truyen sex hay
Google+
Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Hôn Nhân Giấy – Chương 05 (Phần 04 – 05) 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
loading...

(4)

 

 

            Tháng ba, nhiệt độ
lúc hai giờ chiều ở thành phố lục địa lên đến đỉnh điểm.

            Mồ hôi nhỏ từng giọt,
rất nhiều lần, Cố Tiểu Ảnh bước không nổi. Cô cũng muốn ngồi nghỉ một lúc,
nhưng cứ nghĩ đến khuôn mặt cô gái có nụ cười chua chát, cô lại nghiến răng, tiếp
tục tìm kiếm trong biển người ở bến tàu, bến xe.

            Mò kim đáy bể.

            Cố Tiểu Ảnh cảm thấy
sắp phát điên đến nơi.

            Tất cả mọi người đều
đặt hi vọng vào cô – trước khi đi tìm người, Giang Nhạc Dương quá lo lắng: “Cố
Tiểu Ảnh, cô cố gắng suy nghĩ đi, lúc lên lớp cô có nói đến một nơi nào đó, một
nơi rất đẹp mà cô muốn đi? Cô nghĩ xem, em ấy có thể đi đâu được? Em ấy quý cô
như thế, có thể em ấy sẽ đến nơi mà cô nói đến, cô nhanh nghĩ đi!”

            Cố Tiểu Ảnh bị anh hỏi
dồn đến chóng cả mặt, khó khăn lắm mới gắt lên: “Tôi nói trong thời gian tôi
còn sống, nhất định sẽ đến Hi Lạp và Tây Ban Nha, anh nghĩ nó có đến đó được
không?”

            Giang Nhạc Dương sững
người.

            Mất một lúc lâu, anh
mới từ từ ngồi lên ghế, chậm rãi nói: “Xin lỗi”.

            Lúc nói câu này, giọng
anh đầy chua xót.

            Cố Tiểu Ảnh thấy mềm
lòng, nước mắt đột nhiên trào ra, cô bụm miệng, dường như muốn làm như vậy để
ngăn tiếng khóc. Đầu óc cô mụ mị, chân mềm nhũn, chỉ cố bám lấy tay áo Giang Nhạc
Dương, cố nén khóc hỏi anh: “Làm thế nào bây giờ, em đi đâu tìm bây giờ? Làm thế
nào bây giờ thầy Giang, em chẳng biết đi đâu để tìm cả…”

            “Đừng cuống, phải
bình tĩnh mới được”, Giang Nhạc Dương hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn những
người đang đứng xung quanh, nói nhanh: “Mọi người cùng đi tìm đi, tất cả các
nam sinh và giáo viên, đến các bến xe, bến tàu, hồ nước, đỉnh núi, bờ sông…
hai người một nhóm, tám giờ tối tập trung tại đây”.

            Trong vòng 10 phút,
các nam sinh và giáo viên trẻ của khoa Quản lý đều được điều động đi tìm.

            Cố Tiểu Ảnh là người
đi ra sau cùng, trước khi đi ra, lần đầu tiên côGiang Nhạc Dương trong bộ dạng
như thế. Dưới ánh mặt trời, người con trai cao 1m8, lưng hơi cúi, tay nắm chặt,
nét mặt khổ sở, thấy cô đang nhìn mình, chỉ khẽ mỉm cười đau khổ.

            Giọng anh hơi run,
không còn cái sự điềm tĩnh trước mặt mọi người như mọi khi, bây giờ chỉ còn là
sự lo sợ không giấu giếm, anh nói: “Làm thế nào đây, Cố Tiểu Ảnh, lúc này, tôi
mới phát hiện ra là tôi rất sợ hãi”.

            …

            Trong thành phố ồn ào
náo nhiệt, Cố Tiểu Ảnh ngẫm nghĩ về thái độ của Giang Nhạc Dương rồi ngẩng đầu
nhìn bầu trời xanh ngắt và biển người đang chen vai thích cảnh xung quanh ḿnh,
mũi cay cay, nước mắt trào ra.

            Ngày hôm đó, Cố Tiểu Ảnh
lượn một vòng khắp các núi và hồ trong thành phố.

            Quản Đồng gọi điện
thoại hai lần, lo lắng hỏi: “Cố Tiểu Ảnh, em đi đâu vậy?”

            Nói chưa dứt câu đã bị
Cố Tiểu Ảnh chặn lại: “Có chuyện gì để về nhà nói, học sinh của em mất tích, em
phải đi tìm”.

            Nói xong cô cúp máy.

            Cô không có thời gian
nói chuyện với Quản Đồng. Lúc này, ngoài tin tức về Tống Cẩm Tây, Cố Tiểu Ảnh
chẳng còn nghe vào tai được chuyện gì khác.

            Trên đỉnh núi, gió thổi
vi vu, Cố Tiểu Ảnh túm lấy khách du lịch, nhân viên dọn vệ sinh, người quản lý
công viên… giọng như sắp khóc miêu tả hết lần này đến lần khác: “Mọi người có
nhìn thấy một cô gái, thấp hơn tôi một chút, mặt tròn, tóc chấm vai, rất thanh
tú…”

            Ai cũng lắc đầu.

            Cũng có người nhiệt
tình, cùng Cố Tiểu Ảnh lên núi rồi lại xuống núi tìm, có người gợi ý nên đến đồn
cảnh sát thông báo, Cố Tiểu Ảnh chân thành cảm ơn mỗi người giúp đỡ..

            Cứ như thế, từ trưa đến
tối, Cố Tiểu Ảnh tìm kiếm khắp thành phố như người mất hồn. Khi đèn đường bắt đầu
lên, cuối cùng cô không chịu nổi nữa, ngồi xuống chiếc ghế băng bên bờ hồ, bật
khóc.

            Đúng lúc đó thì có tiếng
chuông điện thoại. Cố Tiểu Ảnh hấp tấp nhận điện như bắt được vàng, Giang Nhạc
Dương nói to với giọng mừng rỡ và bực bội cố kìm nén: “Cố Tiểu Ảnh, về khoa đi!
Tìm thấy Tống Cẩm Tây rồi, cô về nói chuyện với nó hộ tôi! Tôi e tôi không kìm
chế được, lại đánh nó”.

            “Tìm thấy rồi sao?” -
Cố Tiểu Ảnh thốt lên, trong nháy mắt, sự mừng rỡ biến thành một sự chua xót như
vừa trút được một gánh nặng, cô gần như hét lên: “Đợi một chút, tôi về ngay!”

            Nói xong, Cố Tiểu Ảnh
hối hả chạy ra đường, chặn một chiếc xe taxi lại, chạy thẳng về phân viện ở ngoại
thành cách đó 50km!

            Về đến khoa thì đã
hơn 7 giờ tối, Cố Tiểu Ảnh lao lên văn phòng khoa, vừa đẩy cửa đã thấy ngay Tống
Cẩm Tây đang co rúm trên sofa, vừa yếu ớt vừa đáng thương.

            Thấy Cố Tiểu Ảnh,
Giang Nhạc Dương như trút được gánh nặng, không đợi Cố Tiểu Ảnh mở miệng, anh
đã bước nhanh đến, kéo Cố Tiểu Ảnh ra hành lang. Cố Tiểu Ảnh vừa định nói gì,
Giang Nhạc Dương đã nói trước: “Thực ra cũng chưa đi xa, tìm thấy ngay bên hồ
nước ở ngoại thành lần trước trường đi tham quan. Tôi nói gì nó cũng không chịu
mở miệng, trạng thái tinh thần không tốt, tâm trạng rối bời. Nếu không để nó
trút được gánh nặng đó, thì lần này tìm được, sẽ lại có lần sau, lần sau nữa. Cố
Tiểu Ảnh, cô đến nói chuyện với nó đi, nó tin cô, cô có thể làm cho nó suy nghĩ
thoáng ra”.

            Giang Nhạc Dương thở
ra một hơi dài, cố nén sự phẫn nộ trong lòng: “Tôi e mình nếu cứ nói tiếp, sẽ
không kìm chế được mà cho nó một bạt tai mất”.

            Cố Tiểu Ảnh ngẩng đầu
nhìn Giang Nhạc Dương, gật gật đầu, không nói gì.

            Khi cô đẩy cửa bước
vào, Tống Cẩm Tây vẫn đang co ro trên sofa, không ngẩng đầu, không nói, toàn
thân như t động, thái độ như tê dại, như đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài.

            Cố Tiểu Ảnh cũng
không nói gì, chỉ ngồi lên sofa đối diện với nó. Cũng đến lúc này cô mới phát
hiện ra phần phía trên gót chân mình đã bị giày cao gót làm xước, bật cả máu
tươi. Làn tất mỏng đã bết chặt lại với máu. Cố Tiểu Ảnh cẩn thận cởi giày ra, rồi
nghiến răng, chịu đau, tuột hẳn tất ra khỏi chân, làn da mỏng bị tất kéo theo
khiến Cố Tiểu Ảnh không nhịn nổi kêu “Ái” một tiếng. Tống Cẩm Tây hình như nghe
thấy, khẽ động đậy, nhưng vẫn không ngẩng đầu lên.

            Cố Tiểu Ảnh co chân
lên ghế sofa, một lúc lâu sau, đợi cho bớt đau, cô mới bắt đầu như tự nói với
mình.

            “Cẩm Tây, cô vẫn còn
nhớ em!” – Cô ngẩng đầu nhìn Tống Cẩm Tây vẫn đang co rúm trên chiếc ghế sofa đối
diện, nhẹ nhàng nói: “Hai năm trước, chính em là người gửi email cho cô, hỏi cô
đã bao giờ từng muốn chết chưa. Năm đó em mới học năm thứ hai, việc học rất vất
vả, tính hơi nhút nhát, mỗi lần lên lớp đều ngồi bàn đầu. Có lúc cô đãng trí bỏ
quên bút hoặc vở, đều là em mang trả cho cô. Cô không biết tại sao em lại muốn
hỏi câu đó, nhưng cô rất lo em nghĩ không thoáng, nên đã viết cho em một bức
thư rất dài để trả lời câu hỏi này của em. Lần lên lớp sau đó, nhìn vào ánh mắt
em, cô biết, em đã nghĩ thoáng ra, em đã có sức mạnh, em sẽ không muốn chết nữa”.

            Cô nhắm mắt lại, tựa
vào lưng ghế sofa: “Cô chỉ không ngờ rằng, sau hai năm, em vẫn tuyệt vọng. Cẩm
Tây, là lỗi của cô, nếu lúc đó cô quan tâm đến em hơn nữa, luôn luôn quan tâm đến
em, thì sẽ không có ngày hôm nay”.

            “Thưa cô…” – Tống Cẩm
Tây cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, giọng lí nhí, nhưng Cố Tiểu Ảnh không nhìn đến.

            Cô vẫn nhắm mắt, dường
như hồi tưởng lại việc cách đó rất lâu: “Trước đây, cô có một người bạn cùng
bàn rất thân, cô ấy là đại biểu của môn toán học trong lớp chuyên văn của bọn
cô. Cô không giống cô ấy, điểm toán của cô chẳng bao giờ đạt điểm 5, nên đến cô
cũng biết, cô ấy cần thi lên đại học trọng điểm, chứ cô thì chắc không thi đỗ đại
học được. Nhưng không ai ngờ, năm cuối cùng của trung học, cô mắt nhắm mắt mở
đăng ký vào Học viện nghệ thuật, thời đó thì vào Học viện nghệ thuật không tính
điểm toán, còn các môn khác cô thi điểm cũng khá, và thế là cô đỗ vào trường.
Nhưng cô bạn kia lại không thuận lợi, chỉ đỗ hệ chính của một trường đại học
phía nam. Ngày chia tay, cô đưa cô ấy đến bến tàu, cô ấy không vui vẻ chút nào.
Cô ấy nói: “Tiểu Ảnh hãy chờ nhé, rồi sẽ có một ngày mình quay lại”. Điều này
thì cô tin, từ nhỏ, cô ấy nói gì, cô cũng tin. Nhưng sau đó, đúng là cô ấy quay
trở lại, nhưng mà là tro hài cốt của cô ấy”.

            Tống Cẩm Tây chầm chậm,
chầm chậm mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Cố Tiểu Ảnh. Cố Tiểu Ảnh vẫn mệt mỏi ngồi
tựa vào sofa, nhắm mắt, một dòng nước mắt từ từ chảy xuống từ đôi mắt cô đang
nhắm nghiền.

            “Đó là năm thứ ba đại
học, trường cô ấy phát triển đảng viên là sinh viên. Cô ấy là người thích phấn
đấu, không thắng được nhóm cán bộ lớp thì đã đành, đằng này không ngờ cũng
không quay nổi mấy sinh viên đã từng thi lại. Cô ấy lên khoa đấu tranh, nhưng
các thầy cô phê bình cô ấy thích hư vinh, bạn bè chê cười cô ấy là tự đánh giá
mình quá cao. Cô ấy nhất thời không suy nghĩ thoáng, nên đã uống thuốc ngủ liều
cao,” giọng Cố Tiểu Ảnh bình thản đến lạnh người, Tống Cẩm Tây thở hắt ra, nghe
thấy tiếng cô kể tiếp – “Nhưng được phát hiện rất sớm, đưa đi bệnh viện rửa ruột,
cứu được”.

            “Nằm trên giường bệnh,
cô ấy gọi điện thoại cho cô, cô nghe thấy thì lo quá, cách nhau xa như vậy, cô
nói khô cả nước bọt suốt hai tiếng đồng hồ, cho đến khi thẻ điện thoại không
còn một đồng, cô ấy mới đồng ý với cô trước khi cúp máy, nói là sẽ tiếp tục sống
tử tế”, Cố Tiểu Ảnh khẽ thở dài, giọng chua xót, “Nhưng chẳng ai ngờ, sau khi
xuất viện, quay về trường, các giáo viên trong trường hơi tý lại lôi cô ấy ra mắng
nhiếc, các bạn học thì trêu chọc gièm pha, ai cũng nói cô ấy bị điên, nói cô ấy
đã muốn chết, lại còn làm ảnh hưởng đến thanh danh của trường. Cô ấy như sắp
phát điên, chịu đựng được hơn một tháng, nhưng tình hình chẳng có gì cải thiện
mà càng ngày càng nặng nề. Cuối cùng, đến người của khoa khác cũng chỉ chỉ trỏ
trỏ sau lưng cô ấy. Cô ấy không trụ được, lại tìm đến cái chết. Trước khi tự
sát, cô ấy gọi điện cho cô, muốn nói chuyện gì đó với cô. Nhưng lúc đó cô đang
lên lớp, không dám nhận điện thoại, nên từ chối không nhận. Có lẽ chính vì cô
không nhận điện thoại, càng khiến cô ấy nghĩ cả thế giới đều quay lưng lại với
mình. Cô ấy cắt cổ tay, đến khi được phát hiện, thì máu đã nhuộm đỏ cả tấm ga
trải giường…”

            Cố Tiểu Ảnh cuối cùng
cũng mở mắt, nước mắt lưng tròng nhìn Tống Cẩm Tây: “Mấy năm nay, cô luôn nghĩ,
nếu năm đó cô nghe cú điện thoại kia, thì cô ấy có chết không? Cẩm Tây, có thể
em không biết, năm năm rồi, cô không có đủ dũng cảm thăm mộ cô ấy, cô sợ phải
nhìn thấy khuôn mặt vĩnh viễn dừng lại ở năm năm trước. Cũng có lúc cô gặp ác mộng,
trong giấc mộng cô ấy nói: Tiểu Ảnh, mình tin tưởng bạn như thế, sao bạn lại
không nhận điện thoại của mình? Cô ấy khóc trong giấc mơ của cô, nói rằng: đến
cả bạn còn không cần tôi, Tiểu Ảnh, nên tôi chẳng còn gì nữa…”

            Trong văn phòng yên tĩnh,
Cố Tiểu Ảnh cuối cùng cũng bật khóc: “Tống Cẩm Tây, hôm nay cô tìm quanh hồ,
tìm trên núi, cô lo sợ biết bao chuyện em không còn sống nữa!!!”

            Đêm khuya, Cố Tiểu Ảnh
bắt đầu cảm thấy mình sắp phát điên, nhưng cô vẫn cố nén, vì ngay từ đầu cô đã
thấy không thể chịu nổi. Cô cũng hận là không thể cho Tống Cẩm Tây một cái tát,
cô hận là không thể khắc dấu tay cái tát của mình vào tim Tống Cẩm Tây, để nó
ghi nhớ suốt đời rằng: sinh mệnh của nó không phải chỉ thuộc về riêng bản thân
nó!

            Cố Tiểu Ảnh bật khóc
hét to như xé giọng: “Tống Cẩm Tây, em không phải là từ kẽ đá chui lên, cũng
không phải là từ kẽ đá mà lớn được bằng này! Tại sao em lại dám chết chứ? Em
nói đi, tại sao em lại dám chết?! Em chết rồi, chẳng còn biết gì nữa, bố mẹ em
sẽ thế nào? Chúng tôi sẽ phải làm thế nào?!”

            Một giây sau đó,
trong lúc đầu Cố Tiểu Ảnh quay cuồng, Tống Cẩm Tây đột ngột từ ghế sofa tụt xuống,
ra quỳ trước mặt Cố Tiểu Ảnh!

            Nước mắt Tống Cẩm Tây
trào ra, cô túm chặt lấy áo Cố Tiểu Ảnh, khóc to: “Cô ơi, em không muốn chết nữa
đâu, nhưng em không thể chống chọi nổi nữa. Cô nói đi, em phải làm gì đây? Em
còn có thể làm được gì? Em thi cao học phần thi viết không đạt, lại không tìm
được việc làm, tất cả mọi người đều chờ đợi em làm rạng rỡ tổ tông, nhưng đến tự
nuôi sống mình em còn làm không nổi!”

            Những đau khổ dồn nén
đã lâu cuối cùng cũng bùng ra, trong đêm yên tĩnh, giọng Tống Cẩm Tây sắc nhọn
thê lương: “Cô ơi, em phải làm sao đây? Em không chết thì biết làm thế nào?
Đúng, đúng là em ích kỷ, em không nghĩ đến người khác, nhưng đến chính mình, em
còn không lo nổi, thì làm sao mà em nghĩ đến người khác được?”

            “Bốp!” – Cái tát mà Cố
Tiểu Ảnh kìm nén mãi, cuối cùng vẫn đậu trên mặt Tống Cẩm Tây!

            Giây phút đó, cả hai
đều sững sờ.

loading...

            Một lúc lâu sau, Cố
Tiểu Ảnh mới hồi lại, vội vã quỳ xuống, vừa xoa má Tống Cẩm Tây vừa hốt hoảng hỏi:
“Cô xin lỗi, Cẩm Tây, có đau không? Cô không cố ý đánh em, chỉ là vì cô quá lo
lắng…”

            “Em hiểu mà” – Tống Cẩm
Tây bình tĩnh một cách đáng ngạc nhiên, cô gái nhìn Cố Tiểu Ảnh, nước mắt lại
trào ra, giọng nhẹ đến mức như hơi thở, nói: “Thưa cô, cô làm như vừa rồi, thật
là giống mẹ em… nhưng mẹ em sức khỏe không tốt, nên dù em có khổ tâm nữa, em
cũng chẳng dám nói với mẹ…”

            Cố Tiểu Ảnh sững người,
trong tích tắc, tim cô như bị thứ gì đâm vào, nhỏ ra từng giọt máu.

            “Gia đình em nghèo lắm,
sở dĩ em học được xong đại học, là do sự giúp đỡ của bốn cô chú,” – Tống Cẩm
Tây nắm chặt lấy tay Cố Tiểu Ảnh, khổ sở kể, “Nhưng, sau khi vào Học viện thì
em hối hận, vì với một đứa hoàn cảnh gia đình như em, thì không nên học nghệ
thuật. Dù em có chăm chỉ hơn nữa, nhưng cũng không có tiền đi xem kịch nói,
nghe hòa nhạc… Với một sinh viên học nghệ thuật, nếu chỉ có xem sách giáo
khoa, thì làm sao mà thi được điểm cao!”

            Cô thổn thức: “Nhưng
em không muốn chấp nhận thua cuộc, nên đã thi liên thông. Em muốn chứng minh người
nông thôn như chúng em có thể học tốt được nghệ thuật. Dù đúng là từ nhỏ em
chưa được xem tivi, xem phim, không được học nhạc học hát, em cũng không kém
hơn người khác. Nhưng, cô ơi, không ngờ rằng, đến khi tốt nghiệp rồi, em vẫn phải
thừa nhận, em kém hơn các bạn, em kém hơn rất nhiều so với những sinh viên ngay
từ nhỏ đã được tiếp xúc với nghệ thuật. Cùng nhau đi phỏng vấn, sự sáng tạo của
họ luôn luôn mới mẻ hơn em, họ nhắc đến các tác phẩm hoạt hình, các chuyến lưu
diễn triển lãm, nhưng những thứ đó em đều không biết…”

            “Em tưởng rằng, thi đỗ
vào Học viện nghệ thuật, là ông trời mở ra cho em một cánh cửa mới, giúp em bước
vào một thế giới mới”, Tống Cẩm Tây cười đau khổ, “Nhưng, cô ơi, giờ thì em biết
rằng, kể từ ngày em thi đỗ vào Học viện nghệ thuật, ông trời đã đóng lại tất cả
các cánh cửa. Nói theo lời của các bạn lớp em, thì đó là No way, No door, No
window [1]”.

            [1] Tạm dịch: Mọi con đường, mọi cánh cửa đều đã đóng lại.

            Cố Tiểu Ảnh trầm mặc.

            Có lẽ, đây là lần đầu
tiên, Cố Tiểu Ảnh cảm thấy bất lực về ngôn từ. Cô không biết nên nói gì, không
biết phải làm gì mới hóa giải được cơn tuyệt vọng trong lòng người con gái này,
nhưng cô biết, cô không thể bỏ đi, cô phải tháo được những cái nút thắt này thì
mới có thể thoát ra được, nếu không, chỉ cần cô buông tay ra, cô gái này có thể
sẽ lại một lần nữa bước vào con đường tuyệt vọng.

            Màn đêm buông xuống,
Cố Tiểu Ảnh ôm cô bé trong lòng mình, trái tim se lại.

 

  (5)

 

 

            Đêm hôm đó, Cố Tiểu Ảnh
không về nhà.

            Cô đưa Tống Cẩm Tây về
căn hộ dành cho giáo viên, tạm thời cho cô nằm ở giường của Lưu Địch. Hai người
nằm nói chuyện trong bóng tối, không có chủ đề cố định, chỉ là cứ thế nói chuyện
thâu đêm, cho đến khi bên ngoài bắt đầu có ánh sáng mới lơ mơ ngủ. Mới ngủ được
chưa đến hai tiếng, ngoài cửa sổ bắt đầu vang lên bài: “Hành khúc vận động
viên”, các sinh viên cả khoa hí kịch bắt đầu luyện cười: “ha ha ha ha”, sinh
viên khoa âm nhạc bắt đầu tập hát: “a a a a”… sân vận động bắt đầu ồn ã tiếng
người.

            Cố Tiểu Ảnh tỉnh dậy
khỏi giấc ngủ chập chờn, đầu đau dữ dội. Vừa mở mắt cô đã hốt hoảng thót tim,
choàng ngồi dậy nhìn sang giường bên, thấy Tống Cẩm Tây thì mới thở phào.

            Rồi sau đó cô không
thể ngủ lại được nữa.

            Nghĩ đi nghĩ lại, Cố
Tiểu Ảnh nhỏm dậy, lấy điện thoại di động, khẽ đi ra ngoài, đứng ngoài hành
lang

            Giang Nhạc Dương mới
sáu giờ hơn đã đứng giữa sân vận động, tổ chức sinh viên tập thể dục buổi sáng,
thấy số của Cố Tiểu Ảnh vội vàng nghe điện: “Tình hình thế nào?”

            “Ngủ rồi”, Cố Tiểu Ảnh
thở dài, “Tạm thời nó đã bình tĩnh lại, tôi sắp phát điên rồi. Thầy Giang, nếu
tôi đi bệnh viện gặp bác sỹ tâm lý, khoa có thanh toán viện phí không?”

            “Cô đi gặp bác sỹ tâm
lý?” – Giang Nhạc Dương thở phào nhẹ nhõm rồi mới có dũng khí để đùa: “Cố Tiểu Ảnh
cô đùa đấy phải không? Nếu cô đi gặp bác sỹ tâm lý, thì chỉ cần cô ngồi kể lể
hai tiếng, là bác sỹ khoa tâm lý cũng mắc bệnh tâm lý luôn”.

            “Thầy đúng là độc
ác!” – Cố Tiểu Ảnh trề môi, “Thôi nói chuyện nghiêm túc, vừa rồi em đã nghĩ đến
một việc rất nghiêm túc. Thầy nói xem, chúng ta là giáo viên, liệu có thể tận dụng
quan hệ của mình để giúp học sinh tìm việc được không? Nói thế nào nhỉ, chúng
ta quen biết nhiều hơn các em ấy”.

            “Cô tưởng là tôi chưa
từng nghĩ đến à?” – Giang Nhạc Dương than thở, “Nhưng mỗi năm riêng khoa mình
đã có mấy trăm sinh viên tốt nghiệp, giúp được một người chứ làm sao mà giúp được
tất cả, cô giúp ai không giúp ai?”

            “Nhưng vẫn còn tốt
hơn là không giúp ai cả!” – Cố Tiểu Ảnh thở dài, “Em còn nhớ trước đây chúng ta
thường đùa rằng: học viện nghệ thuật tuyệt đối sẽ không có sinh viên nào tự
sát, bởi vì sinh viên học viện nghệ thuật đều: “To gan, cẩn thận, mặt dày”. Xem
ra bây giờ câu nói đó hết thời rồi, cứ như thế này, dễ chừng năm nào cũng có một,
thậm chí nhiều Tống Cẩm Tây”.

            “Cô định làm thế
nào?” – Giang Nhạc Dương trầm tư một lúc, hỏi lại.

            “Lớp chúng ta có người
làm ở đài truyền hình và đài phát thanh, chúng ta thử liên hệ với họ, xem có chỗ
thực tập không, dù sao thì các đơn vị văn hóa bây giờ cũng không có biên chế,
ký được hợp đồng vài năm cũng coi là giỏi rồi”.

            “Được”, Giang Nhạc
Dương gật đầu, “Tôi cùng bàn bạc với các giáo viên khác, xem c giúp được gì
không”.

            “Thầy Giang, cách này
chỉ giải quyết phần gốc, không giải quyết được phần ngọn”, Cố Tiểu Ảnh buồn bã.

            “Vấn đề này e rằng
tôi và cô không thể giải quyết nổi đâu”, Giang Nhạc Dương thở dài – “Cứ giải
quyết xong việc trước mắt đã rồi nói sau”.

            Cố Tiểu Ảnh cũng thở
dài, không nói thêm nữa.

            Có lẽ Cố Tiểu Ảnh cũng
may mắn, vừa gọi điện đến chỗ Hứa Tân cô đã nhận được tin lành.

            “Tòa soạn của mình
đang tìm một trợ lý tuyên truyền, một trợ lý biên tập”, Hứa Tân cười hí hửng “Cần
người viết lách giỏi một chút, cẩn thận một chút, thù lao không cao lắm, tính
theo khối lượng công việc, nhưng nếu làm tốt, thì có hi vọng được ký hợp đồng
ba năm. Trong thời hạn hợp đồng, nếu biểu hiện tốt, còn có thể ký tiếp hợp đồng
hoặc chuyển lên biên tập chính thức. Nhưng cậu cũng biết đấy, bây giờ các tòa
soạn cũng chuyển sang cơ chế doanh nghiệp, cạnh tranh cũng lớn lắm”.

            “Mình yêu cậu chết đi
được, cưng ạ!” – Cố Tiểu Ảnh nước mắt lưng tròng, “Mình mời cậu ăn cơm”.

            “Không cần đâu, có
làm được hay không thì còn phải xem các em ấy thế nào đã. Mà cậu nhanh về nhà
đi, đêm không về nhà, rồi lại còn không nghe điện thoại, không biết anh Quản Đồng
sẽ trừng trị cậu thế nào đây?” – Hứa Tân đắc ý.

            Lời nói của Hứa Tân
làm Cố Tiểu Ảnh như tỉnh mộng, nhớ lại chuyện này, bất giác thở dài.

            Quay trở về tập thể
giáo viên, Cố Tiểu Ảnh liền nói tin tốt về chuyện có thể đến tòa soạn thực tập
cho Tống Cẩm Tây, rồi trong lúc Tống Cẩm Tây cảm động đến trào nước mắt, cô
giúp cô bé thay đồ, quần áo là của Cố Tiểu Ảnh, nhưng hai người vóc dáng gần giống
nhau, Tống Cẩm Tây mặc vào lại có phần khá hơn.

            Sau đó, hai người đi
xe bus vào trung tâm thành phố. Trên đường đi, cô đưa Tống Cẩm Tây đến chỗ làm
việc. Cho đến khi thấy Tống Cẩm Tây tràn đầy cảm kích và vui sướng theo Hứa Tân
vào thang máy. Cố Tiểu Ảnh cuối cùng mới thở phào rồi quay lưng về nhà mình.

            Cũng đến lúc đó, do cả
ngày hôm qua mệt, căng thẳng, cùng với buồn ngủ cộng lại, Cố Tiểu Ảnh gần như vừa
đi vừa ngủ.

            Khó khăn lắm cô mới
quay về được tập thể Tỉnh ủy thì đã tám rưỡi sáng. Mắt Cố Tiểu Ảnh như sắp sụp
xuống, nhưng khi cô chưa kịp giơ tay gõ cửa, cửa đã tự động mở từ bên trong.

            Cố Tiểu Ảnh vừa ngẩng
đầu đã nhìn ngay thấy Quản Đồng, thì nhào ngay vào người anh, nũng nịu: “Em buồn
ngủ quá, ông xã, cho em dựa chút nào…”

            Quản Đồng nhíu mày:
“Cố Tiểu Ảnh, cả buổi tối em không về nhà, em có biết anh lo lắng thế nào
không? Anh gọi điện thoại thì em không nhận điện, rốt cuộc là em có chút trách
nhiệm làm vợ không đấy?”

            “Chẳng phải em đã về
rồi đó sao?” – Cố Tiểu Ảnh nhíu mày, ném chiếc túi xách sang một bên, mắt nhắm
mắt mở lảo đảo đi vào phòng ngủ, “Sao anh vẫn chưa đi làm?”

            “Cố Tiểu Ảnh, em đứng
lại cho anh!” – Quản Đồng hơi bực mình, “Em có biết ngày hôm qua xảy ra chuyện
gì không?”

            “Hôm qua?” – Cố Tiểu Ảnh
cảm thấy mình bắt đầu tư duy hỗn loạn do thiếu ngủ, “Tìm thấy Tống Cẩm Tây rồi,
em buồn ngủ quá, không thể trụ nổi nữa!”

            “Em đi tìm người, thế
em có biết người nhà mình cũng suýt lạc không?” – Quản Đồng cuối cùng không nén
nổi bực tức “Sao em lại có thể bỏ Diễm Diễm lại cửa hội chợ việc làm? Em có biết
đến đông tay nam bắc là hướng nào nó còn không biết không?”

            “Hả!” – Cố Tiểu Ảnh
chợt tỉnh, cứng họng, “Đúng rồi, Diễm Diễm, Diễm Diễm sao rồi? Nó tìm được nhà
không?”

            “Nó không tìm thấy!”
- Quản Đồng thực sự cáu, “Nó lên xe taxi, nhưng lại nhầm tập thể Tỉnh ủy với tập
thể chính quyền tỉnh, nên bị đưa đến tập thể chính quyền tỉnh. Nó lòng vòng ở
đó một lúc mới phát hiện ra không phải nhà mình, định đi ra gọi taxi, nhưng
chưa đi được bao xa đã có người phóng xe máy đến giật mất túi xách. Con bé sợ đến
nỗi ngồi khóc bên đường, may mà có cảnh sát đi tuần đưa nó về trạm cảnh sát,
nhưng nó không nhớ số điện thoại của anh, gọi điện về nhà nó cũng không có ai
nhấc máy. Anh đợi cho đến tỗi cũng không thấy nó về nhà, gọi điện cho em thì
chưa nói hết câu em đã ngắt máy. Anh gọi ba lần em ngắt ba lần. Em có biết anh
lo lắng thế nào không? Nếu không phải cảnh sát người ta gọi điện đến Tỉnh ủy,
lòng vòng mãi mới tìm được anh, thì em chắc không biết còn chỗ nào mà khóc nữa!”

            Cố Tiểu Ảnh đờ người.

            Cố Tiểu Ảnh chưa bao
giờ thấy Quản Đồng nổi giận. Từ xưa đến nay, anh luôn ôn tồn nhẹ nhàng. Trong mắt
tất cả mọi người, chỉ có Cố Tiểu Ảnh “bắt nạt” Quản Đồng, đến bà Cố còn nói: “Đừng
có được đằng chân lân đằng đầu, con thỏ khi cấp quá cũng cắn người”, vậy thì
bây giờ Quản Đồng có cắn người không nhỉ?

            Đang lúc sáng sớm,
ngoài cửa bắt đầu có người xuống nhà đi làm, Cố Tiểu Ảnh đờ đẫn đứng giữa phòng
khách, nhìn Quản Đồng mặt mũi giận dữ, đầu óc cô bấn loạn, cô dường như mất đi
năng lực biện giải, nên cứ thế đứng nhìn miệng Quản Đồng mở ra rồi khép vào, giọng
càng lúc càng to!

            Cũng không biết bao
nhiêu lâu sau, cửa phòng đọc mở “cạch” một tiếng, Cố Tiểu Ảnh giật mình quay đầu,
thấy Ngụy Diễm Diễm đứng cạnh cửa, run rẩy nhìn hai người. Lúc thấy Cố Tiểu Ảnh,
ánh mắt Ngụy Diễm Diễm cụp ngay xuống.

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

xem thêm -->> truyen sex

|

xem thêm -->> Girl xinh với nội y

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Truyện tranh 18, Truyện dâm, truyện 18, truyện làm tình
Tin tức:
Girl xinh nội y
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Đời Sống – Tổng Hợp
Game kinh điển: