ngoan ngoãn cầm xúc
xích mì ăn liền (*) đi chế nước nóng.

Chu Tráng Tráng vừa ăn mì gói vừa nhìn Thường Hoằng bên cạnh, nước mắt trong lòng còn nhiều hơn so với tô mì.

Nàng biết vận khí mình sẽ không tốt như
vậy, vừa giành được học bổng giải nhất, vừa mua được vé Tết cạnh tranh
hung tàn như thế, kết quả này hết thảy đều có cái giá của nó.

“Cho anh nếm thử hương vị loại mì của em.” Thường Hoằng nói xong liền đem tô mì của mình trao đổi với Chu Tráng Tráng.

“Bẩn a.” Chu Tráng Tráng kháng nghị: “Bao nhiêu nước miếng như vậy.”

“Bao nhiêu lần hôn môi sao không thấy em chê dơ.” Thường Hoằng liếc nàng một cái.

Lời này thanh âm khá lớn, có điều cấm kỵ, lúc này liền thu hút sự chú ý của nhân sĩ bát quái xung quanh.

Nhìn thấy vô số lỗ tai ngóng tới, Chu Tráng Tráng hận không thể chôn đầu trong bát mì ăn liền.

Thật vất vả chờ phong ba đi qua, Chu Tráng Tráng mới nhỏ giọng nói: “Thường Hoằng, anh rốt cuộc là có ý gì a?”

Thường Hoằng húp một ngụm nước mì, chép chép miệng: “Chu Tráng Tráng, coi như anh đổi ý đi.”

“Đổi ý cái gì?” Chu Tráng Tráng khó hiểu.

“Đổi ý anh từng buông tha em một khoảng thời gian.”
Thường Hoằng dọn dẹp xong xuôi hộp mì ăn liền, ngã lưng vào thành ghế,
hai tay gác sau đầu, nâng mí mắt nhìn về phía Chu Tráng Tráng: “Về sau tuyệt đối sẽ không xuất hiện chuyện như vậy nữa, anh sẽ quấn quýt lấy em cả đời.”

Trong lời nói này nghe như loại uy hiếp, Chu Tráng Tráng cảm thấy mì gói vừa ăn xong bắt đầu đánh nhau, dạ dày rất là khó chịu:
“Nhưng Thường Hoằng, tôi đối với anh thật sự không có cảm giác, không
cảm giác chính là không cảm giác, có như thế nào cũng tìm không ra cảm
giác hết.”

“Chu Tráng Tráng, chúng ta chờ xem đi, anh cũng không tin đời này anh hạ không được em.” Thường Hoằng nhắm mắt lại, khóe miệng gợi lên một nụ cười.

Chu Tráng Tráng bị đánh bại: “Thường
Hoằng đừng nói là anh thích ngược nha? Bên ngoài nhiều mỹ nữ ABCDEF có
sắc có tài như thế, khiêu gợi tươi mát rất hợp với khẩu vị của anh, cần
cái gì có cái đó, vì sao anh nhất định phải quấn quýt lấy tôi chứ?”

“Anh nhớ rõ em thích ăn lẩu nhất.” Thường Hoằng không trả lời vấn đề mà hỏi một câu không ăn nhập gì hết.

“Đúng.”

“Em vì sao lại thích ăn?”

“Không vì cái gì, không có nguyên nhân gì, thích chính là thích.”

“Đó cũng là đáp án của anh.” Thường Hoằng ngồi trên xe lửa nở nụ cười trắng loá như mùa xuân: “Thích chính là thích.”

 

——————————-

Quạ: Cố nắm chặt trong
tay, nghĩ rằng đối xử thật tốt, bên nhau thật nhiều, thời gian thật lâu
thì tình cảm cũng thay đổi. Hoá ra cũng thay đổi thật, nhưng theo chiều
hướng khác mất rồi “Chu Tráng Tráng, em thật sự chán ghét tôi đến vậy sao? – Đúng”.
Sao lại ra thế này, tình cảm vốn đẹp thế sao lại khiến đau lòng quá.
Thế thì đành chia tay thôi. Buông tay để giữ lại chút tự tôn cho riêng
mình “vì lo cho trái tim thiếu nữ mỏng manh kia của em, vẫn là quên đi”.

Quyết định này tựa hồ rất khó khăn với
anh nên thốt ra lời thề tàn độc ấy để chứng minh sự tuyệt tình cũng như
để chặn đường lui của mình nhưng … sao khó thế. Ta nhớ có bạn từng
comment hỏi rằng hình như Thường Hoằng có quen Tráng Tráng khi còn nhỏ
nhỉ? Nếu không vì sao trong thời gian ngắn ngủi lại có thể sâu đậm đến
thế. Cũng giống như TT thắc mắc: “Tại sao lại thích tôi?”. Câu trả lời của TH “Cũng tựa như em thích thịt kho tàu, tại sao lại thích, thích là thích, ko có lý do.”

Có lẽ ngay từ ban đầu cũng không yêu
thích nhiều đến thế, chỉ là thấy thú vị, rất đáng yêu, thích trọc ghẹo
cô, cảm thấy cô khác những cô gái anh gặp qua nên đặc biệt chú ý. Từ đó,
mỗi một lần trêu ghẹo anh lại cảm thấy vui vẻ hơn, lúc nào cũng muốn
gặp cô, không gặp thì buồn, rồi nhớ. Cảm thấy thích nên quyết định giữ
cô cho riêng mình. Tình cảm này có lẽ anh cũng không nghĩ là sâu đậm đến
thế. Cứ nghĩ rằng dù đau lòng cách mấy cũng sẽ mau quên thôi. Tuy nhiên
anh sai rồi. Xa cách chỉ làm cho anh càng nhận ra rằng thà đeo bám cô
đôi khi có chút đau lòng còn hơn không nhìn thấy cô nữa, cảm giác ấy
chắc rất tồi tệ, tồi tệ đến mức rũ bỏ tự tôn của một người đầy kiêu ngạo
như thế “anh sẽ quấn quýt lấy em cả đời”, chỉ vì “thích chính là thích.”

 

 

loading...

(*) Mì gói xúc xích:

 

chương 20

“Thích chính là thích.”

Chu Tráng Tráng bị những lời này đánh bại hoàn toàn, kết quả là, hai người tiếp tục ngồi trong xe lửa.

Bên trong khoang xe thật sự nhiều người,
dưỡng khí không đủ, Chu Tráng Tráng sau khi ăn cơm no bắt đầu buồn ngủ,
đầu trượt trượt nghiêng ngã sang bên cạnh, ngã xong nghĩ đến thù mới hận
cũ lập tức phấn chấn tinh thần thẳng đầu, cũng không được bao lâu, cơn
buồn ngủ dâng lên, đầu lại bắt đầu nghiêng, cực khó chịu.

Rốt cục trong mông lung, một đôi bàn tay
to ôm đầu Chu Tráng Tráng nhẹ nhàng đặt trên một đôi vai rộng lớn. Cảm
giác này giống như đi bộ mấy ngày mấy đêm trong mưa to gió lớn thật vất
vả mới tìm thấy một nơi khô ráo liền nằm xuống đánh một giấc, có bao
nhiêu là thoải mái.

Chu Tráng Tráng cứ thoải mái ngủ như vậy,
khi gần tới ga mới bị radio đánh thức. Tỉnh lại phát hiện chính mình
Đổng Tồn Thụy xả thân boong-ke (1)  —— nàng thực sự đã dựa vào vai
Thường Hoằng mà ngủ thiếp, thái độ rất thân mật.

(1) Đổng Tồn Thuỵ (1929 – 25/5/1948)
là một vị anh hùng TQ hy sinh dùng thân mình gài mìn phá huỷ boong-ke
dịch. Ý TT nói mình là Đổng Tồn Thuỵ còn TH là boongke địch, hehe

Chu Tráng Tráng vội vàng thẳng đầu lại, đáng tiếc tốc độ quá nhanh, một tiếng “rắc”, cổ vặn vẹo, đau toát mồ hôi trán.

“Thân mật hơn cũng đều đã làm rồi, thẹn thùng cái gì?” Thường Hoằng xoa xoa bả vai mỏi nhừ của mình, khóe miệng lộ ra ý cười.

Lời này vừa nói ra, chung quanh lại có vô số cái lỗ tai chĩa tới, Chu Tráng Tráng hận không thể lập tức nhảy xuống xe.

“Chu Tráng Tráng, anh nói em như thế nào ngủ lại xấu như vậy đâu?” Thường Hoằng nhìn dấu vết ẩm ướt khả nghi trên vai mình, quở trách nói: “Chảy nước miếng, nghiến răng, ngáy, nói mớ, cái gì cũng đều có đầy đủ hết .”

“Tôi là nhân tài mà.” Chu Tráng Tráng chỉ có thể trả lời như vậy.

“Nghĩ đến đêm nay phải ngủ cùng giường với ngươi anh thấy lo quá.” Thường Hoằng thở dài.

Chu Tráng Tráng lần này thật muốn nhảy xuống xe: “Ai nói chúng ta phải ngủ cùng giường?!”

“Hiện tại người đông như thế này, mặc kệ ai đều ngủ cùng một giường, cha mẹ có thể hiểu được.” Thường Hoằng sờ sờ đầu nàng đang khiếp sợ an ủi.

Nghĩ đến hình ảnh cùng Thường Hoằng ngủ chung giường, Chu Tráng Tráng cả người bắt đầu run lên.

Lúc này, xe đến bến, mọi người xếp hàng
xuống xe, Thường Hoằng cầm mấy túi hành lý to lớn của Chu Tráng Tráng,
tay trái khiêng, tay phải xách, ung dung mà xuống xe.

Nhà ga đoàn người tấp nập, giống như thủy triều, hơi không chú ý sẽ bị thất lạc —— Chu Tráng Tráng đợi chính là giờ khắc này.

Thừa dịp Thường Hoằng không chú ý, Chu Tráng Tráng cúi khom người, làm như đảng viên ngầm, lặng lẽ theo một lối khác chạy ra. (quá ác, bỏ con giữa chợ kìa)

Vì có thể tránh né Thường Hoằng, mất đi
chút hành lý thì coi là cái gì, duy nhất đau lòng chính là cái nội y
Chibi Maruko (2) kia, bất quá cái cũ không đi cái mới sao đến được, Chu
Tráng Tráng liền quyết định đi mua hình Dưa hấu Taro (3).

 

Chu Tráng Tráng một đường chạy ra nhà ga, ngăn một chiếc xe taxi lại, trực tiếp trở về nhà.

Khi về tới nhà, mẹ Tráng Tráng lập tức ép hỏi: “Làm gì như có chó đuổi ở phía sau vậy? Gấp gáp như vậy? Hành lý đâu rồi?”

Chu Tráng Tráng nghĩ thầm, Thường Hoằng
có thể không phải là chó hay không? Hay là chó Tây Tạng? nhưng ngoài
miệng lại bắt đầu nói xạo: “Con từ trong trường về luôn, gần Tết đông thế này, lại vác theo nhiều đồ này nọ, chắc mạng nhỏ con không còn nữa.”

“Con gái, mau tới ăn cơm, hôm nay có món đùi gà chiên con thích nè.” Ba Tráng Tráng bưng món ăn cuối cùng từ bếp đi ra.

Chu Tráng Tráng vừa thấy một bàn đầy thức
ăn kia, nhất thời kích động hai mắt đẫm lệ long lanh, chạy vội tới
trước bàn cơm, cầm lấy chiếc đũa lên ăn.

Cá sốt yêu quý của nàng, đùi gà chiên yêu
quý của nàng, bánh trôi nhân thịt yêu quý của nàng, trứng sốt cà yêu
dấu của nàng, Chu Tráng Tráng quyết định đem từng cái từng cái một ăn
ngon lành.

Ba Tráng Tráng cùng mẹ Tráng Tráng nhìn
thấy Chu Tráng Tráng hào phóng ăn, hai hàng nước mắt lại tung hoành  ——
con gái này, nhà nào nuôi nhà nấy bần.

Chu Tráng Tráng cũng mặc kệ này nọ, tiếp tục thưởng thức, lúc ăn đến cao trào, bỗng nhiên chuông cửa reo ^_^.

“Giờ này ai tới a?” Mẹ Tráng Tráng vừa đi mở cửa vừa lẩm bẩm.

Chu Tráng Tráng không thèm quan tâm, tiếp tục ăn cho đến khi nghe thấy một giọng nam quen thuộc: “Con chào dì, con là bạn trai của Tráng Tráng, mới vừa ở phía dưới giúp nàng mang hành lý, đi lên chậm, thật xin lỗi ạh.”

Không cần phải nói, tiểu quái thú lại đuổi tới.

Chu Tráng Tráng ngẩng đầu nhìn Thường Hoằng, rơi lệ đầy mặt —— trời ơi, người này vì sao âm hồn không tiêu tan?

Ba Tráng Tráng mẹ Tráng Tráng nhìn thấy
Thường Hoằng, nước mắt lại tung hoành —— rốt cục a rốt cục, có thể đem
Chu Tráng Tráng nhà ai nuôi nhà nấy nghèo này tống cho người khác dưỡng
rồi.

Thường Hoằng nhìn một nhà ba người rơi lệ, bình tĩnh đem hành lý vào phòng Chu Tráng Tráng.

Trông mong gần hai mươi năm, rốt cục cũng
đợi được một người nguyện ý nuôi Chu Tráng Tráng, đứa nhỏ này người
hung a, ba mẹ Tráng Tráng tự nhiên đem Thường Hoằng thành khách quý tôn
sùng, lúc này kéo hắn đến trước bàn cơm ăn cơm.

Vừa ăn mẹ Tráng Tráng vừa dò hỏi tình hình

“Thường Hoằng a, cha mẹ con đang làm gì?”

“Ba con ở quân đội đảm nhiệm trưởng đoàn, mẹ con là giáo sư đại học môn lịch sử.”

Ba mẹ Tráng Tráng iếc nhau —— gia đình tương đối giàu có, nuôi dưỡng Chu Tráng Tráng là không thành vấn đề.

“Tráng Tráng của ba mẹ ăn rất nhiều, con không ngại sao?”

“Không có việc gì, ăn được là phúc, con thích bộ dáng khi nàng ăn uống.”

Ba mẹ Tráng Tráng liếc nhau—— không phản đối ăn, Chu Tráng Tráng gả đi hẳn sẽ không bị ngược đãi yêu cầu ăn uống điều độ.

“Thường Hoằng con hy vọng sau này sự nghiệp thành công rồi mới kết hôn sao?”

“Sẽ không, chờ Tráng Tráng tốt nghiệp là có thể kết hôn.”

Ba mẹ Tráng Tráng liếc nhau —— không phản đối kết hôn sớm, bọn họ có thể bớt nuôi Chu Tráng Tráng vài năm. (Đúng là cha mẹ nào, con nấy, suy nghĩ đơn thuần, gả cho nhà giàu chỉ vì …nuôi CTT ăn, haizz).

Nói như thế, Thường Hoằng chính là con rễ số một của Chu gia.

Ba Tráng Tráng cùng mẹ Tráng Tráng từ nay về sau càng nhìn Thường Hoằng lại càng thích.

Bàn ăn đích góc, Chu Tráng Tráng vừa gặm đùi gà vừa rơi lệ —— nàng ý thức được bản thân mình đã bị ba mẹ âm thầm bán đi

Ăn xong cơm chiều thì cũng đã muộn, ngồi
xe 7 tiếng, con sâu ngủ của Chu Tráng Tráng lại nổi lên, ngáp mấy cái
quyết định đi ngủ.

May mắn ba cùng mẹ Tráng Tráng còn có một tia nhân tính, không cho Chu Tráng Tráng cùng Thường Hoằng “cộng chẩm” (ngủ cùng giường), mà bố trí hắn ở phòng khách để Thường Hoằng nghỉ ngơi.

Chu Tráng Tráng tắm rửa xong đem thân
mình cuộn trong ổ chăn mềm mại ngủ, còn mơ một giấc mộng đẹp —— trong
mộng, vô số vịt nướng bay ở trên trời.

Chu Tráng Tráng thấy ăn mặt mày hớn hở,
mặt tươi như hoa, bỗng nhiên nghe thấy tiếng “thùng thùng” liên tục vang
lên không ngừng từ phía chân trời truyền đến, vang không bao lâu, liền
đánh thức nàng.

Tỉnh lại mới phát hiện nguyên lai là có
người nhẹ nhàng gõ cửa, Chu Tráng Tráng nhíu mày, chân trần xuống
giường, xoa xoa mắt mới vừa mở cửa ra một cái bóng đen liền lách mình
vào.

“Anh làm cái gì vậy?” Chu Tráng Tráng mộng đẹp bị quấy rầy, vô cùng bực mình.

“Rất lạnh.” Thường Hoằng thấp giọng nói.

“Không phải mở lò sưởi cho anh rồi sao?” Chu Tráng Tráng hỏi.

“Lò sưởi sao thoải mái bằng em.”
Thường Hoằng chân dài duỗi ra, đem môn đóng lại, tay chìa ra, đem Chu
Tráng Tráng ôm lấy, kéo lên giường, ôm Chu Tráng Tráng như ôm một Koala.

“Anh còn như vậy tôi la lên đó!” Chu Tráng Tráng thấp giọng phản kháng.

“Em nói nữa anh sẽ cởi quần áo em.” Thường Hoằng thấp giọng uy hiếp.

Chiêu này quả là hiệu nghiệm, Chu Tráng Tráng suy nghĩ vì trong sạch, lựa chọn khuất phục dâm uy.

Cứ thế, Thường Hoằng ôm Chu Tráng Tráng, ngủ đặc biệt thoải mái.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: