truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt! – Chương 17 – 18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

Một tay cầm cá, một tay dẫn theo Chu Tráng Tráng, Thường Hoằng đi trở về điểm hẹn dã ngoại.

Sau khi Chu Tráng Tráng được buông tay ra
mới phát hiện có không ít người đến đây, tất cả đều là người trẻ tuổi,
hơn nữa hầu hết chưa từng gặp qua, ngoại trừ ba người – Mĩ Địch thờ ơ,
Tần Trung khuôn mặt tê liệt thường trực (khuôn mặt cứng ngắc, ko biểu lộ cảm xúc), còn có Hải Nhĩ tâm sự dạt dào.

Anh họ, chị họ, em họ, anh rễ, anh trai
kết nghĩa, em gái nuôi đều đến đây, hoá ra đây là gia đình đoàn tụ, Chu
Tráng Tráng cảm thấy mình thật dư thừa, cơ thể tự động lui về phía sau,
nhưng cánh tay to lớn của Thường Hoằng vung lên, ôm lấy cổ nàng, đem Chu
Tráng Tráng chặt chẽ giữ lại bên cạnh mình.

“Ah, Tráng Tráng, em cư nhiên còn chưa bị Thường Hoằng tra tấn chết nha, sức đề kháng quá mạnh mẽ rồi !”
Mĩ Địch đang ngồi trên ghế buồn chán sắp chết nhìn thấy Chu Tráng Tráng
giống như nhìn thấy thuốc kích thích, lập tức nhảy dựng lên, hướng
thẳng đến Chu Tráng Tráng, muốn ôm một cái nhiệt tình.

Nhưng mới vừa bước một bước, liền bị ông xã khuôn mặt cứng đờ thường trực bên cạnh bắt lấy, dễ dàng túm trở về.

“Anh nói rồi, đừng nghĩ lại rời anh đi một mét nào.” Tần Trung lạnh lùng thốt.

Mĩ Địch nháy mắt uể oải, lui ở trên ghế bắt đầu xem tạp chí làm đẹp.

Có thể đem tinh thần mạnh mẽ vốn có của Mĩ Địch biến thành phục tùng như vậy, Tần Trung nhất định là cường đạo (tên cướp),
Chu Tráng Tráng ánh mắt lộ ra thần sắc bội phục. Lơ đãng quay đầu, Chu
Tráng Tráng phát hiện, Thường Hoằng nhìn thấy hình thức sống chung của
chị họ cùng anh rễ rồi lại quay đầu nhìn Chu Tráng Tráng, trên mặt cũng
bắt đầu có chút đăm chiêu.

Chu Tráng Tráng tức khắc dựng tóc gáy, người này chẳng lẽ muốn học theo sao?

Quả nhiên, Thường Hoằng đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán Chu Tráng Tráng, nhe răng cười: “So ra, anh đối với em quả thật quá khoan dung. Bất quá đừng sợ, ngày còn rất dài nha.”

Vừa nghe lời này, hai chân Chu Tráng Tráng bắt đầu run lên.

Ngày còn dài, nhưng cái mạng nhỏ của nàng cũng sống không được lâu ah.

Khi mọi người đến đông đủ, một số người phụ trách nướng thịt, một số đánh bài pocker (tú-lơ-khơ),
Chu Tráng Tráng coi ăn như mạng tự nhiên sẽ lựa chọn cùng thức ăn yêu
dấu ở chung, lúc này liền đi về phía đang nướng thịt. Đáng tiếc ông trời
cho nàng một cái dạ dày chuyên chứa thức ăn, nhưng không cho nàng một
đôi tay khéo léo, sau khi lãng phí hết mấy đôi cánh gà, Chu Tráng Tráng
quyết định từ bỏ tự lực cánh sinh.

Làm cho nàng ngạc nhiên chính là, Thường
Hoằng cư nhiên có tay nghề rất tốt, nướng ra thức ăn vô cùng ngon miệng,
lửa cháy phi thường thích hợp, mà nêm nếm gia vị cũng quá thơm ngon,
tiếp nhận một cánh gà thơm giòn của hắn đưa cho, Chu Tráng Tráng hạ
miệng cắn, dầu vừng nhất thời tràn đầy miệng lưỡi, thật sự quá ngon.

“Ăn ngon không?” Thường Hoằng hỏi.

Chu Tráng Tráng vội gật đầu.

“Còn muốn ăn không?”

Vẫn là gật đầu.

“Kia, gọi một tiếng ông xã nghe coi đi.”

Quả nhiên là bụng dạ khó lường a, Chu Tráng Tráng ngay tức khắc cảm thấy giờ phút này Thường Hoằng thật là tà ác.

“Em gọi một tiếng cũng không mất đi tí thịt nào.” Thường Hoằng dụ dỗ.

“Chính là linh hồn tôi sẽ mất không ít thịt.” Chu Tráng Tráng thà chết chứ không chịu khuất phục.

“Được rồi, anh trước tiên lên xe lấy nguyên liệu nấu ăn, cho em vài giây suy nghĩ đó.” Thường Hoằng buông vĩ nướng xuống, hướng tới bãi đất đậu xe mà đi.

Chu Tráng Tráng nhìn những cái cánh gà còn sống, nước mắt long lanh.

Đang bi thương thì có một người đi lại tiếp nhận vĩ nướng của Thường Hoằng, bắt đầu quét phủ dầu mè lên cánh gà.

Chu Tráng Tráng ngẩng đầu, thấy hắn kia
làn da tựa hồ có thể bị ánh mặt trời xuyên thấu qua —— ngoài bạn học Hải
Nhĩ ra thì còn ai?

Chu Tráng Tráng quyết định yên lặng rời đi, nhưng vừa mới di chuyển thân mình đã bị Hải Nhĩ gọi lại: “Tráng Tráng, thực xin lỗi.”

Chu Tráng Tráng nhìn về phía Hải Nhĩ, trên mặt hắn có một loại cảm xúc đau thương, hé miệng nói đến đau lòng người.

“Tráng Tráng, ngày đó thật sự thật có lỗi.”

“Không có việc gì, dù sao sinh tiên cái cuối cùng cũng không lãng phí, đều bị tôi ăn hết.” Chu Tráng Tráng mỉm cười.

“Anh không phải đề cập đến sinh tiên.” Hải Nhĩ nâng lên ánh mắt, lông mi bị gió thổi khẽ run.

“Nga, vậy ý anh là cái gì?” Chu Tráng Tráng hỏi: “Là
chuyện anh thực nghĩa khí đem tôi tặng cho Thường Hoằng, hay là anh đi
không một lời từ giã ngay cả đối mặt với dũng khí của tôi cũng không
dám?”

Trong đôi mắt Hải Nhĩ có một lớp mỏng
trong suốt, mà những lời này của Chu Tráng Tráng giống như một cây kim
châm, đâm xuyên qua nó, Hải Nhĩ mặt cúi thấp: “Tráng Tráng, anh họ thật sự rất thích em.”

“Tôi cũng không phải cánh gà, hắn thích là có thể lấy ăn, hai người có hỏi qua ý kiến của tôi không?” Chu Tráng Tráng hỏi.

“Tráng Tráng, thực xin lỗi.” Hải Nhĩ giờ phút này tựa hồ chỉ có thể nói ra những lời này.

“Hiện tại tốt lắm a, tôi cùng Thường Hoằng là một đôi, anh cùng Phó Nguyệt Nguyệt cũng là một đôi, đều rất tốt.” Khói từ lò nướng quá nhiều, mắt Chu Tráng Tráng bị khói xông rất khó chịu.

“Anh chỉ xem Nguyệt Nguyệt là em gái thôi.” Hải Nhĩ giải thích.

“Chuyện của hai người tôi mới không thèm quản.” Chu Tráng Tráng quay đầu đi.

“Là thật đó.” Hải Nhĩ lại biện giải.

Chu Tráng Tráng cũng không nói nữa, chính
là nhìn chằm chằm vào cánh gà kia, cho đến khi nó được nướng chín, rồi
được Hải Nhĩ đưa qua.

“Ăn đi, em từng cho anh rất nhiều đồ ăn như vậy, đây mới là lần đầu tiên anh cho em.” Thanh âm Hải Nhĩ mang theo chút van nài, rất ôn nhu.

Chu Tráng Tráng thở dài, nhận lấy cánh
gà, kỳ thật hương vị cũng không ngon như cái Thường Hoằng nướng, nhưng
nàng vẫn là từng ngụm từng ngụm cắn.

Ăn đến một nửa, Chu Tráng Tráng rốt cục nhịn không nổi, ngẩng đầu hỏi: “Hải Nhĩ, nếu ngày đó Thường Hoằng không xuất hiện, anh có thể đồng ý với tôi cùng một chỗ hay không?”

Hải Nhĩ bản năng muốn rũ mắt xuống, nhưng
nhìn thấy ánh mắt thiêu đốt của Chu Tráng Tráng, lại giống như là bị
keo dính, thế nào cũng không dứt ra được.

“Đừng nghĩ khó khăn, tôi chỉ là muốn biết cái đáp án chân thật thôi.” Chu Tráng Tráng nói.

“Anh bây giờ lại trả lời có cái
gì quan trọng, Tráng Tráng, em phải nhớ kỹ, hiện tại em là bạn gái của
anh họ, anh đối với em bất quá chỉ là một người ngoài, không hơn.” Hải Nhĩ cuối cùng vẫn là dời đi ánh mắt.

Lời này giống vô số hòn đá nhỏ, tắc ở trong lòng Chu Tráng Tráng, làm cho nàng vừa buồn vừa đau. Nàng nhắm mắt lại, nói thẳng: “Đương
nhiên quan trọng rồi, tôi cũng không quanh co lòng vòng, tôi thích ai
tôi sẽ nói ra. Hải Nhĩ anh nghe đây, tôi chính là cảm thấy mình rất
thích ngươi, tôi cũng không biết vì sao lại thích anh, dù sao nếu ngày
đó anh cũng thích tôi, muốn tôi đi theo anh, tôi nhất định sẽ gạt qua
mọi khó khăn để cùng anh cùng một chỗ  … “

“Tráng Tráng. . . . . .” Hải Nhĩ muốn đánh gảy lời nàng. (Tráng Tráng … ta cũng muốn gọi nàng ah)

Nhưng Chu Tráng Tráng hoàn toàn không nhìn hắn: “Câm mồm, anh để cho tôi nói xong.”

“Anh họ . . . . . .” Hải Nhĩ tiếp tục cố gắng ngắt lời.

loading...

Chu Tráng Tráng tiếp tục không nhìn: “Nếu
anh lo lắng chính là anh họ anh thì không cần đâu. Tôi căn bản không có
cảm giác với hắn, hắn quản được người tôi cũng không quản được lòng
tôi, một ngày nào đó tôi sẽ thoát khỏi ma chưởng của hắn, theo đuổi cuộc
sống tự do của chính mình!”(Xong đời nàng rùi … haiz)

Chu Tráng Tráng sau khi nói xong, tiếp
tục cắn cánh gà, cắn gặm cắn gặm lại phát hiện Hải Nhĩ đang nhìn phía
sau lưng mình, ánh mắt mang theo vạn phần phức tạp.

Ngậm cánh gà, Chu Tráng Tráng chậm rãi quay đầu lại, quả nhiên nàng nhìn thấy Thường Hoằng.

Thường Hoằng vẫn là đang cười, nhưng ánh mắt lại lạnh khủng khiếp, cực kỳ giống nhiệt độ nước sông nơi mới vừa bắt cá kia.

Duy nhất khác nhau chính là, trong cặp mắt kia không có cá, chỉ che dấu cái chết.

 

chương 18

Chu Tráng Tráng vốn nghĩ Thường Hoằng sẽ
tức giận, sẽ náo loạn, sẽ làm nàng khó xử, nhưng sự thật chứng minh hắn
không có như thế. Mãi cho đến khi cuộc dã ngoại chấm dứt, trừ bỏ trầm
mặc kỳ lạ, Thường Hoằng không có những phản ứng khác.

Lúc quay về, Chu Tráng Tráng không có can đảm ngồi ở ghế lái phụ mà chuyển qua ngồi ghế phía sau, hơi thu cơ thể lại.

Nàng cũng biết, mình quả thật hơi quá đáng.

Thường Hoằng chuyên chú lái xe, chẳng nói câu nào, không khí bên trong xe nặng nề khiến người ta muốn tự sát.

Thật sự chịu đựng không nổi, Chu Tráng Tráng cố lấy dũng khí, nhỏ giọng giải thích: “Thường Hoằng. . . . . . Thực xin lỗi a.” 

Bóng lưng Thường Hoằng thẳng đứng, không có chút phản ứng gì.

“Tôi không phải cố ý nói xấu sau
lưng anh đâu, tôi cũng biết bản thân mình làm điều này thật không có
phẩm chất. Nói như thế nào, dù sao tôi thật sự có thể không phải là cô
gái thích hợp với anh, hiện tại đều trở nên thế này rồi, về sau rất
gượng gạo a. Nếu không, chúng ta cứ như vậy coi như chấm hết đi, đương
nhiên anh là người vứt bỏ tôi, tôi sẽ nói như vậy với Đại Kiều cùng mọi
người, anh đừng lo lắng dư luận. Nói thật, cho dù tôi nói tôi bỏ anh
người ta cũng không tin đâu đúng không? Ha ha ha.”

Thường Hoằng thân mình giống như thạch cao, không hề nhúc nhích.

“Thường Hoằng cầu xin anh nói câu
gì đi, thật sự tôi không xứng với anh, cùng một chỗ với anh tôi bị áp
lực quá lớn, dễ dàng mất cảm giác ngon miệng a. Còn chuyện vừa rồi thật
không liên quan đến Hải Nhĩ, anh ấy cũng không hề có ý tò mò chuyện của
chúng ta, đều tại tôi lẳng lơ tiếp cận tới. Tôi về sau sẽ không lại quấy
rầy hai người, anh yên tâm đi, chỉ cần một câu của anh, tôi tuyệt đối
sẽ biến mất trong cuộc đời anh . . . . . . A!”

Chu Tráng Tráng còn chưa nói xong, xe đột
nhiên dừng lại, bởi vì quán tính, cả người Chu Tráng Tráng lao về phía
trước đập vào thành ghế, nhất thời mắt nổi đom đóm, còn chưa kịp phản
ứng cửa phía sau bổng nhiên bị Thường Hoằng mở ra, hắn một tay kéo Chu
Tráng Tráng đẩy ngã trên ghế, khuôn mặt hoàn toàn có thể dùng từ xanh
mét để hình dung: “Em cho đến bây giờ còn muốn giúp Hải Nhĩ, là
sợ tôi làm hại nó? Em lo lắng nó bị thương như vậy, em có nghĩ tới tôi
cũng sẽ bị thương hay không? Chu Tráng Tráng, em tốt quá, em thật tốt
quá!”

“Thường Hoằng, anh có bao giờ
nghĩ, anh sở dĩ có chút ý tứ với tôi kỳ thật cũng bởi vì tôi không mê
luyến anh, điều này làm cho người luôn có vệ tinh trăng sao vây quanh
như anh cảm thấy mới lạ. Thật ra, anh cũng chẳng có tình cảm gì với tôi,
cho nên căn bản không cần phải tức giận.” Khi Chu Tráng Tráng
nhìn thấy Thường Hoằng nổi lên cơn giận, khuôn mặt dã tính nồng đậm, hít
sâu ngửi được một hương vị mồ hôi tràn ngập hormone nam tính.

Thường Hoằng giam hai cánh tay Chu Tráng Tráng, cắn răng nhìn chằm chằm nàng, hung hăng nói: “Chu Tráng Tráng, con mẹ nó em vì sao cái gì cũng không chịu hiểu!”

Nói xong, hắn cúi xuống thân mình, nặng
nề mà hôn nàng, nụ hôn này kỳ thật càng giống cắn hơn, mang theo phẫn nộ
ủy khuất, mang theo kiêu ngạo cố gắng giữ gìn tự tôn, cứ như thế hung
hăng cắn, cắn cánh môi nàng, cắn đầu lưỡi nàng, cắn răng nanh nàng, dù
làm nơi nào có thể chạm đến thì cắn nơi đó.

“Đau!” Chu Tráng Tráng
mơ hồ không rõ khóc kêu, đồng thời dùng sức đẩy hắn ra nhưng tên đàn ông
đè trên người cứ như một toà điêu khắc, vừa cứng vừa nặng, sức lực nàng
không mảy may gì đối với hắn.

“Tôi đau, em cũng phải đau.” Thường Hoằng nói thấp.

Thường Hoằng giằng co hôn như cắn xé một
hồi lâu, lâu đến nổi Chu Tráng Tráng chảy nước mắt khóc ướt cả tóc, lâu
đến nổi nàng đau cả người phát run, lâu đến nổi hắn cảm thấy người khóc
dưới thân hơi thở gần như sụp đỗ, lúc này mới chấm dứt.

Thường Hoằng rời môi khỏi nàng nhưng thân
thể vẫn đè trên như cũ, trên môi hắn có máu, giống con hổ vừa mới cắn
xé da thịt con mồi xong: “Chu Tráng Tráng, em thật sự chán ghét tôi như vậy sao?”

Chu Tráng Tráng trên môi vẫn còn thấy
đau, nước mắt nàng còn tràn ngập trong viền mắt khiến nàng không nhìn rõ
biểu tình của Thường Hoằng.

“Đúng!” Chu Tráng Tráng tức giận thốt ra từ này.

Nàng cảm giác được đôi tay đang giam cầm
mình trong tít tắc run rẩy, có lẽ không chỉ có đôi tay kia mà còn cả
thân thể kia cũng vậy.

Thình lình xảy ra, Chu Tráng Tráng cảm
thấy một chút xót xa, chổ nào đó trong tim vì một giây yếu đuối của
Thường Hoằng mà bủn rủn, đầu tiên là một chút, lại thêm một chút nữa,
dần dần lan rộng ra toàn thân.

Ngay khi chuẩn bị khuếch tán đến trái tim, tâm lý biến hóa này bị một câu kiên định đình chỉ: “Cũng tốt, quả thật em nói rất chính xác, tôi thật ra không có thích em.” —— Chu Tráng Tráng nghe thấy Thường Hoằng nói như vậy.

Hắn buông nàng ra, một lần nữa đứng ra bên ngoài xe, dường như không có việc gì đem nút áo ở cổ tay chỉnh sửa lại, rồi nói:
“Tôi là con độc nhất đời thứ ba, từ nhỏ đã được người lớn trong nhà
nuông chiều, muốn cái gì được cái đó, sau khi lớn lên, cho dù là cô gái
kiêu ngạo xinh đẹp nhất trong trường, không quá ba ngày đã bị tôi thu
phục. Chu Tráng Tráng, kỳ thật tôi kiên quyết buộc em phải làm bạn gái
tôi là bởi vì tôi chưa cưa đỗ được em, tôi cảm thấy mới lạ cùng với
không cam lòng. Chính là hiện tại tôi đã suy nghĩ cẩn thận, tôi đối với
em căn bản không phải tình yêu nam nữ, đối với tôi, em chỉ là một món đồ
chơi bình thường, không có gì đặc biệt, chẳng qua là vì được đặt trên
cái gác cao nhất, tôi lấy không được khiến phát cáu, kiên quyết muốn
bắt, chính là sau khi lấy được, tôi rất rõ ràng tính cách mình, không
quá ba giây sẽ nhàm chán, cho nên vì lo cho trái tim thiếu nữ mỏng manh
kia của em, vẫn là quên đi.”

“Cái gì … quên đi?” Chu Tráng Tráng nuốt nước miếng.

“Tôi nói,” Thường Hoằng hai tay chống cửa xe, hơi khom thân mình, mỉm cười: “Tôi
là nói, chúng ta coi như cái gì cũng chưa từng phát sinh, yên tâm, tôi
Thường Hoằng thề, tôi nếu tới tìm em, ra cửa sẽ bị xe tải tông tàn phế,
sao đó còn đâm đầu vào xe lu trực tiếp đem tôi cán thành bánh thịt đi.”

Lần này cười, không hề lộ ra răng nanh.

Đây là lần đầu tiên Chu Tráng Tráng nghe thấy lời thề ác độc như vậy.

Thường Hoằng lần này là hạ quyết tâm.

Trong lòng Chu Tráng Tráng từng chút từng chút rã rời, nàng gật gật đầu: “Tốt, cám ơn anh.”

(Thế là: Tạm biệt Huấn Luyện Viên)

 

——————————————–

 

 Lúc sau, Thường Hoằng đưa nàng về
trường học, chờ chân Chu Tráng Tráng vừa đạt xuống đất, liền khởi động
xe chạy đi, không một tia lưu luyến.

Hắn nói được thì làm được, từ đó đến nay hắn không đến tìm Chu Tráng Tráng lần nào nữa.

Chu Tráng Tráng bắt đầu thấy vui vẻ, cảm
thấy chính mình cuối cùng cũng thoát khỏi chuỗi ngày phiền phức đáng
ghét, chính là dần dần, mỗi khi Chủ Nhật cuối tuần đến, từ trong ổ chăn
tỉnh lại nhìn thấy phòng ngủ trống rỗng, trái tim lập tức trống rỗng.

Có thể thói quen cũ còn chưa quay lại, nàng an ủi chính mình như vậy.

May mắn thời gian thoáng cái đã tới thi
cuối kỳ, vì có thể có được học bổng để mua thật nhiều đồ ăn vặt, Chu
Tráng Tráng đem toàn bộ tinh lực dồn vào việc ôn tập, rất ít khi suy
nghĩ về chuyện tình cảm, cùng Thường Hoằng với Hải Nhĩ trong lúc đó tựa
hồ đã kết thúc như vậy.

Tuy rằng nàng cái gì cũng chưa nói, nhưng
Đồng Ý trong phòng ngủ vẫn nhìn ra một chút manh mối, hôm nay khi ăn
cơm, Đồng Ý cố tình mời khách lấy nhiều thịt băm nhỏ sốt tỏi và thịt kho
tàu thêm một tí, thuận tiện hỏi chân tướng sự tình rõ ràng.

Hỏi xong, Đồng Ý thở dài một tiếng, nói: “Tráng Tráng, trong mắt mình, tình cảm của cậu rất không thông suốt.”

“Chỉ giáo cho?” Chu Tráng Tráng vừa nuốt thịt kho tàu vừa hỏi.

“Cậu cho rằng cậu thích Hải Nhĩ, kỳ thật cũng không phải. Cậu cho là cậu chán ghét Thường Hoằng, thật ra cũng không hẳn.” Đồng Ý dường như đang nói kinh Phật.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: