truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 06 (Phần 09 – 10) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

(9)

 

            Mấy ngày sau đó,
Giang Nhạc Dương và Hứa Tân cũng đến thăm Cố Tiểu Ảnh.

            Cố Tiểu Ảnh ở nhà mãi
phát chán, muốn ra ngoài chơi nhưng lại sợ bị bà Cố mắng, đang chán thì nhìn thấy
hai đến như hai vị cứu tinh.

            Tuy thế, Giang Nhạc
Dương vừa mở miệng đã xin xỏ cho Quản Đồng: “Cố Tiểu Ảnh, cô giơ cao đánh khẽ,
tha thứ cho sư huynh tôi đi mà”.

            Cố Tiểu Ảnh cười buồn:
“Thầy Giang, thầy phải cho em thời gian, giờ này em chưa thể làm được cái việc
đại lượng đó… Hơn nữa, đàn ông các anh quả thực không thể hiểu nổi nỗi khổ đó.”

            Cô nhìn thẳng vào mắt
Giang Nhạc Dương, ánh mắt bình thản: “Anh không thể hiểu được cái cảm giác nằm
trong nhiệt độ 38 độ mà toàn thân lạnh toát đúng không? Rất đau, đau đến mức
không còn muốn sống nữa… Tuy thế, cảm giác đau đớn rất nhanh chóng qua đi này,
so sánh với những lần nôn ọe không dứt trước đó, cũng không khủng khiếp lắm.
Nhưng giờ thì em đã biết, đau đớn hay nôn ọe đều có thể chịu đựng được, chỉ cần
bên cạnh có người chăm sóc, đỡ đần, trợ giúp. Thầy Dương, từ trước đến nay chưa
bao giờ em làm vướng chân Quản Đồng, anh ấy muốn làm thêm giờ thì làm thêm giờ,
muốn đi xa nhận chức mới thì đi xa nhận chức mới, anh ấy cũng chắc chắn rằng em
sẽ mãi mãi ở đây đợi anh ấy. Nhưng anh ấy dựa vào đâu mà có thể chắc chắn em sẽ
ở đây cả đời đợi anh ấy chứ?”

            Giang Nhạc Dương căng
thẳng: “Cố Tiểu Ảnh, cô…”

            “Anh ấy luôn nói em
có thành kiến với công việc của anh ấy. Thế anh ấy không có thành kiến với công
việc của em chắc?” – Giọng nói nhẹ nhàng của Cố Tiểu Ảnh đã khiến người khác cảm
thấy sợ. Tuy thế, không ai biết những ký ức đó đã ắc sâu trong tim cô, đau đớn
khủng khiếp, “Em không bận sao? Em phải lên lớp, soạn bài, làm giáo án, chấm
bài, viết tiểu luận, còn phải làm việc nhà… Lúc nào em cũng thấy thời gian
không đủ, mà vẫn phải ủng hộ anh ấy đi bất cứ đâu anh ấy muốn. Thực sự em đã cố
hết hơi hết sức để thông cảm cho anh ấy rồi. Nhưng có ai thông cảm cho em đâu?
Sau khi trải qua chuyện này, thầy Giang, chẳng giấu gì thầy, em nhận ra một điều,
đó là em thực sự không cần một người đàn ông bên cạnh mình… Dù gì thì vào những
lúc đau khổ nhất em cũng đã một mình chịu đựng, thì anh ấy còn có tác dụng gì nữa
chứ?”

            Nghe đến đây, đến Hứa
Tân là người luôn bênh vực Cố Tiểu Ảnh cũng hoảng sợ. Cái bóng đen từ vụ ly hôn
của Đoàn Phỉ vẫn chưa tan hết, nên cô không thể chịu nổi việc phải chứng kiến
thêm một vụ thứ hai.

            Cô chỉ còn biết ấp
úng nói: “Con ruồi nhép, anh Quản Đồng rất thương cậu, chỉ là anh ấy quá bận
thôi…”

            Cố Tiểu Ảnh lặng lẽ
nhìn Hứa Tân: “Tân Tân, Quản Đồng thương nhiều người lắm, tất nhiên, trong đó cũng
có mình. Tuy thế, tính chính xác ra, thì người như mình cũng chẳng chiếm phần
đáng kể gì đâu”.

            “Không phải đâu, Cố
Tiểu Ảnh” – Giang Nhạc Dương im lặng đã lâu, cuối cùng cũng mở miệng một cách
khó khăn, “Chính là vì cô quá quan trọng trong lòng sư huynh tôi, nên anh ấy
chưa bao giờ nói cho cô biết những áp lực và nỗi khổ của mình”.

            Anh thở dài: “Quản Đồng
đã kể với cô về bạn gái trước đây của anh ấy chưa?”

            “Bạn gái trước đây?”
- Cố Tiểu Ảnh hơi tái mặt, “Người làm ở phòng nhân sự phải không?”

            “Đúng vậy”. Giang Nhạc
Dương gật gật đầu, “Quản Đồng chắc là chưa bao giờ nói với cô, anh ấy cảm phục
bố mẹ cô như thế nào đúng không? Anh ấy và Cố Mạn Ngọc yêu nhau đúng ba năm, tốt
nghiệp xong hai người đều tìm được việc làm rất tốt. Tuy thế, bố mẹ Cố Mạn Ngọc
vẫn phản đối hai người đến với nhau, nguyên nhân rất đơn giản, là vì chê anh
tôi là người nhà quê. Những chuyện này, cô có biết không?”

            Cố Tiểu Ảnh ngần ngừ:
‘Hình như, cũng có kể sơ sơ

            “Tuy thế, những người
sinh ra và lớn lên ở thành phố như chúng ta sẽ không hiểu được nỗi khổ đó phải
không nào? Cái cảm giác bị người ta khinh miệt ra mặt, còn khó chịu hơn là bị
đánh”, Giang Nhạc Dương thở dài, “Lúc đó thường là tôi cùng anh ấy uống rượu giải
sầu. Tuy thế, anh tôi chưa bao giờ trách Cố Mạn Ngọc, mà luôn nói chuyện này
không trách người ta được, nếu anh ấy giỏi giang hơn một chút, thì ít nhất cũng
có thể giúp cho thế hệ sau của mình sống sung sướng hơn, có thể thay đổi thân
phận của thế hệ sau, không đến nỗi bị người ta khinh thường. Cố Tiểu Ảnh, áp lực
này, anh ấy chưa bao giờ nói với cô đúng không?”

            Cố Tiểu Ảnh há miệng,
nhìn Giang Nhạc Dương chằm chằm, không biết phải nói gì.

            “Cố Tiểu Ảnh, cô có
biết ưu điểm lớn nhất của mình chính là chẳng để việc gì trong lòng, tuy thế,
cô nên phát huy ưu điểm này, cô cần phải giúp anh tôi nói ra được những điều
anh ấy khó nói. Anh ấy phải chịu áp lực quá nặng nề”, Giang Nhạc Dương thương cảm,
“Anh ấy là một trong số những người cần cù nhất mà tôi từng thấy. Ở độ tuổi anh
ấy, có thể coi anh ấy là một trong số những người thành công nhất. Huống hồ cô
vốn từ lâu đã chê công chức bần hàn, giờ anh tôi quyết tâm thành đạt, cô lại
chê người ta không chăm lo gia đình, thế thì giới công chức làm việc thì tốt,
hay không làm việc thì tốt đây?”

            Cố Tiểu Ảnh cười đau
khổ: “Thầy Giang không cần phải khích tôi. Khi là người ngoài cuộc thì tôi dễ
dàng lý trí lắm, nhưng khi chính mình gặp phải thì lại không chịu được. Tuy thế,
tôi thực sự không dũng cảm. Anh xem chị Đoàn Phỉ đã hao tổn bao nhiêu tâm sức
cho gia đình, thế mà rồi cuối cùng vẫn trắng tay đó sao. Tôi thực sự không có đủ
dũng cảm làm bước đệm cho người khác thế đâu”.

            Hứa Tân nãy giờ không
nói gì cũng gật gật đầu.

            “Đoàn Phỉ không giống
cô”, Giang Nhạc Dương lắc lắc đầu nhìn Cố Tiểu Ảnh, “Tôi cũng biết Mạnh Húc,
nhìn dáng vẻ của anh ấy là biết được vợ cung phụng quá sung sướng, mà quản cũng
quá chặt. Chị Đoàn Phỉ của cô như thế không phải là chia sẻ áp lực với người
đàn ông, mà thực sự là can thiệp…”

            “Không được nói chị
tôi như thế!” – Hứa Tân không đợi Giang Nhạc Dương nói hết đã trừng trợn trạc,
“Chị tôi lúc nào cũng một lòng một dạ với anh rể!”

            “Tất nhiên rồi, tôi cũng
có nói chị cô hai lòng đâu”, Giang Nhạc Dương tiện tay vỗ vỗ đầu Hứa Tân, bị cô
tức tối né ra. Anh cũng không bực, chỉ tiếp tục như tự nói với mình: “Ở trong
cùng khu tập thể, tôi và Đoàn Phỉ cũng coi như là hàng xóm còn gì. Nhưng tôi thấy,
đến Mạnh Húc mặc quần áo gì, chào hỏi như thế nào, mua rau ở hàng nào cô ấy cũng
quản, đây không phải là can thiệp thì là cái gì? Thực ra nói từ tôi ra, ở cái
tuổi 20, 30 rồi, quả thực là rất khó bị người khác thay đổi. Cô cũng đừng hy vọng
kết hôn xong có thể thay đổi được nhau. Thấy hợp nhau thì ở, không hợp thì tan,
như thế mới là đúng đạo lý”.

            “Anh chưa từng lấy vợ
mà sao lại có cái đạo lý vớ vẩn đó?” – Hứa Tân lườm Giang Nhạc Dương, từ khi
nghe Giang Nhạc Dương không tán thành Đoàn Phỉ, cô nhìn anh chỗ nào cũng không
thuận mắt.

            “Tôi chỉ thấy sao nói
vậy thôi, hơn nữa như tôi gọi là người ngoài cuộc thì sáng suốt, các cô là người
trong cuộc thì u mê.” Giang Nhạc Dương không chịu thua, trợn mắt nhìn Hứa Tân.
“Cô cũng chưa lấy chồng mà sao lại không khách quan như vậy? Mà sao cô cứ phải
đối đầu với tôi nhỉ?”

            “Tôi làm sao mà phải
theo anh chứ?” – Hứa Tân lườm Giang Nhạc Dương, “Chẳng qua cũng chỉ đi xem mặt
một lần thôi sao? Tôi cũng chẳng phải bạn gái anh, anh quản được tôi chắc?”

            “Hứa Tân!” – Giang Nhạc
Dương đỏ mặt, trợn mắt nhìn Hứa Tân, “Sao đến chuyện này cô cũng đi kể ra được?”

            Cố Tiểu Ảnh đành đứng
ra làm hòa: “Thôi đừng cãi nhau nữa, tôi đang đau đầu đây, hai người cứ như chó
với mèo là sao?”

            Cô nhìn Giang Nhạc
Dương an ủi: “Tôi biết hai người đi xem mặt nhau từ lâu rồi, chẳng phải tin mới
đâu, thôi bỏ đi”.

            Giang Nhạc Dương tức
điên người, quay đầu nhìn Hứa Tân: “Sao cô lại đi kể cho người khác vậy?”

            “Tôi nói với người
khác thì làm sao?” – Hứa Tân đứng phắt lên chống nạnh, trợn mắt, “Cũng chẳng phải
việc gì đáng xấu hổ! Tôi không bảo anh làm tôi mất mặt thì thôi, anh còn chê
tôi làm anh mất mặt?!”

            “Tôi không nói cô mất
mặt, tôi chỉ thấy chuyện này rất mất mặt” – Giang Nhạc Dương chán nản.

            “Nhưng việc này tôi
có tham gia! Anh nói là mất mặt thì có khác nào nói tôi làm anh mất mặt không?”
– Hứa Tân biết rõ mình đang đánh tráo khái niệm, nhưng cũng muốn gây khó dễ cho
Giang Nhạc Dương một chút, nên cứ đay đi đay lại chủ đề này.

            Cố Tiểu Ảnh phát
chán, giơ tay kéo áo Hứa Tân, thở dài: “Thần tiên ơi cậu ngồi xuống chút đi, đừng
có như là nuốt phải thuốc súng như thế, chẳng nhẽ cậu không biết giờ người đáng
bùng nổ phải là mình hay sao? Chuyện nhà mình còn chưa giải quyết xong đây, giờ
còn phải phân xử chuyện của hai người nữa à?”

            Hứa Tân bao biện cho
chị gái không được, đành tức tối ngồi xuống.

            Nhưng chủ đề nói chuyện
nghiêm túc một khi đã bị gián đoạn thì cũng khó nói tiếp, Giang Nhạc Dương thở
dài đứng lên cáo từ: “Cố Tiểu Ảnh, cô nghỉ ngơi đi, chúng tôi về đây”.

            Anh vừa nói vừa giật
mớ tóc dài của Hứa Tân. Hứa Tân bực tức, quay người cắn tay Giang Nhạc Dương, bị
Giang Nhạc Dương túm cổ kéo ra ngoài. Cố Tiểu Ảnh nhìn bộ dạng chành chọc của
hai người, không nhịn nổi bật cười.

            Hứa Tân bị Giang Nhạc
Dương kéo thẳng ra ngoài cửa nhà Cố Tiểu Ảnh. Tuy thế, vừa đi được hai bậc tam
cấp, cô bất ngờ đứng lại, Giang Nhạc Dương không biết cô định làm gì, cũng dừng
bước.

            Hứa Tân quay đầu nhìn
Cố Tiểu Ảnh đứng ở cửa, do dự một chút rồi nói: “Con ruồi nhép… mình không biết
cậu định xử lý việc này thế nào. Nhưng mình nghĩ: dù có giận nhau đến đâu thì cũng
không được lấy chuyện ly hôn ra mà đùa. Nếu là mình, mình chẳng dám nghĩ đến
chuyện: người mà mình rất yêu thương đột nhiên rời xa mình, không quay về nữa,
hoặc trở thành một nửa của người khác, thì mình sẽ làm gì?”

            Nói câu này xong, Hứa
Tân mới giằng giằng tay, kéo Giang Nhạc Dương lúc đó đang h sững người, đi thẳng
xuống tầng.

            Cố Tiểu Ảnh còn lại một
mình thẫn thờ đứng đó, ôm lấy cạnh cửa.

            Cô nghĩ: Đúng vậy, nếu
có một ngày, Quản Đồng đi với người khác, mình sẽ phải làm sao?

            Cho đến khi đi vào
phòng, Cố Tiểu Ảnh mới cảm thấy sợ. Thượng đế ơi! Cô chẳng dám tưởng tượng nữa,
nếu có một ngày đôi uyên ương ly biệt, rồi liệu mình có nhớ anh hàng đêm không?

            Cô cứ nghĩ mông lung
một lúc, rồi chợt nhận ra tim mình đang đau nhói.

            Trời ơi, nếu có một
ngày, Quản Đồng nhìn Cố Tiểu Ảnh như nhìn một người xa lạ, thậm chí có thể anh
sẽ lấy người khác, sống cùng người con gái khác. Vào lúc họ mặn nồng nhất, Cố
Tiểu Ảnh sẽ ở đâu, sẽ làm gì? Cô có biết rằng, người con trai kia sau khi rời
xa cô vẫn sống vui vẻ, cô có biết rằng, tất cả những điều từng là của cô giờ là
của người khác.

            Cố Tiểu Ảnh tự nhiên
run lên, nổi hết cả da gà.

            Đang đờ đẫn thì nghe
thấy tiếng chuông cửa, ông Cố bà Cố đi chợ về. Bà Cố vừa mở cửa, thấy Cố Tiểu Ảnh
đứng thẫn thờ trong phòng khác, giật mình vội hỏi: “Con sao thế, mệt ở đâu?”

            “Con không sao”, Cố
Tiểu Ảnh cười, vội đi vào phòng đọc, “Con chỉ đang nghĩ nên đọc quyển sách nào
thôi”.

            “Có thời gian thì nghỉ
ngơi đi, đừng có suốt ngày đọc sách như thế”, ông Cố nhìn con gái thở dài, “Hay
gọi điện thoại cho Quản Đồng cũng được, nó đi mà trong lòng còn bao nhiêu lo lắng…”

            “Bố, bố đúng là nói
nhiều hơn cả mẹ”. Cố Tiểu Ảnh cười.

            Ông Cố trợn mắt nhìn
Cố Tiểu Ảnh, không nói nữa, theo bà Cố vào bếp thở phào, vội chui ngay vào
phòng đọc.

            Phòng đọc vẫn như
xưa, ngăn nắp, vương chút mùi mực Tàu thoang thoảng. Những lúc Quản Đồng rảnh rỗi,
ngoài xem những loại sách khô khan mà Cố Tiểu Ảnh có trợn mắt trợn mũi cũng
không xem nổi, anh còn hay luyện viết chữ. Tất nhìn thỉnh thoảng anh cũng chơi
cờ tướng, Cố Tiểu Ảnh chê bai nói sở thích của anh đi trước người bình thường đến
30 năm. Có lúc cô cũng lôi anh vào chơi trò Dance Mat, WII, nhưng thật tiếc, về
mặt này, Quản Đồng vụng về, chân tay luống cuống chẳng ra làm sao.

            Nhớ lại anh mồ hôi mồ
kê nhễ nhại, chân tay lung túng, Cố Tiểu Ảnh khẽ mỉm cười.

            Xem ra cô vẫn còn yêu
anh, dù không nói ra miệng, dù trước đó không lâu vẫn còn rất tuyệt vọng, nhưng
rốt cục anh vẫn là quan trọng nhất trong cuộc đời cô. Hóa ra, bản chất của cuộc
sống chính là ở mỗi con người đang sống thực tế, họ đều lý trí hơn các vai diễn
trong tiểu thuyết nhiều.

            Trên bàn viết có một
tờ giấy tuyên, xem ra Quản Đồng đi vội quá, không kịp cất. Cố Tiểu Ảnh khẽ thở
dài, bước đến định thu dọn sách vở giúp anh.

loading...

            Nhưng khi cô nhìn rõ
nội dung của bức thư họa, Cố Tiểu Ảnh bất giác sững người!

            Cô hơi nghi ngờ chớp
chớp mắt, thấy rõ vài con chữ ít ỏi, mà không phải nhiều người biết đến, trên tờ
giấy tuyên màu trắng.

            Từng chữ, từng câu
như đâm vào tim cô: Minh nguyệt tả, thu
phong lãnh, kim dạ cố nhân lai bất lai, giáo nhân lập tận ngô đông ảnh [1].

            [1] Là những câu thơ
trong bài “Ngô đồng ảnh” (Bóng ngô đồng) của nhà thơ nổi tiếng đời đường – Lỗ
Nham – ND

            “Trời ơi”, đột nhiên
tim Cố Tiểu Ảnh như có một dòng máu nóng trào qua, “Đồng Ảnh, có phải là Quản Đồng
với Cố Tiểu Ảnh không??

            Vậy là, dù đã “Lập tận ngô đồng ảnh… kim nguyệt cổ nhân lai
bất lai”?

            Nước mắt lã chã rơi,
Cố Tiểu Ảnh không thể không biết, Quản Đồng là người vừa nguyên tắc vừa kín
đáo, khi chép bài thơ này, chắc chắn là vào lúc muốn khóc mà không có nước mắt,
chẳng có cách nào nói ra, nên mới phải dùng đến giấy bút chăng?

            Dường như cô có thể
nhìn thấy, trước sự im lặng và sự từ chối của cô, Quản Đồng đã trải qua hai
ngày đầy đau đớn và khổ sở. Khi anh một mình ngồi trong thư phòng chép bài thơ
này, trong lòng anh chỉ nghĩ đến cô… Có lẽ, cả đứa bé của hai người mà họ chưa
kịp nhìn mặt thì đã mất đi rồi.

            Nó cũng là máu thịt của
anh, hai ngày đó, chắc lòng anh cũng đủ dằn vặt.

            Cứ nghĩ như vậy, Cố
Tiểu Ảnh không cầm lòng được nữa, đành để mặc cho nước mắt lăn dài, rơi xuống tờ
giấy tuyên trắng muốt, làm ướt vết mực, rồi hóa thành những giọt loang to tướng…

  (10)

 

            Đêm đó, đợi ông Cố
bà Cố đi ngủ, Cố Tiểu Ảnh nhấc điện thoại trong phòng ngủ, bấm số
của Quản Đồng.

            Chuông vừa đổ một
tiếng, bên kia đã vội vã nhận điện, nói luôn: “Bố ạ, con Quản Đồng
đây”.

            Cố Tiểu Ảnh cay
cay mũi, không nói gì, Quản Đồng tưởng tín hiệu không tốt, vội “Alô
alô, bố ơi, tín hiệu không tốt, bố nói lại một lần nữa đi, có chuyện
gì phải không ạ? Tiểu Ảnh có khỏe không?”

            Nước mắt Cố Tiểu
Ảnh cuối cùng cũng trào ra, cô khịt khịt mũi, nhưng trong lòng nặng
nề chẳng biết nên nói gì.

            Nghe tiếng nấc, Quản
Đồng trầm hẳn xuống, một lúc mới hỏi: “Tiểu Ảnh phải không?”

            Cố Tiểu Ảnh nức nở
“Vâng” một tiếng, Quản Đồng hơi cuống, lại lo làm cô sợ, cố nén sự lo lắng
trong lòng, thấp giọng hỏi: “Em sao thế? Khó chịu ở đâu? Bụng còn đau không?”

            “Chỗ nào em cũng khó
chịu!” – Cố Tiểu Ảnh không nén được khóc to thành tiếng, cô biết lúc này trông
mình thật khó nhìn, nhưng vẫn muốn khóc to một trận – “Quản Đồng, bao giờ anh về?”

            Tim Quản Đồng đột
nhiên đau nhói, tay nắm chặt ống nghe, ngập ngừng mất mấy giây. Cố Tiểu Ảnh vẫn
khóc, Quản Đồng thấy tiếng khóc của cô làm trái tim mình cũng tan ra thành từng
mảnh.

            Mãi sau, Quản Đồng mới
cất lời: “Tiểu Ảnh, đừng khóc nữa em, em ngủ đi, anh làm xong mấy việc dang dở
sẽ về thăm em ngay”.

            Cố Tiểu Ảnh nghe câu
này lại càng thấy bi ai. Lần nào, anh cũng lấy cớ, nói với cô những câu đại loại
như: “Anh hết bận sẽ về”, nhưng e rằng chính anh cũng biết, anh sẽ chẳng bao giờ
hết bận.

            Cố Tiểu Ảnh không nói
nữa, chỉ khẽ cúp máy.

            Một chút thất vọng, một
chút tê dại, một chút tủi thân, cô thẫn thờ ngồi trên giường rất lâu, cho đến
khi mệt quá, mới nằm xuống lơ mơ ngủ.

            Khi cô tỉnh giấc, trời
vẫn còn tối, Cố Tiểu Ảnh nghe thấy tiếng lịch kịch bên cạnh mình, khẽ mở mắt,
thấy Quản Đồng đã thay quần áo ngủ nằm xuống bên cạnh.

            Cố Tiểu Ảnh lơ mơ hỏi:
“Sao anh lại về?”

            “Anh về thăm em, chiều
lại đi!” – Quản Đồng kéo mạnh chăn của Cố Tiểu Ảnh ra, trùm chăn của mình qua
người cô, ôm thật chặt, mệt mỏi nói: “Ngoan, ngủ tiếp đi, anh bận đến tận nửa
đêm mới xong việc, phải lái xe ba tiếng đồng hồ nữa”.

            Nhưng Cố Tiểu Ảnh đã
tỉnh hẳn ngủ, cô chớp chớp mắt, ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường, ba giờ
ba mươi phút sáng.

            Cô hít một hơi, 400km
đường đêm, anh tự lxe? Anh điên rồi sao?!

            Cố Tiểu Ảnh hơi ngoái
đầu, cảm thấy Quản Đồng quay người tắt đèn, rồi vùi đầu vào gáy cô, hơi thở chầm
chậm. Lòng cô xót xa. Cô biết, khi người ta mệt mỏi đến cực điểm, hơi thở sẽ vừa
chậm vừa nặng nề.

            Cô quay người, vùi mặt
vào lòng anh, cảm thấy Quản Đồng xiết chặt cánh tay mình, thì thầm bên tai cô:
“Bà xã, anh xin lỗi”.

            Mắt Cố Tiểu Ảnh lại đỏ
hoe.

            Hơn sáu giờ sáng, Quản
Đồng thức dậy đúng giờ theo thói quen.

            Vừa mở mắt, anh đã thấy
Cố Tiểu Ảnh đang ngồi dựa vào thành giường thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, không
động đậy.

            Quản Đồng khẽ thở
dài, cũng ngồi lên, kéo Cố Tiểu Ảnh vào lòng, giữ chặt, cùng cô nhìn ánh ban
mai yếu ớt bên ngoài. Ánh nắng bắt đầu nhuộm từng mảng ô cửa kính đối diện, tạo
nên một màu đỏ đẹp mắt. Quản Đồng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tay nhẹ nhàng đặt
lên bụng dưới của Cố Tiểu Ảnh, cảm thấy sự mềm mại ấm áp của làn da dưới làn áo
ngủ tơ tằm, nhưng lòng anh sao mà nặng nề.

            Anh khẽ hỏi: “Còn đau
không?”

            Cố Tiểu Ảnh không
nói, chỉ lắc lắc đầu.

            Quản Đồng đặt cằm lên
đầu Cố Tiểu Ảnh, nói: “Xin lỗi em… hôm đó, đáng lẽ anh không nên quát em…”

            Nghe câu nói đó, cơ
thể Cố Tiểu Ảnh hơi cứng lại, cô dường như bị kéo trở lại cái đêm tuyệt vọng
đó. Cô thở dài nặng nề, quay người dựa vào ngực Quản Đồng, nước mắt giàn giụa.

            Quản Đồng cảm nhận được
ngực mình ấm nóng, vội vã cúi đầu, nâng cằm Cố Tiểu Ảnh lên, lau nước mắt trên
mặt cô, trong lòng trào lên sự thương xót: “Xin lỗi em, bà xã, tất cả là tại
anh không tốt,

            Tuy thế, không đợi
anh nói hết, Cố Tiểu Ảnh đã cắt đứt những lời xin lỗi liên tiếp của anh, cô nghẹn
ngào hỏi anh: “Quản Đồng, mấy năm nay, anh có mệt mỏi không?”

            Quản Đồng sững người.

            Một lúc lâu sau, Cố
Tiểu Ảnh hỏi lại: “Quản Đồng, mấy năm nay, anh có mệt mỏi không?”

            Quản Đồng trầm xuống
mấy giây, trả lời: “Cũng tàm tạm”.

            Cố Tiểu Ảnh tựa người
vào lòng Quản Đồng thở dài: “Mấy ngày hôm nay, em chẳng có việc gì làm nên xem
nhiều tạp chí. Có một bài viết làm em rất sửng sốt, có nhan đề là “Anh phấn đấu
18 năm mới có thể đi uống cà phê với em”, nói rằng: “Đến thành phố này, anh mới
phát hiện ra mình quá quê mùa so với các bạn học. Anh không biết vẽ, không biết
biểu diễn nhạc cụ, không biết ngôi sao Đài Loan, Hong Kong, cũng chưa bao giờ
xem tiểu thuyết kiếm hiệp, không biết thế nào là điện thoại HTC, không biết thế
nào là đồ Apple… Trẻ con nông thôn chưa bao giờ được sờ đến cái máy vi tính… tiếng
Anh thì đúng là câm với điếc, đến thầy giáo còn phát âm không chuẩn… So sánh
quãng đường trưởng thành của chúng ta, em sẽ phát hiện ra, những thứ nhỏ nhặt
mà với em chỉ cần giơ tay ra là có, thì với anh lại phải cần đến một sư nỗ lực
vĩ đại.”

            Cô ngẩng đầu nhìn Quản
Đồng, hỏi anh: “Có đúng như vậy không?”

            “Đúng”, lòng Quản Đồng
hơi nặng nề, anh gật gật đầu, kéo chiếc chăn hè cao lên, đắp cho Cố Tiểu Ảnh.

            “Thế mà, trước đây,
em không hề biết!” – Cố Tiểu Ảnh vừa thở dài vừa nắm chặt lấy tay Quản Đồng, nước
mắt rơm rớm, “Em lớn lên ở thành phố, cũng hiểu lờ mờ nỗi khổ của người đi lên
từ nông thôn, nhưng không biết họ phải khổ sở biết bao nhiêu để có một căn nhà,
một cái hộ khẩu, một công việc ở thành phố. Em nghĩ, họ phải từ bỏ bao nhiêu cơ
hội hưởng thụ cuộc sống, mới có thể để dành cho thế hệ sau khả năng được hưởng
thụ cuộc sống.”

            Quản Đồng cũng thở
dài: “Đợt trước, anh có xem một bài viết, nói về chuyện t con đường của những đứa
trẻ xuất thân từ nông thôn lại càng ngày càng hạn hẹp. Bài viết đã đưa ra một
loạt các vấn đề bao gồm cả công bằng giáo dục và ý kiến của các chuyên gia nói
rằng: “Phân hóa tầng lớp không đáng sợ, mà đáng sợ là sự cố định của tầng lớp;
và chỉ có cùng với sự phát triển của xã hội, mỗi người đều có cơ hội và hi vọng
dịch chuyển lên trên, thì toàn xã hội mới có thể tràn trề sức sống, tràn trề hi
vọng”. Lúc đó anh mới phát hiện ra: bao  nhiêu năm nay, nếu nói anh có chút
lòng lo cho dân lo cho nước, có lẽ đều là vì mình có may mắn thoát khỏi cái
nguy cơ tầng lớp bị cố định không thay đổi được, thế nên mới có đủ sức mạnh
quay đầu nhìn những người không muốn thoát ra, hay không thể thoát ra đó, mà
càng nhìn càng buồn…”

            Cứ như thế, buổi sớm
hôm đó, lần đâu tiên Cố Tiểu Ảnh được nghe Quản Đồng kể về thời thiếu niên của
mình.

            Đó là một thiếu niên
sinh ra ở vùng núi, ngày nào cũng thức khuya dậy sớm học hành, vì xa nhà, nên từ
cấp hai anh đã ở lại trường. Đang ở tuổi ăn tuổi lớn, nhưng anh chỉ được ăn thịt
một tuần một lần. Dù không đến nỗi thấp, nhưng hồi đó trông anh lúc nào cũng
xanh xao vàng vọt, ngày nào cũng cảm thấy ăn không đủ no. Hồi đó, cứ đến kì nghỉ
hè nghỉ đông là anh đi làm thuê để gom góp tiền mua đồ dùng học tập. Anh vốn
không phải là người quá thông minh, nên anh lại càng nghiến răng nghiến lợi, học
hành với sự cố gắng bằng năm bằng mười người khác, cho đến khi thi đỗ đại học,
thi đỗ thạc sĩ.

            Tuy thế, bảy năm đó với
anh lại càng thêm gian khổ: anh luôn kiêm nhiệm, lên lớp học cho sinh viên đại
học, làm gia sư cho học sinh trung học, làm bảng câu hỏi điều tra cho công ty
điện khí… Dường như chưa bao giờ anh có nghỉ hè hay nghỉ đông, những lúc khó
khăn, đến quần áo mặc trên người cũng là do bạn bè quyên góp. Tuy thế, anh chưa
bao giờ tự ti, anh vẫn chăm chỉ học tập, viết luận văn, rồi tốt nghiệp xuất sắc
cấp Tỉnh, thi đỗ vào văn phòng Tỉnh ủy. Chỉ có điều anh không ngờ, lúc cuộc sống
bắt đầu thuận buồm xuôi gió, thì người bạn gái đã yêu nhau ba năm lại nói lời
chia tay.

            Lúc đó, người thanh
niên từ trước đến nay luôn tự tin dường như bị sự tự ti như một làn sóng trào
lên đánh ngã. Tuy anh có thể trả lời mẹ Tưởng Mạn Ngọc một cách tự tin, đường
hoàng, nhưng trong lòng thì không cách nào gạt bỏ được sự sợ hãi, nỗi cô đơn,
buồn bã… Lần đầu tiên anh phát hiện ra, mình có sự thiếu hụt cực lớn như vậy,
dù mình có cố gắng đến đâu đi chăng nữa, cũng không có cách nào khỏa lấp được sự
thiếu hụt đó

            Vì thế, thực sự Quản
Đồng phải mất rất lâu mới có thể ngẩng đầu lên từ sự tuyệt vọng cùng cực của những
ngày tháng đó, rồi dành cho mình một cuộc sống mới bằng sự nỗ lực mà người khác
khó lòng tưởng tượng ra được, và tạo dựng được sự tự tin trong công việc, hàn gắn
lại lòng tự tôn đã vỡ tan dưới đất.

            Cuộc sống như vậy,
không chỉ Cố Tiểu Ảnh là nguời thành thị, mà thậm chí cả chúng ta là những người
xem cuốn sách này, đã từng trải qua?

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: